Mai Vàng phương Nam – Linh hoa mùa xuân

Mai vàng. Ảnh: internet

Thật lạ, dải đất cong cong hình chữ “S” nhỏ bé, thế mà ông Trời ban cho mùa xuân phương Bắc – phương Nam hai khí sắc khác nhau lạ lùng. Phương Bắc lạnh, ẩm ướt, sương – mưa giăng mắc. Phương Nam nắng ấm tràn trề như rắc vàng mật. Và hoa, cũng kì lạ, cùng một họ nhưng phương Bắc là sắc Đào hồng đỏ tuyệt mĩ, kiều diễm như má hồng môi son thiếu nữ, còn phương Nam – vàng rực cánh Mai, sang cả quí phái nhưng đầy phóng khoáng của miền nắng gió.

Bài viết của Hoài Hương

Cũng không hiểu từ khi nào và như thế nào mà những cây mai rừng đã “vượt thoát” khỏi các triền núi cao ngất lởm chởm đá, để rồi có mặt như một sứ giả mùa xuân ở khắp vùng châu thổ phương Nam, hay chính do những thần tiên theo ý Trời ban tặng cho miền đất này loài hoa tượng trưng cho mùa xuân nơi những khí chất đặc biệt không loài hoa nào có được.

Ở những lễ hội hoa, “Tứ hữu”: Mai – Lan – Cúc – Trúc luôn là tâm điểm, và Mai, bao giờ cũng đứng hàng đầu. Trong vườn xuân rực rỡ đủ các loài kỳ hoa dị thảo, hồng nhung kiêu sa lộng lẫy, mẫu đơn loan phụng sang trọng, thủy tiên nguyệt cầm thơm ngát… hoa Mai nổi bật lên với dáng vẻ cứng cáp của thân gốc, mạnh mẽ của những cành đâm ngang sổ dọc, dịu dàng mềm mại của những đường uốn cong, mảnh mai quí phái của cành hoa và màu vàng cứ rực lên trong nắng, hòa lẫn vào nắng, cho người ngắm hoa phải say, cái say ngấm từ từ như uống ly rượu ngọt.

Hoa Mai không đẹp lồ lộ như các loài hoa khác, mà kín đáo phô diễn vẻ đẹp tiềm ẩn của mình, chỉ có con mắt nhìn, có tâm cảm được mới nhìn thấy vẻ đẹp đó. Từ dáng cây theo những thế tượng trưng: Long – Phụng – Phong – Vân – Sơn – Thủy…, dáng cành Tam Tài: Thiên – Địa – Nhân, Bốn phương: Thượng – Hạ – Tả – Hữu, đến búp trên cây: búp tròn như hạt cườm là những chùm hoa vàng đang ẩn náu chờ đúng thời khắc bung nở, búp hình móng gà là nơi ẩn thân của những lá non xanh trong như ngọc. Khi hoa nở, lá chồi ra điểm xuyết cho màu vàng mai thêm quyến rũ. Và hương hoa, không phải ai cũng biết được mùi thơm của Mai vàng. Nó là một thứ hương gọi là “ám hương”, chỉ khi đêm xuống, tiết trời hơi se se, vạn vật ngủ yên, lúc ấy tâm người cũng phải tịnh không vọng động thì mới cảm nhận được hương thơm thanh khiết đầy bí ẩn lẩn quất, càng tịnh, hương thơm càng tỏa ra… Chính điều này cũng tạo nên cốt cách của Mai.

Có lẽ thế mà Mai đã song hành cùng nhiều nhà thơ xưa nay. Mai đã đi vào thơ Thiền sư Không Lộ thời Lý,… nhà sư Huyền Quang Tôn Giả, một trong ba vị Thiền Tố Trúc Lâm thời Trần, Mai có mặt trong thơ Thần của Nguyễn Trãi thời Lê, được Nguyễn Du, triều Nguyễn mượn để ví vẻ đẹp của chị em Thúy Kiều, Thúy Vân. Rồi tới Tản Đà, Nguyễn Đình Chiểu, mãi như một tri âm tri kỉ trong thơ của mình. Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ khốc liệt đầy gian khổ hy sinh , nhưng Mai trong vần thơ của Thanh Hải, Chế Lan Viên, Thanh Thảo… vẫn đằm thắm và chứa đựng bao tình yêu trong từng cánh mai. Người quân tử phương Đông cũng lấy Mai tượng trưng cho khí tiết của mình, như Chu Thần Cao Bá Quát với câu thơ để đời: “Thập tái luân giao cầu cổ kiếm / Nhất sinh đề thứ bái hoa mai – Mười năm chu du tìm gươm cổ / Cả đời chỉ cúi lạy hoa mai”.

Mai vàng Virginia. Ảnh: HM

Khi những cơn mưa mùa vừa chấm dứt, tiết trời heo may về đêm như ủ sương cho những gốc mai, cái nắng hanh như vuốt nhẹ thức tỉnh mầm lộc mai.. Và lúc những bầy chim én lũ lượt làm tổ báo hiệu Xuân đến Tết về. Tết ở phương Nam có hai đặc sản không có miền nào sánh được: Dưa hấu – Mai vàng. Không có mai thì không còn là Tết, hoa chỉ nở rộ trong 3 ngày Tết nhưng sắc vàng nắng theo suốt cả năm. Những ngày đầu xuân, mai từ các vườn cây đổ dồn về khu thị tứ, về phố chợ, những cây mai đặc kín nụ xanh tròn, loáng thoáng vài chiếc lá non xanh tơ, điểm xuyết vài nụ vàng chúm chím, tạo nên không khí Tết. Nhà giàu đem cả cây mai về nhà, nhà nghèo dù khó đến đâu cũng cố kiếm một nhành mai nhỏ bày trên bàn thờ tổ tiên ông bà. Mai không chỉ là hoa để trang trí cho sắc màu Tết, mà còn là biểu tượng Phúc – Lộc trong năm, mai như vị thần linh tiên đoán tương lai trong năm mới. Nếu mai nở hoa rộ trong ba ngày Tết, cánh hoa đều đặn, sắc vàng tươi là năm đó gia chủ phúc lộc mỹ mãn. Nếu hoa nụ héo, rụng, cánh hoa bé quăn, thì gia chủ sẽ gặp nhiều khó khăn vất vả. Mai là buồn vui một năm mới… nên đối với Mai, không chỉ gượng nhẹ nâng niu “hứng hoa”, mà còn cả sự tôn kính ngầm như “linh hoa” của Xuân. Hết Tết, dù hoa đã rụng hết, không vứt bỏ cành mà giâm dưới đất để trồng  thành một cây mai cho mùa Xuân tới.

23 đưa ông Táo, em đóng hộp kỹ lưỡng một cành mai nhỏ đầy nụ, gửi bảo đảm theo đường chuyển phát nhanh ra phương Bắc… Em gửi nắng phương Nam để những ngày xuân của anh thật ấm dù không em. Anh khi nhận được đã cẩn trọng cắm vào bình gốm xanh ngọc thật đẹp, lại đốt thêm một cây nến bên cạnh để hoa đỡ bị lạnh. Giao thừa, bên hai ly rượu đầy, anh nín thở nhìn những nụ mai động đậy tách vỏ xanh hé màu vàng mở rồi bung từng cánh một… nắng phương Nam, Xuân phương Nam đang ở bên anh thật gần… Anh tự cụng hai ly rượu mơ màng:

              Cạn chén cùng anh người tình xa
              Ấm ngọt môi mềm mộng bên hoa
              Tình say thả hồn trong phiêu lãng
              Mai vàng – Em – Xuân – đến mọi nhà…

Hoài Hương.

Thế mai vàng thác đổ. Ảnh: Bonsaithuduc.

Advertisements

56 Responses to Mai Vàng phương Nam – Linh hoa mùa xuân

  1. sam han quoc says:

    sam han quoc…

    […]Mai Vàng phương Nam – Linh hoa mùa xuân « Hiệu Minh Blog[…]…

  2. non the thao| non ket nam| mu luoi trai…

    […]Mai Vàng phương Nam – Linh hoa mùa xuân « Hiệu Minh Blog[…]…

  3. Chuột nghĩ chọn hoa mai làm quốc hoa thì thích hợp hơn, nhưng ý trên đã vậy chúng ta phải chịu thôi… thích bài phản hồi này trên báo VNE viết về hoa mai

    chọn quốc hoa

    Kính gửi: Quý toà soạn cùng độc giả gần xa,

    Đọc bài của anh Long Vương tôi rất tâm đắc, chọn quốc hoa cũng cần phải có tiêu chí cụ thể, chứ không đơn giản là dựa vào ý kiến cảm tính của 1 một số người. Nếu xét theo các tiêu chí như quốc hoa của người Nhật thì hoa sen có ưu thế hơn cả, vì nó gần gũi trong đời sống, được trồng ở hầu khắp các vùng miền trong cả nước, ngoài ra còn có công dụng làm thực phẩm trong từng bữa ăn, thức uống hàng ngày, làm hoa để chưng trên bàn, trong nhà, những dịp lễ lạc.v..v..

    Thế nhưng, theo tôi cảm nhận thì trong mắt bạn bè quốc tế dường như mỗi khi nhắc đến VIỆT NAM họ lại nhớ đến xứ sở của hoa mai, hoa đào rực rỡ chứ không phải là hoa sen ??? Hoa mai, hoa đào có thể được trồng ở khắp mọi nhà, mọi nơi, còn hoa sen cần phải có ao hồ, đầm mới trồng được, hoa sen chỉ thích hợp ở các khu đồng bằng, vùng trũng, còn ở nhà nếu trồng trong chậu thì không thể ra hoa được (trong khi hoa mai va hoa đào thì vẫn ra hoa như thường). Quý vị thử nghĩ xem, trong lòng người dân Việt xa xứ họ nhớ gì nhất? Nhất là mỗi dịp xuân về, dù ở xa quê hương họ vẫn ráng tìm mua cho được cành mai, đào để chưng trong những ngày tết và thậm chí khi không có điều kiện để mua hoa mai, hoa đào thật thì họ cũng chưng 1 cành hoa mai, hoa đào giả trong nhà ngày xuân. Còn ở Việt Nam thì tết đến là nhà nhà đều có hoa mai, hoa đào. Trong nhà, ngoài ngõ, ở công sở, cho dù người dân đón tết ở thành phố hay về quê thì chúng ta đều được chiêm ngưỡng sắc mai đào tươi thắm.

    Vì vậy theo tôi và cũng như ý kiến của một số độc giả thì việc bình chọn quốc hoa cần phải có thời gian, không thể nào quyết định chỉ trong một sớm, một chiều được và nhất định phải lấy ý kiến nhân dân đồng thời cũng cần khảo sát thêm ở nước ngoài.

    Trên đây là thiển ý của tôi, cá nhân tôi vẫn thích hoa sen đấy, trong bữa ăn thường ngày thỉnh thoảng tôi vẫn nấu chè sen, cơm sen, uống trà tim sen, nhưng nếu bình chọn quốc hoa thì tôi lại thích hoa mai, hoa đào hơn. Mỗi người một ý kiến và có cảm nhận riêng, kính mong qúy độc giả xa gần đóng góp ý kiến của mình để cùng bình chọn quốc hoa ưng ý nhất cho đất nước mình,.

    Kính chúc Quý độc giả và toà soạn năm mới an khang thịnh vượng.

    Vân Thảo

    ( Vân Thảo )

    (hông biết bác HM có cho phép để link nguồn bài viết ko? http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/2011/01/3ba25f10/)

  4. […] đông rồi mới có mùa xuân, định mệnh do ta tạo ra chứ không tự nhiên có. – Mai Vàng phương Nam – Linh hoa mùa xuân (Hiệu Minh blog) bài của Hoài Hương – Nhớ tết thời bao cấp (Quê Choa blog) […]

  5. xoithit says:

    Quảng Hàn cúng lý nhất chi mai.

    Cũng nhờ 1 câu viết vu vơ trên cát mà cụ Hồ (Quí Ly) có được 1 bước quan trọng trong quá trình cướp ngôi sau này…

  6. Anh Kiệt says:

    Hoa gắn bó với tình cảm của từng người, các bác trong Nam yêu mai vàng, còn chúng em, hầu như chỉ biết đến mai trắng, sau 1975, và thực chất phải sau khi thông thương, mai vàng mới ra đất bắc.
    Mai trắng có vẻ khó tính khó nết hơn, nên người trồng mai trắng cần cầu kỳ, kỹ tính lắm.
    Em chuyển tiếp đường link có ảnh hoa mai trắng mà người Bắc hay chơi, để ở đôn, bên cạnh bàn trà tiếp khách.
    http://new.dalatrose.com/View/124/2079/1

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Trời thì rét. Việc ngày giáp tết thì nhiều. Ghé qua đọc Reply của mọi người thì lớt phớt. Đêm nay tình cờ tôi mới phát hiện ra AK còn cài vào đây mấy tấm ảnh Nhất Chi Mai cực đẹp.
      Thế mới thấy vẻ đẹp GỐC MAI GIÀ.
      MAI VÀNG PHƯƠNG NAM không có vẻ đẹp đó

      • Hiệu Minh says:

        Chuyện Đào Mai mà bác Vân thức tới 3 giờ đêm để xem… Chúc bác ngủ ngon.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Bà già thì thường lấy “Ngày làm Đêm & Đêm làm Ngày” thế đây HM ạ. Nhưng mà, dù có “Thức” thì tớ quyết không “Đi đêm”, dễ gặp ma lắm.
        Còn ban ngày dẫu có “Ngủ say” thì tớ vẫn “Nghe nhìn” thấy hết cảnh hỗn loạn ngoài đường.
        Ha, ha

  7. Ban IT says:

    Sự tích Mai Vàng

    Ngày xửa… Ngày xưa… Có một cô bé rất giàu lòng yêu thương. Cô yêu bố mẹ mình, chị mình đã đành, cô còn yêu cả bà con quanh xóm, yêu cả ba ông Táo bằng đá núi đêm ngày chịu khói lửa để nấu cơm, hầm ngô, nướng thịt cho mọi người ăn.

    Một lần, thương ba ông Táo, trời đã nóng lại chịu lửa suốt ngày đêm, cô bé mới lên năm ấy đã lấy một gáo nước to dội luôn lên đầu ba ông. Tro khói bốc lên mù mịt. ông Táo già nhất vụt hiện ra nói:

    – Cháu thương ta nhưng chưa hiểu ta. Lửa càng nóng, ta càng vui. Cháu mà dội nước thì có ngày ta bị cảm mất.

    Từ đấy, cô bé không dội nước lên đầu ba ông Táo nữa. Nhưng ông Táo già thì thỉnh thoảng lại hiện lên trò chuyện với hai chị em cô bé trong chốc lát. Một hôm thương ông, cô em hỏi:

    – Ông thích lửa thôi à? Ông còn thích gì nữa không?

    -Có chứ! Năm sắp hết. ông phải về trời! Cháu bắt cho ông con cá chép ông cưỡi về Trời thì ông thích nhất. Cô bé liền rủ chị đi bắt cho bằng được một con cá chép về. Cô bỏ ngay vào bếp lửa rồi nói:

    – Ông Táo ơi! Chúng cháu biếu ông con chép này đây!

    Con cá chép vụt biến mất. Tối hăm ba Tết, quả nhiên hai chị em thấy ông hiện ra, sau đó cưỡi con cá chép như cưỡi ngựa, bay ra khỏi nhà và bay cao mãi lên trời… Bố cô bé là một người đi săn thú rất tài giỏi. Ông thường chỉ thích đi săn thú dữ. Ông bảo:

    – Còn thú ác thì tôi còn đi săn cho kỳ hết!

    Ông không muốn truyền nghề cho con mình, vì cả hai đều là gái. Nhưng cô em lại rất thích nghề của cha. Lên năm cô đã xin cha dạy cho mình đủ cả côn, quyền và đao kiếm. Cô tuy bé người nhưng nhanh nhẹn vô cùng, và về sức mạnh của đôi tay cô, người cha cũng phải kinh ngạc. Lên chín, cô đã hăm hở xin theo cha đi săn thú. Người mẹ và người chị lo lắng, nhưng cô bé đã thưa ngay:

    – Con không giết được con mồi bằng một nhát như cha thì con đâm ba nhát, năm nhát, mẹ và chị cứ yên tâm.

    Nói sao làm vậy, cô bé lần đầu theo cha đi săn đã giết ngay được một con lợn lòi rất hung dữ… Trong vùng bỗng xuất hiện một con quái đầu người mình báo. Bà con ai cũng lo lắng, khiếp sợ. Vì con quái vật chỉ thích ăn thịt người, nhất là thịt trẻ con. Người cha liền dẫn cô gái nhỏ đi tìm quái vật để giết. Người mẹ và chị can ngăn nhưng không được. Người cha bảo:

    – Tôi chỉ cho nó đi theo để xem, còn diệt quái ác là việc của tôi, hai mẹ con đừng lo.

    Hai cha con đi được mấy ngày thì có tin con quái đã bị người cha giết chết thật. Bữa hai cha con trở về, bà con trong vùng mang rượu, gà vịt đến làm cỗ ăn mừng. Cô gái nhỏ không quên đặt vào bếp lửa một con cá chép và khấn với ông Táo già:

    – Chúng cháu xin gửi biếu ông con chép để thỉnh thoảng ông cưỡi đi chơi.

    Ông Táo già lại hiện lên cám ơn cô bé và hỏi:

    – Cháu thấy con quái có sợ không?

    – Cháu chỉ thích được cha cháu cho cháu được cùng đánh với nó, nhưng cha cháu không chịu.

    Người cha sau đó bỗng bị ốm nặng. Người mẹ và hai cô gái hết lòng chăm sóc. Bệnh người cha có đỡ, nhưng sức khỏe thì không còn được như trước nữa. Vài năm sau, ở vùng trong xa, bỗng xuất hiện một con quái cũng đầu người nhưng mình trăn. Con quái này có sức khỏe ghê gớm. Nó có thể quấn chết một con bò mộng chỉ trong chớp mắt. Nó lại cũng thích ăn thịt trẻ con và có thể ăn một lúc đến mấy đứa. Bà con vùng đó liền cử người ra mời cha con người đã giết con quái đầu người mình báo vào diệt quái giúp bà con. Người cha nhìn cô gái nhỏ của mình hỏi:

    – Liệu con có nhận lời đi giúp bà con không?

    Cô gái nhỏ liền đáp:

    – Con xin cha mẹ và chị để cho con đi!

    Người cha nói:

    – Cha sẽ cùng đi với con, nhưng cha chỉ giúp con thôi. Lần này chính con phải lo diệt quái đấy. Người mẹ và chị càng lo lắng gấp bội.

    – Ông ơi! Đường từ đây vào đó xa xôi cách trở. Quái thì dữ ác mà con bé thì mới mười bốn tuổi, tôi sợ lắm.

    – Cha ơi! Cha và em nhận lời, rủi có chuyện gì thì mẹ và con làm sao sống nổi.

    Cô gái nhỏ liền thưa:

    – Mẹ và chị à, con tuy còn nhỏ nhưng con có đủ sức để diệt quái. Bà con đã ra nhờ lẽ nào mình lại từ chối. Mẹ và chị cứ yên lòng. Cha và con diệt xong quái sẽ trở về ngay.

    Thấy không can ngăn được, người mẹ và chị đành lo chuẩn bị mọi thứ cho hai cha con lên đường. Trước đó người mẹ đã may áo mới cho hai con ăn tết, bây giờ bà liền hỏi cô gái nhỏ:

    – Con muốn mẹ nhuộm áo cho con màu gì?

    Cô bé nhìn ra ngoài đồi núi, rồi đáp:

    – Con rất thích màu vàng!

    Người mẹ liền giã nghệ nhuộm cho con một màu vàng thật tươi. Ngày lên đường, cô bé mặc chiếc áo vàng, nhìn càng khỏe, càng đẹp. Cô nói với mẹ và chị:

    – Diệt xong con quái lúc về con sẽ mặc áo này cho mẹ và chị nhận ra được con ngay từ xa…

    Trước khi đi cô gái cũng không quên khấn chào ông Táo đá núi và hứa:

    – Cháu sẽ trở về kể chuyện diệt quái cho ông nghe.

    Ông Táo liền hiện ra nói:

    – Chúc hai cha con mau trừ được quái. ông sẽ chờ ngày trở về…

    Hai cha con đi ròng rã hơn một tháng trời mới vào đến nơi có con quái đầu người mình rắn. Nghỉ ngơi được dăm ba ngày, hai người liền đi tìm quái để diệt. Hai cha con đánh nhau với nó hai ngày liền mà không diệt nổi. Sức của người cha thì cứ yếu dần. Cô bé liền thưa với cha:

    – Cha ơi! Ngày mai cha cứ để cho con bám sát nó. Con sẽ đâm một con dao găm chặt đuôi nó vào thân cây này, đâm một con dao cắm chặt mình nó vào thân cây khác. Nó không quăng mình đi được thì ta sẽ lựa thế mà chặt đầu nó đi. Người cha biết cách đánh đó hay nhưng rất nguy hiểm.

    Tin vào tài nghệ của con, ông gật đầu:

    – Được! Nhưng con phải đề phòng cẩn thận nếu nó dứt được đuôi ra.

    – Cha cứ yên tâm.

    Ngày hôm sau theo cách đánh ấy, hai cha con quả đã diệt được quái. Nhưng trước khi chết nó đã quẫy mạnh một cái, dứt được cái đuôi ra khỏi mũi dao. Sau đó nó liền cuốn ngay lấy người cô bé. Cô bé vừa chặt được cái đầu con quái thì cũng bị con quái quấn gẫy cả xương mềm nhũn cả người. Thấy con gái yêu của mình chết, người cha buông rơi cả thanh kiếm, chạy đến đỡ lấy xác con. Bà con trong vùng cũng vừa chạy đến. Họ đem xác cô gái về chôn cất rồi lập đền thờ. Nhưng cô gái đâu chịu chết như vậy. Vì cô biết rằng cha mẹ chị mình cùng bà con vùng trong, vùng ngoài đều yêu quý mình, mà cô cũng yêu quý và muốn sống với họ. Cô xin thần Đất giúp cô biến thành một con chim lông vàng rực rỡ, một con chim chưa ai thấy bao giờ rồi bay về quê nhà xin gặp ông Táo đá núi:

    – Ông ơi! Cháu bị con quái quấn chết. Nhưng cháu mà chết thì mẹ cháu, chị cháu làm sao sống nổi. Vậy đêm nay hăm ba Tết, ông có về trời ông hãy tâu với trời cho cháu sống lại…

    Ông Táo đá núi liền hứa:

    – Được, ông sẽ tâu giúp cho cháu…

    Con chim lông vàng rực rỡ liền bay xuống chỗ mẹ và chị đang ngồi, kêu lên mấy tiếng rồi bay đi. Cũng vừa lúc đó người mẹ và chị biết tin là cô gái nhỏ đã không còn nữa. Bà mẹ ngã ra chết giấc bên bếp lửa. ông Táo đá núi liền đưa hai bàn tay ấm nóng áp vào trán cho bà tỉnh lại và nói ngay:

    – Bà cứ yên tâm. Đêm nay về trời, tôi sẽ xin trời cho cháu sống lại.

    Hai mẹ con nghe nói mừng quá liền sụp xuống lạy tạ ơn. Ông Táo đi tối hăm ba thì tối hăm tám ông trở về hạ giới. ông nói với hai mẹ con:

    – Trời rất thương cô bé nhưng cháu chết đã quá ngày, xin sống lại quá chậm. Vì vậy trời chỉ có thể cứu cho cháu mỗi năm sống lại được chín ngày.

    Hai mẹ con nghe nói vừa buồn nhưng cũng vừa mừng. Thôi cứ được trông thấy con, thấy em trong giây lát cũng đã đỡ khổ rồi. Huống gì lại được thấy đến chín ngày. Bà mẹ liền hỏi:

    – Ông ơi! Bao giờ thì cháu sống lại được?

    – Tùy hai mẹ con cứ cầu trời sống từ ngày nào, trời sẽ cho ngày ấy.

    – Vậy nhờ ông xin cho cháu sống lại ngay đêm nay!

    – Đêm nay thì chưa được, sớm nhất là phải từ đêm mai!

    – Vâng, ông xin cho cháu sống lại từ đêm mai vậy!

    Hai mẹ con suốt đêm hôm ấy cứ thức mãi. Cả ngày hôm sau, hai mẹ con đều chẳng muốn làm gì. Chỉ mong cho trời chóng tối. Chờ mãi rồi trời cũng tối thật. Hai mẹ con hồi hộp đợi, không biết con mình, em mình sẽ sống lại trở về như thế nào. Định khấn gọi ông Táo thì bỗng nghe ngoài cổng có tiếng gọi:

    – Mẹ ơi! Chị ơi!

    Hai mẹ con vụt chạy ra và thấy đúng là cô gái nhỏ đã trở về. Trong chiếc áo vàng vẫn sáng lên nhìn rất rõ. Ba mẹ con ôm nhau khóc như mưa. Ngày hôm sau người cha cũng từ vùng trong trở về. Dọc đường thương con, thương vợ ông chưa biết sẽ nói gì cho vợ và con ở nhà đỡ khổ. Không ngờ khi về đến nhà đã thấy cô gái nhỏ đang nằm ngủ bên cạnh mẹ và chị. Ông dụi mắt tưởng là con bé nhà ai đến chơi. Khi biết cô gái nhỏ đã được sống lại, trở về ông liền ôm chầm lấy con và cứ để cho nước mắt chảy dài trên má.

    Cô gái nhỏ ăn Tết với cha mẹ và chị đúng chín ngày. Trong chín ngày đó, cô gái nhỏ dành làm hết mọi công việc để giúp cha mẹ, giúp chị. Nhưng cả nhà lại không muốn cô gái làm việc gì.

    Trong chín ngày, họ sống bù cho cả một năm sắp phải xa nhau. Đến đêm thứ chín trời vừa tối, cô bé vừa kịp ôm lấy cha, mẹ và chị để chào ra đi thì người cô bỗng cứ mờ dần như sương khói rồi biến mất. Cả nhà buồn rầu, thương nhớ cô gái nhỏ vô cùng. Nhưng nghĩ đến chuyện Tết năm sau, cô sẽ về, mọi người lại ôn ủi nhau, lại kiên nhẫn chờ đợi… Và năm sau, cũng vào chiều hai chín Tết, cô gái nhỏ áo vàng lại trở về ăn Tết với gia đình rồi đến tối mồng Bảy lại ra đi… Năm nào cũng thế.

    Nghe chuyện lạ, người vùng trong liền cử người ra mời cả gia đình vào sinh sống trong đó để bà con được trả ơn và gặp lại cô gái nhỏ đã giúp bà con diệt được con quái đầu người mình trăn. Thấy sức người cha đã suy yếu, cả nhà bàn với nhau và nhận lời.

    Từ đấy hàng năm, cô gái nhỏ áo vàng lại trở về sống chín ngày cuối năm, đầu Xuân với cha mẹ, với bà con vùng trong. Khi cha mẹ và chị đều mất cả, cô gái không về nữa. Cô hóa thành một cây hoa ngay ở ngôi đền bà con đã dựng lên để thờ cô. Cây ấy hầu như cả năm chỉ có lá, nhưng cứ vào khoảng gần Tết, hoa lại nở đầy. Hoa màu vàng tươi như màu áo của cô gái nhỏ ngày trước.

    Hoa vui Tết với bà con khoảng chín mười ngày rồi rụng xuống đất, biến mất để năm sau lại trở về. Cây hoa ấy ngày nay ta gọi là cây Mai Vàng. Ngày Tết ở miền Trung và ở Nam Bộ, bà con thường mua một cành mai vàng về cắm trên bàn thờ ông bà. Họ tin rằng, có cành mai vàng vừa đẹp nhà vừa vui Tết lại vừa có thể xua đuổi được hết các loài ma quái trong suốt cả năm.

  8. Hiệu Minh says:

    Vườn mai tiền tỷ của “đại gia” cây cảnh

    Vườn mai của một lão ông với những cây mai trị giá tiền tỷ giữa Sài Gòn.Để có được những cây mai tiền tỷ, vị “đại gia” đã từng phải bán cả bộ bàn ghế trong nhà, vay mượn tiền mua mai thậm chí suýt bỏ mạng chỉ vì mê mai, “si tình” loài hoa này…

    Đến làng mai Thủ Đức, TP.HCM hỏi vườn mai Minh Thùy ai cũng trầm trồ: “Mai tiền tỷ của lão Thông chứ gì?”.

    Nằm ngay mặt tiền quốc lộ 13, phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, vườn mai Minh Thùy của lão nông Phàn Xuân Thông từ lâu đã trở nên nổi tiếng khắp vùng. Không ai nghĩ ngay đường quốc lộ lại có một vườn mai rộng hơn 4.000m² với đủ loại mai.

    Dẫn chúng tôi đi thăm vườn mai, ông già “mai Minh Thùy” cười hể hả, năm nay nhờ kinh nghiệm, quyết định chọn ngày lặt lá mai sớm nên có thể gọi là trúng mùa. Với dân trong nghề, thành bại một vụ mai – tương đương với việc được hoặc mất tiền tỷ quyết định phần lớn vào ngày lặt lá cho mai nở.

    “Năm nay, nhiều nhà vườn cho lặt lá vào 15, 16 tháng Chạp âm lịch là có thể thành công. Tôi quyết định ngày lặt lá chỉ đúng… 3 tiếng đồng hồ cho cả vườn mai 4.000m2 khi thấy nắng bắt đầu hửng ngày 17/12 âm lịch. Với khí hậu thất thường mưa nắng thế này, mình chỉ cần sơ sẩy một chút là cả vườn mai Tết đi tong” – ông nhấn mạnh.

    Và đến giờ, lão nông mê hoa có thể thở phào nhẹ nhõm với vườn mai của mình. Lão tự hào: “Năm nay chắc chắn sẽ có vườn mai đẹp như mơ cho mà xem”.

    Yêu mai đến nỗi, chỉ cần nhìn nụ mai ông già cũng biết cây mai đang sinh trưởng tốt hay không? có ra hoa đều đúng ngày mùng 1 Tết hay không? Chăm sóc mai, ông già hết canh trời nắng rồi lo trời mưa, thậm chí đêm về còn canh từng giọt sương, sương ít hay nhiều đều ảnh hưởng đến mai nở…

    Nói về những cây mai tiền tỷ của mình, lão Thông gọi chúng là “những tác phẩm” nghệ thuật chứ không chỉ là cây mai vô tri. Để có vườn mai như ngày hôm nay, ông đã phải vật lộn suốt 21 năm qua, có lúc phải đánh đổi bằng cả gia tài, mồ hôi và máu.

    Đam mê là vậy, mà có lúc lão tưởng phải bỏ cuộc, chuyển nghề vì không thể trụ lại với loại mai “đỏng đảnh”, nhiều rủi ro nhưng lắm công phu này.

    Suýt mất mạng vì mai!

    Lão kể, năm 2000, vì quá ham làm mai Tết muốn tranh thủ xuống miền Tây mua mai lên làm dịp Tết Nguyên Đán, lão cùng mấy người bạn, người làm vườn lặn lội nửa đêm đi xe xuống miền Tây lấy mai. Giữa đường, xe của lão gặp tai nạn khi đụng phải chiếc xe khách khác, một người chết, 3 người bị thương nặng.

    Tỉnh dậy trong bệnh viện với hai chân gãy lìa, mặt bị móp một bên thái dương sau cú va đập mạnh lão vẫn nhắc đến mấy cây mai, vườn mai khiến bác sỹ lên tiếng: “Mạng còn chưa lo sao mà cứ hỏi mấy cây mai suốt thế?”…

    Và lão nằm viện với tâm trạng tuyệt vọng: bạn mất, xe hư, nợ nần chồng chất, sự nghiệp với mai cũng tan tành… “Có lẽ, đây là lần thử thách lên đến tội đỉnh của tôi với cái nghề làm mai, trồng mai này” – lão Thông ngậm ngùi.

    Thế nhưng, có lẽ cái duyên với mai vẫn còn, sau tai nạn đó lão vẫn quyết làm lại từ đầu với loài hoa tên mai. Nghĩ tới việc phải có nghề tay trái để “lấy ngắn nuôi dài”, để kiếm tiền nuôi cái nghiệp, quán cà phê sân vườn cạnh vườn mai ra đời với mục đích chính là nuôi lão cùng vườn mai.

    Mỗi lần nói về chuyện cây mai, mắt lão lại sáng rực, miệng liến thoắng kể sự tích những cây mai đã cất công sưu tầm được.

    Lão chỉ vào từng gốc mai cười hể hả: “Đây là cây mai tôi đổi bằng bộ bàn ghế gỗ trong nhà rồi cộng thêm tiền túi nữa mới mua được. Đây là cây mai mẫu tử, với cây mẹ và cây con nằm cạnh nhau, đây là cây mai có bộ rễ dáng uy nghi…”.

    Mỗi lần phải bán đi cây mai quý, lão lại thấy tiếc và xót… “Nhưng nếu cứ giữ cho mình, bán nhà chắc cũng không có tiền chăm sóc cả vườn mai thế này. Tôi đành sang nhượng cho bạn bè hoặc cho thuê rồi lại đi lùng mai quý cho thỏa niềm đam mê này” – ông lão cười hiền.

    Năm rồi, 2 cây mai quý ngót ngét cả tỷ bạc của “đại gia” mai bị chết. Cũng có năm, “đại gia” tiền tỷ trong vườn nhưng nhà không có nổi tiền ăn Tết. Ấy vậy mà chưa khi nào lão có ý định từ bỏ cái nghề trồng, chăm mai hay đúng hơn là cái nghiệp với cây mai.

    Lão đùa: “Nếu tôi làm nghề khác có khi tôi giàu to rồi cô ạ. Mang cái nghề vừa nhiều rủi ro vừa lắm công phu này mà không hiểu sao đam mê không dứt ra được”.

    Theo Vietnamnet

  9. dinhnam says:

    Bàn về hoa mai nhân dịp bài viết này trong dịp đón xuân của mợ HH,xin gửi đến các bác một đoạn trích về hoa mai trong bài “hoa mai & hoa đào” mà tôi sưu tầm được:

    Mai Việt Nam thường nở rộ vào Tết Âm Lịch khoảng đầu tháng 2, được cắm trong nhà dịp Tết. Người Nhật tới Việt Nam cũng rất thích Mai Vàng ở trong Nam và Trung hay Đào ở ngoài Trung và Bắc.

    Nhưng… chữ “Mai” của Việt Nam là tiếng Nôm, nguyên do là Chúa Nguyễn khi hùng cứ miền Trung muốn tìm loại hoa cho ngày Tết, thấy cây rừng cho hoa vàng đẹp quá mới lấy về chưng bày và đặt tên là “Mai”, ngẫu nhiên trùng hợp với “Mai” là âm Hán-Việt, âm Hán-Nhật (ON) là Bai, âm thời nước Ngô bên Trung Hoa của chữ này là “Me”, từ đó mới có âm Nhật (kun) là “Mume” và rồi “Ume” tức “Mơ”. Mai Nhật thuộc chi Anh Đào, họ Hồng (Bara, Tường Vi), hoa nở vào cuối đông, thường màu trắng, hồng hay đỏ (rất hiếm khi có màu vàng) và cho trái, còn Mai Việt thuộc họ Okuna nhiệt đới, hoa nở vào lúc nóng (khoảng 30 độ C), màu vàng và không cho trái.

    Do đó tuy cùng nói 4 loại thực vật tượng trưng 4 mùa là: “Mai – Lan – Cúc – Trúc” người Việt hiểu Mai theo hoa Mai của mình nhưng cũng như phải viết chữ Hán thì viết là Mai  cho tiện, còn người Hoa và Nhật tất nhiên hiểu nghĩa là “Mơ” của họ (xin xem thêm bên dưới về Mơ).

    Ở Nhật có Kim Mịch Mai, hoa 5 cánh và nhiều nhụy, màu vàng giống Mai Vàng Việt Nam, và cũng có một số loại Mai khác, tất cả cùng gốc từ Trung Quốc.

    Nổi tiếng nhất là loại Robai ( Lạp Mai), gọi là lạp vì cánh hoa hơi trong, trông như bằng sáp nến và có mùi thơm, đa số hoa hướng hạ (hướng xuống đất). Đăc tính chung của loại Lạp Mai này là nở vào cuối đông, tháng 12 đến tháng 3, nên trước khi thưởng thức hoa Anh Đào, người yêu hoa có thể đi ngắm hoa Mai.
    Một số loại hoa Mai tiêu biểu như:

    – Kinshibai (Kim Mịch Mai), loại mọc thành bụi thấp, hoa kép 10 cánh, màu vàng tươi, nhiều nhụy, nở vào mùa hè, hướng thượng, riêng hoa trông rất giống Mai Vàng Việt Nam.
    – Kobai (Hồng Mai), cây cao, có hoa 5 cánh màu đỏ, nhụy màu vàng, nở vào tháng 2, 3.
    – Mangetsu Robai (Mãn Nguyệt Lạp Mai), hoa kép 12 cánh tròn, có màu vàng tươi, có mùi thơm như hoa Lài.
    – Obai (Hoàng Mai), hoa màu vàng nhạt, đặc biệt có tới 6 cánh nhưng chỉ có 1 nhụy cùng màu.
    – Robai (Lạp Mai), còn gọi là Tobai hay Karaume (Đường Mai), hoa kép 12 cánh kép tròn hay dài, lớp ngoài màu vàng nhạt, lớp trong màu đỏ tía.
    – Shidare Ume (Chi Thùy Mai), gọi là chi thùy vì cành rũ, hoa kép 10 cánh màu hồng hay trắng, đặc biệt đầy hoa dọc theo cành, nở vào tháng 2, 3.
    – Shira Ume (Bạch Mai), hoa 5 cánh màu trắng, nhụy màu vàng, nở vào tháng 2.
    – Soshin Robai (Tố Tâm Lạp Mai), hoa kép tròn hay dài, lớp ngoài và trong đều màu vàng.
    – Warobai (Hòa Lạp Mai), hoa kép tròn, lớp ngoài màu vàng nhạt, lớp trong màu đỏ tía.

    Một số Mai đặc biệt nở vào mùa đông lạnh giá gọi chung là Kanbai ( Hàn Mai) như:

    – Hitoe Kanko (Nhất Trùng Hoàng Hồng), hoa 5 cánh màu hồng, nhụy vàng nhạt.
    – Toji (Đông Chí), hoa 5 cánh màu trắng, nhụy màu vàng.
    – Tamabotan (Ngọc Mẫu Đơn), hoa kép 10 cánh màu trắng, nhụy màu vàng.
    – Yae Kanko (Bát Trùng Hoàng Hồng), hoa kép nhiều lớp như hoa Vạn Thọ, màu hồng, nhụy màu vàng.

    Việt Nam có Nhị Độ Mai tức Mai Tứ Quý (Nhật Bản chỉ trồng chơi rất ít), là một loại Mai Vàng nhưng khi cánh hoa rụng sẽ lộ đài hoa màu đỏ ôm lấy nhụy, rồi nhụy kết hạt, hạt lớn dần đẩy đài hoa ra, trông như nở lần thứ hai.

    Ở Nhật và Trung Quốc còn một loại Mai nữa, lạ lắm, cây này vốn là một loại thảo chỉ cao độ 20 cm, lá hình trái tim, đôi khi thấy ở các lạch nước nông, vùng núi ẩm thấp. Hoa 5 cánh màu vàng nhạt, tuy nở trong nước vào khoảng tháng 8-10, nhưng hình dáng cũng giống hoa Mai nên có tên là Umebachi (Mai Bát), cây thì gọi là Umebachiso (Mai Bát Thảo), hay vì sống như loại rong nên còn gọi là Umebachimo (Mai Bát Tảo), tên khoa học là Parnassiapalustrisl.

    • Anh Kiệt says:

      Cảm ơn bác bài viết mang hàm lượng tri thức khoa học cao. Nhưng em vẫn nghi ngại chỗ nhị độ mai, em không chắc về kiến thức khoa học, nhưng theo cách gọi mà em biết thì mai tứ quý lại là mai trồng nhiều, trông không giống mai trắng một chút nào. Mai tứ quý các chùa ở Hà Nội trồng nhiều, ở chùa Kim Liên ( Hồ Tây), ngay hông bên phải có cây mai tứ quý rất lớn. Hoa ra màu vàng, không đẹp, khi nở hết lộ nhụy đỏ như bông hoa khác bên trong. Loại hoa này nở liên tục trong năm nhiều lần. Hoa không thơm, không đẹp, hình thái học hơi giống cây chè, em cảm giác họ chè nhiều hơn họ mai.
      Hôm nay, đồng thời với bài mai vàng của bác HH, trên vnexpress có đăng một bài về mai, em chuyên link các bác xem:
      http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Xa-hoi/2011/01/3BA25C0B/

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Tôi đã có lần “Khoe” cả nhà tôi được ở trong Ban tổ chức và được Dự Đại hội Đảng lần thứ IV cuối năm 1976, trong đó có 1 chuyến C130 và 10 chiếc xe tải lớn chở cây hoa cây cảnh ra trang trí cho Lăng HCM và Hội trường Ba đình, trong các thứ mang ra đó có 3 thứ được gọi là “Mai”, gồm có Mai vàng, Mai chiếu thủy, Mai tứ quý. Đó là lần đầu tiên các cây “Mai” đó ra Hà Nội. Mai vàng thì HH giới thiệu rồi. Mai tứ quý là hoa ra “Bốn mùa” chứ không chỉ là “Nhị độ”, ở trong Nam có Mai chiếu thủy mầu trắng, rủ xuống soi bóng nước, nhị vươn dài trông rất đẹp. Còn cây “Mai trắng” đăng trong viexpress thì chính là cây “Mơ”, loại này cũng có hai giống, ngoài thứ Mơ thường ở Chùa Hương mà Nguyễn Bính đã mê đắm, còn có “Song Mai” làng Đông Mỹ, hoa ra kép và quả ra kép nữa. Tôi đã đến làng Đông Mỹ lấy rất nhiều Song Mai mang về trồng ở Khu vực Ba Đình

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Tôi cám ơn AK cả tấm ảnh Bông Mai trắng muốt này nữa ( tôi cất vào két của tôi rồi ) Song Mai làng Đông Mỹ của cụ Mài có gốc bạc trắng rất đẹp, nhưng hoa thưa hơn nhiều.

    • xoithit says:

      …Kinshibai (Kim Mịch Mai) …

      Mắt nhắm mắt mở đọc thành Kim Bình Mai, giật mình tỉnh cả ngủ :D. Cảm ơn bác.

  10. Cà rem says:

    Theo tôi HH sai chỗ này: cành mai chơi xong đừng vứt mà đem trồng lại để sang năm chơi tiếp. Cành mai chôn xuống đất không đời nào ra rễ,cho nên có mà đợi đến tết Ma rốc mới có mai để chơi.Về hương thơm của mai, muốn thưởng thức tốt nhất là lúc 4 ,5 giờ sáng.Lúc đó mai đồng loạt hé nụ,hương còn thanh tân, sung mãn nhất, cộng với khí trời yên tĩnh, lắng đọng làm cho tâm ta ngây ngất hương xuân .

  11. Anh Kiệt says:

    Đọc còm của các bác cứ là muốn reply luôn, thế thì cái bổn mặt thơ bé của em hiện nhiều, tham quá, ngượng chết, nên đành tự còm riêng vậy.

    Bác HH thật yêu hoa mai vàng, nhưng theo hiểu biết của em thì những tích cổ là của bạch mai. Hoa vàng thì chỉ miền nắng ấm. Miền bắc mai trắng có nhiều loại: trắng toát, trắng hơi hồng…loại trắng cánh phía trong hơi hồng còn gọi là nhị độ mai, vì hoa của loài mai này nở hai kỳ trong năm. Kỳ trước tết nở rồi, sau đó khoảng cuối tháng giêng, tháng hai gì đó lại nở một lần nữa, hoa thanh mảnh rất đẹp, hơi phảng phất mùi thơm nhẹ như có, như không. Theo em câu: Cứ tưởng xuân tàn hoa rụng hết/ Sáng ra sân trước một nhành mai…là nhắc đến loại mai này.

    Em rất thích hoa mai, nhưng trồng mai khó ra hoa đúng độ lắm. Mua thì trước đây khi nghèo lại mua được, nay thoát nghèo thì mai đắt quá, nên với hoa mai, em vẫn thuộc hộ nghèo không đủ tiền chơi mai.

    Còm lạc lõng bếp lửa của bác ID thật hay. Em biết đun bếp rạ cả hai tay hai bếp nên suýt nữa thì được làm dâu nhà đun rạ theo tiêu chuẩn chọn của các cụ đấy ạ.

    Bài Bếp lửa của nhà thơ Bằng Việt lại được ra đời nhờ đường khói của đống lá dưới sân ốp ở Nga.
    Ngày ông Táo, nên em chỉ còm thế thôi, bây giờ em phải đi xa, kiếm cái hồ để tiễn mấy ông cá lên giời ạ.
    Chúc các bác thật vui, thật xôm tụ.

    • Dung HN says:

      Ấy, mợ AK cứ comment đi. Cánh đàn ông chúng tôi thích mợ viết, mợ than, mợ cười, mợ khóc và cả gói và mở bánh chưng 🙂

      • Hiệu Minh says:

        AK viết dễ thương. Đừng bỏ các anh đi mãi… Nhớ thả cá xong rồi về với blog nhé. Mà không thả được thì để các anh mang rán và nhắm rượu với lão Say.

    • Bác AK ơi, mai không đắt đâu bác ạ, chừng 150-250ngàn là có 1 chậu nho nhỏ xinh xinh chơi Tết rồi… Chuột thì túi tiền eo hẹp, năm ngoái đợi đến tối 29 Tết ra chợ hoa vét được 5 chậu mai nhỏ chỉ tốn có 20 ngàn, về cũng nở hoa đến rằm dễ thương lắm.

  12. Quý Vũ says:

    Khoe chút với các bác. 5 năm qua, năm nào nhà tôi cũng chưng mai từ lầu cao xuống đến….tầng hầm để xe. Khoảng trên dưới hai chục chậu mai, toàn loại hơn 10 triệu đồng.

    Viết thế chắc bị chửi chết. Quê tôi cách Qui Nhơn 25 km, làng mai Hảo Đức. Cứ tầm 20 tháng Chạp, nhiều bà con chở mai vào bán tại Sài Gòn. Bán đến cuối, thường còn lại những cây mai đắt tiền. Vậy là chiều 30 Tết, bà con chở mai gởi lại nhà. Tôi nhớ năm đầu tiên, do chưa có kinh nghiệm nên dư hơn 60 chậu mai (nhiều chủ), cả tầng hầm mai nở vàng rực. Ai đến thăm xuân cũng khen, còn tôi được dịp khoe biết…..chơi mai số 1 Sài Gòn.

    • Hiệu Minh says:

      He he. Quí Vũ cực giầu, toàn mai tiền tỷ :).

      Mua mai tán gái mà không được gì là ông HM.
      Mua Đào, tán Mai, được cả Mai lẫn Đào là ông Cu Bin
      Chơi mai tiền tỷ mà không mất xu nào là ông Qúi Vũ.

      • Cu Bin says:

        Mua Đào tán Mai, mua Mai tán Đào, được cả mai lẫn Đào là ông Cu Bin

  13. Ich Due says:

    Hôm nay là ngày 23 tháng Chạp xin Hoài Hương, Hiệu MInh được comment một chút về: Bếp lửa- nơi sum vầy của mỗi gia đình.

    Đối với mọi dân tộc trên thế gian này, bếp luôn chiếm vị trí rất quan trọng. Từ xa xưa trong các câu chuyện dân gian của các dân tộc hình ảnh của bếp lửa đã xuất hiện khá nhiều. Đối với người Việt, ông Táo quân – người trông coi bếp được thờ cúng và coi như vị thần giữ “ngọn lửa” đầm ấm và hạnh phúc cho gia đình. Hằng năm, cứ đến dịp gần Tết, khoảng từ 21 đến ngày 23 tháng Chạp là người Việt lại làm lễ tiễn ông Táo về trời. Đây là một phong tục đẹp của truyền thống văn hóa Việt Nam.

    Ở nông thôn, vì nhiên liệu đun nấu thô sơ, vật dụng bề bộn và cũng do thói quen nên bếp thường được bối trí tách ra khỏi nhà chính- nơi có gian thờ tổ tiên và tiếp khách. Đa số vật dụng trong bếp đều nhỏ nhắn, thiết thực, tận dụng tối đa những nguyên liệu sẵn có như gáo dừa dùng múc nước, ống đũa làm từ thân tre… Các loại bếp cũng hết sức phong phú. Tùy điều kiện của từng địa phương mà người dân sử dụng nhiều loại chất đốt khác nhau nên có nhiều loại bếp như bếp rạ, bếp củi, bếp trấu, bếp than, bếp mạt cưa…

    Bếp có thể làm từ đất, từ sắt hay đắp xi măng. Thuở nhỏ ở quê tôi thấy có 3 ông đầu rau làm từ đất sét, có kiềng sắt 3 chân. Mỗi gia đình thường có vài ba chiếc bếp với những kích cỡ khác nhau thích hợp cho công việc bếp núc thường ngày. Khi có giỗ chạp hay cưới hỏi người ta mượn thêm bếp từ nhà hàng xóm hay kê tạm các viên gạch, đá để làm bếp.

    Tôi nhớ khi tôi còn bé tí thì nhà tôi còn dùng nồi đất và nồi đồng. Sau này xí nghiệp cơ khí của huyện có làm ra các nồi gang. Dùng nồi gang nấu cơm có cháy ăn rất ngon. (Ở quê tôi không gọi là cháy mà gọi là sém với lập luận rằng, nếu đã cháy thì làm sao mà còn ăn được cơ chứ!). Mãi đến khi tôi đi học ở Liên Xô về mới thấy bu tôi dùng nồi nhôm.

    Nhiên liệu chủ yếu là rạ vì rơm phải dành cho trâu. Ở vùng đồi núi bà con ta dùng củi. Nấu cơm, nấu thức ăn bằng rạ là cả một nghệ thuật. Hồi đầu mới tập nấu, tôi cứ tống thật nhiều rạ vào bếp, lửa cháy đùng đùng, khi cơm sôi, nước trào ra làm bếp tắt góm. Nhiều cô gái mới về nhà chồng đã giở khóc, giở mếu khi mẹ chồng thử tài nấu nướng bằng giao việc nấu nồi cơm nếp. Có cô đổ nhiều nước như nấu gạo thường nên cơm nếp chẳng thành mà thành cháo. Có cô tống nhiều rạ vào bếp, lửa bốc lên rất cao nên cơm bị cháy, bị khê. Chắc khi đó, do hồi hộp quá, cô gái kia đã quên câu:

    Chồng giận thì vợ bớt lời
    Cơm sôi nhỏ lửa chẳng rơi hạt nào!

    Đun bếp bằng rạ mà dùng từ 2 bếp trở nên là khá vất vả. Cùng một lúc phải canh chừng cho 2- 3 bếp cháy đều, không hề dễ. Bu tôi dạy tôi cách đun làm sao dùng ít rạ mà hiệu quả vẫn cao. Nay thì ở nhiều vùng quê cũng đã dùng gaz hoặc biogaz rồi.

    Dù đã học thuộc bài dùng rạ tiết kiệm của bu rồi mà hồi đóng quân ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình… mỗi khi vào bếp với các cô gái chủ nhà má hồng hồng, tôi vẫn đun theo kiểu tốn rạ. Chả là sếp Dền- tiểu đội trưởng có truyền kinh nghiệm:- Có đun to lửa thì tro nó mới bay lên đậu vào đôi má lấm tấm mồ hôi của cô thôn nữ và khi ấy ta mới có cái cớ giơ tay lên lau sạch má cho em chứ. Cái thằng cu này lớp 10 rồi mà ngu quá (!).
    Ở đô thị, bếp là nơi nấu nướng và thường được sử dụng làm nơi ăn uống của cả gia đình. Vì thế, gian bếp được bố trí khá đặc biệt với nhiều vật dụng phong phú, thể hiện tính cách và khả năng sáng tạo của chủ nhà.

    Xét về mặt phong thủy, trong ngôi nhà hiện nay bếp càng ngày càng tôn vinh, coi trọng với rất nhiều trang thiết bị hiện đại nhưng về cơ bản giải pháp để giữ lửa cho bếp vẫn là “giảm hung tăng cát” tức là tránh để các tác động của hoả như khói – mùi – nhiệt độ lan toả sang các không gian lân cận và đưa vào bếp nhiều sự thoải mái thuận tiện hơn. Đối với nhà độc lập, bếp thường hay được đặt phía sau, gần giếng trời hoặc sân sau nên thuận tiện hơn cho việc nấu nướng và thoát khói tốt.

    Tôi đã được chiêm ngưỡng, đã được thưởng thức những món ăn tuyệt vời trong nhiều căn bếp cả trong Nam ngoài Bắc. Những căn bếp đẹp mang đậm dấu ấn về sở thích, về tính cách của các nữ nội tướng. Bếp luôn là không gian được coi trọng trong ngôi nhà, căn hộ của chúng ta. Nó không đơn thuần chỉ là nơi nấu nướng, chế biến món ăn. Xoay quanh các bữa ăn luôn là một gian bếp lửa hồng, phòng ăn ấm áp, góc sinh hoạt gia đình vui nhộn đầy ắp tiếng cười. Giữ được lửa ấm trong nhà là giữ gìn bầu không khí hoà thuận, đầm ấm trong gia đình.

    Khi ngồi viết mấy dòng về bếp lửa, trong đầu tôi vang lên những câu thơ từ bài Bếp lửa của nhà thơ Bằng Việt.

    Một bếp lửa chờn vờn sương sớm,
    Một bếp lửa ấp iu nồng đượm
    ……………………………..
    Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen
    Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn,
    Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng,
    Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
    Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,
    Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,
    Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
    Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,
    Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,
    Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.
    Ôi kì lạ và thiêng liêng – bếp lửa!

    Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
    Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
    Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở:
    – Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?

    Tôi nhớ Bà, nhớ Bu quá! Suốt 3 năm tôi học cấp 3, sáng nào bu cũng dậy từ 4h để nấu cơm cho tôi kịp đi học ở trường huyện chưa bao giờ bị trễ, kể cả những ngày rét cắt thịt, cắt da.

    Nhân ngày ông Táo lên Trời (bu tôi nói lên Giời), xin chúc anh chị em hay vào blog Hiệu Minh có bếp lửa cháy hồng suốt cả năm Tân Mão, mong các căn bếp luôn là nơi sum vầy, gắn kết tình cảm giữa các thànhcác thành viên gia đình với nhau, nơi giữ “lửa” tình yêu, tình thương, hạnh phúc của các gia đình!

    • Duc says:

      Xúc động quá. Em cảm ơn bác Ích Duệ nhiều nhiều.

      Bài viết của bác khiến em nhớ đến những giây phút hạnh phúc khi nấu ăn bên cạnh người yêu thương, hò hét bọn trẻ con hiếu động rửa tay trước khi vào bàn, chuẩn bị đồ ăn cho chúng, nhìn chúng nó tranh nhau đòi phần hơn món “trứng mây”, ăn xong dọn bát của mình và giúp người lớn tráng bát.

      Hạnh phúc đơn sơ mà đâu phải lúc nào cũng có. Rất nhiều căn bếp lạnh lẽo quanh năm vì chủ bếp nay nội, mai ngoại, kia khách khứa khách sạn nhà hàng. Hôm nào đói bụng thì bếp chỉ để nấu gói mỳ ăn liền. Thương chủ của bếp mà thương lây cả bếp.

    • Hiệu Minh says:

      Ích Duệ về ăn Tết ở Ích Duệ nhớ chụp vài ảnh về làng Thư Điền nhé. Lâu rồi mình không qua nẻo đó.

      Có bài về Tết ở quê, gửi email riêng để đăng lên blog, trả nhuận bút bằng ốc nhồi Hoa Lư.

  14. Hiệu Minh says:

    Tổng Cua nhớ cô hàng xóm tên Mai, tên thế nào thì người như vậy. Muốn tán nàng nên ra chợ Bưởi mua bằng được một gốc mai vàng, có 5 nụ. Định mang sang tặng nhưng nghĩ sao lại thôi. Có lẽ xấu hổ nhiều hơn là tiếc của giời…

    Chơi mấy hôm Tết thì hoa cũng rụng hết. Tôi đem gốc mai đó trồng trong chậu to hơn và chăm chút rất cẩn thận. Thường lấy nước rửa thịt, cá tưới vào gốc. Cây mai xum xuê, lá xanh mướt.

    Trước Tết khoảng một tháng, tôi vặt hết lá. Dù mùa Đông xứ Bắc rất lạnh, nhưng năm ấy hoa mai vàng nở rực rỡ, có lẽ tới 30 bông. Mai vàng nở đẹp và đài các ở một căn hộ tập thể trên tầng 3. Thật lạ lùng cho số phận. Mai vườn nhà nở thì Mai nhà kia đi lấy chồng.

    Từ đó, tôi chẳng bao giờ mua mai về nhà nữa. Đọc entry của Hoài Hương chợt nhớ đến người xưa. Thế mà đã gần 20 năm đi qua với bao lần mai vàng nở lại tàn.

    Bạn đọc có tin chuyện này hay không? He he.

    • Hiệu Minh says:

      Vừa viết xong comment này thì lại thấy dưa hấu của Hoài Hương to tướng… Nhưng tả hết mâm ngũ quả trong blog HM thì có lẽ đến ra Giêng chưa xong. Thôi, cứ tạm để trong comment.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Nói khoác là cái chắc.
      Thứ nhất Xứ Hoa Lư làm gì có Chợ Bưởi?
      Thứ hai Gốc Mai mà tưới “nước rửa thịt” thì gốc thối ngay.
      Thứ ba vì thời tiết, nếu trồng Mai ở xứ Bắc thì vẫn có hoa, nhưng Tháng Ba mới ra hoa, các nhà buôn hoa Tết ở Chợ Hoa Quảng Bá chỉ “nhập hoa” mang từ trong Nam ra sau Rằm Tháng Chạp, lúc ấy hoa đã nở. Sau ngày tết, nếu còn bị ế, họ lại chuyển vào Miền Nam, chỉ nắng ấm Phương Nam mới khiến hoa nở đúng vụ

      • xoithit says:

        Mấy cái thứ sau thì không rõ nhưng cái thứ nhất thì đúng đấy bác Vân ạ. Ông HM ra Thủ Đô sớm lắm nên chạy qua chợ Bưởi mua hoa cưa gái cũng không có gì sai đâu 🙂

      • Cu Bin says:

        Bác Vân ơi, tay này gốc gác (mất hay chưa tui o dám nói) Hoa Lư thôi, ra Làng Trích Sài (gần chợ Bưởi) sống lâu rồi.

    • Cu Bin says:

      Ngày tôi ở Hà Nội lại thích 1 nàng tên Mai, khi sống ở Sài gòn lại thích 1 nàng tên Đào! Cho nên bao năm cứ Tết đến ở Bắc thì đi lùng mua Mai, ở Nam thì đi lùng mua Đào ! Mệt muốn chết … Nhưng cái kết của tôi có hậu hơn HM, vì cuối cùng tôi cưới được 1 nàng họ Đào, tên đệm là Mai, tên chính là Hoa – Đào Mai Hoa! hê hê !!!!

      • Hiệu Minh says:

        Đọc còm của Cu Bin mà cười như nắc nẻ. Vừa thump up một phát đó. Ông này bị nhiễm blog phong của HM rồi 🙂

      • Duc says:

        Hình như HM “ghét” bác Cu Bin.

        Thay vì thumb thì chàng chọn thump. Đã thế lại còn Up. Từ dưới lên trên thì chịu sao thấu, :D.

  15. […] – Mai Vàng phương Nam – Linh hoa mùa xuân (Hiệu Minh blog) bài của Hoài Hương […]

  16. Quý Vũ says:

    Nhắc đến mai là lại nhớ:

    Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
    Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
    (Mãn Giác Thiền sư)

    • Hoai Huong says:

      “Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết
      Đêm qua sân trước một nhành mai”

      Hình như ai đó đã dịch câu thơ thiền này như vậy, HH không nhớ rõ. Nhưng đúng là “mai cốt cách”, hoa mai rất lạ, ngay cả khi rụng, không đợi cánh héo tàn, mà lúc rời cành từng cánh hoa như những mảnh vàng nhỏ rớt xuống gốc, tạo một cái thảm vàng cũng không kém thơ mộng.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        HH ơi, nàng ngâm thơ Vịnh Nhất chi mai rồi đấy. Lại trò chơi chữ rồi đây : NHẤT là MỘT.
        CHI là CÀNH
        MAI là… MAI mầu trắng, Mai này trong Nam làm gì có?

      • Hiệu Minh says:

        Khoản chữ Nho của bác Vân thì mình chịu rồi. Mai là trắng. Các cô tên Mai thường trắng trẻo, nhẹ nhàng. Ít người béo tròn 🙂

        Các cô tên là Tuyết thường đen. Tên Nguyệt hay đanh đá. Còn tên là Vân thì chịu… dù đã gặp rồi.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Gửi lời nhắn HM qua cửa sổ nhà HH nhé.
        Rằng thì là: Cái tên đặt cho con cái chỉ là thể hiện ước nguyện của cha mẹ đối với con cái, mà đã là ước nguyện thì có khi đạt được, có khi chẳng thành. Thế nhưng, nó đeo đuổi người ta suốt cả đời, nên ít nhiều cũng có ảnh hưởng.
        Ví dụ như tên Vân chẳng hạn: Khi nào người ta kể cái gì nhiều quá thì người ta nói “vân… vân…” hoặc người ta viết tắt “v..v…” như vậy tức là:
        – “Thừa rồi, không phải kể nữa”

      • Daqui says:

        To Hoài Hương :
        Hai câu thơ ấy có người chép cho DQ là :

        ” Cứ tưởng Hoa tàn , Xuân đi mãi
        Đêm qua sân trước , một nhành mai ”

        Nghe thấy thuận hơn chăng ?

  17. Trần Thiềm says:

    Hôm trước là Đào cho miền Bắc. Hôm nay là Mai cho phương Nam.
    Nghe đâu đào HN năm nay mất mùa vì rét hại. Không biết Mai trong đó năm nay có ảnh hưởng gì không HH.

    • Hoai Huong says:

      Dạ thưa bác Thiềm, theo như HH thấy, thì mai trong Nam không mất mùa, vì thời tiết năm nay khô, lạnh mai ít bị rụng nụ hay nở sớm như năm ngoái. Hiện giờ, mai đã bắt đầu tràn về thành phố, có cả mai rừng (hình như lên tận núi cao ngoài miệt Phú Yên) rất đẹp, với những dáng thế cổ quái, kỳ lạ,hoa mỏng trong suốt mịn vàng, hương phảng phất, y như một “khách lạ” của thế giới khác lạc bước vào thành phố.

      Sài Gòn mùa này cũng đẹp lắm, sáng sớm sương mờ mờ như một bức voan mỏng phủ nhẹ cả thành phố, gió hơi se lạnh. Trưa nắng vàng mật ong, nhưng không quá nóng, chỉ hanh hanh tí xíu. Tối trời đầy sao, và khí lạnh ngọt như kem…

      Mong rằng ai có dịp vào TP của HH, sẽ được hưởng không khí tuyệt vời vào những ngày giáp Tết này.

  18. KTS Trần Thanh Vân says:

    Chào MAI VÀNG PHƯƠNG NAM.
    Mùa Đông Hà Nội lạnh lẽo quá

    • Hoai Huong says:

      Chào chị Mây Trong, mùa đông năm nay ở Hà Nội quả thật lạnh. Em lại nhớ mùa đông năm 2008, Hà Nội 38 ngày không có mặt trời, đến Tết mà vẫn lạnh buốt. Đợt đó em công tác ở Hà Nội gần 1 tháng, 4 Tết lại ra, hứng gần trọn cái lạnh của Hà Nội..Vậy mà vào Sài Gòn, em lại nhớ cái lạnh đến tê người của Hà Nội, để năm nào cũng “xung phong” đi công tác phía Bắc vào dịp cuối năm để được hưởng cái lạnh.
      Miền Nam của em còn có dưa hấu nữa. Em gửi tặng chị Mây Trong một trái dưa đỏ của phương Nam em nha.

      Dưa Hấu – Chút tự tình mùa xuân

      1. Mùa xuân phương Nam không giống nơi phương Bắc, có những cơn mưa phùn mỏng nhẹ như sương khói lay động trong cơn gió lạnh miên man khêu gợi các chồi non mướt xanh lộc; mà là nắng, nắng vàng đến chói mắt, đem theo cái khô khát hanh hao cháy lòng.

      Nhưng như phép màu huyền diệu, ông Trời đã đem cho mùa Xuân phương Nam một món quà thần tiên, thứ trái quả có tên Dưa Hấu, mang vị ngọt thanh tao dịu mát lòng người.

      Dưa Hấu – có lẽ đây là thứ trái quả đầu tiên gắn bó với lịch sử nguồn cội dân tộc Việt từ thuở khai bang lập quốc, được lồng trong một huyền sử rất đẹp về chàng trai Mai An Tiêm – con nuôi vua Hùng Vương thứ 17, với câu nói như triết lý sống ở đời: “Của cải là vật tiền thân”.

      Phương Nam, cứ mỗi độ xuân về, những núi dưa hấu chồng chất dọc đường, bến xe, bến đò, xung quanh các chợ, chiếm lĩnh một góc siêu thị lớn…, chen lẫn những cánh mai mảnh khảnh đầ nụ vàng, là hình ảnh đầy ấn tượng. Sự tương phản màu sắc, hình dáng cho trí tưởng tượng bay bổng góp vào khí sắc mùa Xuân, tạo dáng cho Xuân phong cách lạ.

      Với người phương Nam, dưa hấu tượng trưng cho thanh xuân (vỏ xanh), xinh đẹp (ruột đỏ như má hồng môi son thiếu nữ), duyên dáng (hạt huyền như răng giai nhân nước Việt xưa), hiền hòa (ngon ngọt, mát dịu), viên mãn (hình tròn láng). Trên bàn thờ tổ tiên nhà nào đó, dù nghèo đến đâu, ngoài mâm ngũ quả cũng có một cặp dưa chưng Tết, trên trái dưa dán miếng giấy hồng điều nhỏ, viết chữ Phúc – Lộc vàng nhũ.

      Dưa Hấu tượng trưng cho Phúc – Lộc đầu năm. Hai loại dưa được ưa chuộng nhất để chưng Tết là dưa An Tiêm, dáng trái tròn, vỏ xanh lá cây đậm bóng láng, và dưa Hắc Mĩ Nhân, dáng thon thả, tròn dài, da xanh đen, ánh ruột dưa đỏ như son, cát mịn ngọt đậm, ít hạt và hạt đen nhánh. Đặc biệt như một tín ngưỡng, ngày 1 Tết thế nào cũng phải xẻ một trái dưa lấy hên. Ruột dưa đỏ, vị ngọt, năm ấy cả nhà phúc lộc tràn đầy. Dưa hấu trong ngày Tết còn là biểu tượng của xum họp gia đình, trái dưa xẻ ra, mỗi người một miếng, chia lộc đầu năm để ai cũng “đỏ như son”.

      Những ngày xuân phương Nam, nắng nóng như thử thách khách du Xuân, cơn khát se cổ họng luôn thường trực, cảm tưởng như những giọt nước cuối cùng trong người cũng bốc hơi theo nắng, không có loại nước giải khát nào có thể làm dịu ám ảnh khát. Sắc xanh đậm cua vỏ, màu đỏ tươi của ruột và vị ngọt mát mọng nước ở trái dưa hấu có sức mê hoặc quyến rũ lạ thường. Chỉ nhìn và tưởng tượng, cơn khát đã dịu đi một nửa. Và khi cầm trên tay miếng dưa được cắt theo hình vầng trăng khuyết, chạm môi vào, không còn là miếng dưa bình thường, mà như một vành môi thiếu nữ ngọt lịm, mát lạnh, như mê như đắm, những mệt nhọc trần ai biến mất, nhường cho sự khoan khóai nhẹ nhàng, để rồi tiếp tục du xuân ngoạn cảnh ngắm môi hồng mắt xinh.

      2. Cuộc hành trình của dưa hấu cũng như một điều kỳ lạ dưới bàn tay sắp đặt của thần tiên. Những hạt dưa được loài chim lạ mang từ phương Tây đến thả xuống hòn đảo Nga Sơn – đảo Mai An Tiêm – ở miền Trung nước Việt, và theo cánh chim thiên di, nó dần tiến về phương Nam trở thành trái quả biểu tượng cảu mùa xuân. Rồi như để chia sẻ, góp màu sắc cho ngày Tết ở phương Bắc, dù thời tiết ướt mưa lạnh, dưa hấu ngược đường ra Bắc, màu đỏ tươi trái dưa khi xẻ ra hòa vào màu hồng thắm hoa đào, kỳ diệu thay như ngọn lửa nồng nàn ấm áp ngày Xuân, tăng thêm men say chén rượu cùng tri âm tri kỷ.

      Anh ở phương Bắc, ngồi ngắm những hạt mưa mong manh huyền hoặc trong gió xuân, độc ẩm bên chén rượu miên man nghĩ: “Em giữ ấm áp, ngọt ngào, một chút phương Nam về bên anh”.Trái dưa hấu trên bàn hình như thoáng lay động. Một nàng thiếu nữ xiêm áo như mây, tóc dài bồng bềnh, má hồng môi son mắt phượng như từ trái dưa bước ra, tay nâng chén rượu, cất giọng ngâm nga: “Rượu rót tỉnh say rượu đầy vơi / Trần gian ảo ảnh kiếp luân hồi / Bụi hồng vương vấn tình sương khói / Cạn chén tương phùng chút lương duyên…”. Một cơn gió thoảng qua, phả hơi lạnh. Trái dưa xanh thẫm vẫn nguyên vẹn trên bàn, cành bích đào vẫn e ấp khoe nụ hồng chúm chím, chén rượu vẫn cầm trên tay… Một giây mơ màng thoát tục vào cõi mộng Xuân. Dưa hấu phương Nam và Em…

      3. Trong tác phẩm “Quả Dưa Đỏ” của Nguyễn Trọng Thuật đăng ở Nam Phong tạp chí số 104, 4/1926 có hai bài thơ rất hay về dưa hấu như khúc tự tình dễ thương phảng phất âm hưởng ca dao dân ca:

      “Gặp em ngoài cõi bể Đông
      Yêu em về một tấm lòng thắm tươi
      Răng đen nhoẻn miệng em cười
      Dẫu trời nóng nực cũng nguôi cơn nồng
      Yêu em anh bế anh bồng
      Nước non ghi nghĩa tương phùng từ đây

      Nhờ duyên cái phận em tròn
      Bõ công giữ phấn gìn son những ngày
      Tương phùng nghĩa cả là đây
      Nắng mưa che chở nước mây đào bồng
      Chàng về chốn cũ non sông
      Thì chàng chờ thiếp cùng về với nghe”

      Dưa Hấu – chợt lung linh một chuyện tình đẹp trong cổ tích của trai anh hùng – gái thuyền quyên.
      Dưa Hấu – Một loài dưa bình dị nơi ruộng quê, thành một trái quả trân quí trên bàn thờ tổ tiên, ẩn chứa trong mình cả huyền thoại của nhân gian từ những hạt dưa màu nhiệm đến cách sống tự lực cánh sinh, dũng cảm kiên cường đối mặt với gian khó của ông cha xưa, để lại cho đời thơm thảo nghĩa tình mãi mãi cùng mùa Xuân ./.

      • FAQ says:

        Một phiếu khen cho người biết rõ Đất phương nam.
        Chào bác Hiệu Minh nhân Năm Mới con Mèo đào hoa 🙂

      • Dung HN says:

        Hừm… Mèo đào hoa. Một phát kiến mới trong làng blog năm Mèo.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Hạnh phúc quá. Cám ơn HH
        Không ngờ chẳng kịp suy nghĩ gì, tôi chỉ nhón tay “bóc tem” một nhát mà đã được tặng ngay một Quả Dưa Hấu ngọt lịm, đỏ tươi.
        Trời lạnh vậy, nhưng Hà Nội hôm nay hanh khô lắm HH ạ, cổ khô rát, nên ăn Dưa Hấu vào mát lạnh vẫn thấy vừa thích thú, vừa sảng khoái. Chúng tôi hôm nay vẫn đang ở bên Hồ Tây, cạnh đê sông Hồng ( tức là chúng tôi sẽ đến một nơi khác ở xa Hồ Tây và đê sông Hồng hơn, tại sao thì lúc khác HH sẽ biết ) Nhà hiện tại là một ngôi nhà lộng gió vào mùa hè nhưng khá trống trải về mùa đông, chúng tôi có một cái lò sưởi củi gộc rất to, nếu HH có dịp đến chơi, tôi còn nướng cả ngô, hoặc nướng khoai lang để đãi HH nữa đó.
        Hẹn tết sang năm nhé. Nếu lúc đó tôi đến chỗ mới rồi thì tôi vẫn có cách để báo tin cho các bạn và vẫn có ngô khoai để chiêu đãi các bạn.
        Nếu các bạn cũng là người rất thích sống cảnh đồng quê như tôi, thì sẽ có lúc hội ngộ.

    • Ngô Thế Minh says:

      Chị Vân,
      Thanh Vân là Mây Xanh hay Mây Trong vậy chị ? Xanh như Tả Thanh Long, Hữu Bạch Hổ\. Trong như Thánh Nhân Xuất, Hoàng Hà Thanh ? Sách vở có chép là Mao Trạch Đông làm đập Tam Hiệp chặn nước sông Hoàng Hà vì ông ấy cho mình là thánh ?

      Cụ Nguyễn Du có câu thơ, có người dịch là:
      Cùng nhau chỉ hoa mai báo tin xuân
      Nhưng xuân có bao giờ đến với người nơi đất khách

      Dịp khác tôi sẽ trả lời chị về câu hỏi của ông Ngô Nhân Dụng về Hồ Cẩm Đào. Tôi và ông ấy không cùng họ. Mách với chị là trong một cuốn sách của Đỗ Quý Toàn (tên thật ông NND) ông ấy viết về mai rất hay, tiếc là hơi dài nên không tiện cắt dán vào đây.

      Tết lạnh mới đúng là tết chứ chị Vân.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Chào người bạn họ Ngô.
        Tôi chọn chữ “Thanh” có ba chấm thủy, tức là “Trong” đấy ạ, cũng chính bởi vậy mà tôi mới lận đận, long đong ( hay là tại tôi thích thế? ). Còn tác giả Ngô Nhân Dụng thì quả thật tôi không quen, nhưng thỉnh thoảng được ai đó ném vào hòm thư nhà mình một bài viết của ông ấy. Còn tại sao người họ Đỗ ấy lại lấy họ Ngô thì tôi không được biết. Có điều, Danh và Tính, cũng như Nghề và Nghiệp của mỗi người nó buộc nó cởi, rồi nó đến và nó đi, không tình cờ chút nào.
        Đúng không ạ?
        Còn nói về Tết Hà Nội ư?
        Quả đúng vậy, đã là Tết thì phải lạnh. Nhưng là cái “Lành lạnh trong gió phất mưa bay” thì mới đúng. Người Hà Nội có cái thú rủ nhau đi hái lộc, du xuân dưới trời mưa bay lất phất, người Hà Nội không thích thời tiết hanh khô.
        Tôi không rõ mấy ngày tới thời tiết thay đổi thế nào, hôm nay còn “Lạnh” và “Khô hanh” quá

      • dinhnam says:

        Đỗ quý Toàn đúng là tên thật từ khi còn là nhà thơ ở VN,ông ta rất giỏi chữ nghĩa kể cả sinh ngữ Tàu,Anh,Pháp và cũng là một giáo sư đã từng dạy đại học có danh tiếng ở Canada.Nay về hưu sống ở Mỹ.

%d bloggers like this: