I’m Sorry Eleven – Văn hóa Xin lỗi

Tôi xin lỗi. Ảnh: internet

Ở nước mình, xin lỗi là ghê gớm lắm. Mỗi lần phải xin lỗi cảm thấy như bị mất gì lớn lao, sợ mất chức, mất tiền, mang tiếng, nên ít người thích mở mồm dù phạm lỗi hai năm rõ mười. Văn hóa như thế nên thất thoát cả tỷ đô la, chả thấy ai “lấy làm tiếc”.

Trong khi Tây thấy chuyện xin lỗi rất tự nhiên vì họ đã quen như thế. Nhưng sống một thời gian trong môi trường ta thì đám mũi lõ mắt xanh cũng bắt chước.

Nhớ thời làm ở Hà nội, Tổng Cua quen anh bạn người Đức, giỏi tiếng Việt hơn cả người bản xứ. Hắn mà nói, nếu không nhìn mặt, thì không thể biết đây là Tây ăn rau muống. Rất lạ, hắn chửi tục cực kỳ, mở mồm là văng đ. nam., đ. bắc, mẹ… nghe ghê cả người. Góp ý thì lão nhăn răng “Đ. mẹ, mình không chửi trước thì đứa khác cũng đ. má mình thôi”.

Lần đầu sang VN, anh đi xe đạp, không may va vào một chân dài. Anh sorry rối rít thì người đẹp bản xứ nổi cơn tam bành “Tây đéo gì mà đi ngu thế”. Anh vội vàng “Xin em tha lỗi”. “Lỗi cái mẹ gì, đền cái quần giá mấy triệu bị bôi bẩn của bà đây”. Bị một bọn đầu gấu vây quanh, sợ bị đòn hội đồng, anh nghiến răng móc túi.

Rút kinh nghiệm lần sau đi chợ Hôm, anh không may chạm vai một tay lang thang. Biết mình có lỗi nhưng tay “Tây lai ta” này quắc mắt “Đi đứng kiểu mẹ gì thế”. Biết là động vào Tây cũng mệt, tay anh chị kia chuồn thẳng.

Từ đó anh suy ra, ở VN không cần xin lỗi. Cứ văng tục, chửi thề, dọa phủ đầu đối phương là dễ thoát nạn. Lịch sự có khi bị ăn đòn hay mất tiền. Có lỗi nhưng thấy đứa nào vạch lỗi của mình ra thì cho nó vào tù, đếm kiến vài năm, tha hồ học kiểu xin lỗi của đầu gấu.

Nói tóm lại, nhiều người không biết xin lỗi, không học được văn hóa xin lỗi và dạy luôn cả Tây thói xấu này.

Nhưng khi sang Tây thì dân ta quá lịch sự, chuyện không có gì mà xin lỗi tới cả chục lần, do môi trường văn hóa chăng.

Có chuyện vui thế này. Dành cho các bạn biết  tiếng Anh vì trò chơi chữ : too – two, for – four, sick – six, then – ten. Phần dịch tạm dành cho các bạn IT English – i tờ tiếng Anh.

Ông Việt Nam mới học tiếng Anh vô tình đụng phải ông Tây trong metro nên nói: “I’m sorry – Xin lỗi”, ông Tây cũng lịch sự: “I’m sorry too – Tôi cũng xin lỗi”.

Ông Việt Nam nghe xong vội vàng: “I’m sorry three – Tôi xin lỗi ba lần”, ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: “What are you sorry for? – Anh xin lỗi về cái gì chứ”.

Ông VN làm luôn: “I’m sorry five – Tôi xin lỗi năm lần”. Ông Tây lo lắng hỏi ông Việt Nam “Sorry, are you sick – Xin lỗi, ông có ấm đầu không”.

Ông VN vẫn thản nhiên “I’m sorry seven – Tôi xin lỗi bẩy lần”.

Ông Tây tức lắm trợn mắt hỏi “Sorry, do you intend to count to eight? – Xin lỗi, ông định đếm đến tám chắc”. Ông Việt Nam kiên nhẫn “I’m sorry nine – Tôi xin lỗi 9 lần”.

Ông Tây ngọng luôn “Sorry, then..then…- Thế thì, thế thì”. Ông Việt Nam vớt vát “I’m sorry eleven…- Tôi xin lỗi 11 lần”.

Lão Tây phải ngừng. Nếu tiếp tục hỏi thì có lẽ tay VN này sẽ sorry hundred…

Chúc cả nhà vui cuối tuần 🙂

HM. 14-03-2011

Advertisements

59 Responses to I’m Sorry Eleven – Văn hóa Xin lỗi

  1. […] Blog từng đăng một entry về sorry – xin lỗi. Dành cho các bạn biết  tiếng Anh vì trò chơi chữ : too – two (hai), for – four […]

  2. […] Blog từng đăng một entry về sorry – xin lỗi. Dành cho các bạn biết  tiếng Anh vì trò chơi chữ : too – two (hai), for – four […]

  3. […] Cùng chủ đề: I’m Sorry Eleven – Văn hóa Xin lỗi […]

  4. […] chủ đề: I’m Sorry Eleven – Văn hóa Xin lỗi Rate this: Share this:TwitterLike this:LikeBe the first to like this […]

  5. […] blog Hiệu Minh Like this:LikeBe the first to like this post. This entry was posted in GÓP NHẶT, THƯ GIÃN. […]

  6. 7xGens says:

    Câu chuyện bác HM viết chắc thuộc chuyện vui, chuyện hài.

    Em cũng từng chứng kiến câu chuyện thực tế khi mới học tiếng Anh khá vui.

    Nhớ hồi mới học bi-bô tiếng Anh, cái thời phổ biến học giáo trình Streamline cho chứng chỉ A/B/C. Trong lớp có 1 anh đi du học Nga về, mặc dù tiếng Nga thì “Nhét/Nhe” như gió, nhưng để hợp xu thế vẫn phải phổ cập bi-bô Anh ngữ từ những câu: Ai oăn tiu, ai lớp iu,…

    Lớp học, cô giáo thì trẻ, học sinh thì từ cute cho đến “cáo già”.

    Một hôm luyện kỹ năng đọc, Anh được mời đứng dậy đọc, trong đọan văn đó có câu: I’m so lucky. Chẳng hiểu do ảnh hưởng giao thoa ngôn ngữ Anh/Nga/Việt thế nào mà rất hồn nhiên Anh đọc: Ai ăm xo lắc ku!. Cô giáo nghe thấy lạ, mời Anh ta đọc lại và cũng vẫn dõng dạc, rành mạch: Ai ăm xo lắc ku!

    Kết quả là má cô giáo đỏ dần và lớp được nghỉ giải lao 30″ mà rất ít ai hiểu rõ nguồn cơn.

  7. […] Ở nước mình, xin lỗi là ghê gớm lắm. Mỗi lần phải xin lỗi cảm thấy như bị mất gì lớn lao, sợ mất chức, mất tiền, mang tiếng, nên ít người thích mở mồm dù phạm lỗi hai năm rõ mười. Văn hóa như thế nên thất thoát cả tỷ đô la, chả thấy ai “lấy làm tiếc”. Trong khi Tây thấy chuyện xin lỗi rất tự nhiên vì họ đã quen như thế. Nhưng sống một thời gian trong môi trường ta thì đám mũi lõ mắt xanh cũng bắt chước. Nhớ thời làm ở Hà Nội, Tổng Cua quen anh bạn người Đức, giỏi tiếng Việt hơn cả người bản xứ. Hắn mà nói, nếu không nhìn mặt, thì không thể biết đây là Tây ăn rau muống. Rất lạ, hắn chửi tục cực kỳ, mở mồm là văng đ. nam, đ. bắc, mẹ… nghe ghê cả người. Góp ý thì lão nhăn răng “Đ. mẹ, mình không chửi trước thì đứa khác cũng đ. má mình thôi”. Lần đầu sang Việt Nam, anh đi xe đạp, không may va vào một chân dài. Anh sorry rối rít thì người đẹp bản xứ nổi cơn tam bành “Tây đéo gì mà đi ngu thế”. Anh vội vàng “Xin em tha lỗi”. “Lỗi cái mẹ gì, đền cái quần giá mấy triệu bị bôi bẩn của bà đây”. Bị một bọn đầu gấu vây quanh, sợ bị đòn hội đồng, anh nghiến răng móc túi. Rút kinh nghiệm, lần sau đi chợ Hôm, anh không may chạm vai một tay lang thang. Biết mình có lỗi nhưng tay “Tây lai ta” này quắc mắt “Đi đứng kiểu mẹ gì thế”. Biết là động vào Tây cũng mệt, tay anh chị kia chuồn thẳng. Từ đó anh suy ra, ở Việt Nam không cần xin lỗi. Cứ văng tục, chửi thề, dọa phủ đầu đối phương là dễ thoát nạn. Lịch sự có khi bị ăn đòn hay mất tiền. Có lỗi nhưng thấy đứa nào vạch lỗi của mình ra thì cho nó vào tù, đếm kiến vài năm, tha hồ học kiểu xin lỗi của đầu gấu. Nói tóm lại, nhiều người không biết xin lỗi, không học được văn hóa xin lỗi và dạy luôn cả Tây thói xấu này. Nhưng khi sang Tây thì dân ta quá lịch sự, chuyện không có gì mà xin lỗi tới cả chục lần, do môi trường văn hóa chăng. Có chuyện vui thế này. Dành cho các bạn biết tiếng Anh vì trò chơi chữ : too – two, for – four, sick – six, then – ten. Phần dịch tạm dành cho các bạn IT English – i tờ tiếng Anh. Ông Việt Nam mới học tiếng Anh vô tình đụng phải ông Tây trong metro nên nói: “I’m sorry – Xin lỗi”, ông Tây cũng lịch sự: “I’m sorry too – Tôi cũng xin lỗi”. Ông Việt Nam nghe xong vội vàng: “I’m sorry three – Tôi xin lỗi ba lần”, ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: “What are you sorry for? – Anh xin lỗi về cái gì chứ”. Ông VN làm luôn: “I’m sorry five – Tôi xin lỗi năm lần”. Ông Tây lo lắng hỏi ông Việt Nam “Sorry, are you sick – Xin lỗi, ông có ấm đầu không”. Ông VN vẫn thản nhiên “I’m sorry seven – Tôi xin lỗi bảy lần”. Ông Tây tức lắm trợn mắt hỏi “Sorry, do you intend to count to eight? – Xin lỗi, ông định đếm đến tám chắc”. Ông Việt Nam kiên nhẫn “I’m sorry nine – Tôi xin lỗi 9 lần”. Ông Tây ngọng luôn “Sorry, then… then…- Thế thì…, thế thì…”. Ông Việt Nam vớt vát “I’m sorry eleven…- Tôi xin lỗi 11 lần”. Lão Tây phải ngừng. Nếu tiếp tục hỏi thì có lẽ tay VN này sẽ sorry hundred… Chúc cả nhà vui cuối tuần 14-03-2011 H.M Nguồn: https://hieuminh.org/2011/04/14/van-hoa-xin-loi/ […]

  8. […] – I’m Sorry Eleven – Văn hóa Xin lỗi (Hiệu Minh). […]

  9. cua đồng says:

    CHÀO ĐỒNG CHÍ-câu này một thời ai cũng dùng,kể cả lúc hỏi vợ.

  10. […] Hiệu Minh I’m Sorry Eleven – Văn hóa Xin lỗi […]

  11. vd says:

    – Xin lỗi toàn thể công ty, tôi không thể kỷ luật ai trong ban lãnh đạo được.

    – Việc gì phải xin lỗi chúng, thằng nào làm gì được chúng ta?

  12. Lưu Văn Say says:

    Ờ đúng rồi, tranh thủ cha chủ nhà này đang ngủ, viết thêm tí.

    Lời xin lỗi được viết ra, được đọc, được nói với câu chữ thế nào cũng quan trọng nhưng không phải là quan trọng nhất. Nó chỉ được đón nhận, chấp nhận và gây hiệu quả tích cực nhờ vào thái độ, sự trung thực trong hành vi của kẻ xin lỗi.

    Ảnh hưởng Nho giáo vẫn còn bảng lảng ở lời xin lỗi khi mà kẻ mở lời xin lỗi biết tỏng mình chẳng có lỗi quái gì, hoặc chỉ hồ nghi có thể mình có lỗi, và cũng biết tỏng người được xin lỗi kia cũng không có gì trách móc đâu nhưng cứ xin lỗi. Để làm gì? Đôi khi cho ra (cái vẻ) là người có học, là sang, thế thôi. Một sự khiêm nhường xã giao, không thật lòng.

    Có lúc, lời xin lỗi rất cần thiết và quan trọng, thậm chí là nghiêm trọng, là đòi hỏi ráo riết của tình huống đối với những người có trách nhiệm phải xin lỗi, thì lại bị lờ đi. Cực chẳng đã thì xin lỗi qua quýt cho xong. Tỷ như đứng cúi xuống đọc như cái máy lời xin lỗi (đệ tử viết sẵn), chẳng thể hiện gì là biết lỗi và cầu xin tha thứ; hoặc là tự nói vo được câu xin lỗi nhưng với bộ mặt vênh vênh, cười toe tóet hoặc cười nửa miệng. Thậm chí nói xin lỗi xong thì ngồi phịch xuống, bắt chéo chân, ngả người ra sau, thậm chí mắt còn nheo nheo, miệng còn cười mỉm, ngón tay còn nhịp nhịp xuống mặt bàn một theo một tiết tấu thô tục và mờ ám nào đó.(Hình ảnh tôi nói có tính chất minh họa nhưng không nhất thiết phải khác sự thật, háhá!). Đấy, thật chẳng ra làm sao. Xin lỗi mà như thế chẳng quá chửi người ta.

    Như vậy, xin lỗi không chỉ thể hiện văn hóa cá nhân trong giao tiếp thông thường mà trên bình diện xã hội, nó còn thể hiện mức độ văn minh, trình độ phát triển và tinh thần công chính nữa. Ở ta có chưa? Xin thưa thật là cứ chờ đấy, còn khướt.

    S.

  13. […] blog Hiệu Minh Categories: Uncategorized LikeBe the first to like this post. Phản hồi (0) […]

  14. Lưu Văn Say says:

    – XIN LỖI: Xin lỗi của HM hay nhỉ. “Xin lỗi” là nói tắt chữ xin được tha (hoặc thứ) lỗi; xin một cái lại mong được cho một cái khác, thành thử bạn Đức tìm ra cái óai oăm để cười. Này tôi quê mùa vậy mà Tây ra phết, hay xin lỗi lắm. Nói chung cứ hở ra là mình xin lỗi.
    – CHỬI TỤC: Riêng chuyện chửi tục, HM nên để làm riêng một cái entry khác cũng hay đấy. Tôi tiếp khách bằng trà rất mô phạm, nhưng bằng rượu thì lúc gần vãn cuộc thể nào cũng nói tục văng tí mẹt. Nhớ có lần mời cơm một ông tiến sỹ kinh tế và một ông nghiên cứu sử học, tiễn khách về xong say chẳng biết trời trăng gì. Sáng sau vợ bảo: gớm quá, khách người ta trí thức mà ông chửi tục như một thằng bốc vác ở bến Chương Dương. Tôi tá hỏa tam tinh hỏi thật hả, thật hả. Rồi lập cập viết mail dò la và xa gần xin lỗi (tỉnh ra thì tôi cũng thạo xin lỗi), khách tôi trả lời: đâu có chuyện đó, ông tục nhuyễn và diễn đạt càng biểu cảm!? Tôi ngờ khách nó nói đểu (không tục mà đểu, thế mới đểu).
    – HOA HỒNG: Bông hoa ông dán ở đầu trang đẹp quá, chợt nhớ đã tháng Tư. Đã có nắng ấm và hoa hồng cánh dày, đỏ như than hồng, thơm gắt như một đau đớn đã lùi xa và vô phương hàn gắn… Thôi, sư khỉ, sến quá.

    Xin lỗi, em chỉ là thằng say, cho nên gom xin lỗi, chửi tục và hoa hồng làm một miếng Trémolo chẳng giống ai, cốt cho vui ấy mà./ S

    • Duc says:

      Nhắc đến hoa hồng mới nhớ. Sáng nay 4h em đã lọ mọ dậy để đi mua hoa chợ Quảng Bá với cô em giá. Tháng Tư đã qua đúng nửa, hoa hồng đủ mầu ngập tràn và…rẻ. Hứng chí mua mấy bó liền. Trên đường về ghé qua nhà mẹ “Chúc bà ngoại một ngày tốt lành”, ghé qua nhà cô bạn đặt một bó trước cửa kèm theo sms ” Thềm nhà có hoa”. Cô bạn ngủ dậy, mở cửa thấy hoa sướng quá alo cảm ơn rối rít. Chợt nhận thấy, tặng hoa cho người khác mà vui đến thế.

      Tặng người đâu thể quên ta. Tất nhiên em cũng tự mua cho mình một bó đồng tiền mầu hồng….gì đó (chả biết gọi tên thế nào, hi hi).

      Thôi đành ru lòng mình vậy, tự mình tặng hoa cũng cười, :D.

      @LVS: giá mà được uống trà cùng bác… 😉

      • Duc says:

        Xin lỗi spam cả nhà vì Hoa hồng thì không có liên quan đến lời xin lỗi. Nó chỉ liên quan mật thiết đến lời cảm ơn thôi!

      • Hiệu Minh says:

        Bông hồng ấy tặng các bà các chị trong blog đó và xin lỗi vì không thể tỏ tình hết được 🙂

  15. nguoitrungnien says:

    Không biết thi ca, nhưng thỉnh thoảng tớ kháoi bình loạn chữ nghĩa chút cho đời bớt căng

    – Sorry trong tiếng Anh mang nhiều nghĩa, nhưng hiểu một cách chính thống (trong ngôn ngữ ngoại giao chẳng hạn) thì chỉ có nghĩa : “lấy làm tiếc” (không mong muốn việc đó xảy ra) dù người nói sorry có lỗi thật sự hay không có lỗi . Ví dụ như MC Kim Ngân đã bày tỏ như trên, lần đầu tiên sau sự việc Lượm.

    – Khi thật lòng xin thứ lỗi, hoặc xin lỗi một cách rất là seriously, officially thì người ta không nên dùng sorry, mà phải là “apologize”, hoặc là “beg one’s pardon”. Ví dụ như MC Kim Ngân đã bày tỏ trong lần sau vê việc cô Lượm.

    Đặc biệt trong ngôn ngữ chính trị, ngoại giao thì người ta rất phân biệt 2 từ này, cả tiếng Anh và tiếng Việt (chắc các ngôn ngữ khác cũng thế ?)

    • nguoitrungnien says:

      (tiep theo) Xem vậy chứ con đường từ ” sorry” để đến “apologize” không phải ngắn, và phải qua một quá trình tự đấu tranh, dằn vặt, hoặc do áp lực.. thì “sorry” mới chuyển hóa thành “apoogize” được. Ví dụ rất nhiều :
      – từ khi MC KIm Ngân nói “sorry” cho đến lúc “apologize” phải mất khoảng tháng trời.
      – trong lịch sử cận đại, người Nhật lúc đầu chỉ chịu “sorry” về những tổn thất mất mát cho người dân các nước Đông Nam Á trong thế chiến 2. Mãi đến mới gần đây, Thủ tướng Nhật mới nói “apologize”. và kết quả sau khi nói apologize (nhận lỗi của mình rồi nhé) thì phải bồi thường, chứ không được nói là hỗ trợ như trước.
      – Putin nước Nga sau này cũng đã apologize người Ba Lan về vệc tàn sát lính Ba lan trong lịch sủ, trước đó nước Nga cũng chỉ xin chia buồn thôi .
      – Vatican mới gần đây cũng apologize về những việc đối xử sai trái thô bạo của giáo hội thời Trung cổ đối với những nhà khoa học có quan điểm khoa học tiến bộ thời đó không giống như Vatican.
      (Còn nhiều ví dụ cụ thể để phân biệt sorry và apologize lắm . Không nhớ hết)

    • Hiệu Minh says:

      NTN bàn sorry hay hơn cả dân Anh/Mỹ bản xứ. Thế mà không lên làm Thủ tướng cho dân nhờ.

  16. Duc says:

    Xin lỗi các bác chứ em thấy các bác lạ quá! Chẳng ai có lỗi gì mà cứ xin lỗi suốt vậy ạ? Chúng ta hoàn hảo và tuyệt vời, làm gì có lỗi mà…cho nhau. Trong trường hợp mắc lỗi, chỉ cần họp để kiểm điểm (kiểm xem mình có bao nhiêu điểm) và rút kinh nghiệm là đủ.

    Vì vậy, đề nghị các bác từ nay không được xin lỗi nữa.

    Ps: xin lỗi vì đã nhắc quá nhiều từ “xin lỗi”, he he

  17. Cu Bin says:

    Ở Việt nam, “ông chủ” lười xin lỗi nên các “đầy tớ” càng lười xin lỗi hơn !

  18. Anh Kiệt says:

    Xin lỗi, em ngàn lần xin lỗi các bác ( chứ trăm lần ít quá). Ấy là em làm phiền nhờ các bác giải thích giùm sao em buồn thế nhỉ, cứ là buồn quá đi thôi. ( mở ngoặc rõ, không phải buồn thiếu tiền đi chợ, không lo giá xăng lên, vàng lên hay đô la đi xuống….). Ấy là các bác ơi, bao giờ chúng ta có quyền tự hào mình là công dân của đất nước văn hiến?

  19. Kim Dung says:

    Xin lỗi lần 2, Cua nhé.
    Đọc chít cười cái chàng Tây. Mà cũng buồn quá cho xứ mình.
    Nhớ có lần, một anh Tây làm việc cho một dự án, hắn giỏi tiếng Việt đến mức bọn mình hỏi rất nhã nhặn: Xin lỗi, ông có vợ chưa? Chàng bảo: Cám ơn, tôi chưa có một miếng đất cắm dùi!

    Kinh ko?

    • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

      Tây phương có cách nói và viết mang tính hình tượng rất cao, khiến cho vấn đề dễ hiểu. Ví dụ như thằng tây Joe, một bloger nhiều bạn đọc VN biết đến (Nhất là phái nữ 🙂 ), thỉnh thoảng báo Việt đăng bài của Joe. Khi GS Ngô Bảo Châu đạt giải thưởng Field về bổ đề cơ bản. Người ta cãi nhau loạn cả lên nhưng chẳng mấy ai biết cái bổ đề cơ bản là cái ất giáp gì. Joe đã viết một bài báo giải thích rằng bổ đề cơ bản là việc ném sợi dây để kéo hai con tàu Lý Thuyết Số Học và Lý Thuyết Nhóm lại gần với nhau để so sánh. Nhiều người trước GS Ngô Bảo Châu đã ném thử sợi dây đó nhưng tất cả đều thất bại. Joe đã dùng hình tượng để so sánh nên việc giải thích bổ đề cơ bản rất dễ hiểu.
      Tây phương thường dùng hình tượng trong cách nói và viết ví dụ như là cây gậy và củ cà rốt hay chuyện thằng tây Joe nói trên.

      Cách nghĩ, nói và viết của ngưòi Việt thích ví von, phóng đại, và triết lý cho nên Đằng Ấy khi hỏi thằng Tây kia “có vợ chưa?”, nó trả lời “Cám ơn, tôi chưa có một miếng đất cắm dùi!” thì cảm thấy kinh. Thật ra hắn đã định nghĩa về vợ rất chính xác, thực tế và hình tượng: Vợ là…chổ để….cắm dùi… hì hì… 🙂 😉 😡

      • Hiệu Minh says:

        @ ANDT: Có thằng khốn khổ đến mức không có dùi mà cắm 🙂

        Có ông sư viết về nghèo rất hay

        Ngày xưa nghèo chưa phải nghèo
        Ngày nay nghèo mới thật nghèo
        Ngày xưa nghèo không tấc đất cắm dùi
        Ngày nay nghèo không có dùi mà cắm…

      • Kim Dung says:

        Xin lỗi Đằng Ấy lần 2: Tớ nghĩ rất đơn giản thôi. Chàng Tây này nó học tiếng Việt theo kiểu dân dã, nhưng khá sâu đó. Chàng học các câu ca dao, thành ngữ, tục ngữ ở bạn bè, nên thấm dần dần, và cứ có dịp là chàng mang ra so sánh.

        Như cách đây ít lâu, tớ đi Quế Lâm (TQ), dẫn đoàn đi là một GS của Trường ĐH BK QL. Bọn tớ đã dạy cho GS đó cách phân biệt về Phở và cơm. Hiểu ra, chàng biết phân biệt Phở (để ăn) và phở đặc biệt (bồ bịch)

        Còn bi giờ, Tớ hỏi Đằng Ấy nha: Xin lỗi, vợ đã có ông chưa?:)

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        @Hiệu Minh: Không có dùi có đồng nghĩa với không thấy cái dùi hở bác HM???
        Nghèo hay giàu gì cũng có lúc cái dùi “mất hút con mẹ hàng lươn” chẳng thấy nó đâu trong không gian 3 chiều…hì hì…xin lỗi hundred.. 🙂 😉 😡

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        @Đằng ấy: Còn bi giờ, Tớ hỏi đằng ấy nha: Xin lỗi vợ đã có ông chưa?:)

        Xin lỗi vợ đã có ông chưa?
        Phải hiểu câu này như thế nào? có thể hiểu theo 3 hướng sau đây:

        1)Xin lỗi vợ đã có ông chưa?
        Không có ông thì làm sao có “chỗ cắm dùi” để cho vợ chui ra??? 🙂

        2)Xin lỗi vợ đã BỎ ông chưa? (tiên sư…thằng đánh máy, “BỎ” mà đánh lộn thành “có”)
        Nghe xong câu hỏi này toát cả mồ hôi hột nhưng phải phục tài tiên đoán của Đằng Ấy.

        3)Xin lỗi ông đã có vợ chưa?
        Kết quả thống kê của hội chị em phụ nữ cho biết:
        Đẹp trai + chung thủy = Nghèo
        Chung thủy + giàu = Xấu trai.
        Nghèo + xấu trai = Chung thủy.
        Đẹp trai + giàu = Đa tình Đẹp trai + chung thủy + giàu = Đã có vợ.
        Còn theo thống kê của chủ vườn hoang tuổi teen x 9 cỏ cú Vớ Vẩn:
        Hâm + Gàn + Hay lên mạng ban đêm phát biểu linh tinh = VỢ BỎ hay Ế VỢ..hì hì..

        Còn bi giờ, Tớ hỏi đằng ấy nha: Con ong muốn tỏ đường đi, lối về??? há há.. 🙂 😉 😡

      • Kim Dung says:

        To Đằng Ấy:”Con ong đã tỏ đường đi lối về” (Kiều)
        Cảm ơn Đằng Ấy comm nhiều
        Câu thơ là của tình iu mặn nồng
        Thúy Kiều- Kim Trọng lửa lòng
        300 năm trước đã khóc cùng Tố Như (Nguyễn Du)

        Giờ Ấy biên tập câu thơ
        Khiến Tớ cũng muốn khóc, muốn …giơ tay hàng:))) (Bó tay.com)

        Chúc Đằng Ấy, cả chàng, nàng
        Cuối tuần vui vẻ, an khang vợ chồng
        Nhá, nhá, nhá…

    • Hiệu Minh says:

      Sorry hundred…

  20. Trịnh Xuân Nguyên says:

    Ở Việt Nam có xin lỗi (hãn hữu lắm) nhưng do một người khác (cô/cậu đánh máy) viết ra giấy rồi một người khác cầm đọc.

  21. qx says:

    hehe …

    qx

  22. Người sưu tầm says:

    / AI CŨNG CÓ LỖI

    Sống trên đời này không ai là không có lỗi. Khắp thế gian này không người nào dám tự hào là mình không có lỗi, nên phải biết nói lời xin lỗi.

    Người xưa nói “Nhân vô thập toàn”. Nghĩa là làm người không ai hoàn toàn, mà không hoàn toàn tức là còn có lỗi, có sai sót. Hầu hết mọi người còn sống trong mê, trong cái tương đối, cho nên không thể nào tránh khỏi lỗi lầm. Nếu người hoàn toàn không có lỗi chắc là hiền thánh rồi. Còn là phàm nhân thì ai cũng có lỗi, có sai sót, đâu thể tự hào là mình không có lỗi, chính cái tâm tự hào là lỗi rồi.

    Có ông Cừ Bá Ngọc năm 20 tuổi ông đã biết kiểm lại mình và biết lỗi để tận sửa sai sót. Khi qua tới năm 21 tuổi, kiểm lại thì ông thấy lỗi cũng chưa hết. Rồi qua năm 22 tuổi nhìn lại năm 21 tuổi thấy cũng vẫn còn có sai sót. Như vậy, cứ mỗi năm ông tự kiểm lại, tự sửa đổi. Đến năm 50 tuổi vẫn còn nhận ra lỗi lầm của năm 49 tuổi. Thế là phải sửa suốt đời chứ không phải sửa một năm hay hai năm là đủ.

    Câu chuyện trên là bài học kinh nghiệm giúp chúng ta bắt chước tập nhìn kiểm lại một năm qua để sửa lỗi và chuẩn bị cho năm tới không còn sai sót. Nhờ vậy, chúng ta dẹp bớt tâm tự hào và thường tự kiểm tra lại mình.

    II/ KHÔNG CỐ CHẤP TỰ MÃN, TỰ CAO TỰ ĐẠI.

    Nếu không biết tự kiểm tra lại mình thì đó là một thiếu sót lớn, là thiếu tu. Bởi vì phàm nhân thì phải còn có sai sót, mà có sai có lỗi thì phải sửa. Phải thường tự kiểm tra lại mình để thấy được lỗi, để có tâm khiêm tốn vừa là tự sửa, vừa loại bỏ được tâm tự phụ. Tự phụ là luôn cho mình không có lỗi, luôn luôn đúng, lúc nào cũng hay nên không chịu nghe lời khuyên của ai hết. Từ tự phụ dần đưa đến tự cao tự đại, mà khi đã thành tự cao tự đại thì sao? Hòa thượng Tuyên Hóa giải thích theo kiểu chiết tự chữ Hán: Chữ tự “自” đi với chữ đại “大” thành chữ xú “臭 ” nghĩa là hôi thối. Vậy tự đại là hôi thối.

    Khi biết được những ý nghĩa này rồi thì mỗi người phải khéo tự kiểm tra lại mình để khiêm tốn trở lại. Một khi đãø quen tự cao tự đại thì cho là mình hay, là cao nên không chịu nhận lỗi, có khi thà chết cũng không nhận lỗi. Đó là nguy hiểm, là lỗi lầm rất lớn.

    Thời Xuân Thu Chiến Quốc, có câu chuyện về một chàng trai tính tình cố chấp (cũng là tự phụ). Hôm đó, anh ta ngồi xe ngựa để đi phương Bắc, giữa đường gặp người bạn già lớn tuổi, mới hỏi: “Anh đi đâu vậy?” Anh đáp: “Tôi muốn đi đến nước Sở”. Ông bạn mới hỏi: “Anh đến nước Sở à! Nghe nói nước Sở ở phương Nam sao anh lại đi phương Bắc, chắc là anh đi ngược đường rồi”. Lúc ấy, nếu anh ta là người khéo biết lắng nghe thì kiểm lại, thấy đi sai đường liền chuyển hướng. Đằng này, anh ta không chịu nhận sai mà còn biện bác trở lại. Nói: “Không sao, ngựa của tôi rất giỏi, anh không phải lo”. Ông bạn nghe vậy, nói: “Ngựa dù giỏi mà đi lầm thì càng đi càng xa”. Nhưng anh vẫn khăng khăng không chịu nghe. Anh nói: “Bác chẳng cần phí tâm như vậy, tôi có đủ lộ phí để đi đường”. Ông bạn già mới nói: “Tiền đi đường của anh dù có nhiều, nhưng phương hướng đã không đúng rồi thì anh làm sao đến được nước Sở dù có tiền đầy túi”. Đến như vậy mà anh ta vẫn cố chấp không nghe. Lại nói: “ Cũng không hề gì, tôi có một người xa phu rất giỏi đánh ngựa”. Anh ta cứ cố chấp bảo vệ cái lý của mình, mặc cho ông bạn lớn tuổi có nhiều kinh nghiệm giải thích tận tình. Đó gọi là chết cũng không nhận lỗi.

    Vậy, cuối cùng anh ta sẽ đi đến đâu? Dù cho có nhiều lộ phí, có ngựa giỏi, có xa phu giỏi nhưng mà lạc đường thì làm sao đi tới đích? Cho nên, nếu biết quay lại từ đầu thì đã nhẹ nhàng, còn khi lạc rồi mà quay trở lại thì càng xa nữa, bởi vì ngựa giỏi chạy càng nhanh thì lạc càng xa. Đó gọi là thiếu tinh thần biết lắng nghe, biết nhận lỗi, khiến người nhìn thấy chỉ biết lắc đầu thương xót.

    Đó là một bài học kinh nghiệm cho chúng ta, không nên học theo kiểu đó, không tự phụ, phải biết lắng nghe, tự sửa đổi, biết tự kiểm tra lại mình.

    Nhà thiền cũng có câu chuyện, một vị tăng đến bạch với Thiền sư Vô Đức: “Bạch thầy, thời gian con tham học dưới tòa của thầy đã đủ, nay xin từ giã thầy đi du phương hành khước”. Thiền sư Vô Đức bảo: “Làm sao biết đã đủ ?”. Vị thiền tăng thưa: “Dạ, bạch thầy, đủ tức là đầy rồi, cho vào không được nữa”. Thiền sư mới bảo: “Trước khi đi ông hãy đem đến đây một cái chậu đựng đầy đá, ta có chuyện nói với ông”. Ông tăng vâng lời làm theo. Thiền sư Vô Đức nhìn chậu đá nói: “Chậu đá này đầy chưa? ”. Vị tăng trả lời là đã đầy. Thiền sư Vô Đức lắc đầu, thuận tay bốc một nắm cát bỏ vào chậu, không có hạt cát nào tràn ra ngoài, vậy là chưa đầy. Ngài mới hỏi lại: “Vậy đã đầy rồi ư ?” Vị học tăng thấy Thiền sư bỏ nắm cát vào chậu đã phả mặt bằng rồi nên trả lời : “Dạ đầy rồi”. Thiền sư Vô Đức mới lấy một nắm vôi bỏ thêm vào, không thấy chút bột vôi nào tràn ra ngoài, cũng chưa đầy. Ngài hỏi lại: “Vậy đã đầy rồi ư?”. Vị học tăng thưa: “Dạ, đầy rồi”. Thiền sư lại đổ vào chậu một chén nước, cũng không có giọt nào tràn ra ngoài. Thiền sư Vô Đức lại hỏi: “Đã đầy rồi ư?”. Lúc này vị học tăng há hốc miệng không thể trả lời, không còn tự hào cho là sự học đã đủ.

    Câu chuyện trên đủ cảnh tỉnh người nào còn mang tâm tự hào, tự mãn, cho cái hiểu, cái thấy, cái biết của mình đúng. Sự kiện này khiến thầy tăng phải luôn cảnh giác tâm tự mãn, biết khiêm tốn học tập.

    Chúng ta cũng vậy, nhiều khi chỉ thấy biết theo chủ quan của mình, đâu biết bên trong ngầm vẫn còn có những kẻ hở, những sơ sót chưa thấy hết được. Giống như chậu đầy đá tưởng rằng đã đầy rồi, nhưng nếu tìm sâu hơn nữa thì chậu vẫn chưa đầy. Cho nên, khi bỏ cát vào thì vẫn còn có thể chứa được; rồi cát cũng còn có khoảng hở, nên khi bỏ vôi vào thì cũng chưa thấm gì, đổ nước vào cũng vậy.

    Để thấy rằng cái nhìn chủ quan tự cho mình là đầy, là đủ rồi thì đó là sai lầm. Phải biết tự tập đức tính khiêm tốn, thường biết kiểm tra lại mình để tránh bớt lỗi lầm, đó là điều quý nhất. Nếu ai tự cho mình là đủ, là đúng là hay thì nên kiểm lại, đó là kinh nghiệm tự cảnh tỉnh bản thân.

    Một câu chuyện khác, có vị thiền tăng tên là Tenno, đến tu học với Thiền sư Nan-in 10 năm. Một hôm, thiền tăng Tenno tự cho mình đã đầy đủ công phu tu tập rồi nên đến từ giã thầy để xuống núi. Thiền sư nói: “ Được, thời gian cũng đủ rồi. Nhưng ta muốn hỏi con: Trước khi vào thất, con để cây dù ở bên phải hay bên trái đôi dép của con vậy?”. Bị Thầy hỏi bất ngờ nên vị tăng bối rối suy nghĩ trả lời. Thiền sư bắt vị tăng ở lại thêm một thời gian nữa. Sau đó, lần thứ hai, vị tăng đến từ giã xin đi. Thiền sư cũng hỏi bất ngờ: “Lúc vào đây, con bỏ dép ở chân nào trước?”. Vì không chú ý, nên vị tăng phải suy nghĩ để trả lời. Vừa suy nghĩ thì Thiền sư nói như vậy không được, hỏi thì phải trả lời ngay, nên bắt vị tăng phải ở lại mấy năm nữa. Qua mấy năm, vị tăng thấy mình đã thành tựu thiền đến mức khả quan, nên lại đến từ giã thầy với một niềm tự tin vững chãi. Thiền sư nhìn vị tăng cười bảo: “Thôi được, con đi cũng tốt. Trời đang gió lạnh, con hãy giúp thầy đóng cửa sổ”. Vị tăng mừng quá, nhanh tay đóng cửa phát ra tiếng động lớn. Thiền sư bắt vị tăng ở lại thêm mấy năm nữa. Nhờ vậy, sau này vị tăng đó trở thành một Thiền sư nổi tiếng ở nước Nhật. Đây cũng là bài học để mỗi người chúng ta tập tính khiêm tốn, bớt lòng tự hào cũng vừa tự kiểm tra lại mình.

    Vì chủ quan, chúng ta hay cho là mình tốt hoặc được rồi, nhưng người ngoài nhìn vào thấy vẫn còn chưa được. Cho nên phải giảm bớt tính chủ quan, vì chủ quan dễ đưa đến tự phụ, rồi tự cao, tự đại. Đây là những bài học hiện thực trong cuộc sống tu hành của chúng ta, phải luôn luôn tự kiểm tra bản thân để tu tiến. Có tự kiểm tra lại mình mới thấy được những sai sót; có thấy sai sót bản thân và thấy cả sai sót của người, nhờ vậy khởi lòng cảm thông và bớt tâm tự phụ.

    III/ THƯỜNG TỰ KIỂM TRA MÌNH.

    Có câu chuyện về hai nhà họ Trương họ Lý. Một hôm, người bên nhà họ Lý qua nhà họ Trương hỏi : “Sao mọi người nhà anh sống với nhau vui vẻ, hài hòa rất là hay; còn nhà tôi năm ba bữa là cãi nhau, nhà anh có thuật sống gì hay vậy?”. Anh họ Trương nói: “Đâu có gì lạ! Mọi người trong nhà tôi luôn thấy mình là người xấu, còn nhà anh ai cũng thấy mình tốt nên mới như vậy”. Anh họ Lý ngạc nhiên: “Là người tốt tại sao lại cãi vã”. Họ Trương mới nói: “Ví như có một chén trà để trên bàn, một người đi qua vô ý đụng cái bàn, bàn chao làm rơi vỡ chén trà. Người nhà của anh không nhận lỗi, mà còn lớn tiếng trách: “ Ai để chén trà không ý tứ, phải để vào trong thì đâu có bể ?”. Người để chén trà cũng không chịu thua, cãi lại: “ Tôi để đó đâu có sao, tại anh vô ý làm bể, còn trách”.

    Vì ai cũng thấy mình tốt, mình phải nên mới xảy ra cãi nhau. Còn nếu là người nhà của tôi khi gặp sự việc như vậy sẽ nhỏ nhẹ xin lỗi: “Tôi lỡ vụng làm đổ chén trà, thành thật xin lỗi”. Người để chén trà nghe vậy, cũng sẽ nói: “Cũng không thể trách anh, do tôi sơ ý để chén trà ở gần mép bàn nên mới bị đụng đổ. Đây là lỗi của tôi”. Hai người cùng nhận lỗi hết nên không cãi vã, trong nhà luôn an vui và tốt đẹp. Còn nhà anh ai cũng tốt thì lỗi về phần ai ?

    Đây cũng là một kinh nghiệm sống, lỡ gặp chuyện như vậy thì chúng ta cứ nhận lỗi không trách ai. Phật tử hiểu và sống được thì sẽ thấy an vui. Nếu khi có lỗi mà không nhận lỗi thì đó là nguy hiểm, khiến người kia tức giận thành ra cãi vã, tranh chấp nhau cũng từ chỗ đó.

    Nếu hai người đều đúng mà hai cái đúng chạm nhau thì tóe lửa, rõ ràng là như vậy. Nên phải nhận lỗi, tập nói lời xin lỗi, đó là yếu chỉ để sống hòa hợp, vui vẻ. Đây là những bài học thực tế, chúng ta phải hiểu được ý nghĩa đó để tập sống hòa hợp. Muốn được vậy thì phải thường tự kiểm tra mình đừng lo kiểm tra người.

    Nhờ thường tự kiểm tra mình mới thấy được chỗ yếu, chỗ sai để mà tự sửa. Có ông bác sĩ Triệu là Phật tử, thường lên tòa diễn giảng. Hôm đó, giảng xong ông lái xe về nhà, vừa lái ra cổng thì bị chiếc xe taxi xông tới đụng vào xe ông. Rõ ràng anh tài xế taxi có lỗi, nhưng mà anh này còn mắng to: “Bộ ông muốn chết sao mà chạy như vậy?”. Bác sĩ Triệu tức vì theo luật đi đường thì anh taxi lỗi, đã vậy lại còn lớn tiếng chửi, bác sĩ đáp trả: “Chính anh mới muốn chết”. Tài xế taxi thách thức: “Ông ra đây!”. Bác sĩ nói: “Ra thì ra chứ sợ gì”. Ngay lúc ông sắp mở cửa bước ra khỏi xe, liền thấy nhóm học viên trong hội trường mà ông vừa diễn giảng ra tới, thấy thầy vừa giảng rất hay mà sao mới đây lại sừng sộ như vậy. Bác sĩ Triệu ngay đó tự kiểm lại mình, thấy hổ thẹn, liền đổi thái độ. Hướng về anh tài xế kia: “Thôi tôi xin lỗi anh, đúng là tôi sai rồi”. Anh tài xế ngạc nhiên, nhưng cũng trở lại khiêm tốn, nắm chặt tay bác sĩ: “Đây đúng là lỗi của tôi, chứ không phải ông”. Hai người vui vẻ bắt tay nhau rồi đi.

    Các Phật tử thấy chiến trường sắp nổ nhưng mỗi người sớm biết xoay lại, biết nhận lỗi, chỉ cần chịu hạ mình thấp một chút là có thể xong việc. Còn ai cũng tự cho mình là trên, không chịu nhận lỗi nên mới sinh ra chuyện không vui, không tốt.

    Chúng ta khéo tập nói được lời xin lỗi là đã giải quyết được bao nhiêu chuyện rắc rối. Chỉ cần một câu nói thôi. Quý Phật tử nào kinh nghiệm sẽ rõ. Nếu đã lỡ làm chuyện có lỗi mà thực tâm xin lỗi thì người kia họ cũng sẽ bớt giận; cũng như ai lỡ làm mình buồn giận mà họ xin lỗi thì mình cũng sẽ bớt buồn.

    Như vậy, chỉ một lời xin lỗi thôi mà có thể chuyển họa thành phúc, chuyển rắc rối thành êm đẹp, vậy tại sao chúng ta không dám nói lời xin lỗi, trong khi không tốn công, tốn tiền tốn bạc gì hết? Xét lại thì chỉ vì lòng tự ái mà ra, do tự ái là hàng rào cản nên mới không dám nói. Người học đạo cần phải vượt qua, đó cũng chính là một cách để tự thắng mình.

    Kinh Pháp Cú nói:

    Dù tại bãi chiến trường,
    Thắng ngàn ngàn quân địch,
    Tự thắng mình tốt hơn,
    Thật chiến thắng tối thượng.

    Dù thiên thần, thát bà,
    Dù ma vương, Phạm thiên,
    Không ai chiến thắng nổi,
    Người tự thắng như vậy.

    Nghĩa là dù cho thiên thần ở cõi trời, dù ma vương hay Phạm thiên cũng không ai có thể bằng người tự chiến thắng mình, đó là một sức mạnh lớn, khó làm mà làm được.

    Người biết nhận lỗi là người có sức mạnh lớn, vì người yếu đuối chưa chắc làm được. Nhưng người ta ít dám nhận lỗi mà thường thấy lỗi của người khác. Đó là thói quen ít tự kiểm tra mình mà lại thường kiểm tra người, nên kinh Pháp Cú nói:

    Dễ thay thấy lỗi người,
    Lỗi mình thấy mới khó.
    Lỗi người ta phanh tìm,
    Như lựa thóc trong gạo.
    Còn lỗi mình che giấu,
    Như kẻ gian giấu bài.

    Tức là thấy lỗi người ta thì dễ, thấy lỗi mình mới khó. Lỗi người khác thì cố moi tìm như lựa thóc trong gạo; còn lỗi mình thì che giấu cho qua như kẻ gian giấu bài. Đó là thói quen.

    Vì thường thấy lỗi người mà không thấy lỗi mình nên thành ra tự cao tự đại, rồi dễ bực mình, thấy anh đó cứ lầm lỗi hoài, cứ dở hoài mà không biết bản thân mình cũng có cái dở. Cho nên, nếu là người thường soi lại mình, lỡ thấy huynh đệ có sai sót thì cũng thông cảm, vì lâu lâu mình cũng có những cái dở, nhờ vậy ít bực bội. Nếu người mà lúc nào cũng tự cho là mình đúng, là tốt khi thấy người ta sai chút là dễ bực bội, rồi cứ lo trách người mà ít chịu trách mình.

    Đó là những kinh nghiệm, là lẽ thật để chúng ta thường tự soi, tự kiểm lại mình, thấy được những cái sai sót của mình, dám nhận lỗi, dám nói lời xin lỗi, tạo không khí vui hòa, cũng là cách tiến tu. Có thấy được sai sót của mình, chúng ta mới sửa để tiến bộ, còn tưởng mình tốt thì không còn muốn nghe ai khuyên dạy nữa, cố chấp như vậy thì lỗi càng nhiều.

    IV/ TỰ TRÁCH MÌNH TRƯỚC KHI TRÁCH NGƯỜI.

    Một yếu chỉ để sống tốt nữa là phải thường tự trách mình trước khi trách người. Nghĩa là phải khéo tự trách mình trước rồi mới trách người sau, chứ đừng có trách người trước khi trách mình. Thường thì người ta hay trách người khác trước khi trách mình, chúng ta tu Phật phải ngược lại, tự trách mình trước. Đó cũng là cách giải tỏa nhiều phiền não cho mình. Bởi vì cứ lo trách người mà không dám trách mình, cứ đổ lỗi cho người còn mình lúc nào cũng tốt nên dễ sinh phiền não, bực bội bất mãn.

    Cuối cùng, thấy ai cũng đáng trách hết, còn mình thì sao? Đây là một kinh nghiệm mỗi khi bị huynh đệ làm điều gì bất như ý cho mình thì phải tự xét tìm xem bản thân đã có khuyết điểm gì, nên người mới đối xử như vậy. Thí dụ họ cư xử tệ, có vẻ khinh thường mình, thì trước khi trách họ chúng ta phải trách mình trước, nghĩ lại chắc mình tu cũng có chỗ khiếm khuyết gì đó, hay đức hạnh của mình còn kém nên mới như vậy. Nếu như đức của mình cao thì họ đâu đối xử xấu. Quán xét kỹ thì sẽ thấy nhẹ nhàng, bớt phiền trách người khác. Tự kiểm mình để tu thêm chút nữa, vun bồi đức hạnh mình thêm chút nữa, được vậy thì tâm nhẹ nhàng và tu tiến thêm. Ngược lại, chưa gì đã trách người khác, thì càng sanh bực bội, càng thêm phiền não, không khí càng nặng nề hơn nữa.

    Quý phật tử đã đọc câu chuyện ngài Milarepa, Ngài bị ông thầy ngược đãi một cách vô lý, nhưng Ngài cũng vẫn nhẫn nại, tự trách mình mà không oán giận thầy. Ngài tự trách nghiệp ác mình tạo nên mới gặp hoàn cảnh không hay. Đúng là trước kia Ngài cũng tạo nhiều nghiệp ác nên hiện tại thường tự trách lại mình, và Ngài càng tăng thêm sức nhẫn nhục. Nhờ vậy những quả báo ác của Ngài giảm bớt, và được giác ngộ trong hiện đời, nếu Ngài oán trách thì nghiệp ác không cởi bỏ được. Nếu người biết sống, sẽ có tiến bộ khéo vươn lên. Điều quan trọng là phải thường tự kiểm lại mình, tự trách mình, trách mình trước chứ đừng theo thói quen là trách người ta trước.

    Việt Nam có kể câu chuyện về Thiền sư Hiện Quang là vị sư đầu tiên của sơn môn Yên Tử. Có lần, Ngài thấy vị thị giả dâng cơm, bất cẩn xẩy tay rơi mâm cơm xuống đất. Thầy thị giả sợ quá, vội lấy tay hốt cơm vô. Vì hốt vội nên cơm lẫn với đất đem dâng cho Ngài. Ngài thấy vậy tự trách mình: “Ta sống không làm lợi ích cho ai nhiều, nhọc công người cung cấp đến phải như thế.”

    Ý của Ngài là thấy mình sống không làm được lợi ích cho ai nhiều mà còn phải làm phiền người. Từ đó, Ngài mặc áo bằng lá cây, ăn các thứ trái lượm được trong núi rừng chứ không dùng cơm để khỏi cần người cung cấp. Trải qua mười năm như vậy.

    Đó là tinh thần tự trách mình, người tu được như vậy thì nhẹ nhàng không phiền não. Đây là những phương cách và là kinh nghiệm để chúng ta học hỏi. Người học đạo phải khéo biết soi lại như vậy.

    Nhà thiền kể câu chuyện về Thiền sư Lâm Tế – Nghĩa Huyền khi còn đang tham học. Mỗi lần, đến thưa học pháp với ngài Hoàng Bá đều bị ăn một gậy và không trả lời gì hết. Nếu chúng ta đi cầu pháp mà gặp trường hợp như thế thì chắc là oán trách rồi bỏ đi vì ông thầy thô lỗ quá. Nhưng Ngài không trách gì hết, chỉ tự trách mình vô minh, nhiều chướng duyên nên không sáng tỏ được ý chỉ thầy dạy. Chính cái tâm như vậy nên mới tiến bộ, mới thành bậc Tông sư sau này.

    Ở Việt Nam cũng có câu chuyện rất hay là “bến đò sáu mươi” nói về Sơ tổ Trúc Lâm.

    Bấy giờ, vua Trần Nhân Tông lên núi tu nhưng cũng thường đi giáo hóa, thăm dạy các nơi. Ngài tu theo hạnh đầu đà (khổ hạnh) nên mọi người xưng gọi là Trúc Lâm Đầu Đà. Vì Ngài mặc áo tu tầm thường, đi chân trần, nhìn không giống ông vua, nên có một lần đi từ nơi Thiên Trường qua bến đò ở xã Nghi Dương, nay là xã Ngũ Phúc thuộc huyện Kiến Thụy – Hải Phòng để thăm chị gái, tức là công chúa Thiên Thụy, tu ở chùa Nghi Dương.

    Lúc ấy, trời sẩm tối có viên xã quan đi kiểm tra chuyển canh. Nhìn thấy vị sư khoác túi vải gầy gò, chống gậy dò đường đi ra bến đò. Vị xã quan đã ngà ngà say, hách dịch hỏi giấy tờ tùy thân của Đại sĩ. Đại sĩ từ tốn nói: “Tôi ở trên núi, lỡ đi có việc gấp nên quên mang theo giấy tờ”. Xã quan liền túm lấy Đại sĩ đấm cho sáu mươi đấm. Vừa lúc đó, gia nhân của công chúa Thiên Thụy tới đón Đại sĩ, thấy vậy mới hoảng hốt quát to: “Đó là Thượng hoàng, sao dám hỗn vậy?”. Xã quan nghe rồi hết hồn, run sợ quỳ rạp xuống lạy xin tội. Đại sĩ ôn tồn bảo tên xã quan phải khéo, từ đây trở đi phải chừa tật rượu chè, hống hách; rồi Ngài quay lại nói với gia nhân công chúa: “Đây cũng do nghiệp chướng của ta, không nên làm khó xã quan”. Vì vậy, từ đó bến đò này mới có tên là bến đò sáu mươi.

    Như vậy, Ngài cũng tự trách nghiệp chướng của mình, trước do không khéo tạo nên nay mới gặp chuyện không hay, Ngài không trách người. Một vị vua danh tiếng, một vị Thượng hoàng đầy uy quyền khi bị người sĩ nhục vẫn không oán trách mà chỉ tự trách lại mình. Đối với chúng ta thì việc này có dễ làm không? Đó là những bài học sống, là tinh thần học đạo của người xưa.

    V/ TÓM KẾT

    Chúng ta học nhiều kinh luận, nhưng chỉ biết nhớ chữ nghĩa mà không ứng dụng ý kinh rồi chuyển thành bài học thực tế trong cuộc sống, thực là thiếu sót. Quý vị nghe giảng chỉ 1 tiếng đồng hồ là xong nhưng thực hành thì làm cả đời cũng không xong. Chỉ cần hai tiếng “xin lỗi” quý vị học cả đời học cũng chưa hết. Không phải đơn giản. Đừng tự hào nói tôi học thuộc hết bộ kinh này, bộ kinh kia…

    Muốn học lẽ thực, trước hết chúng ta phải tập để quen “nói lời xin lỗi”. Tại sao phải thực tập? Bởi vì khi nghe thấy dễ nhưng làm thì khó, nên phải tập. Nếu như ai đã làm được rồi thì thôi, nhưng hầu hết chúng ta đều chưa được nên phải thực tập để cho quen, để sống được như vậy. Phải tập “nói lời xin lỗi” để có sự thông cảm với nhau, để dễ dàng dẹp bớt lòng tự phụ. Khi lỡ làm buồn phiền huynh đệ thì chúng ta phải tập can đảm lên, phải mạnh dạn nói lời “xin lỗi huynh, tôi đã làm huynh buồn”. Như vậy, liền có sự chuyển đổi, không khí sẽ nhẹ nhàng, bớt nặng nề. Còn nếu cứ mặt nặng với nhau ngày này qua ngày khác thì buồn phiền càng kết sâu. Sống như vậy có vui gì? Cũng như, nếu lỡ làm người trên buồn lòng thì trước mạnh dạn nói: “Con xin lỗi thầy” hoặc “Con xin lỗi ba mẹ”. Nói được bằng tâm chân thành thì sẽ không ai phiền trách nữa, không khí sẽ nhẹ nhàng an vui, hòa hợp. Phải tập giống như gia đình họ Trương, cả nhà ai cũng là người xấu hết thì không khí an vui, còn ai cũng tốt hết thì cãi vã nhau hoài.

    Nếu có ai lỡ làm phiền huynh đệ, phiền người chung quanh mà còn tự ái cố chấp, làm mặt lạnh thì cuộc sống làm sao có sự thông cảm? Có nhiều trường hợp, hai xe đụng nhau, không ai chịu nhận lỗi, người này đổ qua người kia, người kia đổ qua người nọ thành ra cãi nhau; nếu lỡ chạm nhau chỉ cần bước xuống xe nói lời: “Xin lỗi tôi lỡ chạm anh” thì chắc là sự việc nhẹ nhàng. Cũng vậy, trong cuộc sống nếu cứ lo đổ lỗi cho nhau, trở thành bất mãn với nhau, rồi tự sanh phiền não, cuộc sống càng đưa đến tình trạng đen tối hơn, nguyên do cũng chỉ vì cố chấp mà ra.

    Cho nên, người học đạo phải khéo tự kiểm tra và phải biết nói được lời “xin lỗi”. Có miệng là nói được. Chỉ cần khéo buông bớt cái “tôi” này một chút thôi thì sống gần với nhau, thương nhau hơn. Sẵn sàng xin lỗi tất cả. Đó là bài học mà tất cả người tu chúng ta cần phải thực tập.

    Bây giờ, tôi xin làm gương trước: “Tôi xin lỗi tất cả. Bởi vì lâu nay mỗi lần giảng dạy Phật pháp, phải nói thẳng nói thật, nên nhiều khi cũng đụng chạm, ít nhiều cũng làm mất lòng mọi người nên tôi xin lỗi tất cả”. Khi nói thật thì có khi cũng đụng chạm cái tôi của mọi người. Nhưng học Phật là học sự thật, thì phải nói lời thật để khéo sống chân thật cùng tiến lên. Nay xin được nói lời xin lỗi, vì đây là việc làm rất là bổ ích trong cuộc sống của bản thân mỗi người.

    http://phatgiaovnn.com/upload1/bz/sh…=8940#post8940

    • Cu Bin says:

      Chẳng biết bác post bài hay là bác còm nữa, bác xin lỗi chủ nhà đi, hi hi

    • Hiệu Minh says:

      Còm ni dài lê thê. Hơn cả của dê Ninh Bình. Lần sau bác cho em đường link thôi. Tuy thế lời bàn hay. Thanks bác nhiều.

  23. Người sưu tầm says:

    Cãi vã là chuyện không tránh khỏi của bất cứ cặp uyên ương nào. Nhưng để công nhận mình sai và nói lời xin lỗi không phải là điều dễ dàng. Cho dù bạn không phải là người sai, thì cũng nhớ rằng một cử chỉ làm lành thân thiện sẽ có lợi rất nhiều.

    1. Viết dòng chữ “Em xin lỗi” to đùng lên một tờ giấy khổ to và nhấn mạnh nó bằng bút đánh dấu. Treo tờ giấy lên chỗ nào mà sẽ đập vào mắt chàng như cửa ra vào, gương, tủ…

    2. Viết những lời thổ lộ chân thành trong một bưu thiếp ngộ nghĩnh có chủ đề xin lỗi.

    3. Sắp đặt dòng chữ “Em xin lỗi” bằng cánh hoa hồng hoặc dấu môi son.

    4. Rải những mảnh giấy nhỏ có dòng chữ “Em xin lỗi” khắp phòng, hoặc cả trên ô tô của chàng.

    5. Gửi tặng bài hát có chủ đề xin lỗi qua điện thoại di động cho chàng.

    6. Đặt bó hoa với mảnh giấy “Em xin lỗi” tới văn phòng của chàng.

    7. Tặng chàng một nụ hôn thật kêu và nói rằng “Em xin lỗi”.

  24. Người sưu tầm says:

    Giao tiếp “sorry” trong tiếng Anh. Sưu tầm giúp các bạn

    I. Khi muốn nói xin lỗi – về một việc làm sai:

    Thân mật

    I’m sorry I’m late.
    Xin lỗi tôi đến trễ.

    I’m so sorry I forgot your birthday.
    Xin lỗi anh đã quên ngày sinh nhật của em.

    Trang trọng

    I beg your pardon madam, I didn’t see you were waiting to be served.
    Tôi xin lỗi bà, tôi đã không nhìn thấy bà đang chờ được phục vụ.

    I’m awfully sorry but those tickets are sold out now.
    Tôi thành thật xin lỗi nhưng những vé đó đã được bán hết rồi.

    I must apologise for my children’s rude behaviour.
    Tôi phải xin lỗi về hành vi vô lễ của các con tôi.

    II. Khi muốn nói xin lỗi – đưa ra lý do

    Thông thường khi xin lỗi, chúng ta đưa ra lý do cho hành vi của mình:

    I’m sorry I’m late but my alarm clock didn’t go off this morning.
    Tôi xin lỗi đã đến trễ vì đồng hồ báo thức của tôi không reng vào buổi sáng này.

    I’m so sorry there’s nothing here you can eat, I didn’t realise you were a vegetarian.
    Tôi thật xin lỗi không có gì bạn có thể ăn được. Tôi không biết là bạn là người ăn chay.

    III. Khi muốn nói xin lỗi – vì ngắt ngang ai đó

    Excuse me, can you tell me where the Post Office is please?
    Xin lỗi, ông có thể chỉ cho tôi Bưu điện ở đâu không?

    I’m sorry but can I get through?
    Tôi xin lỗi nhưng tôi có thể đi qua được không?

    IV. Khi muốn nói xin lỗi – khi việc buồn xảy ra với ai đó:

    I’m sorry to hear you’ve not been feeling well.
    Tôi thật buồn khi nghe bạn không được khỏe.

    I’m so sorry to hear your dad died.
    Tôi thành thật chia buồn khi cha anh qua đời.

    I heard you failed your driving test. I’m really sorry but I’m sure you’ll pass next time.
    Tôi nghe nói bạn đã trượt kỳ thi lái xe. Tôi chia buồn nhưng tôi chắc bạn sẽ đậu vào lần sau.

    V. Khi muốn nói xin lỗi – yêu cầu ai đó lập lại việc gì:

    Excuse me?
    Xin lỗi?

    Excuse me, what did you say?
    Xin lỗi, bạn đã nói gì?

    I’m sorry?
    Xin lỗi?

    I’m sorry, can you say that again?
    Xin lỗi, bạn có thể lập lại không?
    Pardon?
    Xin lỗi?

    VI. Khi muốn chấp nhận lời xin lỗi

    Để chấp nhận lời xin lỗi, chúng ta có thể nói cám ơn hoặc cố gắng làm cho người đối phương dễ chịu bằng cách nào đó.

    1. Ví dụ 1

    I’m so sorry I forgot your birthday.
    Anh thật xin lỗi đã quên ngày sinh nhật của em!

    Oh don’t worry, there’s always next year!
    Ồ không sao, mình chờ năm sau!

    2. Ví dụ 2

    I’m sorry to hear you’ve not been feeling well.
    Tôi thật buồn khi nghe bạn không được khỏe.

    Thanks. I think I’ve just picked up a bug at the office. It’s nothing too serious.
    Cám ơn. Tôi nghĩ tôi bị lây bệnh trong văn phòng. Không có gì nghiêm trọng.

    3. Ví dụ 3

    I’m sorry I’m late but my alarm clock didn’t go off this morning.
    Tôi xin lỗi đã đến trễ vì đồng hồ báo thức đã không reng vào buổi sáng này.

    That’s OK. We’ve only just started the meeting.
    Không sao. Chúng tôi chỉ mới bắt đầu buổi họp.

  25. Bạn IT says:

    Xin lỗi ở mình hơi bị khó. Khó đến nỗi chỉ có chửi thì mới như thấy…xin lỗi.

  26. Kim Dung says:

    Xin lỗi Cua. KD …tem nhé:)))

    • Hiệu Minh says:

      Chúc mừng…Tem nhanh chưa từng thấy. Dù vừa nói là đang nằm dưới DQ, trên DQ là lão 90 ANDT mà.

    • Daqui says:

      DQ cũng bò xuống …xin lỗi KD đây . Vậy nàng cứ ở đấy mà gần …chàng nha , haha !

      • Kim Dung says:

        Xin lỗi DQ: Thế chàng đâu?
        Hí…hí…

      • Daqui says:

        Thì chàng Tổng Cua nói Đằng ấy … trên tớ , nay tớ bò đi thì trên …nàng chứ còn gì , hì hì !

%d bloggers like this: