Thăm nhà của người viết Tuyên ngôn độc lập

Dinh thự của Jefferson ở Monticello. Ảnh: HM

Thời xưa, Virginia được gọi là đế chế Mỹ vì bang này sở hữu tới bốn vị tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ: George Washington (1), Thomas Jefferson (3), James Madison (4), and James Monroe (5). John Adams, vị tổng thống thứ hai, đến từ Massachusetts.

Chả hiểu do vô tình mà chàng Tổng Cua đến từ Hoa Lư, đã chọn Virginia. Có lẽ Cua muốn xứng với con cháu của Đinh Tiên Hoàng, Lê Đại Hành và Lý Thái Tổ.

Cuối tuần trước đi đón đứa cháu họ ở thành phố Charlottesville (Virginia) cách DC hơn hai giờ xe hơi về phía tây, tôi không biết mình đang thăm một trong 10 địa điểm đáng sống nhất nước Mỹ. Charlottesville mang tên Công chúa Sophia Charlotte, con gái của Hoàng hậu Mecklenburg-Strelitz của đời vua George III của nước Anh.

Vượt cao tốc 66 West, rẽ đường 29 sang phía Đông với bốn làn xe chạy qua 140km núi đồi chập trùng, những cánh rừng xanh mướt, làng mạc thanh bình, đàn bò thong thả gặm cỏ trên thảo nguyên, du khách tưởng như đang lạc vào nơi nào đó trong cổ tích.

Lái xe trên đường miền trung du đó, tôi quên tất cả nỗi nhọc nhằn của cuộc sống đời thường, niềm đau trong tim dịu lại và bỗng như thấy nước Mỹ của là của mình, muỗn gắn bó với Virginia một cách lạ thường.

Với 41 ngàn dân, nằm dưới chân dãy núi Blue Ridge, “nàng công chúa” Charlottesville đẹp như trong mộng, thu hút hàng triệu du khách hàng năm.

Thành phố nhỏ mà có tới ba ngôi nhà thuộc về các đời tổng thống từ thứ 3 đến thứ 5 của Hoa Kỳ: Monticello của Thomas Jefferson, Montpelier là dinh thự của James Madison, và Ashlawn-Highlands thuộc về James Monroe, cũng như trường đại học danh tiếng University of Virginia

Nếu Jefferson là tác giả của bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Mỹ nổi tiếng qua mọi thời đại, thì James Madison là cha đẻ của Hiến pháp Hoa Kỳ (Father of the Constitution), một tài liệu đặt nền tảng cho xã hội dân chủ tự do cách đây hơn hai trăm năm tới nay vẫn còn nguyên giá trị.

Do lần này ít thời gian nên tôi chỉ xem dinh thự của Jefferson ở Monticello. Với vé thăm giá 22$ cho người lớn và 8$ cho trẻ em, xe bus đưa du khách lên đỉnh đồi, qua những đường quanh co uốn lượn trong rừng xanh mát rượi dù dưới nắng hè oi ả, dinh thự Montecello hiện ra choáng ngợp. Đây là khu đồi rộng khoảng 5000 acres (2022 hecta), thuộc sở hữu của gia đình Jefferson.

Nhà tưởng niệm Jefferson bên Tidal Basin. Ảnh: HM

Nếu ai từng đi dạo quanh hồ Tidal Basin ở Washington DC ngắm hoa anh đào nở, sẽ thấy nhà tưởng niệm Thomas Jefferson soi bóng uy nghi bên hồ trong xanh dưới sắc xuân về. Tới Monticello, bạn sẽ ngỡ ngàng vì hai ngôi nhà phảng phất có kiến trúc mái vòm cong khá giống nhau.

Khu Monticello là tác phẩm để đời về kiến trúc, xây dựng, phòng thí nghiệm, kể cả vườn tược và kỹ thuật canh nông của vị tổng thống có lẽ cần cù nhất nước Mỹ. Tòa lâu đài do chính Jefferson thiết kế, chỉ đạo thi công trong suốt 40 năm trời, viên gạch đầu tiên được xây năm 1769. Sau chuyến thăm châu Âu năm 1784, Jefferson đã thay đổi lại thiết kế cho phù hợp với kiến trúc dome (mái vòm tròn) như hiện nay.

Dù đã sau hai trăm năm mà ngôi nhà vẫn còn 2/3 cửa kính được sản xuất ở châu Âu từ thời Jefferson còn sống. Gạch được nung tại nhà, gỗ lim khai thác trong khu rừng của gia đình, thợ mộc, thợ xây được thuê trong những làng lân cận. Tổng cộng số tiền bỏ ra trong mấy chục năm vào khoảng 100.000 đô la thời giá bấy giờ.

Để có khu trang trại rộng 2000 hecta, ngôi nhà với vườn cây đủ các loài hoa trái, Jefferson đã bỏ rất nhiều tiền và công sức vào đó để sống một cuộc đời quí tộc ở vùng thôn dã Montecillo.

Ra khỏi Nhà Trắng, ông là người nợ đầm đìa đến nỗi phải bán bớt tài sản, đất đai để trả nợ, một tổng thống nghèo nhất nước Mỹ trong suốt lịch sử hơn 200 năm qua, đến nỗi con gái cũng phải sống bằng nguồn từ thiện.

Vào phòng để đợi chuyến xe bus lên thăm nhà ở của Jefferson, tôi được xem 15 phút đoạn phim tài liệu mang tên “Thomas Jefferson’s World – Thế giới Jefferson”, nói ngắn gọn về cuộc đời, gia thế, sự nghiệp, kể cả chuyện ông có con riêng với nữ nô lệ.

Nghe tiếng ông sang sảng đâu đây giữa đất trời Monticello “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng trích dẫn câu đó trong Tuyên ngôn Độc lập đọc ngày 2-9-1945 và giải thích thêm “Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

Xem phim Jefferson World. Ảnh: HM

Trong phim cũng giới thiệu, lời nói về tự do, quyền con người, được nhiều quốc gia trích dẫn, từ châu Phi đến châu Á, không thấy nhắc đến Việt Nam. Nếu thăm Montecillo, bạn đừng quên xem đoạn phim này.

Từ khi Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ được Jefferson viết, hiến pháp do James Madison soạn thảo và được Quốc hội thông qua làm nền tảng cho xã hội tự do dân chủ, nước Mỹ đã trải qua 235 năm phát triển.

Từ lời nói trên bục tới thực hiện ngoài đời, Hoa Kỳ luôn lấy tự do dân chủ, quyền con người làm nền tảng và kim chỉ nam cho phát triển. Sức mạnh và giá trị quốc gia nằm ở đó nên đã đưa đất nước 50 bang rộng lớn, đa sắc tộc với 308 triệu người từ khắp thế giới đem theo nhiều bản sắc văn hóa, thành cường quốc số 1 trên thế giới.

Kết thúc entry, xin kể một chuyện vui. Hai ông Thomas Jefferson và John Adams luôn cãi nhau trong mọi vấn đề, từ nghị trường ra ngoài cuộc sống, chẳng bao giờ đồng ý với nhau về bất kỳ điều gì.

Cả hai trên giường thập tử nhất sinh nhưng vẫn hỏi thăm nhau xem bên kia đã chết chưa, ai đi trước là kẻ thua trận.

Lúc nằm trên giường ở Montecillo, Jefferson nhiếc bạn “Tôi cầu anh (John) sẽ chết trước” trong lúc John không kém cạnh “Phải đợi anh chết trước, rồi tôi mới đi”. Ai cũng rất hiếu thắng, ngay cả khi hấp hối.

Trước lúc nhắm mắt, biết mình không thể thắng như cuộc bầu cử tổng thống nhiệm kỳ 3, bị Jefferson đánh bại, John Adams thở dài “Thế là mình thua vì đi trước Thomas” mà không biết rằng, Jefferson đã chết trước cách đó vài tiếng.

Đường 29 nối với Charlotteville. Ảnh: HM

Hai Tổng thống cùng mất vào ngày 4-7- 1826, đúng Quốc khánh Mỹ, một sự trùng lặp kỳ lạ.

Tuy  “thua” John Adams trong lần ra đi cuối ấy, nuôi nô lệ dù ông chống nạn người bóc lột người, có con riêng sau khi vợ chết, nhưng Thomas Jefferson được người Mỹ tôn sùng là một trong những tổng thống vĩ đại nhất của lịch sử Hoa Kỳ. Vĩ nhân vẫn là vĩ nhân, không cần đánh bóng tên tuổi bằng cách che những khiếm khuyết rất con người của họ.

Chả hiểu vì sao trên đường trở về nhà, có lẽ hâm mộ Jefferson hay tức cảnh “công chúa” Charlotteville xinh đẹp trong chiều tà ở miền trung du Virginia, cu Luck đọc vanh vách lời người xưa “We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness …Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng…”.

Bài và ảnh: Hiệu Minh. 9-07-2011. Charlottesville – Virginia.

PS. Đọc thêm về Thomas Jefferson (Nguồn WIKI)

Thomas Jefferson (1743–1826) là tổng thống thứ 3 của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, người sáng lập ra Đảng Dân chủ–Cộng hòa Hoa Kỳ (Democratic-Republican Party: Republican), và là một trong những người theo chủ nghĩa tự do nhiệt thành lớn nhất thời cận đại.

Ông sinh ngày 13 tháng 4 năm 1743 tại Shadwell, bang Virginia, lúc đó còn là vùng biên giới hoang vu, trong một gia đình kĩ sư gốc Anh. Thuở nhỏ, học ở quê nhà, rồi sau đó vào trường Đại học William & Mary (1760–1762). Năm 23 tuổi, Jefferson trở thành luật sư. Bảy năm sau, ông thôi hành nghề với một tài sản kha khá và với mối ác cảm sâu sắc về giới luật sư, rồi sống cuộc sống của một nhà quý tộc nông thôn độc lập.

Tuy nhiên, sự quan tâm đến các vấn đề xã hội của Jefferson không cho phép ông hưởng thú ẩn dật. Ông được cử làm thành viên Viện đại biểu bang Virginia, và khi các vấn đề thuộc địa trở nên gay gắt, ông đóng vai trò tích cực ngày càng tăng trong phong trào đấu tranh giành độc lập. Những kiến nghị của Jefferson trong đoàn đại biểu Virginia với Hội nghị lục địa được công bố trong quyển sách nhỏ tựa đề “Quan điểm tóm tắt về các quyền của nước Mỹ”, đã đưa ông lên vị trí của một trong những nhà lãnh đạo cách mạng hàng đầu. Ông được cử làm công tác đặc biệt ở Anh, và tại Mỹ ông được các cộng sự chọn để dự thảo bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776.

Máy mật mã do Jefferson thiết kế. Ảnh: HM

Từ bỏ ghế đại biểu ở Quốc hội, Jefferson quay ra quan tâm đến việc xây dựng một bản hiến pháp cho quê hương Virginia. Nhiều tư tưởng của ông tập trung trong văn kiện đó, và nhiều ý tưởng khác được thể hiện trong các đạo luật ban hành những năm sau đấy. Năm 1779, Jefferson được bầu làm thống đốc bang Virginia và giữ chức vụ này cho đến năm 1781. Năm 1783, trở lại tham gia Quốc hội một lần nữa, ông đứng đầu ủy ban được cử ra để xem xét hiệp ước hòa bình với Anh. Năm kế ông được cử làm công sứ đại diện cho chính phủ Mỹ non trẻ ở Pháp và đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này.

Từ năm 1789, với tư cách là ngoại trưởng Mỹ trong nội các của Tổng thống George Washington, ông đã công bố tư tưởng dân chủ mà dựa vào đó Đảng Dân chủ Hoa Kỳ được xây dựng, điều này đã đưa đến việc Jefferson đắc cử Tổng thống Mỹ năm 1800. Sau 2 nhiệm kì, ông rút lui và cống hiến những năm cuối đời cho việc thiết lập trường Đại học Virginia, được ông xem là một trong những công trình quan trọng nhất của mình.

Jefferson mất ngày 4 tháng 7 năm 1826 ở Monticello, gần Charlottesville, tại căn nhà tự ông xây cất, cùng một ngày với John Adams, hưởng thọ 83 tuổi. Trên mộ bia được ông chọn từ trước, có mang dòng chữ: “Đây là nơi an nghỉ cuối cùng của Thomas Jefferson, tác giả của bản Tuyên ngôn Độc lập Mỹ, của Đạo luật Virginia về tự do tín ngưỡng, và là cha đẻ của trường Đại học Virginia”.

Năm 1772, lúc 29 tuổi, Jefferson cưới một bà góa 23 tuổi tên là Martha Wayles Skelton và họ có 6 đứa con, trong đó chỉ có cô con gái đầu lòng là sống qua tuổi 25. Còn lại bị chết non hoặc do ốm, bệnh tật.

Khi bà vợ hấp hối, Jefferson ở bên cạnh, hứa sẽ không bao giờ cưới ai và cố giữ lời cho đến cuối đời. Ông thường đi thăm mộ vợ và tỏ ra buồn thảm những năm sau đó.

Tuy vậy, cho đến năm 1998, Quĩ Jefferson đã nghiên cứu và chứng minh ADN, ông đã có tới 6 đứa con riêng với một người nô lệ tên là Sally Hemings. Và điều này được ghi hẳn trong tài liệu lịch sử của Thomas Jefferson.

Vườn nhà riêng 2022 hecta

Chân dung Jefferson trong dinh thự. Ảnh: HM

Dinh thự Jefferson. Ảnh: HM

Advertisements

94 Responses to Thăm nhà của người viết Tuyên ngôn độc lập

  1. […] Thăm nhà của người viết Tuyên ngôn độc lập […]

  2. Hiệu Minh says:

    Bài đăng trên tạp chí Việt Mỹ số 42.

  3. montaukmosquito says:

    Dân chủ và tự do trong triết học

    John Stuart Mill viết: tự do của tôi giới hạn ở well-being (tính mạng, sức khỏe) của anh . Tức là ta không thể nhân danh tự do để làm hại người khác .

    Karl Popper: Dân chủ là một sự chịu đựng (tolerance). Xin mở ngoặc ở đây, đừng vội mừng hỡi những kẻ độc tài. Tức là ta có thể nhân danh sự chịu đựng mà không chịu đựng những kẻ không chịu chịu đựng (in the name of tolerance not to tolerate the intolerants). Hay nói đúng hơn, một chế độ độc tài đàn áp người dân chỉ vì khác chính kiến phải được/bị thay đổi .

    St Aquinas: Một luật lệ phi lý không phải là luật, có nghĩa ta có quyền, hơn nữa, có nghĩa vụ phản đối luật lệ đó .

    • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

      Ký gì mà ký! không có phong bì mà cứ bảo rằng hãy ký 😛

  4. Kim Dung says:

    HM à: Cứ cân nhắc mãi. Nhưng đọc nhiều lần bài thơ của nhà thơ ĐTQ, mà lần nào cũng ứa nước mắt. Thấy lòng đau quá. KD cứ copy về đây, cho mọi người đọc.

    Đọc mà cứ nhớ những bài viết về những ngư dân họ can trường bám biển. Đau lắm.
    ————————————–

    Nếu trên đầu mình đã mọc đuôi sam

    Đỗ Trung Quân

    Tháng này Sài Gòn mưa ngâu

    Nhưng thôi, miễn bàn vể thơ thẩn

    Tôi nói thẳng

    Cho mau

    Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó cướp tàu

    Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó túm đầu

    Cướp cơm chim

    Tôi nói thẳng

    Thôi đi mấy cha, mấy anh cà vạt phòng lạnh cách xa biển Đông ngàn dặm

    Nhà anh chả ai cướp

    Con anh chả ai đánh [đánh sao được, nó ở nước ngoài ráo cả]

    Vợ anh chả ai hiếp [hiếp sao được, nhà anh có công an bồng súng đố thằng nào…]

    Chỉ tủi thân cho đồng bào

    Tàu thuyền rách nát.

    Kiếm sống ở khu vực nhà mình vẫn bị ăn tát

    Ăn bạt tai – đá đít

    Ăn đạn AK

    Bọn hải tặc đuôi sam làm cha

    Thậm chí làm ông nội.

    Thơ không được chửi bậy

    nhưng thôi đành

    Tiên sư bố chúng mày bọn lưu manh!

    Bạn bè gì ngữ ấy.

    Thơ không được chửi bậy

    Xin tha thứ cho thằng làm thơ này. Đọc tin đồng bào bị cướp trên biển thì mắt nó cay cay …

    Cứ đàn áp đi…

    Cứ bóp cổ đi…

    Cứ kung-fu đi…

    Cứ triệu tập đi…

    Cứ lo hữu nghị đi…

    Hỡi những người anh em máu đỏ da vàng

    Hãy thử sờ lên đầu mình.Xem…

    Đã mọc đuôi sam ?…

    (Đọc tin trên báo Pháp luật thành phố ngày 14-7-2011)

    • Hiệu Minh says:

      Anh Vick Nguyen vừa gửi cho HM Blog đường link bài hát sau. Thanks, anh VN.

      Vick Nguyễn. Lâu lắm mới có một ca khúc xuống đường hào hùng, dễ nhớ như vậy. Không thiếu các bài viết, phân tích về Biển Đông, nhưng ca khúc thúc giục lòng người về vấn đề này thì quá thiếu.

      Mời các bạn nghe và đọc lời tại đây:

      Còn đây là cảm nhận của nhà báo Lê Diễn Đức về bài hát:

      http://www.rfavietnam.com/node/703

      “Này người anh em” là bài ca xuống đường mới được sáng tác, nhạc và lời của Trần Lê Quỳnh, do Tuấn Khanh phối khí và trình bày. Bài ca thật hao hùng mà tình cảm, lôi cuốn lòng người.

      Tôi rất xúc động khi nghe bài hát này, rồi nghe và hát theo nhiều lần, giờ đã thuộc.

      Tôi cho rằng, bài ca yêu nước này rồi sẽ được nằm lòng mọi người qua mọi thời gian, vì giai điệu và lời rất dễ nhớ, đặc biệt nó được ra đời trong bối cảnh bi kịch của lịch sử Việt Nam, khi mà dân chúng chỉ tuần hành, biểu tình phản đối sự vi phạm chủ quyền ngang ngược của bành trướng Bắc Kinh thôi cũng bị nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp, bắt giữ, bỏ tù.

      Sau 5 chủ nhật 5, 12, 19, 26/6 và 10/7 liên tiếp tuần hành yêu nước tại Hà Nội và Sài Gòn, bất chấp sự ngăn cản, đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền, bài ca “Này người anh em” ra đời mang đến cho chúng ta lòng tin vững chắc rằng, bạo lực dù tàn bạo, độc ác bao nhiêu cũng không thể dập tắt được lòng yêu đất nước, quê hương.

      Bài ca mang thêm ý nghĩa sâu sắc khi ra đời cùng lúc với lời kêu gọi biểu tình yêu nước vào Chủ nhật 17 tháng 7 tại Hà Nội, đang được lưu truyền nhanh chóng trên cộng đồng mạng.

      Có thể nói đây lần đầu tiên ở Việt Nam có sự kiện nhiều nhân sĩ, trí thức công khai phổ biến lời kêu gọi toàn dân xuống đường cả quyết và tâm huyết như thế.

      Nếu như tiếng hát “Này người anh em nắm tay cùng tôi!” trong ngày Chủ nhật 17 tháng 7 này vang dội trên đường phố thủ đô Hà Nội, chắc chắn sẽ có hàng triệu người Việt trong và ngoài nước rơi nước mắt.

      https://www.youtube-nocookie.com/v/PNaSHpNqipg?version=3&hl=en_US

      • Kim Dung says:

        Trần Lê Quỳnh là con nhà thơ Trần Hoài Dương. Trần Lê Quỳnh nói rằng Quỳnh làm bài này, còn là nhân kỷ niệm ngày bố Trần Hoài Dương đi xa 49 ngày. Một tấm lòng yêu nước, hiếu thảo rất cảm động. Chắc chắn nhà thơ Trần Hoài Dương – một người tử tế, đàng hoàng – dưới suối vàng cũng thanh thản, vì đứa con của ông đã thực sự trưởng thành, và rất biết nghĩ.

        Cảm ơn Trần Lê Quỳnh, Tuấn Khanh và cảm ơn bác Vick cùng Cua. Toàn hải sản:))).

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Cả nhà tôi thuộc bài hát rồi đấy

      • Kim Dung says:

        Nhưng mờ KD ko sao mở được bài này. Hu…hu…Cua hướng dẫn xem nào. Từ nãy giờ cứ loay hoay suốt. Hay là máy nhà KD lại hỏng rùi!

        Muốn nghe để học quá!

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Tôi cho rằng đây là bài hành khúc hay nhất trong suốt mấy chục năm qua. “Bác xã” nhà tôi xưa kia cũng là một ca sĩ vườn, nay vừa mới cắt 3/4 dạ dày, đang thời kỳ dưỡng bệnh, không hát theo được, nhưng cũng ngồi nghe và lắc lư theo nhịp bài hát

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        @đằng ấy KD: đọc những gì KD viết về cha con Trần Hoài Dương và Trần Lê Huỳnh là tớ nhớ đến chuyện cha con của cụ Phạm Quỳnh và Phạm Tuyên.

        Nói về Phạm Tuyên, mình thấy bác Phạm là người có nhiều bài ca ngợi Đảng nhất, mà ca ngợi say mê đến nao lòng, nhớ khi xưa, đọc được bài kể của ông anh Pham Khuê của bác Tuyên nói về cái chết của nhà văn hóa, nhân sỹ nổi tiếng Phạm Quỳnh, thân phụ của hai cụ Phạm, lúc đó mẹ Phạm Tuyên dắt theo 3 anh, chị, em Phạm Tuyên vào xin cụ Hồ (lúc cụ Quỳnh đang chờ ngày bị Việt Minh xử tử), cụ Hồ phát biểu câu rất là lãnh tụ thế này: “Cụ Phạm là người của lịch sử sau này lịch sử sẽ phán xét”, thế là đòm, cụ Phạm về với tiên tổ … Không biết có phải do hối hận, hay dùng chính sách kiểu “giết bố dùng con” mà sau đó hai cụ Phạm con được ưu tiên cho đi học tập tu dưỡng từ nhỏ (sang Trung Quốc học)… Không biết chuyện này thì thôi, chứ biết chuyện này mỗi lẫn hát bài “Đảng đã cho ta cả một mùa xuân” của Phạm Tuyên mình cứ thấy gờn gợn là, hay là chỉ khi sáng tác cho thiếu nhi thì cụ Phạm mới sáng tác thật ?

        Cũng may cụ Phạm Tuyên vẫn rất cẩn thận gìn giữ di cảo của người cha “phản động” mà bây giờ nhân thế mới biết được về một nhân cách lớn, một trí thức lớn Phạm Quỳnh, âu là cụ Phạm dưới suối vàng cũng đỡ ngậm hờn với “Đảng đã cho ta cả một mùa xuân”.

      • Kim Dung says:

        To ANDT: Kể cho Đằng Ấy nghe. KD đã từng đến tận nhà nhạc sĩ Phạm Tuyên để viết bài về chính ổng, vào khoảng năm 1989- 1990. Khi đó đất nước bắt đầu Đổi Mới. Viết về một người nhạc sĩ lại là con của Cụ Phạm Quỳnh, người bị VM xử tử.

        Viết thế nào thì ko nhớ nữa. Nhưng bao giờ KD cũng viết về con người với tất cả sự trung thực, cho dù số phận họ có những nỗi đau ko bao giờ có thể nói ra hết. Nó xé ruột xé gan con người.

        Viết xong, đăng bài, một hôm, sáng tinh mơ, chị Ánh Tuyết, vợ nhạc sĩ, một nhà sư phạm GD mầm non rất thông minh, sắc sảo, có nhân cách, mà KD kính nể, (chị Tuyết đã mất) gọi điện đến: Em ơi, viết về anh Tuyên có tới 20 bài. Nhưng chị và anh Tuyên sau khi đọc xong, đều thích nhất có 2 bài viết về anh, một là của nhà thơ Bế Kiến Quốc- chồng của nhà thơ Đỗ Bạch Mai, hai là bài của em. Cảm ơn em nhiều lắm vì sự ngay thẳng.

        Với KD, thế là đủ. Vì chị Tuyết là người đàng hoàng. Hẳn người vợ ấy chứa cả nỗi đau của người chồng. Ko có bà, chưa chắc nhạc sĩ Phạm Tuyên đã đi được trên cuộc đời cay đắng này chăng? Đó là KD nghĩ. Vì tình yêu của người đàn bà, nó lớn và mạnh mẽ lắm. Nhiều khi nó gánh được tất cả sức nặng của bi kịch, của nỗi đắng cay, mà chưa chắc người đàn ông chịu đựng nổi. KD nghĩ vậy đó, và sự trải nghiệm cho KD thấu hiểu điều này.

        Khi làm việc, và hiểu cuộc đời ông, KD cứ nghĩ, có lẽ ổng cũng là người hồn nhiên lắm, mới sống được một cách hồn nhiên giữa bi kịch gia đình ấy. Nếu ở người khác, chắc rất khó. Ko chỉ ổng, mà bác sĩ Phạm Khuê cũng có nhiều cống hiến y tế…

        Hẳn họ phải lớn hơn nỗi đau rất nhiều. Cũng có thể họ cam chịu, tính cach lại ko sâu sắc, và dễ chấp nhận triết lý, chiến tranh là vậy. Có bi kịch của bên này, có bi kịch của bên kia. Có khi một gia đình phải gánh cả 2 bi kịch thì sao. Có ai ở trong cuộc của họ để hiểu sâu nước mắt của họ?. Nhưng điều quan trọng, họ sống, làm việc… như mọi công dân, say mê nghề nghiệp, và có tài năng nhất định.

        Vì thế mà khi Đằng Ấy copy bài hát đó, KD bỗng thấy buồn, như một sự cay đắng, và ko muốn nhắc lại điều đó với ổng..

        Hi…hi…Quên mất, phải xưng Tớ với Đằng Ấy chứ.
        Tớ nghĩ thế đấy, Đằng Ấy à.

      • Kim Dung says:

        Tớ xin lỗi: Nhà thơ Bế Kiến Quốc – cũng đã mất (Ko phải BMQ) mới là chồng của nhà thơ Đỗ Bạch Mai. Khổ, râu ông nọ cắm cằm bà kia!

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        @KD: Khổ, râu ông nọ cắm cằm bà kia..

        Râu ông mà cắm vào cằm bà thì đâu có sao? chỉ sợ ngược lại 😛

        À thì ra, trong chuyện Chú Rận Phiêu Lưu Ký là có bàn tay góp sức của đằng ấy à??? 😉

      • jan says:

        Dù chị KD đã nói ,em ko hiểu nổi bác nhạc sĩ PT .
        Chẳng lẽ bác PT lại vô tư (vô tâm ) đến thế sao ?
        Người ngoài còn cảm thấy rất đau sót …

      • Kim Dung says:

        @ANDT: vì Ấy là một trong 2 chú Rận Phiêu Lưu Ký trên tóc của Tớ, nên tớ mới nghĩ …loạn xạ ra vậy đó:)))

        @Jan: Mình chỉ nhận xét, Mình ko thể thay thế họ để trả lời Jan được:

        Chỉ có họ mới hiểu
        Họ đi đâu nghĩ đâu
        Chỉ có họ mới biết
        Đắng cay những nỗi sầu:)))

      • Xôi Thịt says:

        Ngày xưa đi karaoke bọn nó cũng hay gào bài Chân tình của Trần Lê Quỳnh 🙂 . Hồi ấy chỉ biết anh này làm cho BBC Việt Ngữ, giờkhông biết ra sao.

        Bài hát hay quá, xin cảm ơn nhạc sĩ Trần Lê Quỳnh, nhạc sĩ Tuấn Khanh, anh Vick Nguyen và chủ nhà HM.

      • Nếu như tiếng hát “Này người anh em nắm tay cùng tôi!” trong ngày Chủ nhật 17 tháng 7 này vang dội trên đường phố thủ đô Hà Nội, chắc chắn sẽ có hàng triệu người Việt trong và ngoài nước rơi nước mắt.
        ———————————————–
        Cổ vũ “đua xe” cũng đang bị cấm ở VN đó!
        Đề nghị Tổng Cua nhớ giữ …mình nha.

      • Kim Dung says:

        ÔI, KD đã sửa được máy, và nghe được bài hát rồi. Tuyệt vời. Đang học theo. Cảm ơn Trần Lê Quỳnh và Tuấn Khanh. Đúng là hành khúc!

    • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

      Ngày 7-12-1946, Khi tiếp nhà báo Pháp Bécna Đranbê (Bernard Dranber) của tờ Pari – Sài Gòn, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tuyên bố: “đồng bào tôi và tôi thành thực muốn hoà bình. Chúng tôi không muốn chiến tranh… cuộc chiến tranh này chúng tôi muốn tránh bằng đủ mọi cách. Nước Việt Nam cần kiến thiết, nước Việt Nam không muốn là nơi chôn vùi hàng bao nhiêu sinh mạng. Nhưng cuộc chiến tranh ấy, nếu người ta buộc chúng tôi phải làm thì chúng tôi sẽ làm. Chúng tôi không lạ gì những điều đang đợi chúng tôi. Nước Pháp có những phương tiện ghê gớm, và cuộc chiến đấu sẽ khốc hại, nhưng dân tộc Việt Nam đã sẵn sàng chịu đựng tất cả, chứ không chịu mất tự do. Dù sao, tôi mong rằng chúng ta sẽ không đi tới cách giải quyết ấy. Cả nước Pháp lẫn nước Việt Nam đều không thể phí sức gây một cuộc chiến tranh khốc hại, và nếu phải kiến thiết trên đống hoang tàn thì thật là một điều tai hại“.

      Nếu thay những từ “nước Pháp” bằng “khựa” và “không chịu mất tự do” bằng cụm từ “không chịu mất biển đảo” thì tuyên bố này có thể gởi cho đại sứ TQ được đấy.

      • Xôi Thịt says:

        Sứ quán TQ trả lời

        Chúng tôi không biết bọn Khưa là bọn nào mà hung hăng tàn bạo thế. Xin gửi quân sang giúp các đồng chí tiêu diệt kẻ thì chung của nhân loại…

        Tèn tén ten…

  5. Luu Van Say says:

    Ối giời ông Cua bò ngang! Tưởng ông bỏ nhà đi hoang cơ mà? Rõ giang hồ ông chỉ giang hồ vặt, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà…háháhá.
    Về nhà mà viết là phải, viết cho vui đời. Chuyện cơm áo, con trẻ cứ lần lần tính cũng xong. Đời tôi bọn trẻ cũng gặm nhấm hết tám chín phần, một hai phần còn lại để say và nghêu ngao. Nhớ xưa ông Tố Hữu viết thơ Bầm ra ruộng cấy bầm run, có biết đâu mình nay chăm hai đứa còn run hơn Bầm.
    Cáo lỗi bạn, tôi lâu rồi chẳng viết lách gì mà gửi bạn coi. Nội chỉ đọc không cũng mụ mị đầu, uống khướt ra cũng mụ mị đầu, vừa đọc vừa uống thì điên hẳn. Thấy lũ trẻ ngoan ngõan lanh lợi, mụ vợ tôi phán: may chúng mày thông minh giống tao(?) chứ như bố mày thì ù lắm, sao đời tao nó khổ!
    Mạnh giỏi và viết chăm nhé. Cái thời mạt pháp, mọi sự cứ rối tung rối xòe, hề hề.
    S.

  6. Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

    vào chơi lòng thấy bồn chồn
    Chị em phụ nữ ngứa chân chạy quanh…

    Đứng lại! Nường Duc, DaQui…thôi đừng có chạy nữa, nếu không thích đàm đạo chuyện chính chị, thì vào đây tám chuyện chính em nhé 😛
    Chuyện là:

    Rằng xưa ở vi en en (VNN)
    Có nàng xinh đẹp nguyệt ghen hoa nhường

    Mỗi khi nàng thấy buồn buồn
    Hiệu Minh blog lòng vòng dạo chơi
    thường gặp một lão dở hơi
    cà rà tám chuyện một thôi một hồi

    bực mình nàng hỏi ông trời
    Sao lại có lão dở hơi thế này
    Nghe xong trời bổng cau mày
    Dùm tôi Ai Nghĩ – lão này Chúa hâm

    Sao Trời không bắt “hắn” câm
    Bắt câm sao được, lão hâm chấp gì
    Thôi! Nàng bực bội làm chi
    Ta còn chịu hắn làm gì được đâu

    Nghe xong nàng nhức cả đầu
    Vỏ dày móng nhọn lẻ nào bó tay
    Rằng ta lắm kẻ mê say
    Không thể để “hắn” đêm ngày giỡn chơi

    Yết thị dán khắp nơi nơi
    Ai cai lon gioi xin mời tới ngay
    Nếu bịt được miệng lão Ai
    Dí dầu ngọc nát thân này gởi trao

    loa loa loa loa… 🙂 😛 😉

    • Duc says:

      Em đây, em đây. Có chạy đâu mà bác lo. Đúng là chuyện chính trị em chỉ ngó vô ném đá bác Cụ chứ không dám phản biện.

      Nửa đêm mà bác xuất… thơ thế này thì đúng là h…a…y. Cả bài đều OK, sao chỉ có hai câu đầu là sai luật thế hả bác, ha ha ha.

    • Duc says:

      Thêm nữa thêm nữa, có bác IT nào vào cài hộ bác Hắn Unikey cái nhỉ.

      Lúc có dấu lúc không có dấu thế này nguy hiểm quá, mệt quá, tò mò quá. Á à, đoán ra rồi. Chính… hắn!

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        Hắn đâu mà…râu ria lùm xùm thế nhể? 😛

      • Duc says:

        Em biết rồi. Đang tưởng tượng chân zung của bác Hắn đây. Râu ria lùm xùm, thoắt ẩn thoắt hiện, và ten ten ten tèn…

        (Nửa đêm mà bác vẫn không ngủ ạ? Hay là vẫn chưa xuất hết thơ nên còn nặng lòng với các chị em??? 😉 )

      • Hắn says:

        so rì, có chút việc.
        Nàng Duc tưởng tượng chân dung Hắn tới đâu rồi. Nếu thấy một gã:
        Khi vui lúc lắc như người giỏi
        Khi buồn nghiêng ngã tựa kẻ sầu
        thì chính là hắn đới! 🙂

        bye nhé! phải đi khò thôi.
        Chia tay lòng thấy bùi ngùi
        Đi nằm nhớ mãi cái buổi tối nay.
        hì hì… 😛
        Hắn

      • Daqui says:

        Chàng nàng thức khuya quá nhể ? Giờ lăn ra ngủ thì tớ còn nói chuyện với … Ai được đây !?

      • Quý Vũ says:

        Chia tay lòng thấy BÙI NGÙI
        Đi nằm nhớ mãi cái BUỔI tối nay (@Hắn)

        Bác Hắn có lộn vần không đấy, thơ thì phải gieo cho đúng vần nhé nhéé….

      • Hắn says:

        Tía má ơi! bác QV suy nghĩ mông lung như thế này, không khéo đại anh thư giận thì khốn.
        Nếu gieo đúng vần thì…là đây:
        Chia tay lòng thấy BÙI NGÙI
        Đi nằm nhớ mãi NỤ CƯỜI tối nay… 😛

        he..he
        Hắn – ninhdam specialist (CHUYÊN GIA NỊNH ĐẦM) 😉

    • Kim Dung says:

      Hí…hí…
      Rằng nay Blog Tổng Cua
      Có một ông lão tuổi vừa…90
      Tên rằng Ai Nghĩ Dùm Tôi
      Chính danh lại mới chưa 10 tuổi thơ

      Lão người đâu gốc Quê Choa
      Tên nguyên Vớ Vẩn, hay là vẩn vơ
      Lúc vui thì lão làm thơ
      Lúc buồn thì lại như ngơ ngẩn còm

      Comment trong cõi bồn chồn
      Comment trong cõi dại khôn sự đời
      Khi vui nhớ, khi khóc cười
      Khi buồn nuối tiếc cái thời xuân xanh

      Cái thời vóc dáng tân thanh
      Cái thời nghiêng ngả cả anh, cả nàng
      Cái thời một giọng oanh vàng
      Cái thời suối tóc mơ màng của ai

      Cái thời gái, cái thời trai
      Cái thời vụng dại hai vai ướt đầm
      Cái thời mưa nắng thương thầm
      Cái thời xa nhớ, gần cần có nhau

      Một đời thoáng chốc bể dâu
      Sương mai đã nhuộm mái đầu của Ai
      Trời thương nên vẫn có hai
      Tép Diu, Hoa Cải vắt vai thân còm

      Đêm qua sao dạ bồn chồn
      Tay dán yết thị, miệng còn loa…loa…
      Duc ơi, có thấu chăng ta?
      Ai dám đấu khẩu với là Ai đây?

      Đây….đây…đây!

      • ogvts says:

        Hay quá, Xin bái phục! Đúng là một Kim Dung đa tài

      • Kim Dung says:

        Hi…hi…Cảm ơn ogvts, toàn thơ Cua Cóc đó. Tại Lão Ái dán yết thị và còn loa…loa….nên KD phải đây…đây:)))

      • Lão Ái thử hỏi Triệu Cơ
        Xem nàng có biết làm thơ gieo vần?
        Hay nàng chỉ biết đánh, vần
        Mà sao ối kẻ ninh thần…chịu thua
        Thua rồi mà vẫn bẩm Vua:
        “Ngưu thời phong độ, vẫn thua …Mã nàng”
        Đến … Vua cũng đã xin hàng
        Triệu Cơ tỉnh giấc, nhẹ nhàng: Thiếp đây”
        ——————————
        Học đánh, học vần, học đánh vần …
        quả thật là khó quá nàng Triệu Cơ ơi!
        Chỉ tại cái sự:
        Làm thơ phải biết gieo vần
        Gieo mà không đặng, cái quần…tụt ra
        —————————–
        Ai … Né Dùm Tôi với

  7. Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

    @HM: Nghe tiếng ông sang sảng đâu đây giữa đất trời Monticello “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

    Chủ tịch Hồ Chí Minh từng trích dẫn câu đó trong Tuyên ngôn Độc lập đọc ngày 2-9-1945 và giải thích thêm “Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

    Ngoài việc trích dẫn cái câu đó, chủ tịch Hồ Chí Minh còn nhấn mạnh thêm: “Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được”.

    Nói về Tuyên ngôn Độc Lập của Mỹ, HM quên nói đến một ý vô cùng quan trọng. Tuyên ngôn Độc lập của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ năm 1776 đã công bố rõ ràng: “Khi một hình thức chính phủ nào đó trở nên đối nghịch với các mục đích trên (bảo đảm quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân) thì nhân dân có quyền thay đổi hay phế bỏ chính phủ đó, và thiết lập một chính phủ mới, dựa trên nền tảng những nguyên tắc như vậy và tổ chức các quyền lực của mình theo hình thức nào để cho các quyền lực đó có khả năng bảo đảm an ninh và hạnh phúc cho họ nhiều nhất”.

    Thực ra, nền tảng học thuyết dân chủ, vấn đề chính trị quan trọng không phải là vấn đề ai cầm quyền, mà là cách thức giám sát việc sử dụng quyền lực chính trị. Vì không nhà cầm quyền nào không thể bị quyền lực mê hoặc nên vấn đề chính trị cơ bản không phải là ở chỗ giao quyền lực cho ai, mà thực ra là ở cách thức giám sát hữu hiệu nhất đối với quyền lực thông qua các thiết chế chính trị.

    Ưu việt vì dân nhất của chế độ dân chủ là ở chỗ nó bảo đảm khả năng thiết lập sự giám sát đối với hoạt động của những người cầm quyền hay là của những cá nhân có chức quyền. Nó cũng đồng thời cho phép, trong trường hợp cần thiết, phế truất những người cầm quyền mà không sử dụng bạo lực.

    Chính vì thế mà nước Mỹ tuy cũng phải trải qua những thời kỳ ngã nghiêng nhưng không có giải pháp cực đoan dẫn tới sự đổ vỡ. thể chế Dân chủ chứa trong nó một đặc tính vô cùng quan trọng là đấu tranh để đạt đến sự phù hợp và tự hoàn thiện.

    Nước Mỹ là nước Mỹ, không thể so sánh nước Mỹ với VN được, nhưng quán chiếu những đặc tính tốt từ nước Mỹ vào VN là một việc thiết nghĩ nên làm và cần thiết…. 🙂 😛 😉

    • hgiang says:

      “Thực ra, nền tảng học thuyết dân chủ, vấn đề chính trị quan trọng không phải là vấn đề ai cầm quyền, mà là cách thức giám sát việc sử dụng quyền lực chính trị. Vì không nhà cầm quyền nào không thể bị quyền lực mê hoặc nên vấn đề chính trị cơ bản không phải là ở chỗ giao quyền lực cho ai, mà thực ra là ở cách thức giám sát hữu hiệu nhất đối với quyền lực thông qua các thiết chế chính trị.”
      Hàn toàn dông y . Tôi cung luôn nghi nhu vây mà không biêt cach noi, cam on Bac

  8. 7xGens says:

    Lời văn của tuyên ngôn độc lập do Thomas Jefferson viết, chỉ có thể nói là một ‘khát vọng’. Với một quốc gia cụ thể thì khát vọng ấy không hề đơn giản chút nào. Ngay cả với nước Mỹ cũng chỉ tương đối, còn nhớ mới đây trong diễn văn của ngài Obama đọc khi nhận giải Nobel hòa bình có 1 đọan, đại ý là: … để có hòa bình đôi khi phải có chiến tranh giới hạn. Mà đã là chiến tranh thì tất yếu có đổ máu, mất mát với cả những người dân bình dị nhất, yếu thế nhất.

    Trở lại Việt Nam, theo tra cứu tư liệu thì trong ban sọan thảo Hiến Pháp năm 1946 có cả Bảo Đại (Vĩnh Thụy).

    Trong chính phủ liên hiệp 1946 (đa nguyên đúng nghĩa), Ông (Bảo Đại) cũng có vị trí đáng kể. Nhưng không được như Vua. Phải chăng do quán tính là cứ phải đi lên mà Ông mặc dù đã từ bỏ ấn tín, rồi tham gia CP Liên hiệp, mà sau đó (kết thúc WWII) Pháp dù đã bị Nhật hất cẳng lại tìm đường quay lại Đông Dương nhờ hậu thuẫn của Anh. Ông lại tìm kế ôm chân Pháp, không chịu hy sinh ‘cái tôi’ để tận dụng cơ hội (thời cơ) đưa Việt Nam hòan tòan độc lập. Tất nhiên, cũng cần phải kể đến các lực lượng chính trị khác nữa, mặc dù các vị tiền bối đều ghi danh thơm sử Việt nhưng tiếp lối của họ sau đó lại ôm chân Tàu Ô (Tưởng).

    Xem ra cái danh ‘Quốc trưởng’ để tiếp đà vai ‘hòang đế cuối cùng’, vẫn hấp dẫn hơn thân phận của cả quốc gia, dân tộc. Để sau đó đưa hầu như tòan bộ tâm lực, trí lực, nhân lực, vật lực của cả dân tộc trong 9 năm mới đuổi được Pháp.

    Rồi lại những cái ôm chân khác nối tiếp để bao nhiêu tinh hoa nước Việt cho việc xóa bỏ: 2*(1/2) VN = VN.
    ….

    Trải nghiệm của bản thân sau nhiều năm ‘lướt nét’ thấy rằng: quán tính của người Việt lớn quá.

    Cơ hội cũng như điều kiện phía trước để Ta tự lớn được là: về đối ngọai chỉ là những cái ‘bắt 1 tay’, cấm chỉ định ‘ôm chân’.

    • Quang Vỹ says:

      Bác cứ giở sách sử của ta một thời đó xem họ mạt sát,lăng mạ triều Nguyễn tổ tông của Bảo Đại như thế nào thì khắc biết tại sao vua Bảo Đại phải ra đi? Ông Bảo Đại cứ ngồi đó để nghe họ mạt sát tổ tiên hay sao?nói thì phải cho công bằng bác ạ.
      còn thế nào là ôm chân? Nga và Tàu cũng có chân và cũng có người ôm mà dương dương tự đắc thì sao hở bác?…hihihi…

    • qx says:

      Nếu ông Vĩnh Thụy không bước ra khỏi cái bẫy liên hiệp thì ông đã mất mạng như Phạm Quỳnh, như biết bao nhiêu hiền tài, nhân sĩ, trí thức, chính trị gia phái dân tộc (nationalists) ngoài nhóm Việt Minh.

      Trải nghiệm bản ngã cho thấy GIẢ SỬ, MẠO SỬ đã nhồi sọ các thế hệ kinh hoàng quá.

      qx

    • Ông Đồ says:

      Công nhận với @qx : Huyền sử đầu độc giới trẻ kinh khủng lắm. Các bạn trẻ nên tìm hiểu lại lịch sử với một tư duy độc lập. Trên mạng Internet ngày nay cho phép các bạn làm điều đó.

      Các bạn nên tìm hiểu Quốc dân đảng của Nguyễn Thái Học bị tiêu diệt nhanh, hạ gục gọn như thể nào..? Bảo Đại nhanh chân trốn thoát là quyết định sáng suốt và tinh hoa của ông ấy.

    • 7xGens says:

      Ha.ha.. ha…đầu còm em định chú thích là đầu (sọ) của em có cái nắp vì thế mà mấy chục năm bị người ta ‘nhồi’ suốt. Nhưng ngẫm nghĩ lại thôi để confirm lại những sũy nghĩ của mình.

      Năm 1946 sau khi ông Hồ sang Pháp dự Hội nghị Phôngtennơblô trở về, có một người không biết lúc đó gọi tên là gì? sinh viên du học hay Việt kiều?. Đó là ông Phạm Quang Lễ (hay Trần Đại Nghĩa), chắc Ông bị Pháp ‘nhồi sọ’ mà lại tự nguyện, âm thầm học thêm tiếng Đức, tìm kiếm tài liệu của Đức về chế tạo vũ khí, theo Việt Minh về VN với hàng tấn sách vở tài liệu. Chắc bởi Ông hiểu rằng để giúp dân tộc mình tự đứng lên được không còn con đường nào khác là phải chủ động được vũ khí súng đạn theo cách, trí tuệ của riêng Ông. Với thực dân lúc đó không thể bày tỏ ‘khát vọng’ mà chúng tự nguyện ban cho.

      Trong khi đó Bảo Đại chắc ngửi được mùi Pháp quay lại nhanh chân ‘đào tẩu’ để rồi sau này Pháp thất thế, do Mỹ đá đít ông lại phải lưu vong. Đó là lịch sử, muốn viết khác cũng không được vì chuỗi các sự kiện, các biến cố lối tiếp nhau đều có căn cơ của nó.

      Ở mỗi thời điểm, mỗi người có những suy nghĩ là khác nhau, nghĩ và làm vì lợi ích/gây họa cho Dân tộc mình là khác nhau. Nhưng để hậu thế ghi nhớ và tôn thờ thì không phải ai cũng đạt đến ‘ngưỡng’- ngưỡng này tạo ranh giới phân biệt giữa Vĩ nhân và tiểu nhân hay tội đồ.

      • Quang Vỹ says:

        Hahaha…Bác này hết thuốc chửa rồi! yêu nước thì mỗi người có cách yêu nước riêng phải không bác, miễn sao cho dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng văn minh? Nếu nói thằng Hàn Quốc thằng Singapore nó ôm chân Mỹ mà được như ngày nay thì cũng nên ôm chân quá phải không bác?? còn hơn là phải ôm chân những thằng như Liên Xô hay Tàu( Tàu Mao) để rồi một thời phải khố rách áp ôm cả lũ.

      • hoa says:

        Bác Quang Vỹ nói đúng lắm, cái bộ nhai lại thì có biết gì đâu.Việt Nam mà nghèo hèn cũng vì bộ nhai lại , và cay đắng thay bộ nhai lại ở VN quá nhiều.Thằng LX nó cho ăn bobo, lúa mì là loại nó cho gia súc ăn mà vẫn cứ kênh cái mặt, coi nó là thánh

    • hoa says:

      Bảo Đại không chạy trốn thì sẽ có kết cuộc như Phạm Quỳnh thôi, đúng vậy. Nói chung có nhưng người không bao giờ biết tư duy ,chỉ biết học vẹt. Bằng chứng là dân tộc VN thông minh ,nhưng ngày nay có quá nhiều con vẹt ,tại sao ?Ôm chân ông anh TQ rồi bây giờ nó chơi xấu đếch dám mở miệng. các bác cứ hở ra đổ cho chất độc da cam, méo miệng cũng chất độc da cam,bệnh down cũng chất độc da cam , nói chung cái gì cũng tại da cam, bị sốt rét cứ chơi ký ninh tới bến rồi sinh con ra cũng là do da cam. sao mấy người MN sống trong vùng đó không bị da cam, kể cả du kích ở MN cũng không bị ảnh hưởng da cam, mà chỉ có bộ đội MB bị ? Ăn lương khô của thằng TQ nhiều quá nên cũng có thể là lý do đấy ? Ai biết được nhỉ ? Bằng chứng là chẵng có các cuộc nghiên cứu nào cả chỉ có phát biểu linh tinh , cảm tính như vụ giáo sư rùa học và con rùa hồ gươm. Điều này BS Tuấn cũn gd9a4 từnbg nói rồi

      • Quang Vỹ says:

        Bác nói em mới nhớ! ở quê em có lần thằng bé kia đi xe đạp té chấn thương sọ não may là không chết nhưng lại bị di chứng là tàng tàng khùng khùng, thế không biết sao mà gia đình nó chạy chọt địa phương thế nào mà cũng có được cái bằng “nạn nhân của chất độc màu da cam”..pó tay toàn tập.

  9. Noname says:

    Biệt thự 200 năm vẫn giữ nguyên gần như cũ. Giá mà ở bên ta thì sẽ có dự án trùng tu hàng chục triệu đô la. Các pác ấy sẽ đập vụn, gạch đập ra làm nền và xây mới hoàn toàn, bê tông cốt thép.

    Biết bao di tích lịch sử nước nhà được trùng tu theo kiểu dự án muốn ăn thì phải phá. Thêm vào đó, cuộc chống mê tín dị đoan năm xưa đã phá bao chùa chiền có tuổi gấp đôi biệt thự của Jefferson này.

    Mình tự làm nghèo, chẳng có kẻ thù nào đâu.

  10. Xôi Thịt says:

    Cũng là khác biệt về văn hóa nữa. Mấy ông phương Đông thì lãnh tụ với vĩ nhân kiểu gì cũng như là qui hoạch từ lâu, mới đẻ ra là thấy quái lạ rồi, dường như họ chả phải là người nữa. Bộ tiểu thuyết lịch sử giả tưởng Tam Quốc mô tả cái bác vua vô dụng nhất như bác A Đẩu đẻ ra cũng có chim sẻ bay phần phật, mùi hương tỏa khắp nhà (sư cái ông hàng xóm làm vỡ lọ nước hoa Thanh Hương). Truyền thuyết Việt Nam có ông ăn mày như ông Chúa Chổm thì cũng đi chữ Đại, ngồi chữ Vương. Hiện đại 1 chút có đồng chí Kim Bắc Hàn (họ xa bác Kim Young Dung ở đây) cũng có đoạn đẻ ra trên núi tuyết, quạ bay về phương Đông … gì đấy. Mấy cụ lãnh tụ của ta thì nhẹ hơn, cụ nào cũng sinh ra trong gia đình là nhà nho nghèo yêu nước. Nho để có vẻ trí thức (còn làm được rượu vang), nghèo để có tính giai cấp, nước không yêu thì yêu ai, hôm nào chả làm vài chai La Vie. Mổ cò đến đây mới chợt nhớ cách đây 1, 2 tuần mình đàm đạo chuyện cụ già ăn cỗ với ông QX và ông ANDT :D.

    Tất cả mọi con người đều sinh ra có quyền bình đẳng …(thú thực có lần tôi đọc báo thấy 1 ông nhân xí nào đấy viết cả bài phân tích là câu của Cụ Hồ hay hơn, nhân văn hơn nhưng bản thân thì chỉ thấy cách dịch của Cụ khác đi thôi, nhưng cũng có thể tại trình mình còi, Cụ thì cái gì mà chả hay, kể cả lão Cụ hay làm thơ trên blog HM :P). Bình đẳng ở đây không có nghĩa là cào bằng mà là bình đẳng về cơ hội (câu này cũng nghe lỏm đâu đấy). Vĩ nhân cũng là người như chúng ta, với bao ưu và nhược điểm (chúng ta ở đây là tôi nói các bác thôi, chứ bản thân tôi thì tự thấy mình rất là hoàn hảo, có lẽ nhược điểm duy nhất là mình chả có nhược điểm gì cả :D).

    Hôm nay đọc entry này mới biết vụ 2 đồng chí tổng thống Mỹ đấu đá kèn cựa nhau. XT chợt có một ý nghĩ: nếu trong 2 ông này, 1 ông có cơ hội hại ông kia thì liệu ông ta có ra tay không nhỉ?. Bác nào chiếu cố trả lời hộ với?

  11. “cơn bão may mắn cứu triệu triệu người ra khỏi tai họa cộng sản” -> viết ý này có thể là bác có vẻ cực đoan quá với khái niệm CS chăng? Hình như bác Lê Lựu, nhà văn đầu tiên được mời sang Mỹ có phát biểu đại ý rằng :”ở nơi đó cuộc sống mới thể hiện đúng tinh thần của chủ nghĩa xã hội trong giấc mơ của lão Mác”.

    Cũng có thể do sống quá lâu ở trong nước nên phần lớn người dân mình vẫn thấy CS cũng có nhiều cách tổ chức lực lượng vũ trang rất toàn diện như an ninh nhân dân (chìm-nổi-lơ lửng giữa chừng), quân đội nhân dân (chủ lực, địa phương, du kích), quốc phòng toàn dân (mọi tầng lớp xã hội tham gia gần như đủ) và gần đây hay thấy các VIP nhà ta liên mồm nhắc tới khái niệm huy động sức mạnh nguồn lực trong toàn Hệ thống chính trị. Thực tế đây sẽ là sức mạnh rất ghê gớm …nhưng vào lúc này chỉ để đem ra dọa trẻ con hàng xóm thôi.

    Nên lão đành có đôi câu thơ rằng:

    “Vỉa hè ngán nhất … dân phòng
    Ông mà đã rượt, đừng hòng…thoát thân
    Ra đường sợ nhất Công an
    Về nhà sợ vợ thi gan…trên giường”

    Người dân mình vẫn cứ phải yêu nước và đặt niềm tin vào ngày mai tươi sáng hơn!
    Có lẽ phần lớn họ đang nghĩ như vậy chăng?

    • Hà Linh says:

      Người dân mình vẫn cứ phải yêu nước ..
      ——–
      Em nghĩ đất nước và thể chế khác nhau , đất nước thì ai cũng yêu cho dù những người viễn xứ ..cho dù những người lâu rồi không thể quay về…đất nước không của riêng ai..những người dân Việt một nắng hai sương là huynh đệ…
      đi xa càng yêu và nhớ quê, nhớ những hàng xóm, bà con anh em, bạn hữu, nhớ cả những người không quen..
      dù có bực dọc với những bất công, những điều chưa hay nhưng điều đó không có nghĩa là không yêu đất nước
      đất nước tôi, thon thả giọt đàn bầu
      cả một đời phiêu dạt, tôi lại về úp mặt vào dòng sông quê ..
      đêm xa xứ , nghe những bài hát này, lòng cồn cào tình quê hương đất nước…
      xa quê, thương dân mình thì giận những người chưa tròn trách nhiệm với quê hương để dân mình còn nhiều gian truân..

      • Xôi Thịt says:

        Hôm nay thấy HL còm rất nhiều mà còm nào cũng hay. Khen mấy câu cho ngượng 😛

      • baconsoc says:

        Đúng rồi bác Xôi ạ, hura chị Hà Linh nhé.
        Hồi này em ngược lại, đầu óc không hề nghĩ ra được cái gì. Chỉ biết ngồi đọc thôi

    • Người Quan sát says:

      Lão Cua đã biên tập đi rồi nhưng tôi cũng cho rằng, ông ANDT viết hơi quá khi không chịu lựa chọn từ ngữ.

      Có lẽ nên đổi thành “Cơn bão may mắn cứu triệu triệu người ra khỏi tai họa của những kẻ mang danh CNCS” thì đúng hơn. Bản thân CNXH, CNCS có những mục tiêu cao cả mà ngay bên tư bản cũng chắt lọc cho mình.

      Hệ thống giáo dục miễn phí, y tế không mất tiền ở Thụy Điển và nhiều nước châu Âu cũng là một ví dụ mà CNCS hướng tới.

      Chỉ có diều khi thực hiện nó thì nhữn kẻ có quyền lực đã lợi dụng nó cho mục đích riêng nên họ dã thành những nhà độc tài. Suy cho cùng, pháp luật phải là nền tảng để kiểm soát hệ thống chính trị.

      • Nhat says:

        Thôi bác ơi, lấy của người ta kết quả của người khác vơ vào nhận là của mình. Thế thì cũng giống như anh TQ thôi. Có nước XHCN nào mà dân chúng sống tự do thoải mái, dù chỉ 1 nước thôi?Cuba nhỉ, hay anh Bắc Hàn ,TQ?anh nào ? vậy bác? Thằng Tàu thì nó bỏ quách cái học thuyết của Mac rồi, nó bỏ không thương tiếc. CNTB và CNCS là hai trường phái chính trị, triết học khác nhau, và cách điều hành kinh tế cũng khác nhau nên dẫn đến 2 kết quả khác nhau. Đến khi các nước Bắc Âu nó có kết quả tuyệt vời thì bác lại bảo của ông này ông kia, Thụy Điện mà chơi kiểu KT quốc danh ,thì sụm bà chè từ lâu rùi.Các trường phái chính trị, triết học mà bác có suy nghĩ như đùa, Có cậu hs đi thi toán, 2 cậu đều ghi kết quả giống nhau và đúng đáp an,cậu tên A thì giải lung tung ,rối mù chằng chịt, chẵng đâu vào đâu và cho ra đáp số, còn cậu tên B giải có phương pháp hợp lý,dùng các công thức và cũng đưa ra đáp số đúng. Nhưng khi ra khỏi phòng thi, cậu A bảo mày lấy đáp số của tao, cậu B hỏi lại vì sao ? A trả lời vì đó là đáp của tao nghĩ ra. Thầy giáo nghe chuyện này ,đến khi chấm bài của 2 cậu sau đó nhìn bài cậu A lầm bầm mà không thể ghi vào lời phê:ĐÃ DỐT MÀ CỐ TỎ RA NGUY HIỂM.

      • qx says:

        Cho phép tui góp thêm bó củi với hai anh bạn:

        @ Người Quan Sát,

        “Những mục tiêu cao cả” mà điển hình như giáo dục miễn phí, y tế không mất tiền, vv… xuất hiện từ rất lâu trong xã hội loài người. Anh bạn có thể thấy các mục tiêu này trở thành một trong các niềm tin tôn giáo ở các đạo Phật, Chúa, Hồi, Ấn, Khổng Nho, và muôn vàn hình thức tô/ chức xã hội, làng xã, hội đồng hương, nhóm nghề nghiệp, tầng lớp xã hội tương tế, tế bần, vv… Đặc biệt là các mục tiêu cao cả của nhân loại này còn đến ngày hôm nay và tui tin còn mãi sau này bất chấp mọi sự cầm nhầm vô tình hay hữu ý.

        @ Nhat,

        Thế giới ngoài cncs không cho họ là, không tôn thờ và điểm danh họ là CNTB. Không có một CNTB nào cả. Tên gọi CNTB là cái tên ông Marx đặt ra “tóm” hình thức trao đổi hàng hóa ban sơ (barter) chuyển sang trao đổi bằng tín dụng (ngân phiếu), từ quyền sở hữu tự nhiên “unalienable” như cu Tèo sở hữu bầu sữa mẹ nó, anh em nó ho he nhào vô là nó khóc nó la nó quýnh nó đẩy ra (hình thức cạnh tranh căn bản mà sau này ông Marx nâng quan điểm thành đấu tranh giữa các mặt đối nập).

        Để hiểu cái CNTB của ông Marx dựng lên, hãy vào căn phòng của anh bạn, ban đêm đóng kín cửa, chỉ mỗi ngọn đèn sẽ thấy cái bóng mình trên vách: đó là tư bản chủ nghĩa, rồi lao vào đánh với cái bóng đó, tiêu diệt nó. Sáng ra, cái bóng biến mất, vầng dương mặt trời đỏ rực, nói “chân lý cncs” là đây đây.

        Vậy thôi tí củi góp cho xôm, không có ý bàn loạn chảo lửa chi chi hết, chỉ góp củi thôi.

        qx

  12. Trong đại hội bàn về chiến lược để trở thành …”Vĩ nhân của Nhân loại” được tổ chức thường niên tại Đảo quốc mang tên “Liên quân Vĩ quốc”. Khi đó thì Trường Sa – Hoàng Sa – “Xa Sa lắm” đã được sáp nhập thành một Đảo quốc có tỷ lệ “cổ cánh” được ăn chia như sau : Đảng “Diều hâu” chiếm X%, Đảng “Bồ câu” chiếm Y%, Đảng Khựa chiếm Z%,……., Đảng “dở hơi biết bơi nhưng chưa thành lập” chiếm (X+Y+Z+….+)/n %). Đảo quốc này được hoạt động theo Luật quốc tế về những quốc gia mới do …tranh chấp kéo dài (có cả quần đảo Turin ở Nhật nữa)

    Vĩ nhân đại điện cho quyền lợi của phái “Diều hâu” tuyên bố hùng hồn:

    – Nếu chúng ta không tính cách để “ăn tươi nuốt sống” những kẻ chỉ thích rình rập để ăn thịt loài khác như Hùm beo, Hổ, Báo, Sói, Lợn lòi …thì chính họ hàng loài Diều hâu chúng ta sẽ bị chúng tiêu diệt và dẫn sẽ đến diệt vong…

    Vĩ nhân đại diện cho quyền lợi theo phái “Bồ câu” đáp trả và đưa ra tuyên bố với khẩu khí cũng ko thua kém:

    – Nếu chúng ta không xây được tình hữu hảo với những kẻ vốn đã không thích hữu nghị & quảng giao thì chính chúng ta sẽ bị chúng vây hãm và sau đó họ hàng nhà Bồ câu chúng ta cũng sẽ bị tiêu diệt và ăn thịt

    Vĩ nhân họ Khựa mặt vênh váo và đầy thách thức đóng đinh dõng dạc: nếu tranh chấp về tuyên bố của “diều hâu” và “bồ câu” vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa và còn tiếp tục xảy ra, ngứa mắt quá, chúng tao sẽ làm món Bồ câu “nướng”, Diều hâu “quay” và sẽ đem cắt tiết từng loài một, rồi chặt hết gỗ ở trên rừng (từ A-ma-zon đến Tai-ga…) làm bắt bếp làm một nổi lẩu thập toàn đại bổ gồm đủ các loài “Voi, Hổ, Báo, Sói,…., kể cả các loài Thú đã, đang và sẽ có tên trong sách đỏ nhân loại” và sẽ tổ chức 1 Roadshow ẩm thực thật hoành tráng trên “Vạn tý, Trường tồn” để mời toàn thể dân Khựa cùng xơi… khi đã xơi xong, để thể hiện tư tưởng Khổng đã từng dạy “ăn xong rồi, nhớ đáp nghĩa” chúng tao sẽ xây một nghĩa trang với những tấm bia thật đẹp mang tên từng loài các ngươi từ Diều hâu, Bồ câu, đến Hổ, Báo, Sói … để linh hồn các ngươi được siêu thoát…cùng thần Lửa vĩ đại và linh thiêng nhé!

    Vĩ nhân cuối cùng được mời lặng lẽ thầm nghĩ: bớ tất cả các người ăn mà chưa biết nhịn, biết 1 mà chưa biết 2, biết to mà chưa biết bé, biết xâm lấn mà chưa biết … sâm củ, biết đủ mà chưa biết kỹ- biết hết, các người cũng mới chỉ biết bay (Diều hâu+Bồ câu), biết chạy, biết nhảy, biết gây hấn (loài Khựa), mới biết dùng Lửa mà chưa hiểu “thuật dùng Nước”, biết ban phước “đểu” mà không biết ban phước “lành”, biết sành điệu với mà không biết vũ điệu ..nước. Một khi đã gọi là Vĩ nhân của mọi thời đại thì phải am tường địa lý, tinh thông chiến trận trên mọi loại địa hình….hàng ngàn năm xưa, người xứ lão đã từng có Yết Kiêu, Dã Tương, Ngô Quyền, Trần Quốc Tuấn đã biết cách: lấy ít địch nhiều, lấy nhu để thắng cương, lấy chí nhân để xử cường bạo….gần đây dân tộc lão đã từng dùng núi cao, hiểm trở để xây dựng Bộ chỉ huy tiền phương (các Người đã nghe và biết về Bộ đội trường sơn rồi đó) thì thời nay nếu các ngươi cố tình manh động thì dân tộc lão sẽ tìm cách để đặt sở chỉ huy mặt trận dưới… Thủy cung để xem các người làm gì nổi nào? Đừng hòng và đừng tưởng là dễ xơi được nhau đâu nhé!?

    Lúc này vị Chủ tọa đại hội mời Vị này phát biểu. Vị này cứ đứng yên tại chỗ và ra ký hiệu giả bộ như là không nghe thấy gì cả? Tay cứ huơ huơ liên hồi, mồm cứ giả vờ méo bên nọ rồi chuyển sang bên kia, mắt thì lại … đảo như rang lạc (xem thái độ đối phương thế nào để tùy cơ ứng biến).
    Khán phòng đại hội chuyển từ ngột ngạt, căng thẳng rồi dần dần lặng xuống…. Bỗng nhiên đám kia lần lượt rút lui lặng lẽ trong trật tự.

    Có tiếng xì xầm bên ngoài “trong chiến trận thì kẻ đáng sợ nhất là những kẻ điếc không sợ súng, còn trong thời bình thì sợ nhất là kẻ giả vờ …ĐIẾC”.

    Lão Cù đang ngủ mê muội …lúc này đã tỉnh giấc và đi check maill đây.

    Nghĩ sao viết vậy, viết 1 lèo chẳng biết có hạt sạn ko? Mong các còm lượng thứ cho.
    Cảm ơn đã đọc.

    • Hà Linh says:

      còn trong thời bình thì sợ nhất là kẻ giả vờ …ĐIẾC”.
      ——————-
      Tội nghiệp và thảm hại những kẻ đó…em không thấy sợ mà em thấy phí đôi tai của họ…

  13. AST says:

    -“…tôi không biết mình đang thăm một trong 10 địa điểm đáng sống nhất nước Mỹ. Charlotteville mang tên Công chúa Sophia Charlotte, con gái của Hoàng hậu Mecklenburg-Strelitz của đời vua George III của nước Anh.

    Vượt cao tốc 66 West, rẽ đường 29 sang phía Đông với bốn làn xe chạy qua 140km núi đồi chập trùng, những cánh rừng xanh mướt, làng mạc thanh bình, đàn bò thong thả gặm cỏ trên thảo nguyên, du khách tưởng như đang lạc vào nơi nào đó trong cổ tích…” –

    Mỗi vùng đất chú HM giới thiệu, mỗi con người mà chú nhắc đến – dù chúng ta đã đọc/ biết và hiểu về họ chút chút nhưng qua blog của HM vẫn thấy hấp dẫn lạ thường.

    Lạ bởi 2 nhé: Cũng những con người, cũng những vùng đất khi ta “đi qua” đều gợi những “nhức nhối” về đất nước mình – trăn trở và phiền muộn. Trông người – ngẫm ta mà càng thêm tủi và buồn.

    Có một lần HM đã nói, chúng ta liệu có sinh ra ở 1 đất nước …bất hạnh không? Nhiều người nổi tiếng ở VN, ngay cả ông Cụ đã từng thốt lên: Chúng ta tự hào là người VN cơ mà. Vậy lí nào những kẻ hậu bối như tại hạ lại phải luôn hỏi lại câu hỏi ấy?

    -Cảm ơn chú HM một lần nữa..

  14. baconsoc says:

    Sóc không chơi ăn gian đâu nha bác Hậu, không có chiêu gì hết trơn nha. 😀
    Chị Achxixi ơi. Em nhắn ở nick chị bên opera rồi đó, chị vô đọc và nhận xét nhà mới của em xem thế nào nhé

  15. Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

    Ra khỏi Nhà Trắng, ông là người nợ đầm đìa đến nỗi phải bán bớt tài sản, đất đai để trả nợ, một tổng thống nghèo nhất nước Mỹ trong suốt lịch sử hơn 200 năm qua, đến nỗi con gái cũng phải sống bằng nguồn từ thiện.@HM

    Điều này chẳng nói lên được điều gì cả. Hoạ may, đọc nó khiến người ta nghĩ đến sự liêm chính của ông mà thôi. Sự liêm chính không làm nên một vĩ nhân. Mozart, một thiên tài, một vĩ nhân âm nhạc, cuối đời không có ăn phải cầm bán đi cây đàn của mình và chết đói trên đường phố.

    Hình như tôi đã còm ở đâu đó rằng thì là Có nhiều cách để đánh giá một “vĩ nhân”, tùy theo quan điểm của mỗi người. Theo tôi, không nhất thiết phải dựa vào thành công cuối cùng, dựa vào tư cách chân chính mà hãy nên dựa vào những đóng góp sâu sắc nhất đối với đồng loại. Jefferson đã để lại tuyên ngôn nhân quyền là nền tảng cho các thể chế tự do, dân chủ. Mozart để lại cho đời những công trình âm nhạc vĩ đại và đồ sộ. Ông Gorbachev đã đề xướng glasnost (cởi mở) và perestroika (đổi mới), cho tự do báo chí, trưng cầu dân ý về chế độ tổng thống, giới hạn quyền lực của đảng cộng sản, ký hiệp định giải giới đầu đạn hạt nhân tầm trung, rút quân ra khỏi Afganistan, cho phá tường Bá linh, cho các quốc gia trong liên bang sô viết được tự quyết. Tất cả những quyết định đó, rất khó khăn, đòi hỏi sự sáng suốt và can đảm không phải ai cũng có được. Gỏbachev đã làm những quyết định đó, vì ông tin rằng chúng nó tốt cho dân tộc Nga và cho thế giới, chứ không phải vì ông tin rằng nó tốt cho cá nhân ông. Mặc dù cuối cùng cơn bão mà ông gieo mầm vượt ra khỏi ngoài tầm kiểm soát, và cuốn ông theo trôi theo, nhưng đó là một cơn bão may mắn cứu triệu triệu người ra khỏi tai họa chiến tranh lạnh. Ông cũng là một vĩ nhân của nhân loại vì những đóng góp đó.

    Dân tộc VN mình có vĩ nhân không? Tôi tin là có, tuy không tầm cỡ vĩ nhân của thế giới. Rất nhiều những chính trị gia của VN đã đấu tranh vì đất nước và dân tộc VN một cách thật sự: Nguyễn Thái Học, Hồ Chí Minh, Nguyễn Tường Tam, Phan Bội Châu, Hàm Nghi, Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng, Trương Công Định, Nguyễn Trung Trực, Mai Xuân Thưởng, vân vân. Tuy nhiên, Những người giành độc lập như cụ Hồ, cụ Giáp…, họ thuộc về một thế hệ khác. Giai cấp lãnh đạo hiện nay phải được đánh giá bằng những thành quả của chính bản thân họ.Đất nước là trách nhiệm của mỗi công dân. Ai cũng có trách nhiệm theo dõi và đòi hỏi những người lãnh đạo quốc gia phải có đầy đủ phẩm chất. Nếu không được như vậy, họ cần được thay thế.

    • Quý Vũ says:

      Một up là của tôi, tí up thêm lần nữa cho còm này của bác!

    • tài Nông Đức cạn says:

      Lủng củng, chẳng đâu ra đâu!

    • Nhat says:

      Đúng như Tài Nông Đức Cạn nói, “Ai Nghĩ Dùm Tôi”, Cỡ cùi bắp là cùng. Viết lăn nhăn lít nhít để cho con nít tập đọc tiếng Việt thì được,tay này mà viết để cho bác HM đọc thì có lẽ hậu quả cỡ Ngộ Độc Thực Phẩm.Bác HM viết về Thomas Jefferson mà dân Vịt mình lại biến thành chảo lửa, vàng thau lẫn lộn đến nỗi chẵng còn động lại nội dung bài viết của bác H.Minh. Bác HM ơi có còn tư liệu về ông Thomas Jefferson nữa không post lên cho bà con mở mang trí thức tí nhé. Lâu nay đọc báo VN như :Tuổi trẻ, Thanh Niên,VNN, VNExpress thì toàn là cướp, hiếp, xe cán chó, giết người, vợ đốt chồng(không biết thời bây giờ ra sao mà 3 chị ở 3 miền ,Bắc -trung- Nam chơi nướng thịt 3 anh chồng, trong đó có đến 2 chị mang tên Liễu, người ta nói con gái mang tên Liễu rất dễ”xương” và nhu mì như cành Liễu rũ, thế mà 2 chị này chơi ‘sóc hàng ” luôn. Các bác coi chừng đó, hôm nào các bà,các cô, các chị vùng lên ,các bác không mất thành heo quay thì cái cần tăng dân số tự nhiên cũng không còn. Trào lưu đấy),sô hàng, tự sướng.Mà trong đó hấp dẫn nhất là các clip của SV-HS ở khách sạn.Nói thật là chẵng có bao nhiêu người biết nhưng nhờ báo chi đưa tin(không có clip trong các báo trên mang) và anh Google là tìm ra khỏe ru. Đó là chiêu chỉ đường cho độc giả biết phải làm gì sau khi xem xong tin này,và cũng nhờ đó mà lượng độc giả thi đua nhau vào trang website của tờ báo.Nhưng coi mãi cũng chán , cái mình cần thi chẵng có, cái mình không cần thì nó lại có quá nhiều.Cảm ơn bác HM.

      • Quý Vũ says:

        Tôi nghĩ @ANDT sẽ chẳng đôi co gì với @Nhat. Thật ra, tôi chẳng thân bênh vực gì @ANDT, nhưng cách viết của @Nhat như vậy làm tôi phải lên tiếng. Cách viết đó không đúng với tinh thần tranh luận hoặc trao đổi, dù ở thế giới ảo.

        @Nhat có thể dẫn ra những điểm sai, những lỗ hổng kiến thức, những suy luận không hợp lý….v..v.. của @ANDT, để phản bác nội dung comment của bác ấy. Nói nặng lắm, cũng chỉ có thể bảo, đại khái: sao khó hiểu quá.

        Viết comment như @Nhat là xúc phạm tới người khác, khi người ấy, thật ra không xúc phạm gì đến mình.

        Giả sử, tôi viết comment cho rằng HS-TS là của tàu, vì tôi nói: x, y ,z chứng minh điều đó. Nếu @Nhat phủ đầu ngay, tôi là thằng bán nước, là lũ này, là mọi kia….. chưa chắc đã lung lay tôi. Nhưng nếu bác (chịu khó) chỉ ra một cách thuyết phục: x không đúng, y ngộ nhận, z thiếu dữ liệu, không chừng bác sẽ kéo được một “thằng” suýt bán nước trở thành yêu nước. Thật đấy!

      • Kim Dung says:

        Đúng vậy. Tôi đồng ý với Quý Vũ.

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        he..he…cám ơn bác Quý Vũ đã lên tiếng bào chữa cho tại hạ. Không sao đâu bác QV à. Thật ra bác NHẮT cũng viết một cái còm cũng khá dài đấy chứ, đâu có chửi đổng vài câu đâu. Chửi đồ cái thứ cùi bắp cũng bình thường thôi mà, miễn đừng có chửi cha, mắng mẹ là được. Blog mà không có những bác như bác Nhat, bác cựu trại chủ NÔNG thì chán chết. Nếu dùng lý lẽ để chửi ai đó ngu như bò cũng kích thích người bị chửi phải động não chửi lại cái thằng chửi mình ngu mới đúng là một con bò…Thiết nghĩ, cũng không ít bạn đọc đang thầm lặng vỗ tay cổ võ. 😛

        Nhận xét của bác cựu trại chủ NÔNG và bác NHẮT quả không ngoa. Còm trên của ANDT ý tưởng rời rạc không liền mạch kiểu dạng nhảy cóc, thiếu tính kết nối và sự thể hiện trọng điểm của vấn đề muốn nêu… chính vì vậy mà ANDT đã im lặng nếu không thì đã TIẾN TỚI, TÚM TAI, TÓM TÓC TÁT TỚI TẤP hai bác này rùi…he he 😛

      • hgiang says:

        Chà, com cua bac Nhât chang “lan nhan lit nhit” chut nào, và “động lại nội dung bài viết …” nhiêu ghê. Tu Jefferson Bac thoat môt cai bac chay dên hàng chuc chuyên khac, doc không kip …hiêu.

  16. KTS Trần Thanh Vân says:

    Có những sự tình cờ đến một cách ngẫu nhiên như số phận.
    Bài viết của HM kể về chuyến đi chơi thành phố Charlottesville ở Virginia, làm tôi giật mình nghĩ đến Công viên quốc gia Shenandoah dài gần 50Km ở ngay bên cạnh thành phố này. Có lần bàn về cấu trúc Phong thủy của Washington DC, tôi có nhắc đến các KTS tài danh nước Pháp đã khai thác lợi thế của vụng biển nơi đây, hướng uốn lượn Tây Bắc- Đông Nam của dòng sông Potomac, long mạch chủ của DC, rồi sau đó đã xác định một TRỤC ĐÔNG TÂY hoành tráng đi từ Robert F Kennedy Stadium qua Lincoin Park, qua điện Capiton Hoa Kỳ… rồi đến West Potomac Park, cuối cùng, người ta mới dùng thước T- Ke kẻ ra các đường chéo và ô vuông ngăn nắp.
    Nhưng nhìn lên phía Tây Bắc, sông Potomac kết thúc ở một thung lũng hẹp và dồn mạch nước chẩy xuống theo hướng Đông Bắc- Tây Nam. Thung lũng xanh này là một Công viên quốc gia và cũng là một long mạch chủ, điểm xuyết rất nhiều ngọn núi đẹp, nên các danh nhân ( bốn đời tổng thống ) đã xuất hiện ở Charlottesville là nhờ long mạch này chăng?
    Viết đến đây tôi nghĩ đến công viên Quốc gia Ba Vì của ta, một vùng đá núi cổ sinh đã tồn tại trên 250 triệu năm, nối liền mạch với đỉnh Everest trên dẫy Hymalaya cao 8800, đã từng được đưa vào huyền thoại giữ nước của dân tộc và mấy ngày tới trong hội nghị quốc tế tại Hà Nội, sẽ được UNESCO xem xét để công nhận và đưa vào danh mục Công viên địa chất Toàn cầu, thì người ta lại đang hối hả đào bới ra để tìm vàng ?
    Nước mất nhà tan vì thế này đây bà con ạ

    • Hà Linh says:

      Cô Thanh Vân kính mến,

      Cháu thì không hiểu sâu về phong thủy, nhưng cháu có đọc ít nhiều về phong thủy. Phong thủy hiểu giản dị nhất đó là sự kết hợp hài hòa giữa các yếu tố : thiên nhiên và thiên nhiên, thiên nhiên và con người…
      Có được sự hài hòa đó thì thiên nhiên được bảo trọng, con người được sống an bình và lành mạnh.
      Nhân đọc bài về vĩ nhân, rồi đọc comment đề cập đến phong thủy của cô cháu nghĩ ở một góc hẹp thì vĩ nhân cũng vậy thôi, cần có sự hài hòa giữa bản thân và các mối quan hệ xung quanh của họ. Chưa nói đến các nhân vật lịch sử mà cả nhân loại ngưỡng mộ, những người được xem là hơn người ở địa vị, trọng trách của họ với nhân dân và đất nước cũng cần có nhận thức về sự hài hòa của họ trong lợi ích riêng chung, trong quan hệ giữa con người và con người…bản thân địa vị đã tự tách họ ra một vị trí rồi, nếu như không nỗ lực hài hòa bản thân mình, lợi ích của mình thì càng tách rời cá nhân họ và về một mặt nào đó thì, họ sẽ tự tạo ra những bất lợi cho mình, cho cộng đồng của mình.

      • Ước gì người Việt mình ai cũng có được một tâm hồn trong sáng như HL thì vận Nước mình chắc sẽ phát lắm! như thế thì dân Nước mình sẽ hạnh phúc vô cùng.
        Lão Cù này thì chưa có điều kiện và thời gian để cập nhật thêm những kiến thức về phong thủy hay âm dương-ngũ hành! Một phần do đã quen với môn phái suy luận lô-gic ngay từ bé, sau này đi làm lại cảm thấy thích thú với những kiểu suy nghĩ của anh thợ kim hoàn “lửa thử vàng thật, gian nan thử vàng…giả”. Khi đọc trên HM thì tự thấy được bổ sung thêm rất nhiều quan điểm, cách tiếp cận và kiến thức để có khả năng phân biệt thật/ giả; đúng/ sai; trên/ dưới; trước/ sau; mới/ cũ…cho nên danh nọ, lợi kia cũng chỉ là phù du mong manh mà thôi, HL ạ.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Hà Linh ơi.
        Máu nghề nghiệp nổi lên, cô nói về phong thủy một chút cho vui thôi, mọi người không đằm thắm lắm đâu. Bọn cô thì vẫn phải phấn đấu. Trong hai ngày Thứ Hai và Thứ Ba tuần tới, hội nghị Quốc tế : CÔNG VIÊN ĐỊA CHẤT VÀ DU LỊCH ĐỊA CHẤT PHỤC VỤ PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG KHU VỰC CHÂU Á THÁI BÌNH DƯƠNG sẽ họp tại Hà Nội.
        Hy vọng sẽ làm được việc gì đó cho Ba Vì..

      • Hà Linh says:

        Ước gì người Việt mình ai cũng có được một tâm hồn trong sáng như HL thì
        ——–
        Anh Hà Thiên Hậu@: HL rất cảm động khi được anh HTH ưu ái vậy, nhưng HL không được trong sáng vậy đâu, tội lỗi nhiều lắm anh ạ. Và bị bạn bè giễu là hơi bị sách vở, thiếu thực tế nữa…

      • Hà Linh says:

        Cô Thanh Vân@ cháu cảm phục cô lắm, cô thật chính trực và dũng cảm.
        Cháu mong cô luôn khỏe, an bình!

    • Nga says:

      Bác Vân ơi, Việt Nam mình cũng có nhiều KTS tài năng vậy, như Ngô Viết Thụ và nhiều KTS khác nhưng vì là dân MN trước 75 nên thất nghiệp thôi. Chứ không thì các KTS Việt Nam học từ LX ,TQ về có mà thất nghiệp thôi( không phải là tất cả,nhưng phải nói là có quá nhiều KTS hữu nghị trở về từ LX,TQ. Đồng ý là cũng có nhưng người có thực tài và có tâm thật sự, nhưng họ không Hồng mà chỉ Chuyên thì cũng bị vứt). Như Sài Gòn, KTS Ngô Viết Thụ và cùng 1 số KTS khác đã quy hoạch Sài Gòn hoàn chỉnh , và cũng lên sơ đồ từ trước 75 ,nhưng có ai thèm nghe đâu.Hậu quả là Sài Gòn cùng thi đua với HN trở thành Sông, có người nói SG bây giờ không còn nhiều điểm ngập lụt, chỉ còn có 1 điểm đó là toàn thành phố. Hoành tráng chưa?

  17. Phải chăng khi đã làm nguyên thủ quốc gia thì phải nhằm ngày giỗ vào đúng Quốc khánh thì sẽ được lịch sử lưu danh muôn đời? (chắc có nhiều người VN mất vào 2/9/1969 nhưng chỉ có 1 người được lưu danh ở xứ ta)…giả sử lão Cù mà tự tử nhằm đúng ngày Cua Times “say goodbye” có khi lại được giới Còm phong thành Tổng… Còm trên Cua Times cũng nên? nếu được như thế thì đã sướng 1 đời làm kiếp thân phận Còm-sĩ trên HM Blog, lại nếu và chỉ nếu rồi …đừng có mơ nhé lão giã lẩm cẩm lại còn học đòi muốn mắc bệnh …háo danh, lão ANDT, NCB, QX, XT … các nàng Tép Diu, Dã quỳ, HL, Duc mà đọc đến đoạn này có khi sẽ đòi …tự tử trước lão Cù chăng? chẳng lẽ cái danh Tổng Còm “hữu danh vô thực” của lão Tổng Cua dù có thể chưa nghĩ liệu có đáng để cho giới Còm hám danh cùng ra sức phấn đấu, thi đua chạy …chức. Mà nếu lão Cua có ý định này thì phải tự đưa ra các tiêu chí bình bầu rõ ràng nhé! Ví dụ :

    1. Có bao nhiêu Comments / 1 Entry
    2. Có bao nhiêu Likes/ 1 Comment
    3. Có bao nhiêu Entrys/ Week/ Month/ Year
    3(*). Có bao nhiêu comments của Còm khác sau mỗi comment của mình/ 1 Entry.

    Chứ cứ để tiêu chí chung chung như các Danh “Ưu-tí” hay “Nhăn-răng” thì lại là .. hiểm họa khôn lường cho chính giới Còm chúng ta?

    Hai ông Thomas Jefferson và John Adams luôn cãi nhau trong mọi vấn đề, từ nghị trường ra ngoài cuộc sống, chẳng bao giờ đồng ý với nhau về bất kỳ điều gì.
    ————————————————————————————————
    Trước khi viết xỏ, viết xiên, lão Cù xin được tạ tội trước vong linh của 2 bậc Vĩ nhân của nhân loại. Phải chăng có một vài điều mà cả hai bậc vĩ nhân vẫn đang còn tranh cãi ở “thế giới bên kia” khi xã hội loài người đang phát triển đến mức “quay chong chóng” như thời đại Internet hiện nay:

    – Quyền tự do của người này cũng có khi lại là “sự mất tự do” của kẻ khác. Điển hình là cái quyền tự do “tòm tem” cặp bồ hay ngoại tình nơi công sở ở xứ ta.

    – Hạnh phúc đối với người này cũng có khi trở thành “nỗi bất hạnh” của người khác. Một khi ai đã từng có được một TY chân thành thật sự nhưng lại đơn phương với 1 người đã và đang có 1 gia đình hạnh phúc thì hiểu rõ nhất điều này! mặc dù ai cũng biết rằng: “hạnh phúc là đấu tranh”…

    – Quyền được sống của người này có khi lại là sự hy sinh, hay thậm chí là cái chết của người khác (hiến/ ghép nội tạng cho người thân của mình nhưng người bác sĩ ghép lại không may gặp … rủi ro nghề nghiệp

    Vậy thì một quốc gia khi đúc kết để tuyên bố rõ ràng 3 quyền cơ bản cho công dân thì Tự do, sống, hạnh phúc là nền tảng của mọi giá trị nhân quyền. Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam cũng đã được Người viết nhắc lại và xác định rõ 3 quyền đó với công dân VN…tuy nhiên thực tế thì chính bộ máy vận hành không tuân thủ và không tôn trọng những quyền đó. Nghe nói kỳ họp thường vụ quốc hội hôm nọ đã đề cập đến việc thành lập Uỷ ban sửa đổi hiến pháp 1992. Hãy đợi đấy … và hãy chờ xem!

    Có thời gian, xin các Còm cùng phản biện và ném đá thêm về các luận điểm trên nhé!

    Nhá! Nhé! Nhễ! (copyright@Tép-riu)

    • Duc says:

      Dạ, em ném một viên đá. 😀

    • Hà Linh says:

      anh Hà Thiên Hậu@ em có vài giả thiết cho một vĩ nhân: nếu một mai anh có thành vĩ nhân thì mỗi sớm mai cố gắng ra đứng trước hiên nhà, chúm môi huýt sáo bài ca hy vọng nhé! hình ảnh vĩ nhân mặc pijama tóc tai chưa chải, mặt mũi chưa rửa, đứng huýt sáo trong ánh ban mai cũng hay chứ…ai nói là vĩ nhân thì được lập trình như robot chỉ biết ngân nga trầm bổng những lời hay ý đẹp cao siêu, mắt lúc nào cũng nhìn vào những cuốn sách dày cộp và nếu có yêu thì là những mối tình lý tưởng không bao giờ dỗi nhau…khi bước đi anh cũng nên nhìn xuống chân đề phòng vấp ngã nhé, nếu đầu khi nào cũng ngẩng quá cao,mắt nhìn về phía trước thì em sợ là có khi sẽ bị vấp đau điếng nhưng miệng vẫn phải mim mím tỏ ra đăm chiêu, tư duy…
      khi đi ngoài đường em nghĩ cứ đi bình thường như những người bộ hành khác đừng sợ mình lẫn vào đám đông mà phải tiền hô hậu ủng, còi xe hú inh ỏi…đôi khi chính sự bình dị, hòa mình lại càng nâng cao anh lên, một vĩ nhân đôi khi càng được yêu mến bởi sự bình dân chứ không phải là sự đề cao thái quá bản thân mình.
      tóm lại thông điệp của em cho các vĩ nhân tương lai là: như có câu” người ta lớn bởi người ta cúi xuống”- cây lúa càng trĩu bông, hạt càng mẩy thì cành càng cong…
      nếu là đạo diễn sân khâu thì tạo hình tượng vĩ nhân càng nhiều ” tính xấu” bao nhiêu càng hay bấy nhiêu, nếu là vĩ nhân thì càng sống gần gũi mọi người càng học được nhiều điều hay và được mọi người yêu mến bấy nhiêu..mà em nghĩ chính điều đó mới làm vĩ nhân sống mãi..
      hihihi anh Hà Thiên Hậu thấy ý tưởng của em thế nao?

    • Kim Dung says:

      Tép Riu nói Nhể, chứ ko nói Nhễ. Vì Tép Riu ko phải Hoa Thanh Quế nhá, nhá, nhá:)))

      • @HL: rất thấu hiểu thông điệp của HL định nói! Đúng vậy, ở đời những cái gì giản dị và bình dị mới thấy thật là vĩ đại. Nhất là đối với hạnh phúc gia đình và tình Còm -sĩ.

        @Chị KD:
        Nhá, nhé nhiều nhưng nhìn nhá nhem… nhể!
        Nhường nhịn nhau nhồi nhau nhân nhượng ….nhể!
        Nhanh nhảu, nhăn nhó nhưng nhắn nhít …nhể!
        Nhớ nhiều, nhớ nhá, nhớ nhé, nhớ nhung nhau …nhể!

  18. VĨ NHÂN- CON NGƯỜI says:

    ĐẤT NƯỚC VĨ ĐẠI, SẢN SINH RA NHỮNG VĨ NHÂN, ĐẤT NƯỚC ĐƯỢC ĐIỀU HÀNH BỞI NHỮNG NGƯỜI, NÓ SINH RA

  19. Bá Kiến Cường says:

    Tổng cua có nhầm lẩn gi không chứ, Lê Hoàn gốc Thanh Hóa và Lý Công Uẩn từ Bắc Ninh thì phải?

  20. Hà Linh says:

    Vĩ nhân vẫn là vĩ nhân, không cần đánh bóng tên tuổi bằng cách che những khiếm khuyết rất con người của họ.
    ————
    em nghĩ vĩ nhân thì cũng là con người, và trước hết phải là con người với đầy đủ ý nghĩa . Là con người trần tục để hiểu những gì con người trần tục khao khát và ước mơ, nếu họ không là con người thì làm sao họ hiểu những buồn đau, hạnh phúc của con người để rồi dấn thân và nỗ lực cống hiến sức mình cho tương lai tốt đẹp hơn của những con người-đồng loại của họ.Sự vĩ đại của họ chính là họ có những năng lực hơn người nhưng lại sống cuộc đời rất con người-điều này kéo họ gần gũi với lớp lớp nhân dân và được yêu thương cũng như kính trọng hơn…em hơi lí luận dài dòng chút nhưng mà em nghĩ vậy..
    nếu nghĩ mình vĩ đại lắm rồi loại trừ dần những tính người trong con người đó thì bỗng dưng vô tình tạo ra sự ngăn cách và hình như là sự giả dối-và như vậy thì tác dụng ngược lại…

    • baconsoc says:

      Chuẩn không cần chỉnh: comment của chị Linh 😀
      Em thích nhất câu này của chị : “nếu nghĩ mình vĩ đại lắm rồi loại trừ dần những tính người trong con người đó thì bỗng dưng vô tình tạo ra sự ngăn cách và hình như là sự giả dối-và như vậy thì tác dụng ngược lại…”

    • Thanh says:

      Vĩ nhân đầu tiên là phải hội đủ yếu tố người cùng yếu tố con!
      Vĩ nhân thêm nữa là phải tham vọng nhiều, tham tiền vào túi mình ít!
      Vĩ nhân lại phải biết yêu thương thật nhiều vào cuộc sống, vì yêu thương cuộc sống mới dấn thân cho cuộc sống.
      Ôi nhiều lắm…..

    • Nga says:

      Bác HL ơi, theo quan niệm của thiên Đường thì khác nhá.Đã là Vĩ Nhân thì không thể có tì vết, thế mới oai nhé.Mà các Vĩ Nhân kiểu này có mà đầy ra đó,cháu xin kể ra đây. Đó là Ông Mao trạch Đông, ai có thể sai chứ Cu Mao thì không bao giờ sai, Cụ chói lòa là ánh nắng mặt trời của nhân loại, soi sáng cho nhân dân lao động thế giới. Cu thứ 2 là Cu Kim Nhật Thành, cụ này là học trò của cụ Mao,cụ này cũng chói lọi không kém. Cụ là ông nội của toàn thể thiếu nhi Bắc Hàn, cu này chết rùi nhưng vẫn săn sóc thiếu nhi Bắc Hàn mỗi ngày. Cu thứ 3 còn chói sáng hơn đó là cụ Kim Jong IL, khi cu này sinh ra thì có ánh hào quang tỏa sáng trên núi. Cu tiếp theo là Stalin, cụ này cũng thế, cụ Lên nin, … và còn nhiều cụ nữa. Nước Mỹ làm gì có Vĩ Nhân nhỉ? bọn tư bản bóc lột mà, Vĩ là gì hở bác HL ? là cái Đuôi, Nhân là gì ? là Người.==> Có Người có Đuôi,ù thì phải khác người bình thường chứ

      • Hà Linh says:

        Nga@ hihihi mình hiểu ý Nga, mình vừa có cảm hứng viết bài vui vui về vĩ nhân, mai mốt mình treo lên cho Nga và mọi người bình loạn!

  21. 1 Hattrick Tem rồi nhé! Tòm tòm tòm ….Tem.

    • Kim Dung says:

      Ăn theo tem.Đọc sau

    • baconsoc says:

      Đó là Sóc đang nghỉ phép nha, Sóc mà không nghỉ phép thì bác Hà Thiên Hậu chẳng có tem nào đâu nha:D

      • Trong giải chạy Mara..còm, điều khó nhất là lập được Hattrick (3 tem liên tiếp/ 1 tuần).
        @Sóc: chỉ bóc Tem lão Cua thôi nhé! đừng ham hố bóc Tem nhiều dễ có ngày bóc … lịch và phải ngồi đếm Entry trong Hang Cua đó. Nghe đồn có 1 bí kíp để bóc Tem trên WordPress chỉ bằng 1 click chuột cực dễ? (có thể Còm Sóc đã tu luyện được chiêu này rồi)
        Còm nào muốn biết thì chuẩn bị quà để…hối lộ lão Cù này nhé!

      • Achxixi says:

        Nhắn riêng với bạn Sóc: mình vào opera không thấy bài của bạn, có lần bạn đề cập đến sẽ chuyển nhà sang wordpress, thế bạn đã chuyển rồi à? địa chỉ?

%d bloggers like this: