Văn minh du lịch xứ Angkor

Múa Apsara

Trên đường từ sân bay Siem Reap về trung tâm thấy bảng quảng cáo to tướng của VN Airlines với lời hứa “Đưa du khách đến 850 kỳ quan trên thế giới”. Đất nước mình có những điểm hẹn mà hàng tỷ người trên hành tinh mong được tới như Hạ Long, Phan Thiết, đảo Phú Quốc, cố đô Hoa Lư với 99 ngọn núi.

Đến một lần liệu du khách có còn quay lại? Xin chia sẻ vài cảm giác về du lịch xứ Angkor.

Chiếc máy bay của hãng Silkair (Singapore) hạ thấp dần độ cao để hạ cánh xuống Siem Reap. Từ cửa sổ máy bay có thể nhìn thấy biển hồ Tonle Sap hiện ra như một đại dương bao la giữa đất liền của xứ chùa Tháp.

Giữa mênh mông biển cả hiện ra những đám cây lúp xúp, vài chiếc thuyền đánh cá “bé tẻo teo”, cô đơn trên mặt hồ. Từ trên mây trắng khó biết được số phận mỏng manh của ngư dân sống trên đó. Nhiều người Việt đến từ Trà Vinh, Sài Gòn, Đồng Tháp, vì cuộc sống khốn khó tại quê nhà.

Sân bay Siem Reap với nhà chờ có mái cong mang dáng dấp chùa cổ kính của vùng đất vừa xa lạ vừa thân quen, một kiểu kiến trúc pha trộn hiện đại và dân tộc tính, điểm kết nối với lịch sử của nền văn minh Angkor từ ngàn năm trước với đương đại, sau nhiều thế kỷ bị quên lãng.

Kiểm tra hộ chiếu với tốc độ 1 phút/người. Du khách  có thể lấy visa khi tới sân bay với nụ cười tươi của các chiến sỹ biên phòng. Trong khách sạn, ngoài nhà hàng, người bán rong, đâu đâu cũng thấy nụ cười Khmer hiền hậu. Hỏi rất nhiều khách Tây, ai cũng nói Siem Reap “hay cười nụ” như nàng tiên Apsara.

Nếu tới Siem Reap cách đây mấy chục năm về trước, sau cuộc chiến đẫm máu, và so sánh với hôm nay, thì khó nhận ra diện mạo của thành phố đang thay đổi từng ngày.

Trên đường số 6, từ sân bay về thành phố, nhiều khách sạn và nhà cao tầng đang mọc lên. Xe túc túc, sáng tạo kiểu Khmer, là xe máy kéo một toa khách có mui che, ghế mềm cho du khách từng đôi có thể ngồi và đi dạo quanh phố với giá dưới 10$. Cách đây hai năm tôi đến đây, giá túc túc đi Angkor cả ngày là 7$. Bây giờ đã lên 12$, nếu típ thì khoảng 15$/xe. Vài năm nữa sẽ chẳng còn giá mơ ước đó nữa.

Khu du lịch Angkor

Dịch vụ mở ra như nấm sau mưa, massage truyền thống Khmer, Thái và cả Việt Nam với khoảng năm, sáu $/giờ. Có loại cá cắn chân rất thú vị. Du khách ngâm chân vào một chậu nước để cá nhỏ rỉa những phần thịt thừa trên ngón chân, kẽ chân và quanh bàn chân. Đôi chỗ cho miễn phí một chai bia khi ngồi đợi cá giúp rửa chân. Cá dùng đồ nhậu thịt thừa của bàn chân mỏi mệt sau chuyến thăm Angkor, người uống bia Angkor, há chẳng thú vị và công bằng.

Cửa hàng ăn mọc lên san sát, đủ loại từ 2$ đến 20$ một bữa, từ Á đến Âu, từ đầu bếp Trung Hoa đến kiểu ăn kiêng toàn rau của người Ấn hay đồ ăn chay của các nhà sư trong chùa. Thành phố nhộn nhịp và sống động như  chính nền văn minh Angkor được đánh thức sau nhiều thế kỷ ngủ triền miên trong rừng già Siem Reap.

Hàng năm có tới 4 triệu du khách tới thăm thành phố mang đậm kiến trúc Trung Hoa xen lẫn kiểu Pháp trên những phố cổ. Mỗi du khách tiêu khoảng 500$ và nếu nhân với 4 triệu thì sẽ biết Siem Reap thu về bao nhiêu tỷ.

Sân bay Siem Reap có đường bay thẳng tới nhiều sân bay nổi tiếng trên thế giới như Seoul-Incheon, Singapore, Bangkok, Kuala Lumpur, Taiwan, Quảng Đông (Trung Quốc). Hàng năm đón hơn một triệu khách với khoảng 20 ngàn chuyến bay. Hiện đang có kế hoạch làm một sân bay khác cách trung tâm Siem Reap 60km với vốn đầu tư 1 tỷ đô la.

Trên phố ít thấy vứt rác bừa bãi. Những nơi đang xây dựng không thấy đất cát đổ lung tung, dù thành phố như một công trường đang xây dựng hối hả. Ô tô, xe máy đi lại không bấm còi inh ỏi, không ai phóng vội vã, chen lấn và xô đẩy. Đứng đợi rút tiền AMT cũng xếp hàng. Khó ai tin nếu bảo người Khmer lạc hậu hơn người Việt.

Vé vào thăm Angkor là 20$ do bác Sok Kung (nói tiếng Việt như gió) thầu. Bác này còn có hệ thống Sokimex bán xăng và nhà hàng đi kèm ở Cambodia.

Khu đền đài Angkor không thấy người bán hàng rong, kẻ hành khất, người già cả van xin du khách mua hương hoa vào chùa. Không hề thấy vỏ chai, vỏ đồ hộp hay rác thải vất bừa bãi. Khu Angkor rộng lớn bằng thành phố New York khá yên tĩnh trong khu rừng nhiệt đới mát mẻ, dù nắng nóng ở đây khá khắc nghiệt. Điểm hẹn của hành tinh là đây chăng?

Những số phận mỏng manh

Tôi đến đây lần thứ 2 và sẽ còn đến nữa nếu có dịp. Ngành du lịch xứ Khmer hiểu một nguyên tắc quan trọng trong ngành dịch vụ “vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi”, nên số lượng du lịch ngày càng đông, Siem Reap sẽ phát triển rất nhanh.

Trong du lịch hay ăn uống, khách đến một lần và sẽ đến nữa thì coi như phần thắng nắm chắc trong tay. Người quay lại thường mang theo gia đình, bạn bè, người yêu. Điểm hẹn là nơi muốn quay lại.

Chúng ta thường dùng những vĩ từ, rằng Việt Nam là điểm hẹn, nhưng thường là hẹn…một lần. Khách tới chùa chiền, di tích, quanh bờ Hồ, kể cả chùa Bái Đính mới xây cũng bị bao vây bởi đội ngũ bán hàng chèo kéo, móc túi, ăn xin. Rác thải bừa bãi, nhà hàng mất vệ sinh. Vào cửa hàng mua bán thì bị nói thách trên trời, lườm nguýt, chửi bóng gió, kể cả đốt vía.

Du lịch trọn gói đôi lúc bị lừa đảo. Hướng dẫn giới thiệu qua loa thì khó mời ai quay lại nữa, dù đất nước có đẹp đến đâu, dù cửa khẩu có câu “See you again” viết to tướng. Người ta bảo, tính không chuyên nghiệp trong du lịch phá hoại hình ảnh quốc gia và cách xâm hại nền văn hóa dễ nhất.

Phố sông cạnh Tonle Sap

Khách sạn Victoria giới thiệu tour du lịch “Sunset Boat” thăm hồ Tonle Sap với giá 33$/người, bao ăn trên thuyền và vé đi ca-nô thăm. Ô tô tới đón tại khách sạn, sau 30 phút đi mới tới cửa biển Hồ.

Anh thanh niên hướng dẫn du lịch, với tiếng Anh khá chuẩn và rõ ràng, giới thiệu về biển Hồ với một niềm say mê hiếm có. Sinh ra từ miền đất này nên anh trân trọng quê hương chăng? Hỏi ra mới biết không phải thế, anh ta đến từ Phnom Penh. Yêu nghề, yêu mảnh đất, hiểu biết về đất nước nên họ rất nhiệt tình với du khách. Khi có tâm thì mọi việc dễ dàng hơn.

Dân ta thường coi Cambodia là “chiếu dưới”. Khi nghe họ giới thiệu về Angkor với tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Hàn, tiếng Trung như gió thì tôi cứ nghĩ người ta đang ngồi “chiếu trên”. Chục năm nữa thôi, với cách làm chuyên nghiệp của người Khmer thì dân tộc này sẽ nhanh hơn chúng ta nhiều. Sợ rằng, lúc đó chúng ta ngồi “chiếu dưới”, ngước nhìn váy Apsara bay phấp phới phía trên.

Ngoại thành Siem Reap còn khá nghèo. Dân chúng sống tạm bợ trên những nhà chòi cao do nước lụt ở biển Hồ lên khá lớn. Chiếc cano nổ như xe tăng T54 rời bến và tiến về phía cửa biển, cảnh tượng sông nước hiện ra như một thiên nhiên kỳ thú trong chiều tà Tonle Sap.

Những ngôi nhà nổi hai bên kênh tạo ra khu phố trên hồ. Nhiều người nghèo sống nhờ vào việc bắt cá tôm ở đây. Rất đông đến từ Việt Nam, có thuyền treo cờ đỏ sao vàng. Văng vẳng đâu đây lời tân cổ giao duyên của Nam Bộ, và cả lời hát tha thiết “quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày”. Với họ, quê hương không còn chùm khế ngọt, nên phải tha phương.

Dân dùng nước hồ, tắm giặt trên hồ. Người ta băn khoăn là chất thải “gửi” đi đâu. Nước đục ngầu nên chẳng biết nữa. Liệu trong mỗi cái thuyền có hố xí tự hoại?

Hầu hết có máy phát điện riêng nên buổi tối khá tấp nập dù chỉ là trên mặt nước. Chợ nổi, trường học nổi, trai gái hò hẹn trên thuyền, nổi cơn thì thuyền tự bồng bềnh, khỏi phải mất sức. Người Việt có hotel nổi. Cạnh đó là tầu của anh cao bồi USAID có cano chuyên phân phát nước sạch cho dân chúng trên thuyền.

Tuổi thơ bươn chải

Du lịch đi thăm khu đền Angkor được bảo vệ rất khá sạch sẽ và chuyên nghiệp. Khi thăm biển Hồ thì du khách hơi bị hụt hẫng bởi sự nghèo nàn, luộm thuộm. Ở đó có khá đông người Việt ta chăng, vì thấy chèo kéo, ăn xin, bán hàng vặt, thấy quen quen như ở xứ ta.

Các cháu bé bơi trên một cái chậu nhôm hay chậu nhựa, quấn ngang bụng một chú trăn bé để mồi khách du lịch. Ai chụp ảnh thì các cháu bập bẹ “one dollar”. Thấy tôi nói tiếng Việt, một cháu bảo “nhà con đói lắm, không có tiền đi học”. Cháu khác khoảng 1 tuổi trần truồng giúp mẹ kiếm đô la bằng cách quấn chú trăn gấm lên cổ cho du khách chụp ảnh.

Không ít người trong chúng ta tới đây sẽ thấy buồn vì sao người Việt ta phải tha phương ở Tonle Sap để kiếm sống. Số phận họ mỏng manh như những chiếc thuyền giữa biển lớn đầy sóng gió. Có lẽ để đưa những con người ấy lên bờ và bước sang một trang khác trong cuộc đời phải mất khá nhiều thời gian ở ngay tại miền đất này. Bao giờ quê hương thứ hai của người Việt nơi đây thành chùm khế ngọt như lời hát trong chiếc thuyền trên sông vào lúc chiều buông.

Ở Siem Reap một tuần mà tôi bỗng thấy yêu con người và miền đất nơi đây. Có lẽ vì nhiều kỷ niệm đẹp, nơi tôi đến lần trước bằng đường bộ từ Phnom Penh và lần này bằng máy bay từ Singapore. Mỗi lần cho tôi một cảm giác mới lạ, như mới yêu lần đầu.

Không hiểu sao, trong tôi có niềm tin là Tonle Sap và khu đền đài Angkor mãi là một điểm hẹn mà VN Airlines hứa. Du khách tới thăm và “see you again” vì mong được đến lần nữa, mỗi lần lại một khám phá mới như nền văn minh Angkor huy hoàng có từ ngàn năm trước.

Bài và ảnh: Hiệu Minh. Siem Reap 12-12-2010

Chiều tà Tonle Sap

Xem thêm: Thăm đất nước Đế Thiên

Advertisements

96 Responses to Văn minh du lịch xứ Angkor

  1. […] Văn minh du lịch xứ Angkor […]

  2. […] Văn minh du lịch xứ Angkor […]

  3. […] Văn minh du lịch xứ Angkor […]

  4. Rao vặt nhà đất…

    […]Văn minh du lịch xứ Angkor « Hiệu Minh Blog[…]…

  5. Từ khi lần đầu xem hình chùa Bái Đính từ trên VNN thì Chuột đã choáng ngợt đến suýt rơi nước mắt (khổ, cái tật hay khóc các bác thông cảm) bao nhiêu tiền của đổ vào, bao nhiêu hécta rừng bị san bằng, người nghèo khổ lầm than còn quá nhiều mà sao lại hoang phí như? Thế mà các cụ ở nhà thì khoái chí lắm, mommy sau 2, 3 lần đi du lịch ghé vào khen nức nở chùa đẹp, hoành tráng… rồi còn khuyên ng này ng kia nhớ ra xem chùa… nhìn hình ảnh hàng ngàn người lũ lượt kéo nhau đến cúng bái thì thấy… sự to lớn đã dụ dỗ được biết bao nhiêu người

  6. thích câu “DQ cứ luôn tự hỏi ko hiểu sao vẫn còn có bọn Tây thích sang DL nước mình nhỉ ?” vì Chuột cũng thường hay hỏi thế… theo lời 1 người bạn bên du lịch thì khách sau khi về nước thườnh feedback rất nhiều ý kiến chê bai VN, ở bên Nhật còn có 1 số bài báo chế giễu châm biếm du lịch VN và lưu ý mọi người cẩn thận khi sang VN du lịch hay làm việc

  7. […] muốn giảm nhiệt sự lên án của độc giả có tên Cu Bin về chùa Bái Đính (Du lịch xứ Angkor) bằng một cái bài viết về du lịch ở Ninh Bình. Cu Bin chê Bái Đính nhưng […]

  8. Test says:

    HM đang bị FireW (?)

  9. Daqui says:

    Dã Qùi chưa được đi DL xứ Angkor , nhưng đọc Bài này của chủ nhà Hiệu Minh cũng hình dung được . Và khi có điều kiện thể nào DQ cũng sẽ đi . Xin cảm ơn anh Hiệu Minh .
    Nhưng DQ cũng may mắn được đi nhiều nơi trong nước và NN . Càng đi nhiều DQ càng có cảm giác buồn thương cho đất nước mình . Không phải đất nước mình ko có nhiều danh thắng đẹp , mà chính cái nạn ô nhiễm môi trường sống và cái gọi là thiếu sự chuyên nghiệp đã làm cho DL của mình ko phát triển được . Nhiều khi thấy TV đưa những hình ảnh khách DL là người NN , DQ cứ luôn tự hỏi ko hiểu sao vẫn còn có bọn Tây thích sang DL nước mình nhỉ ?
    DQ nhớ lại khoảng 15-20 năm trước , đi DL Hạ long , Sầm Sơn , Nha trang , Đà Lạt , Vũng tầu … thấy thích hơn bây giờ rất nhiều , mặc dù lúc ấy DL còn chưa phát triền . Đảo Cát Bà DQ được đi hàng chục lần vẫn ko chán . Lúc đó mới chỉ có vài cái nhà nhỏ cạnh lối ra bãi tắm , và muốn ra phải chui qua đường hầm xuyên lòng núi . Phải đốt đuốt và người sau túm đuôi áo người trước cho khỏi lạc . Nhưng những bãi tắm thì thật tuyệt vời , với nước trong xanh , cát vàng rực rỡ và phong cảnh còn hoang sơ như chưa có dấu chân người …
    Bây giờ DQ vẫn bắt gặp những phong cảnh thiên hiên kì thú đó , nhưng lại mãi tận trời Âu .
    Biết bao giờ đất nước mình mới được như họ , không , chỉ cần được như người hàng xóm ” dưới chiếu ” cũng là quá tốt rồi !

    • thích câu “DQ cứ luôn tự hỏi ko hiểu sao vẫn còn có bọn Tây thích sang DL nước mình nhỉ ?” vì Chuột cũng thường hay hỏi thế…
      theo lời 1 người bạn bên du lịch thì khách sau khi về nước thườnh feedback rất nhiều ý kiến chê bai VN, ở bên Nhật còn có 1 số bài báo chế giễu châm biếm du lịch VN và lưu ý mọi người cẩn thận khi sang VN du lịch hay làm việc

  10. Cu Bin says:

    Đồng ý với KTS Thanh Vân ở vụ Sapa và Tam Đảo, nhưng o đồng ý ở điểm bác nói o phải chính quyền và nhân Hoa Lư đẻ ra mấy trò ở KDL Bái Đính. Tôi thì nghĩ rằng Chính quyền quản lý kém và Nhân dân kém … Nhân văn lên đã đẻ ra những trò như vậy.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Cu Bin vẫn thành kiến với Chính quyền và nhân dân Hoa Lư về vụ Chùa Bái Đính là tôi không chịu.
      Xin hỏi
      Ai chủ trương xin tiền về xây Chùa Bái Đính to tướng và tốn kém nhưng không đẹp? Trung ương Hội Phật giáo VN.
      Ai đứng ra tổ chức và chịu trách nhiệm về đêm “Lễ hô thần nhập tượng kinh hoàng” có mặt Thủ tướng và có mặt cụ Hòa thượng Thích Thanh Tứ, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự Hội PGVN?
      Chính phủ và Hội Phật giáo.
      Ai định đem hoạt động tín ngưỡng vào kinh doanh du lịch và lôi kéo dân buôn, dân giầu có đến đây để cầu tài vầu lộc? Hội PGVN và Bộ TTVH&DL.
      Còn Chính quyền và nhân dân địa phương là kẻ bị động. Không có giáo dục, hướng dẫn thì họ biết làm gì hơn? Phải cho họ học chứ. Trò Kinh doanh lộn xộn cũng từ Tổng Công ty Du lịch Trung ương mà ra.
      Tôi đã từng đến các vùng có thể khai thác du lịch ở tỉnh này từ nhiều năm trước. Đã từng leo lên Tháp chuôngở Nhà thờ Phát Diệm; đã từng đến xem những ngôi nhà lợp bằng cỏ chiếu có thể có tuổi thọ 50 năm; đã từng xem những nhà dân làm nghề khắc đá, đã từng đến xem và gõ lên “Khánh đá” ở đền vua Đinh, đã từng đi vào suối nước nóng và vào Rừng Cúc Phương thăm nhà đồng bào Mường,… Nếu nối bấy nhiêu thứ lại, tạo nên một tuyến du lịch Sơn – Thủy hữu tình thì hay biết mấy?
      Bao nhiêu thứ hay như thế thì họ bọ qua, họ san núi ra xây, một Khu chùa thật to để thu nhiều tiền công đức. Chán quá!

      • Anh Kiệt says:

        Bác ơi, theo em ai đến chùa Bái Đính đang xây mà không thấy phản cảm mới là lạ.( khác chùa Bái Đính cổ). Tất cả mọi sự phơi bày đều thấy phô trương, không thể tưởng tượng được. Và tiền ở đâu để xây ngôi chùa phô trương này còn là một ẩn số. Trời đất ạ, nơi muốn được coi là thờ Phật, vậy mà có tiền thì sẽ có danh ở những tượng nhỏ đắt khắp các bức tường. Chán quá cơ. Thú thật, em đã đến ngôi chùa này với một đoàn không tiện nêu ( không thế lực gì, chỉ lắm tiền), sau khi đi lên chùa cổ về muộn, chúng em vẫn được mở cửa để vào ( đã quá giờ), tuy vậy em chỉ nhận thấy một điều duy nhất, quá phô trương. Một ngôi chùa rất to, rất hoành tráng, nằm ở đất Ninh Bình – ngay gần nơi mà ở miền Bắc có thể coi là nhiều người theo đạo Thiên Chúa giáo nhất.
        Em không muốn bàn đến chính tri chính em gì, mệt đầu lắm. Và em cũng là người năng đi đền, chùa,…chứ không vào lễ ở nhà Thờ. Nhưng em thấy, nước mình là nước theo nhiều đạo giáo, không rõ vì lẽ gì mà nhà nước dạo này quá chú trọng đến Phật giáo, như Phật giáo là quốc giáo vậy. Đó là điều có lẽ cần suy nghĩ thêm chút ạ.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Thì đấy, Anh Kiệt cũng nghĩ như tôi. Rõ ràng là một sự phô trương này là do ai đó ở mãi trên Trung ương. Thế mà anh chàng Cu Bin lại đổ tội cho nhân dân và chính quyền địa phương thì có oan người không chứ?

      • từ khi lần đầu xem hình chùa Bái Đính từ trên VNN thì Chuột đã choáng ngợt đến suýt rơi nước mắt (khổ, cái tật hay khóc các bác thông cảm) bao nhiêu tiền của đổ vào, bao nhiêu hécta rừng bị san bằng, người nghèo khổ lầm than còn quá nhiều mà sao lại hoang phí như Tần Thủy Hoàng thế?
        Thế mà các cụ ở nhà thì khoái chí lắm, mommy sau 2, 3 lần đi du lịch ghé vào khen nức nở chùa đẹp, hoành tráng… rồi còn khuyên ng này ng kia nhớ ra xem chùa… nhìn hình ảnh hàng ngàn người lũ lượt kéo nhau đến cúng bái thì thấy… sự to lớn đã dụ dỗ được biết bao nhiêu người

      • Cu Bin says:

        Có thể có 1 chủ trương nào đó muồn đầu tư cho tôn giáo này để đè bẹp tôn giáo khác, nhung đè bẹp bằng quy mô hoành tráng thì em không cho là khôn ngoan!

    • hoai huong says:

      Giảm nhiệt Cu Bin bằng một cái bài viết về du lịch của HH về đất Ninh Bình nha. Không có Bái Đính, vẫn còn nhiều nơi ở Ninh Bình để đi và đến rối thấy và nhớ…

      Hoa Lư- Kinh đô Đại Cồ Việt

      Bài viết của HH hay quá nên tác giả xin đăng thành một bài riêng. Các bạn đón đọc ngày mai. Thanks.

  11. Thứ dân says:

    Cám ơn ANDT đã cho biết chuyện hồi ức của một binh nhì đầy tính nhân văn. Không biết những nhân vật trên hiện nay đang ngồi ở đâu trong guồng máy nhà nước để có thể hồi tưởng lại không chỉ câu chuyện này mà cả những kỹ niệm bi tráng của một thời máu lửa. Và cũng không biết những ai đang ngồi cao chót vót hiện nay khi ấy đã ở đâu? đã làm gì? để có thể cảm nhận những gian lao, nguy hiểm của những người luôn đối diện với cái chết chỉ với một mục đích cuối cùng “vì độc lập dân tộc, vì hạnh phúc cuả người dân”. Và họ cần phải làm gì để những để những sự hy sinh cuả lớp lớp những người đi trước không trở nên vô nghiã ?

  12. Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

    Những bài viết như thế này nói lên một sự thật phủ phàng. Cho dù là một sự thật, nhưng chúng làm hỏng mất hình ảnh của con người Việt Nam.

    Dã Qùy, và Kim Dung đâu rồi? vào đây đọc cái này (được nhặt từ Văn Nghệ Quân Đội, đã lâu lắm rồi) để nhớ lại một thời…Một thời đạn bom, một thời hoà bình, ai đã đánh mất nó????

    Hồi ức của một binh nhì

    Nguyễn Thế Tường

    Hồi ấy, nghĩa là cách đây tròn hai mươi năm, tôi, hai mươi tuổi cùng các “chiến hữu” của tôi đang huấn luyện ở vùng trung du Vĩnh Phú, cách thị xã Vĩnh Yên 7 km về phía núi Tam Ðảo. Chúng tôi thuộc số quân trung đoàn 207 xe tăng thiết giáp. Mới nghe đến đây thôi, hẳn có bạn thắc mắc sao đã gọi là “xe tăng” lại còn “thiết giáp”? Xin thưa đó là hai danh từ khác nhau để gọi hai loại xe khác nhau. Xin cung cấp với các bạn một định nghĩa rút gọn của xe tăng: “Là một loại xe chiến đấu chạy bằng xích có tháp pháo quay tròn 360 độ”. Thế nghĩa là nó khác với thiết giáp là có pháo, lại không giống với pháo tự hành là pháo của nó có thể quay 360 độ trên xe. Câu chuyện của chúng tôi hai mươi năm trước trên vùng đồi trung du Vĩnh Phú có liên quan đến cái “tháp pháo quay tròn 360 độ” ấy. Thế là chúng tôi thuộc trung đoàn 207. Tiểu đoàn và đại đội mấy thì không nhớ nữa. Ðơn vị huấn luyện mà lính đến rồi đi không mấy gắn bó – chỉ nhớ rằng tham mưu trưởng trung đoàn là ông Phùng Minh, một đại úy có phong độ rất “hắc xì dầu”. Và ngay tại đây, trong mùa hè nóng bỏng năm 1972 khi tiếng nổ của đại pháo ở cổ thành Quảng Trị đang âm âm vọng về réo gọi, thì chúng tôi, trên những ngọn đồi trung du đầy bóng bạch đàn đã làm nên những chuyện tày đình, để lại những kỷ niệm “ác liệt” không kém gì trận mạc.

    Chúng tôi đóng quân trong làng, tất nhiên rồi “quân với dân như cá với nước”, cá mà rời nước thì có mà ngáp. Nhưng có một điều thuộc về quân lệnh là cấm léng phéng với con gái chủ nhà. Vả lại, chúng tôi học lái suốt ngày, về đến nhà là mệt lử, đêm phải gác xe. Bãi xe lại là xe tăng, tất nhiên không thể để trong làng mà ở trên đồi. Ðơn vị tôi chọn được một địa điểm rất hay. Số là, quả đồi bạch đàn ấy trước đó đã có một hàng rào kẽm gai. Hôm tìm địa điểm, ông đại đội phó bảo thằng Bá Hùng đi trinh sát. Trở về, hắn thì thầm với bọn tôi rằng bên kia hàng rào có rất nhiều “ami xinh tươi” mặc quân phục. “Mẹ kiếp! đóng bãi xe ở đấy thôi chớ đi đâu nữa”. Sau đó, chúng tôi làm mặt lạnh kéo tới gặp đại đội phó, giơ tay chào theo kiểu quân sự và báo cáo rằng, đây là một địa điểm đóng quân mang tính chất chiến lược, chiến thuật, rằng có thể tiến công phòng thủ đều tiện lợi v.v… và v.v… Khi đại đội phó hỏi: Bên kia hàng rào là đơn vị nào thì thằng Hùng báo cáo mập mờ rằng: đó là đơn vị chiến thuật, kỷ luật nghiêm , có thể là hậu phương vững chắc cho đơn vị ta. Chao ôi! Chúng tôi đâu có biết rằng bên hàng rào kẽm gai kia là cả một thế giới riêng, một đơn vị cơ yếu đặc nhiệm của Bộ Quốc phòng có vai trò cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến tranh của cả nước và những bóng “ami mặc quân phục” kia chính là những chiến sĩ báo vụ cơ yếu được bảo vệ hết sức nghiêm ngặt.

    Có lẽ đây là một trong ít lần ông đại đội phó được cái đám “giặc đầu bò” là chúng tôi đối xử nghiêm túc và kính cẩn, nên ông có phần cảm động mà chấp nhận đóng bãi xe ngay trên nửa quả đồi tai ương ấy. Và với quyết định đó, ban chỉ huy đại đội bắt đầu phải chịu đựng và trả giá cho những trò ba trợ của tụi tôi. Có lẽ cái lam sơn chướng khí của đất tổ Hùng Vương được tích lũy từ thời khai thiên lập địa đến năm 1972 đã xì hơi nhập vào chúng tôi mà sinh ra các chuyện nghịch ngợm ấy chăng.

    Ban ngày chúng tôi phải đi tập lái xe. Lái đủ các khoa mục: Hạn chế thẳng, hạn chế chữ Z, vách hụt, vách đứng, sống trâu, cầu vệt… Ðã qua các thời kỳ tậm tọe: sang số, tăng ga, xuống số, vù ga… với cái bảng cầu chì dài dằng dặc: đuôi (cầu chì đèn đuôi), hồng (hồng ngoại), hông, còi, quạt-nhờn-đồng khởi-mù pha. Tóm lại, chúng tôi có vẻ là những chú chim ra ràng đang tập bay. Chiều chiều chúng tôi xin trợ giáo được tự lái xe ra bãi, cố ý đỗ sát hàng rào, vù ga thật mạnh, ngõ hầu gây được sự chú ý của “phía bên kia”. Mất hơn mười ngày như thế mà chẳng nước non gì cả. Những bóng áo binh phục mầu nhạt bó sát những eo lưng tròn lẳn vẫn chỉ thấp thoáng sau bóng cây bạch đàn đằng xa. Một lần chúng tôi đến sát hàng rào đánh bạo gọi với vào:

    – Này! Các đồng chí ơi!

    … Và mừng rơn khi thấy có người đi tới. Nhưng té ra là hai gã đàn ông có súng, mặt lạnh như tiền, hỏi:

    – Các đồng chí cần gì?

    – à, ờ… chúng tôi xin một tý xà phòng, à quên xin ngụm nước uống, khát quá.

    – ở đây không có xà phòng và cũng chẳng có nước uống đâu nhé.

    Nói xong, hai gã đàn ông có súng quay đi. Chà thật là “phí rượu” mấy cha hách gớm! Nói thật chứ bọn tôi đâu có sợ mấy khẩu AK báng xếp nơi tay bọn hắn. Gì chứ súng thì bọn tôi cũng có, có điều là hơi to một chút. Khẩu pháo 100ly trên xe đó, tôi mà khạc một cái thì… Nhưng chúng tôi cũng thừa biết là không thể tấn công bằng cách ấy được, phải tìm mẹo khác, nhất định phải “móc nối” cho bằng được một số “ami” mới nghe.

    • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

      May thay, thằng Tuấn lại có một cái đàn ghi ta. Bọn tôi tất thảy đều qua vài năm ở trường đại học nên chơi đàn cũng khơ khớ, hát cũng đúng thanh nhạc, riêng tôi lại có cả cái giọng “ôpêrêt” tàm tạm. Vậy là, trăng trung tuần vằng vặc, đồi trung du lộng gió, lá bạch đàn xao xác rụng, chúng tôi ôm đàn ngồi trên tháp pháo xe tăng thả theo làn gió nam mát rượi qua bên kia hàng rào bài tình ca Nga rất “ác chiến”. “Giờ này anh về đâu hỡi người lính cũ binh đoàn… Nếu giờ này bạn hiền còn thiếu một gia đình… Có nhiều cô đẹp như ca khúc ban chiều”. Mất ba đêm như thế mà không thấy động tĩnh, chúng tôi nản quá. Ban đêm không nước non gì nên ban ngày chúng tôi vặc nhau luôn luôn. Mùa trăng đang qua, khóa huấn luyện sắp kết thúc, chúng tôi biết ngày lên đường vào Nam chiến đấu không còn xa nữa. Vậy mà! Ban đầu chúng tôi chỉ chơi đàn theo kiểu “gọi tình”. Ai ngờ đến đêm thứ năm, tiếng đàn thằng Hùng nghe khác hẳn, cả cái giọng “ôpêrêt” của tôi cũng rà đi lúc nào không biết.

      Từ trên đỉnh núi Chi-ta xa vời, mưa tuyết vẫn rơi tuyết đầy trời. Chợt nghe tin đến chân tay rụng rời.
      Người lính em yêu ngã ngựa rồi. Không may gãy tay rồi còn đâu lấy tay lành vuốt tóc em dài…

      Tất cả chúng tôi gục đầu xuống, mơ màng nghĩ đến một điều gì rất xa, về một kỵ sĩ nào đó ngã ngựa, về khoa văn trường Ðại học Tổng hợp Hà Nội mà tôi mới kịp gửi thân theo học hai năm, về ngày nhập ngũ, về chiến trường Quảng Trị đang đỏ lửa mùa hè, đêm trăng vàng, sương buông đồi trung du ớn lạnh. Bỗng có tiếng vọng nghe thảng thốt.

      – Hát nữa đi các anh!

      Lập tức chúng tôi ngẩng đầu lên, thằng Hùng buông rơi cây đàn xuống cỏ: Sát hàng rào bên kia tập hợp đủ một tiểu đội chiến sĩ gái thấp thoáng dưới trăng, huyền ảo như những nàng tiên vừa bay từ trên trời xuống…

      … Các bạn cựu chiến binh thân mến! Tôi nói điều này chỉ các bạn mới hiểu và tin chúng tôi, rằng: Ngay trong đêm đó, cái đêm huyền thoại, khi tiếng đàn nức nở lặng đi và những cái bóng eo lưng mặc quân phục mầu cỏ úa nhạt hiện ra bên hàng rào. Chúng tôi đã đến, đã nói chuyện và dường như đã quen nhau từ lâu lắm rồi, đã tìm nhau lâu lắm rồi, dường như chúng tôi đã yêu nhau. Hai đội binh đều áp sát hàng rào kẽm gai, từng đôi một xoắn xuýt tâm sự – như chúng ta thường nói là không biết mệt mỏi. Tôi mạnh dạn cầm tay “người chiến sĩ gái” dành cho tôi. Mãi đến cuối buổi, tôi mới biết được tên thật của nàng là Nụ. Lạ lùng thay, Nụ không có ý định rụt tay lại. Cổ tay Nụ tròn và mát. Tôi nhìn rất lâu vào cái cổ tay ấy rồi ngước lên thấy Nụ cười, một nét cười hiền lành và say đắm, mà sau này suốt hai mươi năm qua tôi không hề tìm thấy bất cứ ở đâu dưới gầm trời này. Bên cạnh tôi lúc đó cũng đầy tiếng thì thào khe khẽ và cảm động của bọn thằng Bá Hùng, Hoàng Sâm, Quốc Tuấn. Trong ánh trăng vằng vặc diễn ra một cảnh tượng hết sức kỳ dị trông như một vũ điệu huyền ảo: Tám đôi trai gái cầm tay nhau qua hàng rào kẽm gai mắt cáo mà cứ trân trân nhìn nhau, không thể nhúc nhích được vì các vòng kẽm gai sắc nhọn như những chiếc vòng khóa chặt các đôi tay.

      Ðêm ấy, khuya lắm chúng tôi mới rời nhau ra, không phải vì buồn ngủ hay mệt mỏi mà vì trời đang rạng dần. Cũng phải mười năm sau tôi mới hiểu vì sao các cô gái cơ yếu đó có thể chấp nhận tình cảm nhanh chóng và nồng nàn đến thế.

      Các bạn có tin được không, cái cảnh cầm tay nhau như chuẩn bị khiêu vũ ấy tái diễn đến bảy đêm. Bọn chúng tôi, ban đầu do nghịch ngợm, đến thời gian sau nghe các cô kể chuyện mới thấy thương thương và mủi lòng thực sự. Chúng tôi hôn nhau qua hàng rào. Nụ của tôi nước mắt chứa chan. Tôi loay hoay xoay xở mãi mà không có cách gì ôm được nàng. Nụ cho biết, các cô phải làm việc dưới một chế độ kỷ luật rất nghiêm, vì như tôi nói từ đầu, đấy là một công việc cực kỳ quan trọng và tuyệt mật. Mỗi tháng các cô mới được ra khỏi hàng rào một lần và phải đi cùng nhau, hạn chế tiếp xúc với người ngoài, phải về trước giờ điểm danh buổi tối. Thường thì khi xuất ngũ hay phục viên các cô được giải quyết đồng loạt và ngay sau đó Bộ Quốc phòng thay mã khóa cơ yếu để đề phòng bị lộ.

      Ðấy, tình yêu của bọn chúng tôi nằm trong tình thế nghiệt ngã như vậy đấy.

    • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

      Tôi thì không tin rằng sẽ còn đóng quân tại đó cho đến cái buổi mà Nụ của tôi được ra ngoài hàng rào. Tình hình chiến trường đang nóng như cơn sốt. ở Quảng Trị giặc đã phản công tái chiếm thành cổ. Bộ binh chiến đấu thiếu hỏa lực đột kích nên rất gian nan. Ðơn vị hối hả hoàn thành các khoa mục cuối cùng. Ðến những ngày cuối cùng tôi cuống lên. Tôi khao khát được một lần, một lần thôi ôm Nụ vào lòng, quàng tay vòng qua cái eo lưng mặc quân phục nổi lên đường cong đẹp như một thiếu nữ trong hội họa Phục Hưng. Tôi giống như chú nghé con bị nhốt trong chuồng vươn cái cổ khát khao với tới đám cỏ mới nhú lên sau những đêm mưa.

      Một lần thôi rồi chết cũng được. Tôi quyết định đột nhập doanh trại đơn vị cơ yếu đặc nhiệm. Nghe tin này thằng Hoàng Sâm và Bá Hùng xúm lại can, các hắn vẫn chưa quên được bộ mặt băng giá của hai gã đàn ông khoác súng dạo nọ. Nhưng chí tôi đã quyết, không ai có thể ngăn cản được. Chiều hôm ấy, tôi đánh xe về đậu sát hàng rào húc đổ một cây bạch đàn. Mặc, tôi không sợ, có húc đổ một cây chứ mười cây tôi cũng húc. Tôi hồi hộp chờ trời tối: Thằng Sâm và thằng Hùng hứa giúp tôi. Phần tôi, tôi tranh thủ xác định lại hướng tiến đến cái “ki ốt” mà đêm đêm Nụ vẫn trực ca từ 20 đến 21 giờ.

      Màn đêm buông xuống, lạy trời, đêm hạ tuần trời tối đen. Tôi đang đứng bên hàng rào dõi mắt về phía sâu trong doanh trại đến chỗ có mấy ánh đèn thắp ắc quy rồi. Trong đêm tối, cái tháp pháo quay chầm chậm nửa vòng trên xe rồi lặng lẽ gác cái nòng 100 ly đen trũi, lạnh buốt ngang qua hàng rào. Tôi lẩy bẩy ôm cái ống thép dài ngoằng ấy bò lên, vượt qua trên đầu hàng rào, rồi thả tay rơi xuống. Mọi việc đang tiến triển tốt đẹp. Tôi đang ở phía trong bờ rào, thuộc vùng cấm địa. Thằng Sâm đang quay cái nòng pháo trở ra. Chỉ ba phút nữa Nụ sẽ ngả vào vòng tay tôi, mềm mại như một thiên thần bé nhỏ. Thú thực trong giờ phút nghiêm trọng nhất cuộc đời ấy, tôi có thoáng nhớ đến gia đình, đến kỷ luật quân đội, đến tòa án binh, nhưng tất cả đều nhanh chóng mịt mờ đi: Chỉ ba phút nữa thôi, tôi sẽ ôm đầy vòng tay một cơ thể ấm nóng và hôn nàng mà không sợ bị thép gai cào cấu.

      … Em ơi rất có thể
      Anh chết giữa chiến trường
      Ðôi môi tươi đạn xé
      Chưa một lần biết hôn

      Tiến lên, hỡi hiệp sĩ Tankistơ! Tôi thì thầm hô khẩu hiệu. Sau lưng tôi, cả hai thằng Sâm và Hùng đều áp người vào hàng rào giục: “Nhanh lên”. Và tôi tiến lên đến gần chỗ có ánh đèn hắt ra. Trong đêm cái ki ốt trông rất kỳ lạ, ma quái. Tôi ghé mắt nhìn qua kẽ hở và chợt bàng hoàng: Nụ đang ngồi nhận mật mã giữa một vầng sáng trắng ánh điện và vô số những máy móc rất lạ mắt.

      Em ngồi đó như thiên thần mất ngủ!

      Tôi thì thầm nhẩm một câu thơ không biết của ai hay là tôi mới nghĩ ra, rồi thu hết can đảm gõ vào cánh cửa. Mọi việc diễn ra sau đó tôi không đảm bảo là nhớ hết, nhưng cái cảm giác thì bây giờ đã hai mươi năm trôi qua tôi vẫn còn nhớ, và mỗi lần nhớ đến tôi lại ớn lạnh. Ðèn vụt tắt cánh cửa sắt bật mở nhanh và mạnh hơn tôi tưởng. Nụ xuất hiện trong bóng tối với bộ mặt đen thui cùng với khẩu súng nhỏ chĩa thẳng vào mặt tôi:

      – Ai? đứng im, giọng hô sắc nhọn như một mũi kim.

      Tôi cứng người hoảng hồn:

      – A… Anh đây… Tư… ờng.

      – Trời ơi, anh Tường. Chết mất thôi, anh chạy nhanh đi không người ta bắn chết bây giờ!

      Tôi lắp bắp:

      – Nụ, anh yêu em, cho anh…

      – Biết rồi, anh chạy nhanh đi, anh vào đây bằng lối nào, mẹ ơi, cứu anh ấy với!

      Tôi hoảng cả hồn, sợ gần chết, không biết trời đất là gì nữa. Nụ đút súng vào lưng quân phục dùng cả hai tay xô mạnh vào vai tôi, nhưng đã muộn: “Báo động”. Phía đằng sau vang lên những tiếng thét giật giọng, tiếng AK lên đạn, tiếng con chó béc giê gầm lên. Tôi chạy cuống cả chân tay. Ðây rồi hàng rào kẽm gai, cái nòng pháo đang quay rất chậm. Ðã nghe tiếng bước chân rào rào, ánh điện đèn pin loáng thoáng. Tôi cuống cà kê định lao đầu vào hàng rào nhưng lập tức dừng ngay lại, hàng rào mắt cáo rất dày và là một thứ kẽm gai rất sắc. May thay, cái nòng pháo đã hạ xuống, tôi bật người đu lên nhưng lại buột tay. Ðêm, sương xuống ướt đẫm khối thép, cái chỗ tôi đu tay vào lại dính một tý mỡ trơn nhẫy. Tôi nhảy hai lần và thở phào co người lên.

      – Ðứng lại, giơ tay lên, một ánh đèn pin chiếu thẳng vào lưng tôi, thốt nhiên cái “cần trục” ngưng lại. Tôi thét:

      – Quay nhanh lên Sâm.

      – Pằng!

      Tôi lạng người, mắt hoa đom đóm, trong tia chớp hiểm nghèo vừa vượt qua, tôi còn kịp nghĩ rằng mình đã chết và buông tay cho người rơi xuống ngay sát hàng rào.

      *
      * *

      Nếu không có lệnh cấp tốc lên đường chiến đấu ngay sáng hôm sau, chắc chắn tôi đã phải ra tòa án quân sự và lãnh vài năm tù giam. Chỉ huy đã bảo vệ tôi và ký vào tờ cam kết với đơn vị bạn rằng, đó chỉ là trò trai gái thông thường. Mặc dầu vậy, trong vòng hai tiếng đồng hồ, quân báo đã lục tung cái sơ yếu lý lịch ba đời ăn củ chuối của gia đình tôi rồi mới tạm yên tâm cho tôi lái xe tăng vào Nam. Giây phút cuối cùng khi chuẩn bị lên đường, không cầm lòng được chúng tôi đã đến bám vào hàng rào gọi toáng lên, và các em đã đến. Cơn choáng “vượt rào” còn chưa qua, nghe chúng tôi thông báo lệnh đi chiến trường, các em bàng hoàng. Nụ, nước mắt đầm đìa cầm tay tôi khóc mãi điệp khúc:

      – Tha lỗi cho em, tha lỗi cho em…

      Giây phút ấy tôi có nhìn thấy những chiến sĩ cảnh vệ ban đầu. Họ ý tứ đứng xa nhìn lại. Mãi sau mới đến gần chào chúng tôi và nói lời thông cảm với vẻ mặt hết sức thân thiện. Thế là chúng tôi đi, khi lái xe lên tàu ở ga Vĩnh Yên chúng tôi mới nhớ ra rằng, chưa hề biết quê hương các em ở đâu và hòm thư của đơn vị các em. Cả một lời hẹn ngày về cũng không thằng nào kịp nói – thật là “ngu lâu” cả một bọn!

      … Rồi, chiến trường đẫm máu cuốn chúng tôi đi…

      *
      * *

      Hỡi các em Nụ, Quang, Lài, Bích, Lâm… hiện giờ các em ở đâu? Ðang là một phụ nữ nông dân lo toan miếng cơm, manh áo cho chồng con, vui vầy với khói lam chiều, giàn mướp, mái gianh, đang là một chủ sạp hàng chợ Châu Long, Ðồng Xuân nào đó hay đã trở thành mệnh phụ, phu nhân một bộ trưởng, thứ trưởng, cục, vụ, viện nào đó? Dù các em đang là ai, phục vụ đức ông chồng nào cũng xin các em một phút – một phút thôi như buổi chia tay năm nào lên đường vào Nam đánh giặc – nhớ đến chúng tôi, những chú lính lái xe tăng nghịch ngợm nhất dưới gầm trời này. Những người lính thuộc trung đoàn huấn luyện 207 đã cùng các em làm nên những chuyện động trời mùa hè năm 1972 trên đồi bạch đàn Vĩnh Phú. Chúng tôi, hai mươi năm qua như Hoa Xuân Toàn, Phùng Anh Dũng, Nguyễn Tự Chính đã ngã xuống ở chiến trường như những hiệp sĩ chết vì quê hương và người đẹp. Có người bị thương cháy hết mặt mày đã lui về làm vườn, vào hội chiến binh vùng sơn cước. May thay chưa có ai chết vì trụy lạc xa hoa. Chúng tôi vẫn là những Hoàng Sâm, Quốc Tuấn, Mạnh Tường, Bá Hùng tuyệt diệu của các em. Tuy đuôi mắt có nhiều nếp nhăn, râu ria có mọc ra rậm rạp, nhưng trái tim chúng tôi vẫn trẻ trung, vẫn nguyên vẹn đến hoang sơ những kỷ niệm ngọt ngào với các em, cả mùa hè đầy lo âu khi là Tankistơ trên đồi Vĩnh Phú.

      Vĩnh biệt những người bạn gái tốt nhất trên đời, hẹn gặp lại sau hai mươi năm nữa, như thể hai mươi năm qua chúng ta đã không thể gặp nhau.

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn ANDT nha. KD sẽ đọc và trao đổi sau, vì đang bận quá. Chúc ANDT những ngày cuối tuần vui vẻ.

    • Daqui says:

      Chào … đằng ấy , tớ đây DQ đây . Cảm ơn đằng ấy đã nhắc , tớ sẽ vào xem nhé !

      • Daqui says:

        Ôi may quá , lại còm được rồi . Máy tính của DQ bị vurus , phải cài đặt lại nên mãi mới còm lại được . Cảm ơn câu chuyện mà đằng ấy kể , rất hay , rất lãng mạn và cũng hơi … điên điên nữa ! Nhưng sao ko để vào 1 lúc phù hợp hơn , đang là chủ đề Văn minh DL Angkor mà !?

    • Daqui says:

      Í quên , vẫn còn 1 chuyện muốn nói . Là dằng ấy có thể đổi cái Avatar của Bọ Lập đi được ko , vì chỉ có vậy thì DQ mới có thể nói chuyện với đằng ấy tự nhiên thoải mái được mà !?

    • qx says:

      Bài viết của một binh nhì thôi mà nói lên được biết bao điều trong cuộc sống thường nhật của con người. Những điều ấy thật khác lạ, quá khác với những điều được viết bởi những người là tướng, là tá trong các tờ nhật báo lề trái (*), tuần báo lề trái, tạp chí lề trái, tập san lý luận lề trái, sách lề trái, truyện lề trái, hồi ức lề trái, ký ức lề trái, và báo online lề trái, dù họ cùng một chiến tuyến khi xưa, và cùng một thể chế hôm nay.

      (*) lề trái là từ chỉ văn hóa phẩm đi ngược lại quyền lợi của cộng đồng, của dân tộc, của đất nước, của con người xứ sở Việt Nam. Văn hóa phẩm lề trái lấy dân chúng làm đối địch, lấy tương lai dân tộc làm con tin, và lấy sự nhẫn nhịn tha thứ của mọi người làm lẽ đắc chí tự cao tự đại của mình.

      qx

      • hgiang says:

        Dê tranh hiêu lâm và tranh cai vô ich, co le chung ta khhông nên phân biêt “lê trai, lê phai”. Chi co bài viêt hay , do , dung sai, trung thuc hay theo duôi, ninh bo ….

  13. Nhat Dinh says:

    Em đề xuất kéo nước ta lên bằng cách sau.
    Nhân vụ thành công lôi cá tra ra khỏi sách đỏ của WWF châu Âu ta thấy phải có tay trong và phải mạnh mồm. Nhờ ta dọa đóng cửa WWF tại VN họ mới chịu.
    Vậy thế này: ông WB chuyên xếp hạng GDP/đầu người trên thế giới. Ai đời đổi mới 24 năm từ năm 1986 đến giờ, năm nào cũng tăng trường nhì châu Á, sau mỗi TQ, thế mà nhìn lên vẫn thấy váy của Philippines với Indo, tít xa phía trước vẫn là ông Thái với Malaysia, nhìn xuống thì ông Cam với Lào đuổi sát đằng sau. Ắt có chuyện thiên vị mờ ám. Ta yêu cầu WB thay đổi cách xếp hạng để ta lên chút đỉnh, nếu không ta đóng cửa văn phòng WB ở VN, cho ông HM chết dí ở Mỹ hết đường về!!!

    • phamthanh says:

      Nhat Dinh lại mắc bệnh mê thành tích rồi. Chỉ thích được khen. Không thích nghe sự thật. Ừ thì cá tra được rút khỏi sách đỏ để bà con nông dân còn bán được cá cho đỡ khổ. Chứ xếp thứ hạng cao để được cái gì trong khi kinh tế còn èo uột. Hôm trước đọc báo lề phải nói nhiều công nhân viên chức gần đây đi làm phải nhịn bữa trưa vì giá cả tăng nhanh quá.

  14. Triêu Dương says:

    Có mấy câu thơ Bút Tre của em viết đã lâu, nay gửi anh HM và bà con:
    Chưa đi chưa biết Ăng-co
    Đi rồi mới biết ĐẸP, TO hơn mình
    Của mình NHẾCH NHÁC kém tình
    Của họ LẠ LẪM thực tình tính tang.
    Hehehe.

    • nicecowboy says:

      Tết nhất đến nơi rồi, Cao bồi lang mang nghĩ chuyện thơ phú, nhất là câu đối Tết. Năm nay thế nào cũng phải đối thơ với thầy đồ gàn bên blog QC. Bây giờ họa lại mấy câu thơ của Triều Dương cho vui, nhân có entry này và theo ý tưởng cái còm Cao bồi ở dưới , chủ nhà đừng có la hén. Chỉ là vui thôi.

      Chưa đi chưa biết Kam (pù) chia
      Đi rồi mới biết tiền “Ria” thế nào
      Đồng mình mất giá ào ào
      “Ria” họ đã có tiền Đô nhảy vào !

      Chưa đi chưa biết Ca (xì) nô
      Đi rồi mới biết tiền Đô cũng yếu xìu
      Trăm đô (bằng) một phỉnh nhẹ hìu
      Ngàn đô được mười phỉnh, chơi mười bàn là xong.

      Chưa đi chưa biết……….Ô hô ?????

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        Cao bồi đề xướng họa thơ
        Đọc xong nó bổng…cứng đơ, bần thần
        (Làm thơ phải biết gieo vần
        Nếu không em chẳng…mặc quần vô đâu)*

        (*)theo Dlinh Quê Choa
        he he… 🙂 😉 😀
        Ai Nghĩ Dùm Tôi

      • lyviet says:

        .
        Em là người chữ nghĩa ít ,nên chỉ biết cười một trận thôi .
        ((Nếu ko em chẳng …mặc quần vô đâu )).

      • nicecowboy says:

        Tiếp theo đây, làm thơ Kam (pù)chia, thì phải nói đến Angkor (Tr.D làm rồi), nói đến Casìnô, tiếp đến là mấy nường Apsara :
        Chưa đi chưa biết Ap(sa) ra,
        Đi rồi mới biết “nường” ta thế nào ?
        “Nước” mình trắng, đẹp, thon, cao,
        “Rừng” người thấp, rậm … (nhưng) đã vào khó ra !

        P/S : nhân tiện chủ nhà có bài này, Cao bồi xin khoe rằng có vài tấm hình mấy nường Apsara bên Kampuchia chụp với Cao bồi, không biết cách post lên mạng, đành cho vào Avatar để các còm sĩ có thể xem và so sánh giữa Apsara Chùa Tháp với Sư tử Hà Đông ! xem có giống như hai câu thơ họa ở trên của Cao bồi không ? (các bác trai cứ “nhấp” chuột nhè nhẹ vào em Apsara trong hình Avatar của Cao bồi,sẽ thấy thích ngay)

      • nicecowboy says:

        Sau khi thăm đền Ăng ko Đế thiên đế thích để “cầu tiền”, rồi vào Casino “cúng tiền”, Cao bồi tiếp tục theo hướng dẫn của anh Hiệu Minh, thưởng ngoạn chuyến Sunset Boat để ngắm hoàng hôn trên biển Hồ, phong cảnh loãng moạn quá nên tức cảnh sinh tình, xuất khẩu thành thơ, như sau :

        Chưa đi chưa biết Biển Hồ,
        Đi rồi mới biết cũng prồ đó nha !
        Lênh đênh sóng nước chiều tà,
        Nhấm rượu Chà là (*) với miếng cá Hô (**)
        Dưng mà chưa thấy đủ đô
        Thêm mắm bò hóc(***) với bia Ăng Kò (****)
        Xỉn say muốn quậy muốn mò,
        Bà đạp một phát, hết trò..đại gia !

        (*) ở Kampuchia, phổ biến Palm alcohol, rươu chà là uống ngọt nhưng say, trái chà là dùng làm đường, rượu, nước giải khát rất ngon.
        (**) cá Hô là loài cá da trơn rất lớn, thịt cực kỳ ngon, chỉ sinh sống ở biển Hồ và trôi xuống sông Cửu Long VN vào mùa nước lớn . Các nhà hàng đặc sản lớn ở sàigon thỉnh thoảng mới đặt mua được. Thịt hơi dai, giòn, nhưng mềm và thơm ngon hơn thịt bò đấy
        (***_mắm bò hóc,( prahok, prohoc) là món mắm đặc sản ở xứ Kamp, chỉ dùng để đãi khách quý thôi, cũng dùng làm nguyên liệu trong bún nước lèo, bún mắm Nam vang. Cá sống để cho bị ương, giã nát, phơi nắng, ướp gia vị, để vài tháng cho thiệt là thúi, có mùi cực kỳ quyến rũ là ăn được !
        (****) bia Angkor, bia Laos cùng với Tiger, Heineken khá phổ thông ở Kamp.

        (kỳ sau tiếp tục một bài thơ con cóc về thắng cảnh khác ở xứ chùa Tháp)

    • Giai_CH says:

      Gửi Dương và các bạn bài thơ họa lại đọc cho vui, viết theo phong cách HXHương và PTDương.

      Đền Ăngkor ở Căm Pu
      Chia đi mới biết đẹp to thế nào,
      Bên trên một tháp nhô cao,
      Phía dưới một lối đi vào thẳng băng,
      Hai bên in dấu thời gian,
      Rêu phong từng đám, liễu giăng từng hàng.

      Người vào háo hức, hung hăng,
      Kẻ ra mệt lử thở bằng…hai tai.
      Ôi ái ài.

  15. @Thùy Dương nhắc tới sông Mekong mới nhớ. Bạn ra sông buổi tối. Các cửa hàng chủ yếu ngoài trời, các bàn ăn thắp nến. Nhâm nhi bia, cocacola với cá nướng. Cá rô phi khoảng 1,5kg/1 con. Cũng lý thú.
    Nếu có điều kiện, bạn đi ban ngày đến một nhánh của Mekong tên gì quên mất, cách Viêng Chăn chừng 30km. Các nhà hàng đều là lán trên sông, dập dình theo sóng. Nếu đông người, bạn ăn trên ca nô chạy dọc sông, chừng tiếng rưỡi, cũng vi vu. Giá cả hợp lý. Ở đó có đủ các món côn trùng rán như dế, cào cào, dán, bọ sít… Họ cho lá hì hụi giống lá chanh của ta nhưng dầy hơn, rất thơm. Đặc biệt có món tép sống nhảy tanh tách. Vắt chanh và cho thính vào để mấy phút là ăn được. Bạn không sợ đau bụng đâu. Tôi đã đi với người bụng rất xấu (không phải xấu bụng đâu nhé) mà ăn xong cũng không bị sao.

  16. Thứ dân says:

    Đọc thấy bác HM nói mỗi người yêu quê hương theo cách riêng của mình mà bắt ham. Bởi lẽ cũng chỉ vì yêu quê hương đất nước theo cách riêng của mình mà một số người đã phải trả giá cho tình yêu quê hương đó. Riết rồi người dân muốn thể hiện quyền thiêng liêng đó sao khó khăn quá VN ơi !

  17. Hiệu Minh says:

    Gửi lời chào các bạn từ sân bay BKK sau hai ngày thăm quê NB và HN. Thật đáng tiếc không thể gặp nhiều bạn như mong muốn. Xin hẹn lần sau.

    Chúc các bạn đón mùa Giáng Sinh và năm mới với niềm vui tràn đầy.

    • Chuột chưa có may mắn được gặp bác HM

    • Vân Nguyễn says:

      Anh HM

      Chúc mừng anh là công dân toàn cầu, được đi nhiều như anh ai cũng mơ ước. Các bài viết của anh rất hay, sâu sắc, đầy nhân văn.

      Anh có cho rằng yếu tố may mắn có vai trò quan trọng trọng sự thành công của mỗi người?

  18. người qua đường HN says:

    Noi ve su khac biet ve dich vu trong du lich giua VN voi hai nuoc lan bang la Kampot va Lao, hay cac nuoc van minh tren the gioi lam du lich khong the khong ban ve tinh cach con nguoi va cac toc nguoi do.
    Nguoi Viet hanh xu rat ban nang!

    Nguoi Viet co the lanh loi, khon ranh nhung ho thieu doan ket trong thoi binh, trong cac su lam an. Ho rat ca nhan và thich ganh dua, hon la hop tac

    Tinh cach nguoi Viet the hien ro nhat o nep di lai lon xon manh ai nguoi nay di trong buc tranh giao thong day tinh hung bao cua Vietnam;
    Trong su bung phat cac lọai hinh dich vu tu phat khien chuyen du lich cua du khach thanh mot con ac mong.
    Cung phai ke den “Nen kinh te hoi lo ” vo cung phat trien tai Vietnam da tro thanh nep song thuong ngay cua ca mot bay dan.

    Khong hoc duoc bai hoc “Win-Win” , khong thay doi duoc nhan thuc , nep song va cach hanh xu bay dan day tinh ban nang chay theo loi ich nho cuc bo truoc mat, sao co the lam du lich va dich vu tot.
    Noi chi den viec dung xay mot chinh the va mot quoc gia truong thanh sanh vai cung cac nuoc lan bang!

  19. caoson says:

    Gần đèn thì rạng!

  20. nicecowboy says:

    Kính thưa anh HM, chị KD và các bạn còm ;

    Cao bồi nhất trí với anh HM là dưới con mắt một người khách du lịch, thì du lịch Kamp khá thành công, “vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi”, và nếu có dịp du khách sẽ lần nữa quay lại thăm. Họ biết khai thác đúng mực cho du lich, ví dụ như biết cách lăng xê và bảo tồn khu di tích đền Angkor sau khi địa điểm này đã được nổi tiếng khắp thế giới qua bộ phim The Tomb raider (Angelina Jolie) và nhiều phim khác của Holywood !

    Caoo bồi cũng đã đến Kamp chơi khá thường xuyên, chỉ có điều là trong chương trình du lịch trọn gói thường bao gồm luôn chuyện vào casino tham quan (?, tham quan làm gì nhỉ, vào thì phải chơi thôi) , nhưng lại thường bỏ qua tiết mục Sunset Boat trên Biển hồ (Tole Sap). Nếu ai muốn đi thì phải chi thêm vài chục đô.Nói thực, giá này hơi đắt nếu so sánh với các chuyến đi tương tự Hồ tây, Hồ Động Đình Trung quốc, hay Vịnh Hạ Long VN.

    Nhưng nhìn chung dưới con mắt khách du lịch, Kampuchia cũng là điểmn đến thú vị. Tuy nhiên, không phải từ điểm đó mà khách du lịch như anh HM, chị KD hay vài bạn ca ngợi cuộc sống hiền hòa , êm đẹp, văn hóa, thanh bình… khi so với VN. Thưa, nếu các bạn có thời gian sống khá lâu ở Kamp, hay là có dịp rất gần gủi với người dân ở đấy, thì các bạn sẽ nhận ra những điều sau đây mà ít khách du lịch biết được :

    – ở Kampuchia, kể từ sau khi mở cửa hội nhập nhưng thiếu kiểm soát, không phải chỉ học hỏi cái tốt của nền văn minh tư bản, mà tất cả những cái xấu, tệ nạn xã hội theo đó mà du nhập vào đất nước chùa tháp. Tiền là tất cả, có thể mua được mọi thứ, và tệ nạn này hơn hẳn ở VN. Cụ thể như :
    – Gần như tại các thành phố lớn, việc mua bán hàng hóa, dịch vụ đều xài bằng đô la Mỹ công khai hợp pháp. Có thể chỉ sau mươi năm nữa, xứ này không còn đồng tiền riêng của mình, hoặc nó sẽ mất giá trầm trọng. Không có đồng tiền riêng đủ mạnh, thì sao độc lập về kinh tế được ?
    – Tiền có thể mua được tất cả. Chắc chắn thế, và mua công khai. Ví dụ muốn làm tỉnh trưởng, trường công an, hay tướng tá trong quân đội, đều có biểu giá cụ thể. Cứ trả tiền, thì sẽ được phong chức tướng ứng, trừ nhưng chức vụ phải qua bầu cử. Cũng không sao, vì ứng cử viên có quyền tung tiền ra mua phiếu bầu của người dân, hoặc quà tặng nho nhỏ cho người dân nào bầu cho mình.

    – Buôn lậu thì thoải mái, muốn qua cửa ải hải quan, công an, thuế vụ thì có thể là trả tiền tháng, hoặc tiền chuyến nếu không phải là dân buôn thường xuyên chuyên nghiệp. Dễ thấy hàng lậu khắp nơi tràn vào Kampuchia giá rẻ, và từ đó hàng lậu Kamp tuồn vào VN cũng giá rẻ như thế.

    – Cờ bạc thì khỏi nói, casino mọc khắp nơi, và đủ loại cờ bạc trá hình khác ! Thấy các casino mọc san sát biên giới VN thì đủ biết, thấy các tour du lịch luôn có chương trình vào casino thì biết. Người nghèo vì mê cờ bạc mà tán gia bại sản, phải làm nghề phi pháp, buôn lậu, có tiền rồi lại tiếp tục nướng vào casino, cái vòng lẩn quẩn.

    – Đại gia bên đó mua xe hơi giá cực rẻ, và đặc biệt tại những vùng ngoài thành phố, xe hơi xe con không biển số chạy thoải mái, công an không bao giờ phạt. Nếu có phạt, ngay cả trong thành phố, thì chuyện chi tiền phạt cho công an bỏ túi (không biên lai biên nhận) hầu như là hoàn toàn bình thường, công an nào mà thu đúng tiền với biên lai xuất ra, thì là chuyện lạ ở Kampuchia đấy.

    – Về chính trị, thì qua những nêu trên, chắc các bạn sẽ biết rằng chính trị phải gắn liền với đồng tiền rồi đó ! Không tiền, không được hỗ trợ của đại gia, hay của nước ngoài, đố có anh nào nắm được quyền lực chính trị ! (xin miễn bàn nhiều về chính trị ở đây)

    – Về văn hóa, còn sót lại tập tục này rất xấu ở người Kamp. Chỉ trừ trong thành phố lớn, ở các nơi khác người ta đi đại tiển thẳng ra ngoài đồng, ngoài đuờng, rồi dùng đất che lấp lại. Việc này đối với họ không có gì xâu hổ, che dấu. (Có lần tớ biết một cặp tình nhân vừa đi đại tiện gần nhau, vừa nói chuyện tâm sự rất thú vị !)

    Ôi cha, nếu đi sâu sát thực tế về đời sống, kinh tế, chính trị, xã hội.. ở Kamnpuchia thì có nhiều cái nói lắm. Chứ không phai chỉ nhìn qua con mắt khách du lịch mà nghĩ rằng bên đó là ..thiên đường nhé. Thiên đường Casino đấy.

    • Hiệu Minh says:

      Ta nên bàn về dịch vụ du lịch hơn là chính trị, bác Cao Bồi ơi. Du lịch bên đó thấy nhàn hạ hơn bên ta, nhất là thăm Angkor.

      • nicecowboy says:

        Có gì chính trị đâu nè chủ nhà , chỉ là về đời sống, kinh tế, xã hội… Mà Cao bồi nhất trí về góc nhìn từ con mắt khách du lịch của mọi người đây chứ, hìhì, chỉ tại vì tác giả và vài bạn từ góc nhìn của khách du lịch mà có vài câu (ít thôi) nhận xét quá lạc quan về các mặt khác … nên Cao bồi nêu ra một ít thực tế mà mình biết thôi. Với lại cao bồi cũng thícg có ýkiến phản biện qua lại trong blog cho vui, nếu cứ như nhau tuốt thì hơi chán . Chào thân ái nhé.

  21. Cu Bin says:

    Bác HM chán quê lớn thì bác ấy sang nước Mỹ bác ấy ở vì bác ấy có tài, còn em có chán thì cũng phải ở thui vì em kém tài, mà lại iêu nước nhiều – nói vậy o fải em bảo bác HM không iêu nước đâu nha!

    • Hiệu Minh says:

      Mỗi người có cách yêu quê hương của mình. Cu Bin có cách riêng và cu Bin nhà HM cũng yêu theo kiểu của cậu ta.

  22. hoai huong says:

    HH đã được đi CPC và Lào rất nhiều lần. Rất vắn tắt: CPC người dân khôn lanh hơn, Lào thì rất hiền hậu. Nhưng cách đối xử và ứng xử với di tích và thắng cảnh quốc gia của họ thì VN phải học hỏi họ rất nhiều. Họ cũng biết làm tiền, vé vào các khu tham quan di tích, đền đài rất đắt, nhưng rất có văn hóa, làm cho mình bỏ tiền ra thấy xứng “đồng tiền bát gạo”, thậm chí còn cảm thấy rất dễ chịu.
    Còn VN thì phải nói mình là người VN còn khó chịu vì rất nhiều thứ không văn hóa, noi chi khách đến VN.

    • Hiệu Minh says:

      Ngưới CPC biết kiếm tiền rất nhanh và đó cũng là cách thoát nghèo của họ. Đồng ý với HH là du lịch bên CPC hay Lào tuy đắt nhưng không bị khó chịu như bên ta. HM mới về thăm chùa Bái Đính nên có thể so sánh sự khác biệt.

  23. Lưu Văn Say says:

    Hơ hơ, hay!
    Tình trên mặt nước, tình nổi, tình nhàn…Hẹn lòng lúc nào lén lút đi thử một quắn xem sao.
    Cám ơn ông bạn / S

    • Hiệu Minh says:

      Sang đó nhớ đừng uống say. Các nàng Apsara lột hết quần áo, ném xuống Tonle Sap thì liệu bác có biết bơi?

  24. […] Du LịchVăn minh du lịch xứ Angkor […]

  25. lyviet says:

    Lần đầu về thăm VN ,mình vẫn nhớ đến tận bây giờ .
    Cả nhà vào chợ Đồng Xuân thế nào mình lại ở ngoài .
    Một bọn trẻ (khoảng chục đứa) vây lấy mình xin tiền
    hoảng quá ko biết làm gì ,đành quát mấy câu tiếng HL
    (cút đi) may ông anh ra nói ((biến)) thế là lũ trẻ biến .
    Còn sợ đến tận bây …kinh vãi…

    • Hiệu Minh says:

      Trời ơi, Ly Việt kinh hãi vừa thôi. Dù thế nào thì vẫn là quê hương, mình vẫn đi về cơ mà.

      • lyviet says:

        Ôi bác HM ,bác hiểu lầm em rùi .Em kinh sợ bọn giả ăn xin thôi(báo chí)
        cũng đã nói nhiều rồi .Lúc đấy mấy bà ,và cháu bán nước chè nói((đừng
        cho chúng nó ,nhà nó to hơn nhà chú đấy …)).

  26. Bạn Thùy Dương hay ai đó muốn đi chơi bên Lào, tôi mách dùm. Không cần đi bằng máy bay cho tốn kém. Bạn cứ ra phố Nguyễn Gia Thiều gần chỗ đại sứ quán Lào mua mua vé xe của Lào 20$ 1 lượt. 40$ vừa đi vừa về. Bạn nên mua vé trước mấy ngày càng tốt. Chập tối xuất phát, khoảng 15 giờ hôm sau tới Viêng- chăn. Đừng đi xe VN. Xe VN tư nhân chạy ẩu, hay lấy khách dọc đường. Phải nói rõ với người bán vé là đi xe Lào. Nhà nghỉ cũng rẻ, chừng vài chục $/1 đêm. Ăn uống ngon, sạch sẽ, giá cả hợp lý. Không ngại bị chặt chém, bắt bí. Đi lại thì bằng xe túc túc như bác HM mô tả. Bạn có thể đi xe bus sang Noọng Khai Thái Lan, cách Viêng-chăn chừng 25km. Xem thì có Patuxxay (kiểu như Khải Hoàn môn Paris) ngay trung tâm, Chùa Thạt Luông ngày gần nhà Quốc hội (nối thẳng với Patuxay bằng 1 con phố chừng 3-4km). Chợ to nhất mấy tầng bán vàng bạc, đồ dùng có tên Chợ Sáng nằm ngay trên đại lộ Patuxay, cũng ngăn nắp đàng hoàng lắm. Sang Lào, bạn sẽ thấy đất nước mà ta cứ hay cho là dưới cơ nó như thế nào. Cà phê thì vào quán Đồng Xanh của 2 vợ chồng người Việt, phục vụ cũng người Việt, rất chuyên nghiệp. Quán không xa chùa Thạt Luông, rộng rãi, sạch sẽ, lịch sự. Cà phê ngon lắm. Tôi chưa thấy quán cà phê nào của Hà Nội ngon bằng. Ngồi nhâm nhi tách cà phê, nghe nhạc Việt, chuyện trò với bà con thân thiện, thấy cũng lý thú.

    • Thùy Dương says:

      Cám ơn bác Trần Thiềm nhìu nhìu. TD sẽ sang Viêng chăn và ngắm sông Mê công bên đó.

    • Hiệu Minh says:

      Lời khuyên của bác Thiếm khá chuẩn. Đi du lịch cần có thông tin, hiểu biết và cách tiêu tiền…

  27. Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

    Bài viết rất hay, rất hợp với cái slogan của cái blog này: “Càng đi xa, càng thấy mình bé nhỏ
    Thiết nghĩ, HM nên thêm vào cái slogan đó một câu: “Mỗi bước đi là một nỗi đau…” (Nghe thì văn vẻ nhưng thực ra là bị HM bị đau chân, vì cuốc bộ nhiều) 🙂 he he…

    Nhân tiện đây, có ai biết về tình trạng chính trị ở Campuchia, nước láng giềng đã thực thi dân chủ trước cả VN. Hiện tình chính trị họ ra sao? Có bị trì trệ vì “dân trí thấp” không? Bài học nào có thể lấy làm kinh nghiệm được cho VN?
    Ai Nghĩ Dùm Tôi 🙂 😉 😀

    • Kim Dung says:

      Hổng bít! Đằng Ấy thích học CPC thì đằng ấy sang đó mờ học. Đừng bắt người khác Nghĩ Hộ Dùm nha

    • qx says:

      @Bác Ai Nghĩ Dùm Tôi

      Norodom Ranariddh vừa mới tuyên bố sẽ quay lại chính trường cho mùa bầu cử vào năm 2012. Ông hoàng này từng là đảng trưởng đảng Funcinpec, do Trung cộng tài trợ trong thập kỷ 80 của thế kỷ trước, chuyên trò chống báng Việt Nam và người Việt tại Cam Bốt.

      Gần đây, Trung cộng thao túng Cam Bốt càng rõ, cộng với sự trở lại của ông hoàng bài Việt này, tình hình bán đảo Đông Dương xem ra không yên ổn rồi.

      Tự nhiên nhớ hồi xưa Chiêm Thành cũng được tài trợ bởi các chú Khách, cứ phá rối hoài ở phía Nam Giao Chỉ, dai dẳng tới dăm bảy thế kỷ, ông bà ta nhịn hết nổi phải đành xuống tay hóa giải hận thù vĩnh viễn. Hổng lẽ giờ có nước lại muốn được hóa giải trong tương lai hay sao đây (hả giời)?

      Tìn hình rất là tìn hìn là thế bác ợ.

    • Hiệu Minh says:

      Bác bàn về dịch vụ du lịch xem chút nào. Hay phải chính “chị” chính “em” mới là sở trường của bác?

      • qx says:

        Thưa anh Hiệu Minh,

        Em chả dám nói chính chị chính em đâu, mà có biết gì đâu để nói chứ, muốn nói chính chị chính em thì phải là chính chị gia cơ, cứ như xứ quê nhà một dạo có phong trào ồn ào bảo muốn góp ý phải có trình độ chuyên môn í. Dân mình tám, chín mươi phần chăm là nông dân và bần cố nông, trong đó em, thì biết gì mà nói chuyện khác chuyện nông gia anh Hiệu Minh ơi. ( Cho em nói thêm tí về cái nông ấy, toàn dân ta đồng khởi lật đổ này nọ xưa là bậy, theo tinh thần của phong trào chuyên môn mới được nói kia, vì họ biết gì về tư bản, về bóc lột, về đế quấc, về cs mà họ lại cứ nhao nhao lên phất cờ đả đảo tùm lum, nát bét chính sự, phải không anh Hiệu Minh?)

        Mà thôi, em xin quay trở lại vấn đề chính, không dám nói vẩn vơ mất thời gian vàng bạc của kính anh.

        Những điều em post là em giả lời bác Ai Dùm gì đó, và các điều ấy là tin tức được đưa lên báo khắp nơi trên thế giới, em đọc được, rà soát lại thấy đúng vậy thì giả nhời cái nhà bác kia thôi. Em nào biết cái của ấy có mì chính chị/em trong trỏng.

        Anh tha em phát nhé, em thật oan cùng mình.

  28. Thùy Dương says:

    Dịp này anh HM vi vu nhiều nơi thế, vừa kết hợp công việc với du lịch Đông Nam Á, lãi ghê. Lâu lâu vắng cũng thấy nhớ ông chủ blog. Người Việt mình tự cao, coi thường Lào, CPC nhưng thực tế là thua họ còn gì. Ông xã em mấy năm trước sang Lào và CPC công tác cũng khen lắm. Lào thì đất nước thanh bình, người dân hiền hòa, CPC cũng thoải mái. Nước này nghe nói đa đảng, mỗi đảng ở khu riêng. Một con đường mới do đảng nào làm cũng đề bảng cho người dân biết, rất thú vị. Mơ ước là khi nào được nghỉ sẽ đi vài chuyến sang các nước gần nhà ta. Đi để còn biết người chứ.

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn TD. Đi công tác là chính, tranh thủ ngày nghỉ đi chơi đâu đó. Người bạn nói rằng, hôm nay bạn có thể đến đây thì nên đến vì ngày mai chưa chắc đã tới được. Mình rất thích nước Lào, có bài “Chầm chậm tới Lào” đã viết 2 năm trước…

  29. phamthanh says:

    Cách đây 6 năm chúng tôi có qua Phnom Pênh mấy ngày. Nhìn cung cách làm ăn của Cambodia, xã hội cởi mở về mọi mặt, và qua các đánh giá của quốc tế, chúng tôi đã có nhận xét giống cái nhìn của chủ nhà trong bài viết ngày hôm nay: chắc chắn Việt Nam sẽ ngước nhìn Cambodia ngồi ở chiếu trên trong một tương lai không xa. Ngay cả người Lào cũng vậy. Về kinh tế, chắc Lào sẽ phát triển chậm hơn, nhưng về mặt xã hội, họ cũng hơn hẳn Việt Nam. Thủ đô Viêng-chăn không lộn xộn như Hà Nội. Con người hiền lành hòa nhã. Ở chợ không có cảnh đánh chửi nhau thường xuyên như chợ vỡ tại Việt Nam. Khách du lịch không bị khổ vì nạn đeo bám chèo kéo mua vài ba cái bưu ảnh chất lượng tồi hoặc mấy thứ đồ rởm rít. Tôi còn nhớ ở bờ hồ Hoàn Kiếm có một cậu Tây đã mặc cái áo phông đeo chữ “không mua” ở sau lưng.
    Đã lâu, tôi có 1 tua du lịch bằng ca nô xuất phát từ Hà Nội, chạy dọc sông Hồng, có ghé thăm nhiều đình chùa miếu mạo ở 2 bên sông. Tất cả những nơi chúng tôi ghé vào đều được giới thiệu là khá nổi tiếng, kể cả đền Chử Đồng Tử. Thật là chua chát. Chùa chiền thì xiêu vẹo, cảnh vật thì xơ xác tiêu điều. Không thấy có chút gì gọi là đầu tư của địa phương cũng như của ngành du lịch. Xem một lần, vái luôn, bụng bảo dạ không bao giờ cho con cháu mình quay lại. Không biết giờ đây ngành du lịch đã có động đậy gì chưa. Hay lại như mấy ông lãnh đạo tỉnh Khánh Hòa, khi thấy biển Nha Trang bị một tổ chức quốc tế cho điểm xuống hạng, thay vì nhìn lại mình để sửa chữa, thì lại nổi đóa đòi phản đối nọ kia. Thật đáng sợ cái kiểu tư duy cùn. Anh tốt thì tôi nói tốt. Anh xấu thì tôi nói xấu. Bãi biển bẩn thỉu, hàng quán lô xô, dịch vụ thì chỉ nhăm nhăm chặt chém. Vậy phản đối cái nỗi gì.
    Hôm trước tôi có xem một đoạn video clip. Một cậu người nước ngoài đang chụp ảnh một quán thịt thú rừng, thế là chị chủ, chừng 40 tuổi, mặt mũi cũng không đến nỗi nào, tháo luôn dép xông vào đánh, đuổi theo một đoạn, miệng văng ra hàng tràng những từ tục tữu. May mà có cậu xe ôm ngăn lại.
    Báo chí nói nhiều đến đạo đức thoái hóa, văn hóa xuống cấp. Không biết rồi đây ta sẽ tự hào gì về Việt Nam. Hay vẫn mang cái lịch sử 4000 năm văn hiến, cái quá khứ anh hùng chống ngoại xâm để an ủi.
    Liệu tôi nói vậy có bi quan lắm không các bạn?

    • Duc says:

      Thật buồn khi phải nói rằng bác chẳng bi quan chút nào!

      Ở Siem Riep cũng có người mời chào mua hàng nhưng họ không chèo kéo như bên ta. Có mấy cô bé chừng 5, 6 tuổi mời em mua vòng. Khi em từ chối thì một bé đưa em một chiếc và nói tặng cô.

      Có một điểm đáng học tập là trước khi mời mua hàng, bao giờ họ cũng chào hỏi khách hàng rất lịch sự và thân thiện. Sir và lady là hai từ phổ biến mà khách du lịch được nghe khắp mọi nơi. Trình độ ngoại ngữ của họ hơn hẳn dân service ở Việt Nam. Có anh chàng lái xe tuk tuk thậm chí còn nói ” How lucky I am today” khi nhận tiền tip của em. Lịch sự như vậy thì chắc chẳng du khách nào tiếc rẻ tiền tip cho họ.

    • Hiệu Minh says:

      Bác PT đi nhiều nhỉ. Đang định khoe chút thì có người đã đến và biết rõ hơn cả mình 🙂

    • lyviet says:

      Chiếu trên hay dưới đọc comm này thì rõ .
      Nguồn vnexpress

      Bình tĩnh

      Dân ta cứ phải bình tĩnh thôi, Lào với CamPuChia không phải là đích đến của ta, tiến tới ta phải vượt qua cả Mĩ. Nhưng vấn đề là thời gian thôi, cứ bấm bụng đi, với đà này chỉ 100 năm nữa ta sẽ được như họ, hoặc chỉ kém hơn một tí…

      Quang

  30. Kim Dung says:

    He…he…Chào mừng Tổng Cua nha! Tổng Cua nói đúng. VN mình cứ có một tâm lý nghĩ là “trên cơ” các nước nhỏ. Nhưng ôi thôi, khi đi Lào, KD mới thấy rằng, nên học từ những cái nhỏ của bạn Lào, rất văn hóa. Và nay là cả CPC nữa. Nếu ko đến lúc nào đó, nói như HM, chỉ có thể ngước lên nhìn Apsara thôi thì buồn lắm.

    Mà thằng cu ngồi trên thuyền, giống cha nó quá cơ:)))
    Nhưng mách riêng Cua này: Các Apsara chuyên ăn một loại cá ở Biển hồ Tonle Sap nên người họ có mùi thơm rất…”quyến rũ” đó, Cua có biết ko?

  31. “Các cháu bé bơi trên một cái chậu nhôm hay chậu nhựa, quấn ngang bụng một chú trăn bé để mồi khách du lịch. Ai chụp ảnh thì các cháu bập bẹ “one dollar”. Thấy tôi nói tiếng Việt, một cháu bảo “nhà con đói lắm, không có tiền đi học”. Cháu khác khoảng 1 tuổi trần truồng nhưng đã biết giúp mẹ kiếm đô la bằng cách quấn chú trăn gấm lên cổ cho du khách chụp ảnh.”
    Dân Việt thì chỉ nghĩ được đến thế… dạy con cách trả lời để moi tiền của người khác… cứ như thế thì chẳng biết bao giờ mới khá được, chẳng ý thức rằng học vấn mới là con đường chắc chắn cho tương lai
    Dân quê (nhất là miền Nam) thường cho con đi học đến khi đủ đọc chữ là thôi, thấy có thể làm ra tiền là cho nghỉ học… ông thầy hiệu trưởng 1 trường cấp 2 ở vùng xa than rằng cứ đầu năm học là phải đi năn nỉ từng gia đình cho con đi học, mấy đứa học đến lớp 9 là giỏi lắm, còn lại thì chỉ lớp 6, lớp 7 là đến những cty gia công quần áo, giày dép kiếm tiền rồi.

    Quay trở lại du lịch xứ Angkor, nghe bác HM kể mà thèm thuồng quá… VN bây giờ bước chân ra đường rất nguy hiểm, nhiều cạm bẫy, ko ai bảo vệ người dân… CSGT chỉ chăm chăm bắt phạt, nhận tiền hay cầm dùi cui gõ gõ vào xe ng ta

  32. Anh Kiệt says:

    Úi chà chà, bác HM hôm nay mới có bài đây. Xin bác vô phép cho em hỏi có phải bác đang PA cho dự án du lịch Angko không ạ, mà chỉ xem bài viết đã muốn mua vé đi ngay, trong khi năm ngoái mấy người bạn rủ lại õng ẹo chẳng đi?
    Đúng là ngành du lịch VN thì dở thật, em kinh hãi ngay từ tư duy của lãnh đạo ngành cái vụ Nụ cười Việt Nam từ cô gái đội nón người Quảng Bình ý. Quả thực, ảnh đẹp, nụ cười tươi, cô gái rất xinh…đã bao nhiêu năm lấy hình ảnh đó làm biểu trưng, vậy mà lùm xùm chuyện tiền nong với cô gái (theo báo đăng thì sau khi được truyền thông lên tiếng, cô gái đó có được 2 triệu VND)…Rồi sự việc chẳng biết đến đâu.
    Ở chỗ nào cũng làm du lịch kiểu chụp giật. Trong Nam có khá hơn, càng tiến ra bắc càng thảm hại cho dịch vụ văn hóa du lịch. Trình độ thì ngô nghê ở khắp các nơi, kiến thức lõm bõm, kể cả hướng dẫn viên mà em gặp phải ở Huế khi hướng dẫn về kiến trúc, mỹ thuật…họ nói lấy được, người thường nghe qua thì thôi, nhưng mình hơi biết chút kiến thức rồi nghe cứ tức anh ách.
    Lại lần đoàn chúng em tổ chức đi Cát Bà, ai đời, đi qua Hưng Yên, bạn hướng dẫn khu vực này không có chùa, làm bác PCT vốn nghiên cứu về chùa tức điên mắng cho trận: cậu không biết thì đừng nói, ngay bên trái cách đây…là chùa….bên phải cách đây…là chùa…Đoàn mỗi người đều hiểu ngành nghề riêng thấy bạn ý nói gì cũng sai, đành bảo, các cô chú không mách công ty cháu đâu, nhưng cháu chỉ cần lo chỗ ăn ở thôi, kiến thức không cần giới thiệu, ngược lại cần gì cứ hỏi các cô chú chỉ cho.
    Bao giờ, lại đến bao giờ đây chúng ta mới chuyên nghiệp, mới thôi chụp giật ở nhiều mặt chứ không riêng gì du lịch.

    • Hiệu Minh says:

      Thấy người ta làm hay thì nên khen vài câu. Ai đến Angkor đều thấy dịch vụ khá chuyên nghiệp. Bác phụ trách là Soc Kung, người Việt hẳn hoi. Nghe nói là con rể của bác nào to lắm bên CPC. Người Việt làm được ở nước người sao không thể làm được ở nước mình? Đó là câu hỏi lớn.

  33. T'El says:

    Hải quan nhà mình đúng là có tiến bộ trong việc tươi cười nhưng cũng vẫn còn đó những tiêu cực.
    Như tại cửa khẩu Mộ Bài ấy, ai chung tiền thì được đóng dấu trước còn ai không chung thì chờ thậm chí một số thủ tục còn bị gây khó dễ. Bên Cam họ đâu có cái đó đâu.

    • Hiệu Minh says:

      Ở Nội Bài, Hải quan và Biên phòng bây giớ khá hơn nhiều. Nhất là không cần khai hộ chiếu hay hàng hóa. Nghi ngờ ai thì họ khám. Đó cũng là một cải tiến tốt.

  34. xoithit says:

    XT không đi du lịch nhiều nên không nhận xét, xin nhường các bác có kinh

    … nghiệm, chỉ xin nói chuyện đi lại 1 chút.

    Mấy năm gần đây, mỗi lần nhập cảnh về Việt Nam là lại thấy dịch vụ cửa khẩu mình ngày 1 khá hơn. Tờ khai giảm dần và gần đây thì bỏ luôn. Mấy chú công an cửa khẩu cũng tươi cười chào khách nhập cảnh. Có lần XT đi VN Airlines, nhập cảnh ở Sài Gòn, cậu công an còn hỏi han kể lể có thằng em ở nhà đang muốn cho qua Úc học để nhập cư … Nói chung khá là thân thiện. Chuyện sách nhiễu XT đọc trên mạng cũng như nghe kể khá nhiều nhưng bản thân thì chưa gặp.

  35. Duc says:

    USAID bán nước uống với giá rất rẻ chứ có phân phát nước sạch đâu bác.

    Nghe bác kể về nơi đây mà chỉ ao ước được nắm tay người tình đi thuyền trên sông. Khi hoàng hôn buông xuống, bên nhau ngắm cảnh thì còn gì bằng. 🙂

    Chắc bác có nhiều ảnh hoàng hôn, share đi bác, 😉

  36. xoithit says:

    Sợ rằng, lúc đó chúng ta ngồi “chiếu dưới”, ngước nhìn váy Apsara bay phấp phới phía trên.

    Được thế này cũng xin ngồi chiếu dưới 🙂

    Đứng đợi rút tiền AMT cũng xếp hàng

    Dân Khmer tân tiến quá nên họ rút tiền từ cái thiết bị khác thiết bị của ta chăng?

  37. Da qui says:

    Chào Chủ nhà Hiệu Minh ,
    DQ xin cái … Á tem đã ! Giờ phải đi rồi về đọc sau vậy . Cảm ơn anh HM vì chắc DQ sẽ có 1 chuyến đi DL Angkor … tại nhà rồi đây, hehe !

  38. Cu Bin says:

    Thanks bác HM.
    Hôm CN vừa rồi e và một số đồng nghiệp đi 1 “tua” về “quê bác” – chùa Bái Đính – ấy mà. Thằng hướng dẫn viên nói “ngọng líu ngọng nô” nói sai tùm lum tà la – nói tiếng Việt đó nhé – rồi nó dẫn vòng vèo vào các quán ăn, cửa hàng lưu niệm mà nó đã “o đờ” trước. Bọn em vào quán ăn 1 lúc tìm mãi chả thấy nó đâu, khi đi toilet thì gặp nó đang ngồi đánh chén tại 1 phòng riêng free ! chán quê bác quá bác HM ơi !

    • xoithit says:

      Du lich theo tua thì đâu cũng thế, không chỉ NB, có chán thì chán luôn cái quê lớn (cả nước VN) chứ đừng chán riêng quê bác HM.

      • Cu Bin says:

        Bác HM chán quê lớn thì bác ấy sang nước Mỹ bác ấy ở vì bác ấy có tài, còn em có chán thì cũng phải ở thui vì em kém tài, mà lại iêu nước nhiều – nói vậy o fải em bảo bác HM không iêu nước đâu nha!

    • Duc says:

      Làm hướng dẫn viên du lịch mà bị khách hàng gọi là thằng thì cũng chán lắm ạ, 😦

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Tôi thấy quý anh chị hơi “Chuộng ngoại, bài nội” rồi hò nhau đi chê “Tua du lịch Chùa Bái Đính”, rồi chê nuôn giọng lói ngọng níu ngọng nô của quê hương anh HM thì hơi bất công quá rồi đó. Tại sao tôi nói vậy? Tại vì có phải chính quyền và nhân dân đất Hoa Lư đẻ ra cái trò ấy đâu? Ai mà chả hiểu Chùa Bái Đính là sản phẩm của cái trò hò nhau đi tiêu tiền chùa mà cụ Hòa thượng Thích Thanh Tứ 83 tuổi lại trở thành cái bung sung của trò diễn “Đưa hoạt động Tôn giáo vào kinh doanh Du lịch”. Bởi thế mới có Lễ hô thần nhập tượng kinh hoàng nhất trong Lịch sử Phật giáo!! ( bạn nào chưa biết thì tìm trên mạng là thấy )
      Còn ngoài ra, ở nước ta cũng còn có nhiều nơi du lịch nhẹ nhàng và thú vị lắm đấy.
      Ví du như Tam Đảo, một vùng khí hậu mát mẻ chỉ cách Hà Nội 80Km. Lên đến đấy, bạn có thể ở khách sạn, có nhà nghỉ và có cả hình thức “Du lịch Home stay”. Tôi thấy Sinh viên, Tây ba lô và các đôi vợ chồng trẻ rất thích loại hình du lịch này. Từ đây đi bộ sang Hồ Núi Cốc không khó lắm. Cứ nói đến Tam Đảo là tôi nhớ mấy câu thơ Trời không mưa, ngoài hiên rơi tý tách
      Nắng lên rồi, núi vẫn mờ sương.
      Hồ Xanh phẳng lặng như gương.
      Suối Bạc réo suốt canh trường, buồn chưa?
      Ngoài Tam Đảo, tôi còn thấy Sa Pa cũng là nơi rất hấp dẫn hơn nữa. Cả nhà lên tầu, ngủ một đêm, sáng hôm sau dậy đã thấy mình đang ở trong mây. Người dân tộc ở đây nói tiếng Anh và tiếng Pháp rất sành điệu, chỉ hơi có một va chạm nhỏ là họ liền nhoẻn cười I’m Sory hoặc mec- xi mec- xi ngay.
      Quả thật, tôi từng được đến khá nhiều nơi ở Châu Á, mỗi nơi có một cái hay. Nhưng cảnh đẹp, khí hậu rất mát mẻ về mùa hè và đôi lúc có tuyết vào mùa đông, bánh ngọt kiểu Pháp rất ngon và Ca fé ngút khói rất thơm thì tôi thấy chỉ có Sa pa…

      • Cu Bin says:

        Đồng ý với KTS Thanh Vân ở vụ Sapa và Tam Đảo, nhưng o đồng ý ở điểm bác nói o phải chính quyền và nhân Hoa Lư đẻ ra mấy trò ở KDL Bái Đính. Tôi thì nghĩ rằng Chính quyền quản lý kém và Nhân dân kém … Nhân văn lên đã đẻ ra những trò như vậy.

%d bloggers like this: