Ts Vũ Cao Phan trả lời Tivi Trung Quốc

Tranh cãi. Ảnh internet minh họa

TVN. Tuần Việt Nam giới thiệu toàn văn bài trả lời phỏng vấn Đài truyền hình Phượng Hoàng (Trung Quốc) của TS Vũ Cao Phan, Phó Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc như một góc nhìn cần tham khảo.

Tiến sĩ Vũ Cao Phan , nhà nghiên cứu quan hệ Việt – Trung, Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc đã có buổi trả lời phỏng vấn Đài Truyền hình Phượng Hoàng (Hồng Kông, Trung Quốc) trong tư cách Cố vấn khoa học Viện nghiên cứu Trung Quốc (Viện Khoa học Xã hội Việt Nam). Một phần của bài trả lời phỏng vấn này đã được phát trong Chương trình liên tuyến “Nhất hổ nhất tịch đàm” được truyền phát đến hơn 150 quốc gia trên thế giới tối thứ bảy, 25 /6/2011.

Phía Trung Quốc luôn leo lên trước

Sự thể hiện cứng rắn gần đây của Việt Nam ở Nam Hải (Biển Đông) biểu thị một thái độ gì ?

Trả lời : Nếu chỉ nhìn vào riêng biệt các sự kiện xảy ra gần đây để đánh giá phản ứng và thái độ của Việt Nam thì sẽ không chính xác. Phải nhìn rộng ra một chút, nhìn xa ra một chút. Vài năm gần đây ngày càng có nhiều các tàu đánh cá của phía Việt Nam bị Trung Quốc bắt giữ, tịch thu hết lưới cụ rồi đòi tiền chuộc. Như năm ngoái chẳng hạn, hàng chục tàu thuyền, hàng trăm ngư dân khu vực miền Trung bị bắt giữ. Đây vốn là vùng đánh cá truyền thống lâu đời và yên lành của ngư dân Việt Nam, bây giờ bỗng nhiên liên tục xảy ra những sự việc như vậy.

Có lần tivi Việt Nam chiếu cảnh hàng trăm thân nhân của những người đánh cá đứng, ngồi lam lũ trên bờ biển khóc lóc ngóng lo chồng con trở về đã gây ra rất nhiều bức xúc trong dư luận xã hội (điều này chắc các bạn Trung Quốc không biết).

Nhà đương cục Việt Nam đã nhiều lần tiếp xúc với phía Trung Quốc về vấn đề đó nhưng hầu như không được đáp ứng. Lần này Trung Quốc hành động mạnh hơn thì phản ứng của Việt Nam cũng buộc phải mạnh hơn, không có gì quá bất thường.

Trong tinh thần ấy, tôi nghĩ, phát biểu của lãnh đạo Việt Nam cũng chỉ là những phản ứng tự vệ, đâu có phải là lời lẽ đe dọa chiến tranh như các bạn vừa suy luận. Nếu người dân Trung Quốc thấy bất thường thì có lẽ là vì các bạn không biết đến các sự kiện trước đó như tôi vừa nói.

Còn nếu gọi đây là một sự leo thang thì phải thấy là Việt Nam leo theo các bạn Trung Quốc. Đúng thế đấy, phía Trung Quốc luôn luôn leo lên trước.

Theo ông, tranh chấp trên Nam Hải (Biển Đông) sẽ được giải quyết bằng vũ lực hay đàm phán ?

Trả lời: Ở Việt Nam loại câu hỏi như thế này hầu như không được đặt ra; tôi nói hầu như nghĩa là không phải không có. Mặc dù Việt Nam đã phải đương đầu với nhiều cuộc chiến tranh suốt hơn nửa thế kỷ qua nhưng không nhiều người nghĩ đến khả năng có một cuộc chiến tranh Trung – Việt vào lúc này vì những hòn đảo ở Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải).

Về phía cá nhân, tôi tin cuộc tranh chấp sẽ được giải quyết một cách hòa bình. Thứ nhất là vì Chính phú hai nước luôn luôn cam kết sẽ giải quyết những tranh chấp này không phải bằng vũ lực mà thông qua con đường ngoại giao, đàm phán thương lượng.

Thứ hai, cả hai nước đều đang ra sức phát triển kinh tế sau nhiều năm bị tàn phá bởi Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc và chiến tranh ở Việt Nam; và công cuộc xây dựng phát triển kinh tế này đang đạt được những kết quả khả quan, chắc là không bên nào muốn để chiến tranh một lần nữa kéo lùi sự phát triển của đất nước mình.

Thứ ba, bối cảnh của một thế giới hiện đại – tôi muốn nói đến một dư luận quốc tế đã trưởng thành – sẽ mạnh mẽ góp sức ngăn ngừa một khả năng như vậy.

Thứ tư, và điều này cũng rất quan trọng, là nếu chính phủ hai nước có nóng đầu một chút thì lý trí và tình cảm của nhân dân cả hai bên sẽ giúp cho họ tỉnh táo hơn, tôi tin như vậy. Tôi xin hỏi lại anh, chắc anh cũng không muốn có muốn một cuộc chiến tranh chứ ?

Tuy nhiên, vẫn có thể xảy ra những va chạm, xung đột nhỏ.

Bản chất của tranh chấp Trung – Việt

Bản chất của sự tranh chấp Trung – Việt, theo ông, là vấn đề kinh tế hay chủ quyền ? Việt Nam nhìn nhận nguyên tắc “gác tranh chấp, cùng khai thác” như thế nào ?

Trả lời: Đây là một câu hỏi thú vị. Các sự kiện ở Biển Đông cho thấy có cả màu sắc tranh chấp về kinh tế lẫn tranh chấp chủ quyền. Quan sát khách quan thì thấy Trưng Quốc có vẻ nghiêng về lý do kinh tế, còn Việt Nam nghiêng về lý do chủ quyền nhiều hơn. Cách nhìn vấn đề như vậy sẽ giải thích được tại sao Việt Nam không mặn mà lắm với việc “gác tranh chấp, cùng khai thác”. Ta thử phân tích xem tại sao nhé. Và đây là ý kiến của cá nhân tôi thôi.

Đảo Trường Sa. Ảnh: VNN.

Lý do thứ nhất là tài nguyên thì có hạn, một khi khai thác hết rồi điều gì sẽ xảy ra? Liên quan đến nó là lý do thứ hai: “gác tranh chấp, cùng khai thác” mà các bạn vừa nêu mới chỉ là một nửa lời căn dặn của ông Đặng Tiểu Bình mà nguyên văn là: “Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác“, có đúng không? Như thế có nghĩa là khi đã cạn kiệt tài nguyên khai thác rồi, Việt Nam chẳng còn gì và Trung Quốc thì vẫn còn cái cơ bản là “chủ quyền“! Mà những hòn đảo và vùng biển ấy đâu chỉ có giá trị về tài nguyên?

Tôi ủng hộ việc hai nước cùng hợp tác khai thác tài nguyên ở Biển Đông nhưng ít nhất trước đó cũng phải làm sáng tỏ đến một mức độ nhất định nào đó (nếu chưa hoàn toàn) vấn đề chủ quyền.

Về câu hỏi của các bạn là bản chất của cuộc tranh chấp Việt – Trung là gì, kinh tế hay chủ quyền thì tôi đã phát biểu như vậy. Nhưng nếu cho tôi được phát triển theo ý mình thì tôi nói rằng, bản chất của cuộc tranh chấp này là chính trị. Quan hệ Việt – Trung không yên tĩnh đã từ mấy chục năm nay rồi và nó là một dòng gần như liên tục, trước khi xuất hiện vấn đề biển đảo những năm gần đây, có phải vậy không? Để giải quyết nó, các nhà lãnh đạo cần phải ngồi lại với nhau, ở cấp cao nhất ấy, một cách bình đẳng, bình tĩnh, thẳng thắn và chân thành. Vấn đề hóc búa đấy. Đương đầu với sự thật không dễ dàng, nhưng sẽ dễ dàng nếu xuất phát từ thiện chí mong muốn một sự bền vững thực chất cho tình hữu nghị Việt – Trung.

Làm gì để duy trì quan hệ hữu hảo Việt – Trung?

Theo ông, tương lai phát triển của quan hệ Trung – Việt sẽ như thế nào ? Làm cách nào để có thể duy trì quan hệ hữu hảo giữa hai nước ?

Trả lời: Tôi là một người có nhiều năm công tác ở Hội Hữu nghị Việt – Trung, có nhiều mối quan hệ gắn bó với Trung Quốc và nói một cách rất chân thành là tôi yêu Trung Quốc, khâm phục Trung Quốc và thậm chí có thể gọi là “thân Trung Quốc” cũng được. Vì thế, điều mong muốn thường trực của tôi là làm sao xây dựng được một mối quan hệ tốt đẹp, thật sự tốt đẹp giữa nhân dân hai nước. Chắc các bạn cũng muốn vậy. Nhưng có không ít việc phải làm. Có việc phải bắt đầu lại.

Trước hết, như tôi đã nói là phải ngồi lại với nhau. Có vị bảo với tôi là ngồi mãi rồi còn gì. Không, ngồi như vậy chưa được, ngồi như vậy không được. Ngồi thế không phải là ngồi thẳng.

Về phần mình với mong muốn như vậy, tôi xin được gửi gắm đôi điều giống như là những lời tâm sự đến các bạn:

Thứ nhất là, vấn đề đàm phán song phương giữa hai nước. Tôi nghĩ đàm phán song phương cũng tốt, cũng cần thiết. Những nơi có tranh chấp đa phương như quần đảo Trường Sa (Nam Sa) thì cần phải đàm phán nhiều bên còn như quần đảo Hoàng Sa (Tây Sa) là vấn đề của riêng hai nước Việt Nam và Trung Quốc lại khác. Nhưng Chính phủ các bạn lại tuyên bố Hoàng Sa dứt khoát là của Trung Quốc, không phải là vấn đề có thể đưa ra đàm phán. Vậy thì còn cái gì nữa để mà “song phương” ở đây? Chính tuyên bố ấy của Trung Quốc đã đóng sập cánh cửa “con đường song phương”.

Tình trạng tranh chấp Hoàng Sa rất giống với tình trạng tranh chấp của đảo Điếu Ngư, giữa Trung Quốc và Nhật Bản mà ở đấy, địa vị của Trung Quốc hoàn toàn giống như địa vị của Việt Nam ở Hoàng Sa lúc này. Chẳng lẽ Trung Quốc lại có một tiêu chuẩn kép cho những cuộc tranh chấp giống nhau về bản chất sao ?

Thứ hai là, chúng ta thường nói đến sự tương đồng văn hóa giữa hai nước như là một lợi thế cho việc chung sống hữu nghị bên nhau giữa hai dân tộc. Điều đó đúng một phần, nhưng mặt khác, văn hóa Việt Nam, nhất là văn hóa ứng xử có sự khác biệt với lớn Trung Quốc. Nếu văn hóa ứng xử của người Trung Quốc là mạnh mẽ, dứt khoát, quyết đoán (và do đó thường áp đặt?), nặng về lý trí, thì văn hóa ứng xử của người Việt Nam là nhẹ nhàng, khoan dung, nặng về tình, ơn thì nhớ lâu, oán thì không giữ. Hình như các bạn Trung Quốc chưa hiểu được điều này ở người Việt Nam. Cần phải hiểu được như vậy thì quan hệ giữa hai bên mới dễ dàng.

Tôi có thể lấy một ví dụ. Những sự kiện ở Nam Kinh, ở Lư Cầu Kiều xảy ra đã hơn bảy chục năm rồi. Nhưng mỗi khi có vấn đề với Nhật Bản, người Trung Quốc lại xuống đường biểu tình, đầy căm thù nhắc lại những sự kiện ấy. Người Việt Nam thì không như vậy. Phát xít Nhật đã góp phần gây ra nạn đói giết chết hàng triệu người Việt Nam năm 1945, và trong cuộc chiến tranh Việt Nam 1965 – 1975, người Mỹ, người Hàn Quốc đã gây rất nhiều tội ác đối với nhân dân Việt Nam. Nhưng sau chiến tranh, chính những người lính các nước này khi trở lại Việt Nam đã rất ngạc nhiên bắt gặp những nụ cười niềm nở thân thiện của người dân. Có lẽ nhờ thái độ, cách ứng xử đó của người Việt Nam chăng mà Mỹ, Nhật, Hàn cuối cùng đã trở thành những đối tác kinh tế và thương mại lớn, và là những nước viện trợ hàng đầu cho Việt Nam sau chiến tranh?

Nói như thế vì tôi thấy rằng, cách ứng xử nặng nề của phía Trung Quốc đối với Việt Nam đã và đang đẩy những người Việt Nam vốn rất yêu quý Trung Quốc ra xa các bạn, chứ không phải là Việt Nam cố đi tìm những liên minh ma quỷ để chống Trung Quốc.

Lấy thêm một ví dụ nữa nhé! Bây giờ chúng ta đã có thể hiểu bản chất sự kiện (cũng có thể gọi là cuộc chiến tranh) tháng 2/1979 rồi. Người Việt Nam đã muốn quên đi, và khi tiếp xúc với các bạn Trung Quốc vẫn luôn giữ một sự niềm nở chân tình. Trái lại người Trung Quốc rất hay nói đến sự kiện đó. Các bạn biết không, năm 2009, tôi chẳng để ý đó là năm gì, giở báo, mạng của các bạn mới biết là đã 30 năm kể từ 1979. Không phải chỉ vào tháng 2 đâu mà suốt cả năm 2009 người ta nói về sự kiện này. Hàng mấy trăm bài viết, nhiều bài trên mạng mà nhìn vào chỉ muốn khóc. Lời lẽ thật tàn tệ. Thôi, cho chuyện này qua đi …

Thứ ba là, quan hệ giữa hai nước chúng ta thậm chí phải trở nên đặc biệt vì chúng ta có sự tương đồng văn hóa, lịch sử, là láng giếng không thể cắt rời, từng hoạn nạn có nhau (bản thân tôi là một người lính trong chiến tranh, tôi không thể nào quên sự giúp đỡ chí tình của nhân dân Trung Quốc về cả vũ khí, lương thực mà mình trực tiếp được sử dụng). Hai nước chúng ta lại đang cùng cải cách mở cửa, phát triển kinh tế. Chừng ấy lý do là quá đủ để quan hệ này trở nên hiếm có, trở nên đặc biệt.

Tôi nói như vậy là muốn phát biểu thêm rằng, hai nước còn một lý do tương đồng nữa là cùng thể chế chính trị, cùng ý thức hệ, điều hay được người ta nhắc đến.

Nhưng theo ý kiến cá nhân tôi – của riêng tôi thôi nhé – thì không cần nhấn mạnh điểm tương đồng này. Nó tồn tại như một điều kiện, một lý do thế thôi, không cần nhấn mạnh như cách hai nước vẫn làm. Giữa các nước có cùng ý thức hệ kiểu này vẫn xảy ra xung đột, chiến tranh vì quyền lợi quốc gia như chúng ta đã biết đấy thôi. Thực tế là quyền lợi quốc gia cao hơn ý thức hệ. Chúng ta nên thẳng thắn nhìn nhận vậy để khỏi dối lòng nhau.

Hơn nữa, giả dụ một ngày nào đó một trong hai nước chúng ta có một thể chế chính trị khác thì sao, chúng ta lúc ấy còn cần duy trì quan hệ láng giềng tốt nữa không ? Vẫn cần chứ, rất cần. Vậy thì …

Tôi rất sẵn lòng cùng các bạn làm tất cả những gì để hai dân tộc Việt Nam và Trung Hoa đã hiểu biết càng hiểu biết nhau hơn nữa, đã gần gũi càng gần gũi nhau hơn nữa.

Cám ơn Đài Truyền hình Phượng Hoàng đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn này.

PS. Bác nào có cái video phỏng vấn post lên cho bà con nghe thực hư thế nào. Cách trả lời của Ts. Vũ Cao Phan khá thẳng thắn và khá đúng bản chất vấn đề trong quan hệ Việt Trung. Cảm ơn Ts. rất nhiều.

Xem bài phỏng vấn trên Tuần Việt Nam

Advertisements

83 Responses to Ts Vũ Cao Phan trả lời Tivi Trung Quốc

  1. Great blog here! Also your website loads up fast!
    What host are you using? Can I get your affiliate link to your
    host? I wish my website loaded up as fast as yours lol

  2. Hoang Phuong Quynh says:

    ‘Đã đến lúc nói thẳng với Trung Quốc’
    Tiến sỹ Vũ Duy Phú
    Gửi cho BBC Việt ngữ từ Hà Nội

    Tác giả cho rằng chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi ở TQ có nguồn gốc sâu xa từ trong lịch sử phong kiến Trung Hoa.

    Chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi tham lam bành trướng bá quyền Trung Quốc hiện nay là hiện thân của phong kiến Trung hoa từ ngàn xưa.

    Trung Quốc, sau khi làm cách mạng dân tộc dân chủ tư sản thắng lợi 1949, đã định hướng (lý thuyết) tiến tới xây dựng xã hội chủ nghĩa đích thực nhưng theo quy luật tự nhiên, không thể bỏ qua giai đoạn phát triển Tư bản chủ nghĩa như đang diễn ra.

    Sự chớ trêu là ở chỗ, các nước tư bản chính hiệu đã trải qua hết những giai đoạn phát triển sơ khai, tích lũy tư bản ban đầu từ thực dân cũ, thực dân mới, đến đế quốc, rồi chiến tranh dành giật thị trường, chia lại thuộc địa…

    Họ cũng đã trải qua hết vinh, nhục, thắng, bại, phục hưng, suy thoái nhiều lần và nhiều dạng thức khác nhau, qua hai, ba thế kỷ, nay đã chuyển sang thời kỳ tư bản chủ nghĩa chín muồi, liên kết hội nhập toàn cầu trên nền tảng văn minh tư sản, dân chủ nhân quyền, kinh tế tri thức và xã hội hóa dần dần doanh nghiệp và lao động, hướng tới những nhiệm vụ cấp bách toàn nhân loại đang đòi hỏi giải quyết gấp rút và thiết thực hơn…

    Trong khi đó thì Trung Quốc, to lớn gần 1 tỷ rưỡi dân, mới bước vào thời kỳ tích lũy tư bản ban đầu để tăng trưởng kinh tế, phát triển muộn theo con đường tư bản chủ nghĩa.

    “Nông nổi, bồng bột”

    Trong khi khủng hoảng thiếu nhiều mặt của loài người đang tới gần; tình trạng suy thoái đạo đức chính trị – xã hội, cùng những mâu thuẫn nội quốc nhiều mặt, vẫn đang nổi lên như một nguy cơ tiềm tàng có thể làm sụp đổ chế độ (TQ) từ bên trong
    TS Vũ Duy Phú

    Chính bởi vì là một nước quá lớn, nên Trung Quốc không thể đi tắt đón đầu bỏ qua các giai đoạn phát triển cổ điển cần thiết của tư bản chủ nghĩa.

    Nhưng, một mặt, Trung Quốc lại có tham vọng rất lớn muốn chiếm đoạt vị trí đứng đầu thế giới một cách nhanh chóng.

    Nên chủ trương của một bộ phận giới tinh hoa Trung Quốc nông nổi, bồng bột, nghĩ rằng, với số dân lớn, tổng sản lượng to, có thể xây dựng lực lượng quân sự hùng mạnh… giúp vượt qua nhanh chóng những khuyết tật của tư bản chủ nghĩa cổ điển, nhanh chóng bành trướng, chiếm đoạt để xoán ngôi cường quốc đứng đầu thế giới.

    Mặt khác, vì trật tự thế giới từ lâu đã “an bài”, tài nguyên và các nguồn nhiên liệu chiến lược từ lâu đã được “phân chia” xong, trong khi khủng hoảng thiếu nhiều mặt của loài người đang tới gần; tình trạng suy thoái đạo đức chính trị xã hội, cùng những mâu thuẫn nội quốc nhiều mặt vẫn đang nổi lên như một nguy cơ tiềm tàng có thể làm sụp đổ chế độ (TQ) từ bên trong.

    Những điều đó không chỉ đe dọa nghiêm trọng tham vọng bá chủ thế giới, mà còn đe dọa ngay sự ổn định và tồn tại của chế độ hiện tồn tại của Trung Quốc.

    Đó chính là nguyên nhân quan trọng nhất thúc đẩy một bộ phận chính quyền và người dân Trung Quốc hoang mang, lo lắng, trở nên mất sáng suốt và thiếu nhân đạo, đã đang đưa ra hoặc thôi thúc lãnh đạo nước họ ra những chủ trương, chính sách và hành động mất khôn ngoan.

    Thậm chí đây là những chính sách dã man, sảo quyệt, đe dọa hoặc tạo ra mối đe dọa tiềm tàng đối với nhiều vấn đề, nhiều khu vực, nhiều nước trên thế giới, mà cụ thể nhất là tại Đông Á và Đông Nam Á, trong đó điển hình nhất là đối với Việt Nam.

    ‘Cái khó và dở’

    Trung Quốc cho biết sẽ tăng cường hải quân và các hoạt động hải giám và tuần duyên trên Biển Đông.

    Cái khó và cái dở của Trung Quốc là ở chỗ, một mặt, chính vì là kẻ đến sau, phát triển Tư bản chủ nghĩa muộn, chưa từng trải nghiệm những “vinh quang cùng thất bại cay đắng” như những nước tư bản đi trước, nên mới dám đặt tham vọng sớm vươt qua các nước tư bản đi trước, bằng chính những công cụ bạo lực và thủ đoạn mà các nước đó từng sử dụng.

    Trung Quốc đã quên tâm trạng hận thù trong quá khứ khi bị các cường quốc thời trước chèn ép.

    Mặt khác, thời thế đã thay đổi rất nhiều, văn minh thế giới đã khác hẳn thời xưa, nên ý đồ bành trướng cho nhanh, chiếm đoạt cho nhiều, tích lũy tiềm lực kinh tế lớn để có đủ khả năng chèn ép các nước khác, xoán ngôi đứng đầu thế giới hòng đem lại nhiều “lợi ích to lớn” phi nghĩa cho bản vị dân tộc của mình, bây giờ đã không còn thích hợp.

    Thế giới ngày nay không chấp nhận một nước đứng đầu trên nền tảng áp đặt, cường quyền, phi nhân tính và chủ yếu lại chỉ dẫn đầu về lực lượng vật chất.

    Một mô hình chính trị văn hóa xã hội tiến bộ để được thế giới thừa nhận là điều kiện cần cho một nước đứng đầu thế giới, thì còn lâu Trung Quốc mới với tới.

    Sự lệch pha rất lớn giữa phát triển kinh tế và chính trị xã hội vốn tạo ra nguy cơ tiềm tàng nội sinh chính là chỗ yếu nhất, là kẻ thù bên trong của Trung Quốc bá quyền hiện nay.

    Và đấy lại chính là một trong những đồng minh tự nhiên của chúng ta giúp sức cản phá những ý đồ và hành động ngang ngược lộng hành, hướng khó khăn bên trong ra bên ngoài của Trung Quốc hiện thời.

    ‘Tư duy sai lầm’

    Chủ trương tuyên truyền, vận động sâu rộng bản chất vần đề cho đông đảo nhân dân TQ và nhân dân thế giới biết bản chất sâu xa của vấn nạn bành trướng Trung Quốc hiện đại là vô cùng quan trọng
    TS Vũ Duy Phú

    Tuy nhiên, nên nhớ rằng, những hành động bạo hành, bất chấp luật pháp và dư luận thế giới hiện nay của Trung Quốc ở Biển Đông chính là kết quả của tư duy sai lầm từ gốc chỉ của một bộ phận giới lãnh đạo Trung Quốc hiện đại.

    Chúng ta tin rằng, những tư duy kiểu ấy, những hành động nông nổi, nóng vội mang dáng dấp cuồng vọng hùng hổ phát triển ác tính kiểu Maoist Đại nhẩy vọt, Cách mạng Văn hóa, Gió Đông thổi bạt gió Tây.

    Nay, thay vì đả đảo “Đế quốc Mỹ là con hổ giấy”, lại đang cố dựng lên một “Đế quốc Mỹ” mới trong lòng Trung Quốc nhưng sớm muộn sẽ bị chính nhân dân Trung Quốc và người dân thế giới chống lại, nên tất yếu những tư duy ngông cuồng ấy sẽ thất bại.

    Trên cơ sở những trình bầy và nhận định như trên, thì chủ trương tuyên truyền, vận động sâu rộng bản chất vần đề cho đông đảo nhân dân Trung Quốc và nhân dân thế giới biết bản chất sâu xa của vấn nạn bành trướng Trung Quốc hiện đại là vô cùng quan trọng.

    Điều này phù hợp với chủ trương chung đa phương, hòa bình, giải quyết vấn đề Biển Đông mà hội nghị Bộ trưởng quốc phòng các nước, trong đó có Trung Quốc, vừa đồng thuận.

    Tuy nhiên, chúng ta (Việt Nam) tuyệt nhiên không nên có một chút chủ quan lơ là trong việc chuẩn bị tư tưởng và lực lương để tạo ra nhiều sáng kiến và tổ chức đối phó với những hành động bành trướng bá quyền đang lên hiện nay của Trung Quốc.

    Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của Tiến sỹ Vũ Duy Phú, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu các Vấn đề Phát triển (VIDS/Vusta). Tác giả từng tu nghiệp tại Trung Quốc và hiện phụ trách Diễn đàn Dư luận Phát triển thuộc Viện VIDS.

  3. Trần Khuê says:

    Cảm ơn Bác Vũ Cao Phan thật nhiều. Cháu thật xúc động và cảm phục về bài viết của Bác trả lời về tình hình Biển Đông trên đài truyền hình Phượng Hoàng. Bài trả lời của Bác thật thấu tình đạt lý. Cháu đọc đi đọc lại nhiều lần và nhận thấy Bác đã dùng cả trái tim của người con Việt Nam cộng với sự uyên bác, từng trải, khôn khéo của mình để viết ra những câu trả lời tuyệt vời như thế. Trong ván cờ này, Bác đã đặt những phần tử kích động chiến tranh ở Trung Quốc vào thế khó xử: Nếu họ vẫn muốn chiến tranh xảy ra, họ là người chẳng biết phải trái là gì và càng làm ô danh cho chính đất nước Trung Quốc rộng lớn vì một nước lớn nhưng không làm theo chính nghĩa. Cháu nghĩ ngòi bút của Bác sẽ có sức công phá rất lớn, không cần dùng tới súng đạn nhưng có thể dẹp tan âm mưu của họ. Bác đã làm rạng danh cho người Việt nói chung và giới học giả Việt Nam nói riêng.
    Một lần nữa, Cháu xin cảm ơn Bác thật nhiều.

  4. Hong says:

    Tôi có gửi video bài phỏng vấn tiến sĩ Phan trong phản hồi cho buivtruong ở dưới, nhưng có thể nó chìm sâu quá nhiều bạn sẽ không thấy để tham khảo.

    Xin chép lại ở đây:
    http://translate.googleusercontent.com/translate_c?hl=en&rurl=translate.google.com&sl=zh-CN&tl=en&u=http://v.ifeng.com/news/world/201106/765d80f3-1be6-4cc3-934f-17ed2a005508.shtml&usg=ALkJrhjhAkgzNJTSqvdhM1uL_NqQQszWHQ

    Tôi có cảm nghĩ được đài Phượng Hoàng (Phoenix TV) mời là cơ hội rất hay, theo Wikipedia thì đài Phượng Hoàng thân TQ, và đa số người lục địa và Đài Loan xem đài này là nguồn tin duy nhất về Hong Kong. Giá như các nhà khoa học của ta có thể trao đổi ngay bằng tiếng Hoa, hoặc ít nhất là tiếng Anh, thì tác dụng có lẽ sẽ lớn hơn nhiều.

    • Anh Kiệt says:

      Em xin đội ba thúng rất đầy lời cảm ơn chân thành đến bác ạ.

  5. Xôi Thịt says:

    Góp vui với mọi người 1 chút, nghe cho đỡ buồn 🙂 . Đây là trích thư hôm qua của 1 ông bạn học cùng XT ngày xưa, hiện làm cho một NGO ở Hà Nội. XXX là tên của tổ chức này (tạm che để bảo đảm tính riêng tư 😉 )


    tao họp group finance XXX hôm nay tổ chức ở Hà nội, có con finance o TQ sang, nó sợ, lúc đầu còn định không sang họp – cuối cùng sang thì muộn 1 ngày, và nó nói là bên kia nói nhiều lắm, có bản tin tóm tắt update hàng ngày, thậm chí còn được nghe tuyên truyền là tướng nào đấy của VN nói là HN sẽ đánh thẳng đến tận Bắc Kinh, nghe cứ như đùa, nhưng là chuyện thật ở bên đấy. và cảm nhận của nó, là quân đội TQ rất yếu – mình cứ cười ngất ra…

    Bảo đảm thông tin đa chiều 😀

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      @ XÔI THỊT.
      Lịch sử chứng minh rằng Trung Quốc chưa bao giờ thắng Việt Nam, đó là chắc chắn.
      Thời kỳ Chính quyền và ĐCS Trung Quốc còn lợi dụng được VN, lúc nào họ cũng tuyên truyền “VN anh hùng, VN bách chiến bách thắng” khiến nhân dân TQ rất nể sợ VN, đó cũng là chắc chắn.
      Cho nên, chuyện hài của XT có thể có thật.
      Hơn nữa, hiện nay bọn người TQ trà trộn ở VN rất đông, nhưng toàn là bọn thất nghiệp, đói khát, chúng hung tợn, nhưng ô hợp, bẩn thỉu, nhếch nhác và vô tổ chức.Chúng là bọn lao động chui, gây rối ở khắp nơi ( Đất Hoa Lư của Tổng Cua có hàng nghàn tên? )
      Đảm bảo rằng nếu chiến tranh nổ ra thì dẹp bọn này rất dễ.

      • Xôi Thịt says:

        Bác Vân,

        XT muốn nói một cách công bằng hơn. Nó đã từng ỷ đông hiếp yếu và có 1 quãng thời gian dài đô hộ nước mình nhưng cha ông ta đã kiên cường bất khuất đứng lên giành độc lập. Kể từ khi Cụ Ngô Quyền đánh giặc Nam Hán chấm dứt thời kỳ Bắc thuộc đến giờ, quan hệ giữa 2 bên chưa bao giờ là dễ dàng và một sự thật không phủ nhận được là thời đại HCM (kéo dài đến tận nay) là thời kỳ mà dân Việt Nam ta chịu lép vế trước bọn giặc Tàu nhiều nhất.

        Đối phó với giặc ngoài không đáng ngại bằng đối phó với thù trong. Những người đặt lợi ích bản thân và /hoặc của một nhóm nhỏ lên trên lợi ích của toàn dân tộc sẽ không thể tồn tại lâu. XT nhất chí với ý kiến bác Vân từng đề cập trước đây, khi ấy ta dẹp chúng trước rồi cùng nhau chống giặc.

  6. dobatnhi says:

    Mỹ, nước lũ tấn nhà máy hạt nhân Fort Valhoun
    [Chiêm tinh] Nước Mỹ sẽ hứng chịu thảm họa hạt nhân
    Link: http://dobatnhi.wordpress.com/2011/06/29/chiem-tinh-nuoc-my-se-hung-chiu-tham-hoa-hat-nhan/

    • misa says:

      bác làm ơn chiêm tinh hộ xem Việt Nam bao giờ trở thành cường quốc như Nhật? Khi VN trở thành cường quốc về khoa học, công nghệ thì cái nghề bói toán, chiêm tinh gọi là gì? Pseudo-science?

  7. Ngocgiap884 says:

    Giá bác phan này thay chỗ của ông hồ xuân sơn thì hay biết mấy.

  8. Rất thích ý kiến của Sóc, cảm ơn KD “đã chít cười vì bọ”. Vui vì có nhiều người đồng cảm với tui.

    • Sóc says:

      Ôi vinh dự cho cháu quá nhà văn ơi!
      Hôm nay Quê choa nhà bác “nóng, cúp điện” bác sang chơi ạ? -;)
      Kệ đi bác, thành viên nhỏ nhất nhà thay mặt chủ nhà (đi lắp dây mạng dưới chân bàn các cô chân dài ), mang nước đãi khách và chúc bác nghỉ ngơi thoải mái, refresh lại để Quê Choa bước vào một giai đoạn mới hay hơh nữa 🙂

      • Hiệu Minh says:

        Sóc nhầm rồi. Bác Lập tự khóa còm bên Que Choa nên không thể còm, bức bối quá nên sang đây đó

        Định đưa bài của bác cho anh chị em làm thịt nhưng nghĩ thương nhà văn. Họ bình linh tinh lại ảnh hưởng đến…lý lịch, khổ đời ra

        Đùa thôi, cảm ơn bác Lập đã thăm nhà.

  9. tam says:

    rat hay

  10. Quý Vũ says:

    Đọc thấy bác VCP nói: “…..giả dụ một ngày nào đó một trong hai nước chúng ta có một thể chế chính trị khác …..”, tôi có chút suy nghĩ ăn theo cái giả dụ đó. Một trong hai nước, vậy nước nào?

    Trong vấn đề Biển Đông (BĐ), TQ luôn khăng khăng đàm phán song phương với nước có tranh chấp, tức một hình thức tiếp cận vấn đề cô lập, dạng thức ĐÓNG, không muốn tiếp nhận các ý kiến đa chiều. Đây cũng là điểm đặc trưng của các nước theo chủ nghĩa…..CS. Bởi vì, khối Mac-Lê vẫn khẳng định 1 đảng. Vậy xem ra, cái giả dụ của bác VCP không thể xảy ra với TQ.

    Với VN, rõ ràng chủ quyền BĐ là tối hệ trọng và cũng rõ ràng, VN ta đang muốn vấn đề BĐ được giải quyết bằng tiếp cận đa phương. Điều này bộc lộ một vấn đề cốt tử là: “Điều gì càng quan trọng, càng cần cách tiếp cận và giải quyết MỞ, tức đa diện, đa ý kiến, đa chiều”….mà thể chế 1 đảng lại không chấp nhận đa nguyên…. Chỉ suy nghĩ tới đó thì tối mắt chẳng viết thêm được, các bác thứ lỗi……..

    • Người sưu tầm says:

      Phần khó viết đã viết rồi mà. Rõ ràng tôi hiểu LQV 🙂

    • Xôi Thịt says:

      Tôi vẫn chưa hiểu, đề nghị bác viết tiếp 🙂

      • Quý Vũ says:

        Trong nhà HM, tui “sợ” nhất là hai vị LVS và XT, chẳng biết 2 cụ này “chơi” bằng gì, bằng…… búa hay mã tấu để mà né. Cũng may bác Say thường xỉn nên ít ra chiêu.

        Chả dám viết tiếp cái điều mình muốn viết, nếu có viết cũng bị chủ nhà delete, hehe.
        —————————————-

        Tám với bác XT một chút, tôi đang cùng vài người bạn góp chút tiền, quà đi thăm bà con ở Quảng Ngãi (cách Sài Gòn 880 km), chỉ những gia đình có con em bị nhiễm chất độc da cam thôi.

        Mình đi trực tiếp để bảo đảm tiền của mình không rơi chỗ khác. Nhưng cũng chính vì vậy mới thấy những cố gắng của mình như muối bỏ bể. Số lượng người bị nhiễm chất độc da cam nhiều quá.

        Chăm một đứa con lành lặn nhưng bị bệnh, đã làm bố mẹ lo lắng, mất ăn mất ngủ. Thế nhưng, chăm một hình hài con trẻ bị nhiễm chất độc da cam, từ mới lọt lòng cho tới lớn, thật không hình dung hết nỗi vất vả, cơ cực của những bà con vốn đã rất nghèo này. Chai sạn như mình mà gặp họ vẫn đầy xúc động và thương cảm. Vẫn chưa về lại SG, hôm nay còn đi thăm một làng ung thư.

        Thanks bác XT!

      • Duc says:

        Bác QV, bác làm em xúc động và đang cố không khóc đây. Đúng là chỉ trực tiếp làm những việc như bác mới biết lúc đó mình cảm nhận ra sao. Bác có gặp khó khăn gì với các vị “nô bộc” của dân không? Bác chia sẻ thêm kinh nghiệm để mọi người còn tránh.

        Mà sao bác không tranh thủ chạy ra Hà Nội chơi một chuyến nhỉ? Bác “Chăn Đủ Thứ” cũng sắp ra ngoài này công tác. Chắc vì thế nên dạo này ngay cả bên Vỉa hè cũng chẳng thấy bác ấy đâu?

        @NCB: sắp sang tháng 7 rồi. Tình hình thế nào hả bác?

      • Duc says:

        He he, nói thêm chút. Ở đây em sợ nhất bác Say và bác Tỉnh (HM). Nói thật chứ không phải “sợ” trong ngoặc kép như bác QV đâu. 😀

      • Xôi Thịt says:

        Cảm ơn bác QV đã cùng chia sẻ.

    • misa says:

      em thấy dù bọn Tàu nó có tự do dân chủ và giả sử bớt mọi rợ hơn bây giờ (nghĩa là văn minh lên một tí) thì nó cũng vẫn bắt nạt mình phải không ạ? Nó vẫn là nước lớn. Vẫn là cá lớn nuốt cá bé.
      Tuyệt vời nhất là bọn Tàu bị chia 5, xẻ 7, đánh nhau ì xèo 😀 Không biết bác gì chiêm tinh ở trên có ấy tinh ra được bao giờ nó chia 5, xẻ 7 không?

  11. Hà Linh says:

    Nhưng nếu cho tôi được phát triển theo ý mình thì tôi nói rằng, bản chất của cuộc tranh chấp này là chính trị. Quan hệ Việt – Trung không yên tĩnh đã từ mấy chục năm nay rồi và nó là một dòng gần như liên tục, trước khi xuất hiện vấn đề biển đảo những năm gần đây, có phải vậy không? Để giải quyết nó, các nhà lãnh đạo cần phải ngồi lại với nhau, ở cấp cao nhất ấy, một cách bình đẳng, bình tĩnh, thẳng thắn và chân thành
    ———
    Đúng vậy, thẳng thắn và chân thành( e khó đây) nhưng mà hôm rồi nghe tuyên bố của ông Thứ trưởng Bộ NG nhà mình, HL nghe thấy sao vô lý quá, rõ ràng ngay nhà mình đã không thẳng thắn thì họ cần gì phải chân thành..

  12. tam says:

    Rằng hay thì thật là hay, nhưng lý sự với bọn kẻ cướp chỉ vô ích thôi. Tốt nhất là quên cái khẩu hiệu “láng giềng hữu nghị” đi, Cứ im lặng chuẩn bị sẵn sàng đuổi cướp.

  13. Ngocgiap884 says:

    Hào kiệt việt nam đời nào cũng có.

  14. Anh Kiệt says:

    Bài trả lời phỏng vấn thật tuyệt. Các bác còn có ý này, ý kia chưa hoàn hảo, nhưng theo em, ở tâm thế, thời điểm này, được một bài thế này, lại phát trên nhiều đài truyền hình của các quốc gia khác đã là tốt quá rồi.
    Nhưng có bác nào cọp được cái video thì tải lên để bà con cùng xem với ạ. Nói khí không phải, em chỉ lo mình mừng hụt thôi.
    Bác nào tải được chương trình phát sóng này lên em xin đội đủ ba thúng lời cảm ơn đến tạ lễ ạ

    • Hà Linh says:

      Nhưng có bác nào cọp được cái video thì tải lên để bà con cùng xem với ạ. Nói khí không phải, em chỉ lo mình mừng hụt thôi.
      Bác nào tải được chương trình phát sóng này lên em xin đội đủ ba thúng lời cảm ơn đến tạ lễ ạ
      ————–
      Hy vọng là Anh Kiệt sẽ không bị mừng hụt!

  15. qx says:

    Nếu có thể, lão HM qua nhà bác Diện copy bức chân thư đặc biệt.
    http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/buc-thu-vo-cung-ac-biet-gui-nguyen-xuan.html

    Nếu bài không còn thì qx tui sẽ gởi bản word vừa save.

    Thanks,

    qx

  16. Biển đông dậy sóng
    Thủy tinh sẽ giận
    Thái Sơn có giặc,
    Sơn tinh đùng đùng
    Đồng bằng sôi sục
    Chờ giặc Tàu tinh vi

    … Nghe đồn rằng có 1 câu chuyện phiếm rằng: sau khi Vua Hùng mất thì con cả là Lân Lang lên làm vua, còn 49 người con trai (biết săn bắn) theo cha Lạc Long Quân lên rừng và 50 người con trai (biết bơi) theo mẹ Âu Cơ xuống biển.

    Chỉ còn lại khoảng 100 Yêu Tinh có tên lần lượt là: Xích Lang, Quỳnh Lang, Mật Lang, Thái Lang, Vĩ Lang, Huân Lang, Yên Lang, Tiên Lang, Diên Lang, Tích Lang, Tập Lang, Ngọ Lang, Cấp Lang, Tiếu Lang, Hộ Lang, Thục Lang, Khuyến Lang, Chiêm Lang, Vân Lang, Khương Lang, La Lang, Tuần Lang, Tân Lang, Quyền Lang, Đường Lang, Kiều Lang, Dũng Lang, Ác Lang, Tảo Lang, Liệt Lang, Ưu Lang, Nhiễu Lang, Lý Lang, Châm Lang, Tường Lang, Chóc Lang, Sáp Lang, Cốc Lang, Nhật Lang, Sái Lang, Chiêu Lang, Hoạt Lang, Điển Lang, Thành Lang, Thuận Lang, Tâm Lang, Triệu Lang, Ích Lang, Hương Lang, Kiểm Lang, Thần Lang, Văn Lang, Vũ Lang, Linh Lang, Hắc Lang, Thịnh Lang, Quân Lang, Kiêm Lang, Tế Lang, Mã Lang, Chiến Lang, Khang Lang, Chinh Lang, Đào Lang, Nguyên Lang, Phiên Lang, Xuyến Lang, Yến Lang, Thiếp Lang, Bảo Lang, Chừng Lang, Tài Lang, Triệu Lang, Cố Lang, Lưu Lang, Lô Lang, Quế Lang, Diêm Lang, Huyền Lang, Nhị Lang, Tào Lang, Ngyuệt Lang, Sâm Lang, Lâm Lang, Triều Lang, Quán Lang, Cánh Lang, Ốc Lang, Lôi Lang, Châu Lang, Việt Lang, Vệ Lang, Mãn Lang, Long Lang, Trình Lang, Tòng Lang, Tuấn Lang, Thanh Lang)

    cùng phân chia nhau giang sơn và hùng cứ trấn giữ các vùng Đồng bằng (các cha nội này là khôn ngoan nhất vì không biết bơi, ko biết săn bắn… và mắc tính lười)

    Vote cho bác Vũ Cao Phan về bài phỏng vấn này. Bác Cua rất hóm khi gọi là Tivi Tàu (Tàu … tinh vi). Bởi lẽ Tivi Việt Nam sẽ “nét” hơn Tivi Trung Quốc. -> dân ta toàn sài SONY, PANASONIC thôi. Dù dân đen thì cũng phải xài Tivi Hàn Quốc (SAMSUNG, LG).
    còn ai ko có xèng thì dùng tạm Internet TV nên phải tảy chay mấy trò Tinh vi của giặc Tàu.

    Các còm có thể tham khảo thêm về kế sách chiến lược với Tàu tại links

  17. montaukmosquito says:

    “văn hóa ứng xử của người Việt Nam là … ơn thì nhớ lâu, oán thì không giữ”

    Trung Quốc hiểu rõ là đàng khác , Vì biết dân ta thuộc loại short-term memory nên TQ vẫn bổn cũ soạn lại xài hoài, xài liên tục mà dân ta vẫn kiên quyết không chịu thuộc bài .

    Bản chất của tranh chấp Trung-Việt, ông ta không hiểu hay ông ta không muốn hiểu ? Chính trị ở đâu ra hay nó chỉ là cái TQ có thể lợi dụng ?

    “Tôi ủng hộ việc hai nước cùng hợp tác khai thác tài nguyên ở Biển Đông” WTF! Cái nhà là nhà của ta, Trung Quốc vô ra thả ga!? Nếu vậy cắt cáp, bắn ngư dân là đúng quá rồi . Hợp tác theo business khác, nhưng hình như chữ hợp tác ở đây không có nghĩa đó .

    “Hơn nữa, giả dụ một ngày nào đó một trong hai nước chúng ta có một thể chế chính trị khác thì sao” Sir, nếu đây là ước muốn thầm kín của ngài, tôi xin ngả mũ kính trọng ngài ở điểm này .

  18. buivtruong says:

    Quý vị nào tìm xem TH Phượng Hoàng chiếu bài phỏng vấn có đúng nội dung của Bác Phan cho dân Tàu nghe không, hay chỉ dân mình đọc?

  19. hoadainhan says:

    Tôi có được được thông tin trên mạng, rằng, năm 1974, Trung Quốc tấn công đảo Hoàng Sa lúc đó do lính VNCH canh giữ nhưng lãnh đạo miền bắc VN im lặng, bên cạnh đó có ý là lúc đó Thủ tướng Việt Nam – Phạm Văn Đồng có ký một văn thư dạng như 1 biên bản nhường Hoàng Sa cho Trung Quốc, không biết sự thật thế nào? Tuy nhiên phía TQ khăng khăng bảo Hoàng Sa là của họ cũng có thế có nguồn gốc sâu xa nào đó.
    Cá nhân tôi suy luận rằng, 1974 là lúc chúng ta dồn toàn bộ sức người, sức của để giải phóng miền nam, rất cần sự giúp đỡ của Trung Quốc, cho nên rất có thể chúng ta chấp nhận nhường Hoàng Sa cho TQ

    • montaukmosquito says:

      Giải phóng cái gì kỳ vậy bác kìa ?

    • misa says:

      nếu cứ để tình trạng mù mờ về tin tức như thế này thì rất nguy hiểm. Nhà nước cần có thông tin minh bạch về vụ văn thư của bác Phạm Văn Đồng. Tránh tình trạng bọn “đại Háng” trà trộn vào dân chúng đưa tin tức nhiễu loạn, hư hư thực thực. Bọn gian xảo đó giỏi làm mấy trò bẩn thỉu như vậy lắm.

    • jan says:

      Công hàm của TT Phạm Văn Đồng không thể là cơ sở để TQ lấn chiếm Hòang Sa của VN.

      THƯ VIỆN PHÁP LUẬT cập nhật: Chủ nhật, 09/12/2007
      9g00, 9/12/2007, nên tham gia phản đối Quốc vụ viện TQ, tại Đại sứ quán và Lãnh sứ quán nước này?
      Tường thuật biểu tình phản đối Quốc Vụ viện Trung Quốc, tại Hà Nội và TP. HCM.
      Bối cảnh ra đời của Công Hàm:
      Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Chu Ân Lai, Thủ tướng nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa công khai tuyên bố với quốc tế về quyết định của Chính phủ Trung Quốc về hải phận 12 hải lý kể từ đất liền của Hoa Lục, có đính kèm bản đồ về đường ranh giới lãnh hải, trong đó bao gồm quần đảo Hoàng Sa.
      Cùng lúc bấy giờ, chiến tranh với Mỹ bắt đầu leo thang, Hạm đội 7 của Mỹ hoạt động trên eo biển Đài Loan và đe doạ Trung Quốc. Bối cảnh ấy, TT Phạm Văn Đồng đã phải lập tức lên tiếng để ủng hộ Trung Quốc, nhằm gây một lực lượng phản công lại với mối đe doạ của Mỹ.
      Lời lên tiếng ủng hộ Trung Quốc của TT Phạm Văn Đồng, thực hiện bằng 1 Công hàm Và hình như giờ đây TQ viện dẫn vào Công hàm ấy để nói rằng VN đã đồng ý Hòang Sa là của họ. Công hàm đề ngày 14 tháng 9 và cho đăng trên báo Nhân Dân ngày 22 tháng 9 năm 1958…
      Nội dung:

      Công hàm của TT Phạm Văn Đồng

      Sau đây là bài phân tích giá trị Pháp Lý của Công Hàm trên Tạp chí Thời Đại :

      (Bài phân tích dùng nhiều thuật ngữ Công pháp Quốc tế, sẽ khó đọc cho một số độc giả – THƯ VIỆN PHÁP LUẬT)
      Những lời tuyên bố trên không có hiệu lực

    • montaukmosquito says:

      Bút sa gà chết (hay mất nước gì gì đó). Đâu có thể ký một công hàm giữa 2 nước rồi sau này đổ vì điều kiện lịch sử . Báo VN nói dân nghe chứ thế giới đâu ai thèm nghe cái biện lộn trời ơi đất hỡi đó .

      Công hàm Phạm Văn Đồng là công hàm cấp quốc gia, mang giá trị quốc tế

      Để ý nhóm chữ này: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành tuyên bố …

      CP nước VNDCCH tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của TQ …

      • misa says:

        sao công hàm lại không có số hiệu nhỉ? Nhìn trông nó cứ informal thế nào ấy.

      • hoadainhan says:

        Như vậy là quá rõ rồi.
        Làm sao bây giờ chúng ta cãi lại được cái văn thư của Bác Đồng, Trung Quốc hay tuyên truyền là VN lật lọng, vô ơn cũng có cái lý của họ.

  20. Hoang Phuong Quynh says:

    Bởi thế nên mới nói rằng nếu chiến tranh xảy ra thì chẳng bên nào có lợi cả. Vấn đề là ai sẽ chịu được nhiệt, ai dám chết? người dân phải bảo vệ đất nước của mình hay người dân của nước đi xâm lược, tranh giành đất đai của người khác? Thế giới bây giờ hiện đại, cương vực nước nào nước đấy đã rõ ràng mà vẫn theo cái suy nghĩ thôn tính man rợ kiểu trung cổ. Cứ ngồi đấy mà tiếc rằng sao ngày xưa ông cha mình không chiếm nốt chỗ này, chỗ kia thì có mà cả sao Hỏa cũng không đủ. Kỳ lạ là một nước hơn 9 triệu km2, 1 tỷ rưỡi dân số sao mà hòa bình, sao mà tội nghiệp. Hết bị Philippines, Việt Nam bắt nạt lại đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn độ, Nga cho đến Bhutan, Nepal. Tức là Tung của bị tất cả các nước có chung đường biên giới bắt nạt, thế có khổ không? Thế nên Tung của phải bày ra cái trò gác tranh chấp, cùng khai thác, đến một nước nhỏ tí tẹo như Bhutan mà cũng không tha, cố mà giằng lấy vài mẩu đất của người ta bằng cách gác tranh chấp, cùng khai thác.
    Tung Của cũng không chịu hiểu rằng cái học thuyết Monroe man rợ người Mỹ họ áp dụng từ thời còn miền Viễn tây mông muội. Thế giới hiện đại văn minh với đầy đủ luật pháp quốc tế, đảm bảo cho mọi quốc gia dù lớn, dù nhỏ có những quyền chủ quyền tối thiểu, không thể có chuyện đó. Bởi vậy mà Cuba, Mexico vẫn có thể thăm dò khai thác dầu ở vịnh Caribe, vịnh Mexico mà không có chuyện ông Mỹ mang tàu ra đuổi. Bản thân mình còn đầy điểm yếu, lại cứ tưởng mình hoành tráng, ngồi xổm lên luật pháp quốc tế. Dứt khoát không thể có cái đường lưỡi bò man rợ kia, dứt khoát không thể có chuyện gác tranh chấp, cùng khai thác ở những khu vực bên trong quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam hay của Phi hay của bất kỳ quốc gia nào trên biển Đông.

  21. 7xGens says:

    Về căn bản, hầu hết bài lược ghi cuộc trả lời phỏng vấn của bác Vũ Cao Phan là thể hiện cái tâm thế của người hiểu sâu sắc trung Quốc. Bài trả lời phỏng vấn đáp ứng căn bản và hầu hết dư luận VN.

    Tuy nhiên riêng tôi không đồng ý (nếu k muốn nói phản đối) đọan nói sau của bác Phan:

    Trích: “…Tình trạng tranh chấp Hoàng Sa rất giống với tình trạng tranh chấp của đảo Điếu Ngư, giữa Trung Quốc và Nhật Bản mà ở đấy, địa vị của Trung Quốc hoàn toàn giống như địa vị của Việt Nam ở Hoàng Sa lúc này…”.

    Tôi cho rằng so sánh như thế là quá khập khiễng bởi, Senkaku người Nhật đã áp đặt quyền lực của họ 1 thế kỷ nay. Tranh chấp giữa Nhật và TQ chỉ là diễn giải ảnh hưởng (thuộc quyền) đến đó (Senkaku) trong lịch sử. Hơi khác với Kuril- Nga áp đặt chủ quyền sau 1 cuộc chiến tranh LX- Nhật.

    Đối với Hoàng Sa từ lịch sử cổ thì TQ chưa từng áp đặt chính quyền của họ. Họ nắm giữ hiện nay hòan tòan đơn phương do dùng vũ lực (gọi là cướp) và sự cướp đọat này rất nóng hổi- 1974- sau WWII- khi mà thế giới đã có LHQ, ứng sử, nhìn nhận trong quan hệ quốc tế hòan tòan khác thuở hoang dã xưa kia.

    Tóm lại, quyền của TQ với Senkaku là rất yếu, quyền tranh chấp của VN với Hòang Sa là hiển nhiên. So sánh giữa 2 quyền này là không thể. Vì thế mà báo chính thống đừng có bộp chộp bình lọan, so sánh hoặc lọan bàn va chạm tranh chấp giữa Nhật-TQ liên quan đến Senkaku. Kệ họ, giữa họ (TQ, Nhật) giải quyết với nhau hoặc thông qua diễn đàn Quốc tế.

    Cũng từ xem Senkaku (chỉ cách bờ biển TQ ~ 200km) và xem qua bản đồ TQ thấy rằng các triều đại TQ hầu như không tiến ra biển. Ngay đường ra biển Nhật Bản cũng bịt lại qua biên giới chung Nga- Triều Tiên. Mặc dù hướng ra biển phía đông TQ rất gần với hầu hết các triều đại TQ.

    Phải chăng khi nhận ra sự yếu kém của tổ tiên của họ mà nay họ cố đấm ăn xôi tiến xuống phía nam với một hành trang nghèo nàn và lòng tham vô đáy bất chấp các chuẩn mực Quốc tế tối thiểu.

    • Thiên Nhân says:

      Tôi nhất trí với Bạn. Tuy nhiên, dù sao đây cũng chỉ là chi tiết nhỏ, nên nhìn nhận toàn cục của bài trả lời PV và nên hiểu thâm ý của Cụ Cao Phan. TQ đã áp dụng tiêu chuẩn kép trong hành xử với các nước láng giềng trong vấn đề Biển đảo.

      • 7xGens says:

        Với cá nhân, phát biểu danh nghĩ cá nhân thì nhỏ nhưng đặt trên đàm phán thì là cốt tử bác ạ.

        Hoặc vô tình định hướng dư luận nhìn nhận méo mó theo hướng đó là chết đấy.

  22. NHB says:

    …”Trái lại người Trung Quốc rất hay nói đến sự kiện đó. Các bạn biết không, năm 2009, tôi chẳng để ý đó là năm gì, giở báo, mạng của các bạn mới biết là đã 30 năm kể từ 1979. Không phải chỉ vào tháng 2 đâu mà suốt cả năm 2009 người ta nói về sự kiện này. Hàng mấy trăm bài viết, nhiều bài trên mạng mà nhìn vào chỉ muốn khóc. Lời lẽ thật tàn tệ. ”
    Đọc đến đoạn này lòng mình cũng thấy nhói đau thế nhưng lại: Thôi, cho chuyện này qua đi …

  23. Xôi Thịt says:

    Từ hôm đọc tin về Hồ Xuân Sơn hát bài ca 16 chữ lòng thấy buồn quá, chả nhẽ vận Đại Việt mình mạt đến vậy sao? 😦

    Vẫn cố hy vọng nhưng đúng là niềm hy vọng đang giảm dần. Chưa làm được gì thì chỉ còn biết ký tên vào bản Tuyên Cáo của các vị tiền bối thảo ra vậy. Tối qua đã ký, viết tên tuổi địa chỉ, scan và gửi vào tuyencao2506@gmail.com . Sợ chữ mình các bác đọc không ra nên cẩn thận gõ lại. Sáng nay ngủ dậy vào nhà ABS xem, thấy tên mình ở đấy cũng nguôi ngoai được phần nào. Nhưng vẫn buồn 😦

  24. Ban IT says:

    Bác Nguyễn Quang Lập

    Nguồn (http://quechoa.info/2011/06/28/hoan-ho-bac-vu-cao-phan/#more-12676)

    Hoan hô bác Vũ Cao Phan.

    Sướng râm ran từ tối qua đến giờ.

    Mình từ Đà Nẵng ra Hà Nội, 7 giờ tối qua đang loay hoay ” cơ cấu” lại cái blog cho phù hợp với Quê choa giai đoạn mới, Phạm Xuân Nguyên gọi điện đến, nói mày đọc bài : “Truyền hình Trung Quốc phỏng vấn học giả Việt về tranh chấp Biển Đông” chưa? Mình nói chưa. Nó bảo đọc đi, hay lắm. Mình vào Việtnamnet đọc ngay. Thời này sướng thật, cứ như ngày xưa đêm hôm thế này tìm cho ra tờ báo mình cần mất ối thời giờ, nhiều khi tìm toát mồ hôi vẫn không có, bây giờ chỉ cần hai cú click chuột là bài báo đã có ngay trước mặt.

    Hóa ra Việt Namnet đăng toàn văn cuộc đối đáp của bác Vũ Cao Phan với đài truyền hình Hoàn cầu Trung Quốc. Cuộc đối đáp quá hay, càng đọc càng sướng. Đọc xong thì sung sướng quay cuồng, vào vào ra ra suốt buổi tối. Mình gọi điện cho bác Phan, nói hay quá anh ơi. Chưa bao giờ em đọc xong bài báo lại phấn khích như thế này. Bác Phan nói thiếu khá nhiều câu, không biết Vietnamnet có cắt của mình không. Mình nói hay và đúng như thế thì Hoàn cầu có cắt của bác thì cắt chứ Vietnamnet không cắt đâu. Chỉ cần Hoàn cầu giữ được chừng đó cũng đã khá lắm rồi, mình nên ghi nhận sự thiện chí của nó.

    Mình muốn nói nhiều với bác nữa nhưng thôi, không nói bác cũng hiểu. Ai chứ bác Phan thì quá hiểu TQ. Cái giỏi của bác Phan là bác đã không do dự , không rụt rè, không ấp úng khi đối diện với những câu hỏi nhạy cảm nhất ở ngay trong phòng quay của Đài truyền hình TQ. Ở trong nhà người ta nhưng bác không ngần ngại phê phán người ta, sự phê phán thẳng thắn, không khoan nhượng, cả lý lẽ lẫn dẫn chứng đều vô cùng sắc bén nhưng toàn cục lại toát lên sự thiện chí. Quá giỏi.

    Toàn bộ cuộc đối đáp toát lên điều này: chỉ có Việt Nam mới mong muốn có tình hữu nghị còn Trung Quốc thì không, đó là một sự thật. Mình rất thích cái đoạn bác nói về bản chất cuộc tranh chấp Trung-Việt, khi nhắc đến câu: “gác tranh chấp, cùng khai thác”, bác Phan đã lôi ra nguyên gốc câu nói của Đặng Tiểu Bình: “”Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác“. Bác Phan đã nói thẳng: Như thế có nghĩa là khi đã (cùng nhau khai thác) cạn kiệt tài nguyên rồi, Việt Nam chẳng còn gì và Trung Quốc thì vẫn còn cái cơ bản là “chủ quyền”! Hi hi hình dung mặt mấy người TQ đối thoại với bác Phan sẽ đực như ngỗng ỉa như thế nào, mình cứ cười mãi.

    Bàn đến vấn đề đàm phán song phương, bác Phan cũng đã chỉ ra cái gốc sự lòe bịp của TQ , lý lẽ giản đơn nhưng TQ không tể cãi được: “Tôi nghĩ đàm phán song phương cũng tốt, cũng cần thiết. Những nơi có tranh chấp đa phương như quần đảo Trường Sa (Nam Sa) thì cần phải đàm phán nhiều bên còn như quần đảo Hoàng Sa (Tây Sa) là vấn đề của riêng hai nước Việt Nam và Trung Quốc lại khác. Nhưng Chính phủ các bạn lại tuyên bố Hoàng Sa dứt khoát là của Trung Quốc, không phải là vấn đề có thể đưa ra đàm phán. Vậy thì còn cái gì nữa để mà “song phương” ở đây? Chính tuyên bố ấy của Trung Quốc đã đóng sập cánh cửa “con đường song phương”. Rất đích đáng.

    Thích nhất cái đoạn bác nói về sự “tương đồng thể chế chính trị, cùng ý thức hệ: “Thực tế là quyền lợi quốc gia cao hơn ý thức hệ. Chúng ta nên thẳng thắn nhìn nhận vậy để khỏi dối lòng nhau. Rất hay. TQ lâu nay cứ đem tình đồng chí ra để phủ dụ, phỉnh nịnh ta. Dân ta còn quá nhiều người tin chứ đừng nói dân TQ. Bây giờ mà còn có người vẫn hy vọng ” hai Đảng ngồi lại với nhau”. Hãy mở mắt ra đi, TQ chỉ có chờ có thế thôi, thật đấy.

    Bằng một thái độ rất hữu nghị, cùng với những lý lẽ sắc bén thẳng thắn, Bác Phan đã nói ra hết cho dân TQ nghe những nguyên nhân căn bản làm sụp đổ tình hữu nghị Việt trung. Thật quá quí và quá cần. Vì dân TQ cũng như dân mình lâu nay chỉ nghe tuyên truyền một chiều, nhiều người còn u mê lắm. Mình cứ nghĩ vẩn vơ, giá như lãnh đạo ta, cán bộ ngoại giao ta nói năng được như bác Phan, trên tinh thần giao thiệp bình đẳng chứ không phải giao thiệp khúm núm, thì TQ khó lòng được đằng chân lân đằng đầu như ngày nay.

    Mình có ít nhiều kỉ niệm ” đẹp và buồn” với bác Phan nhưng khi khác kể, bây giờ hoan hô bác Phan cái đã, đang sướng.

    • Taxi says:

      Không biết bác TS Phan trả lời phỏng vấn bằng tiếng gì. Nếu bản tiếng Hoa, tiếng Anh mà đủ thần thái bản tiếng Việt trên tuanvietnam thi hay biết mấy.

      • Daqui says:

        Suốt từ hôm 6 , 12 , 19 /6 đến giờ thì đây mới là tin vui đầu tiên . Cảm ơn Tác Gỉa , VNN và chủ nhà HM nhiều !

    • Kim Dung says:

      Chít cười vì Bọ. Cảm ơn Bọ vì những gì Bọ đã viết…
      ————–
      “Dẫu lìa ngó í còn vương tơ lòng”

  25. cua đồng says:

    An ủi cho dân ta.
    Năm nay nông dân được mùa,thật đấy.
    Bắc Hàn đói như thời 8x ở ta.

  26. qx says:

    Cảm ơn Tuần Việt Nam và chương trình phỏng vấn TS Vũ Cao Phan trả lời đài Phượng Hoàng, Tung Của. Cảm ơn lão Hiệu Minh thó được bài hay đãi ngộ chúng sinh.

    Đọc xong thấy ít ra có một TS “ngồi thẳng người”, ngồi đúng ghế và trả lời bằng tiếng nói thật, giọng thật, lời thật của ông ấy, một Lạc dân.

    Sáng nay đỡ u uẩn, quanh quẩn được chút.

    qx

    • Hiệu Minh says:

      Lần đầu tiên thấy lão Cu-Sờ đỡ u uất. Thôi đi ra ngoài tý, nhìn các em váy cộc cho sướng cái đời rồi về…thở dài tiếp 🙂 🙂

    • Sóc says:

      🙂
      Bác có thấy tiến sĩ nuôi bò nhà mình hồi này đi đâu không bác? Ông ấy bây giờ u uất hơn cả bác nữa. Bác kêu ông ấy về đây ngồi cạnh Cải, ngửi hương mít thư giãn từ từ đi bác.

      • Daqui says:

        Không biết ” chàng chăn bò ” của chúng ta đang ở phương nao đây ?

      • baconsoc says:

        Bên anhbasam đó chị Cải, ổng ngầu lắm, giờ ông chuyển qua chăn gì đó mà mặt ông không hề cười, còm ông không hề hihi nữa.
        Tội nghiệp :-(. Hic.

      • Daqui says:

        Hổng bít ai có thể … Ới được ” chàng ” về cho mọi người đây !?

      • Duc says:

        Chỉ cần chủ nhà “trình độ IT không bàn về kinh tế” cho một bài ca ngợi năng lực của SBV là chàng về ngay. Em đảm bảo 100%. 😉

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác sĩ XQ. bác sĩ này cần được chữa bệnh u buồn:)))
      Ai có thể chẩn bệnh tâm hồn cho bác sĩ được đơi….đơi????

      Nói vậy, ai mà ko buồn vào lúc đất nước như thế này?
      NHiều lúc đọc báo mà thấy lòng cay đắng lắm.
      Hôm qua, KD xem cái clip sinh viên ở Pháp biểu tình ở bên anh BS. Họ hô to : Việt nam, Việt Nam, ngồi xem cái không khí tuổi trẻ nhiệt huyết hết mình, mà ứa nước mắt đấy. Vừa lúc ông chồng ngó vào phòng, ông í ko hiểu sao, mình ngồi một mình trong phòng, mà vặn volum rõ to, khắp phòng chỉ có một tiếng VN, VN. Chợt ông í hiểu, và lặng lẽ đóng cửa phòng thật khẽ.

      Comm đến đây lại chỉ muốn khóc!

      • Duc says:

        Em mới xem ảnh thôi, chưa kịp xem clip mà đã khóc rồi. Họ trông hạnh phúc hơn cả chúng ta đi picnic.

        Tự do là điều có thực, tồn tại trong cuộc sống của họ. Tự do không phải là điều mà hàng ngày chúng ta cứ viết ra một cách vô thức trên đầu mỗi tờ văn bản, mỗi tờ đơn XIN này, XIN nọ…

      • Hiệu Minh says:

        Thấy KD và D khóc nên mình cũng khóc theo đây 🙂

      • qx says:

        Phen này ông quyết đi buôn dáy
        (vừa dáy vừa khăn), chắc đắc hàng

        qx

      • Sóc says:

        Nói chung bác Võ Cao Tay này cũng không cao tay bằng các bác . Bác Hiệu Minh mở shop bài này, 2 bác gái xinh đẹp khóc làm bà con khóc theo và bác qx đi buôn dáy trúng mánh 😀 . Sóc nửa đêm tỉnh giấc đi uống nước mà suýt sặc :- D
        Nói đùa vậy thôi nhưng nửa đêm nghe mưa thương nước mình lắm, thương người trong nước lắm . . .

      • Duc says:

        Thức khuya vậy Sóc? Bác Cu Sờ thật khôn quá. Bác u uất khiến bà con khóc theo rồi bác lại đi buôn váy. Em nói thật, đàn ông không mặc váy, phụ nữ thích mặc váy. Các đối tượng còn lại không xứng đáng để mặc váy. 🙂

      • Sóc says:

        @ duc: em mới dậy chứ không phải thức khuya. “dáy” là giấy dáy chứ đâu phải “váy”. Em hiểu sai à chị?

      • Kim Dung says:

        Chít cười. Mình cũng ko hiểu dáy là cái gì. thì nghe Sóc giải thích, thấy có lý: Giấy và khăn…bác QX muốn đi buôn để lau nước mắt cho chị em

        Nàng Duc thì ngay lập tức cho là váy, và quả quyết ko thích nhìn thấy bác QX mặc váy. Giời ạ! Duc ơi là Duc

  27. Người sưu tầm says:

    Thấy cái này hay hay trên Viet-studies, copy về đây để các bác đọc chơi, và tự sướng 🙂

    Theo bác Gs Dũng thì đây là bài không rõ nguồn. Chắc cũng do một ông nào trong quân sự tung ra để dọa các bác hàng xóm chơi.

    Nếu khai chiến trên biển Đông, Hoa lục có thể sẽ thua Việt Nam

    Một số tờ báo của Hồng Công gần đây như “Đại công báo”, “Văn Hối”, “Đông phương” và nguyệt san “Phòng vệ Hán Hoà” dẫn lời các nhà quan sát quân sự Bắc Kinh cho rằng tuy từ đầu năm 2009 đến nay, các bước chuẩn bị đấu tranh quân sự của Hoa Lục trong vấn đề tranh chấp chủ quyền biển Đông (Hoa Lục gọi là biển Hoa Nam) vô cùng rầm rộ. Thế nhưng trong bối cảnh hiện nay, còn rất nhiều rào cản khiến Hoa Lục chưa thể áp dụng hành động quân sự thực tế trong tranh chấp chủ quyền biển Đông. Các chuyên gia quân sự Hoa Lục cũng cảnh báo nếu Bắc Kinh Trung áp dụng hành động quân sự, cái giá phải trả sẽ rất đắt, thậm chí ảnh hưởng quốc tế tiêu cực của hành động này đối với Hoa Lục còn lớn hơn cả phát động một cuộc chiến tranh tại Eo biển Đài Loan. Dưới đây là tổng hợp nội dung cơ bản của các bài viết này.

    1- Rào cản chính trị: Tại khu vực Biển Đông, hiện nay có ba nước tồn tại bất đồng lớn nhất với Hoa Lục về lãnh hải và hải đảo là Việt Nam, Philippin và Malaixia, trong đó Việt Nam là hàng đầu. Vì thế, khả năng bùng nổ xung đột quân sự tại khu vực biển Đông chỉ có thể là Hoa Lục tấn công quân sự chiếm các đảo, bãi mà Việt Nam đang kiểm soát tại quần đảo Trường Sa (Hoa Lục gọil à Nam Sa). Còn khả năng Hoa Lục và Malaixia nổ ra xung đột quân sự do tranh chấp đảo Layan Layan (đá Hoa Lau) trong tương lai gần, cơ bản bằng không. Thế nhưng, vấn đề quan trọng là Hoa Lục áp dụng hành động quân sự quy mô lớn với Việt Nam, thế tất sẽ thiêu huỷ hoàn toàn hình tượng quốc tế “hoà bình phát triển” mà Hoa Lục tạo dựng trong gần 20 năm qua. Hệ quả là sự cảnh giác của Ôxtrâylia, Mỹ, Nhật Bản và cả Hiệp hội các nước Đông Nam á (ASEAN) đối với Hoa Lục sẽ tăng cao. – Gần đây, hợp tác và trao đổi quân sự giữa Mỹ với ASEAN và Việt Nam đã có những bước tiến lớn, một khi Hoa Lục áp dụng hành động quân sự, dư luận và báo chí chính thức của Mỹ, Ấn Độ, Nhật Bản và các nước phương Tây khác sẽ đứng về phía Việt Nam. Mỹ, Ấn Độ và Nhật Bản thậm chí còn cung cấp cho Việt Nam chi viện về tình báo và hậu cần quân sự cho Việt Nam . Bên cạnh đó, “Học thuyết quân sự mới” của Ôxtrâylia cho rằng biển Đông chính là “biên cương lợi ích” của Ôxtrâylia sẽ có cớ phát triển. – Một khi chiến tranh bùng nổ, sẽ thúc đẩy nhanh hơn sự thành lập chính thức của tập đoàn “NATO biển Đông”, bước đi Nam tiến của Lực lượng Tự vệ trên biển của Nhật Bản cũng sẽ trở thành hiện thực và tạo ra căn cứ hợp pháp để Mỹ can thiệp quân sự trực tiếp. Hơn thế, tại khu vực này, tồn tại “Hiệp ước đồng minh Mỹ – Xinhgapo – Ôxtrâylia” và từ sau năm 1995, Mỹ cùng với 6 nước ASEAN là Philippin, Thái Lan, Xinhgapo, Malaixia, Inđônêxia và Bruney tổ chức cuộc diễn tập quân sự hàng năm mang tên “Karat”, được mệnh danh là “Tập đoàn Karat” và trên thực tế đã trở thành quan hệ “chuẩn đồng minh”. – Quần đảo Trường Sa hiện nay, có một số đảo nằm sát bờ biển Malaixia, có một số đảo gần đường trung tuyến Việt Nam – Malaixia, cách Hoa Lục xa như vậy, nói là của Hoa Lục thật khó có sức thuyết phục. Do vậy, khi Hoa Lục áp dụng hành động quân sự, hình tượng quốc tế của các nước hữu quan, nhất là Việt Nam sẽ tốt hơn nhiều so với Hoa Lục, theo đó các nước lớn châu Âu, thậm chí cả Mỹ và Ấn Độ sẽ cùng đưa ra đề nghị cung cấp vũ khí cho Việt Nam, khiến cho nhân tố thiên thời và nhân hòa là bất lợi đối với Hoa Lục.

    2- Rào cản về quân sự- Các nhà quan sát quân sự Bắc Kinh nêu rõ nhìn bề ngoài, so sánh sức mạnh quân sự giữa Hoa Lục với Việt Nam, phía Hoa Lục có vũ khí hiện đại mang tính áp đảo, nhất là ưu thế về số lượng và chất lượng tàu mặt nước, tàu ngầm cỡ lớn. Thế nhưng, phân tích sâu về học thuyết địa – quân sự, thực sự bùng nổ chiến tranh trên không và trên biển với Việt Nam, ưu thế sức mạnh quân sự không hẳn nghiêng về Hoa Lục. Bởi vì đặc điểm mới của chiến tranh kỹ thuật công nghệ cao với vũ khí tên lửa là không có khái niệm so sánh sức mạnh của nước mạnh, nước yếu. Theo đó, nước yếu có một số ít tên lửa hiện đại, trong chiến tranh trên biển và trên không, vẫn có thể dựa vào ưu thế thiên thời, địa lợi, nhân hòa v.v. – So sánh cụ thể hơn, về hải quân và không quân của Hoa Lục tham gia cuộc chiến tranh này thành phần chính sẽ là Hạm đội Nam Hải (Bộ Tư lệnh đặt tại Trạm Giang, Quảng Châu). Còn Việt Nam lực lượng không quân được trang máy bay chiến đấu “Su-30MKV” và “Su-27SK/UBK”. Hải quân Việt Nam được trang tàu trang bị phi đạn tốc độ cao “Molniya-12418” và tới đây có cả tàu ngầm “KILO-636”. Như vậy, xu thế so sánh sức mạnh tại biển Đông đang phát triển theo hướng bất lợi cho Hoa Lục.- Trong tương lai gần, khi Hải quân Việt Nam đưa tàu ngầm “KILO- 636” vào sử dụng, quyền kiểm soát cục bộ dưới nước có thể sẽ nghiêng về phía Hải quân Việt Nam. Ngoài ra, Hoa Lục phải tính đến nhân tố máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của không quân Việt Nam có thể sẽ được trang bị hoả tiễn siêu âm không đối hạm “BRAHMOS” (của Ấn Độ) và “YAKHONT” (của Nga) với tầm bắn đạt 300km.- Về năng lực phòng không, Hoa Lục và Việt Nam đều được trang bị tên hỏa tiễn đối không “S-300PMU1”. Lực lượng phòng không của Việt Nam có 2 tiểu đoàn, còn con số này của Hoa Lục là 20. Thế nhưng, lực lượng này (của Hoa Lục) có căn cứ trên đất liền, do vậy vai trò có thể phát huy trong chiến tranh trên biển và không phận trên biển khá hạn chế.

    3- Rào cản về địa lý– Toàn bộ 29 đảo, bãi mà Việt Nam kiểm soát hiện nay tại Trường Sa, cách đất liền từ 400 – 600 km. Tại khu vực này, Việt Nam có các căn cứ không quân tại vịnh Cam Ranh (Nha Trang), Đà Lạt (Lâm Đồng) và ở Thành phố Hồ Chí Minh, đa số không phận tại khu vực tranh chấp này đều nằm trong tầm tác chiến của máy bay tấn công “Su-22” của không quân Việt Nam, chưa kể đến máy bay chiến đấu “Su-30MKV” và “Su-27SK” với bán kính tác chiến lên đến 1.500 km. Từ đó cho thấy cả Hoa Lục và Việt Nam đều có đủ năng lực tấn công tầm xa đối với các căn cứ hải quân tung tâm của đối phương. – Việt Nam đã xây dựng sân bay tại đảo Trường Sa. Nếu so sánh, không quân Hoa Lục kể cả cất cánh từ sân bay tại đảo Hải Nam, khoảng cách đường thẳng đối với 29 đảo bãi Việt Nam đang kiểm soát đã lên đến từ 1.200 – 1.300 km, còn cất cánh từ khu vực quần đảo Hoàng Sa, khoảng cách đến Trường Sa cũng lên đến từ 900 – 1.000 km… Điều này buộc máy bay chiến đấu “J-10” và “J-8D” và cả “Su-30MKK” và “Su-27SK” của Không quân Hoa Lục đều cần được tiếp dầu trên không mới có thể tham chiến. Tuy vậy, thời gian tác chiến trên vùng trời biển Đông so với máy bay chiến đấu cùng loại của không quân Việt Nam cũng ngắn hơn khoảng 50%.- Khi chiến tranh bùng nổ, sân bay trên đảo Vĩnh Hưng (Hoàng Sa) và thậm chí cả sân bay trên đảo Hải Nam của không quân Hoa Lục nhiều khả năng trước tiên sẽ bị máy bay chiến đấu “Su-22” của không quân Việt Nam thực hiện tấn công phủ đầu. Căn cứ Toại Khê, Căn cứ Quế Lâm (Quảng Tây) của Sư đoàn không quân số 2 cũng nằm trong phạm vi bán kính tác chiến tấn công của máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của Không quân Việt Nam. Ngoài ra, còn một yếu tố quan trọng khác là xung đột không chỉ hạn chế ở khu vực biển Đông, toàn bộ các mục tiêu chiến lược tại đảo Hải Nam, Hồng Kông, Côn Minh (Vân Nam) và Nam Ninh (Quảng Tây) đều nằm trong phạm vi bán kính tác chiến của máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của Không quân Việt Nam. – Địa hình lãnh thổ của Việt Nam dài hẹp, máy bay “Su-27SK” và “J-10A” của Hoa Lục, sau khi tham chiến, trên đường bay trở về căn cứ tại đảo Hải Nam hay căn cứ Toại Khê, Quế Lâm (Quảng Tây), đều nằm trong tầm tác chiến của máy bay chiến đấu “MiG-21Bis” của Không quân Việt Nam cất cánh từ các căn cứ không quân miền Bắc và miền Trung Việt Nam. Do vậy, MiG-21Bis của Việt Nam có thể cất cánh đánh chặn máy bay chiến đấu của Hoa Lục đã hết vũ khí và thiếu nhiên liệu vào bất cứ lúc nào.

    4- Rào cản về chiến thuật– Máy bay chiến đấu “Su-22” của không quân Việt Nam có thể sẽ áp dụng chiến thuật không kích siêu thấp và có được sự yểm hộ hoả lực trong tấn công đảo, bãi. Vì thế, ngay cả khi Hoa Lục chiếm lĩnh được các đảo bãi Việt Nam đang kiểm soát hiện nay, bảo vệ lâu dài là vấn đề cực kỳ khó khăn. Ngoài ra, Không quân Việt Nam áp dụng chiến thuật không kích tầm siêu thấp, sẽ tránh được sự theo dõi của các loại rada trên tàu mặt nước của Hoa Lục và trực tiếp tấn công các tàu mặt nước cỡ lớn của hải quân Hoa Lục.- Hải quân Việt Nam không có tàu mặt nước cỡ lớn, cho nên không ngại Hoa Lục áp dụng chiến thuật không kích tầm siêu thấp. Hơn thế, như vậy còn khiến cho tàu ngầm hiện đại của Hoa Lục không thể phát huy sức mạnh, chỉ có thể tấn công tàu vận tải của hải quân Việt Nam.Nhưng phán đoán từ loại tàu đổ bộ từ đất liền tiến ra đảo, bãi quần đảo Trường Sa của Việt Nam hiện nay, đa số là tàu vận tải cỡ nhỏ lớp từ 300 – 500 tấn trở xuống, hơn thế phần nhiều là được đóng bằng gỗ, cho nên điều động tàu ngầm hiện đại để tiêu diệt là không cần thiết

  28. Đình Long says:

    Nhớ Mạc Đỉnh Chi ngày xưa quá,nếu ông còn sống thì…

    • Dung HN says:

      Mạc Đĩnh Chi có thời của ông ấy, vả lại cũng qua lâu rồi.

      Tôi chỉ mong rất nhiều người như Vũ Cao Phan, dám nói thẳng vào sự thật, có lý có tình. Chúng ta rất thiếu những chuyên gia về Trung Quốc. Một khi đã không hiểu họ thì khó mà đàm phán hay giao thiệp.

  29. KTS Trần Thanh Vân says:

    Ts Vũ Cao Phan đúng là một nhà chính trị. Ông tự nhận mình là người “thân” Trung Quốc, thậm chí còn “rất yêu” Trung Quốc nữa? Kìm nén được nỗi tức giận để nói năng nhẹ tênh tênh mà vẫn đâu ra đấy quả là khó lắm. Có điều cái bọn Tầu Khựa này không thích lịch sự đâu. Tôi muốn ông có câu kết “rắn” hơn nữa.
    Tất nhiên, đài truyền hình Phượng Hoàng này là của Hồng Kông. Mầu sắc HK vẫn khác Trung hoa lục địa

  30. Noname says:

    “Giả sử một ngày nào đó một trong hai nước có thể chế chính trị khác nhau…”.

    Câu này động trời nhưng đúng với xu hướng thời đại.

    Lấn lướt quá là hỏng đó, anh AQ.

  31. nông dân says:

    cho ông này làm bộ trưởng ngoại giao đi

    • Dung HN says:

      Giá mà một ông quan tầm bộ trưởng nào lên trả lời tivi (Việt Nam thôi, không cần quốc tế, cho chuẩn bị trước…phao) mà được như thế này thì dân nước ta đỡ khổ biết chừng nào.

      Thương thay, ông Ts này không được trọng dụng. Trong bối cảnh hiện nay, bác ấy lên tivi Trung Quốc (HK) lên tiếng mạnh mẽ và sòng phẳng cũng hay lắm rồi.

      Nếu bác bị về vườn sau vụ này thì 90 triệu dân nhớ bác như một học giả…thật.

      Hay là lên Bộ trưởng hoặc cao hơn thì không ai…nói nữa ???

      • Cu Nax says:

        Ừh nhỉ.

      • Kim Dung says:

        Bác í mà lên Bộ trưởng, biết đâu lại hỏng thì sao? Ở Hội, ở hè, bác í có điều kiện tìm hiểu, và dễ nói thẳng hơn.:))). Nhưng phải công nhận, bác VCP ko có cái chất “phong trào”, nói “sáo” theo kiểu phổ biến của các Hội. Bác í yêu TQ thật, là yêu nền văn hóa đã trở thành tài sản chung của nhân loại

      • NHB says:

        Chắc là khó vì chỉ có những người có TÂM THẾ với hiểu biết thâm sâu về Văn hoá V-T cũng như tính nhân văn trong con người của họ thì mới nói lên được như vậy. Còn quan chức của ta bây giờ không ai có được cái TÂM THẾ như vậy. Họ sợ đủ thứ.

  32. Kim Dung says:

    Bài trả lời của TS Vũ Cao Phan rất hay: thẳng thắn, chân thành mà đầy sức thuyết phục. KD đã đọc lúc ở VNN, đọc xong phải thốt lên: Hay quá! Khen cho con mắt tinh tường của Cua

    Cảm ơn TS Vũ Cao Phan. Cảm ơn Cua đã đưa về cho bạn đọc được chia sẻ.

    • Hiệu Minh says:

      Lần sau cô giáo KD nhớ nhắc vở nhé, thỉnh thoảng có bài hay như thế này, nên chia sẻ trên blog để bạn đọc vui và…còm

      • Kim Dung says:

        OK. Định tối nay kéo đương link cho Tổng Cua đó, không mgờ Tổng Cua một mai hai mắt rõ ràng nhanh tay:)))

  33. Người quan sát says:

    Ts. Vũ Cao Phan xứng đáng làm Bộ trưởng Bộ NG. Thích nhất ông trích dẫn câu nói của Đặng Tiểu Bình mà đài TH Trung Quốc cố tình cắt đi.

    “Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác“

    Không hiểu Trung Quốc thì còn mệt với họ.

  34. Sóc says:

    Phải nói bài này hay chú ạ. Cám ơn 1 tiếng nói đúng nguyện vọng của số đông nhân dân VN : kiêu hãnh mà không kiêu ngạo, khiêm nhường mà không hèn nhát. Nhẹ nhàng mà thâm sâu. Và vẫn thật dứt khoát
    Chứ không mấy bạn Tq trong phim trên Tivi, nói gì cũng như cường điệu.
    Sốt mà vừa vào blog chú đã được tem. Cám ơn chú

  35. Sóc says:

    Tem.

%d bloggers like this: