Khám phá mới về bệnh tự kỷ

Bin (ngậm bút) và và các bạn ở HN 7-2010. Ảnh: HM

Nhà này có cu Bin hơi bị tự kỷ. Khả năng giao tiếp của cháu đã tốt hơn nhiều, nhưng so với những đứa trẻ cùng lứa, thì vẫn phải cố gắng hơn. Cu Bin sinh sau cu Luck khoảng 1 năm rưỡi. Trong khi Luck đang bú thì mẹ có thai đứa thứ 2, như vậy  chỉ sau 9 tháng.

Rất có thể đây là nguyên nhân gây ra bệnh tự kỷ vì thời gian giữa hai lần mang thai quá ngắn. Nếu đúng thì đây là một khám phá vô cùng quan trọng, giúp tránh rủi ro về bệnh tự kỷ vô cùng khó chữa này.

VOA. Tự kỷ là loại bệnh phức tạp, chủ yếu đánh vào năng lực giao tiếp của bệnh nhân. Các nhà khoa học chưa xác định được nguyên do, nhưng họ nghi cả hai nguyên do di truyền và môi trường.

Một cuộc nghiên cứu mới cho thấy rủi ro mắc bệnh tự kỷ có liên quan đến khoảng thời gian giữa hai lần mang thai của người mẹ.

Xem thêm: Cu Bin vào lớp 1

Video trên YouTube

Chàng Bin sinh nhật tuổi lên 8 (1-2011)

Trước cái bánh ngon. Anh Hoàng (đeo kính) con chị Thủy (Entry Tình mẹ bao la)

Chị Trang dạy em Bin cắt bánh SN

Advertisements

26 Responses to Khám phá mới về bệnh tự kỷ

  1. […] Khám phá mới về bệnh tự kỷ. […]

  2. Cu Bin says:

    Cu Bin nhà bác mắc tự kỷ một phần do lỗi của bác đấy (“khoảng cách giữa hai lần mang thai quá ngắn” .. hi hi)

    • Người không biết says:

      Tóm lại là do HM…rút chậm

      Chả là có bức ảnh được giải, trên đó chụp cái bánh mì cháy, một làng người chết la liệt và một người đàn bà chửa bụng to đùng.

      Dưới có lời đề tựa “Rút chậm”.

      Bánh mỳ trong lò rút chậm thì bị cháy
      Người trong làng tản cư chậm khi giặc vào thì bị giết la liệt
      Còn chuyện kia thì chịu. Chẳng phải lỗi tại tôi.

  3. Đàm Sơn Toại says:

    Cháu không hiểu biết nhiều về bệnh tự kỷ ở trẻ con, nhưng cháu nghĩ về cơ bản có hai yếu tố ảnh hưởng đến đặc tính của cá thể trẻ nhỏ (và khi đã trở thành người lớn sau này) là tính khí (sẵn có từ khi được sinh ra) và tính cách (được hình thành từ môi trường sống).

    Có rất nhiều nhân ảnh hưởng đến tính khí của trẻ em và diễn ra trước và trong quá trình mang thai. Cháu chỉ suy nghĩ về 3 điều sau đây. Đầu tiên phải kể đến là vấn đề gen. Điều này là rõ ràng vì trong số đông trường hợp, ngay cả bằng quan sát trực quan chúng ta cũng thấy được. Vì thế, các đặc điểm di truyền của bố và mẹ, thậm chí của thế hệ ông bà cũng có thể thấy trên thế hệ con cháu.

    Yếu tố thứ hai là thể trạng của cha mẹ vào thời điểm thụ tinh, đặc biệt đối với người bố. Là những người bị ảnh hưởng nhiều bởi các chấn kích thích như bia rượu, thuốc lá, cà-phê, …có thể là nguyên nhân cho những rủi ro của bảo thai và trẻ nhỏ sau này.

    Yếu tố thứ ba mà cháu muốn nói ở đây là trạng thái của người mẹ trong quá trình mang thai. Việc sinh con thứ hai gần với lần sinh trước đó là nguyên nhân gia tăng tỷ lệ tự kỷ ở trẻ nhỏ là một trong những biểu hiện của yếu tố thứ ba này. Không chỉ thiếu hụt các tố chất cần thiết ở mỗi giai đoạn phát triển của bào thai, mà các trạng thái tâm lý không bình thường cũng ảnh hưởng trực tiếp đến sinh linh bé nhỏ trong cơ thể của người mẹ.

    Khi đứa trẻ được sinh ra thì môi trường sống sẽ định hình tính cách của cá thể đó. Môi trường sống này bao gồm những yếu tố trong gia đình, mà trước hết là bố mẹ, ông bà, người thân khác. Tiếp theo là môi trường xã hội như lớp học, nhà trường. Theo quá trình trưởng thành, thì môi trường sẽ được mở rộng hơn, phức tạp hơn. Sự tiếp cận với môi trường có thể được xem là cơ hội khi các cháu được hấp thụ những đặc điểm mang tính chất tích cực. Ngược lại sẽ là đe dọa về tính cách khi các cháu hấp thụ những đặc điểm tiêu cực cả xã hội đó. Về cơ bản, tiêu cực và tích cực tồn tại song hành. Nếu có thì ở một môi trường nào đó, yếu tố nào mang tính trội mà thôi.

    Vợ chồng cháu vì hoàn cảnh mà phải gửi con ở nhiều nhà người thân khi cháu còn nhỏ. Vì vậy, khả năng hòa nhập với nhóm, với cộng đồng là cao. Mặc dù, đối với cháu, cuộc hòa nhập nào cũng rất khó khăn lúc khởi đầu.

    Tuy nhiên, khi cháu lớn hơn một chút thì mọi thứ thay đổi rất nhanh, nhất là từ khi đến lớp mẫu giáo. Thứ nhất, cháu không còn biểu hiện bực tức, cáu giận như trước đây. Thay vào đó cháu tỏ ra thân thiện hơn, biết quan sát và lựa ý của người đối thoại, đặc biệt tinh thần thỏa hiệp đã định hình. Cháu không còn rụt rè đối với người lạ, thậm chí với nhiều người là bạn bè của bố mẹ, cháu có thể nói chuyện như thể đã quen lâu lắm rồi mặc dù đó là lần đầu.

    Một trong những khác biệt rõ nét nữa là sự thể hiện tình cảm. Sau những ngày nhà trường đóng cửa vì lũ lụt cháu được trở lại lớp học. Ngay khi đến, cháu đi ôm lần lượt các bạn trong lớp và nói thứ ngôn ngữ mà chỉ trẻ con mới hiểu được. Tâm trạng hưng phấn của cả đám trẻ con thì ai cũng có thể thấy. Chắc chắn đây là sản phẩm của lớp học và lối giáo dục rất thân thiện giữa con người với con người.

    Còn rất nhiều quan sát khác, nhưng cháu chỉ kể thêm một chi tiết là con gái cháu đã bước đầu định vị được bản thân mình. Đối với người lớn thì cháu hiểu được rằng mọi người không được mắng, không được đánh, ko được nói to, không được nhìn khó chịu đối với cháu. Nếu thấy như vậy thì cháu liền nhắc nhở 🙂 , và đổi lại thì cháu phải ngoan, mặc dù cháu mới bước đầu hiểu về từ ngoan và hư. Đối với các em bé và thế giới đồ bông như gấu, chó, mèo, khủng long, Kangaroo, wombat, … thì cháu tỏ ra rất thích thú khi là người chăm sóc tất cả. Những gì bố mẹ chăm sóc cháu thì cháu mang ra áp dụng 100% đối với các “bạn chơi” của mình. Như đánh răng, rửa mặt, bón cơm, cho uống nước, cho uống thuốc khi ốm, ru ngủ, thậm chí cả cho các “con” của mình bú và sờ ti khi đi ngủ!

    Trẻ con là như vậy. Nếu sinh ra mà bị tự kỷ thì vẫn có thể phát triển bình thường nếu gặp một môi trường phù hợp. Ngược lại, nếu sinh ra bình thường mà gặp một môt trường không bình thường thì vẫn có thể trở thành tự kỷ. Điều này cũng đúng cả với người lớn. Nếu suốt ngày nghiền ngẫm với blog của bác Hiệu Minh thì đến một ngày nào đó,….hì hì…

    Cảm ơn bác vì một chia sẻ rất thực, rất gần. Cháu copy lại bức ảnh, bác nhé!

  4. Hiệu Minh says:

    Còn đây là ông Luck, phát triển bình thường…

    2-3 tuổi

    Nhà nuôi con mèo tam thể rất xinh, nhốt trong gara. Đi đâu về, Luck cũng mở cửa cho mèo ra chơi và gọi:”Cụ mèo ơi, ra đây với anh Luck”.

    Bà nội ở quê hay “mày tao” với cháu. Tranh việc gì với bà, cu cậu bắt chước:”Bà để Tao làm cho”.

    Bà nội đùa định ném đồ chơi đi vì cháu hay để lung tung:”Vất bà nó đi”. Bị mẹ đánh, Luck nói tức:”Vất bà nó mẹ đi”. Tranh đồ chơi với em:”Vất bà em Bin đi”.

    Gọi chị Thu, giúp việc:”Chị Thu ơi, cho em xin bình sữa”. Chị Thu:”Ừ”. “Sao chị lại ừ, vâng chứ”.

    Mang bánh ra mời bố:”Bây giờ hai Bố cùng ăn nhé”. Bố chữa lại “Con phải nói – hai bố CON cùng ăn nhé”. Cu cậu học thuộc ngay chỉ có điều nói ngược. Khi uống nước cam, nâng cốc chúc mừng với bố lại nói :”Hai CON bố cùng uống nước cam”.

    Tiễn bố ra sân bay, Luck dặn:”Bố đi máy bay chầm chậm thôi nhé”.

    Bố gọi điện từ Mỹ về. Luck bảo:”Bố ơi, về đằng này với con và em Bin đi”.

    Xem trên tivi phim “Hàm Cá mập” rất sợ nhưng vẫn thích xem. Đến đọan cá mập tấn công người trên bãi biển, Luck sợ quá quay lại, khóc mếu hỏi:”Bố ơi, em Bin đâu?”.

    Hắn đi xuống cầu thang thấy chị Thu (giúp việc) liền nói “Tóc chị Thu đẹp quá”. 3 tuổi đã biết tán gái.

    4 tuổi:

    Hai đứa rất thích đi metro. Mỗi khi về đều chào “Chào tầu điện nhé”. Lần trước sang lúc mới 2 tuổi. Khi phải về HN sau 8 tháng, cậu rất nhớ Metro. Trước khi rời DC, mẹ cho đi cả ngày chơi. Lúc về, mẹ bảo “Con chào tầu điện rồi về HN”. Cu Luck đứng im. Me ra nhìn thấy cậu đang khóc.

    Chị Jin 8 tuổi đến chơi, vào nhà VS lúc ra không tắt điện. Luck hớt:”Mẹ ơi, chi Jin không tắt điện”. Rồi:”Sao chị hư thế, tốn điện nhà em”. Giá ông EVN nghe được câu này.

    Chị Jin bị sún hết răng, cậu bình luận:”Chị Jin bị gẫy hết răng, trông như bà lão”. Jin cãi:”Em cũng thế, lúc sún cũng như bà lão”. Luck không kém:”Chị vô duyên, em là con trai sao lại là bà lão được”.

    Mấy ngày đầu đi học ở Trích Sài (Hồ Tây), Luck chán. Tối về, bố hỏi:”Con đi học có đông các bạn không?”. Cu cậu phản ứng ngay:”Bố đừng nói chuyện đi học nữa!”. Nhắc đến từ “đi học” là không được.
    Bố gọi điện về, Luck nhấc máy và chào:”Con chào bố”. Bố hỏi thăm:”Con đi học có nhiều đồ chơi không?”, lập tức gác máy và bảo mẹ:”Không phải bố gọi đâu”. Hóa ra nhắc từ “đi học”.

    Sáng dậy, không muốn đi học, bảo mẹ:”Mẹ ơi, hôm nay con sốt”.

    Thấy trời mưa, không muốn đi học, Luck thông báo:”Mẹ ơi, hôm nay con lại bị sốt”.

    Lớp mẫu giáo nóng quá, Luck khuyên:”Hay là mẹ mang cái điều hòa nhà mình đến lớp cho mát”.
    Bà ngoại đến chơi, Luck thông báo:”Bà ơi, bố bị đau họng ở bên Mỹ rồi”. Cu cậu nghe lỏm mẹ nói chuyện điện thoại và report lại.

    Bố đi shopping cả ngày ở Potomac Mills, về Rosslyn nhận được hai voice mail messages, biết ngay là ở HN có chuyện chẳng lành. Cô Nhiên ra thăm bà đi bệnh viện mổ nội soi. Cu Luck sướng quá nhảy từ giường nọ sang giường kia và ngã vập môi. Vào Việt Pháp khâu mấy mũi.

    Bố mẹ to tiếng, cu cậu nghe một hồi và khuyên giải:”Bố mẹ đừng cãi nhau nữa”. Nhắc vài lần thấy mẹ khóc, Luck lại cười sung sướng:”Bố mẹ cãi nhau nữa đi, cãi nhau nữa đi”. Trẻ con: khóc những chuyện đáng cười, cười những chuyện đáng khóc.

    Virginia 2006 (5-6 tuổi)

    Xuống sân bay và dù trời rất nóng nhưng cả hai chui vào xe Toyota mua từ lần trước và ngồi trong không động đậy, có vẻ sướng lắm. Khổ thân, lâu lắm mới được đi ôtô.

    (10-5-2006)

    Học ở nhà mấy cái tên con vật thì Luck không nhớ. Cho đi ZOO một hôm, về chỉ sách và nói tên vanh vách.

    Bố mẹ nói sẽ cho con về hè chơi ở Việt Nam. Cu cậu ra giá:”Con chỉ về thăm bà, không đi học ở Việt Nam vì nóng và cô giáo hay mắng”

    Bố ngủ trưa, hai ông con muốn chơi games trên máy tính. Ông anh Luck viết vào tờ giấy “I want to play games” và đưa cho ông em Bin (4.5 tuổi) mang dí vào mặt cho bố xem. Bố thấy thông minh quá liền cho chơi luôn.

    Sửa tiếng Anh cho bố. Bố nói tiếng Anh kém và Luck bắt đầu sửa phát âm hay câu cú cho chuẩn. Thây Luck và Bin ăn chậm, bố nhắc:”Finish your food – Ăn hết đi…”. Bố ấy nhắc:”You should say – Finish your eating”.

    Bố hay nói từ McDonald thành mác-đô-nan. Ông ấy sửa “Mác-đan-nờ” nghe như Mỹ con.

    Hai anh em thích ăn hotdog. Về nhà thấy hai cái gối trắng dài, thằng anh lấy một cái gối để dưới sàn và em Bin nằm lên trên. Luck lấy cái gối còn lại đè lên và bảo đây là “hotdog em Bin”

    Mới sang Mỹ 2006, Luck thích đi học ở trường Arlington. Nghỉ đông khá lâu nên cu cậu cứ hỏi “hôm nay mình không đến trường à?”.

    6-7 tuổi (2007-2008)

    Thấy trong tủ lạnh có mấy miếng bánh ngọt. Luck lấy ra một miếng để ăn, một miếng mẹ nói để cho bố. Ông ấy ăn xong của mình nhưng vẫn thòm thèm. Mẹ bảo, con thích cứ ăn đi. Ông tướng không ăn ngay mà lên tầng 2 hỏi bố:”Bố có ăn bánh không?”. Bố biết cu cậu thích ăn nên bảo “con cứ ăn đi”. Nhưng cậu vẫn hỏi lại “Bố không ăn à?”. Bố khẳng định “không”, cu cậu mới xuống báo mẹ là bố không muốn ăn, và con…chén.

    Thỉnh thoảng, Luck nổi cơn muốn giúp bố mẹ. Ông tướng rửa bát, phải đứng trên cái ghế mới với được vòi nước. Ăn xong biết bưng bát đĩa của mình ra bồn rửa bát để.

    Một hôm, đi đâu về thấy cậu mang cho mẹ bánh bích qui ngọt. Mẹ hỏi sao con không ăn hết đi. Nhưng cậu bảo, con biết mẹ thích nên mang về cho mẹ. Ăn McDonald cũng để dành cho bố mẹ vài miếng khoai tây rán.

    Đi đến chỗ gửi trẻ của một bà Việt kiều. Mang theo đồ ăn có hai gói bánh. Hai anh em chỉ ăn một gói, còn gói kia mang về. Không chịu chia sẻ với bạn gái… Mẹ chê, giống bố như đúc, thần giữ của.

    Cu cậu học cái gì cũng nhanh. Vài ngày đã biết bơi, lặn, gội đầu không phải bế. Ba lần đi tập đã biết đi xe đạp một mình.

    Gọi điện cho bố thì nói nhẹ nhàng, chỉ hỏi, bao giờ bố về, hoặc cho con đi Chuck Cheese nhé (chỗ chơi của trẻ em bên Virginia).

    Bố mẹ mắng đã biết doạ gọi Police. Nhưng nếu doạ gọi Police thật lại cũng sợ.

    Học thì hơi kém vì ít nói. Được mỗi môn vẽ siêu nhân là giỏi.

    Vienna 2007

    Cả nhà chuyển về Townhouse ở Vienna (9-2007). Hai cu rất sướng vì có cái tầng hầm để chơi và xem tv. Nhiều chương trình violent quá, bố khóa (lock) lại. Ông Luck lên hỏi Password (mật mã) là gì hả bố?
    Bố rút điện ra, ông ấy tự lần mò và cắm điện vào xem TV tiếp.

    Máy tính có mật khẩu của bố không ai biết, hay để máy ở chế độ hibernate. Lúc về, đã thấy chuyển sang tài khoản mà Luck biết mật khẩu. Không ai bảo phải chuyển cả Domain sang PN12345. Lạ thế.

    Các trò chơi trên internet tự tìm hiểu, tự tìm ra phím nào lên xuống. Không trò chơi nào là không biết.
    Mẹ dậy câu ở Saint Michael, Maryland, cách nhà 110 miles (170km). Học vài lần đã biết văng xa và câu được cá. Bây giờ thì thích câu cá cực kỳ. (9-2008).

    1-2011

    Mấy tuần trước (2011) hai bố mẹ cãi nhau gì đó bằng tiếng Việt và nói là nên mỗi người nuôi một đứa cho nhẹ nợ. Cứ nghĩ là ông Luck không hiểu hết tiếng Việt. Hóa ra bố ấy khóc tu tu “I want to live with both of you and Bin. Con muốn ở với cả bố, mẹ và em Bin”…

  5. Hiệu Minh says:

    Vài ghi chép về cu Bin hồi mới sang Mỹ 6-2006.

    Đi học ở lớp Kinhaven Arlington, suốt ngày đánh các bạn hoặc tranh đồ chơi. Bị nhà trường gọi đến 2 lần để đón về vì hư. Nhà trường còn dọa đuổi học. Người ta kinh doanh nên cái gì cũng thu tiền. Nhờ làm cái báo cáo cũng thu 10$. 1 tuần học hai buổi mà cả tháng thu gần 300$. 40$ buổi học.

    Bin (5 tuổi) vẫn hơi bị tự kỷ. Không nói được rõ ràng nhưng đôi lúc phát ra những câu rất cụ non. 3 tuổi không đi học đã thuộc lòng bảng chữ cái, kiểu “thần đồng”. Phát âm các từ tiếng Anh rất chuẩn.

    Thấy anh Luck vẽ siêu nhân, Bin ngồi ngắm và nói “Good drawing, Luck”. Bin vẽ siêu nhân giống hệt anh Luck.

    Bin vẽ tay trái, viết tay trái, đá bóng chân trái, đi xe scooter cũng thích đi bên trái đường. Theo Willy Tang, một đồng nghiệp, kể thì từ bé cũng bị tương tự. Bố cố gắng dậy và bây giờ ông ấy nói như máy nổ.

    Tự đánh răng, tự rửa mặt. Đôi khi không lấy được khăn mặt mà lấy khăn lau bồn rửa, giặt đi rồi tự lau mặt. Uống sữa xong, tự rửa chai, bố khen: Thanks, Bin. You did a good job.” Hắn thản nhiên :”You are welcome”.

    Tối đến tự hát và nhảy, rất đúng nhạc nhưng lời hát thì không rõ ràng. Thời gian đầu không nói được từ school vì nuốt mất chữ S. Nhưng sau ba tuần cô giáo tập trung huấn luyện, Bin đã nói được thêm chữ S.
    Khi muôn ăn McDonald thì nói cực chuẩn, giọng đúng kiểu Mỹ.

    Gặp các bạn Tây rất hồn nhiên thân thiện. Cười và chào niềm nở. Không giống ông Luck, lừ đừ, nói năng lý nhí.

    Nhưng bây giờ bố ấy gần hết tự kỳ thì ai chào cũng cúi gầm mặt và xấu hổ. Chằng chịu nói với người lạ. Giống y trang bố nó 🙂

  6. Anh Kiệt says:

    Chia sẻ với chủ nhà về các cu cậu. Theo em, nghiên cứu khoa học chỉ để tham khảo, chúng chỉ là có nguy cơ hơn thôi. Em biết rất nhiều trường hợp sinh con rất gần, thậm chí đầu năm cuối năm (nghĩa là sinh cùng năm luôn), nhưng không sao. Bệnh tự kỷ gần đây phát hiện nhiều hơn, vì xã hội có nhiều thứ để giao tiếp hơn so với chỉ con người với con người như trước kia.
    Một điều hoàn toàn đúng khi bác nêu: cần thật quan tâm và giao tiếp thật nhiều với con, là giúp đỡ con trong mọi trường hợp, cả tự kỷ. Cần cho chúng giao tiếp con người với con người trong mọi trường hợp từ hẹp đến rộng, để chúng không ngại ngần, tự ti.
    Nhiều người tài năng là người tự kỷ, họ chỉ yêu thích một vấn đề họ chú ý thôi.
    Nhà em có 2 cháu, chênh nhau 11 tuổi, con chị rất hăng say hoạt động xã hội. Thằng em mới đầu em cũng ngại cháu bị tự kỷ, vì cháu ngại giao tiếp, chỉ chơi với ai chơi với mình, không chủ động trong bất kỳ việc gì. Khi tivi nêu bệnh tự kỷ, em cho cháu xem và nói: vậy là con đã mắc tự kỷ thể nhẹ, vậy chúng ta phải vượt qua, phải hòa đồng. Bây giờ cháu đã khá hơn ạ.

    • Hiệu Minh says:

      Đó chỉ là nguy cơ, nhưng nguy cơ cao. Vì vậy các anh chị sắp sinh đứa thứ hai nên lưu ý. Cu Bin là do vỡ kế hoạch… NHưng ông này có vẻ thiên tài lắm. Có lần ngắm ông anh vẽ gì đó, lão gập gù “Good drawing… Luck”. Mình nghe và không nghĩ đây là lời của lão tự kỷ.

  7. qx says:

    Tui có một ông ngoại ghẻ (ông ngoại kế) bị bịnh tự kỷ ám thị. Mấy đứa con cháu ruột của ông ấy bàn tính một hồi rồi khuyến khích ông ấy gia nhập NAESA, OTW, UE, và các hội đoàn, tổ chức lớn nhỏ khác chừng hơn chục năm nay.

    Magic! Dạo này ông ấy bớt tự kỷ nhiều lắm, bớt khoảng 30% lận. Bác sĩ nói nếu ông ấy mà tham gia hội TARAC diễn tập khí công thường niên nữa, thì chắc chắn bịnh giảm đến 50%.

    FYI,

    qx

    • Hiệu Minh says:

      Nghe nói bên châu Phi có một dân tộc cũng bị tự kỷ. Người nước ấy đi ra thế giới, chẳng nói chuyện với ai. Toàn mò đi siêu thị mua hàng, ăn mỳ tôm và đợi ngày đi về nhà…

  8. Daqui says:

    Xin được chia sẻ và đồng cảm với anh HM .Và mong là Cu Bin sẽ mỗi ngày một tiến bộ hơn và luôn là Niềm vui của những người thân yêu !

  9. KTS Trần Thanh Vân says:

    Kết quả nghiên cứu khoa học là để tham khảo, không nên vì thế mà lo lắng.
    Tôi gặp hai cậu ấm nhà HM dạo hè năm ngoái rồi phải không?. Hôm ấy HM, KD, HV… thì ngồi sau vườn nhà NH, còn các cụ già như tôi và Tô Văn Trường cùng Chu Hảo thì tán gẫu với bác Trần Văn Thủy ở phòng khách, hai thằng cu nhà HM thì ngồi ăn và chú ý lắng nghe xem các bô lão nói gì? Tôi nhớ tôi có hỏi chúng một câu gì đó ( tất nhiên là tôi Talking in English ) nhưng chúng chỉ nhìn chứ không trả lời.
    Biểu hiện bẩm sinh ở trẻ thường có hai dạng: Dạng thứ nhất là tỏ ra rất thông minh nhanh nhẩu, chưa hỏi đã nói và nói rất gẫy gọn “Khôn hơn cả người lớn” khiến cha mẹ rất hài lòng và rất tự hào. Dạng thứ hai thì hơi ù lỳ, thích quan sát và “từ bé đã biết tiết kiệm lời nói”. Với cả hai dạng này các bậc phụ huynh đều phải chuyên tâm dậy dỗ thì mới tốt. Dạng thứ nhất cha mẹ và cô giáo rất nhàn, nhưng nếu thiếu rèn luyện trí tuệ, học cấp 1, cấp 2 thì thông minh, nhưng khi trẻ lớn lên dễ trở thành kẻ ba hoa hời hợt và chẳng làm nên tích sự gì. Dạng thứ hai ngược lại khiến cha mẹ và nhà trường vất vả hơn, nhưng “THIÊN TÀI” của nhân loại đều trưởng thành từ lũ nhóc này.
    HM hãy giành nhiều thời gian cho con. Biết đâu thằng Cu Bin sẽ là một “THIÊN TÀI”?

    • Duc says:

      Em đồng ý 101% với bác Vân.

      Kết quả nghiên cứu cho rằng khoảng cách giữa hai lần sính quá gần sẽ tăng rủi ro mắc bệnh tự kỷ ở trẻ. Giả sử chúng ta chấp nhận giả thiết tự kỷ phần lớn là do môi trường thì cái khoảng cách kia cũng chỉ được coi là một dạng môi trường.

      Gốc của căn bệnh này chính là bộ não. Vì vậy, cả dinh dưỡng và kích thích lên nó đều ảnh hưởng đến quá trình phát triển của trẻ. Dựa những theo dõi (không thường xuyên) của em đối với hành vi của bọn trẻ con thì nếu mẹ sinh đứa sau quá sớm, đứa trước cũng có thể mắc tự kỷ. Em không ghi chép gì hệ thống nhưng cũng hay trao đổi và lắng nghe vài bà mẹ có con bị bệnh này. Nếu mẹ quan tâm đến đứa sau (vốn bị thiếu dinh dưỡng do sinh gần?) trong khi đứa trước cũng không có ai chăm sóc: ai cũng biết chuyện gì có thể xảy ra.

      Vậy thì, môi trường gia đình nhỏ là vô cùng quan trọng. Các ông bố bà mẹ nên giao tiếp tích cực và chủ động cùng con hàng ngày. Và chớ nên nghĩ rằng cần dồn sức cho đứa bị tự kỷ mà lại quên mất anh hay chị của chúng cũng đang cần được quan tâm không kém.

      • Đọc cuốn sách Dạy con của Nguyễn Hiến Lê sẽ giúp các ông bố bà mẹ thương yêu chăm sóc con kết hợp truyền thống và hiện đại… Chuột chưa có gia đình nhưng rất thích cuốn sách này & thấy bổ ích lắm. Ngoài ra, cuốn sách dành cho các bà mẹ sinh con đầu lòng của BS Đỗ Hồng Ngọc tuy hướng dẫn về cách chăm sóc y học nhưng cũng lồng trong những trang viết lời nhắc nhở về Vitamin Y (tình thương với trẻ) đó là loại vitamin mạnh hơn tất cả các loại thuốc và trang thiết bị y tế hiện đại nhất
        Bác HM đừng lo lắng quá nhé, Albert Einstein cũng bị tự kỷ đó…

      • Hiệu Minh says:

        Nhưng có con là thiên tài cũng lo lắm. Nhỡ Chính phủ cấp cho căn hộ thì làm thế nào mà ở…

  10. Kim Dung says:

    To HM: Căn bệnh này cho đến thời hiện đại, người ta mới phát hiện ra là khá phổ biến ở trẻ. Nhìn ảnh 2 Ku dễ thương thật. Chàng Luck đang sử dụng máy tính cho chàng Bin. Ko biết, dạo này, Bin học hành có tiến bộ ko? Mặt Bin rất khôi ngô. Hy vọng càng lớn, Bin càng hòa nhập tốt với cộng đồng.

    Mong 2 Ku đều tiến tới, và là niềm hạnh phúc khôn cùng của cha mẹ

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn cô giáo KD. Nhà này có những 3 cơ.

      Nhớ bài thơ vui.

      Không đi không biết Tam Đao
      Đi rồi không có nơi nào mà ngu (ngủ)
      Mỗi giường nhét những ba cu (ba cụ)
      Thôi thì cố chịu đến Chu Nhật về

  11. Duong Doan says:

    Không phải bác Hiệu Minh không phải đâu Chuột Nhắt ơi. Khoảng cách giữa 2 lần mang thai của mẹ quá ngắn làm tăng nguy cơ/khả năng/rủi ro mắc bệnh tự kỷ ở trẻ đẻ sau không có nghĩa là ai đẻ 1 năm 2 em thì đều bị tự kỷ cả đâu. Ví dụ, hút thuốc lá làm tăng nguy cơ ung thư phổi không có nghĩa 100% người hút thuốc lá đều ung thư phổi

  12. Linh Dao says:

    Cu nhà em cũng tự kỷ. Bác làm thế nào mà cu Bin giao tiếp cải thiện vậy?

    • Gia đình cho bé ra ngoài chơi vận động với thiên nhiên, tiếp xúc với nhiều người (bạn đồng trang lứa, bà con hàng xóm, đi tiệc, đi công viên gặp gỡ nhiều người…), tập dần dần bé sẽ cởi mở hơn và cải thiện khả năng giao tiếp với mọi người. Việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn của cả gia đình, nếu chịu khó bé sẽ tiến triển nhanh.
      Nhớ cho bé nói chuyện thoải mái, đừng quá gò ép, miễn sao lễ phép là được … Chuột là đứa bị hậu quả gia đình úm từ nhỏ nên khả năng giao tiếp rất kém… tới giờ vẫn chưa cải thiện dc nhiều vì gia đình ko cho nói chuyện thoải mái…

    • Hiệu Minh says:

      Đó là một bệnh nan y. Cách duy nhất là tạo môi trường cho trẻ giao tiếp thật nhiều.Cứ đưa đến chỗ thật đông trẻ con vui đùa là chúng sẽ hòa nhập tốt hơn. Việc này phải kiên trì và làm hàng ngày. Đừng cho xem tivi hay chơi game quá nhiều.

      Đại loại, bố mẹ mải chơi thì con dễ bị tự kỷ vì toàn gửi nhờ Osin, ông bà, ai đó trông hộ, còn mình thì đi chơi cho sướng. Lúc phát hiện ra thì cả nhà tự kỷ 🙂

      Môi trường giáo dục tại trường và lớp cũng quan trọng. Bin gặp may vì khi vào lớp mẫu giáo, gia đình đã báo cáo cho nhà trường. Họ cho đi khám, phỏng vấn và đưa ra một phác đồ “giáo dục” rất chi tiết.

      Họ đặt ra mục tiêu đơn giản: sau 3 tháng thì trẻ nói được bao nhiêu từ. Có lần phát hiện Bin không phát âm được chữ S. (school). Các cô viết thư và đề nghị gia đình tập trung vào việc học chữ S. Sau 2 tuần chỉ có toàn “Sờ” thì Bin đã phát âm chuẩn.

      Họ trao đổi thường xuyên nên biết cần phải làm gì ở nhà. Nhưng nhà này cũng bận, lơ là dạy con. Đôi lúc đến đón con ở trường, chỉ còn hai đứa nhà mình là cuối cùng.

      Trẻ tự kỷ vốn hay quên. Dạy chúng phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần may ra chúng mới nhớ.

      Đừng nghĩ là cô giáo hay nhà trường sẽ làm hộ tất cả. Bố mẹ phải là người dạy các con. Nếu hiểu như thế thì sẽ dễ hơn.

      Không có thuốc hay cách châm cứu nào giúp trẻ tự kỷ cả.

      • oh many.....i love many.... says:

        cháu thấy trẻ tự kỉ có những bé rất thông minh, học lỏm rất nhanh. Nhưng trường hợp mà cháu biết thì trẻ quá nghịch, nhanh tay nhanh mắt chỉ có điều bé không biết tự kìm chế cảm xúc của mình cả khi vui lẫn khi cáu giận.

  13. không phải đâu bác HM ơi, khối người 1 năm 2 đứa mà có bị tự kỷ đâu. Đây là căn bệnh của các hoàng tử công chúa thời hiện đại

%d bloggers like this: