Công hữu và Tư hữu

Tư hữu và công hữu có công bằng

Entry này viết từ trước Tết nhưng không xuất bản. Dù không còn tính thời sự nhưng cứ đăng tải để bạn đọc suy ngẫm.

Trong Đại hội XI Đảng vừa qua, có một chi tiết được bàn thảo tại hội trường khá kỹ lưỡng. Đất nước đã hội nhập với thế giới nhưng tại phòng họp của Mỹ Đình vẫn còn băn khoăn: Giữ nguyên Cương lĩnh 1991 “chế độ công hữu tư liệu sản xuất chủ yếu”, hoặc kế thừa Nghị quyết Đại hội X, tức dựa trên “quan hệ sản xuất tiên tiến, phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất”.

Người đọc báo bình thường thì không ai để ý. Ở VN mình thế. Cái gì cũng của Nhà nước, muốn lấy lúc nào cũng được hay “trả lại nhân dân” cũng tùy thời.

Có một Bộ trưởng (Võ Hồng Phúc – BKH ĐT) không bỏ qua chuyện này. Ông cho rằng “Nhận định đó của Đại hội X là kết quả tổng kết thực tiễn 20 năm đổi mới. Có đồng chí cho rằng dự thảo “công hữu tư liệu sản xuất” là dựa trên lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin. Nhưng tôi xin nói, Mác dạy rằng lý luận phải được thực tiễn kiểm chứng. Thực tiễn là gì: Liên Xô, Đông Âu theo mô hình ấy đã thất bại; Việt Nam rút ra bài học và đã thành công. Giờ sao lại bỏ đi?”.

Rồi ông Phúc phân tích: Quá trình phát triển sau Cương lĩnh 1991, Đảng đã rút ra là phải xây dựng một nền kinh tế trên cơ sở đa sở hữu. Giờ bỏ đi, tư nhân ai dám đầu tư nữa? Nhà máy điện, đường sá, hạ tầng cơ sở là những nút thắt cổ chai của nền kinh tế, ta đang thiếu, có phải là tư liệu sản xuất chủ yếu không? Hay ta kêu gọi tư nhân đầu tư vào để rồi khi hoàn tất giai đoạn quá độ, vỗ béo xong là thịt?

“Có quan điểm cho rằng cái gốc của CNXH là sở hữu. Nhưng tôi cho rằng gốc đó phải là công bằng xã hội, là điều tiết thu nhập. Coi sở hữu là gốc, ta sẽ vấp lại sai lầm trước đây, đi vào vết xe đổ của Liên Xô và Đông Âu”.

Có lẽ quá nhiều báo chí nói rồi, nhiều người khen chê. Blog HM muốn chấm điểm 10 (thang 10) cho phát biểu này của ông Phúc. Có tầm nhìn và mạnh miệng như thế mà ông lại sắp…hưu.

Nếu Bin và Luck lớn, có công ăn việc làm, không bao giờ tôi muốn chúng vào làm cho tư nhân, mà phải làm trong Nhà nước. Không phải vì mình con ông cháu cha, mà đơn giản, làm việc trong khu vực Nhà nước, chúng sẽ được làm chủ một tài sản chỉ vì một chính sách khá lạ về sở hữu tư liệu sản xuất.

Số liệu của TCTK năm 2009 (hiện đang online) cho biết tại sao.

Số liệu của TCTK 2010.

Theo Tổng cục TK (TCTK),  tổng số người trong độ tuổi lao động (15 tuổi trở lên) của cả nước khoảng 50 triệu người. Số người lao động trong khu vực Nhà nước luôn ở con số khoảng 5 triệu và sẽ ít đi trong những năm tới vì cải cách hành chính sẽ làm teo đi những ung nhọt ăn bám xã hội, mang danh nhà nước. Đó là xu hướng không thể đảo ngược.

Như vậy, kinh tế ngoài Nhà nước có số lao động khoảng 45 triệu. Nông dân chiếm khoảng 35 triệu. Còn lại là 10 triệu người trong độ tuổi lao động phi nông nghiệp, những nhà hoạch định chính sách định đưa họ về đâu, nếu không phải là kinh tế tư nhân. Các bác có con sắp đi làm nên để ý số liệu này. Quan trọng lắm đó.

Người ta cũng dự đoán, trong số 35 triệu nông dân thì có tới 15 triệu đổ về thành phố kiếm tiền. Nếu bàn chuyện công hữu sản xuất thì hãy nghĩ đến từ 25 triệu người không có “tư hữu sản xuất” mà phải nhờ Nhà nước đang “công hữu” thượng vàng hạ cám.

Nếu tính cả nông dân với ruộng đồng thuộc “sở hữu toàn dân” thì số 45 triệu trong độ tuổi lao động thực chất là “con ở” cho 5 triệu người còn lại. Bất kỳ ai vào làm cho Nhà nước sẽ trở thành ông chủ của 9 người (45/5=9) mà không phải làm gì.

Ông Nguyễn Phú Trọng, khi phát biểu nhậm chức TBT, đã hứa “nỗ lực phấn đấu để hoàn thành tốt nhất nhiệm vụ được giao, phấn đấu tạo nền tảng để đến năm 2020, Việt Nam cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại”.

Để làm được điều đó thì kinh tế Nhà nước có nên làm chủ đạo như Vinashin, vài năm làm ăn, lỗ hơn 4 tỷ đô la. Nhiều “anh cả” khác là những tầu há mồm, giữ tài sản toàn dân, và toàn làm ra…lỗ.

Tại sao Trung Quốc lại trở thành nền kinh tế thứ 2 trên thế giới? Đó là một phần đóng góp rất lớn của kinh tế tư nhân, đã cất cánh cho đất nước này. Số liệu những năm 1990 cho biết, số công ty tư nhân tăng từ 100.000 năm 1991 thành 1,3 triệu trong năm 2000. Người lao động tăng từ 2 triệu thành 20 triệu. Thời kỳ đó, hàng hóa do tư nhân sản xuất tăng 70% hàng năm. Thập kỷ 1990 đã giúp cho những năm đầu của thế kỷ 21 và làm nên nước Trung Quốc ngày nay.

Nếu biết thêm Ấn Độ, Brazil, những nền kinh tế mới nổi từ một nước nghèo, thì sẽ hiểu, kinh tế tư nhân đóng vai trò như thế nào trong việc tăng GPD.

Có lẽ chẳng cần nói hay cho tư nhân, nhất là xứ Mỹ này. Làm ở Nhà nước thì dân tư nhân nhìn bằng nửa con mắt.

Sau 1986 có đổi mới, nông dân được làm chủ ruộng đồng. Từ một nước nhập lương thực, bỗng nhiên VN xuất khẩu gạo nổi tiếng trên thế giới. Tư hữu ruộng đất đã phát huy tác dụng.

Nhiều người còn nhớ giọng ông Trọng sang sảng trên tivi ““Chúng tôi ý thức được rằng, những thành tựu và kinh nghiệm quý báu có được trong những nhiệm kỳ trước đây, đặc biệt là trong những năm đổi mới sẽ là nền tảng vững chắc cho bước phát triển kế tiếp của đất nước”.

Nên theo Đại hội X cách đây 5 năm, muốn “quan hệ sản xuất tiên tiến, phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất” là nền tảng cho phát triển.

Hay lại muốn nhất trí với Nghị quyết năm 1991 về “công hữu tư liệu sản xuất” ra đời cách đây 20 năm để chẳng học được gì ngoài những thất bại của thời kỳ quan liêu bao cấp, trì trệ , chỉ vì khái niệm “làm chủ tập thể và sở hữu toàn dân”.

HM. 25-01-2011

Advertisements

23 Responses to Công hữu và Tư hữu

  1. Lúa Mới says:

    Nhìn lại lịch sử loài Người từ thời Cộng sản nguyên thủy tới nay .Sự phát triển của loài Người luôn gắn liền với tư hữu,vì tư hữu là động lực của mọi sự phát triển.Và ngày nay tất cả các nước phát triển trên thế giới đều coi trọng và bảo đảm quyền tư hữu được hiến pháp công nhận và bảo vệ . Tư Hữu là chìa khóa vạn năng để mở mọi cánh cửa đi đến sự giàu có và phồn vinh.Một ví dụ đơn giản như nếu anh có một mảnh đất và anh có toàn quyền định đoạt về mảnh đất ấy,anh sẽ phải suy tính làm sao cho mảnh đất ấy có hiệu năng nhất như tự mình làm cái gì hoặc không có khả năng thì có toàn quyền cho thuê mướn,và bất cứ làm cái gì trên mảnh đất đó thì nhà nước cũng thu được thuế.như vậy nhà nước không phải lo gì về kế hoạch sản xuất cũng như đầu tư mà lại có nguồn thu,người chủ mảnh đất đó cũng được tự chủ làm cái gì đem lại hiệu quả nhất cho mình.Chúng ta chỉ nhìn lại thời kỳ trước khoán 10 năm 1986 để thấy rằng vẫn là ruộng đất ấy,vẫn là con người ấy mà trước khi có khoán mười thì cả nước phải ăn bo bo và sau khi khoán 10 thì không những đủ ăn mà còn dư thừa gạo để xuất khẩu mặc dù tư duy trao quyền sở hữu mới chỉ là nửa vời .Nếu như nhà nước trao quyền tuyệt đối về sở hữu ruộng đất cho người dân và nếu như người dân có toàn quyền định đoạt về thửa ruộng của mình cả về cho thuê, mua bán hoặc đổi chác,thì chắc chắn rằng hiệu quả còn cao hơn nhiều nữa.thế mà đến giờ này mà vẫn không dứt khoát và vẫn còn luẩn quẩn quan điểm ai là chủ sở hữu về tư liệu sản xuất thật là…….không dám nói nữa cho nó “lành” bảo đảm sân nhà cho Bác Hiệu Minh.

  2. […] Công hữu và Tư hữu (Hiệu Minh) – “Có quan điểm cho rằng cái gốc của CNXH là sở hữu. Nhưng tôi cho rằng gốc đó phải là công bằng xã hội, là điều tiết thu nhập. Coi sở hữu là gốc, ta sẽ vấp lại sai lầm trước đây, đi vào vết xe đổ của Liên Xô và Đông Âu”. […]

  3. namsouth says:

    Ai đó đang xây hay dự tính xây giấc mơ xứ Cao Bồi thì nên nghiền ngẫm vài góc nhìn dưới đây:

    Từ anh chàng “Made in India”
    http://www.time.com/time/nation/article/0,8599,2026776-1,00.html

    Từ chính anh Cowboy
    http://www.powells.com/biblio/1-9781416588696-0

  4. […] Công hữu và Tư hữu (Hiệu […]

  5. […] Công hữu và Tư hữu (Hiệu Minh) – “Có quan điểm cho rằng cái gốc của CNXH là sở hữu. Nhưng tôi cho rằng gốc đó phải là công bằng xã hội, là điều tiết thu nhập. Coi sở hữu là gốc, ta sẽ vấp lại sai lầm trước đây, đi vào vết xe đổ của Liên Xô và Đông Âu”. […]

  6. […] Hiệu Minh Công hữu và Tư hữu […]

  7. NYSE6868 says:

    Ở VN thì cứ tư duy thế này cho nó lành: mỗi kì đại hội (sau 1986) là một lần “đột phá tư duy”, và văn kiện là tinh hoa chắt lọc trí tuệ của cả dân tộc. Có nghĩa là không tìm đâu ra thứ hay ho hơn.

    Bản thân em biết chữ, có tý tư duy, và xác định xông vào kinh doanh (tư nhân) cho nó lành. Việc lớn đã có các cụ …

    Ráng kiếm căn biệt thự, mua chiếc xe hơi sang, sau này cho con đi học vừa làm hàng xóm anh HM. Học xong nó tự kiếm sống theo cách của nó.

    Đời em nhỏ nhoi thế thôi.

    Thank HM đã có entry cho mọi người ngẫm nghĩ.

  8. Lưu Văn Say says:

    Héhé, tôi thì chủ trương (dứt điểm luôn), không bàn chuyện chính trị ở trang này. Chẳng phải HM đã từng nói rõ tôn chỉ của Blog và kêu gọi bạn đọc đó sao? Nhưng chính vì thế, việc xuất bản muộn cái hơi “nằng nặng” này thành ra lạ. Có phải HM đã thay đổi phong cách? Ở một góc nhỏ này, tôi đồng ý với bạn “Việt”, chỉ khác là tôi im lặng. Việc trôi xa, người đời bàn chán ra rồi. Nhưng bạn Việt bị một đống thumb down làm mình nhớ đến bạn Cao bồi lâu lâu không ghé, chắc đi chăn thả đồng xa rồi.
    Ảo mà, chả ai cấm được ai, muốn nói gì thì nói. Qua câu chữ, nhìn thấy bóng người. Có người việc gì cũng tham gia ý kiến, trong khi đọc một văn bản rất ngắn cũng không hiểu nó viết gì, lạ thế.
    Up với chả Down, rõ dở hơi, nhỉ.
    HM viết gì vui vui lạ lạ cho bà con trong nước coi chơi đi!
    Thân mến, S.

  9. qx says:

    Điều 2 hiến pháp 1992 của chế độ cầm quyền hiện tại ở Việt Nam nói vầy:

    Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức.

    Vậy là các bác có khái niệm nhà nước của chế độ hiện thời là gì, quyền lực ra sao. Nhưng đó chỉ là tổng quát thôi, muốn biết chi tiết của nhà nước, mến mời các bác vào điều 4 cùng bộ hiến pháp:

    Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

    Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

    Như vậy nhà nước là tinh được công phu, khéo léo vắt, chiết, trích, rán, etc … ra từ nông dân, công nhân. Đảng là yêu được hiện hình từ giai đoạn cực độ bứt phá nhà nước (tức là nhà nước thành tinh ở giai đoạn cực kỳ cao, dưới lực ly tâm cực kỳ khủng khiếp sẽ hiện hình đảng, mức độ này chỉ có thể có ở trạng thái yêu, không có ngoại lệ).

    Vĩ thanh:
    “làm chủ tập thể và sở hữu toàn dân”!

    qx

  10. Phan Tom says:

    Biến không thành có
    Biến khó thành dễ
    Biến thiếu thành đủ
    Biến cũ thành mới

    Biến công thành tư thì đời mới vui

  11. ho van ten says:

    Bạn biết không, điều Nhà nước ta sợ nhất là dân giầu. Vì khi dân giầu thì quan chức nói chằng cuội chả ai nghe nữa. Vây nên họ luôn nghĩ đến chuyện công hữu để “tư hữu” tài sản của dân

  12. Thùy Dương says:

    Thích entry này của anh Hiệu Minh và mong có nhiều bài tương tự thế này.

  13. Cu Bin says:

    Sao đến giờ này mà Đảng (ta) vẫn loay hoay một vấn đề lý luận phát triển mang tính cốt tử như vậy nhỉ !

  14. Grubby24 says:

    úi giời lại Mác với Lê. 2 bác này chết đã lâu mà vẫn làm khổ nhân dân chúng em nhiều quá

  15. Kính chào các bác,

    Mặc dù không chuyên sâu về kinh tế học, nhưng tôi cũng mạo muội xin góp đôi ba điều về “công hữu và tư hữu” như thế này:

    Cái cơ bản nhất của một nền kinh tế là sự sở hữu cá nhân, hay nói như bác HM là “tư hữu”, phải được đảm bảo trong xã hội, dù hình thái xã hội đó là XHCN hay TBCN. Chúng ta cũng biết là, XHCN hay TBCN, cũng “quả rứa” cả thôi, cũng đều là những hình thái xã hội mà con người nghĩ ra để phát triển cả thôi. Cái sự “thực hiện” mới là điều quan trọng. Sự thất bại của Liên Xô và Đông Âu ở cuối những năm ’80, cho thấy sự tư hữu đã không được đảm bảo trong thời kỳ đó. Và ngày nay, nước ta “ì ạch” tiến lên “XHCN”, một trong những nguyên nhân chính, cũng là sự tư hữu không được đảm bảo!

    Nhưng điều tôi muốn nói lên ở đây là cái ý thức của xã hội. Dù gì, muốn xã hội phát triển, mọi thành viên trong xã hội phải có được một “vốn ý thức” nhất định. “Vốn ý thức” ở đây, ý tôi muốn nói, nó là một điều gì đó “hao hao” như “vốn ý thức” của các nhà doanh nghiệp Hoàng Anh-Gia Lai, Trung Nguyên,… chẳng hạn. Không có được cái “vốn ý thức” ấy, xã hội phát triển rất khó. Xã hội “TBCN” “khấm khá” hơn xã hội “XHCN”, chẳng qua là “vốn ý thức” của xã hội “có nhiều hơn” trong phát triển kinh tế. Không nói đâu xa, tôi có thể nêu ví dụ: đất nước Hungary cũng khá là “trầy trật” trong chuyện “làm kinh tế”, mặc dù đã là một nước dân chủ, có “cơ chế TBCN” đấy. Đó là chẳng qua cái “vốn ý thức” của xã hội Hungary vẫn còn “ít ỏi”, thế thôi!

    Có vài lời xin được trao đổi với các bác như thế.

    Trân trọng.

  16. Việt says:

    đã không còn tính thời sự thì thôi đừng xuất bản luôn cho rồi

  17. Ich Due says:

    Chỗ cần “công” nên là của công
    Chỗ cần “tư” nên là của tư
    Cái chính là “công” , “tư” rành mạch
    Đừng xập xí xập ngầu
    Đừng loẹn nhoẹn
    Loằng ngoằng
    Biến “tư” thành “công”
    Đừng ăn bẩn
    Ăn bẩn không thể thọ lâu!

  18. montaukmosquito says:

    Cuộc họp bàn thảo đó nói lên khá nhiều điều, và làm cho nhiều bong bóng bọt xà phòng nổ tung .

    Dân ta trước giờ cứ tưởng vấn đề ý thức hệ chỉ tồn tại ở Tạp chí CS -tờ báo có số người đọc còn ít hơn Nhân Dân, cuối cùng thì bóng ma của ý thức hệ vẫn còn lởn vởn không xa. Nội cái công sức bỏ ra để ma quỷ bớt quấy rối cũng tốn kém bộn và dân ta lại một phen hú hồn hú vía . Until next time!

    Nhắc lại lời của ô Võ Hồng Phúc “Mác dạy rằng lý luận phải được thực tiễn kiểm chứng”. Thế nếu thực tế vượt qua lý thuyết của Mác, học trò của Mác phải làm thế nào ?

    Đảng Cộng Sản vẫn là Đảng Cộng Sản, qua cuộc họp này có vẻ Đảng Cộng Sản vẫn khăng khăng nhận mình vẫn là Đảng Cộng Sản . Tôi nhắc lại đảng CỘNG SẢN . Thì những quyết định mang tính nguyên tắc của đảng CỘNG SẢN như CÔNG CỘNG HÓA TÀI SẢN không nên làm ai ngạc nhiên . Còn ai ngạc nhiên hay phàn nàn thì không nên phàn nàn cái cơ chế mà nên phàn nàn cái chuyện “ngu lâu” của chính mình .

    Một lần nữa, ta cũng không nên thay đổi cái cơ chế đó . Lý do gì thì tớ chịu thua . Chắc tại nó rất tốt cho những người không phải sống trong cái cơ chế đó . Việt Kiều cực kỳ có giá là một ví dụ

  19. hoa minh tan says:

    Nếu tôi làm lãnh đạo quốc gia VN tôi cũng muốn công hữu tư liệu sản xuất thôi, bởi qua đó hệ thống công quyền mới có “quyền” ban phát, xin – cho, từ cái quyền đó sẽ sinh ra “lợi” mà lợi thì bao nhiêu cho đủ.
    Sở hữu tư nhân hay nhà nước về tư liệu sản xuất chả hại gì đến đất nước, đến nhân dân vì tài sản đó vẫn đang ở trên dải đất chữ S, vả lại khi tư nhân lớn mạnh thì họ sẽ nghĩ đến danh dự, đến tự trọng, đến nhân đạo, đến công bằng. Trên thực tế, tôi chỉ nghe các ông lớn như Hoàng Anh – Gia Lai, Trung Nguyên, Lê Kiên Thành … nói về khát vọng vươn ra, vươn lên so với thế giới chứ có thấy ông ViNashin, ông Dầu Khí, ông Khoáng Sản vv nói về điều đó đâu.
    Dường như mấy chục năm nay, xã hội VN đang luẩn quẩn với sự mâu thuẫn cốt tử trong lý luận kiểu như “kinh tế thị trường định hướng XHCN” hay “Nhà nước pháp quyền, của dân, do dân vì dân” hay “Đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối, về mọi mặt”.
    Cho đến ngày nào chưa thật sự “tam quyền phân lập” thì ngày đó cái gọi là nền kinh tế thị trường còn méo mó, biến dạng và còn mầm mống của tham nhũng.
    Tôi mong muốn thị trường hóa thật sự ở VN kèm theo đó là đổi mới chính trị căn bản và đổi mới thiết chế quản lý xã hội phù hợp với quy luật kinh tế thị trường.
    Tôi ủng hộ việc bung tất cả giá các loại như xăng dầu, điện, nước, than, thép vv theo đúng thị trường nhưng tất cả các doanh nghiệp nếu muốn cứ tự do kinh doanh các loại hàng này, DN nhà nước không có bất kỳ ưu tiên gì khác biệt nữa, làm như vậy chỉ cần 1 thời gian chắc diện mạo sẽ khác.

  20. U.50 says:

    Vừa rồi có quyết định ai mua nhà chung cư chỉ được sở hửu 50 năm, sau đó gia hạn lại (nghĩa là bị buộc mua lại với giá khác), những ai ham đầu tư đến lúc quyết định công hữu hóa tài sản thì nhảy lầu cũng đã muộn 😦

    ————-
    Cho hỏi muốn ngắt dòng để bài post lên không hiện nguyên bài thì phải bấm ba phím nào, bởi trang hiển thị khi gặp bài dài quá sẽ hiện lên rất lâu. Mong HM bày cho, Thanks

    • Hiệu Minh says:

      Những entry kiểu chính trị chính em Tổng Cua sẽ không re-com vì để bạn đọc tự phán xét lẫn nhau.

      Riêng câu hỏi của bác U.50 về kỹ thuật trên WP thì HM sẵn sàng trả lời. Để cho chắc chắn, có phải là bác hỏi làm thế nào để có các entry với phần dẫn ngắn, khi cần thì nhấn vào Read the rest of this entry để xem thêm? Bác gọi đó là ngắt dòng, không để hiện nguyên entry?

      Tôi đã vào trang mạng U50c và thấy câu khẩu hiệu to tướng trên đầu trang đòi ai trả lại cái gì đó… nên hoảng cả hồn. Cua suýt chui vào hang. Bác mắc cái bệnh thích khẩu hiệu để đòi người mê tuyên truyền bằng khẩu hiệu phải thay đổi theo ý bác. Vết xe đổ…

      Các entry có ảnh rất hấp dẫn và đẹp nhưng lại không có phân cách giữa “đầu bài và thân bài + kết luận”.

      Xin giúp bác tip sau:

      Khi tạo entry (new post) thì phần menu có các icon cho soạn thảo văn bản như B, I, ABC, … Bác để ý icon thứ 12 kể từ “lề phải” sang có tên là “Insert More Tag” hay dùng shortcut (Alt-Shift-T – bấm ba phím đồng thời Alt, Shift, T) là dùng cho mục đích phân chia phần dẫn bài và thân bài.

      Bác di chuyển con trỏ (cursor) tới chỗ nào cần phân cách thì dừng ở đó. Và di chuột lên icon “Insert More Tag” và nhấn “tách một phát”. Một dòng chấm chấm sẽ hiện ra. Đó chính là “dải phân cách” có chữ “more” ở cuối dòng nhằm phân biệt giữa đầu bài và thân bài.

      Trong trường hợp nhầm, cần xóa, bác highlight (nhấn chuột vào đó) “dải phân cách” lên và nhấn delete.

      Nếu bác để ý trong Blog HM có ảnh, và một vài câu dẫn, thường là mở đầu, giới thiệu entry và sau đó là “Read the rest of this entry” để bạn đọc nhấn vào đó và đọc tiếp. Đó chính là kỹ thuật trên. Trong bài có thể có nhiều “dải phân cách” nhưng trong báo chí thì đó là điều tối kỵ. Nhất là blog.

      Chúc bác thành công.

      PS. Nếu bác không hiểu Cua viết gì thì lỗi thuộc về tôi. Bác nhắn, tôi sẽ viết lại, hoặc cho sô phôn, tôi sẽ gọi và hướng dẫn miễn phí 🙂

      • U 50 says:

        Cảm ơn HM nhiều, đã chỉnh sửa xong.

        Thói quen khó bỏ từ thời sống với CS là khi nào mình làm việc gì không được thì hô khẩu hiệu cho khí thế 🙂

%d bloggers like this: