Ts. Phùng Liên Đoàn nói về Fukushima

Ts. Phùng Liên Đoàn. Ảnh: VOA.

Để hiểu thêm về tai họa nhà máy điện hạt nhân của Nhật Bản sau động đất và sóng thần, Blog HM xin đăng lại bài phỏng vấn Ts. Phùng Liên Đoàn đăng trên VOA (Voice of America). VN ta muốn xây dựng điện hạt nhân thì cần ít nhất vài tiểu đoàn cỡ “Ts. Phùng Liên Đoàn”.

Làm thế nào mời các trí thức này về giúp cho điện hạt nhân Ninh Thuận lại nằm ngoài tầm phủ sóng của blog Cua Times.

Cảm ơn VOA và Ts. Phùng Liên Đoàn. Blog HM.

Tiến sĩ Phùng Liên Đoàn ở tiểu bang Nevada là chuyên viên về nguyên tử tạo điện, tốt nghiệp từ trường MIT của Mỹ. Ông đã từng làm việc với các nhà máy điện hạt nhân giống như nhà máy Fukushima của Nhật. Theo ông tai nạn tại nhà máy Fukushima quá bất ngờ:

“90 hay 95% là có dự báo trước, nhưng có 5% là cái không thể ngờ được, nên mới có những biến chuyển ghê gớm như vậy.”

Theo ông, nhà máy lấy nhiệt từ nguyên tử ra bằng nước đun sôi, giống như nhà máy Fukushima, đã được thiết kế kỹ càng:

“Các thanh nhiên liệu được bảo vệ bằng ba bốn lớp an toàn khác nhau, lớp vỏ đầu làm bằng chất zirconium, sau đó lại có một lớp sắt không rỉ có bề dày 5 centimet và nặng từ 500 đến 1.000 tấn, sau đó lại có một dry well (giếng khô) tức là một cái nhà bằng xi măng cốt sắt dày một thước hai thước.
 
Khi nhìn vào ảnh của nhà máy điện hạt nhân Fukushima ta thấy ở dưới chân có một cái vòng tròn, giống như bánh donut, thì cái đó gọi là wet well (giếng ướt) trong đó người ta chứa nước.
 
Khi nào nhà máy bị bể, hay bình bị bể thì nước đun sôi có nhiều chất phóng xạ sẽ chui xuống dưới wet well, làm cho áp suất giảm đi. Khi áp suất giảm đi thì sẽ không có chuyện rò rỉ ra bên ngoài.
 
Tôi đã từng chui vào trong các wet well đó trong thời gian xây dựng nhà máy.
 
Bên ngoài wet well lại còn một cái nhà phụ (secondary building), đứng ngoài ta có thể nhìn thấy, giúp che mưa nắng, và giữ lại các chất phóng xạ bình thường, bởi vì khi làm việc thì luôn luôn phát ra chút xíu phóng xạ, thành ra nó được giữ ở trong cái nhà đó. Nhà này được giữ một áp suất thấp; tức là chỉ có không khí bên ngoài chui vào được, nhưng không khí bên trong không chui ra ngoài được.
 
Tuy nhiên, đó là trường hợp bình thường, khi có tai nạn lại là một chuyện khác. Khi có tai nạn thì nhà phụ này có thể sập, bay đi và nếu có chất rò rỉ ra bên ngoài thì chất này có thể ra thẳng ngoài không khí. Nhưng phần chính giữ cho phóng xạ khỏi ra ngoài là giếng khô, chứ không phải nhà đó.” 
Khi thiết kế như vậy, người ta chỉ sợ những ống dẫn nước, mà đường bán kính có thể tới một mét, bị lung lay và vỡ ra. Khi vỡ ra thì tâm lò gặp nguy hiểm, các thanh nhiên liệu có thể không có nước làm lạnh, và nóng lên một cách nhanh chóng, trong vòng nửa tiếng, có thể từ lên từ 600 lên đến 3.000 độ F (1.500 độ C). Nếu vẫn chưa có nước, thì có thể lên 4.900 độ F (2.000 độ C). Ở nhiệt độ đó, ngay cả uranium cũng nóng chảy.

Tiến sĩ Phùng Liên Đoàn nói rằng, nhà máy này chỉ chịu được trận động đất khoảng 8,2 độ Ritchter, khi gặp gần 9 độ như đã thấy thì quá mạnh.

Nhưng động đất quá mạnh đó vẫn chưa làm hỏng bất cứ phần nào cách thiết kế của các ống nước và các lớp bảo vệ an toàn. Điều nguy hiểm nhất mà người ta không lường trước được là hệ thống máy bơm nước:

“Người ta có hai loại máy, máy bơm nước ở áp suất cao để phun thẳng vào tâm lò; và loại áp suất thấp, giống như áp suất trong hồ bơi của mình. Họ không ngờ rằng các nguồn điện để chạy máy bơm không hoạt động.
 
Có 3 nguồn điện, một là từ bên ngoài dẫn vào từ các nhà máy điện ở xa dẫn vào, hai là các máy diesel, và ba là bộ pin gồm mấy trăm cái pin thật lớn, có chứa điện dẫn, để có thể làm việc được cho các máy móc nhỏ hơn.
 
Họ không thể ngờ các máy đó, vì có sóng thần nên không thể hoạt động được.
 
Nhưng tôi cũng nghĩ rằng cái đó không đúng đâu, bởi vì thường thường các máy móc của họ nằm trong nhà kín và ở độ cao, thì sóng thần có tràn vào cũng chưa có thể làm hỏng được các máy đó.
 
Tôi nghĩ các máy đó không hoạt động được, vì các ống dẫn nước lên không có. Lấy ví dụ một máy bơm lấy nước ở hồ bơi lên để chữa nhà cháy mà hồ bơi cạn thì anh không có nước để bơm lên. Tôi nghi ngờ có hiện tượng đó, hay sóng thần đã làm hư hại tất cả hệ thống cung cấp nước.” 
 Tiến sĩ Phùng Liên Đoàn nói rằng muốn tránh tai nạn thì phải cố gắng bơm thật nhiều nước vào chỗ cần nước. Nhưng khổ một nỗi là chỗ cần nước lại che rất kín.

Ông cũng không rõ người Nhật tìm được cách nào nối ống nước để có thể bơm vào tâm lò, mặc dù nước biển vào sẽ làm hỏng hết lò, nhưng trong trường hợp nguy hiểm này phải chấp nhận thôi.

Ông tin rằng các chuyên viên của Nhật có đủ kỹ năng để giải quyết tai nạn này:

“Nhật Bản là nước rất văn minh, các kỹ sư được đào tạo rất bài bản, họ lại có một tinh thần khoa học kỹ thuật rất cao.”

Khi được hỏi liệu chất phóng xạ ở Nhật có thể bay đến Mỹ hoặc các nước châu Á hay không, ông cho biết:

“Trên nguyên tắc thì có nhưng rủi ro đó không đáng kể. Vấn đề phát tán các chất trong không khí là chuyện bình thường. Từ Nhật Bản qua Mỹ là một vòng địa cầu. Ngày xưa người ta thử bom nguyên tử trên mặt đất mà bụi phóng xạ của nó còn chưa giết được ai, huống chi vụ này chỉ có tính cách địa phương và chỉ ảnh hưởng trong vòng hai ba chục cây số mà thôi.

Sơ đồ lò phản ứng hạt nhân. Ảnh: VOA.

Advertisements

25 Responses to Ts. Phùng Liên Đoàn nói về Fukushima

  1. thai a says:

    Cac vi lanh dao nuoc minh la ‘dinh cao tri tue ‘ . Phung Lien Doan sanh lam sao duoc .Lai them cai duc tot la khong them nghe ai gop y.Can than khong lai bi cac vi ay khep vao toi chong pha nha nuoc thi toi ! That dung la ” Khong ai diec hon ke khong muon nghe”( BANZAC)

  2. Nhat Dinh says:

    Em gặp bác Phùng Liên Đoàn này rồi. Đứng về mặt lò phản ứng hạt nhân thì tất cả các chuyên gia của VN cộng lại không bằng bác Đoàn vì các chuyên gia nhà ta chủ yếu học lý thuyết điện nguyên tử và hành trên lò nghiên cứu, chưa ai làm thật bao giờ cả.

    Về mặt suy nghĩ cho đất nước thì hay nhất là ý tưởng đất nước ta đã có quá đủ các anh hùng kiệt xuất nhưng thiếu người lãnh đạo quốc gia giỏi.

    Ban Điện hạt nhân mà không mời được bác Đoàn về làm thành viên (chứ không phải cố vấn) thì coi như vứt. Dù sao thì đúng như bạn Hưng nói, với ông NSH trị vì thì điện hạt nhân sẽ tiến hành. Vấn đề nho nhỏ là lúc đó (cứ tạm cho là 2020) ta lấy gì mà thanh toán hợp đồng xây dựng nhà máy điện hạt nhân? Nếu Yên lúc đó ăn 40 yên/đô thì số nợ Nhật sẽ khổng lồ. Dễ công an phải đi vào từng nhà lùng sục xem có cất giấu đô la hay vàng còn tịch thu theo giá Nhà nước rồi đem trả nợ cho Nhật. Cái thời chị Dậu đang quay lại!

    Phen này em quyết đào hầm bí mật trong căn hộ chung cư!

  3. rong con says:

    Bài viết hay chả biết các Bác trong BCT co đọc kg nhỉ ???

  4. […] – Ts. Phùng Liên Đoàn nói về Fukushima (Hiệu Minh/VOA) […]

  5. Lê Dũng says:

    Khi sự cố nhà máy điện hạt nhân xảy ra ở Nhật sau động đất vừa rồi thì Việt nam có anh tên Tấn – viện hạt nhân gì đó – lên ti vi để giải thích loanh quanh tóm lại là nhà máy của Nhật đã lạc hậu, Việt nam sẽ làm nhà máy hiện đại hơn, an tòan hơn…nghe rất ngứa cái tai phải, chảy nước cái tai trái.

    Anh ta còn giải thích cả cái cơ chế giải nhiệt của bên Nhật và bên ta thế nào :,nào là làm mát bằng nước ( thì biết là nước rồi) nào là mát tự nhiên ( cái này thì bà con chịu)…nghe hài quá cơ.

    Nhìn anh ta có đeo kính mà tôi lại nghi ngờ anh ta giống anh Ân Phú thọ, anh Ngọc Yên bái – đều ” học” tiến sỹ Mỹ mất 17000 USD cả, cho dù chả có chữ tiếng Anh nào trong mồm, thế mới tài.

    Sự dốt nát và thói …mua bằng đã khiến cho bất kỳ ai ở Việt nam đều ngán ngẩm mỗi khi thấy các quan khoa học lên ti vi để nói về khoa học. Ai cũng hiểu ngay rằng các quan khoa học này đều lưu manh học để lừa bịp dân chúng để …ngoạm dự án cả.

    Chỉ khi có các bác Liên Đoàn, bác Duy Hiển nói về hạt nhân thì mới tin thôi. Tuy nhiên mấy bác này lại bị gán cho nhân vật “có hiện tượng phản động” giống như Bác Phạm Toàn hay Huệ Chi trong nước vậy.

    Thanh niên chúng tôi buồn lắm, chưa biết làm gì với cái không khí như vậy.

  6. Bùi Ngọc Thủy says:

    Cảm ơn bài viết hữu ích của chú PLĐ. Nếu nhà máy điện nguyên tử ở VN được xây xong, chẳng cần đến động đất mà chỉ với một cơn bão cũng có thể làm phóng xạ rò rỉ ra ngoài không khí bởi tình trạng phí lót đường trong xây dựng cơ bản khoảng 25-30% như hiện nay.

  7. cua đồng says:

    Bác MÂY XANH (theo nghĩa đẹp) ạ.Theo cháu thì thế này ở ta không có sự lựa chọn nào khác.Còn về lớp trẻ bác cứ yên tâm vào họ.Xưa có bác TRẦN ĐẠI NGHĨA chế bom BA CÀNG chắc bác ấy cũng phải lựa chọn.Nước Nhật xây lò trên vùng động đất họ cũng phải lựa chọn.Ta xây lò ngoài việc phát điện có thêm việc phát triển khoa học và quan trọng hơn là có cái để mặc cả với nước lớn.Thời các bác chỉ có nửa thế giới mà xây được thủy điện HÒA BÌNH,cầu THĂNG LONG.nay chúng cháu có cả thế giới tranh nhau giúp cơ mà.Còn về quản lý thì không khó lắm đâu:Những người quản lý tài ba trên thế giới đa phần là BẨM SINH họ học tắt cả mà vẫn thúc đẩy thế giới phát triển vũ bão.
    Các bác sợ tham ô chứ gì.Không lo Nhật sang ta làm ăn họ cũng Việt hóa cách quản lí của họ(người Nhật nhận quà quá 10$ phải báo cáo,ai vi phạm kỉ luật nặng không nơi nào nhận về miền bắc làm ruộng) với nhân viên người việt họ cho phép ăn bớt một chút đổi lấy sự trung thành.
    Các bác sợ lãng phí chứ gì.Không lo ngày xưa xây nhà máy nhiệt điện PHẢ LẠI người NGA đẵ chở cho ta gấp đôi các thứ cần thiết.
    Các bác sợ khoa học kỹ thuật chưa đáp ứng chứ gì.không lo mấy năm trước khi xây đường dây 500kv cả thế giới bảo VN không xử lí được vấn đề trạm biến áp đấy thôi.

  8. Nguyễn Trung Thực says:

    Bớt đi loại người “nói như rồng leo, làm như mèo mửa”, thêm vào đông đông các ngài “trung thực”.

  9. NGUYỄN ĐÌNH HƯNG says:

    Việt nam chúng ta không cần những người như anh PHÙNG LIÊN ĐOÀN, mà cần vài người như NSH là sẽ có đủ:đường sắt cao tốc,điện hạt nhân,thậm chí có cả tầu con thoi nữa cơ.Tại sao Ư?Vì có quyết tâm.Các bạn hãy đợi đấy.

    • Bạn IT says:

      Tưởng là cần vài tiểu đoàn cỡ bác “Nguyễn Đình Hưng” chứ 🙂

  10. Cu Bin says:

    VN có vài tiểu đoàn cỡ bác Phùng Liên Đoàn cũng chẳng quyết được có làm điện hạt nhân hay không, vì những người quyết định có phải những người như bác Đoàn đâu.

  11. vd says:

    Mao nói “trí thức chỉ là cục phân”. Đàn em của phương Bắc thì cũng là học trò của Mao, có tiến bộ hơn thì cũng coi trí thức như cục đất là cùng, chả thèm nghe đâu.

    Lãnh đạo mà tôn trọng giới trí thức thì đã là trí thức!

  12. […] Ts. Phùng Liên Đoàn nói về Fukushima (Hiệu […]

  13. qx says:

    Bài giá trị, thanks chủ nhà và bác Đoàn.

  14. thanh van says:

    tem

  15. KTS Trần Thanh Vân says:

    Ts Phùng Liên Đoàn là chuyên gia giỏi và có hiểu biết sâu sắc về Nhà máy ĐNT, anh cũng là người phản đối ĐNT tại VN, đồng thời là người giúp đỡ trang mạng Bauxte Vietnam của Gs Nguyễn Huệ Chi hoạt động rất nhiều. Qua Gs Nguyễn Huệ Chi, tôi cũng đôi lần nói chuyện với Ts PLĐ qua thư Email.
    Tôi hoàn toàn tin những điều anh giải thích về sự cố Fukushima.
    Có điều, tôi rất lấy làm buồn là các “Chuyên gia trong ngành” thì nhận thức được hết mọi hiểm nguy trong trò chơi đắt tiền này, nhưng những “Chuyên gia ngoài ngành” của chúng ta thì cóc cần hiểu cái chi chi sất. Họ cứ ừ đại đi để vừa lòng các ông “Anh cả vĩ đại” là họ yên tâm .
    Các cụ ta có câu “Xui trẻ con ăn cứt gà” quả không sai với thủ đoạn của bọn Phương Bắc.
    Còn theo một nhà triết lý thì có thể giải thích dài giòng như sau: “Kiến thức con người ta như diện tích vỏ của một quả bóng cao su. Nếu quả bóng càng được bơm căng, vỏ quả bóng càng tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều, thì người ta càng thấy đầu óc mình trống rỗng.
    Ngược lại, nếu chẳng chịu học hành, kiến thức chẳng được bơm lên, trí tuệ anh co lại nhỏ xíu như hạt đỗ xanh, anh tự hào, anh thấy sung mãn và kiến thức của anh TO như diện tích vỏ của hạt đỗ xanh mà thôi”

  16. Quý Vũ says:

    VN ta muốn xây dựng điện hạt nhân thì cần ít nhất vài tiểu đoàn cỡ “Phùng Liên Đoàn”

    Không nhã lắm bác ui!

  17. Hà linh says:

    hiện giờ thì việc hồi phục các thiết bị làm mát ở Fukushima không được như kì vọng nhưng thôi cứ hy vọng vậy!

  18. hgiang says:

    Lân dâu tiên duoc “mi xua” (tiêng Huê, co nghia là mo hàng) cho bac Hiêu Minh du doc blog này rât nhiêu và tu rât lâu
    Bài viet huu ich
    Chuc moi nguoi cuôi tuân vui ve

%d bloggers like this: