Trung Quốc hành xử tiểu nhân

Gia đình ông DTQ. Ảnh: Trịnh Đình Tiến.

Blog HM xin đăng lại phỏng vấn nhà sử học Dương Trung Quốc trên BBC Vietnam. Xin cảm ơn ông DTQ và BBC Vietnam.

BBC Vietnam. Ông Dương Trung Quốc tỏ ra ngạc nhiên và băn khoăn về việc lãnh đạo Trung Quốc có những hành xử thiếu quân tử, mà ông gọi là ‘tiểu nhân’ với Việt Nam, chưa thể hiện đúng mức vị thế của một nước lớn.

Ông cũng đưa ra lời khuyên cho Chính phủ VN cần đối phó ra sao đối với Trung Quốc (TQ) trước những căng thẳng biển, đảo hiện nay, cũng như trước tham vọng lâu dài của nước láng giềng phương Bắc.

Ông Quốc cũng đề cập tới kinh nghiệm phân định lãnh thổ với TQ có liên quan tới Thác Bản Giốc cũng như đề xuất việc Quốc hội và Nhà Nước VN nên mau chóng thông qua một đạo luật về biểu tình của người dân.

Trước hết, nhà sử học, đại biểu quốc hội này cho biết phản ứng của Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam trước những hành vi được cho là cố tình gây căng thẳng trên Biển Đông của Trung Quốc.

Đại biểu Dương Trung Quốc: Là cơ quan nghề nghiệp, đương nhiên vấn đề về Biển Đông, chúng tôi cũng đã nghiên cứu rất nhiều rồi. Trong thời điểm này chúng tôi cũng ra một số tạp chí để phù hợp với không khí chung, thể hiện rõ một lần nữa quan điểm của giới sử học về vấn đề Biển Đông, cả về góc độ khoa học cũng như thái độ của giới sử học. Trong thời gian tới, chúng tôi sẽ thúc đẩy nhiều hơn nữa việc nghiên cứu biển, đảo VN, vấn đề chủ quyền và truyền thống của ông, cha ta đối với việc bảo vệ chủ quyền đất nước như thế nào. 

BBC:Còn quan điểm cá nhân của ông trước thái độ, hành xử gần đây của TQ?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Thực ra VN và TQ có một lịch sử rất lâu dài. Và trong 1.000 năm tự chủ của mình, người VN vẫn lấy sự hòa hiếu làm trọng. Chỉ khi nào bị xâm lược, thì chúng ta mới cầm vũ khí. Có thể nói, thái độ của ông, cha chúng ta là hết sức khôn ngoan và minh bạch. Hầu như tất cả các triều đại ngày xưa đều chấp nhận sắc phong của Trung Hoa, nhưng chưa bao giờ có một ông Vua nào của VN bước chân qua bên kia biên giới để nhận sắc phong đó cả.

Tôi có suy nghĩa như thế này, với tư cách một nước nhỏ, VN luôn muốn giữ hòa hiếu, rất nhiều giá trị của văn hóa Trung Hoa, người VN vẫn gìn giữ. Chúng tôi vẫn còn thấy những đền thờ từ rất xưa, như đền thờ ông Sỹ Nhiếp. Mặc dù ông là một quan Thái thú, nhưng bởi vì ông cũng có công đưa vào một số văn minh của Trung Hoa, người VN cũng gọi ông là Nam Giao Học Tổ. Vì thế tôi nghĩ rằng thái độ của người VN từ trước đến nay hết sức là hòa hiếu.

Thế nhưng tất cả những gì diễn ra gần đây khiến chúng tôi suy nghĩ rằng TQ là một nước lớn và bây giờ họ đang càng mong muốn thể hiện mình là nước lớn. Thế nhưng càng là nước lớn, thì càng phải có trách nhiệm đối với Thế giới và phải thể hiện được tư cách của mình. TQ có một nền văn minh rất lớn, tác động, ảnh hưởng nhiều quốc gia, trong đó có VN.

Một trong nội dung vốn là nguyên lý của Trung Hoa là tính quân tử. Tại sao những người lãnh đạo TQ hiện nay lại đang hành xử với VN, một nước nhỏ luôn ở bên cạnh mình vốn luôn giữ hòa hiếu, một cách thiếu quân tử, hay nói cách khác là tiểu nhân như vậy? Đấy là một điều chúng tôi đang băn khoăn. Những việc ‘cắt cáp,’ đối xử với ngư dân ngoài biển, những người dân lao động bình thường. Họ cũng như VN đều nhân danh là một chế độ luôn nhân danh đứng về phía người dân, mà sao lại đối xử như thế?

Đương nhiên, đã là một quốc gia đứng cạnh TQ, thì người VN cũng hiểu thế nào là Trung Quốc.

‘Hành động yêu nước

BBC: Lãnh đạo hội Khoa học Lịch sử VN có biết gì tới một cái gọi là ‘đồng thuận chung’ được đề cập trong chuyến thăm và hội đàm tuần cuối tháng Sáu vừa qua ở TQ của Thứ trưởng Ngoại giao VN Hồ Xuân Sơn với các đối tác nước này?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Đương nhiên tôi nghĩ rằng tìm cách tháo gỡ để giữ lấy hòa hiếu là mục đích chung và người dân chắc cũng mong muốn như thế. Nhưng còn cái đồng thuận chung là thế nào, cho tới giờ vẫn chưa có thông tin cụ thể. Mà theo các thông tin khác, thì mỗi phía đưa ra có phần chênh nhau, khác nhau. Tôi nghĩ rằng, trước sau như một, người VN vẫn mong muốn hòa hiếu như ông, cha của mình trước đây, nhưng phải giữ được chủ quyền của đất nước.

BBC: Đánh giá của ông về dư luận ở trong nước qua các cuộc biểu tình phản đối TQ vốn đã diễn trong suốt 5 tuần qua?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Sau các cuộc biểu tình đầu tiên, sau này dần dần, chúng tôi thấy trong truyền thông chính thức của nhà nước cũng đã xác nhận đấy là những hành động yêu nước của người dân. Cách thể hiện có thể chưa phù hợp lắm với chủ trương của Nhà nước về cách bày tỏ. Thế nhưng, dẫu sao việc người dân được thể hiện quan điểm của mình, tôi thấy là một điều hết sức cần thiết. 

Tôi đã phát biểu trên một số phương tiện truyền thông trong nước rằng đừng tranh luận ‘biểu tình’ hay ‘tụ tập’. Vì bản chất biểu tình có cả hai mặt: biểu tình phản đối cũng có, biểu tình ủng hộ cũng có. Cho nên Nhà nước nên coi biểu tình là một lợi khí của mình.

Nếu chúng ta biết dồn lòng dân vào một định hướng có ích cho đất nước, thì điều đó chỉ có lợi thôi.

Kể cả việc chúng ta mong muốn hòa bình, hữu nghị với TQ, thì việc lấy ý chí của người dân được thể hiện, tôi nghĩ cũng là một phương tiện. Vì thế tôi nghĩ rằng Quốc hội nên có một Luật Biểu tình.

Và nếu (biểu tình) đã trở thành một lợi khí, sẽ định hướng được lòng người phục vụ cho mục tiêu chung của đất nước. Và tôi nghĩ rằng điều này, nhân dân sẽ hết sức đồng thuận.

Lời khuyên với VN

BBC: Ông có lời khuyên gì cho Nhà nước, Chính phủ VN đối phó với các hành vi gây căng thẳng của TQ hiện nay, cũng như trước ý đồ, tham vọng lâu dài của họ đối với lãnh thổ, lãnh hải của VN về lâu về dài?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Từ góc độ của người làm sử học, đây là một vấn đề phức tạp, không đơn giản, tôi nghĩ rằng đương nhiên đã xảy ra sự đương đầu, thì cần tìm hiểu sức mạnh của VN ở đâu. Chắc chắn trong điều kiện hiện nay, đứng về mặt kinh tế cũng như quân sự, chúng ta chưa có một lợi thế nào. Nhưng như trong quá khứ, chúng ta thường đặt ra một câu hỏi là tại sao trong những thế kỷ xa xưa, thời kỳ nhà Lê, hay nhà Trần trước đó, ông cha chúng ta có thể đánh thắng những giặc ngoại xâm rất hùng mạnh như giặc Nguyên Mông, hay giải phóng khỏi giặc Minh. Lúc đó VN làm gì có điều kiện để có sự viện trợ quốc tế. Hoàn toàn là sự tự thân, tự cường của mình. Câu trả lời chính là bởi vì chúng ta có lòng dân.

Trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ. Nếu phát huy được dân chủ, thì Vì thế, trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ. Nếu phát huy được dân chủ, thì Nhà nước cũng mạnh mà đất nước càng mạnh. Tôi nghĩ TQ rất e ngại nếu có một nước VN dân chủ ở bên cạnh sườn họ. Ít nhất chúng ta cũng ghi nhận một thời kỳ lịch sử, tuy không dài lắm, đó là giai đoạn kể từ năm 1945 tới năm 1950, lúc đó người VN đã có thể tự mình làm cuộc cách mạng giải phóng, giành độc lập từ tay Thực dân Pháp và đánh đổ chế độ Phong kiến VN. Thế nhưng lúc đó làm gì có một ai đứng đằng sau? Không có ai, nhưng người VN vẫn duy trì được cuộc kháng chiến chống Pháp. Cho đến năm 1950, sau Chiến thắng Biên giới, đương nhiên lúc đó hoàn cảnh quốc tế thu hút VN vào trong cuộc đụng đầu Đông – Tây, cuộc Chiến tranh Lạnh, sang một bước khác.

Nhưng rõ ràng với hoàn cảnh hoàn toàn chỉ có người VN, song với tinh thần phát huy dân chủ, tinh thần yêu nước, VN vẫn có một sức mạnh.

Thua thiệt hay không?

BBC: Liệu VN có thua thiệt gì bất hợp lý trong các cuộc phân định biên giới lãnh thổ, lãnh hải với TQ, như trong trường hợp khu vực Thác Bản Giốc? Hội Khoa học Lịch sử VN có biết gì về những thỏa thuận bí mật cấp cao giữa lãnh đạo hai nước, nếu có, và Hội có được Nhà nước tham vấn một cách thích hợp trong các thỏa thuận, phân định quan trọng cấp Nhà nước đó?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Phân định lãnh thổ là một vấn đề rất phức tạp, với những quốc gia như VN với TQ chẳng hạn. Giữa hai nước này, trong quá khứ lịch sử xa xưa, tinh thần vẫn phải nói là phân định Bắc, Nam rõ ràng. Thế nhưng trên quan niệm nhận thức về lãnh thổ cụ thể, trên những tọa độ cụ thể, chắc lúc đó chưa rõ ràng. Sau đó chúng ta có một thời kỳ mà người Pháp đại diện cho VN thỏa thuận với TQ trong việc hoạch định biên giới. Và sau này, chúng ta vẫn lấy cơ sở là đường biên giới Pháp – Thanh làm nền tảng ban đầu. Cho nên việc phân định là vấn đề hết sức phức tạp, vì nó vừa là vấn đề lịch sử, vừa là vấn đề thực tế ở diễn biến của cả trăm năm thay đổi. Phải tính tới các tiêu chuẩn có tính chất phổ quát của quốc tế trong vấn đề phân chia ở những địa hình cụ thể.

Trong quá trình làm việc về vấn đề biên giới, những người làm sử học, trong đó có các cơ quan nghiên cứu về lịch sử, vẫn được tham khảo ý kiến, đương nhiên tham gia vào một số chương trình nghiên cứu thôi, còn việc phân định là việc của Chính phủ, của cơ quan ngoại giao. Và chúng tôi cũng được biết rằng ngay trong Quốc Hội, trong quá trình chúng ta tiến hành ký kết, cũng có các cuộc trình bày ở Quốc hội cho các đại biểu quốc hội nắm vững thực tế vấn đề như thế nào.

Còn việc ngồi tính toán xem được mất như thế nào, thì chắc chắn đây là điều hết sức cụ thể. Tôi không bình luận về việc đó, nhưng tôi nghĩ rằng cho tới thời điểm bùng nổ căng thẳng trong quan hệ giữa VN-TQ, việc có được một Hiệp định Biên giới, ít nhất đó là một cơ sở pháp lý thuận lợi hơn trong việc bảo vệ chủ quyền, nhất là với Trung Quốc – là một quốc gia luôn luôn tìm mọi cách để lấn át, với tất cả rất nhiều các thủ đoạn.

Tôi nghĩ, ít nhất điều này bảo đảm sự yên ổn trước mắt. Còn vấn đề đánh giá quá khứ lịch sử, thế nào là được, thế nào là mất, tôi nghĩ phải hết sức cụ thể, chứ không thể võ đoán được.

Xem bài gốc trên BBC Vietnamese

Advertisements

19 Responses to Trung Quốc hành xử tiểu nhân

  1. leehm says:

    vãi tèo với các comment, nước ta rõ là lắm rồng, toàn rồng ăn rau muống ngồi phán khiếp.

  2. NHÂN NGÔN says:

    GỬI Tổng Cua và các Còm sĩ!
    Nhân việc anh HM (sau khi xả stress nơi cái ‘ao” đầy rêu mịn và 2 gò “bồng” đảo) quay về với vùng nóng Đông Hải với quan điểm của ngài (Dương) Trung Quốc…, tôi xin lạm bàn ngoài lề thêm một vấn đề sau đây:
    Từ lâu nay, chúng ta chưa nhất quán trong cách gọi tên địa danh liên quan tới vùng biển đang tranh chấp. Ít nhất hiện nay đã có 3 cách gọi chính thức đang được dùng rộng rãi trên các phương tiên truyền thông quốc tế (tương ứng với quan điểm của các bên liên quan) là: Biển Đông (Việt Nam), Biển Hoa Nam (Trung Quốc và các tổ chức quốc tế), Biển Tây Philippin. Ngoài ra, hiện cũng có nhiều ý kiến đề xuất gọi cùng biển này là Biển Đông Nam Á (nhưng chưa được chính thức công nhận). Trong các tên gọi trên, chỉ có tên gọi Biển Đông của Việt Nam –về mặt ngữ nghĩa- là chưa tường minh về mặt chủ quyền. Các hải danh khác (2/3 hoặc ¾) khi đọc/nghe là có thể hình dung ngay được vị trí địa lý và nguồn gốc tên gọi.
    Tôi xin phân tích cụ thể như sau:
    Đã từ lâu toàn thể nhân dân Việt Namta thường dùng “hải” danh gọi là biển Đông (thuần Việt) mà k0 dùng là Đông Hải (từ Hán Việt). Tôi rất nhất trí. Tuy nhiên, theo ngữ pháp tiếng Việt, danh từ biển Đông là cách gọi tên /viết tắt của : Vùng biển phía đông của Việt nam. Dùng cách gọi tắt (theo phép hoán dụ) là Biển Đông là đủ tường minh đối với dân Việt mình.
    Tuy nhiên, đối với người nước ngoài thì tên gọi Biển Đông này là chưa rõ ràng/tường minh. Khi phiên/thông dịch ra các ngôn ngữ khác đều phải chú giải thêm thì người đọc nước ngoài mới hiểu được chính xác.
    Do vậy, chúng ta nên suy nghĩ kỹ về “hải danh” này vì việc dùng tên gọi tắt Biển Đông mang tính nội bộ (quen thuộc và truyền thống) sẽ ít nhiều bất lợi trong lĩnh vực ngoại giao và truyền thông với quốc tế.
    Tôi xin đề xuất 2 phương án thay thế khả dĩ (tường minh hơn) cho hải danh Biển Đông là;
    * Biển Đông Việt = Biển Đông của Việt Nam (tôi ủng hộ tên gọi này)
    * hoặc là Biển Việt (Việt hải) = Biển Việt Nam
    Đề nghị chúng ta nghiêm túc thảo luận và nếu thấy hữu ích xin phổ biến rộng rãi ý kiến này để có cách dùng hải danh rõ ràng và thống nhất.
    N.D.T.
    P/S: Chúng ta k0 nên nề hà về sự “quen dùng” hay tính “truyền thống” của cách gọi cũ này. Cái gì hay/tốt thì kế thừa. Việc chúng ta làm rõ hơn, dễ hình dung hơn, hoàn thiện hơn… , theo tôi, là sự kế thừa và phát huy đúng đắn, đầy trách nhiệm và hiệu quả nhất.
    Tham khảo cách gọi biển Đông của Trung Quốc là biển Hoa Đông: rất rõ ràng và tường minh.

  3. qx says:

    BCC và ngài Dương Trung Quốc vô tình hay không, “dù sao đi nữa, dù mai đây ai đưa” bài này đến cuối góc sân thả vào thùng rác, thì sự thật vẫn là nối tiếp phong trào Bà Già Mất Gà Chửi Kẻ Cắp, lãnh đạo bởi lão Cua (có lẽ Cua có mối đồng cảm với Gà nên làm cuộc khởi nghĩa chửi mất gà và cho vào Thùng Rác).

    Quay lại BCC và ngài Dương Trung Quốc, kẻ hỏi người đáp OK, nói chung đi từ đầu bên này đến cuối đầu dây bên building kia chửi phát rồi về lại mà không phạm húy cõi trong là hay rồi.

    Chỉ thấy ngớ ngẩn một điều ở chỗ này: “Ít nhất chúng ta cũng ghi nhận một thời kỳ lịch sử, tuy không dài lắm, đó là giai đoạn kể từ năm 1945 tới năm 1950, lúc đó người VN đã có thể tự mình làm cuộc cách mạng giải phóng, giành độc lập từ tay Thực dân Pháp và đánh đổ chế độ Phong kiến VN.”. Nếu ngài Dương Trung Quốc không nghiên cứu sử (ông ấy từng nói không phải là sử gia mà là nhà nghiên cứu sử), thì không sao, nhưng đã nghiên cứu sử thì làm ơn nghiên lại để cứu rỗi sự thật ở giai đoạn 1945-1950, giai đoạn mà các tài liệu ngày càng xuất hiện nhiều hơn, chung qui chỉ ra rằng thì là vương triều Nguyễn cuối cùng đã tự diễn biến, họ rất muốn và đã làm cái sự kết hợp, tự tham gia, tự truất phế mình, hơn là “bị”, “được” hay đại loại ba hoa như sử thi anh hùng cách mạng của đảng hay thăng hoa.

    Đôi dòng rơm rạ,

    qx

    • Quý Vũ says:

      Bác ui, đoạn này ý ông DTQ là:

      Có những lúc VN không cần sự giúp đỡ (chống lưng) của ai hết, VN vẫn có thể làm nên chuyện, chỉ cần dân chủ thực sự và lòng yêu nước của dân tộc VN….

      Tôi nghĩ phải đọc hết cả đoạn đó và hiểu mục đích mà ông DTQ nhắm tới, là muốn nói rõ, dân tộc VN sẽ mạnh mẽ nếu có dân chủ thực sự.

      Lâu lâu, “trả giá, kỳ kèo” với bác QX một chút, hehe……..

  4. Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

    @đại biểu Dương Trung Quốc: Trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ. Nếu phát huy được dân chủ, thì Vì thế, trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ. Nếu phát huy được dân chủ, thì Nhà nước cũng mạnh mà đất nước càng mạnh. Tôi nghĩ TQ rất e ngại nếu có một nước VN dân chủ ở bên cạnh sườn họ. Ít nhất chúng ta cũng ghi nhận một thời kỳ lịch sử, tuy không dài lắm, đó là giai đoạn kể từ năm 1945 tới năm 1950, lúc đó người VN đã có thể tự mình làm cuộc cách mạng giải phóng, giành độc lập từ tay Thực dân Pháp và đánh đổ chế độ Phong kiến VN. Thế nhưng lúc đó làm gì có một ai đứng đằng sau? Không có ai, nhưng người VN vẫn duy trì được cuộc kháng chiến chống Pháp.

    Nghe cái tiêu đề và lời dẫn giải: “Ông Dương Trung Quốc tỏ ra ngạc nhiên và băn khoăn về việc lãnh đạo Trung Quốc có những hành xử thiếu quân tử, mà ông gọi là ‘tiểu nhân’ với Việt Nam, chưa thể hiện đúng mức vị thế của một nước lớn. là mình đã không ưng ý rồi. Cầu mong một nước lớn hành xử “quân tử” với nước nhỏ là đã mang một mặc cảm tự ti, mặc cảm chư hầu của một nước lớn. Hãy học cách người Nhật nghĩ như thế nào về người TQ. (khi nào có dịp mình sẽ dán bài đó lên đây). Biết cái mạnh, cái yếu của mình, Biết nương theo cái tốt của người khác đem cái lợi về cho dân tộc mới là kẻ đại trí đại giả, còn cứ mang mặc cảm tự ti chư hầu ngày nào dân tộc mới có thể ngóc đầu lên xưng hùng xưng bá với thiên hạ.

    Trở lại đoạn văn trên mà tôi đã quote, tôi hiểu ý ông DTQ là kêu gọi phát triển dân chủ. Nhưng sự diễn giải của ông sao mà lủng củng và lôm côm quá đổi.
    Này nhé, ông nói: “Trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ“. Nếu đây là phát biểu mang tính chất khôi hài thì không nói làm gì. Nếu ông phát biểu câu này ngầm mang sự xỏ xiên thì kể cũng hay hay! Nhưng, nếu ngược lại, nếu quả thực ông đang “phán” nghiêm túc thì tui chắc phải ngứa mồm “một phát”.

    “Dân chủ” được hiểu là quyền ứng cử và bầu cử tham gia vào hệ thống quyền lực chính trị được bảo đảm cho mọi người dân đồng đều như nhau.
    “Tự do” được hiểu là những quyền tự do căn bản của mỗi người dân được bảo vệ, bao gồm quyền tự do ngôn luận, quyền tự do đi lại, quyền tự do tư hữu, quyền tự do tôn giáo, quyền tự do hội họp và quyền tự do kinh doanh. Vì thế, xã hội tự do dân chủ ra sức xây dựng những cơ chế như tam quyền phân lập, tự do báo chí nhằm mục đích bảo vệ một cách tương đối sự “bình đẳng” và “quyền mưu cầu hạnh phúc” của mỗi người.

    Nếu hiểu dân chủ như vậy thì dễ dàng nhận định rằng “trong bối cảnh hiện nay”, VN chưa có một nền dân chủ thực sự. Ông DTQ bảo rằng VN nên phát huy dân chủ, nghĩa là ông đã ngầm hiểu dân chủ của VN rất sơ khai, mới có hình dáng mờ mờ, cần phải phát huy. Nói đến “cái mạnh nhất của VN” là phải nói cái gì ta đang có, ví dụ như lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết chống giặc ngoại xâm vưn vưn…và vưn vưn…chứ ai lại bảo cái mạnh nhất là cái ta chưa có (dân chủ), và đang cần phải phát huy.

    Ông DTQ lại nói tiếp: “Nếu phát huy được dân chủ, thì Vì thế, trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ. Nếu phát huy được dân chủ, thì Nhà nước cũng mạnh mà đất nước càng mạnh.“. Nếu phát huy được dân chủ, muốn đất nước càng mạnh và nhà nước cũng mạnh thì cần phải thay đổi…mô hình nhà nước, mô hình chính trị. Như chúng ta đều biết dân chủ là khắc tinh của độc tài. Trong mối quan hệ sói và cừu, không có một giải pháp nào có thể đảm bảo sói no nê mà cừu vẫn an toàn, lại càng mạnh hơn. Chính quyền hiện nay cũng hiểu rõ điều này. Do đó, các thành phần bảo thủ cực đoan trong đảng cho rằng, nếu họ muốn giữ quyền lực thống trị, phải học theo cách của Trung Quốc hiện nay. Muốn ổn định chính trị phải nắm giữ quyền lực chính trị, đè bẹp những ai chống đối hay khác chính kiến, quản lý truyền thông, cấm tiệt tự do báo chí, đa đảng, đa nguyên. Đồng thời sự sụp đổ của chính quyền VNCH 32 năm trước là bài học cho chính họ khi muốn trở thành đồng minh của Hoa Kỳ. Do đó, phe bảo thủ thân Trung Quốc là điều đương nhiên. Chính việc hành xử không minh bạch trong vấn đề biển đông khi thì bảo đàm phán đa phương những quốc gia có liên hệ biển đảo, lúc thì âm thầm đàm phán song phương với TQ, dã đánh mất lòng tin của khối ASEAN vào chính phủ Hà Nội.

    Ông DTQ lại nói tiếp: “Tôi nghĩ TQ rất e ngại nếu có một nước VN dân chủ ở bên cạnh sườn họ. Ít nhất chúng ta cũng ghi nhận một thời kỳ lịch sử, tuy không dài lắm, đó là giai đoạn kể từ năm 1945 tới năm 1950, lúc đó người VN đã có thể tự mình làm cuộc cách mạng giải phóng, giành độc lập từ tay Thực dân Pháp và đánh đổ chế độ Phong kiến VN. Thế nhưng lúc đó làm gì có một ai đứng đằng sau? Không có ai, nhưng người VN vẫn duy trì được cuộc kháng chiến chống Pháp.. Ông bảo rằng TQ sẽ rất e ngại nếu VN dân chủ, một Nhật Bản thứ hai ở bên cạnh sườn. Điều này không có gì bàn cãi cả. Nhưng việc ông đem một VN giai đoạn 1945-1950 tự làm cuộc cách mạng giành độc lập từ tay TD Pháp và đánh đổ chế độ Phong kiến để nối mạch vào đây là một sự lầm lẫn đáng tiếc. Ông lầm lẫn giữa thế nào là dân chủ và tinh thần tự chủ, tự lực, tự cường đấu tranh giành độc lập. Công bằng mà nói Kể từ khi triều đại Mãn Thanh sụp đổ, Trung Hoa Dân Quốc, chế độ quân phiệt rồi đến khi Mao Trạch Đông thống nhất Trung Hoa, ý tưởng thôn tính Việt Nam dường như đã biến mất. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc ý thức rõ ràng Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền riêng, được sự xác nhận của thế giới qua cơ chế LHQ, dù Trung Quốc có lớn mạnh cỡ nào, chỉ có thể lấn áp trên mặt trận kinh tế, hoặc tranh thắng thua trên những phần đất mà cả hai phía đều nói là thuộc về chủ quyền của mình, chứ không thể nào xóa xổ được Việt Nam trên bản đồ thế giới.

    Tui hiểu tấm lòng và tư duy của ông DTQ đối với dân tộc, với đất nước trong tình thế gay cấn ở biển đông. Chỉ phân tích sơ qua một đoạn như thế, chỉ mong rằng ông sẽ có những lập luận chặt chẽ, sắc xảo hơn sau này. Thế thôi! chúc các bác vui… 🙂 😉 😛
    Ai Nghĩ Dùm Tôi

    • Thanh says:

      Bác Ai Nghĩ Dùm Tôi cũng thông cảm với ô. DTQ một chút, là ô. ấy vưỡn phải sống trong cái nôi hình chữ S này nên không thể nói mạnh hơn được nếu có thể, tôi nói “nếu có thể” vì có thể ô. ấy cũng chỉ cần nghĩ đến vậy thôi.
      Vả lại, có nhiều tiếng nói như Ô.DTQ này cũng đã là tiến bộ rồi bác ANDT nhỉ!
      Kính bác!

    • Quý Vũ says:

      Có được phát biểu như ông DTQ trong lúc hầu hết nhân sĩ, trí thức đều im hơi lặng tiếng, thậm chí cả những còm sĩ trên blog cũng dùng nick , thì đó là điều đáng hoan nghênh rồi. Tôi không ủng hộ lắm phân tích của bác (bởi thực sự cũng mới một chiều), khi mà những bước chân chỉ mới khẽ đặt xuống đường đã bị chặn lại thì lời cổ vũ cho những điểm tích cực, không riêng của ông DTQ, là đáng để động viên, tạo điểm sáng cho những tiếng nói mạnh mẽ, tích cực khác.

      Người ta vẫn bảo “Cây ngay không sợ chết đứng”, nhưng hiện giờ, “không chết đứng” mà….”gãy ngang” luôn. Phát biểu cần sự “uốn éo” một chút cũng phải thôi.

      Thank bác ANDT!

    • Quý Vũ says:

      ———— trích comment của bác ANDT —————-
      Nghe cái tiêu đề và lời dẫn giải: “Ông Dương Trung Quốc tỏ ra ngạc nhiên và băn khoăn về việc lãnh đạo Trung Quốc có những hành xử thiếu quân tử, mà ông gọi là ‘tiểu nhân’ với Việt Nam, chưa thể hiện đúng mức vị thế của một nước lớn. là mình đã không ưng ý rồi. Cầu mong một nước lớn hành xử “quân tử” với nước nhỏ là đã mang một mặc cảm tự ti, mặc cảm chư hầu của một nước lớn.
      ———— hết trích ——————————————-

      Đọan comment trên, bác ANDT đã áp đặt làm cho mọi người hiểu nhầm ông DTQ, bởi nó là dẫn nhập của BBC. Mặc khác, tôi đã đọc lại vài lần và không hề tìm thấy ý nào cho thấy “…Cầu mong một nước lớn hành xử “quân tử” với nước nhỏ…” như lời bình của bác ANDT, hehe, bác đang….ngon trớn quá chăng???

    • nicecowboy says:

      Bác ANDT ơi, thông cảm và rộng lòng cho ô DTQ đi, nếu đây là trả lời phỏng vấn miệng, thì lời lẽ chắc là không mạch lạc, gảy gọn, sắc sảo như chúng ta viết được. Quan trọng là ông DTQ có ý tốt, và mạnh dạn như thế là đáng hoan nghênh (ông có tên tuổi, chức vụ cụ thể chứ không phải ẩn danh như Cao Bồi muốn bắn ai cũng được, hihi). Vì vậy, Cao bồi xin được biện hộ và đở đạn cho ông DTQ vài phát từ súng của ANDT :

      – chuyện ông DTQ nói về quân tử, tiểu nhân… thì không sai, và cũng không hề có “mặc cảm tự ti . mặc cảm chư hầu” gì đâu. TQ nó to lớn, thì mình phải nhận sự thật là vậy thôi. Biết người biết ta, chứ không nên tự huyển hoặc mình. Nhưng sự to lớn đó không phải là tất cả và là điều kiền đủ để dẫn đến chiến thắng. Ông DTQ biết thế, và đã nêu rõ là chúng ta nên phát huy một sức mạnh “tiềm tàng” khác là “phát huy dân chủ” để chống lại thế to lớn của TQ. Bác ANDT có cái nhìn thiếu thiện cảm với ông DTQ quá không, khi cho là ông “cầu mong” TQ hành xử quân tử với VN ? Cũng câu đó của ông DTQ, thì với cái nhìn tích cực khách quan thì Cao bồi cho rằng ông DTQ đã phê phán “TQ hành sử thiếu quân tử , hay nói cách khác là tiểu nhân đối với VN” . Ông nói đến từ “tiểu nhân” là khán nặng nề, sao ANDT lại cho là ông cầu mong, xin xỏ. Cao bồi thì cho đó là phê phán, không phải “cầu mong” mà là “yêu cầu”. Hehe, chỗ này anh em trong nhà mình tự phê phán nhau hé, Cao Bồi nói là ANDT đã gán chữ vào mồm ông DTQ đấy nhé.

      – Đoạn ông DTQ nói về “phát huy dân chủ”, thì ANDT đã nhận xét chính xác, nhưng nghiêm khắc không thông cảm cho ông DTQ dù biết là ông lỡ lời, nhưng ý ông vẫn đúng chỉ vì ông diễn giải bằng lời nói không được chính xác thôi.

      Thật ra, thay vì nói không chính xác là ““Trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ“., ông DTQ nên nói là “ Trong bối cảnh hiện nay, điều quan trọng nhất/sức mạnh tiềm tàng nhất/ cách khôn ngoan nhất/biện pháp đúng đắn nhất/cái cần nhất…. của VN chính là phải phát huy dân chủ” thì hợp lý hơn và phù hợp với cái ý ông nói trong toàn bài.

      Chỉ cần sửa chữa một tí như thế, thì có lẽ bác ANDT không phê phán ông DTQ về vấn đề này chứ ? Hihi.

      – Tiếp đoạn sau, ông DTQ nói : “Nếu phát huy được dân chủ, thì Nhà nước cũng mạnh mà đất nước càng mạnh.“. Bác ANDT đã phê phán ông DTQ chỗ này, tóm tắt ý ANDT : dựa trên thực tế là nhà nước độc tài, thì làm gì có dân chủ cho người dân, và do đó làm gì có chuyện nhà nước mạnh và đất nước (bao gồm nhân dân) cũng được giàu mạnh ?

      Nhưng ANDT quên đi chữ nếu của ông DTQ : NẾU phát huy được dân chủ . Theo Cao Bồi, nên hiểu rộngý ông DTQ : phát huy dân chủ ở đây là cả ở trong tổ chức nhà nước và nhân dân. “Nếu” nói ở đây thể hiện điều mong ước, dù biết là khó hiện thực, và chủ yếu là về tầng lớp lãnh đạo, cầm quyền.

      Vì thế, hiểu câu nói này của ông DTQ rộng ra “Nếu (nhà nước chấp nhận) phát huy dân chủ (trong tổ chức của mình, và nhân dân được thực hiện quyền làm chủ của mình) thì Nhà nước cũng mạnh , mà đất nước càng mạnh ” …. thì là đúng rồi, và ý này không có gì sai đâu.

      – Đoạn cuối ông DTQ nói về giai đoạn lịch sử 1945- 1950 thì Cao bồi không có ý kiến đúng sai. Tuy nhiên, dường như ý của ANDT chinh xác hơn : lấy ví dụ giai đoạn lịch sử này để chứng minh sức mạnh dân chủ đưa đến chiến thắng là không phù hợp. Vì thật ra giai đoạn đó, ai dám nói là dân chủ thật sự ? Đó chỉ là giai đoạn ngắt quảng của các chính quyền, chính quyền non trẻ chưa vững chắc, chưa đủ “chuyên chính”. Chiến thắng lúc đó một phần là do tinh thần yêu nước, tự chủ, lòng căm hờn, yêu độc lập… một phần là do bối cảnh thế giới….. chứ không thể nói là do phát huy dân chủ.

      Cuối cùng, đồng ý với tất cả là ông DTQ có tấm lòng với dân tộc, mạnh dạn đáng khen so với nhiều người có cương vị, tên tuổi khác. Ông không thể nói nặng hơn, thông cảm chỗ này. Nhưng “ông lập luận chưa được chặtt chẽ, sắc sảo lắm” như ANDT đã nhận xét.

      • nicecowboy says:

        Nói thêm về ô. DTQ : Trước đây cũng ở diễn đàn HM này, Cao bồi cũng không đồng ý với “quan điểm” của ông DTQ về bộ phim Đường tới Thành Thăng Long mà ô. DTQ đã lên tiếng bênh vực những nhà làm phim. Nhưng qua ‘quan điểm” về một việc thì chưa thể đánh giá bản chất con người được.

        Suy ngẫm lại ô. DTQ cũng có lúc này lúc khác, và thật sự rất “hiếu hòa” như từ ông vẫn thường dùng trong bài. Kể từ đó trở đi, trong 3 vị đại biểu QH mà tớ thích nhất (Ô, Nguyễn Minh Thuyết, Ô. DTQ, và ông Nguyễn lân Dũng) tớ chỉ còn rất khâm phục ông NMT thôi.

        Nhưng đâu ra đấy. Bài phỏng vấn với BBC này của ông DTQ thì không đặc sắc lắm, nhưng cũng chả gì đáng phê phán.

      • Hắn says:

        Hổm rày chả thấy gã Cao Bồi Tốt Bụng chui vào “thùng rác” hàn huyên với các bạn ở đây. ANDT chỉ phân tích một đoạn văn nói của bác DTQ để làm mồi câu là Cao Bồi xuất hiện rút súng pằng pằng liền hà! Đúng là: máu tham hễ thấy hơi…”cai lon” thì mê, í em lộn..ý là hơi “chinh chi” thì mê…he he.. :).

        Dạo này ít thấy bác vào ủng hộ đội nhà thế! coi chừng cứ lang thang khám điền thổ mọi nơi, ruộng nhà lại để cho thằng hàng xóm nó vào nó cày thì khộ… hì hì… 🙂
        Hắn

  5. Hà Linh says:

    Trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ. Nếu phát huy được dân chủ, thì Vì thế, trong bối cảnh hiện nay, cái mạnh nhất của VN chính là phát huy dân chủ. Nếu phát huy được dân chủ, thì Nhà nước cũng mạnh mà đất nước càng mạnh
    ———-
    em nghĩ cần thêm một tính từ đi sau từ ” dân chủ”, em nghĩ đó là dân chủ thực sự hay triệt để, chứ nửa vời thì chắc cũng….

  6. Xôi Thịt says:

    Nước Nam có lắm chuyện hay


    Dương Trung Quốc chửi Trung Quốc tiểu nhân
    Lên Văn Tạch tố xe xong thì tạch

    • vd says:

      Xin góp thêm một chuyện khác

      Dương Trung Quốc chửi Trung Quốc tiểu nhân
      Cớm Nhân Dân chặn Nhân Dân đại hội

      (đại hội = tụ tập)

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Tôi chẳng bênh bác DTQ, nhưng XT và vd nói láy từ TRUNG chưa đúng lắm.
        Người Tầu muốn mình là TRUNG TÂM VŨ TRỤ, nên họ tự gọi mình NƯỚC Ở GIỮA. Chữ TRUNG được viết một ô vuông, một sổ đứng, có nghĩa là chính giữa.
        Bác DTQ khi sinh ra ( năm 1947 ) thì người cha là chiến sĩ bảo vệ Thủ đô đã hy sinh vào ngày đầu toàn quốc kháng chiến, người mẹ đặt tên đứa con mồ côi cha là TRUNG VỚI NƯỚC.
        Chữ TRUNG này có bộ TÂM ở dưới, là TRUNG THÀNH VỚI TỔ QUỐC, không phải ở GIỮA VŨ TRỤ.

      • vd says:

        Thưa bác TTV, em nhắc lại câu của bác XT vì thấy có hiện tượng lặp lại từ đồng âm khác nghĩa chứ không dám nghĩ bác DTQ nhỏ đâu ạ. Bác ấy là ĐBQH, to lắm chứ, và ĐBQH do nhân dân bầu ra để làm nhũng việc TO lớn mà bác. Chúc bác vui khỏe.

  7. hgiang says:

    Theo tôi duoc biêt thi biêu tinh chông TQuôc cua nguoi VN o Phap co su ung hô cua nhà nuoc VN, cu thê là su quan VN kêu goi sviên tham gia biêu tinh. Vây thi vi sao biêu tinh trong nuoc bi câm ? So TQuôc ? So dân chung quen thoi biêu tinh, sau này lo ra biêu tinh chông chinh phu ?
    Du sao dây cung là tin hiêu dang mung

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Trong các bộ, ngành, thì ngành ngoại giao là nơi mà “bọn thân Tầu” chui vào để không chế được ít nhất, “bọn thân Tàu” chỉ lũng đoạn được ở “những nơi bị bưng bít thông tin” và làm việc theo lệnh, như Công An và Quân đội.
      Công an, Quân đội bao gồm toàn những anh em trẻ, phần đông là từ nông thôn mà ra, trình độ có hạn, kinh nghiệm thiếu. Nhưng đến khi đất nước lâm nguy và họ phát hiện ra họ bị lợi dụng và bị lừa thì cái gì sẽ xẩy ra?

%d bloggers like this: