Eden Center – Một ngày không có tướng Kỳ

Vị tướng hào hoa. Ảnh: AFP

Hôm nay tôi ra Eden Center, một trung tâm thương mại của người Việt ở vùng Virginia, Maryland và cả thủ đô DC, để cắt tóc. Hiệu Hoàng Thơ II lấy 13$/đầu, tip 2-3$, khoảng 15 hay 16$, chỉ cắt, không cạo, không gội.

Trời rất nóng, khoảng 36-38oC, chả khác gì ở Quảng Trị vào trưa hè. Cờ vàng vẫn bay phấp phới. Nhạc đủ loại từ dân ca Nam Bộ đến tân cổ giao duyên, nhạc vàng, nhạc xanh phát ra những chiếc loa của công ty giúp khai thuế, cửa hàng băng đĩa hay bán café làm du khách liên tưởng đang ở giữa Sài gòn. Tiếng dép giầy đi lại loẹt quẹt trên hành lang trải dài, đầy những vết đen của kẹo cao su do khách qua lại nhổ toẹt xuống sàn.

Một bác bán cây cảnh khá đông khách. Cây hoa nhài đơn loại nhỏ bằng vốc tay giá 15$, loại to tăng gấp đôi là 30$. Cây chanh trong chậu nhưa có vài bông hoa giá tới 40$, mua về chỉ lấy lá ăn với thịt gà luộc. Cây bưởi bán 60$. Vài cây ớt giá từ 10 đến 15$. Cuối tuần nào mình ra cũng gặp bác bán ở đó. Kinh tế Hoa Kỳ lao đao nhưng với bác bán cây cảnh này thì tiền bạc thu vào cũng khá.

Mùa này có cây nhài ngoài vườn rất thích, vừa thưởng thức hương thơm, vừa để pha trà, nhớ vị quê hương. Hóa ra với nhiều người tuy sống ở nước người, nhưng tâm hồn lại lênh đênh về với cố hương.

Eden Center có phố, dù phố chỉ dài 20-30m. Có phố mang tên Lê Anh Sơn, anh trai của sếp IT. Nghe nói đại úy Lê Anh Sơn đã tự vẫn khi thấy không bảo vệ được Sài gòn khỏi sự thất thủ năm 1975.

Hồn Việt ở Eden. Ảnh: HM

Tôi tìm mãi chả thấy phố nào có tên Nguyễn Cao Kỳ. Biết tướng Kỳ vừa mất ở Malaysia nên hỏi, sao không thấy treo cờ tang hay tổ chức tưởng niệm vị Phó Tổng thống cuối cùng của VNCH. Tỷ tê với bác thợ cắt tóc thì được biết dân Virginia, Maryland không thích tướng Kỳ vì nhiều lẽ.

Sài Gòn thất thủ năm 1975, ông Kỳ bay trên một chiếc trực thăng ra hạm đội 7 và sau này sang Hoa Kỳ định cư. Khi di tản, gia đình không kịp mang theo gì ngoài ít vật dụng cá nhân như bao người khác trong thời điểm đó.

Theo ông kể, ông đi làm thuê 10 năm đầu khi đặt chân lên miền đất hứa với hai túi rỗng. Nhưng nhiều người giễu cho rằng, làm thế là để che giấu tài sản lớn mà ông có ở nước ngoài.

Từng trong cương vị Phó Tổng thống, Thủ tướng và Thiếu tướng không lực VNCH, ông Kỳ được rất nhiều đàn em mến mộ một vị tướng đàng hoàng, pha chút cao bồi và tính cách anh Hai.

Có lần ông bay ra miền Bắc mà không sợ cao xạ Bắc Việt giống Putin bay vào Chesnia. Tướng dùng cả trực thăng bay sát mái nhà trong xóm nghèo của cô gái mà ông đang tán với mục đích làm le với người đẹp.

Còn nhớ cuốn phim “Việt Nam – thiên lịch sử bằng truyền hình” có ghi lại một phỏng vấn tướng Kỳ trước 30-4-1975. Khi hỏi có ra làm Tổng thống Sài Gòn thay ông Thiệu mới từ chức hay không thì ông cười lớn “Để tôi về hỏi vợ cái đã”.

Ông biết thời thế nên mới đùa như vậy. Đúng là trong đời, vị tướng này luôn biết nhu cương, từng có những câu nổi tiếng như “Việt Cộng gọi chúng tôi là những con rối, những con bù nhìn của người Mỹ. Nhưng rồi chính nhân dân Mỹ cũng gọi chúng tôi là những con bù nhìn của người Mỹ, chứ không phải là lãnh tụ chân chính của nhân dân Việt Nam”.

Hoặc nói về cuộc chiến tranh “Đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi là những kẻ đánh thuê”.

Năm 1967 lúc đỉnh điểm của cuộc chiến Việt-Mỹ, ông đòi Mỹ ngưng chiến và hô hào đối thoại với Hà Nội. Theo ông, hai miền cần nói chuyện trực tiếp, “không có những kẻ lạ” (without outsiders) vào một th̀ơi điểm chín muồi.

Thần tượng Kỳ dần bị xóa nhòa sau chuyến thăm Việt Nam năm 2004. Từ một chính khách cao cấp, chống cộng và quyết tử thủ Sài Gòn đến cùng, tướng Kỳ quay về cố hương mang theo thông điệp hòa giải dân tộc. Ông kêu gọi người Việt nên hợp tác cho tương lai của đất nước này.

Tướng Kỳ về VN năm 2004. Ảnh: Getty

Trong một phỏng vấn BBC, ông nói  “Những sự mất mát và đau khổ trong cuộc chiến cũng như sau cuộc chiến thì chồng chất nhiều lắm, nhưng cứ quay lại dĩ vãng và uất hận thì chỉ là chuyện của cá nhân mỗi người”.

“Những nỗ lực của cá nhân tôi không phải để giành phiếu, không đi xin tiền, xin chức, lập đảng, lập nhóm với ai cả. Tôi chỉ nói lên cái nhìn của tôi thôi, tâm tư của tôi đối với đất nước. Những lời tôi nói là hoàn toàn vì dân tộc, vì đất nước chứ không phải cho cá nhân tôi”.

Nhưng khi tướng Kỳ về đến Mỹ, và trong một cuộc phỏng vấn khác, cũng nói “chẳng bao giờ chấp nhận chủ nghĩa cộng sản”, dù ông vẫn đi về VN thường xuyên.

Sau này về VN sống và thỉnh thoảng sang Mỹ nhưng tướng Kỳ không phát biểu với báo chí, truyền thông. Trong nước cũng ít nói về ông, dù ông gặp rất nhiều quan chức cao cấp của Việt Nam hiện nay.

Hồi hè năm ngoái, mình về Tuần Châu (Hạ Long) với Luck và Bin thì được biết, tướng Kỳ từng có ý định tham gia xây dựng sân golf và đóng góp cổ phần ở đây. Chẳng biết thực hư thế nào.

Chẳng bao giờ gặp ông, chỉ xem DVD Paris by Night có cô MC Kỳ Duyên xinh đẹp và thông minh trong ứng xử, xứng đáng là con nhà danh giá, mà tôi nghe danh tướng Kỳ là bố của MC nổi tiếng đó. Nhìn vào cô, có thể đoán cha mẹ phải có một phông văn hóa Đông Tây nhuần nhuyễn.

Tôi nghe khá nhiều các cuộc phỏng vấn trên đài, tivi. Tướng Kỳ có giọng cuốn hút, thẳng thắn. Khác với rất nhiều chính khách thường dùng phao, với vốn ngoại ngữ Anh, Pháp lầu lầu, không cần phiên dịch, thuốc lá trên miệng phì phèo, đúng kiểu anh Hai Nam Bộ, ông hội đàm với các chính khách quốc tế rất đàng hoàng.

Khi bình luận về phong trào quốc hận, có lần ông bảo đại khái, ngày xưa có cả chính quyền trong tay, được Mỹ ủng hộ với máy bay, tầu chiến, mà chẳng làm gì được cộng sản, nay đã mất hết mà vẫn còn ôm mộng quay về, làm cho dân Việt hải ngoại tức điên.

Đang lan man chuyện tướng Kỳ thì anh thợ cắt tóc nhắc “Xong rồi. Anh xem lại gáy cắt đã được chưa. Xin anh 13$”. May quá, có người nhắc trả tiền và sửa gáy, nếu không sẽ thành nói dài, nói dại. Tôi khen “Chắc anh cắt đẹp, nhưng để hỏi vợ tôi xem đã” khi cố đùa bắt chước tướng Kỳ.

Gặp Tổng thống Johnson năm 1966. Ảnh: internet

Ngoài kia Eden Center vẫn nhộn nhịp mua bán, trao đổi. Trong các quán giải khát đặc kiểu Sài Gòn, nhạc vẫn du dương như chưa từng biết về một nhân vật quan trọng của chế độ Sài Gòn vừa ra đi ở tuổi 81. Không hiểu gót giầy của vị tướng đã nện ở hành lang trong shopping mall này.

Mấy tháng trước là bà Trần Lệ Xuân, nay đến ông Nguyễn Cao Kỳ, và còn nhiều vị khác nữa. Về thế giới bên kia họ mang theo nhiều bí mật của cuộc chiến đau đớn, những bài học lịch sử cho thế hệ sau và cả những giá trị nhân văn cho người Việt, mà đáng ra phải giữ lại bằng mọi cách.

Nếu có cách nhìn khách quan thì cuộc đời họ là những trang sử bi tráng của một dân tộc bị cuốn vào cuộc chiến ý thức hệ và domino cộng sản lầm lẫn.

Ai đó nhắc lại lời tướng Kỳ về VN năm 2004. 30 năm trước ông khóc lần đầu vì rời bỏ quê hương. Trong lần trở về, lần thứ hai trong đời nước mắt lại tuôn ra vì tìm lại được quê hương. Bao nhiêu người sẽ thầm lau nước mắt vào ngày tướng Kỳ được đưa ra nghĩa địa nào đó ở Việt Nam.

Ra khỏi quán cắt tóc, tôi nhìn lên lá cờ vàng ba sọc đỏ bên cạnh lá cờ đầy hoa của Mỹ giữa sân Eden. Quốc kỳ vàng đỏ vẫn bay dù đã là “nguyên” cách đây 36 năm.

Còn ngọn “Kỳ” vang bóng một thời đã đứng lặng bởi mệnh trời, nhưng thông điệp hòa hợp dân tộc của vị tướng gốc Sơn Tây vẫn bay cùng năm tháng.

Xin chia buồn cùng gia quyến của tướng Nguyễn Cao Kỳ.

Hiệu Minh. 23-07-2011

Eden Center. Ảnh: HM

Bài liên quan

Tiểu sử: Ông Nguyễn Cao Kỳ sinh ngày 8/9/1930 tại Sơn Tây, miền Bắc Việt Nam, từng giữ chức Thủ tướng Chính quyền VNCH trong giai đoạn từ 1965 – 1967 và Phó Tổng thống từ năm 1967 – 1971.

Vào  Quân đội VNCH từ năm 1952, từng kinh qua huấn luyện tại Trường sỹ quan trừ bị khóa I tại Nam Định và huấn luyện tại Trường không quân Marrakech tại Maroc.

Sau năm 1954, gia nhập Quân lực VNCH trong vai trò phi công và sau đó trở thành một trong các sỹ quan chỉ huy ban đầu của không lực VNCH.

Ông Kỳ được thăng hàm Thiếu tướng và trở thành Tư lệnh không quân, đồng thời nắm chức vụ Ủy viên Hội đồng Quân nhân Cách mạng, không lâu sau diễn biến đảo chính năm 1963 lật đổ cố Tổng thống đệ nhất cộng hòa, ông Ngô Đình Diệm.

Advertisements

151 Responses to Eden Center – Một ngày không có tướng Kỳ

  1. […] chủ đề: Eden Center  một ngày không có tướng Kỳ Eco World Content From Across The Internet. Featured on EcoPressed Living Green: Chicago […]

  2. Người sưu tầm says:

    Bài khác về Ông NCK trên VOA để bạn đọc tiện tham khảo

    Trong bối cảnh cuộc chiến Việt Nam cho tới nay vẫn là một đề tài nhạy cảm đối với rất nhiều người Mỹ, sự ra đi của Tướng Nguyễn Cao Kỳ đã được hầu hết các hãng tin quốc tế tường thuật. Các bài báo nhắc lại những chi tiết trong cuộc đời thăng trầm của ông, từ một tướng phi công trẻ, nhờ thời cuộc đã leo tới đỉnh cao danh vọng, chiếm chiếc ghế Thủ Tướng Việt Nam Cộng hòa vào năm mới lên 35 tuổi, để rồi trở thành một người tỵ nạn sống cuộc đời lưu lạc nơi xứ lạ. Thời gian hầu như nắm toàn quyền tại miền Nam Việt Nam, từ năm 1965 tới năm 1967, Tướng Nguyễn Cao Kỳ và phu nhân Đặng Tuyết Mai được coi là đôi trài tài gái sắc, thường xuất hiện trong bộ đồ bay màu đen, choàng khăn tím, ngự trị trên một Sài Gòn hoa lệ.

    Một cựu phi công không lực Việt Nam Cộng hòa hoài niệm về Tướng Tư Lệnh Không Quân Nguyễn Cao Kỳ như sau.

    Ông Hiến: “Khi ông làm Thủ Tướng của Việt Nam, tức là Chủ tịch Ủy ban Hành pháp Trung ương thì lúc đó tôi chỉ mới là một sinh viên trường luật. Phải nói rằng tôi rất thích, rất thích ông ấy lúc đó, một người mặc đồ bay, ăn nói bộc trực, có thể nói là thẳng thắn, lúc bấy giờ tôi chưa có ý thức chính trị gì mấy.”

    Ông Định: “Trong quân chủng không quân thì có nhiều câu chuyện, nhiều giai thoại về ông Tư lệnh cũ của chúng tôi, thì cũng có những điều tốt, nhưng cũng có cái xấu, nhưng đối với tụi tôi, thì tôi cho rằng chết là hết, thành ra quá khứ có điều gì đó không hay thì là quan niệm riêng của mỗi người…Còn khi ông trở về Việt Nam tiếp xúc với chính quyền Hà nội, thì phía cộng đồng người Việt bên Mỹ, hầu như không có ai hài lòng.”

    Đó là những phản ứng tiêu biểu, lẫn lộn của một số cựu chiến hữu trong quân chủng không quân của ông Nguyễn Cao Kỳ, khi được tin ông qua đời.

    Giáo sư Tạ Văn Tài, một chuyên gia về pháp luật Việt Nam và là nhà nghiên cứu cho trường Đại học Luật Harvard, có nhận định sau đây về những di sản mà Thiếu Tướng Kỳ để lại.

    Giáo sư Tạ Văn Tài: “Khi ông là Chủ tịch Ủy ban Hành pháp Trung ương, ông Nguyễn cao Kỳ có những hành động của một chính phủ mạnh, được Mỹ hỗ trợ tối đa qua sự hiện diện của quân đội Mỹ lên tới mấy trăm ngàn quân dưới quyền chỉ huy của Tướng Westmoreland, vốn có cảm tình với ông Kỳ. Hành động mạnh mẽ của chế độ quân nhân 1965-67 có thể là một trong những điểm son của thời kỳ mà ông Nguyễn Cao Kỳ cho là thành công của chế độ miền Nam, chống cộng mạnh và quyết liệt.”

    Giáo sư Tài nói rằng một điểm thấp dưới thời cầm quyền của Thủ Tướng Nguyễn Cao Kỳ là vụ xử bắn một doanh gia người Việt gốc Hoa.

    Giáo sư Tạ Văn Tài: “Vụ ông Kỳ xử bắn Tạ Vinh để trừng trị người Việt gốc Hoa về tội thao túng kinh tế, hơi có vẻ độc tài quân phiệt. Đó là một hành động quá đáng, không khôn khéo của người lãnh đạo chế độ quân nhân. Hồi đó tôi làm một luận án tiến sĩ về vai trò của quân đội tại các nước Đông Nam Á, một người trong ủy ban cố vấn của hội đồng quân lực có đưa cho Tướng Phạm xuân Chiểu để cho người dịch, để có thể rút ra bài học từ các nước Đông Nam Á, nhưng mà rốt cuộc chẳng có ai dịch cả! Vụ bắn Tạ Vinh đã làm mích lòng người Việt gốc Hoa, làm cho kinh tế không thể nào có sự cộng tác của người Việt gốc Hoa lúc đó.”

    Suốt cuộc đời ông, cả thời huy hoàng đã qua, trên bước đường tỵ nạn, cho tới lúc vĩnh viễn ra đi, Tướng Nguyễn Cao Kỳ vẫn là đề tài thu hút sự chú ý và gây nhiều tranh cãi trong các cộng đồng người Việt khắp nơi.

    Việc Tướng Kỳ lái máy bay trực thăng ra tàu Blue Ridge của Hoa Kỳ để di tản sang Mỹ vào giờ thứ 25 của cuộc chiến, đã khiến nhiều người cảm thấy bị phản bội.

    Ông Hiến: “Ngày 29 tháng Tư, ông ấy tuyên bố rằng ông ấy sẽ ở lại để chiến đấu tới phút cuối cùng, nhưng cuối cùng như chị đã biết rồi đó, ông đã lên hạm đội số 7 để đi Mỹ. Lúc đó thì trách thì tôi chưa trách, nhưng mà buồn, rất buồn.”

    Giáo sư Tạ Văn Tài: “Ông tuyên bố ông sẽ ở lại để đánh nhau tới cùng, nhưng rốt cuộc ông bỏ chạy ra hạm đội 7, và như vậy, cái di sản này rất là tiêu cực.”

    So sánh cung cách lãnh đạo giữa Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ thời đó, Giáo sư Tạ Văn Tài cho rằng ông Kỳ có tài gây cảm tình và khả năng lôi cuốn người khác hơn ông Thiệu.

    Giáo sư Tạ Văn Tài: “Về tư cách lãnh đạo, gần gũi với người thuộc quyền thì ông Kỳ có đặc điểm là thân mật hơn với những người dưới quyền, và do đó ông tạo được sự trung thành, cảm mến dễ dàng hơn. Điều đó ông Kỳ hơn ông Thiệu, vốn là một người lạnh lùng, đa nghi, làm người ta sợ chứ không thích.”

    Năm 2004, khi Tướng Kỳ nhận lời mời của Hà Nội và trở thành nhà lãnh đạo miền Nam đầu tiên về thăm quê hương, tin này đã được đưa lên các hàng tít lớn, gây phẫn nộ trong các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Nhiều người cực lực chống đối lập trường hòa giải của ông với chế độ ở Hà Nội.

    Giáo sư Tạ Văn Tài: “Giữa cộng đồng hải ngoại và dân tộc Việt Nam trong nước thì sự thực vấn đề hòa giải đã có từ lâu, tức là bà con về thăm nhau, mừng mừng tủi tủi, rồi thì nhiều người đã về để đóng góp xây dựng đất nước, hay có khi chết về chôn ở quê nhà, hơn là chết chôn ở xứ người, thì giữa dân tộc và dân tộc đã hòa giải từ lâu rồi. Nhưng giữa người Việt hải ngoại và chế độ tại Việt Nam đó, thì chưa có.”

    Nhưng Giáo sư Tạ Văn Tài cũng nêu ra một điểm tích cực trong cố gắng hòa giải của ông Kỳ.

    Giáo sư Tạ Văn Tài: “Ông Kỳ có một điểm son là ông yêu cầu chế độ nên tôn trọng nghĩa trang quân đội miền Nam ở Biên Hòa. Ông đã đặt vấn đề đó ra. Thế nhưng muốn hòa giải, thì phải có sự tương kính lẫn nhau thì mới có thể nói hòa giải được theo nghĩa bình đẳng được.”

    Cái chết của Tướng Kỳ đã khơi lại những vết thương tưởng như đã lành, nhưng mặc dù vậy, hầu hết các chiến hữu của ông từng chiến đấu dưới quyền ông trong binh chủng không quân, đều chấm dứt câu chuyện bằng lời chúc bình an dành cho người ra đi. Tiêu biểu là nhận định của ông Trịnh Hiến thuộc Hội Ái hữu không quân Virginia.

    Ông Hiến: “Từ mấy ngày nay, tôi có đọc tất cả các ý kiến của mọi người trên net, thì tôi thấy khen có mà chê cũng có, khóc than thương tiếc cũng có, mà chê trách cũng có. Tôi chỉ nói một câu là, tôi là không quân, ông Kỳ cũng là không quân, chuyện gì mà ông ấy làm, trái phải thì để sau này phán xét, nhưng ông mất rồi, thì tôi nghĩ là, nghĩa tử là nghĩa tận, chúng ta cũng không nên quá khích trong vấn đề này. Công thì để cho lịch sử phán xét, mà tội cũng để cho lịch sử phán xét.”

    Với sự ra đi của Tướng Nguyễn Cao Kỳ, Cựu Tư Lệnh Không quân, Phó Tổng Thống và Cựu Thủ Tướng Việt nam Cộng hòa, thế giới lại mất đi thêm một nhân chứng khác nữa từng đóng vai trò lãnh đạo trong chiến tranh Việt Nam, mà đoạn kết còn để lại những vết thương vẫn chưa hết nhức nhối, 36 năm sau khi chiến tranh kết thúc.

    ‘Câu chuyện Việt Nam’ do Hoài Hương phụ trách đến đây đã kết thúc, mời quý vị đón nghe chương trình này, được phát thanh vào lúc 10 giờ tối thứ Bảy mỗi tuần. Quý vị có thể bình luận về đề tài hôm nay, đọc các tin tức mới nhất, xem các phóng sự video, bình luận, và trao đổi với các độc giả khác trên trang web của chúng tôi ở địa chỉ http://www.voatiengviet.com hoặc trên các trang web xã hội Facebook, Twitter và Yahoo 360 plus. Hoài Hương xin cám ơn quý vị và xin hẹn gặp lại quý vị trong chương trình tuần tới.

    http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam-story/nguyen-cao-ky-di-san-de-lai-07-30-2011-126465148.html

  3. Người sưu tầm says:

    Những người Sơn Tây. VOA

    Hai mươi dặm về phía tây bắc Hà Nội là đất Sơn Tây, nơi có con sông Đáy, có núi Ba Vì. Cũng tại đất Sơn Tây, cùng thời với chúng tôi có chàng thi sĩ, có anh nhạc sĩ, có vị tướng công và có ông chính khách. Nhà thơ Quang Dũng, người viết nhạc Phạm Đình Chương, Thiếu tướng Lê Nguyên Vỹ và chính khách Nguyễn Cao Kỳ. Những nghệ sĩ làm cuộc sống thăng hoa, tướng công làm ta hãnh diện và chính khách làm ta xấu hổ. Họ đều là những người Sơn Tây.

    Đôi mắt người Sơn Tây

    Đêm hôm đó là một buổi tối mà cả phòng trà ai cũng muốn được là người đất Sơn Tây. Phòng trà Đêm Màu Hồng, Sài Gòn, có chương trình ca nhạc phổ thơ Quang Dũng nên đầy khán giả. Ban hợp ca Thăng Long gần đủ mặt. Hoài Trung lên nói về thi sĩ Quang Dũng, người cán bộ tuyên huấn của trung đoàn Tây Tiến, sinh năm 1921 đã có những vần thơ trác tuyệt. Quang Dũng vốn là nhà thơ của đất Sơn Tây. Người đã đưa Sơn Tây qua đất Lào, lên Việt Bắc, về Hà Nội, vào Sài Gòn và giờ đây thơ của ông được phổ nhạc gửi đi khắp bốn phương.“Đôi mắt người Sơn Tây, u uẩn chiều luân lạc, buồn viễn xứ khôn khuây”.

    Nhạc sĩ Phạm Đình Chương, sinh năm 1929, khi phổ nhạc thơ Quang Dũng cũng nhân danh là người con của Sơn Tây. Quê ngoại.

    Tay cầm ly rượu, tay cầm micro Hoài Bắc Phạm Đình Chương hát những bài ông phổ thơ Quang Dũng. Nhạc sĩ hát để tặng cho một người.

    Đó là người hùng Sơn Tây, Nguyễn Cao Kỳ, cùng với vợ mới cưới ngồi trong số những khán giả hiện diện. Ông đang là tư lệnh không quân, tư lệnh đi phòng trà, lính gác từ trong ra ngoài. Khán giả may mắn vào được Đêm Màu Hồng ngay từ buổi chiều, mê Sơn Tây quá nên ai cũng muốn là người đất Sơn Tây. Khổ cho tôi chưa, lúc đó còn là một sĩ quan vô danh ngồi một góc, tôi cũng ao ước trở thành người hùng đất Sơn Tây như Kỳ. Bụng bảo dạ, thằng cha này chỉ hơn mình có mấy tuổi mà sao ngon lành quá thể.

    Cùng lúc đó, giữa biên giới gần Tây Ninh, có một chàng trai Sơn Tây khác, chưa bao giờ nếm mùi trà đình tửu điếm Sài Gòn. Trung tá Lê Nguyên Vỹ, sinh năm 1933, trung đoàn trưởng bộ binh, đang dò bản đồ, gọi máy xem các đơn vị đã vào được vị trí chưa. Đất Sơn Tây, cùng một lúc sinh ra những người con khác biệt biết chừng nào.

    Giữa chàng thi sĩ, nhạc sĩ và người chiến sĩ thì anh chàng lãng tử giang hồ Nguyễn Cao Kỳ lại là người nổi nhất.

    Trung Tá Ngọc của San Jose là người thân thiết với ông Kỳ từ ngày ở Hà Nội, rồi đến Sài Gòn và ngay bây giờ tại Hoa Kỳ.

    Anh em ngồi bên cạnh Ngọc “Toét” và Hùng “Xùi” thì chuyện ông Kỳ kể hàng năm không hết. Cùng với anh Kỳ, chúng tôi xuất thân là dân Càn khu Chả cá, Hà Nội. Ông Ngọc nói như thế. Bây giờ cuộc sống vô thường. Đời là một sân khấu. Ngọc “Toét” của tôi buông nhẹ câu triết lý.

    Quả thực cuộc đời là một hý trường, dù hay dù dở, dù xấu dù tốt, Kỳ vẫn luôn luôn là một ngôi sao sáng mọc từ đất Sơn Tây.

    Sinh năm 1930 thuở nhỏ theo kháng chiến rồi về Thành. Động viên vào lớp sĩ quan Nam Định, sang Pháp học bay. Về nước ông lần lượt bước dần lên bực thang danh vọng. Giữa cơn binh biến từ 63 đến 65, Nguyễn Cao Kỳ trở thành người hùng trong quân đội với chức tư lệnh không quân VNCH. Từ 65 đến 67. Từ giã quân đội, Nguyễn Cao Kỳ trở thành thủ tướng và sau cùng là phó tổng thống của đệ nhị Cộng Hòa.

    Sau 4 năm của nhiệm kỳ đầu, bị ông Thiệu bỏ rơi, Kỳ về làm nông trại tại Khánh Dương. Cùng thời đó ngoài Bắc thi sĩ Quang Dũng đất Sơn Tây đã chịu biết bao nhiêu trầm luân gian khổ từ sau vụ Nhân văn Giai phẩm.

    Tháng 4-1975 người chiến sĩ xuất thân đất Sơn Tây là Thiếu tướng Lê Nguyên Vỹ tự tử tại tổng hành dinh Sư đoàn 5 Bộ binh. Bài vị được đem về thờ tại làng cũ đất Sơn Tây ghi danh là tư lệnh binh đoàn Lai Khê. Khi Sài Gòn có lệnh đầu hàng, ông bình tĩnh ăn ba chén cơm. Nói anh em liệu tìm đường thoát thân. Trung tá Đỗ Đình Vượng còn nhìn thấy nụ cười của tư lệnh trước khi ông quay vào phòng nổ súng.

    Còn người hùng không quân đất Sơn Tây nói chuyện quyết tâm chiến đấu cứ như đinh đóng cột tại trường Chỉ huy Tham mưu Long Bình. Anh em sĩ quan cao cấp trong khóa học lòng dạ đang tan nát vì gia đình bị kẹt ở miền Trung, bỗng tưởng như thấy lại trời xanh. Ông Kỳ lại tiếp tục hô hào thêm một lần nữa tại họ đạo Tân Sa Châu. Dân di cư công giáo nghĩ rằng phen này gặp được người anh hùng xoay lại thời thế.

    Nhưng sau cùng, nhạc sĩ Phạm Đình Chương và Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ cùng sống những ngày còn lại tại Hoa Kỳ. Nhạc sĩ tiếp tục phổ thơ, những tác phẩm bất hủ kể lể nỗi niềm về Đêm nhớ Trăng Sài Gòn.

    Ông thiếu tướng cũng di tản kịp thời qua Mỹ và tiếp tục là người tạo tin tức thời sự trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại.

    Những chàng trai đất Sơn Tây lần lượt ra đi. Từ chiến sĩ Lê nguyên Vỹ tự sát 1975 trong Nam, thi sĩ Quang Dũng chết trong hiu quạnh 1988 ngoài Bắc, đến nhạc sĩ Phạm Đình Chương qua đời trong thương tiếc năm 1991 tại Hoa Kỳ. Bây giờ đến lượt nhà chính khách ồn ào Nguyễn Cao Kỳ người đất Sơn Tây ra đi sau cùng 2011.

    Định mệnh đã có những cơ duyên lạ lùng. Người đất Sơn Tây chết tại Hà Nội, chết tại Sài Gòn, chết tại Hoa Kỳ. Riêng mình ông Kỳ sống không giống ai, đến khi ông chết tang lễ cử hành tại Mã Lai.

    Nguyễn Cao Kỳ dưới mắt Hoa Kỳ

    Tờ The New York Times số vừa qua viết về ông cựu phó tổng thống miền Nam có thể được coi là phản ảnh dư luận Mỹ.

    Ký giả Mỹ viết rằng từ một tay chơi ông Kỳ trở thành tư lệnh không quân miền Nam và thủ tướng tại Sài Gòn thời kỳ 65-67.

    Cháu của ông là Peter Phan nói với AP là ông Kỳ qua đời tuần vừa qua tại Kuala Lumpur, Malaysia, hưởng thọ 81 tuổi. Dựa theo hồi ký của chính ông Kỳ, báo Mỹ viết rằng Kỳ đã từng phục vụ cho cộng sản và quân đội thực dân Pháp. Trên thực tế thời toàn quốc kháng chiến ông Kỳ mới là một thiếu niên cho đến khi trưởng thành bị động viên vào khóa sĩ quan tại Nam Định. Tuổi trẻ chưa hề có ý niệm gì về quốc cộng và hoàn toàn bị lôi cuốn vào dòng đời theo hoàn cảnh.

    Dưới mắt báo chí Hoa Kỳ, vị thủ tướng Việt Nam một thời đóng vai chính khách huê dạng, ông làm chính trường thành kịch trường và tự biến mình thành một kép hát. Cả 2 vợ chồng đều mặc đồ bay, áo liền quần màu đen, khăn tím, kính râm, tóc dài. Tướng Kỳ đeo súng lục xệ bên hông.

    Trong sách, Stanley Karnow tả ông Kỳ như là một tay thổi kèn saxophone ở hộp đêm hạng nhì. Chính ông Kỳ cũng nhắc lại như vậy. Ông tự xưng là con Phật đứng lên chiến đấu để cứu Việt Nam.

    Thời kỳ ông thủ tướng “cao bồi” của Việt Nam cầm quyền, đến dự lễ duyệt binh với phu nhân Tuyết Mai. Cả khán đài quan khách Việt-Mỹ đứng lên đón chào theo lời của xướng ngôn viên buổi lễ. Anh hùng và giai nhân cặp kè như các diễn viên trên sân khấu. Quan khách ngoại quốc và ngoại giao đoàn mở to mắt nhìn hoạt cảnh có một không hai trên chính trường miền Nam.

    Đứng bên cạnh khán đài, đại úy tùy viên của tướng Westermoreland nói nhỏ với tôi: Ông Kỳ là chủ nhân của Sài Gòn hoa lệ và cũng là chủ nhân của bông hoa đẹp nhất Sài Gòn. Tôi cũng không biết là anh này nói thực lòng hay mỉa mai.

    Không ngồi trên khán đài, Đại tá Loan, xếp sòng an ninh của ông Kỳ chân đi dép, áo trận bỏ ngoài quần, đầu không đội mũ, bên hông đeo súng lục, lẹp xẹp đi tới đi lui, đích thân kiểm soát an ninh tại khán đài.

    Với những hình ảnh đó, Hà Nội luôn luôn tuyên truyền rằng chính phủ miền Nam là bù nhìn của Mỹ, và là những con rối tệ hại nhất.

    Danh tiếng kỳ cục

    Cuộc đời của ông Kỳ là một chuỗi dài những tin tức, những danh tiếng ồn ào và kỳ cục. Ông là tay ăn chơi ngông nghênh nhất hạng. Lấy vợ, bỏ vợ, rồi lấy vợ, rồi bỏ vợ. Một thời nổi danh là Lady Killer. Ông theo Mỹ rồi chống Mỹ. Ông quyết liệt chống cộng rồi lại lên tiếng bênh vực chính quyền Hà Nội.

    Ông từ chối ra đi, kêu gọi mọi người ở lại chiến đấu, nhưng sau cùng ông lại ra đi.

    Ông tham gia các phong trào vận động phục quốc, nhưng đánh trống bỏ dùi, ông quay lại hô hào hòa giải dân tộc. Ông có khả năng hùng biện và luôn luôn nói lời tâm huyết, vì nước vì dân. Ông tự coi là người yêu nước chân thực và nồng nàn. Nhưng thực sự Nguyễn Cao Kỳ không hề yêu ai cả. Ông chỉ yêu có Nguyễn Cao Kỳ.Từ trong nước ra đến hải ngoại, trong hay ngoài quân đội, trước hay sau 75, ông luôn leo lên đầu lên cổ anh em để múa gậy vườn hoang. Ông dạy dỗ hải ngoại đoàn kết dân tộc. Ông dạy dỗ trong nước chống Mỹ, chống Tàu.

    Từ khi xuất thân là dân Càn Hà Nội, cậu Kỳ chỉ muốn chơi trội. Cậu chỉ muốn suốt đời là cái đinh của vũ trụ, cái rốn của địa cầu. Dù trái hay phải, dù xấu hay tốt, dù xuôi chiều hay ngược lối, dù lẫm liệt hay cúi đầu nhục nhã, dù đóng vai chính nhân hay phản diện, luôn luôn cậu phải là ngôi sao sáng của chính trường. Cậu là con cầu tự. Con Trời con Phật. Thiên hạ phải đứng chung quanh vỗ tay.

    Nhưng đau thương là ở phần chúng ta, bởi vì chúng ta không phải là khán giả của một vở kịch đời, xem qua rồi bỏ. Chúng ta là dân của một nước đã mất vì người lãnh đạo một thời được so sánh với anh thổi kèn saxophone cho một phòng trà hạng bét. Người ta nói rằng, dân tộc thời nào thì có lãnh đạo thời đó. Khổ thân tôi chưa. Tôi lại chính là người dân Việt Nam của thời kỳ đó.

    Bây giờ còn biết nói năng chi.

    Dù hết sức kính trọng tướng Lê Nguyên Vỹ, dù cảm phục tài hoa thi sĩ Quang Dũng, dù rất say mê nhạc Phạm Đình Chương, nhưng tôi không còn tha thiết ước mong là người Sơn Tây như thủa xưa ngồi ở Đêm Màu Hồng. Ước mơ gì kỳ cục. Tôi xin trở về làm dân Nam Định hiền lành như mọi người.

    Chính khách cuối cùng đã đi rồi, đem theo cả tiếng bấc tiếng chì. Dân Càn chả cá Hà Nội bây giờ chẳng còn ai. Ngọc “Ghẻ” chết từ khuya, chỉ còn bác Ngọc “Toét” ngồi cười ruồi với bác Hùng “Xùi” ở San Jose. Hai bác đang bàn nhau xuôi Nam đón anh Kỳ. Nghĩa tử vẫn là nghĩa sau cùng.[GC-SJ]

    http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/hoang/nhung-nguoi-son-tay-07-28-2011-126336558.html

  4. Người Sưu tầm says:

    Tướng Kỳ – Một cuộc đời nhiều khen chê

    Bài của Bùi Văn Phú.

    Người gây chú ý qua hành động và phát biểu liên quan đến Việt Nam trong gần nửa thế kỷ qua, cựu Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ qua đời hôm 23-7 tại Kuala Lumpur đã khép lại một cuộc đời sôi nổi với nhiều khen chê.

    Thời làm Chủ tịch Ủy ban Hành pháp Trung ương từ 1965 đến 1967, chức vụ tương đương với thủ tướng trong chế độ đại nghị, tướng Kỳ cho xử bắn một thương gia gốc Hoa vì đầu cơ tích trữ gạo. Ông còn đem súng ra hù doạ bắn bỏ nhiều người khác, dù đó là một linh mục công giáo, thượng tọa phật giáo, một tướng Thủy quân Lục chiến Mỹ hay một bộ trưởng.

    Tính cao bồi, ngang tàng của tướng Kỳ gây chú ý cho giới truyền thông. Ông bay trực thăng thấp giữa Sài Gòn để lấy le với cô bồ là tiếp viên hàng không Đặng Tuyết Mai, sau này trở thành phu nhân và là mẹ của MC nổi tiếng Nguyễn Cao Kỳ Duyên.

    Mang hàm tướng và là một chính khách nhưng cách ứng xử trực tính của ông nhiều khi tưởng chỉ là chuyện bàn vui nơi hàng quán, nhưng là những sự thực được chính ông kể lại trong hai tác phẩm: Twenty Years and Twenty Days – 20 năm và 20 ngày [Nxb Stein and Day 1976] và Buddha’s Child: My Fight to Save Vietnam Con cầu tự: cuộc chiến đấu để cứu Việt Nam của tôi – viết chung với Marvin J. Wolf [Nxb St. Martin 2002].

    Với nhiều người lính Việt Nam Cộng hoà, đặc biệt là không quân, tướng Kỳ được quý mến vì trực tính, trong sạch và đối xử tốt với thuộc cấp. Với các cố vấn Mỹ đến giúp miền Nam, ông chứng tỏ mình không phải là một người dễ bảo và việc Mỹ ảnh hưởng sâu vào nội bộ chính trị miền Nam làm ông bực mình không ít. Tinh thần tự chủ, độc lập của ông thể hiện qua cách đối đáp với tướng Lewis W. Walt, Đại sứ Maxwell Taylor, với nhà ngoại giao Averell W. Harriman, hay Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara, các Thượng nghị sĩ William J. Fulbright, George McGovern. Phản ứng của ông nhiều khi thiếu phong cách ngoại giao, tạo xì căng đan.

    Đối với người Việt tị nạn, phát biểu thiếu đắn đo của ông mà nhiều người còn nhớ là trong những ngày cuối của cuộc chiến, ông lên tiếng sỉ vả các tướng tá đã bỏ đi là hèn nhát, kêu gọi quân dân ở lại chiến đấu dù Sài Gòn có biến thành Stalingrad và khuyên mọi người đừng đi Mỹ vì ở đó không có nước chè, nước vối, không cà ghém mắm tôm, ăn bơ uống sữa chỉ đi tiêu chảy. Nhưng ngày hôm sau ông cũng lái trực thăng bay ra hạm đội Mỹ để được di tản qua Hoa Kỳ.

    Tuy thế, đến Mỹ vẫn có người quý trọng vì ông là vị tướng đã sống trong trại tị nạn cùng đồng bào trong khi nhiều tướng khác phải vội vàng rời trại ngay vì những bất bình của đồng hương. Tướng Kỳ đến Camp Pendleton cũng ngủ lều, xếp hàng ăn cơm tị nạn chung với mọi người và còn có dự tính tìm nông trại để giúp định cư người Việt trong giai đoạn đầu.

    Phát biểu từ lều tị nạn, tướng Kỳ mong có một ngày về: “Đối với chúng tôi, hy vọng duy nhất là trở về. Khi Hitler chiếm đóng châu Âu, những người như Tổng thống De Gaulle đã hy vọng ông có thể trở về – và ông đã trở về.”. Theo báo chí ghi nhận ông muốn làm tâm điểm của người đồng hương, nhưng không có kế hoạch thành lập chính phủ lưu vong. (Tuần báo TIME 19.5.1975)
    Sau tháng 4-1975 nhiều tổ chức kháng chiến phục quốc ra đời trong nước và có nhắc đến tướng Nguyễn Cao Kỳ là người đứng sau yểm trợ, dù ông đang sống ở Mỹ. Những người vượt biển cho biết vào giai đoạn đó tên tuổi ông vẫn còn là một huyền thoại.

    Thực tế tại hải ngoại, ông Kỳ mở tiệm bán rượu ở miền nam California một thời gian. Không thành công ông khai phá sản, rồi mua tàu đánh tôm cá để kinh doanh.

    Năm 1992 khi Hoa Kỳ và Việt Nam bắt đầu từng bước tiến tới quan hệ song phương, trong một diễn văn đọc tại Câu lạc bộ Không quân và Hải quân Hoa Kỳ ở vùng San Jose, ông lên tiếng ủng hộ việc bỏ cấm vận và bang giao gây xôn xao và ông bị lên án là phản bội tổ quốc và đồng đội. Một số người biểu tình ném trứng thối, cà chua vào hình nộm tướng Kỳ.

    Dịp đó tôi với ông đã tranh luận trong một chương trình do đài truyền hình Việt Nam Tự do ở San Jose tổ chức. Nhận định của ông Kỳ là “bang giao càng sớm thì chế độ cộng sản càng mau sụp đổ” và ông tin: “cải cách kinh tế sẽ kéo theo cải tổ chính trị.”. Còn tôi cho rằng Hoa Kỳ muốn một Đông dương ổn định thì chỉ bang giao khi vấn đề hoà bình Campuchia, hồ sơ POW-MIA được giải quyết và điều kiện dân chủ, nhân quyền của dân Việt được đặt ra trong quan hệ hai nước. Tôi không tin chỉ kinh tế không thôi sẽ đưa đến cải cách chính trị trong chế độ cộng sản với tham nhũng lan tràn như ở Việt Nam. Ông muốn dạy cho lãnh đạo Hà Nội cách chống tham nhũng.

    Đến năm 2004 tướng Kỳ mới trở về sau 30 năm xa cách. Chuyến đi được ông và Hà Nội đánh giá là tiến trình hoà giải quốc-cộng lên đến đỉnh điểm, trong khi nhiều người Việt hải ngoại phản đối những lời ca ngợi lãnh đạo và chính sách của Hà Nội.

    Đầu năm 2005, báo Thanh Niên Xuân Ất Dậu có bài phỏng vấn ông với những phát biểu: “Trong số những vị cùng vai với tôi (các tướng Việt Nam Cộng hoà), cứ mười ông thì đến mười một ông tham sống sợ chết! Trong khi đó, miền Bắc có trang bị quân số, vũ khí không kém gì, nhưng các ông chỉ huy lại có rất nhiều kinh nghiệm chiến trường, được cấp dưới tin cậy và kính trọng về nhân cách, đó là sự hơn hẳn.”

    Sự việc này khiến nhiều người Việt hải ngoại xôn xao phản đối dữ dội. Ông Kỳ lúc đó đã lên tiếng tuyên bố truyền thông trong nước xuyên tạc. Trả lời đài RFA ngày 25-1-2005, ông nói: “Phải nói rằng chẳng có cái gì trung thực cả, tôi mới được biết chuyện đó và tôi có viết bức thơ cho ban biên tập báo Thanh Niên, tôi nói anh nào viết bài đó thứ nhất là ấu trĩ, chẳng biết gì cả rồi cắt xén, viết lách lăng nhăng, hoàn toàn những chuyện gây ngộ nhận và láo lếu.”

    “Nguyễn Cao Kỳ, cái tên theo ông giải thích trong sách là mang ý nghĩa của một tay chơi cờ cao. Nhưng trong canh bạc chính trị ông đã hai lần thua vào năm 1967 và 1971. Gần cuối đời, ông trở lại quê nhà đánh một canh bạc xả láng và cũng không thắng.”

    Báo Thanh Niên không trả lời thư ông và cũng không đính chính những gì đã đăng.

    Sau chuyến trở về đầu tiên, ông Kỳ làm tư vấn cho công ty Mỹ xây dựng sân golf tại Việt Nam với dự án mấy trăm triệu Mỹ kim. Ông muốn sống cuộc đời còn lại với quê hương. Từ đó thỉnh thoảng trở lại Hoa Kỳ, nhưng ông không còn xuất hiện trước đám đông.

    Hai tháng trước có tin ông về lại Hoa Kỳ vì thế sự kiện Tướng Kỳ chết trong một bệnh viện ở Kuala Lumpur, Malaysia làm nhiều người ngạc nhiên.

    Năm 2002 ông viết trong Buddha’s Child nhìn nhận cuộc chiến chống cộng sản trong quá khứ là đúng và kêu gọi người Việt hải ngoại xóa bỏ hận thù để hướng về tương lai. Cùng lúc ông khuyên lãnh đạo Hà Nội theo Mỹ vì nguy cơ Trung Quốc đô hộ đang tràn xuống.

    Nguyễn Cao Kỳ, cái tên theo ông giải thích trong sách là mang ý nghĩa của một tay chơi cờ cao. Nhưng trong canh bạc chính trị ông đã hai lần thua vào năm 1967 và 1971. Gần cuối đời, ông trở lại quê nhà đánh một canh bạc xả láng và cũng không thắng.

    Tướng Nguyễn Cao Kỳ đã về cõi Phật sau 81 năm sống ở dương trần.

    Đời ông nhiều sóng gió lúc sinh thời. Nay chết, chuyện hậu sự cũng tạo dư luận vì đến giờ ít ai biết được ước nguyện cuối cùng của một cựu thiếu tướng, thủ tướng và phó tổng thống Việt Nam Cộng hoà là những gì.

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/07/110730_nguyencaoky_comment.shtml

  5. D.Nhật Lệ says:

    Đọc tin mới đăng sau đây trên báo Đất Việt về chuyện ông NCK.tôi không nghĩ là để BÔI BẨN
    tướng Kỳ như bác Nghe LE viết.
    Trong lần đầu về nước năm 2004,tướng Kỳ đã đi cùng 2 tập đoàn kinh doanh sân Golf là Andy Dye và Three và ông đã giới thiệu họ ký hợp đồng xây sân gôn 36 lỗ có trị giá 450 triệu USD.với
    Khu du lịch Tuần Châu (Quảng Ninh) !

  6. Nghe LE says:

    Đoàn kết trong giai đoạn nầy rất quan trọng đối với người Việt yêu nước trong ngoài. Nếu nhìn ở góc độ đó, thì sự ra đi cuả Tướng Nguyễn Cao Kỳ là sự mất mát cho dân tộc Việt Nam hiện nay. Những người cho ông Kỳ là kẻ phản bội, nhưng hãy hỏi ông lại có thực sự phản bội lại dân tộc Việt Nam hay không. Hay đó là sự phản bội vì ông không muốn chống cộng theo kiểu cách giống như số ít người.

    Hơn nưã, những hành động cuả ông Nguyễn Cao Kỳ lúc có chức có quyền, tất nhiên không tránh khỏi những đụng chạm, nhất là việc ông quyết định về việc xử bắn Tạ Vinh, thành phần gian thương Việt gốc Hoa, luôn làm lũng đoạn kinh tế qua việc đầu cơ tích trữ vì lợi nhuận. Thế nên, những bôi bẩn ông tướng Nguyễn Cao Kỳ cũng cho biết xuất phát từ động lực nào trong giai đoạn hiện nay.

    Xin trân trọng.

  7. Tình cờ Chuột đọc được bài này
    bocuhung.multiply.com/journal/item/438/438, theo như thông tin trong bài viết này thì quả thật ông Kỳ
    ” về lần này cùng với một ông trùm tầm cỡ thế giới trong lĩnh vực khách sạn và sân golf. ”

    cách hòa giải của ông cũng hay thật, gián tiếp đẩy nông dân vào cảnh mất ruộng lúa

    Bài của Cua Times kỳ này hay quá, đọc nhẹ nhàng lôi cuốn từ đầu đến cuối … cảm giác như 1 cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo những hạt bụi thời gian… tự nhiên trong đầu vang lên 1 bài hát, hình như của Phạm Duy, “Thôi thì thôi chỉ là phù vân Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi”
    22h20′ 25/7

  8. Hiệu Minh says:

    Chào bà con buổi tối ở VN và buổi sáng, trưa, chiều, đêm ở các quốc gia khác…

    Bài viết về những nhân vật liên quan đến lịch sử VN bao giờ cũng làm cho các bác hai bên nổ tới số 🙂

    Rất nhiều comment bị chặn lại do hệ thống và do cả Cua lấp lỗ. He he.

    Còm của mấy ông Cao Bồi, ANDT, cả LQV, Xôi Thịt thì vẫn được tự do nhưng không hiểu sao có vài cái bị chặn. Sorry các bác. Có lẽ WordPress biết là mấy ông này lắm chuyện vì nó biết họp Quốc hội đã xong, ban bệ vào đâu đó rồi.

    Các bác nhớ seat belt – cài dây an toàn cho chặt.

  9. Nhat Dinh says:

    Thế nào nhỉ? Tôi, một cựu quân nhân mà thấy chỉ huy bỏ chạy, mặc chúng tôi sống chết thì đó không bao giờ còn là chỉ huy nữa, không bao giờ còn là người đáng tôn trọng. Thực tế trung đội trưởng, đại đội trưởng của tôi đã giúp qua nhiều vụ khó xử bằng phong cách chỉ huy của họ. Dù tôi hơn đứt về học thức nhưng vẫn nể.

    Đáng ra tướng Cao Kỳ phải chết năm 1975. Về nước định hòa giải nhưng đã thất bại, chẳng ai còn nói đến ông nữa, dù là bên cờ đỏ hay cờ vàng sọc đỏ.

    Thôi, nghĩa tử là nghĩa tận R.I.P. ông Kỳ!

  10. Hà Linh says:

    Không liên quan nhưng mà em nghĩ cuộc biểu tình hôm qua rất thành công, mừng nhất là đồng bào ta không bị trấn áp dữ dội như những lần trước!

  11. hoadainhan says:

    Bác HM dường như dành thiện cảm cho ông NCK? Báo Việt Nam cũng có bài viết gọi ông NCK là vị tướng. Ngẫm sự đời cũng thật hay.
    Tôi nghĩ đều máu đỏ, da vàng cả cũng cần hòa hợp.
    Con người sinh ra trong xã hội cũng như 1 quân cờ trên bàn cờ, khi cần phải tiến sang sông để chiếm lĩnh trận địa thì buộc phải tiến.

  12. Phong Nguyen says:

    Là một người lính từng chiến đầu cùng với ông để bảo vệ chủ Dân Chủ và Tự Do, toi không trách ông khi ông muốn trở về quê hương đề sống nốt những ngày cuối đời, vì tôi cũng vậy, yêu và rất nhớ quê hương và cũng muốn gửi nắm xương tàn nơi đất mẹ.

    Nhưng thà rằng ông về trong âm thầm, lặng lẽ…đằng này ông lại ca ngợi những người Cộng Sản, nâng ly với những người lãnh đạo nhà nước, cái nhà nước đang hằng ngày bịt miệng những người như Cha Lý, anh Điếu Cày, cô Mẹ Nấm, và bao nhiêu những người biểu tình chỉ vì họ muốn nêu ý kiến của họ….thì thật lòng tôi không chấp nhận được và thật lòng tôi phải nói rằng (xin lỗi hương hồn của ông) ÔNG LẢ KẺ PHẢN BỘI.

    • Bác cứ nhớ 1 câu của TCS: “sống trong đời sống cần có 1 tấm lòng, để làm gì bác biết ko? để gió cuốn đi … Vậy thôi. Mong sao lời thề Cộng hòa nghĩ lại trước khi kết luận về chế độ Cộng sản bởi vì chế độ nào mà chẳng có chuyện nọ, chuyện kia. Chế độ thì sẽ có đủ loại, nhưng dân tộc VN chỉ có 1 duy nhất. “Only Vietnam in the World and Vietnam, it is name of the Country not name of the War”.

      • hth says:

        Nhất trí rất cao với bác đồng ” Licsk”. Cái tay “hắn” đâu rồi ý nhiể?

    • Hà Linh says:

      em thì em nghĩ ông Nguyễn Cao Kỳ đã thực hiện một nghĩa cử thật đẹp, rất nghĩa hiệp, rất là của bậc trượng phu: hình ảnh ông trở về nâng ly với những người lãnh đạo nhà nước là những người không cùng ý thức hệ( và những thứ liên quan đi), chứng tỏ ông đã vượt qua được rào cản ý thức hệ, hận thù, tức tối của cá nhân và cả những người ở cương vị như ông..
      Ông quá hiểu hành động của ông sẽ gây phản ứng thế nào từ cộng đồng hải ngoại hay những người đồng đội của ông ngày xưa, nhưng ông chấp nhận!
      em không biết ông phản bội ai, em chỉ nghĩ ông trở về trong tư cách người con Việt trở lại que hương mình chứ không phải tư cách chính khách của một chính quyền đi thăm bang giao…công vụ..và vậy thì ông đâu có phản bội quê hương mình. Những người quy kết ông mới là những kẻ phản bội ông- đã là đồng đội- sao không hiểu đồng đội nghĩ gì và hành động vì cái gì?Ngay cả khi ông đã về yên nghỉ, bao nhiêu đồng bào Việt đều chia sẻ nỗi buồn đau với gia đình, thương tiếc cuộc đơi một con người có nhiều điều tốt đẹp chỉ vì sinh ra trong thời kỳ lịch sử rối ren thôi mà đành chịu những tiếng này tiếng nọ..mà vẫn có những người chưa buông tha cho ông, còn ném theo vài lời cay nghiệt!
      Việc nào ra việc nấy, em nghĩ hãy công bằng mà nhìn nhận, và hãy để cho ông yên nghỉ!

      • Đúng thế HL ạ!
        ông Kỳ đâu có phản bội lại quê hương mình, ngược lại ông muốn làm trung gian để gắn kết để đi đến hòa hợp dân tộc (như bác V.V.K), tuy nhiên có thể với đồng đội thì ông sẽ bị coi là … phản bội. Nếu đúng vậy thì đây là 1 sự “phản bội” rất đáng quý, đáng trân trọng …

      • Hà Linh says:

        Em không nghĩ nhờ vào 01 hành động của 01 ông Nguyễn Cao Kỳ mà chúng ta có thể “từ Bắc vô Nam nối liền” sang tận mọi quốc gia hải ngoại có người mình sống mọi người sẽ nắm chặt tay nhau hát bài tụ hội non sông-hóa giải lòng người..nhưng ” một cây làm chẳng nên non, 3 cây chụm lại nên hòn núi cao”..mỗi người một chút ( bao gồm cả chính quyền) thì chắc kết quả không nhỏ.
        EM nghĩ anh Hiệu Minh không ca ngợi quá những gì ông Nguyễn Cao Kỳ làm mà điều quan trọng là từ những hành động của ông, chúng ta nghĩ về hành động của chính mỗi chúng ta thế nào..
        ngay trong một blog nhỏ thôi mà đã cảm thấy khó tìm được tiếng nói chung thì cả một đất nước với mấy chục triệu con người-hàng triệu tính cách và quan điểm sống rõ ràng càng khó..

        Thôi thì em chúc cả nhà ai ở bên châu Á thì có buổi tối an bình, ai bên châu Âu- Mỹ thì có ngày thật thơ thới…gắng nghĩ gì vui vui!

      • Tôi không nói ông phản bội quê hương, cũng không nói ông phản bội dân tộc…tôi chỉ nói, một cách rất xót xa cho ông chứ hoàn toàn không cay nghiệt, ông đã phản bội lời thể mang lại Dân Chủ và Tự Do cho dân tộc, lời thề mà bất cứ ai cũng nhớ ngày bước chân vào đời lính…đã phản bội biết bao nhiêu đồng đội đã ngả xuống vì lý tưởng Tự Do.

        Thà ông trở về để mở một quán phở như người vợ cũ của ông…Thật sự mà nói, bà ấy sâu sắc hơn ông rất nhiều…nhưng thôi…người đời thường nói, nghĩa tử là nghĩa tận, xin ông an nghỉ.

      • Hà Linh says:

        anh Phong Nguyen@: thôi thì không ai quay ngược về quá khứ được nữa, điều gì xảy ra thì không còn có thể chữa lại…
        mỗi người chắc đều có lý do riêng cho hành động của mình, và nếu như không ở trong tâm hồn họ thì không thể xét đoán cặn kẽ được
        HL có thể nhìn hành động của ông Nguyễn Cao Kỳ ở góc độ khác với anh nhưng HL cũng hiểu tất cả chúng ta đều mong điều tốt đẹp cho quê hương, đồng bào mình.
        Cầu chúc anh Phong Nguyen bình an và mạnh giỏi.

  13. Năm 1967 lúc đỉnh điểm của cuộc chiến Việt-Mỹ, ông đòi Mỹ ngưng chiến và hô hào đối thoại với Hà Nội. Theo ông, hai miền cần nói chuyện trực tiếp, “không có những kẻ lạ” (without outsiders) vào một th̀ơi điểm chín muồi.
    ——————————————————————

    Không biết trước lúc qua đời, Ông Nguyễn Cao Kỳ (1930 – 2011) có nghĩ rằng câu nói của ông từ hơn 40 năm trước, có thể chỉ để “lấy điểm” với giới truyền thông Ngoại quốc vẫn còn nguyên ý nghĩa?

    Có một thực tế đau lòng không thể phủ nhận được rằng, Người Việt trong và ngoài nước chưa thực sự thống nhất về tinh thần, và vai trò của những “kẻ lạ” (outsider) với vận mệnh của Đất nước, của dân tộc Việt Nam nay còn lên cao hơn bao giờ hết.

    Ngoài lời dạy của ông Cụ ĐỐI VỚI “NHỮNG KẺ LẠ” CẦN PHẢI CƯƠNG QUYẾT VÀ RẤT KHÔN KHÉO”, thì theo lão Cù lãnh đạo nhà mình phải biết quan hệ kiểu “trước lạ, sau quen” hay biết cách CHƠI với KẺ LẠ, thích ứng với những thứ LẠ, miễn sao là có lợi cho dân, cho nước, cho dân tộc mình…

    Mong lắm thay, chiều nay vị Tân CTN khi nhậm chức nói được câu gì đó kiểu như a Hai SG hay nói: “đã nhậu thì nhậu tới bến, đã chơi phải chơi đến cùng”, cho dù chỉ để “lấy điểm” (giống ông NCK đã làm). Nếu trót có hứa suông thì để Dân ta cùng kiểm chứng song song với tình trạng trên nghị trường có quá nhiều Nghị “gật” mang họ Hứa rồi (lão Cù xin lỗi những ai mang họ Hứa thật ở ngoài đời).

    Theo quan điểm cá nhân của lão thì NCK là 1 Vietnamese có khí phách, dám chơi và dám chấp nhận kết cục của cuộc chơi, dù thắng – dù thua, dù được – dù mất…

    Viết đến đây chợt nhớ câu của các Cụ nhà ta vẫn nói:” kẻ được thì được làm Vua, kẻ thua thì làm giặc” thời nay có lẽ nên đổi thành “được làm Vua, thua làm…bạn Vua” như Obama và Hallary Clinton đã làm… Há phải có tốt hơn chăng?

    Lão Cù.

    • http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/07/ong-truong-tan-sang-dac-cu-chu-tich-nuoc/

      thật quá thất vọng khi lại phải nghe những câu hô khẩu hiệu mang bóng dáng và khẩu khí của các Nghị sĩ họ Hứa “… Tôi xin hứa nguyện đem hết sức mình phục vụ tổ quốc, nhân dân, thực hiện đầy đủ quyền hạn CTN được hiến pháp, pháp luật quy định, thường xuyên tu dưỡng đạo đức, cần kiệm liêm chính, chí công vô tư theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh…”

      Vậy là xong lễ nhậm chức của 1 nguyên thủ quốc gia ư? đang lạm phát nên phải nêu cao tinh thần…tiết kiệm thời gian và câu từ.

      Mong lắm thay Quốc hội khóa này tạo ra được điều gì thực sự … đột phá cho đất nước.
      Ví dụ xóa đi từ “ngụy quân”/ “ngụy quyền” trong từ điển Tiếng Việt?

      • Hà Linh says:

        mình dùng nhiều sáo từ quá anh Hà Thiên Hậu à!
        từ dùng sáo rồng và cách phát biểu trống rỗng không làm cho người nghe, người đọc cảm nhận được nhiệt huyết, cảm xúc của người nói..
        em phải thừa nhận hồi đi học bị nhiễm cách dùng sáo từ, bỏ mãi mà không được…

      • nếu còn các loại “Kính – Dạ – Vâng” hay “Thưa – Dạ – Bẩm” thì đất nước ta chắc vẫn ì ạch lắm, càng nghĩ thì thấy càng thật buồn HL ạ! Mong lắm thay đất nước bỗng dưng xuất hiện … vĩ nhân vào lúc này! Cũng chỉ vì Nước ta luôn đi sau nên nghề cái viết diễn văn cho các VIP chưa có chỗ đứng. Nghe nói TT Mỹ có 1 cậu rất trẻ (27 tuổi) chuyên chỉ lo việc này cho ngài Obama trong mọi lần xuất hiện. Chắc cũng tại các tiêu chuẩn để chấm điểm và đánh giá chính khách ở ta chủ yếu vẫn dựa trên phong trào … bình bầu chủ nghĩa và phổ thông đầu phiếu như … năm 1946.

        Lão Cù có nghe nói “Hiệp hội chính khách thế giới” ngoài việc áp dụng 3 chỉ số để đánh giá khả năng của 1 chính khách là:

        (1) IQ (Intelligence Quotient: Chỉ số thông minh)
        (2) EQ (Emotional Intelligence: Chỉ số cảm xúc) –
        (3) SQ (Speech Quotient: khả năng diễn thuyết)

        thì mới bổ sung thêm tiêu chí nữa là AQ (Adversity Quotient: chỉ số đo khả năng vượt khó khăn). AQ là chỉ số đo khả năng đối xử, khả năng quản lý nghịch cảnh, khả năng vượt lên khó khăn, khả năng chống lại stress … nên gọi tắt là Chỉ số vượt khó khăn.

        Theo đó, chỉ số đo khả năng vượt qua những điều kiện khó khăn là yếu tố lớn nhất trong những phẩm chất tạo nên sự thành công cho chính khách. Chỉ số AQ cũng chính là một chỉ báo về 4 mức độ cao thấp của bản lĩnh sống:

        (1) Đối diện khó khăn
        (2) Xoay chuyển cục diện
        (3) Vượt lên nghịch cảnh
        (4) Tìm được lối ra

        Theo quan điểm này thì IQ và EQ là những khái niệm “fixed”, có nghĩa là phần nhiều thuộc về khả năng thiên phú nên rất khó có khả năng thay đổi hay cải thiện được. Trong khi đó, AQ là yếu tố có thể luôn được rèn luyện, cải tiến để cải thiện và luôn nâng cấp không ngừng.

        Thật trùng hợp khi AQ lại chính là tên 1 nhân vật trong AQ chính truyện của NV Tàu (Lỗ Tấn) đầy tính cách ngược đời và báng bổ.

        Vậy lão tạm kết luận rằng, nếu muốn làm chính khách thời này phải có chất AQ trong người quả thật không …ngoa.

        Lại thấy mình đang viết dài, viết dại vào đúng cái thời khắc chuyển giao quyền lực.

      • ti4mat says:

        Thưa bác Cù,sao bác cứ làm khó lãnh đạo ta , trong 4 tiêu chí mà bác đưa ra theo tôi các ảnh chỉ chấm cho mình được IQ cao (vì cương quyết làm tàu cao tốc, toàn là tiến sĩ cả, lại đang lãnh đạo một đảng là đỉnh cao của trí tuệ….nhưng đó là mấy ảnh tự chấm chứ với tôi thì chắc phải coi lại), chỉ số EQ thì chắc không chấm được vì mấy ảnh vô cảm hoàn toàn, bao nhiêu hình ảnh, sự kiện cả nước quan tâm, bức xúc, chẳng nghe anh nào nói được gì, SQ thì như chị Nga là người phát ngôn mà có mấy câu nói hoài, riết người dân thuộc lòng, các ngài khác thi cũng có mấy câu sáo rỗng nói hoài. Chỉ số cuối cùng AQ thì còn tệ hơn, vì các ảnh đã có một tập thể đảng chịu trách nhiệm, các ảnh chẳng phải đối diện với cái gì, chẳng có gì để giải quyết, nên cũng chẳng làm sao chấm được. Ở ta do không đánh giá được lãnh đạo, nên ai làm cũng vậy thôi, vì vậy nên tỷ lệ bầu lãnh đạo của ta lúc nào cũng cao ngất

      • Xôi Thịt says:

        Hiện tại tôi mới thấy AQ được áp dụng, theo nghĩa của Lỗ Tấn.

      • Hà Linh says:

        tinh thần AQ có phải thể hiện thế này không ạ: mình không “ăn” có người khác “ăn” nên mình phải “ăn” NHƯNG trách nhiệm là trách nhiệm chung mình cần gì phải nhận!
        em nghĩ nhà mình không có khái niệm chính khách đúng nghĩa! cho nên đòi hỏi các chỉ số nói trên là khó! nếu trắc nghiệm tức thời có khi trượt hết…nhưng đảm bảo vừa ” chạy” vừa làm bài thì qua ngon lành hơn dân xứ khác nhiều!

  14. Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

    hu…hu…Lão Cua làm ơn thả tớ ra mau…
    😦 😦 😦

    • Kim Dung says:

      Ối giời ơi. Cua nghĩ ANDT là gái đẹp, nên nhốt lại suốt tuần nay hả? Ko bít Cua hay ANDT chuyển đổi giới tính thế nhẻ?

      Đi chăn tru cho Tía Má giờ mới mò về, lại đổ tại Cua?
      He…he…

    • Xôi Thịt says:

      Được thả ra rồi thì ngồi đấy à? 😀

  15. Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

    Tôi cảm thấy có gì đó không thoả mãn lắm khi có nhiều người chỉ qua vài lời phát biểu của tướng NCK đã vội vã kết luận ông đã đóng vai trò quan trọng trong việc hoà hợp hoà giải.

    Có những người ở bên cạnh mình cả vài chục năm mà mình không biết tông tích ra sao. Mà có biết cũng chỉ biết phần sáng chứ phần tối thì tối bưng. Nhiều ý kiến cho rằng rồi cũng có ngày biết cả phần tối và phần sáng, thường đó là ngày không vui vì thường là ngày tạ thế của đương sự. Đó là bài văn điếu, bản tường trình công trạng của mỗi người trong thời gian làm người. Rất trịnh trọng, nhưng cái biết ấy cũng chỉ là khoảng sáng, còn khoảng tối thì rất ít ỏi. thật ra, cả khoảng sáng khả kính ấy cũng không hẳn đã đúng như ta muốn. Người càng nổi tiếng thì khoảng sáng càng lớn và đôi khi còn sáng hơn bình thường, vì ở bài văn điếu người ta chỉ góp nhặt cái hay thêm vào để nói lời tốt đẹp cuối cùng với người ra đi. Nghĩa tử là nghĩa tận, Không ai lại đi tiếc người chết một lời khen bao giờ.

    Tất cả chúng đã từng đi trong cuộc sống lờ nhờ giữa sáng và tối trong một đời làm người. Có lúc cũng nhầm lẫn sáng thành tối, lẫn tối thành sáng, rồi mới nhận ra: phân biệt sáng tối là ở nhận thức chứ không phải ở tai nghe hoặc mắt nhìn!

    Có người cho rằng thật ra việc trở về của ông NCK năm 2004 là ông Kỳ muốn làm một thuyết khách gia với mong mỏi thay đổi được tình thế chính trị hiện tại của người Việt trong và ngoài nước.nhưng chính quyền VN họ đâu có ngu mà còn cao tay ấn hơn là sử dụng ông Kỳ như một quân cờ nhằm chiếm thêm những lợi thế hơn trong ván bài chính trị.

    Thật ra chuyện kêu gọi hòa hợp, hoà giải của ông Kỳ là việc bẻ nạng chống trời. Đảo qua những comments, nhiều người cho rằng: “Nếu một người vẫn không thể quên thù hận, há chẳng ngu xuẩn lắm sao?”
    “Xoá bỏ hận thù” là mệnh đề đã được nói đến từ lâu. Mệnh đề khi nói thì có vẻ rất là hợp lý với mọi thành phần, mọi tầng lớp, mọi chủ nghĩa, hợp lý với những người cọng sản và với cả những kẻ chống cọng sản. Nhưng hiểu sâu xa và thực hiện được vấn đề là một vấn đề chẳng dễ dàng như nói. Chúng có thể hoàn thành và có thể không? Đâu là yếu tố quyết định chuyện xoá bỏ hận thù, hoà hợp hoà gỉai dân tộc?

    Nếu bạn không là người đứng dưới chiến hào bùn trộn máu tươi lên đến mắt cá, “đầu đội bom rơi” trong cuộc “Bắt phạt” thì chuyện hoà hợp hoà giải chẳng gì là khó.

    Nếu bạn không phải là người bị Cọng sản bỏ tù vì trả thù để rồi vợ và con của bạn bị cán bộ, công an cọng sản cưỡng ép đến nỗi họ phải tự tử, hoặc phải cam chịu hiến thân để được yên thân mà lo cho chồng, cho con…Nếu bạn là người không có người thân bị Cọng Sản giết hại, không có cha anh bị đày bị chết trong tù Cọng Sản, không có người thân bỏ mình trên biển cả, không có mẹ, có chị, có em bị hải tặc hiếp dâm…vân..vân..và vân..vân thì khi nghe chuyện hoà hợp hoà giải bạn thấy có vẻ xuôi tai và dễ dàng chấp nhận…

    Nói đến đây sẽ có nhiều người lý lựng rằng chuyện tù cải tạo, chuyện trấn áp, giết hại, trả thù là lẽ đương nhiên của trò chơi chiến tranh cho cả hai phía; có nhà tù Côn Đảo, thì sẽ có nhà tù Tiên Lãnh, Thanh Hoá, Cao bằng, lạng sơn…Và đúng như thế, những chuyện này có thể không thể là những factors ngăn chận chuyện xoá bỏ hận thù, hoà hợp hoà giải dân tộc được thực hiện! và một lần nữa câu hỏi được đặt ra vậy thì nguyên nhân chủ yếu nào ảnh hưởng đến chuyện xoá bỏ hận thù và hoà hợp hoà giải dân tộc???

    Xoá bỏ hận thù là bước trước để sau đó đi đến con đường hoà hợp hoà giả dân tộc. Chỉ xoá bỏ hận thù mà không hoà hợp, hoà giải thì cũng chẳng có ảnh hưởng gì nhiều, chẳng có lợi gì cho đất nước, cho dân tộc. Thế nào là hoà hợp hoà giải? Hoà hợp hoà giải chắc nhiều người biết là mọi thành phần dân tộc có thể cộng sinh trên tinh thần chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt của nhau. Trên cơ sở này, ai cũng dễ dàng nhận ra là cây hoà hợp, hoà giải chỉ có thể tồn tại và phát triển trên mảnh đất phải thật sự độc lập, tự do, công bằng, và dân chủ…nó không thể sống được dù một ngày trên miền đất độc tài, toàn trị bởi vì đã độc tài toàn trị thì làm gì có chuyện tự do, công bằng, và dân chủ, làm sao có chuyện chấp nhận quyền lợi, quyền lực của những thành phần, đảng phái khác biệt.

    Ai là người yêu nước Việt cũng muốn xáo bỏ hận thù, hoà hợp, hoà giải để cả dân tộc bền vững đi lên! Gần đây, chính quyền VN cũng thường rôm rả kêu gào chuyện này, nhưng thực chất thì họ có thiện chí và chủ trương như thế không? Hoà hợp hoà giải là một ước vọng chính đáng nhưng hảy tỉnh táo, đừng cả tin mà rơi vào cạm bẩy!

    Nhìn lại lịch sử dân tộc; Năm 1946, chính phủ VNDCCH, bao gồm ba đảng: Đảng Dân Chủ, Đảng Xã Hội, và Đảng Cọng Sản thành lập chính phủ liên hiệp chống pháp. Xoá bỏ hận thù, hoà hợp hoà giải là chiêu bài, là cạm bẫy ai đó đưa ra để cho vào tròng và tiêu diệt những thành phần khác biệt, tiêu diệt những thành phần chống Pháp nhưng cũng chống luôn chủ nghĩa Cọng Sản, loại trừ Đảng Dân Chủ, và Đảng Xã hội, họ thâu tóm chính quyền thực hiện chuyện “thâu gom về một mối”. Bài học hoà hợp hòa gỉai trong phong trào “Nhân văn giai phẩm” vẫn còn đó, mặt trận giải phóng miền nam, những con người Miền Nam đất Việt nổ lực trong công cuộc giải phóng miền nam. Miền Nam được “giải phóng” thì họ cũng được “giải phóng” luôn..và còn nhiều bằng chứng cho thấy rằng ai đó chưa bao giờ có thực tâm và thiện chí trong việc hoà hợp hoà giải dân tộc.

    Ngẫm lại lời của Định Nguyên viết mới thấy cái dã tâm của ai đó: “Khi hoàn cảnh bắt buộc, họ phải chấp nhận nói chuyện hay hợp tác với những ai không nằm trong tổ chức của họ, nhưng họ không thực tâm mà chỉ là chuyện “nín thở leo dốc”. Mục đích tối thượng của họ là độc quyền, do đó, họ đến với ai chỉ là chuyện “lùi một bước để tiến ba bước”, vừa hợp tác tạm thời qua cơn khó khăn, vừa để nhận diện kẻ thù để từ từ tiêu diệt hoặc sử dụng qua giai đoạn rồi giải thể hay vô hiệu hóa. Trong chuyện hoà hợp hoà giải dân tộc hiện nay, có thể nói mà không sợ lầm lẫn rằng họ không hề có ước vọng hàn gắn mọi vết thương chiến tranh và hận thù mà chỉ tung ra những chiêu bài, những phủ dụ để vơ tất cả, thu gom tất cả về một mối dưới sự lãnh đạo duy nhất của họ…

    Để có được hoà hợp hoà giải dân tộc, mọi bên phải có thiện chí, nhưng không có thiện chí nào quan trọng, có tính quyết định, bằng thiện chí của giới cầm quyền. Hơn ai hết, nếu không nói độc quyền, Chính quyền Việt Nam phải là người tỏ thiện chí hoà hợp hoà giải dân tộc trước vì họ là thế lực chính trị mạnh nhất (có thể nói là không có đối thủ), đang nắm chính quyền, có đủ khả năng và điều kiện để kết hợp mọi thành phần dân tộc NẾU họ có thể làm cho người khác tin được chủ trương nầy của họ bắt nguồn từ tình cảm dân tộc, vì nhu cầu sinh tử của quốc gia, mà không phải là một cạm bẫy chính trị để khống chế và tiêu diệt những thành phần dân tộc khác”.

    Hoà hợp với ai, hoà giải với ai. Dân đen có hoà hợp, hoà giải với đám Con đỏ thì chẳng có một quyền lực làm nên cơm, nên cháo gì. Nghĩa là sự hoà hợp hoà giải phải là trên toàn thể dân tộc, giữa trong và ngoài, trên và dưới, dân với dân và quan với dân. Buồn cười nhất là chúng ta đang thảo luận về việc hoà hợp hoà giải khi vừa mới đây cả nước còn đang nóng hổi về bức ảnh đại uý anh ninh đạp vào mặt người dân trong nước chỉ bởi vì họ phạm một tội duy nhất là yêu nước chống bành trướng bá quyền Bắc Kinh. Ngay cả người dân trong nước mà chính quyền VN còn chưa có thể hoà hợp, hoà giải được thì nói gì đến thành phần người Việt hải ngoại.

    Không cần phải kêu gào, la lối để rồi cho người ta thấy một cái “thiện chí dỏm” của ai đó. Hận thù sẽ tự xoá bỏ, dân Việt sẽ xích lại gần nhau cùng chung tay xây dựng đất nước một khi xoá bỏ được độc đảng, độc tài, xoá bỏ được “bầu cử giả hiệu”, người dân được tự do ngôn luận, tự do hội họp, lập đảng, lập hội trên nền tảng của một thể chế dân làm chủ; báo chí văn nghệ và xuất bản không phải đi theo một lề bên phải, phải ngậm miệng không một lời đăng tải cho một hào khí dân tộc đang rầm rộ đòi chủ quyền biển đảo ở cái xã hội bên ngoài kia.

    Những ai ước mơ có hoà hợp hoà giải dân tộc thực sự, và bao giờ ước mơ nầy sẽ thành hiện thực xin đừng hỏi ai khác, cứ hỏi nhà cầm quyền Việt Nam.

    • nicecowboy says:

      Bác ANDT noi có vẻ không sai, phần giữa và đoạn cuối. Nhưng nó có liên quan gì đến ông Nguyễn Cao Kỳ, hay là bác mượn sự việc ông Kỳ qua đời làm phần dẫn nhập, để có thể trải lòng hàng loạt bức xúc sau đó ? Cao bồi hoàn toàn đồng ý và thông cảm cho những bức xúc của bác, không phải là không có lý do.

      Thật ra, Cao bồi không thấy ai ở đây, hoặc ai đó ngoài đời nói là ông Kỳ “đã đóng góp vai trò quan trọng trong việc HHHG”. Chỉ có nhiều còm sĩ cho rằng : Ông Kỳ (phía lề trái) và ông Kiệt (lề phải) là những người đáng quý vì đã đi tiên phong trong ước nguyện HHHG, Thường đi tiên phong, thì sẽ chưa làm được gì. Và hai ông đã mất, chưa làm gì được cho ướcx nguyện HHHG. Nhưng có phải ta đánh giá con người chỉ ở sự nghiệp, ở kết quả ? Điều này đúng, nhưng cũng nên xét đến cái tâm, tấm lòng những vị trên. Có ý nguyện, nhưng lực bất tòng tâm, vì nhiều lý do… thôi thì cũng đáng cho ta trân quý.

      Giả sử, ông không quay về tổ quốc mà vẫn sống nhàn nhả ở nước ngòai cho đến chết , thì cách chọn lựa nào đáng quý hơn ?

      Giả sử, khi ông quay về tổ quốc mà không nói lời có vẻ “HHHG” mà chỉ nói những câu kiểu còn sâu nặng hận thù, thì cách chọn lựa nào đáng được trân trọng hơn, có ích lợi cho dân tộc hơn ?

      Tôi còn đọc còm của bạn nào đó phệ phán ông nâng ly uống rượu với lảnh đạo đương thời ! Chưa chắc ông đã muốn thế, nhưng với tính cách phóng khoáng của ông, ông xem nhẹ chuyện uống rượu với “kẻ thù”. Việc ông trở về nước, theo tôi đơn giản chỉ là “cáo chết ba năm quay đầu về núi”, nhưng qua sự việc đó, có thể người ta làm rùm beng nhằm phục vụ một ý đồ chính trị nào đó.

      Vậy thì ta không nên công kích hay khen ngợi gì quá đáng khi chưa hề biết rõ những sự kiện xoay quanh cuộc đời vị tướng lùng danh này, nhưng nên giữ thái độ “kính nhi viễn chi”, và thái độ lịch sự cần có đối với một người vừa mất “nghĩa tử là nghĩa tận”.

      • nicecowboy says:

        Chả riêng gì ANDT ! Cao bồi bây giờ còm cũng bị án treo nhu thế ? Còm trên cũng bị awaitng moderation đấy, hihi. Hiệu Minh hôm nay trông nhà cẩn thận quá.

        • Xôi Thịt says:

          Sáng XT cũng bị treo 1 cái, cái dài nhất. Gõ mấy cái khác spam tán phét không sao. Tạm thời đổ tại WP đi bác chăn bò 🙂

      • nicecowboy says:

        Bùn cười thật. cái còm chính của NCB phản hồi còm của ANDT thì bị treo, còn 2 cái còm phụ này thì tự do xuất hiện. Y như là mặc quần xà lỏn mà không thấy áo đâu, như anh Hai nam bộ vậy ! Hix

    • ti4mat says:

      Kính bác ANDT, tôi hoàn toàn đồng ý với bác, thật sự ra bây giờ những ông “trùm” chống VC như các chú, bác tôi bây giờ trẻ nhất cũng đã 70 – 80 tuổi cả rồi và gần như tất cả mọi người đều muốn trở về quê cha, đất tổ, và có lẽ chỉ cần dăm năm nữa họ cũng sẽ đi gặp ông NCK, VVK, để tiếp tục bàn chuyện hòa giải. Tất cả các người Việt chúng ta, dù ở đâu, dù thành phần nào, dù trình độ văn hóa ra sao cũng đã hòa hợp, hòa giải dân tộc, chẳng ai căm thù những người anh em của mình, nhưng các anh lớn ta vẫn duy trì cái “thiện chí dỏm” với tất cả người Việt ở hải ngoại, ngay cả với Mỹ các anh lớn ta vẫn to mồm hoan hô việc nâng cao mối quan hệ giữa 2 nước nhưng liên tục nêu nguy cơ “diễn tiến hòa bình”. Điều này cũng chẳng phải vì họ có mâu thuẫn về ý thức hệ, hay sự căm thù gì cả, mà vì họ không thể chia xẻ, chấp nhận một cái gì có thể gây ảnh hưởng đến QUYỀN LỰC
      Cũng chính vì quyền lực, mà “ta” quyết định chọn đồng minh là anh bạn 4 tốt, 16 vàng, từ đây cũng dẫn tới cách hành xử mà tôi và các bác đã thấy trong những tuần qua.
      Chúc các bác và tôi tiếp tục bình an

    • Chào bác ANDT,

      Đọc hết cái còm của bác mà có cảm giác bị đứt …lưỡi mất (câu dài, lắm bổ ngữ, trạng ngữ)
      Theo lão thì chuyện sáng-tối trong đời người thì chỉ đến lúc “mắt nhắm tay xuôi” có khi con người cũng còn chưa nhận ra? huống chi để hiểu ngay tất nhiên là rất khó. Lão cùng chung nhận định với ANDT về tính nhân văn mà Cua Times và cả 1 số còm sĩ khác đang coi ông Kỳ như 1 nhà HHHG thực sự, mặc dù có thể từ phát ngôn đến hành động là những chuyện khác nhau. Tuy nhiên, bản thân lão đã dịp 1 lần tiếp xúc trực tiếp với Ông Kỳ trong 1 “bàn tròn” về đầu tư, ông Kỳ nói thẳng ông rất muốn Gov Việt Nam cho làm 1 cái đường đua ô tô Formula 1 ngay tại Đồng Mô – Hòa Lạc,.chính ông sẽ trực tiếp đi kêu gọi và vận động các Nhà đầu tư vào Dự án này? Theo lão cảm nhận thì đó là 1 ước nguyện thật của ông NCK. Đây chính cũng là lý do lão thay đổi ko còn cái nhìn thị phi với cựu quan chức VNCH

      “Nhà cầm quyền Việt Nam” tại thời điểm này chỉ là đại diện cho 1 nhóm người VN, trong đó có 500 vị UVTW chứ tuyệt đối không phải đại diện cho tiếng nói THẬT của Dân tộc Việt Nam. Nếu bác ANDT có cách nào có thể làm được việc này tốt hơn Gov xin hãy bày cho họ hay nêu ra để các Còm khác cùng thảo luận…

      Khái niệm bác dùng “thiện chí dỏm” thì cũng dể hiểu thôi vì dùng người dỏm, bằng dỏm, tư cách dỏm ….để cố giữ lấy 1 cái ghế THẬT, có lợi ích thật, tiền thật, oai thật … nên “thiện chí dỏm” như 1 công cụ tất yếu của các cuộc chơi chính trị để cân não lẫn nhau. Tàu đang có “thiện chí dỏm” mang tên “4 tốt và 16 chữ” là 1 ví dụ rõ nhất đó. Chuyện lịch sử dân tộc VN phải chọn 1 trong 3 đảng làm thủ lĩnh để lãnh đạo phong trào đấu tranh cũng là chuyện tất yếu phải làm

      Còn hành động của Đại úy Minh thì sẽ có dân xét xử rồi, hình ảnh đó càng không thể đại diện cho tiếng nói của Người dân VN được. Có chăng, nếu lý giải đến tận cùng nguyên nhân này thì liệu đây có phải là 1 cách để “nhà cầm quyền Việt Nam” chơi lại bài “thiện chí dỏm” với bọn Tàu khựa chăng?

      Mong rằng điều may mắn cho dân tộc ta đang đến và sẽ tiếp tục đến trong thời gian tới khi “nhà cầm quyền Việt Nam” ổn định xong nhân sự cho bộ máy mới.
      http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/07/chu-quyen-bien-dao-la-bat-kha-xam-pham/

      Ai Nghĩ Dùm …Tiếp

  16. Kim Dung says:

    Những tấm hình đẹp tuyệt vời. Và cũng là hành động của một cô gái đẹp khác. Đọc hiểu, thương và cảm phục em, muốn kéo đường link cho mọi người xem.

    http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/07/gac-thu-nha-ap-loi-song-nui.html

    • Xôi Thịt says:

      Chính cô ấy đấy chứ không phải cô khác đâu bác KD ơi. Làm cho lão chăn bò



      Lạ cho măt sắt cũng ngây vì tình

      😀

      • nicecowboy says:

        hehe, cái còm đầu tiên Cao bồi nói về cô gái này (24/7 lúc 2g43p.m) không nói cụ thể là ai mà Xôi thịt biết ngay phóc. Đúng là chí lớn gặp nhau ! Nhưng lúc đầu NCB không dám đưa ra cái link, sợ chị em phụ nữ đánh giá mình là già mà không nên nết !

        Dưng mà, các người đẹp ở đây còn phải sửng sờ vì vẻ đẹp tự tin, bất khuất sáng ngời đó… thì huống chi là dân giang hồ như Cao bồi ?

      • Duc says:

        Bác chẳng đưa link thì chắc nhiều người cũng biết. 😉

        Hôm đó cô ấy đẹp nhất, đẹp đến bất ngờ.

      • Kim Dung says:

        Trước gái đẹp, thì chí nhớn đều gặp nhau. hí…hí…
        Còn trước cái đẹp, thì các người đẹp cũng phải sửng sốt, khâm phục, CB ợ!

    • Hà Linh says:

      Đó là một cô gái đẹp đúng nghĩa chị Kim Dung ơi!
      Em xem hình và nghĩ về nỗi đau cô ấy đã trải qua mà dâng tràn cảm xúc..
      Cô ấy có lý do để không tham gia biểu tình, nhưng em nghĩ tình yêu quê hương đất nước, lòng tự hào dân tộc, lòng tự trọng của một công dân sống trên đất nước có chủ quyền ” rành rành ” đã nâng bước chân cô!
      có những kẻ nào phải cúi mặt trước hình ảnh kiêu hãnh của cô…

      • Kim Dung says:

        To XT: xin lỗi là chị KD ko để ý ở bên dưới chàng CB đẹp chai tốt bụng đã kéo đường link về. Hi…hi…

        To HL: Chị đọc xong, biết KT đang có nỗi đau riêng, mà cảm phục quá. Và thương quá. Cũng là điều chắc ông Trịnh Xuân Tùng được mỉm cười nơi chín suối.
        Chị cũng hy vọng, kẻ nào làm điều ác với ông Tùng nên sám hối. Vì chị vẫn tin có luật nhân quả, em à.

        Tin ở điều đó, để tự răn mình trước. Để sống sao cho có đạo làm người, và để dạy con cái

    • Duc says:

      Cô ấy đẹp quá!

    • qx says:

      Trúc xinh trúc đầu đình
      Em xinh xuống phố biểu tình càng xinh

      (nhái thơ dân gian một chích)

      qx

  17. qx says:

    Bác Quý Vũ mô rồi ơi,

    Bên blog Da Vàng có đăng bài dịch tụi Tung Của nó lại càm ràm căn cứ trên mấy cái lời nói và công hàm này nọ, bác tỉ mẫn và tìm tòi giỏi, qua bển ngâm cứu xem có thể phủ định nó không.

    Cám ơn bác.

    qx

    • Xôi Thịt says:

      Phủ định nó không khó, bác xem lại cái entry về Công hàm vi hiên, XT cũng nói rồi. Bác lười thì bác chịu khó click vào cái link dưới cái avatar của tôi (quảng cáo đồ nhà chút) tôi bê về 1 chỗ cho dễ tìm 🙂

      • qx says:

        Thanks bác XT, đã xem nhà bác và đọc bài liên quan. Nhà mới mát mẻ, techno style 🙂

    • Quý Vũ says:

      Mấy cái lời nói thì gió bay thôi bác Qx ui. Chỉ sợ còn “giấy trắng mực đen” nào khác nữa không?

      • qx says:

        Tui cũng cầu trời khấn Phật là chuyện văn bản giấy tờ chỉ nhiêu thôi đủ rồi, đừng lòi thêm cái nào nữa, rất oải.

  18. Bạn IT says:

    Cóp nhặt trên báo nhà

    Độc chiêu tán gái bằng ‘xế bay’ chỉ có ở… Nguyễn Cao Kỳ

    Nhắc lại chuyện tình với ông Nguyễn Cao Kỳ, bà vợ thứ hai Đặng Tuyết Mai thổ lộ: “Đến tận bây giờ, dù tình xưa đã tắt nhưng tôi vẫn còn nhớ anh Kỳ có đôi mắt rất đàn ông. Người đàn bà nào nhìn vào cũng sụm chân run rẩy. Tôi cũng từng ngụp lặn trong ánh mắt ấy. Ở anh Kỳ có nét phong trần, phóng khoáng, ngang tàng, nhưng đầy nghệ sĩ”.

    Theo bà Tuyết Mai, hồi đó, bà là một trong 4 tiếp viên đầu tiên của Hãng Air Vietnam. Bà gặp Cao Kỳ trên chuyến bay định mệnh từ Manila về Việt Nam. Nguyện vọng đầu tiên của bà là nhờ ông can thiệp để cấp dưới của ông không quấy rối, vì người này đang theo đuổi bà khá cuồng nhiệt. Do cự tuyệt, nên bà đã gặp khá nhiều rắc rối từ người đàn ông này… Và sau lần gặp gỡ đó, Tướng Kỳ mời Tuyết Mai đến dự một buổi dạ vũ

    “Có một vài lần đi bay, anh Kỳ lấy F5 hay là 116 hay gì đó tôi cũng không rành… Anh ấy một bên, đại tá Lưu Kim Cương một bên, hai bên bay sát cánh máy bay. Đuôi nối đuôi. Tôi bận làm việc nên không để ý, nhưng một phi công đã gọi tôi lên và bảo: Cô Mai nhìn bên tay phải đó là Thiếu tướng, bên này là anh Lưu Kim Cương. Tôi nhìn qua phía này, anh ấy biểu diễn, quay quay quay, ba vòng. Bên này, ông Lưu Kim Cương lại quay quay quay quay, bốn vòng… Cứ thế, hai ông đua, ganh nhau mà biểu diễn, bay máy bay lật lại. Đương nhiên, hành khách đã nhìn thấy, đổ xô ào sang bên này, xong rồi lại chạy sang bên kia để xem…”, bà Mai từng kể về giai thoại không thể quên này.

    Hiện, bà Đặng Tuyết Mai mở quán “Phở Ta” tại số 12-14 đường Lê Qúy Đôn, quận 3, TP HCM.

  19. D.Nhật Lệ says:

    Xin cám ơn chủ nhà về ý kiến của tôi.
    Tuy nhiên chủ ý của tôi là 1 cá nhân như NCK.cũng chẳng làm gì được để hóa giải hận thù
    giữa đồng bào trong và ngoài nước.Nói hay làm (cho có) về hoà giải thì không nên và chẳng
    đáng khuyến khích nếu trong thực tế,kết qủa không có gì.Từ ngày ông NCK.về nước thì VN.
    vẫn tổ chức ăn mừng đình đám chiến thắng bọn “Mỹ ngụy” và báo chí vẫn lải nhải luận điệu
    tố cáo tội ác của bọn “ngụy quyền,ngụy quân tay sai” v.v.và v.v.Chính người cầm quyền mới
    có khả năng thực hiện việc hoà giải dân tộc,nếu không chỉ là sự lợi dụng thuần túy hay nói một cách thẳng thắn là trò…bịp bợm! Tiếc thay,vấn đề hoà giải dân tộc lại gặp trở ngại nhiều nhất
    từ phía nhà cầm quyền muốn…muôn năm trường trị,thưa bác Hiệu Minh !

    • Xôi Thịt says:

      Khi ông Kỳ về quê, có người chửi, có người khen và nhìn chung tôi thấy tác dụng là tích cực.

      Hoà hợp thì phải cần 2 phía và tôi nghĩ hiện tại cả 2 đều chưa thức sự sẵn sàng. Nguyên nhân cũng là quyền lợi và tính cố chấp (cả 2 bên).

      Cách đây vài tuần ở Sydney, cộng đồng người Việt bang New South Wales (Úc) tổ chức đi Canberra biểu tình phản đối TQ. Cộng đồng tổ chức xe đưa đón miễn phí từ Sydney. Tôi biết tin hơi muộn (hôm ấy tôi ra khu người Việt ở Cabrramatta ăn bát phở tranh thủ mua tờ báo đọc thì biết tin) nhưng có biết sớm thì tôi cũng không đi. Chương trình cả đoàn đi bao gồm 11h30 sáng đến sứ quán Việt Nam biểu tình rồi 2h chiều qua sứ quán tàu biểu tình tiếp. Tôi cũng không rõ thông điệp họ định đưa ra ở 2 cuộc biểu tình này là gì. Cũng tờ báo ấy đưa tin, trước đấy mấy hôm tại Melbourne cũng tổ chức biểu tình phản đối tàu, ông được cho là chủ tịch Cộng đồng người Việt tự do bang Victoria lên báo hồ hởi khoe đã dặn dò chỉ đạo rất kỹ ai thấy bóng dáng cờ đỏ sao vàng thì phải trấn áp và dẹp ngay không cho đứng cùng hàng ngũ.

      Tôi không nói chính quyền trong nước là hoàn hảo. Ví dụ không hay từ phía chính quyền chắc bác nhiều hơn tôi hơn nữa là tôi toàn nghe nói chứ không có ví dụ cụ thể nên không đưa.

      Hoà giải phải xuất phát từ thiện chí và xuống thang từ cả 2 phía. Trong nhà anh em mình còn lo đấu đá nhau thì chống giăc kiểu gì đây. Tuần trước ABS có đăng ảnh chụp biểu tình chống tàu bên Đức, cả 2 màu cờ của người Việt đứng cạnh nhau, đoàn kết vì một mục tiêu chung. Tôi nhìn mà muốn khóc, hoà hợp cần bắt đầu từ những cử chỉ như vậy.

      Tôi không đại diện cho chính quyền.Tôi vẫn có những người bạn người Việt tại nơi tôi làm việc, vẫn quan hệ với một sô người Việt khác (luật sư, kế toán, thợ xây….) nhưng tôi không coi mình là thành viên của cộng đồng người Việt ở đây nên có thể nói tôi viết mấy câu này chả đại diện cho ai cả, cũng chỉ quan sát mà nhận xét vậy thôi.

      • D.Nhật Lệ says:

        Nhân ý kiến của bác,tôi chỉ xin nói cho rõ thêm.Đó là hoàn toàn không có thù hận gì giữa đồng bào VN. Với nhau mà là bên nào có quyền lực thì mới có khả năng
        tạo ra và duy trì thù hận.

        Thử giả dụ rằng thù hận từ phía cộng đồng người VN. (ra đi vì 30/4) thì khả năng thù hận của họ rất hạn chế, không đáng kể vì họ làm gì có công an và quân đội để nuôi dưỡng thù hận được cơ chứ ?

        Mà thù hận ai ? Không có lý do nào để họ thù hận đối với đồng bào trong nước(cũng tay không) như họ cả ! Nếu bảo rằng họ thù hận thì không thể nào hàng năm
        họ lại gửi tiền về nuôi sống anh em bà con họ với số tiền lên đến gần 10 tỷ,được coi như một nguồn ngoại tệ,góp phần phát triển kinh tế VN.

        Việc bác đổ tội cho cả 2 phía,tôi cho là bác tỏ ra công bình nhưng xét kỹ thì bác đã “cào bằng” bên có quyền lực và bên không như thế là khâp khiễng !

        Đọc sách báo trong nước,tôi thấy vẫn còn nhan nhãn những luận điệu bọn Việt kiều thù hận quê hương là không có cơ sở vì đã đồng hóa chế độ với tổ quốc !
        Sở dĩ các nước dân chủ không sợ mất quyền lực là vì có phe đối lập và tự do báo chí thay nhau canh chừng quyền lực của phe cầm quyền,sợ lạm và lộng quyền!
        Qua những trao đổi ở đây,tôi ngộ ra được một điều là tại sao nhà nước VN.vẫn cứ nói một đường, làm một nẻo mà họ vẫn vững như bàn thach ! Xin nói thẳng ra
        là vì đồng bào VN.mình…tốt lành qúa !

        Một lần nữa, xin cám ơn bác HM.

      • Lão đọc những dòng này là thấu hiểu …”bộ lòng” của lão Xôi thịt. Biết XT là dân IT thứ thiệt nên có câu này: Firmware (phần sụn) được tạo ra là để “nằm giữa” biên giới của Software (phần mềm) và Hardware (phần cứng) mà. Với Database thì hình như cũng có cái Middleware thì phải? Vì gác kiếm đã lâu quá rồi nên hiểu IT mù mờ vậy thôi …

      • Xôi Thịt says:

        Cảm ơn bác, dạo này tôi cũng chỉ quen tâm đến underwear thôi 😀

      • Quý Vũ says:

        Vậy lão XT chỉ còm từ…..restroom

      • bác QV phán quá chuẩn, miễn sao Lão XT đừng bày “cái của nợ” ấy lên mâm là được.

  20. KTS Trần Thanh Vân says:

    Tôi có một người bạn, từng là “giặc lái” trong không lực CHVN như ông Kỳ, người bạn tôi đánh giá về sự kiện ông về nước năm 2004 không hay lăm. Dạo ấy nghe nói ông về thăm quê và vào Đồng Mô chơi Golf.
    Tôi cho rằng tướng NCK đã làm đúng. Ít ra thì hôm nay vợ con ông có thể gửi nắm xương tàn của ông ở quê hương.
    Lá rụng về cội

    • Bác TTV ơi, nhân dân đang xét xử tội tên Minh “đại úy”, nghe chừng sẽ nặng hơn cả Thọ “đại úy” (vụ Năm Cam). Bản án sơ thẩm đây nhé:

      Nếu biết ngày mai … ‘được’ gặp mày
      Tao về cưa sẵn … một khúc cây
      Lận lưng rồi … hiên ngang dạo phố
      Chờ đến thời cơ … đập cổ mày.

      Nếu biết ngày mai … ‘được’ gặp mày
      Tao về mài sẵn … con dao phay
      Lận lưng rồi … hiên ngang ‘dạo phố’
      Chờ đến thời cơ … cắt pín mày.

      Nếu biết ngày mai … ‘được’ gặp mi
      Tao về cưa sẵn … khúc thép phi
      Nhỏ thôi đường kính chừng … 5 chục
      Gặp mặt là cho … gối mi đi.

      Nếu biết ngày mai … ‘được’ gặp ngươi
      Tao về mua sẵn … acid tươi
      Ít thôi cỡ chừng … 01 chục lít
      Gặp mặt mi là … ướp thịt tươi.

      HTH đọc xong mà rùng rợn hết cả người!
      Chắc xin thề khi đi ra đường ko dám …đạp vào cái gì nữa
      trừ cái … cần nổ máy khi ắc quy bị hết điện hoặc mất đề thôi.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Tôi không chịu nổi nét mặt giống con heo của Đại úy Minh và giống con khỉ của Đại úy Thọ đâu HTH ạ.
        Tướng Kỳ thì không thế, ông từng bị ng]ời ta gọi là Cao bồi ( xin lỗi Cao bồi nhé ) do chất lãng tử của ông ta thôi, còn nợ đời thì ai mà chẳng có, nhất là những người đã cầm súng .
        Cầu cho linh hồn ông được bình yên nơi quê nhà.

      • Lão 2Bà nói quá chuẩn :”…còn nợ đời thì ai mà chẳng có, nhất là những người đã cầm súng” vấn đề là cách trả nợ với đời ntn đúng không Lão bà?
        Ông Kỳ đã có thiện chí trả nợ đời nhưng tiếc rằng ông chưa kịp … thì đã ra đi rồi.
        Mong rằng ý nguyện cuối cùng của ông Kỳ sẽ được thực hiện.

  21. Đặng kim Toàn says:

    Tôi là một “thằng ngụy”, ngày Tổng thống Nguyễn văn Thiệu – lãnh đạo tối cao của tôi – qua đời, tôi không khóc bởi tôi hiểu rằng, ông là quá khứ của một trang lich sử dân tộc. Ngày Thủ tướng Võ văn Kiệt mất, tôi đã khóc bởi tôi biết ông mất đi, con đường hòa hợp hòa giải giữa những người anh em Nam Bắc còn lâu mới có thể đến được và hôm nay, Tướng Kỳ – cấp chỉ huy của tôi và là cầu nối giữa “hai bờ “vui – không còn nữa, tôi lại khóc. Hai ngọn đuốc soi đường cho tình dân tộc, nghĩa đồng bào đã tắt, những người còn lại ai sẽ là người thay thế cho hai ông để đi tiếp đoạn đường “ai cũng mong nhưng ai cũng… chẳng chịu ?”

    • Hà Linh says:

      Anh Đặng Kim Toàn@ anh là môt người Việt, một bạn đọc, một còm sỹ của Blog Hiệu Minh, anh là bạn của mọi người ở đây.
      Chúc anh luôn khỏe, bình an! Em nghĩ cứ sống vui với mọi người xung quanh cũng là một biểu hiện hòa hợp rồi anh ạ, hòa hợp là từ như đại dương, nhưng những con người cụ thể, nhỏ bé như anh em chúng ta sống vui vẻ, cởi mở không phân biệt gì chính là những con sóng nhỏ, những giọt nước làm nên đại dương..
      Ai cũng có quá khứ và những nỗi buồn, kính mong anh mọi sự như ý!

    • Hoan hô bác Toàn, chỉ tiếc rằng đa số những người trót bị coi là “nguy nặng” nghĩ được như bác không có nhiều lắm? Đúng như bác nói, dân tộc mình rất cần “những ngọn đuốc soi đường cho tình dân tộc, nghĩa đồng bào” cho dù đã có 2 ngọn ….tôi chắn chắn sẽ có những ngọn đuốc khác đang chuẩn bị châm và sẽ tiếp tục cháy .

      … còn những người còn lại ai sẽ là người thay thế cho hai ông để đi tiếp đoạn đường này? đúng như bác nhận định: “ai cũng rất mong nhưng chẳng ai chịu lên tiếng trước”.
      Người Việt mình vẫn như thế. Hy vọng rằng đến 1 lúc nào đó:

      ” nếu Trời không chịu…ngỏ lời với Đất trước thì Đất sẽ … tỏ tình với Trời trước”.

      Liệu Dân ta có mong lắm thay cái thời khắc này không hả bác?

      • chinook says:

        Bác Hà Thiên Hâu.

        Tôi nghĩ là đại-đa-số chúng ta, cả hai phía đều nghĩ như Bác Dặng Kim Toàn.

        Những ánh mắt ái-ngại,chia sẻ ,cảm-thông của đông-bào chúng tôi đọc được khi đi cải-tạo, những vồn-vã , thân-tình Việt-kiều chúng tôi nhận được khi về thăm quê-hương. Cách đối xử thân-tình , ấm áp các du-học-sinh đón nhận từ Cộng-đông Việt ở nước ngoài , biết bao đóng góp không ồn ào , không khoa-trương của Việt kiều để giúp quê-hương chứng-minh điều đó. Đặc biệt, tôi xin kể một chuyện cách nay khoảng 15 năm, một Kỹ sư gốc Việt làm tại Microsoft, khi nghe tin có một số công-nhân may mặc từ Miền Bắc bị bạc đãi tại một Sweat Shop ở American Samoa, đã lấy phép nghỉ sở , mạo hiểm lẻn vào trong lán trại của những công nhân này ,thâu gom chứng-cứ và với sự công-tác của một số luật-sư, trí-thức Viet , đưa nội -vụ ra ánh-sáng. Vụ này đã được xử ở tòa án Liên bang ở Hawaii , và tất cả những công nhân may-mặc gốc Bắc Vietnam này, ai muốn ở lai Mỹ, đều đã được những người Việt vùng Tây Bắc Hoa kỳ(Pacific NW) bảo-trợ và định-cư ổn-đinh. Những người chủ-trương va đóng góp trong “chiến-dịch” này đều là người Miền Nam, thuộc diện gốc”Ngụy” và đặc-biệt ít nhất một người có cha qua đời trong trại cải-tao. Điều đáng suy nghĩ hơn nữa là khi một số người trong Cộng-đồng Việt đìa-phương muốn vinh-danh những người tích-cực trong “chiên-dịch” các anh chị ấy đã từ chối vì lòng khiêm-tốn và vì không muốn gây phiền-toái cho thân-nhân những công-nhân ở lại , và những công-nhân không muốn ở lại

        Trở ngại lớn nhất để hòa-hợp theo tôi là nhận-thức khác nhau về dân-chủ, tự-do giữa những người Cộng-sản câm- quyền và những người không đông-ý với họ ,không riêng gì những người gốc “Ngụy”. Bao lâu những người cầm-quyền còn chủ-trương chuyên-chính , dù là chuyên- chính gì gì đi nữa thì chuyện hòa-hợp chỉ là chuyện không-tưởng, tôi nghĩ thế.

      • Bác Chinook,

        Câu chuyện bác kể thật thấm thía tình người Việt rất âm thầm. Tôi nghĩ rằng còn rất nhiều, rất rất nhiều câu chuyện tương tự như thế mà chúng ta chưa được nghe, chưa biết vẫn đang diễn ra hàng ngày không chỉ ở VN mà trên khắp thế giới…

        Tôi cũng có 1 anh bạn là 1 chủ DN khá lớn ở HN, mãi gần đây tôi mới được biết anh này là con trai 1 vị có chức sắc trong nội các của chính quyền VNCH…Trước đây, anh ta có 1 nhà máy sản xuất VLXD khá lớn cũng bị chính quyền sở tại phân biệt đối xử vì gốc gác của mình. Anh cũng từng mặc cảm với gốc gác đó, sau 1 lần ca thán với với ông bố kiêm cố vấn chiến lược, ông bố chỉ nói 1 câu đại khái :”đời bố bố đã chịu …, đời con con phải tự lo…” thế là anh đã thay đổi hoàn toàn nhận thức để xây dựng và phát triển cty sau này, thế là Cty của anh ăn nên làm ra, đóng thuế nhiều, đối xử nhân văn với công nhân, liên tục mở rộng địa bàn hoạt động… chuyện chỉ có vậy nhưng tôi rất cảm phục với suy nghĩ giản dị của anh ta khi tâm sự sau này “đó mới chính là tinh thần Việt của những con người Việt chân chính” bác ạ!

        Ở đâu đó còn những chuyện nọ hay tư tưởng kia… nhưng tôi luôn tin rằng chữ TÌNH của người VN mình là lớn nhất thế giới, trong đó tình người là 1 nét đẹp vô cùng nhân văn và cao quý, rất đáng giữ gìn và truyền lại cho các thế hệ sau này.

        Giá như ông bố VN nào cũng nói được với con trai mình câu nói kia thì xã hội mình sẽ tốt biết bao? Có phải không bác Chinook…?

        Thân chào bác,
        HTH.

    • Kim Dung says:

      Anh Toàn à: Anh nói thế, là mọi người có thiện chí, và mong mỏi cho sự hòa hợp dân tộc đều hiểu anh. Anh cứ hãy sống cho bằng an tâm hồn, và chia xẻ với mọi người ở đây.

      Số phận dân tộc VN chúng ta cay đắng quá, nên mỗi thân phận con người đều có những mất mát, những nỗi đau, hoặc bên này, hoặc bên kia.

      Nhưng “Quê hương mỗi người chỉ một” mà!
      Thân mến

  22. Gió Lào says:

    Cảm ơn chú Hiệu Minh đã giúp cháu hiểu và trân trọng thêm một phần của lịch sử vốn ít được đề cập khách quan trong các trang sách ở nhà, và vốn đang dần bị các thế hệ đi sau như cháu lãng quên như chưa hề có.

    Xin chia buồn cùng gia đình ông Nguyễn Cao Kỳ và Cầu mong ông yên nghỉ!

  23. chuoinguw says:

    nếu com này đụng chạm .xin anh HM xóa giùm em .cảm ơn anh

  24. Xôi Thịt says:

    Xin phân ưu cùng gia quyến ông Nguyễn Cao Kỳ, một phần của lịch sử Việt Nam hiện đại.

  25. Hà Linh says:

    ông nói “Những sự mất mát và đau khổ trong cuộc chiến cũng như sau cuộc chiến thì chồng chất nhiều lắm, nhưng cứ quay lại dĩ vãng và uất hận thì chỉ là chuyện của cá nhân mỗi người”.

    “Những nỗ lực của cá nhân tôi không phải để giành phiếu, không đi xin tiền, xin chức, lập đảng, lập nhóm với ai cả. Tôi chỉ nói lên cái nhìn của tôi thôi, tâm tư của tôi đối với đất nước. Những lời tôi nói là hoàn toàn vì dân tộc, vì đất nước chứ không phải cho cá nhân tôi”.
    —————–
    em nghĩ nếu ai cũng nghĩ và làm như ông thì có thể tinh thần hòa hợp dân tộc của đất nước mình đã khác đi..
    em có nói chuyện với một số người và em hiểu ra rằng những người ở tầm vóc như ông Nguyễn Cao Kỳ mà suy nghĩ và làm được vậy là đáng nể..
    đương nhiên mỗi người yêu quê hương một cách, nhưng nếu mỗi người cứ nói yêu quê hương mà lấy cớ này nọ để từ chối thực hiện một hành động gì đó vì mục đích chung thì nhiều người góp lại sẽ tạo ra những cách ngăn..

  26. chuoinguw says:

    vĩnh biệt một nhân vật lịch sử ,nổi tiếng thời trẻ ,về già cũng nổi tiếng nơi quê cha đất tổ và nhiều người tiếc thương ông .

  27. patidzo says:

    Cám ơn anh Hiệu minh về entry này.
    Xin chia buồn cùng gia quyến.

  28. nicecowboy says:

    Hôm nay ngày biểu tình lần thứ 8 tại Hà Nội. Xem blog anh Ba sàm và Nguyễn xuân Diện có hình ảnh cô gái đẹp quá, cái đẹp ngoại hình trong một bối cảnh đặc biệt, càng làm tôn vinh vẻ đẹp của cô, người con gai Hà Nội. Càng bất ngờ hơn khi biết cô là con gái của ông Trịnh Xuân tùng. Tay phóng viên nước ngoài nhìn cô gái hoài, quên cả chụp ảnh, xém rơi máy ảnh luôn. Cao bồi nhìn cô gái cũng muốn té xuống ngưa ! Đúng là nữ nhi hào kiệt, con cháu bà Trưng bà Triệu.

    Hix, lạc đề rồi.

    • Xôi Thịt says:

      Cũng thấy cô này đẹp, chia sẻ cùng bác NCB, lạc đề luôn thể 🙂

      • qx says:

        Mình vào Vườn Địa Đàng (Eden) và tự nguyện lạc đề trong trỏng vì cô gái mà bác NiceCowboy miêu tả (chứ chưa thấy đâu hết).

      • TT says:

        Hí…hí..ba anh chàng…Ngự Lâm Pháo Thủ! Đây cũng là đặc trưng của Ô Tướng ‘Râu kẽm’ thủ lĩnh của binh chủng ‘Giặc Lái’ hào hoa một thời…Không có lạc đâu ạ! :0

        Em chào bác Tổng, chúc bác tuần mới nhiều vui vẻ…

    • Quý Vũ says:

      Lão Cao bồi “xạo xị” , nghe lão nói “mừng nhỏ…..dãi”, lom lom tìm chưa thấy thì nghe cái cộp, rớt hàm răng giả, úi giời……

      • nicecowboy says:

        Hok có xạo đâu mà QV. Thiệt đó, vô blog NXD mà xem thì rõ hơn (nhưng khéo léo chút đừng để bà xã biết lần này thì không phải rớt hàm răng giả, mà bị cúp luôn đó!).

        http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/07/gac-thu-nha-ap-loi-song-nui.html

        Ngẫm lại, TT nói có lý, còm này không lạc đề, vì tớ đang bàn luận về tính ái hoa của tướng NCK, và tự hỏi có phải Cao bồi con Nam bộ đang muốn học theo tính này của Cao bồi Tướng ?

    • Bởi vì đẹp nhất vẫn luôn là “lạ” và bị “lạc” …

  29. Nichts says:

    Nếu các bạn đã từng trải qua cảnh phải đứng trong chiến hào , bùn và máu ngập đến mắt cá chân , trông chờ trong tuyệt vọng những đợt B-52 rải thảm , những nhóm trực thăng võ trang yểm trợ không bao giờ đến , thì các bạn sẽ nghĩ sao nếu người chỉ huy của mình đang được xưng tụng với chiến tích “bắc tiến” kia ? Sẽ có những người hận ông đến ngày nhắm mắt xuôi tay . Nhưng giờ đây , chuyện đó đâu còn nghĩa lý gì nữa , phải không ? Cá nhân tôi không trách ông vì ông , cũng như chúng tôi , cũng chỉ là “con rối” trong tay số phận . Trong tâm thức chúng tôi , luôn có 2 tướng Kỳ cùng tồn tại song hành , một tướng Kỳ “không quân” và một tướng Kỳ “chính khách” . Là một chính khách , khó có thể mong ông nói khác những gì chúng ta thường được nghe , mặc dù ẩn sau đó là những bí mật mà có lẽ không bao giờ được giải . Chỉ những khi trở về với bầu trời , với những “Ó đen” , “Thần Tượng” , “Long Mã” , ông mới thực sự là ông , vị tướng “râu kẽm” của chúng tôi . Giờ này trên thiên đường , chắc hẳn ông sẽ cảm thấy ấm lòng lắm khi gặp lại những chiến hữu xưa , những đứa con lạc loài của Mẹ Việt Nam khổ đau….

  30. Đinh Kim Phúc says:

    “Lá cờ vàng ba sọc đỏ bên cạnh lá cờ đầy hoa của Mỹ giữa sân Eden. Quốc kỳ vàng đỏ vẫn bay dù đã là “nguyên” cách đây 36 năm.

    Còn ngọn “Kỳ” vang bóng một thời đã đứng lặng bởi mệnh trời, nhưng thông điệp hòa hợp dân tộc của vị tướng gốc Sơn Tây vẫn bay cùng năm tháng”. Bái phục bác HM.

    Bác tả Eden Center làm em nhớ quá, năm ngoái cùng NK,ML của RFA nhậu một trận ở đây.

    • Hiệu Minh says:

      Thế mà bác không alo một tiếng, Tổng Cua ra đón. Tiếc quá. Nhưng lần sau tới DC, nhớ cho biết nhé.

      Mong anh và gia đình bình yên.

  31. alo says:

    Tôi luôn dị ứng với câu “lịch sử đánh giá”, Nguyễn Cao Kì, Nguyễn Văn Thiệu, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn….ta là lớp người cùng thời, cận thời chứng kiến trực tiếp, gián tiếp những việc họ đã làm mà chẳng dám đánh giá, lùi xa thêm vài chục, vài trăm năm thông tin càng nhiễu loạn hỏi làm sao hậu thế có thể đánh giá đúng!?
    Người Mĩ có đợi 50 năm nữa mới đánh giá công trạng của Bush, Obama không!?

    • Hiệu Minh says:

      Hello bác alo. Mình chưa đủ trình độ hay chưa có thời cơ thì đành đợi thời gian chứ… Đôi lúc nên nhường lời cho thế hệ tương lai, họ khách quan hơn và không bị thực tại đè nặng.

      Cảm ơn bác dạo này thăm HM blog thường xuyên.

  32. Daqui says:

    ” Ngày xưa có cả chính quyền trong tay , được Mĩ ũng hộ với máy bay , tầu chiến , mà chẳng làm gì được cộng sản , nay đã mất hết vẫn còn ôm mộng quay về ”
    DQ rất thích câu nói đó , vì đã từng chứng kiến dân Việt hải ngoại ” nổ ” đến thế nào !

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn bác DQ. Ông NCK là người dám nói thẳng những điều ông nghĩ, không né tránh. Vì thế mà ông tạo ra sự tranh cãi.

      Nhiều chính khách luôn giữ mình tròn như viên bi, lăn đâu cũng được, họ nhạt nhòa và bị lịch sử xóa đi.

    • qx says:

      Dân Sài Gòn lắm người có kiến thức bằng hoặc ngang ông Kỳ. Sau 1975 họ qua đây và cảm nhận sự đổi thay cuộc sống, thực tại và đủ thứ khác của cuộc vật đổi sao dời dâu bể. Không phải là họ không biết những điều ông Kỳ nói, không phải là họ nghĩ tới những điều ông Kỳ nói, tuy nhiên, cách hành động của họ khác, họ không chấp nhận cách của ông Kỳ, hòa tan, họ không muốn “hợp tác toàn diện theo kiểu nhắm mắt lấy 16 chữ vàng và 4 tốt làm cảm giác lâng lâng. Xét cho cùng, họ là người Bắc 54 phần nhiều, họ rành quá hóa cẩn thận.

      Dính vào chuyện ông Kỳ qua Việt Nam và người Việt ở ngoài này thì cũng na ná kiểu dính vào chuyện ông Sơn qua bên Tàu và người Việt ở trong ngoài nước. Vì mọi sự không rõ ràng, ai cũng giấu giấu diếm diếm, không ai nói thật nên sự thể cứ mơ mơ hồ hồ. Các ông Sơn, Kỳ tự nhiên một ngày đẹp trời bảo “rầu, rầu, mọi việc ổn thỏa cả, có đồng thuận rầu”. Trong khi dân chúng thì lo đến sốt vó không biết ông ni đồng thuần với bên tê, bên bển kiểu chi mà mấy cái trò cũ, mấy cái vấn đề thiệt hại cho Việt mình nó còn hoài hoài, xảy ra đều đặn, hmmmm chả biết mấy ôn ni ngoại giai ra sao…

      Đại khái vậy. Hòa hợp hòa giải là điều phải làm, nhưng không phải cái ào trèo lên chiếc F vượt bến Hải rồi bay về nói mission accomplised!, và đặc biệt không một bên phải gọi bên kia bằng cha để được về nhà, để được nói tui hóc tu tu vì bố cho tui về lại quê hương.

      qx

      • qx says:

        edit:
        – không phải là họ không nghĩ tới những điều ông Kỳ nói
        – mission accomplished!

    • Xôi Thịt says:

      Bác DQ làm ảnh hưởng đến hoà hợp dân tộc quá :D.

      Cả mấy phe lề trái, lề phải; MB, MN; QG; VC, hải nội, hải ngoại đều có người hay người dở. XT cũng phải thú nhận là gặp nhiều người dở hơn là người hay (ở cả mấy phe) nhưng vẫn phải cố tự nhủ là chưa có duyên gặp cao nhân thôi. Còn thói nổ thì là tính cách dân tộc rồi, hình như Vua Hùng quê không phải ở Vĩnh Phúc mà là ở Bình Đà hay sao ý.

      • Hà Linh says:

        em nghĩ chưa nói gì xa xôi, Việt Nam là quê ông, ông nhớ quê và muốn về, ông gạt bỏ mọi lo ngại phiền hà để về là đã đáng khâm phục rồi, những gì ông nói là tâm niệm trong lòng ông, ông nói ra cũng là điều đáng hoan nghênh chứ sao?
        em thấy có những người vì những lý do cá nhân mà thù hận cả mảnh đất quê hương, từ chối cả những cơ hội có thể làm gì đó dù nhỏ cho quên hương..cây đa, bến nước, con đò, lũy tre, dòng sông..có lỗi gì? những em bé nghèo, những mảnh đời cơ nhỡ cần được giúp sức ..có lỗi gì? những ông bà cụ già cần được ghé vai chăm sóc..có lỗi gì?
        đành rằng đất nước mình còn có nhiều điều phải bàn: những cánh rừng dần biến mất, những công bộc của dân còn mải mê vun vén cho túi riêng của họ, những dòng sông cạn kiệt, những xóm làng mãi nghèo..nhưng có công bằng không khi cứ vin vào những lý do ở tầm quản lý đó để ngoảnh mặt với xóm nhỏ nơi mình ra đi, những người hàng xóm thân thương, những người đồng hương còn lam lũ?

      • Hà Linh says:

        em nói thêm chút nữa để còn đi lo bữa trưa cho con( thực tế trước mắt hihihi).
        Em vì lý do cá nhân mà sống xa đất nước đây, quê em giờ chính là Việt Nam-dải đất hình chữ S nói chung chứ không riêng cái doi đất nho nhỏ nơi có căn nhà bé xíu của cha mẹ em. Nói đến Việt Nam là nói đến quê, đặt chân đến Nội Bài hay Tân Sơn Nhất đều đã là về đến quê..Tất cả những ai người Việt dù có nói tiếng Việt hay không đều là đồng hương, đều thân thương và ấm áp.
        Bản thân bao giờ cũng muốn làm được cái gì đó cho quê hương, nói vậy nghe to tát quá hay còn bị cho là nổ??? nhưng thực sự là vậy..ngay cả dành những lời tốt đẹp về quê hương với bạn bè bản xứ cũng đã cảm thấy mình làm một điều hay cho quê hương: làm cho ai đó biết thêm một chút về quê mình.
        cá nhân em quan sát thì em thấy mọi người cũng nên có những cảm thông cho những người Việt xa xứ: hình như trong họ đều có những nỗi niềm mà người Việt trong nước cũng nên thông cảm bởi bỗng chốc cuộc đời họ đổi thay, trắng tay, ly tán thì làm sao mà có thể san bằng vết thương lòng được một sớm một chiều, vậy nên khi họ buồn bực nói ra những điều hơi nghịch nhĩ thì cũng đừng lấy đó làm điều, bởi trong sâu thẳm đáy lòng họ cũng yêu và nhớ quê lắm thôi..
        và ngược lại những người Việt xa xứ cũng cần có những cảm thông cho người trong nước, và quan trọng là đừng nhầm lẫn giữa ác cảm với thượng tầng kiến trúc mà ghét lây cả ông lão bán vé số đang nhọc nhằn mong bán hết tập vé số của ngày kiếm chút tiền lời hay em bé nhà nghèo đang đoán xem bữa cơm chiều nay có cá không hay chỉ có bát cơm đã là mừng. và thêm nữa bao nhiêu người anh em trên mảnh đất hình chữ S đều đang ngày đêm nỗ lực sống và cống hiến đó thôi!
        em thì mơ ước có ngày được rảnh rỗi, lên một chiếc xe tự lái đi từ đầu đến cuối đất nước mình cùng ăn bữa cơm với đồng bào dân tộc phía Bắc, hay ngồi ghe đi bắt cá ở mũi Cà Mau..đất nước mình thật đáng yêu với những nụ cười tươi rói của những người dù nghèo khó nhưng không than van…

      • THANH NGUYEN says:

        Ha Linh@
        Lúc này o mà nghe”Một cõi đi về”của Trịnh Công Sơn chắc o khóc luôn nhĩ???

      • Hà Linh says:

        Anh Thanh Nguyen,

        Dạ, tối buồn buồn mà nghe hát những bài về quê hương thì nhớ quê da diết anh Thanh Nguyên nhỉ?
        Chúc anh khỏe và vui!

  33. Noname says:

    Tổng Cua không gặp ông Kỳ bao giờ, thông tin dựa trên báo chí và internet, có điều này điều nọ, do quan điểm của mỗi người đọc.

    Viết về những nhân vật lịch sử VN rất khó vì đất nước bị chia rẽ do chiến tranh và cả cuộc tuyên truyền của cả hai phía.

    Nhưng thông điệp của bài viết này khá rõ, đó là hòa hợp dân tộc mà tướng Kỳ để lại, cho dù ông bị lên án, bị bài trừ. Những tiểu tiết trong entry chỉ để nhằm cho bài viết dễ đọc hơn.

    • Hiệu Minh says:

      Thanks, bạn Noname. Mỗi entry đều có thông điệp nào đó 🙂

    • qx says:

      Tui nghĩ đang có sự nhầm fact và fiction. Ông Kỳ không phải là icon của hòa hợp hòa giải dân tộc. Ông ta không thể là người “để lại” cho (hậu thế) “thông điệp hòa hợp dân tộc” được, vì ông ta không thể để lại những gì thuộc về thành quả của những người khác đã âm thầm (tức không show off, không phỏng tay trên kẻ khác) làm ròng rõ mấy mươi năm trời. Ông ta chỉ ngo ngoe sau khi ông Thiệu mất, tức từ 2004 trở đi mà thôi. Từ 2004 trở về trước tới 1976 có vô số hành động hòa hợp hòa giải dân tộc từ vô số dân chúng và các nhân vật công chúng khác rồi.

      Năm 1976, bà con ngoài Bắc vào tìm gia đình ba tui trong Nam. Sau thì họ dọn vào luôn và sống giữa khu toàn người “cũ”, và được đón nhận không bị gì cả. Cha tui đi tù ra Hoàng Liên Sơn, sau về kể sự đối đãi tốt bụng của nhiều bà con nông dân ngoài ấy, họ kín đáo để rơi rớt vài nhánh lúa, mẫu khoai, hay bất cứ cái gì có thể ăn được, cả tàn thuốc lá để hút nữa cho các tù binh miền Nam nhặt lại mà dùng (và các tặng vật báu vật ấy là cứu tinh của nhiều người tù vì quá đói và lạnh).

      Dân chúng Việt Nam họ nhân ra rồi, họ hòa hợp hòa giải lâu rồi và theo cách mộc mạc nhưng rất thực tế và hiệu quả lâu rồi. Vấn đề chính phủ và bao chí hay nói hòa hợp hòa giải là ở khía cạnh … chính trị và hình thức chứ không phải là dân tộc và thực chất.

      Tại sao chính quyền phải ra nghị quyết và ví von khúc dồi để tiếp cận người Việt nước ngoài, và tại sao dăm bảy trự Việt nước ngoài lại lấy chuyện về nước trong để nâng quan điểm quê cha đất tổ này nọ, trong khi năm nào dân chúng bá tánh chả về Việt Nam thăm quê hương ào ào?

      Đó chính là các con buôn chính trị, các kẻ tròn trịa như viên bị được ngưỡng mộ dễ thích nghi với môi trường thay đổi, dễ lăn.

      Nhưng dân tộc tính của Việt Nam thì không thể lăn, rất ghét lăn tròn trịa, lịch sử đã chứng minh họ thích những gì rõ như “thiên thư, định phận” vậy.

      Tóm lại, có sự lẫn lộn giữa chân dung và icon, giữa fact và fiction, giữa những người xây dựng kiên trì và những kẻ rình rập cơ hội, cướp thời cơ, cướp công.

      qx

  34. Quý Vũ says:

    Gởi 2 bác tài Nông đức Cạn và Quehuong?

    Hai bác hoàn toàn có quyền đối nghịch với ông NCK về mặt lý tưởng khi ông ấy còn đương quyền, nhưng lúc này, khi Nhà nước đã cho phép ông về thăm quê hương tức về mặt ý thức hệ, cho dù ông không phải là người cộng sản nhưng chắc chắn không phải phần tử chống chế độ. Như vậy, không có lý do gì để 2 bác dè biểu với lời lẽ mà người đàng hoàng không ai nói ra với người vừa mất.

    • Hiệu Minh says:

      Người ta đã khuất, nghĩa tử là nghĩa tận. Không ai lôi quá khứ tranh cãi ra đọc trước huyệt mộ.

    • Quehuong? says:

      Em là :quehuong? đây. Em chẵng có gì đối nghịch với ông NCK, em có com lại cho bác TC để giải thích tại sao em viết như thế, nhưng lão gia gia tổng quản Cua lại xóa mất tiêu. Em chỉ hỏi thông tin trái chiều về ông NCK thôi bác ạ. Em chẵng dè biểu Ông NCK gì hết. Bác HaLinh cũng nói như em thôi.Lão gia gia TC không giải thích ,các bác cũng không giải thích mà cứ down em ngộp thở, down thì down em không quan tâm,vấn đề là lão giagia TC dè lét te em quá.

    • Xôi Thịt says:

      Tôi lại nghĩ 2 vị này hằn học với những gì ông NCK làm những năm cuối đời. Dù lý do gì, tôi cũng nghĩ nói vậy về người vừa khuất là điều không nên.

  35. Trần says:

    Xin gửi lời chia buồn tới toàn gia quyến nhà ông Nguyễn Cao Kỳ .

  36. Kim Dung says:

    Những con người như ông Nguyễn Cao Kỳ, thì để lịch sử đánh giá. Không chỉ có ông, mà còn nhiều nhân vật khác nữa, của cả 2 phía. Mình chỉ là kẻ hậu sinh, nên ko dám bàn gì. Mình chỉ đọc và qua đó, nhận thức thêm về thân phận con người khi đất nước có chiến tranh.

    Cách đây ít lâu, đọc thư của bà Đặng Tuyết Mai (gửi ai đó) đăng trên mạng. Đương nhiên, bà Mai vừa là vợ cũ, và giữa 2 người từng có một mối tình lãng mạn, mà ông Kỳ vốn là người rất ga lăng, lại là Tướng không quân, nên sự hưởng thụ lẫn cảm giác tình yêu rất ngọt ngào, và vì thế câu chuyện của bà Mai kể rất hấp dẫn. Nó là góc nhìn cá nhân của riêng bà thôi

    Nhưng mình chú ý nhất giai đoạn ông Kỳ trở về VN, năm 2004. Trong chính trị, mọi chuyện đều có mục đích. Cái mà mình muốn nói là mỗi con người đều có một quê hương. Quê hương, dù có tận chân trời góc bể, con người ta lúc nào đó, cũng sẽ phải hướng về, phải quay về.

    Đương nhiên, sản phẩm của một mối tình đẹp, đó là một cô gái rất đẹp- Nguyễn Cao Kỳ Duyên. Mình là phụ nữ, mà cũng rất thiện cảm, rất thích cái sự thông minh, hóm hỉnh, nữ tính và tính cách độc lập của NCKD. Học Luật mà đi làm MC, tự bươn chải, tự vươn lên để khẳng định tài năng. Đó là những tố chất đáng nể.

    Nhớ lần nào đó, trả lời p/v báo chí VN, khi lần đầu tiên trở về, NCKD có một câu trả lời hồn nhiên, và cũng thông minh: “Chuyện ba (ông Nguyễn Cao Kỳ) của Duyên là chuyện của ba. còn chuyện của Duyên là chuyện của Duyên! Đúng vậy.

    Hẳn những ngày này, NCKD và mẹ, rất đau buồn. Xin chia sẻ nỗi đau của 2 người đàn bà trước sự mất mát lớn của họ.

    • Hà Linh says:

      Chị Kim Dung,

      Em cũng thích cách nhìn nhận và xử lý những vấn đề trong đời sống của chị Kỳ Duyên, em hay đọc những bài viết trong blog của chị ấy.
      Chia buồn với gia đình chị Kỳ Duyên chị nhỉ!

      • Kim Dung says:

        Thế à, em? chị thì chỉ biết mỗi Blog Cua. Vì thật ra, ít thời gian quá. Nhưng bữa nào chị phải vào xem nhà cô ấy như thế nào?

        Chị thích những người đẹp dám sống bằng những giá trị thực của mình. Và chân thực, hồn nhiên. Chị thấy NCKD có những tính cách đáng yêu ấy.

        Và chi cũng ghét những mệnh phụ làm ra vẻ đài các, kiểu cách, mà thực ra văn hóa lẫn tư cách tầm thường! tham lam và tăm tối

        Với một người vừa nằm xuống, thì nếu ko ưa người ta, cũng nên im lặng, em nhỉ!

        • Hiệu Minh says:

          Cua vào đó một lần. KD giống KD… xinh đẹp thông minh, đối đáp giỏi. Nhà này có Tiger mê Paris by Night nên khen KD hết lời. Thế là Cua bị lây, lạ thế.

      • nicecowboy says:

        À, Hạ linh cho biết tên của blog Kỳ duyên đi (Kỳ duyên MC chứ không phải Kỳ duyên nữ sĩ nhá, nữ sĩ hình như không mở blog !). Cao bồi thích ghé thăm khắp các nhà, dù chỉ là một lần cho biết. Và cũng nhân dịp này cũng để lại một lời chia buồn với gia đình Kỳ duyên, dù chỉ là của một thảo dân Cao bồi.

      • Hà Linh says:

        Anh Cao Bồi, chị Kim Dung@ thực ra thì chưa hẳn đã gọi là blog mà là tập hợp những bài viết riêng chung, trả lời phỏng vấn của cô ấy, đặc biệt có những trang hồi ký của bà Tuyết Mai viết về những ngày tuổi trẻ, tình yêu với ông Nguyễn Cao Kỳ như là quà tặng con gái..
        những bài viết này nằm trong trang web kinh doanh của cô Kỳ Duyên
        à mà để em tìm cho luôn đây:
        http://kyduyenhouse.com/articles.html
        em nghĩ nếu anh chị muốn chia buồn thì có thể vào mục forum của trang đó.

  37. alo says:

    Trước tôi không quan tâm cụ Kỳ, cũng ít sách vở kể về cuộc đời sự nghiệp của cụ, ngoài mấy dòng wikipedia, nhưng đọc một dòng tin này, tôi thấy cụ là nhà lãnh đạo có trách nhiệm.
    Bị một tốp Thanh niên Bài trừ Du đãng (Nguyễn Cao Kỳ lập ra) bắt, ra tòa với tội danh gán ghép “gian nhân hiệp đảng” tương tự loại hình hoạt động tội phạm có tổ chức bây giờ, tống ra Côn Đảo với mức án 5 năm tù.
    http://dantri.com.vn/c25/s20-463539/giang-ho-bi-hai-ky-hon-danh-tinh-tien.htm
    Chuyện cụ tháo chạy thì “Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn”, chẳng trách cụ được.
    Mọi chuyện với cụ vậy là viên mãn, mong cụ sớm được siêu thoát.

    • Hiệu Minh says:

      Tôi cũng thấy như vậy. Nên nghĩ đến tầm ảnh hưởng của ông đối với sự hòa hợp dân tộc khi ông biết thay đổi mình.

  38. Quehuong? says:

    Có Ông Cao Kỳ thì ngày vẫn 24 giờ , tuần vẫn 7 ngày, không Có Cao Kỳ thì vẫn 7 ngày là 1 tuần , 24 giờ mới hết 1 ngày. Kỳ râu chết từ lâu rùi nhé, móc ra làm chi cho đời thêm thẹn. Thôi thì tre già mà mục nát rồi thì nhường chổ cho măn nó mọc cho rảnh nợ. Bác Tổng Cua không biết có xem tin về tướng Cao Kỳ trên báo danviet năm 2004 khi mà lần đầu tiên Ông Kỳ về VN, bà con của Tướng Kỳ ghét Kỳ như ghét……., Bà con thân thuộc đấy nhé. Chưỡi Kỳ nào là bán nước , tay sai, có tội với nhân dân , giết người không gớm tay v.v.v khi nghe tin ông Kỳ về thăm quên hương, và có bà chị của Kỳ còn nói Kỳ viết thơ về nhưng vì ghét Ông Kỳ nên đếch thèm coi thư.Trước kia tôi học trong sách và báo an ninh thế giới có nói Tướng Kỳ nói tiếng anh dở như … mà toàn nói tiếng bồi, chỉ biết gật gật, rồi ông Kỳ làm Mafia, bán rượu lậu, trước 75 thì buôn ma túy. Những thông tin này từ báo chí sách vở nhà nước đàng hoàng nhé. Vậy mà bây giờ bác TC lại bảo ông Kỳ giỏi , nói tiếng Anh, Pháp hay , vậy ai nói xạo không đúng sự thật ? Đúng là thời đại thông tin , sao co nhiều tin khác nhau thế bác TC? Có bác nào nói rõ hơn không cho kẻ hậu bối này biết với

    • jan says:

      Tuần qua dư luận HL xôn xao về chuyện 6 đứa học sinh của một trường
      đặc biệt (học sinh hư )nên phải vào trường này .
      Một đám tang đi qua họ ra hát và chúc mừng ,thật ko thể tưởng tượng nổi !
      Dư luận phẫn uất trước hành động láo xược này .Tuy những đứa nhỏ này
      mới từ 12 đến 16 tuổi .Nhà trường cùng cha mẹ của họ phải xin lỗi và hứa
      cho 6 đứa này vào cách li .
      Còn QH ? chắc đã quá tuổi trưởng thành .Hành động này chắc ko lời nào
      tả được hết …nhưng nên nhớ đối xử với đời thế nào thì nhận lại thế đấy .

    • Hiệu Minh says:

      He he, bác QH nóng quá. Tôi nghĩ thông điệp của ông về đoàn kết dân tộc thì rất đáng trân trọng. Vì thế nên viết entry này. Có gì không phải, mong bác đại xá.

      • Quehuong? says:

        Bác TC ới ời ơi.Em nói thật là em chẳng nóng gì bác ạ, chỉ có điều hình như em bị nhiễu thông tin từ ngày VN có internet. Lúc còn nhỏ đi học cấp 1,2 trong sách giáo khoa nói về chế độ VNCH rằng ,chế độ này rất xấu, xấu vô cùng,lính VNCH moi tim người dân để ăn ở Tam Kỳ ,hình như trong sách lịch sử lớp 7(NXBGD năm 1975). Và hình như trong sách có nói về Thiệu Kỳ rất gian ác. Sau 75 người nhà của em là GV trước 75 được lưu dụng lại có đi học chính trị . Trong lớp các vị dạy chính trị gọi Ông THiệu -Ông kỳ bằng thằng, thì 1 số GV nói dù sao họ cũng là Tổng thống , Thủ tướng sao gọi là “thằng”( chỉ dám nói trong giờ giải lao),đến giờ vào học thì người dạy chính trị này nói : vì 2 thằng Thiệu -Kỳ là thằng ăn cướp , nên chẵng lẽ gọi là ” Ông ” ăn cướp vì thế ta gọi thằng là đúng ,chính xác.Rồi sau đó đọc báo thì thấy họ viết như thế,nếu bác không tin bác giở báo ANTG vào năm 1996-1998 thì thấy em có nói sai không nào .Nay thì bác lại nói ông này giỏi thế nên em mới thắc mắc.A có 1 chuyện này em xin kể lại, hình như đâu năm 1979 hay 1980 gì đó( lúc đó em học cấp 2 thì phải ) tối ngồi nghe mấy anh lớn đờn ca ,hát và kể đủ thứ chuyện trên đời từ chuyện ma đến chuyện chiến tranh , có anh kể chuyện ông Sĩ quan Dư Quốc Đống bồ bịch, Ông Nguyễn Cao Kỳ về việc lái mấy bay chui qua cái cầu gì đó ở HN. Mấy hôm sau qua nhà bạn em chơi, Ba nó là cán bộ của 1 Ty gì đó ,dân tập kết, mẹ nó là người bắc bọn em ngồi kể chuyện trên trời dưới đất , chuyện con nít ấy mà ,lúc đó em có kể chuyện ông NCK em cũng ca ngợi ông ta là giỏi , lái mấy bây chui cầu gì đó(bây giờ em quên tên rồi) vv. ( thật ra em nghe mấy anh lớn nói như thế và em cũng có đía thềm tí). Bố nó nghe được , ông này lên lớp cho em 1 hồi làm em xanh mặt còn đòi nói chuyện với ba của em nữa , bác thấy có kinh không ?. Có lần em với con ông này đánh nhau ông này nổi nóng lên còn mang súng K 54 hay K49 ra dọa nhà em nưa đó , rồi tới đồn công an nữa chứ và còn bảo “CÁI BỌN NÀY NGỤY QUÂN , NGỤY QUYỀN XẤU XA” may là bà vợ ông này rất tốt và qua nhà em dàn hòa. Em kể dài dòng cho bác là vì em từ nhỏ đến lớn toàn đọc sách báo chính thức, đến khi có internet thì lại nhận thông tin đa chiều . Thông tin trong sách báo thì hình như nó ngấm dần trong đâù em có tin hay không thì cũng khó bỏ ra khỏi đầu, thông tin trên internet thì cũng quá nhiều điều trái ngược , thế nên em hỏi bác tí mà bác còn chê em. Em dở nên em mới hỏi các bác, chứ em mà giỏi “tinh thông kinh sử ” thì em đâu cần hỏi các bác. Bác làm em thất vọng thế.

      • Quý Vũ says:

        Thâm thế!

    • Hailua saigon says:

      Hết sức ấu trĩ, Quehuong? ơi. Phải đọc nhiều hơn nữa đi nếu k muốn ném trứng thối.

  39. nicecowboy says:

    Không dám lạm bàn về thân thế, sự nghiệp, công trạng, tính cách.. gì của ông, vì tôi không biết rõ, vì có những luồng thông tin nhiều chiều về con người này, ngay cả những người ở hải ngoại cũng có nhiều cái nhìn khác nhau về vị tướng này.

    Riêng tôi, cảm phục ông (và nhạc sĩ Phạm Duy, cùng một số người khác…) đã bất chấp mọi lời ong tiếng ve mà dám quay trở vể quê hương, không phải là phản bội, đầu hàng, lấy lòng… hay bất cứ tên gọi nào mà hai bên cố tình gan ghép cho hành động này. Đơn giản là ông nhớ quê hương, muốn sống những ngày cuối đời trên đất mẹ.

    Tôi xin được gửi lời vĩnh biệt đến ông, lời phân ưu đến gia đình ông… mà không muốn có bất kỳ hiểu nhầm, hay ý nghĩa chính trị nào ở đây. Đây là phép lịch sự bình thường nên có của một người dân đến một người lãnh đạo cao cấp, một người lớn tuổi, một người đã từng có tên tuổi một thời.

    • Hà Linh says:

      Riêng tôi, cảm phục ông (và nhạc sĩ Phạm Duy, cùng một số người khác…) đã bất chấp mọi lời ong tiếng ve mà dám quay trở vể quê hương, không phải là phản bội, đầu hàng, lấy lòng… hay bất cứ tên gọi nào mà hai bên cố tình gan ghép cho hành động này. Đơn giản là ông nhớ quê hương, muốn sống những ngày cuối đời trên đất mẹ.
      ———
      Em cũng nghĩ vậy, em nghĩ hành động của ông và một số người khác thật đáng nể…
      em cảm phục bất cứ ai bỏ qua mọi chính kiến, ác cảm để làm được bất cứ điều gì mình có thể làm cho quê hương, cho những người cần được thông cảm và sẻ chia…

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn anh Cao Bồi. HM viết bài này để những người mê vị tướng hào hoa và đôi lúc phát biểu gây tranh luận, có dịp chia sẻ.

      • baconsoc says:

        Cám ơn chú Hiệu Minh về entry này. Công việc nặng quá khiến cháu không có thời gian online, mà dạo này bị một tâm lý sợ …. tâm lý đi xuống nên chẳng dám đọc tin nữa.
        Xin chia buồn với gia đình ông Nguyễn Cao Kỳ. Chính trường , lịch sử vốn khốc liệt, nhưng không có lẽ gì không được nhận định công bằng.
        Cháu xin chép bài này mang về nhà được không chú?

    • Phong Nguyen says:

      Là một người lính từng chiến đầu cùng với ông để bảo vệ chủ Dân Chủ và Tự Do, toi không trách ông khi ông muốn trở về quê hương đề sống nốt những ngày cuối đời, vì tôi cũng vậy, yêu và rất nhớ quê hương và cũng muốn gửi nắm xương tàn nơi đất mẹ.

      Nhưng thà rằng ông về trong âm thầm, lặng lẽ…đằng này ông lại ca ngợi những người Cộng Sản, nâng ly với những người lãnh đạo nhà nước, cái nhà nước đang hằng ngày bịt miệng những người như Cha Lý, anh Điếu Cày, cô Mẹ Nấm, và bao nhiêu những người biểu tình chỉ vì họ muốn nêu ý kiến của họ….thì thật lòng tôi không chấp nhận được và thật lòng tôi phải nói rằng (xin lỗi hương hồn của ông) ÔNG LẢ KẺ PHẢN BỘI.

  40. D.Nhật Lệ says:

    Xin chủ nhà cho góp vài thiển ý.Đa tạ trước.
    Hiệu Minh viết bài này không trung thực mấy vì căn cứ vào những gì NCK.viết chung với 1 ký
    giả Mỹ “Twenty years and….”.Viết về nhân vật lịch sử thì không ai lại dựa vào những suy nghĩ chủ quan của tác giả mà cần những chứng cứ khách quan,không thiên vị và đáng tin cậy hơn.
    Nói thẳng thừng thì đa phần người miền Bắc không hiểu rõ lắm về tình hình chính trị miền Nam và những nhân vật của thời cuộc lúc đó.Lý do là vì bị chính quyền VNDCCH.tuyên truyền theo
    kiểu áp đặt nhằm hạ thấp uy tín của thể chế VNCH trong cuộc chiến “Ai thắng ai” giữa hai phe Tư bản và Cộng sản (“Ai thắng ai” là cách nói và viết của Lê Duẫn).

    • Hiệu Minh says:

      Như bác Noname viết phía trên, tôi đã nói cả trong bài, TC chưa có vinh dự gặp tướng Kỳ, nhưng xem trên tivi, internet, phỏng vấn thì cũng nhận ra. Khi ông Kỳ đã mất thì ta nên nhìn những gì positive.

      Tôi là người miền Bắc và không hiểu người miền Nam thì cũng đúng thôi. Có ăn hết một tạ muối khi sống chung thì may ra mới hiểu được một người. Và tôi tự hỏi liệu người MN hiểu hết người MB lúc đó và cả bây giờ không.

      Để có chung một niềm tin, thì tại sao chúng ta không nói lên những ý nghĩ thật của mình. Để hiểu ra, à anh/chị ấy nghĩ thế, mình hiểu sai rồi và tự điều chỉnh. Lan man với bác vài lời.

  41. Ngocgiap884 says:

    Tiếc quá hôm nay mới biết nhà bác hiệu minh đã mở lại.

  42. tài Nông đức Cạn says:

    Có chán vạn cái chết mỗi ngày, chết đói, chết bịnh, chết nghèo, chết do cường quyền bạo lực. Còn cái chết của người 81 tuổi này có là gì?

  43. Hà Linh says:

    Một ngày không có Tướng Nguyễn Cao Kỳ..Ngày vẫn thế 24 tiếng , ban mai đến, hoàng hôn về, nhưng thấy tiếc một điều gì đó đã mất đi vĩnh viễn không có thể làm lại được…
    bởi vì:
    “Về thế giới bên kia họ mang theo nhiều bí mật của cuộc chiến đau đớn, những bài học lịch sử cho thế hệ sau và cả những giá trị nhân văn cho người Việt, mà đáng ra phải giữ lại bằng mọi cách.

    Nếu có cách nhìn khách quan thì cuộc đời họ là những trang sử bi tráng của một dân tộc bị cuốn vào cuộc chiến ý thức hệ và domino cộng sản lầm lẫn”

    Giá như….

    • Hà Linh says:

      ôi nhận được rate down nhiều quá,
      HL muốn nói là đầu đề anh Hiệu Minh đặt khi đọc gợi lên những suy nghĩ, trong đó có ý nghĩ là một ngày không có ông Nguyễn Cao Kỳ thì có thể với những người nào đó cũng không có gì thay đổi hơn là một con người gắn với lịch sử dân tộc đã ra đi..
      nhưng tiếc là với những con người như vậy khi họ còn sống tại sao ta không thể có cách ứng xử khác để lắng nghe từ họ những bài học cho mai sau…

      • nicecowboy says:

        Hehe, đúng là nhà giàu đứt tay = ăn mày đổ ruột !! Ha Linh mơi có 3 cái down mà la oai oái rồi, Vậy sao mà ra chiến trường (ảo) để tranh luận với giặc (ảo) được. Lượm đá họ ném cho mình làm vũ khí… để ném lại đi. hihi

      • Hà Linh says:

        Anh Cao Bồi ơi, thôi thôi em chịu khó nhận đá ném chứ không đủ can đảm nhặt đá ném ai đâu anh ơi, bởi vậy em ngưỡng mộ em Sóc kiên cường lắm!
        Thôi em chạy đơi, không lại có hòn sỏi nào bay véo đến đánh cốp trên đầu!

      • Hiệu Minh says:

        Anh Cua cũng bị rate down nhiều hoặc bị chửi theo phản động, bám đuôi cộng sản, ăn bơ Mỹ quên rau muống VN… Nhưng mình có tấm lòng thì bạn đọc sẽ hiểu. Mong em HL bình an.

      • baconsoc says:

        Ban đầu Sóc sợ vụ rate down – rate up này lắm, nhưng rồi mê mới chết chứ. :-D.
        Hay nhất là được sống tự do trong một thế giới tự do suy nghĩ, hihi

  44. Trần Đạt says:

    Tôi cũng rất “mê” MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên, con gái của ông Nguyễn Cao Kỳ.
    Xin chia buồn cùng gia quyến.

    • Hiệu Minh says:

      Ở Georgia thời tiết thế nào rồi? Gửi lời chào từ DC…

      • Trần Đạt says:

        Macon thời tiết đẹp anh ạ. Nghe nói trên đó nóng lắm? Cuối tuần gia đình anh có đi chơi đâu không ạ? Mong đọc bài viết của anh.

  45. Hà Linh says:

    Một lần nữa xin chia buồn cùng gia đình ông Nguyễn Cao Kỳ.
    Cầu mong ông yên nghỉ!

    Quê hương là gì hở mẹ?
    Ai đi xa cũng nhớ nhiều…

    Quê hương, những người đồng hương hiền lành , lam lũ..ai mà không nhớ không yêu….
    Hãy cho tất cả mọi người con quê hương được yêu quê hương theo cách mình có thể…
    Quê hương ơi…

%d bloggers like this: