Tiền hành, người hành rồi lại…tiền hành

Ác mộng bùn đỏ.

Sự cố bùn đỏ ở Cao Bằng, chuyện xét phong học hàm GS, Phó GS và căn bệnh tiền hành…là chủ đề chính của Phát ngôn và Hành động tuần này gửi tới bạn đọc những suy ngẫm buồn về chữ tiền, chữ tâm, chữ đức của con người gắn với sự phát triển của quốc gia.

Bài của Kim Dung

Bùn đỏ…tâm có đen?

Chưa kịp tĩnh tâm sau sự cố bùn đỏ bô xít ở Hungari, khiến không ít quốc gia bất an, ngày 8-11, SGTT đưa tin “Lũ bùn của TKV ập xuống Cao bằng” khiến xã hội cực kỳ lo ngại. Cơn lũ bùn là do đập chắn nước thải rửa quặng của Xí nghiệp khai thác quặng sắt Nà Lũng, thuộc Công ty khoáng sản luyện kim Cao Bằng (Tập đoàn Than- khoáng sản VN) đã bị vỡ, kéo theo hàng ngàn khối bùn đất từ thượng nguồn đổ xuống.

Cho dù theo các chuyên gia, bùn đỏ ở Cao Bằng là loại bùn đất tuy cũng có màu đỏ, nhưng thuật ngữ chuyên môn gọi là bùn thải đuôi quặng, không độc đến như bùn đỏ. Dù vậy, hậu quả của nó để lại vẫn hết sức nguy hiểm. Hàng ngàn mét khối bùn tràn ngập nhà cửa và đồng ruộng người dân. Đem lũ bùn đi đâu và thu gom chúng bằng cách nào, bởi nếu không ô nhiễm chỗ này, thì sẽ ô nhiễm chỗ khác. Ở đâu cũng là người dân phải hứng chịu cả.

Trước chứng cứ “bùn đỏ cũng biết nói năng”, xí nghiệp này đã phải thừa nhận, do bờ đập được xây dựng từ năm 2005 nhưng không được gia cố lu lèn cẩn thận nên móng đập đã bị thủng. Tuy nhiên, thông tin khác cho hay, đập bị vỡ do dưới đáy đập có một cống lớn, thực chất là dùng để xả thải trộm mỗi khi có mưa lũ hàng năm. Lượng bùn đất trong đập sẽ theo mưa lũ cuốn ra sông Bằng và con sông này sẽ cuốn đi mọi chứng cứ.

Được biết, xí nghiệp này đã bị xử phạt 70 triệu đồng vì có hành vi xả thải trộm, không phải chỉ 1 lần mà tới 4 lần. Chính quyền biết không? Biết. Nhưng xả trộm vẫn hoàn xả trộm. Như trên đời này thích thú nhất là xả trộm (!). Đến nỗi, tại kỳ họp Quốc hội năm nay, Phó Trưởng đoàn đại biểu QH của tỉnh, ông Triệu Sỹ Lầu phải nói thẳng, để xảy ra lũ bùn, một phần do cơ quan quản lý làm chưa hết trách nhiệm còn doanh nghiệp chỉ nghĩ đến lợi nhuận- “sống chết mặc bay, tiền xí nghiệp ông bỏ túi”

Câu chuyện bùn đỏ cuốn ra sông Bằng, khiến mọi người nhớ ngay đến vụ ô nhiễm sông Thị Vải (Đồng Nai) do Công ty Vê Đan xả trộm nước thải công nghiệp, đã từng làm bừng bừng phẫn nộ cả xã hội. Nhưng Vê Đan là công ty xứ người, có thể khác máu tanh lòng, vì lợi nhuận bất chấp sức khỏe, sinh mệnh người dân Việt. Còn đây, xí nghiệp Việt, tập đoàn Việt, người cũng người Việt máu đỏ da vàng, mà sao lại bất chấp cả sinh mệnh, sức khỏe lẫn cuộc sống vốn nghèo khó của người dân? Bùn thì đỏ, máu cũng đỏ mà tâm đen, còn nước mắt khổ đau của người dân thì mặn đắng.

Nghĩ trộm- chứ không phải xả trộm đâu nhá- nếu nay mai, 2 nhà máy khai thác bô xít ở Tây Nguyên hoạt động, và với cung cách “cơ quan quản lý làm chưa hết trách nhiệm còn doanh nghiệp chỉ nghĩ đến lợi nhuận” thì sẽ ra sao nhỉ? Chả dám nghĩ tiếp…

Người Việt mình giống mọi dân tộc văn minh trên thế giới là chỉ sống với người mình yêu thương- một vợ một chồng. Đó là luật định.

Nhưng khác với các dân tộc văn minh khác, người Việt mình phải sống chung với nhiều thứ quá, toàn những thứ đáng sợ, đáng ghét: Sống chung với rác, sống chung với lũ, sống chung với bụi, sống chung với kẹt xe, và nay, sống chung với bùn đỏ. Nhưng đáng sợ nhất, đau khổ nhất là phải sống chug với sự quan liêu, sự vô cảm, sư ích kỷ của những người nhân danh có trách nhiệm. Hay những thứ chung đó đã thành đặc thù riêng xã hội này?

Thế thì người dân biết trách ai đây? Hay chỉ biết trách phận?

“Sát thủ” giữa Thủ đô

Những tưởng câu chuyện con đường 19-12 (Hà Nội), sau những tranh cãi quyết liệt vì lợi ích kinh doanh đã lắng xuống và yên ả, bỗng có một ngày, lại bùng lên một câu chuyện đáng phẫn nộ: Cây bồ đề vô tội trăm tuổi, vốn đứng cạnh bức tường của Công ty TNHH Thủ đô II, tại con đường này bỗng bị bứng đi không lý do.

Không biết có phải cây xanh vốn không biết nói mà người ta cho sống được sống, cho chết được chết không? Nhầm. Ở nhiều quốc gia, việc quản lý cây xanh chặt chẽ đến mức, mỗi cây xanh đều được đánh số- con người có số, thì cây xanh cũng có số. Cây xanh không biết nói, nhưng những quy định nói lời của pháp luật: Muốn bứng cây phải có đơn xin phép, có đầy đủ thủ tục theo luật định.

Còn ở ta thì sao?

Sau những ồn ào tốn biết bao bút mực báo chí, các cơ quan chức năng vào cuộc mới phát hiện, thủ phạm vụ “sát thủ’ ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật này, giữa ngay con đường tâm linh, nơi từng chôn biết bao chiến sĩ cách mạng và người dân vô tội trong cuộc kháng chiến chống Pháp, vẫn là Công ty TNHH Thủ đô II.

Không hiểu cụ bồ đề trăm tuổi hiền hậu, lặng lẽ đứng nơi này đắc tội gì mà bị họ thâm thù đến độ xâm hại nặng nề, cưa chặt đến không còn một cái lá nào, rồi mang đến một bãi đất tận phường Tứ Liên (Tây Hồ) vứt lăn lóc cho hả. Cũng không hiểu vì sao một cái cây cổ thụ to đến thế, mà ngang nhiên bị bứng, qua mặt chính quyền cơ sở, cơ quan chức năng quản lý về môi trường đô thị. Người nào, cơ quan nào, đơn vị nào đã nối giáo cho công ty để họ dám làm một việc to gan đến thế?

Cây bồ đề bị mất tích.

“Ai đứng sau vụ bứng trộm cây bồ đề cổ thụ?” là câu hỏi gay gắt của người dân Hà Nội được tải trên báo Dân trí, ngày 5-11 mới đây. Có những người dân đã không cầm được nước mắt khi nhìn thấy cây bồ đề, được phát hiện, nay chỉ là khúc gỗ bị bầm dập đến xơ xác. Công ty TNHH Thủ đô II thản nhiên chặt cây và ngang nhiên chém luôn pháp luật.

Đáng chú ý, trong buổi làm việc với các cơ quan chức năng, đại diện Công ty cây xanh và Thanh tra hạ tầng kỹ thuật đô thị đều khẳng định, sẽ đưa cây về Vườn ươm Cầu Diễn để chăm sóc một thời gian trước khi mang trồng lại tại chợ 19-12. Khi xe cẩu và xe tải đã sẵn sàng, đột ngột địa điểm cây đến được thay đổi, đó là trở về chợ 19-12.

Việc bất ngờ thay đổi địa điểm chăm sóc cây khiến nhiều người ngay lập tức nghi ngờ- thời buổi này là thời buổi hoài nghi lên ngôi: Cây bồ đề đang cần cấp cứu trong môi trường Vườn ươm mới có thể sống được, tại sao lại chuyển về vị trí cũ. Phải chăng, người ta muốn trồng lại chỗ cũ để cây chết rồi nhổ đi một cách dễ dàng hơn? Và kiến nghị, nếu cây chết, Công ty TNHH Thủ đô II, và những ai ai, đơn vị nào đứng sau vụ này, phải chịu trách nhiệm trước pháp luật!

Đương nhiên. Đó là kiến nghị của lòng dân. Chứ không thể chỉ có chuyện phạt tiền 12,5 triệu như công ty này đã ký nộp khi vụ việc bị phát hiện.

Bởi câu chuyện bức tử một cây bồ đề hơn trăm tuổi đâu phải nhỏ. Nó cho thấy sự ích kỳ trước lợi ích riêng, trước đồng tiền đã khiến con người ta giờ đây có thể tự tin và càn rỡ – xin lỗi phải dùng cụm từ này- dắt mũi các cơ quan chức năng.

Nhưng nó cũng là vết đen trong lý lịch hoạt động doanh thương. Thương trường là chiến trường, làm ăn với một doanh nghiệp đang tâm sát hại cả một cái cây vô tội- một hành động rất phi văn hóa- thì đối tác nào cũng sẽ phải cẩn thận, nếu không muốn có số phận… bồ đề!

Người hành…

Ngày 28-10, ViêtNamNet đăng bài viết “Einstein xin phong GS ở Việt Nam cũng trượt!”, nói về một thực trạng kín đáo- tưởng như rất công bằng, khách quan trong việc bầu bán học hàm GS, Phó GS- nhưng thực chất lại có những sự hiềm tị, nhỏ nhen, được sử dụng theo chiến thuật ném đá giấu tay trong các hội đồng xét duyệt của các thành viên mũ cao áo dài đáng kính. Đến mức người viết- một bậc nam nhi muốn cười mà khóe mắt lại cay cay(!)3

Theo tác giả, nền khoa học và giáo dục của nước ta hiện nay đang yếu kém, thực chất, chúng ta vẫn thiếu nhiều những người trình độ cao, có học hàm GS, PGS.

Còn những con số trăm, số ngàn GS, PGS lại nói lên một vấn đề khác, dù tiêu chuẩn đề ra để xét phong có vẻ cao (nào là ngoại ngữ, công trình khoa học, nào là các tiêu chuẩn về đạo đức, chính trị…), cho đến quy chế, quy trình xét duyệt, kiểm tra, bỏ phiếu kín xem ra cũng rất chặt chẽ và nghiêm túc.

Ấy thế mà có những GS, PGS trình độ rất đáng nghi ngờ, rõ nhất là ngoại ngữ. Ngược lại, có một số người rất giỏi, thực sự có uy tín khoa học nhưng lại không được phong GS, PGS.

Như vậy vấn đề nằm ở đâu? Hay nó nằm kín đáo ở chỗ các thành viên của những Hội đồng xét duyệt đang ngồi?

Thực tế, cũng có những GS, PGS đã phải đỏ mặt thú nhận buộc phải đến nhà vị nọ, vị kia, để chạy vạy, thấp thỏm như học trò đi thi. Mà đối với những người trí thức có nhân cách, điều đó có gì đau đớn lắm, tổn thương lắm. Bởi học hàm GS, Phó GS vẫn là một tiêu chí liên quan mật thiết đến công việc giảng dạy, nhất là nghiên cứu khoa học của họ.

Hiện tượng đó thật ra không lạ. Bởi tại “cái nước Việt mình nó thế” (GS Hoàng Ngọc Hiến) Nhưng lạ nhất là sự đóng kịch khi màn bỏ phiếu kết thúc. Có những thành viên Hội đồng còn trở thành kịch sĩ hoàn hảo khi một ứng viên xứng đáng được phong hàm GS, có uy tín hơn hẳn một vài thành viên Hội đồng xét duyệt, nhưng 2 năm liền đều bị đánh trượt. Các bác kêu lên, đầy ngạc nhiên: “Ơ, tại sao lại thế nhỉ?!”.

Đến lượt xã hội phải ngạc nhiên, kêu lên với các bác: “Ơ, tại sao lại thế nhỉ?”.

Vì các bác là trí thức có tên tuổi, có địa vị, mũ cao áo dài, và thường hay nói về những cái cao sang, những cái lớn lao, nhưng lại hành xử với nhau hơi nhiều tiểu xảo. Cái lá phiếu bầu bán nhiều hội đồng đã không còn mang ý nghĩa tiêu chí và uy tín khoa học, mà nó lại tùy thuộc vào sự yêu ghét, hiềm tị, thậm chí xấu chơi giữa cá nhân với cá nhân, giữa ngừơi có thẩm quyền với người xin xét duyệt.

Người viết bài này, xin được trích lại câu đã viết trong một bài báo trước đây rằng, ở ta, mất đoàn kết nhất là trí thức, rồi mới đến đàn bà! (trong trường hợp này, hàm chứa ý nghĩa giữa các trí thức với nhau không muốn ai hơn mình, hoặc được như mình). Một đất nước phát triển mạnh hay yếu tùy thuộc vào sự vượng hay suy của kinh tế, văn hóa, khoa học, giáo dục…vào các giá trị tinh hoa của đất nước đó. Các giá trị tinh hoa do chính tầng lớp trí thức góp phần không nhỏ. Thế nhưng nếu đến “Einstein xin phong GS ở Việt Nam cũng trượt” thì mới hiểu vì sao người Việt thông minh, nhưng nước Việt lại chậm lớn.

Người với người, sống để yêu nhau, như một nhà thơ đã viết hay người với người sống để hành nhau?

Người lớn đã hành nhau, đến lượt trẻ nhỏ cũng bị hành. Hơn nữa, còn bị hành dã man và thô bạo.

Tôi muốn nói điều đó để nhắc lại vụ việc làm chấn thương tâm lý xã hội, chấn thương sâu sắc tâm lý các bậc cha mẹ. Đó là câu chuyện cô giáo Trần Thị Xuân Nữ (t/p Hồ Chí Minh) phạt bé Lê Quang Vinh, mới 4 tuổi, nhốt vào thang máy chở hàng chạy lên chạy xuống, khi bé nghịch ngợm không chịu ăn, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, khiến xã hội hết sức phẫn nộ. Nhất là khi nhìn thấy hình ảnh bé Vinh băng bó, thương tích chi chít khắp người

Trước đó là nhiều vụ việc khác: Bảo mẫu Lê Vy dán băng keo vào miệng cháu bé Bảo Trân mới 2 tuổi khiến bé đã không sống được. Bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa, đánh đập trẻ dã man, phải chịu án tù….Cả xã hội cứ sững sờ, run rẩy và phẫn nộ hết vụ việc này đến vụ việc khác về các bảo mẫu – những bà mẹ bất nhân- mà nạn nhân là những đứa bé, đến đi ị, đi tè còn chưa biết tự thân

Vì sao, những cô bảo mẫu, cô giáo mầm non, biểu tượng của phái yếu, phái đẹp, biểu tượng của sự dịu dàng và lòng nhân lại có thể có những hành vi tàn nhẫn không thể hiểu nổi.

Chuyện cô mẫu giáo Trần Thị Xuân Nữ còn chưa rõ phần kết, thì mới đây, một vụ việc khác lại vỡ ra, lại tiếp tục làm đau lòng xã hội: 4 em bé trai ở Nhà mở thuộc Tỉnh đoàn Đồng Nai tuổi mới lên 4,5,6 và 13, liên tục bị đánh đập tàn nhẫn, dã man đã phải bỏ trốn, khắp người đầy thương tích. Các em sống thiếu thốn đã đành. Các em còn không tìm thấy cả sự nương tựa cho chính tâm hồn bất hạnh của một đứa bé trong cái gọi là Nhà mở đó, cái nhà mà nhà văn Nguyễn Quang Lập đã phải đặt câu hỏi: Nhà mở hay Địa ngục?

Có rất nhiều lý giải: Vì tiền lương thấp, vì lao động nuôi dạy trẻ khó nhọc, vì những áp lực đời sống, vì trẻ nhỏ vốn hiếu động, nghịch ngợm, khó bảo…Tất cả đều đúng. Nhưng theo người viết bài này, có một nguyên nhân rất căn bản. Đó là con người trong cuộc sống hiện đại này, trước những bất công xã hội, trước những xô bồ hỗn tạp, những thay đổi, xáo trộn các thang bậc giá trị đến bất an, dường như họ càng trở nên vừa trục lợi vừa vô cảm.

Người lớn trục lợi bằng những đứa trẻ, nhưng lại vô cảm với chúng. Đó mới là điều táng tận. Đến lượt những đứa trẻ, còn bé thơ đã phải sống chung với sự vô cảm, sự táng tận của các chú, các cô, các bác…Lớn lên, làm sao chúng thành người biết đau nỗi đau của người khác đây?

Với một cô giáo trẻ, có tuổi nghề 10 năm như cô Trần Thị Xuân Nữ, đó là thất bại đau đớn đầu tiên trong đời dạy học. Với các cán bộ Nhà mở Đồng Nai, sự biện minh về phiá nào cũng rất khó có đựơc sự thông cảm từ xã hội. Vụ việc còn đang tiếp tục được các cơ quan chức năng vào cuộc. Nhưng những bi kịch của các em bé, chính là nỗi buồn bi thảm của ngành giáo dục, của xã hội, của lương tâm mỗi người lớn chúng ta

…Và tiền hành

Nổi lên trong tuần qua, là chủ đề cải cách hành chính được thảo luận tại nghị trường Quốc hội. Chủ trương này được tung ra 10 năm rồi, nhưng triển khai thực sự mới được 2 năm. Cái kết quả khá hẻo đó cho thấy vật cản thầm lặng của cuộc cải cách này không nhỏ tí nào. Vì hình như, nó nằm ở lòng người, chứ không thuần túy là ở cơ chế.

Ngày 14- 10 mới đây, trong bài viết “Cứ lót tay, việc mới chạy” VietNamNet đưa tin kết quả ban đầu của khảo sát trực tuyến về cải cách hành chính do UNDP phối hợp với VietNamNet thực hiện cho thấy, gần 70% người dân (của gần 1500 người ở 63 tỉnh, thành phố cả nước tham gia) đã trả lời rằng họ phải đưa thêm tiền mới giải quyết được công việc liên quan đến thủ tục hành chính.

Một người dân ở Long An cho rằng bí quyết thành công để giải quyết công việc của mình là “xin số điện thoại của cán bộ để có cớ gặp riêng, giấy tờ kiểu gì cũng sai, nếu không có phong bì nằm gọn trong hồ sơ”.

Nhưng đôi khi, phong bì rồi mà vẫn chưa xong việc. Một người dân khác cho biết: “Mỗi lần đến lại phát sinh thêm chuyện thiếu giấy tờ. Sau khi đưa thêm phong bì thì được nhận hồ sơ và hẹn tuần sau sẽ gọi lại. Nhưng đợi tuần sau gọi lại thì hẹn sẽ kiểm tra lại hồ sơ…”.

Không hẹn mà gặp, tại kỳ họp QH, ý kiến của nhiều đại biểu đã phải nói thẳng, nếu “rải phong bì, công chức đến tận nhà phục vụ”.

Nói phong bì, thực chất là nói đến tiền.

Dân gian hiện đại đã có một bài tổng kết chí lý một thời người Hà Nội rất thích đọc, như đồng dao: “Tiền là Tiên là Phật/ là sức bật tuổi trẻ/ là sức khỏe tuổi già/ là đà cho danh vọng/ là lọng của nịnh thần/ là cán cân công lý. Tiền là hết ý” .

Còn với cái thực trạng hành chính hiện nay của xã hội, thì tiền được gọi là chất bôi trơn. Bôi trơn, làm công việc của cá nhân con người có thể chạy nhanh hơn. Nhưng lạ thay, chất bôi trơn ấy làm tê liệt sự văn minh một bộ máy, làm mất niềm tin của người dân vào một thể chế quản lý xã hội. Bởi nó tạo ra một tệ nạn xã hội còn đáng sợ hơn các tệ nạn xã hội khác. Đó là tôi, anh, chị, chúng ta, chúng tôi, các anh, các chị…đều có thể là kẻ hối lộ, kẻ ăn hối lộ, kẻ ăn tiền. Chúng ta hành nhau, nhưng thực chất là bị …tiền hành.

Một bộ máy quản lý mà tệ nạn xã hội nằm ngay trong bản thân mình, như một trọng bệnh, thì xã hội đó, quốc gia đó có khỏe được không? Câu hỏi này ai cũng có thể trả lời được. Nhưng chẩn được bệnh mà không bốc được thuốc. Hoặc có bốc thuốc thì bệnh vẫn không thuyên giảm. Đó chính là cái khó của cải cách hành chính hiện nay, khi cả xã hội chúng ta, đều đang bị bệnh tiền hành

Tiền không chỉ hành. Có khi nó còn biến thành vũ khí, bắn chết cả sinh mệnh chính trị, cả thanh danh không ít cán bộ. Vụ PMU 18, vụ Năm Cam, vụ Huỳnh Ngọc Sĩ đó, và còn những vụ nào chưa bị lộ?

Nhiều ý kiến đại biểu QH cho rằng phải ưu tiên cải cách tiền lương cho đội ngũ cán bộ làm việc ở các cơ quan dính dáng thủ tục hành chính. Đúng, nhưng chưa đủ. Căn bênh tiền hành này cần một thang thuốc tổng thể hơn thế. Đó là phải tách những dịch vụ công hiện nay đang do cơ quan nhà nước cung ứng, chuyển sang cho doanh nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức phi Chính phủ đảm nhiệm. Không thể thiếu những giải pháp khác liên quan đến công nghệ như cơ chế một cửa, triển khai các ứng dụng về công nghệ thông tin…

Nhưng vấn đề là lòng người.

Chợt nhớ đến một thông tin mới đấy nhất liên quan đến HDI- chỉ số phát triển con người, nói nôm na là chất lượng cuộc sống của một quốc gia. Thông tin cho biết Việt Nam đứng thứ 113 về chỉ số phát triển con người – mức xếp hạng trung bình và không cải thiện so với năm trước. Chương trình Phát triển LHQ (UNDP) đặt câu hỏi về sự dẫm chân này. Trong khi Lào, một quốc gia láng giềng, lọt vào danh sách các nước tiến bộ nhất.

Cả xã hội mắc bệnh tiền hành, mà chỉ số HDI vẫn không tiến bộ. Liệu điều đó có đáng để ta động lòng suy ngẫm không?

Kim Dung

Bài đăng trên VNN

Advertisements

61 Responses to Tiền hành, người hành rồi lại…tiền hành

  1. ichdue says:

    Ai hành ai
    Cái gì hành cái gì
    Suốt ngày hành nhau
    Thì sao sống nổi?

    Tôi đang thèm lắm những điều bình thường
    Được đi lại bình thường
    Được hít thở bình thường
    Được ăn uống bình thường
    Được đi học bình thường
    Được làm việc bình thường
    Và được đánh giá đúng là người bình thường
    Tôi ước mong cây lúa được phát triển bình thường
    Cá trong ao lớn lên bình thường
    Con chim hót ca bình thường
    Tôi muốn xã hội ta có nhịp sống bình thường
    Mọi người đối với nhau bình thường
    Một xã hội phát triển bình thường
    Đừng có những cái gì khác thường
    Đó chính là phát triển bền lâu!

  2. chí phèoHN says:

    Theo em giả dối và tham nhũng đã trở thành “system” ở trong xã hội VN. Ai cũng biết nhưng ko ai dám nói. Vì nói ra có thể mất việc, vào tù như chơi, vợ con ko có cơm mà ăn thì ai dám nói. Chính vì thế nên hầu như ai cũng phải mang cái bộ mặt giả dối đấy dù ko ai muốn mang.

    Còn chuyện “văn hóa phong bì” thì quá phổ biến và hiển nhiên phải có xa xưa như trái đất rồi. Nếu ko có phong bì thì ko xong việc, hoặc bị hành lên hành xuống mất rất nhiều thời gian mà ko biết bao giờ mới xong được việc. Nên tất nhiên là phải có phong bì dù ko muốn đưa cũng phải đưa.

    Em hoàn toàn hiểu và đồng cảm với chị Kim Dung về làm báo thời nay. Đúng là rất mệt mỏi, ko phải thấy gì, muốn viết tất cả những sự thật gì đang diễn ra cũng được.

    Nói chung mỗi người hãy sống tử tế, sống và làm việc theo pháp luật và dạy con cháu chúng ta cũng thế. Và ko bao giờ mất niềm tin rồi dần dần mọi thứ tốt đẹp cũng sẽ đến, dần dần xã hội cũng sẽ minh bạch khi dân trí nên cao khi càng có nhiều bà con VN vào “tư gia” của bác HM, vì vào đây sẽ được HM-KD khai sáng cho nhiều vấn đề. Em tin rằng khi dân trí Việt được nâng cao thì xã hội chúng ta sẽ văn minh, minh bạch rõ ràng, sẽ có tự do ngôn luận, tự do báo chí, nhân quyền – dân chủ lúc đấy trả ai đòi hỏi cũng tự nhiên đầy đủ như các nước phương Tây ngay.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Chí phèo HN đã chia sẻ và đồng cảm về nghề báo thời nay. Mình ko lạc quan lắm về cái vế sau, tức là xã hội phát triển đến mức mịnh bạch mọi điều, chắc còn lâu lắm. Nhưng đồng tình và nhất trí với Chí pheo HN ở chỗ, trước hết, mình cứ phải sống tử tế, và dạy con cái nên người, làm cho gia đình có một đời sống cũng văn hóa, tử tế lương thiện. Đó cũng là cách tạo sức đề kháng với những cái xấu trong xã hội đầy rẫy hiện nay. Ko còn cách nào khác đâu!

      • Kim Bui says:

        KD noi “những cái xấu trong xã hội đầy rẫy hiện nay”. Nhu vay thi lam sao co the “dạy con cái nên người, làm cho gia đình có một đời sống cũng văn hóa, tử tế lương thiện” duoc?

  3. HTH xin được “mạo muội” đặt hàng chị KD viết thêm 1 bài kiểu HỌP… HÀNH nữa! Thời Media lên ngôi, HTH đã từng có Idea lập 1 công ty chuyên tổ chức Meeting Pờ-rồ. Không hiểu Idea này đã thực sự lạc hậu chưa nhỉ? Ai ủng hộ xin vote giùm HTH 1 lá phiếu nhé! Biết đâu “vật đổi sao dời” sau này bỗng dưng … trở thành member của HĐQT đấy! Tên dự kiến “Tập đoàn truyền thông Họp để Hành”.

    • Kim Dung says:

      A, Chào HTH: KD chỉ viết theo yêu cầu tòa soạn thôi, đ/c ạ.

      Sao HTH ko viết đi. Có blog để viết mờ. Còn cái sự họp để hành, ngày nay cơ quan nào chả có. Cứ nói giảm họp để tiết kiệm tiền bạc, thời gian, mà chả ăn thua. lãng phí thời gian, tiền bạc hợp pháp là vậy.

      • Chào Chị KD! HTH suy nghĩ rất kỹ trước khi “mạo muội” đặt hàng Chị đó. Vì theo HTH nghĩ, nghệ thụât đặt hàng ngoài việc phải “chọn mặt gửi …đơn” thì điều quan trọng hơn là phải chọn đúng “chất” để “đệ đơn”. Ví dụ:
        – Chị Kim Dung mà viết về Họp hành thì “cái sự Họp” ắt đông đúc.
        – Bác Hiệu Minh mà chỉ dạy thiên hạ về món “Dưa hành” thì Dưa sẽ đắt khách, đảm bảo không bao giờ bị…Khú!
        – Anh Ba Sàm nếu mở “Nhà trẻ tư” để dạy “trẻ” “học hành” thì cái sự “học” chắc chắn sẽ rất tấp nập (HTH hứa sẽ liên hệ SMS đặt hàng qua điện thoại vì ABS mấy bữa nay chắc được Quan triều mời đi dự “họp” để “học”)
        Còn HTH chỉ có thể “thực hành” nghĩa vụ của một “còm-sĩ” trong những món lẩu “HÀNH” đó thôi! HTH xin hứa sẽ còm với trách nhiệm phiếm nhất của một “còm-sĩ-phiếm” bất đắc dĩ.

      • Kim Dung says:

        Hi…hi…HTH nói buồn cười quá. Nhà báo như làm dâu thiên hạ đó, HTH ạ, cũng giống cái tên của HTH thôi mừ. Người thích mặn, người thích cay, người thích chua. Nhưng nói cho cùng, vẫn phải có quan niệm của minh, HTH à. Vì ko ở trong bếp, ko biết cái bếp nó chật hẹp, nó nóng lạnh ra sao đâu.

        Mình thích cái bài viết Bố mẹ ơi, con buồn. Đọc mà hơi cay sống mũi. Vì con trẻ nó sống cuộc đời của nó, nhưng mấy ai đã hiểu được nó, cho dù là bố mẹ. Thấy thương trẻ con nước mình quá.

        Đại tá BS lại tiếp tục đi nhà trẻ. Khổ thân ĐT. Nâng cao trình độ liên tục. Cho KD gửi lời chúc sức khỏe ĐT nhé. Chúc cả hai luôn khỏe, hóm hỉnh, và iu cái đời.

        .

  4. Cày ruộng says:

    Ở quê tui, các cụ đàm đạo với nhau bao giờ cũng kể một câu chuyện xưa rồi mới nói đến chuyện nay, nghe thấm thía đáo để. Nó thường để lại cho tui nhiều cảm xúc và day dứt hơn.
    Bác Hiệu Minh cũng hay dùng chiêu này, nhưng thường lấy chuyện tây nói chuyện ta, cũng rất sâu cay, mà nhỡ có bị kiểm duyệt thì cũng khó vặn vẹo này nọ.
    “Các lão ấy” sợ nhất là bị lịch sử phán xét, đời sau đào hố đổ đi, nên mình nói chuyện xưa như một tiền lệ đã có để mà ngẫm, để mà không dám làm bậy… chứ nói đơn giản thì “nước đổ đầu vịt” thôi chị KD ah.
    Chị KD cứ tham khảo thêm ở chủ blog nhé 🙂
    Ngoài ra, tui nghiệm thấy mọi sự rối loạn hiện nay đều bắt nguồn từ sự giả dối, ra ruộng cũng thấy bà con giả dối với nhau thành quen rồi, túm lại là từ trên xuống dưới đều tự chấp nhận sống chung với giả dối.
    Vậy nên, nhờ chị khi nêu vấn đề lưu ý thêm khía cạnh này nhé (nếu có thể). Nếu mình tiếp tục chấp nhận sự dối trá thì đã gián tiếp nuôi dưỡng cả hệ thống dối trá và hệ quả thì đau khổ lắm các bác ah. hic
    Chúc chị KD “chân cứng đá mềm”.

    • Kim Dung says:

      Người Cày à. Sự giả dối là điều KD căm ghét nhất, vì nó khiến con người ta hèn lắm. Trước đây khi phụ trách chuyên mục Thư HN, đã có những bài viết KD nói thẳng về sự giả dối đã thành không khí sống bình thường của xã hội này. Vừa rồi, cũng định chọn một sự kiện liên quan chủ đề này, nhưng vì nhiều quá, lại phải bỏ đó. Chúc Người Cày sức khỏe và vui vẻ

    • Kim Dung says:

      À, bổ sung thêm ý này nữa. HM xưa nay vẫn được KD khen là viết có ruyên đó. Còn làm báo thời buổi này, lúc này mệt mỏi lắm, Người Cày à. Đứng ở ngoài ko hiểu hết đâu!

  5. qx says:

    Cuối cùng rồi thì bài báo cũng chịu dừng lại, phuuuuuuuuuuuuù! Vã cả mắt ra, không mệt nhưng mà vừa đọc cứ vừa bồn chồn không biết bác Kỳ Duyên dẫn tới chuyện nào nữa đây hehe.

    Tính comment càm ràm nhưng mà đọc comment khác thấy bác Kỳ Duyên bảo bài này trong mục “sự kiện trong tuần” mới hạ hỏa mà thôi hehe. Phải rồi, cả tuần mới mần một phát bảo sao không dài lâu bất tận được chớ, hehe, phải bao biện hết các mục mới cho đã hén bác.

    Nhưng mà đoạn này luận đơn giản nhưng rất thực tế, cảm được liền:

    “Người Việt mình giống mọi dân tộc văn minh trên thế giới là chỉ sống với người mình yêu thương- một vợ một chồng. Đó là luật định.

    Nhưng khác với các dân tộc văn minh khác, người Việt mình phải sống chung với nhiều thứ quá, toàn những thứ đáng sợ, đáng ghét: Sống chung với rác, sống chung với lũ, sống chung với bụi, sống chung với kẹt xe, và nay, sống chung với bùn đỏ. Nhưng đáng sợ nhất, đau khổ nhất là phải sống chug với sự quan liêu, sự vô cảm, sư ích kỷ của những người nhân danh có trách nhiệm. Hay những thứ chung đó đã thành đặc thù riêng xã hội này?”

    Bác cứ thế nhè các điều bức bối xã hội mà viết, chắc không bị các đấng cao cao cho là phạm cao đâu. Chúc bác viết khỏe, nhớ tham khảo lão Hiệu Minh cách viết lang man nhiều vấn đề vào một bài nhưng rất thích thú vì có khiếu chuyển ý, nối ý và chuyển đoạn, chuyển chuyện rất hay, như bản lề rứa, chuyển này đóng cũng là mở cho chuyện tiếp theo.

    qx

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn sự chia sẻ của qx. Chúc bác cuối tuần có những ngày nghỉ thú vị nha

  6. Lây lất says:

    Ai cũng biết luật pháp từ xã hội mà có và quay lại điều chỉnh các hoạt động xã hội để nó đi vào một trật tự cần thiết. Nhưng đứng trước thực trạng xã hội hiện nay, nhiều người tự hỏi, nguyên nhân nào khiến luật pháp nhiều khi không điều chỉnh được những hoạt động xã hội gần như hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát? Có thể luật pháp còn thiếu sót cả về chất lẫn lượng? Hay vai trò của nó bị xem nhẹ cả về mặt lý thuyết lẫn thực tế?
    Do đó, luật pháp cần phải minh bạch rõ ràng. Vẽ tròn ra tròn, vuông ra vuông. Đường nét tuy không sắc sảo, nhưng nhìn vào ai cũng biết. Và như vậy vẫn chưa đủ, nếu như luật pháp đó chưa được đi vào đời sống xã hội một cách triệt để. Bởi lẽ, chỉ cần một số ít người có quyền hành đứng trên luật pháp thì những trật tự mà pháp luật đã thiết lập được sẽ bị đảo lộn không thương tiếc. Đây là lý do tại sao, một khi chính trị vào pháp đình, công lý phải đội nón ra đi. Và đây cũng chính là lý do tại sao, xã hội dân sự luôn cần đến một nhà nước pháp quyền.

    • Quý Vũ says:

      “Vẽ tròn ra tròn, vuông ra vuông”

      Nhân bác Lâylất viết câu này, tôi liên tưởng câu chuyện sau:

      Trong nhiều truyện võ hiệp của Kim Dung có nhân vật Châu Bá Thông. Ông sáng tạo một môn võ công độc đáo mà để học nó thì 2 tay phải cùng lúc vẽ: 1 tay hình tròn, 1 tay hình vuông. Ban đầu vẽ chậm, sau vẽ phải nhanh. Các bác thử xem, chỉ tí xíu, cả 2 tay sẽ vẽ 2 hình không ra vuông tròn gì cả.

      Phải chăng, trong cơ chế như nước ta hiện nay, một cơ thể làm 3 việc: lập pháp, hành pháp và tư pháp không thật tách bạch, đã khiến không thể cùng lúc vẽ tròn ra tròn, vẽ vuông ra vuông….

  7. KTS Trần Thanh Vân says:

    Khá khen cho KD viết một bài rất dài, đề cập đến nhiều vấn đề, mà vấn đề nào cũng đang làm xã hội nhức nhối cả. Như thế cũng tốt, như thế chứng tỏ nhà báo nắm rất chắc tình hình và đang rất khao khát đóng góp được ý kiến giúp xã hội cải thiện và làm cho xã hội mỗi ngày một tốt lên ( không việc này tốt thì sẽ có việc khác tốt ).
    Nhưng tôi không thích. Tại sao tôi không thích ? Vì là người trong cuộc, tôi thấy nói như thế là quá hời hợt, chẳng khác gì “gãi ghẻ” nên sẽ không có tác dụng gì hết.
    Tôi xin dẫn chứng :
    Cuối năm 2008, khi Nhà sử học Dương Trung Quốc viết thư gửi Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội kiến nghị hủy bỏ dự án xây TTTM 17 tầng trên nền chợ 19/12, thì có rất nhiều người hưởng ứng viết bài kiến nghị như Nhà Sử học ( Chủ nhà Hoa Lư cũng viết bài hưởng ứng ). Hôm PV Báo Tiền phong đến phỏng vấn tôi, tôi trả lời rằng “Đêm 19/12/1946 Lịch sử ấy, tôi được cho ngồi vào thúng gánh đi tản cư, còn cha tôi ở lại chiến đấu bảo về Thủ đô và đã chứng kiến không ít đồng đội hy sinh được chôn tại nền chợ này. Hơn nữa về mặt Quy hoạch, tôi phản đối trò XEN CẤY nên tôi cương quyết phản đốt Dự án TTTM này.”
    Đáp lại chúng tôi, ông Giám đốc Công ty TNHH Thủ đô II tên là Cường dám nói chúng tôi là bọn có lai lịch bất minh và ông ta đề nghị Ban VHTTTW can thiệp với Vietnamnet và Tiền phong, Dân Trí phải ngừng đăng tin “Bậy bạ”????.
    Các bạn có biết ông Giám đốc Cường này là ai và có ai đứng phía sau không? Các bạn có biết tại sao khi UBND thành phố ra QĐ ngừng xây TTTM rồi và sau khi người ta đã đào được hàng ngàn bộ hài cốt rồi, mà công ty Thủ đô II vẫn được đền bù miếng đất mới đẹp hơn miếng đất cũ không?
    Vấn đề chính là ở chỗ đó. Một khi bọn trẻ hư vẫn được ưu ái, vẫn được vuốt ve, thì chuyện cây cổ thụ bị chặt, bị thủ tiêu, là chuyện bình thường.
    Cũng tương tự như vậy, thí dụ nào của KD trong bài cũng có một “Bổ sung” của tôi. Nhưng một chuyện thôi là đủ.
    Tôi không thích lối ăn nói cục cằn, cay nghiệt, nhưng tôi thích minh bạch, trắng đen rõ ràng. Thế thôi. Dù sao thì tôi vẫn khen. Tôi luôn nhớ câu :
    “Cần phải chê, nhưng chính vì thế khen là điều không thể thiếu được”
    Tôi đang bận với đề tài PHỐ CỔ & PHỐ KHỔ

    • Kim Dung says:

      To chị TTV: Cảm ơn cái comm khá dài với những thông tin của chị. Đúng bác là một KTS cá tính…cực mạnh, nên ông nào đụng vào bác cũng rất ngại. He…he…

      Chính vì KD, và tin chắc là số đông người trong xã hội ko biết đằng sau ông Cường là ai, nên bài báo mới đặt câu hỏi “Ai là người đứng sau việc bứng cây? ” cũng tức là đặt câu hỏi ai là người đứng sau ông Cường, và những ai, cơ quan chức năng, cơ sở nào nối giáo cho ông Cường trong chuyện này, và nếu cây chết cần truy tố trước pháp luật. Đó là đòi hỏi của lòng dân.

      KD cũng rất ghét sự thiếu minh bạch, sự bẩn thỉu của nhân cách.
      Tuy nhiên, khi trà đạo, con người ta có thể nói thẳng với những thông tin người ta biết, hoặc có khi chỉ là “nghe lại, nghe nói thế”…nhưng nói trên mặt báo phải đầy đủ chứng cứ. Nhiều khi biết rõ mười mươi mà cũng ko thể nói được nữa là mình chưa biết. Nghiệp vụ báo chí và luật báo chí buộc người làm báo phải cẩn trọng trước mọi việc dính líu đến pháp luật. Có lẽ chị cũng hiểu điều đó, như KD thôi.

      Và điều nữa, KD vẫn đợi bài của chị về Phố cổ đó!.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        KD lại bào chữa cho tính e dè và “Giữ mình quá mức” của KD rồi. Trong đợt ầm ỹ về Chợ 19/12 năm đó, ông Tổng giám đốc công ty Thủ đô rất huyênh hoang đòi dùng uy lực của Nhà nước dẹp bỏ chúng tôi và cấm báo chí về hùa với kẻ xấu lên tiếng phá rối chủ trương đúng đắn…điều đó ai cũng biết. Trong một mục PHÁT NGÔN & HÀNH ĐỘNG trong tuần ra ngày 18/12/2008 có bài :
        http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/cong-van-cua-ong-cuong-va-thu-phuc-dap-gui-ong-quoc , trong đó ảnh của tôi và cua ông Cường này đều được bêu gương. Cuối cùng, dự án đó phải dừng, người ta tìm ra hàng ngàn bộ hài cốt ai cũng biết, rôi người ta “đền bù thiệt hại” cho ông Cường miếng đất 41 Hai Bà Trưng ai cũng biết. Điều đó có bí mật và có cần bằng chứng nữa không? Không cần. Nhưng báo chí thì “Đánh trống bỏ dùi”, tất cả im re. Riêng tôi thì chuẩn bị vào cuộc chiến NOVOTEL ON THE PARK quyết liệt hơn. Thế nên mới có trò hề CÂY CỔ THỤ BIẾN MẤT hôm nay.
        Đúng là Trần Thanh Vân tôi đáo để thật, nhưng tôi không bao giờ nói hồ đồ và vơ đũa cả nắm.

      • Kim Dung says:

        Chị Vân à. Đọc cái comm của chị, và đọc theo đường link, thì khi đó, KD chưa về TVN làm việc, còn phụ trách mục Thư HN chị ạ. Và nói thật, vì cũng ko đọc bài này, nên ko nắm được vấn đề. Thậm chí, khi đó còn ko để í là có mục PNHD nữa cơ. Đọc mới biết là Bùi Dũng viết, chứ từ trước đến nay vẫn nghĩ là Đoan Trang là người đầu tiên viết.Còn vụ cây bồ đề hôm nay, thì KD chỉ có nhiệm vụ tổng hợp và bình dựa trên sự kiện có các bài báo viết về vụ việc mới xảy ra.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Quả đúng là KD không chịu “Trách nhiệm hình sự” về cái vụ Chợ 19/12 xẩy ra cách đây hai năm thật. Tôi nhớ hồi đó tôi còn cộng tác với Kỳ Duyên sản xuất bài http://vietnamnet.vn/thuhanoi/2008/12/818956/ ra ngày 17/12 thì tôi hiểu KD “ngoại phạm” ra sao? Chỉ có điều tôi khác KD ở chỗ : Tôi không viết nhiều, tôi không nói đến nhiều vấn đề, nhưng vấn đề nào tôi đã nói đến thì phải ra môn ra khoai. Cho nên tôi bị mang tiếng đáo để là thế. Xin nhớ cho, tôi đáo để chứ tôi không đanh đá, tôi không cãi vã mồm năm miệng mười. Ví như cái bài do Bùi Dũng viết trên đây, bài của VNN chứ có phải của tôi đâu, nhưng VNN đánh trống bỏ dùi… Rồi hôm nay KD nhắc đến chuyện cây Bồ đề như nhắc đến một chuyện lạ, mới xẩy ra.
        Bởi vậy “máu hình sự” trong tôi trào lên, tôi khâu nối rất nhanh chuyện năm trước và chuyện hôm nay, tôi hiểu sâu sắc rằng CÁI XẤU NĂM TRƯỚC không bị lên án, đã dẫn đến CÁI XẤU NĂM NAY… Dậy con như thế là hỏng, dậy dân như thế cũng hỏng.
        Nhà báo có chịu trách nhiệm dậy dân không ?
        Có, nhà báo phải là một ông thầy, bà thầy.
        Tại sao Hoa Lư cứ lặng thinh như không có mặt ở đây nhỉ?

      • Kim Dung says:

        Chị.Vân à. KD cũng ngạc nhiên vì tự nhiên thấy chị nổi nóng. Cũng may chị còn giữ được đường link nên mọi việc cũng dễ dàng sáng tỏ. Hồi đó, KD có nghe đến vụ chợ 19-12, nhưng ko phải phần việc của mình, cũng lại ko ở TVN nên ko theo dõi để hiểu sâu vấn đề. Trong chuyện làm báo, ko phải lúc nào báo chí cũng “thắng” hết đâu. Thậm chí “thua” liên miên đó. Vì có rất nhiều điều kiến nghị hoặc đề xuất giải pháp cũng ko ăn thua. Báo chí thông tin, tư vấn giải pháp, nhưng ko được lắng nghe thì cũng đành chịu. Nói thế để chị hiểu mỗi nghề mỗi nghiệp có niềm vui và cũng có nỗi buồn, thậm chí nỗi đau, chị ạ.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Giữa TTV và KD như thế là hòa. Thật sự hòa
        Nhưng giữa chúng ta và bọn họ thì thật khó hòa. Nói để bạn biết thêm thôi. Trong vụ đêm 19/12/1946 ấy có cụ thân sinh ra anh Dương Trung Quốc. Cụ mất lúc anh ấy chưa chào đời và có thể cũng được mai táng ở đoạn phố lịch sử đó. Bởi lẽ đó nên anh ấy là người đầu tiên viết thư kiến nghị gửi Chủ tịch UBND tp Hà Nội. Thế mà nó dám bảo đó là “những phần tử tiêu cực, lợi dụng tự do báo chí để xuyên tạc chủ trương đường lối của Đảng và Nhà nước…” Thật hết chỗ nói

    • hgiang says:

      Tinh cach cua KD không duoc dut khoac manh me nhu cua KTS nhung no cung co cai “duyên ngâm”, cung chinh phuc duoc nhiêu nguoi lam do, và chac dê lot tai cac “dây to” .
      Tôi khâm phuc nhung nguoi “cuong quyêt” nhu KTS nhung thây gân gui và cam tinh voi nhung nguoi nhu KD
      Kinh

  8. Truc zang says:

    Tôi nhiều lúc có ý nghĩ kỳ quái thế này: nếu mỗi thầy , cô giáo mỗi tháng nhận được 1000usd thì liệu các yếu kém trong giáo dục có hết được không nhỉ? ai đó trả lời là được , hãy dũng cảm giúp cho đồng bào với.

    • Kim Dung says:

      To Truc zang: ý nghĩ đó chả kỳ quái tí nào. Câu hỏi này đã từng được đặt ra từ lâu với ngành GD, rằng nếu tăng lương GV đủ sống, chất lượng GD có bảo đảm tăng hơn hiện nay ko? Câu trả lời của ngành GD: ko, vì chất lượng GD phụ thuộc vào nhiều điều kiện lắm.

      Tương tự như thế, khi nhà báo hỏi ngành điện, ngành Y tế rằng viện phí tăng, điện phí tăng, thì phục vụ có tăng hơn về chất lượng ko? Câu trả lời cả 2 ngành rất giống ngành GD: chưa khẳng định được, vì nó phụ thuộc vào nhiều vấn đề, nhiều điều kiện khác.

      Thế đó! Ko thể coi chuyện tăng lương là cải thiện được hết tình hình.

  9. Lây lất says:

    Chuyện nghe tưởng đuà, cách đây gần mươi năm, một vị sắp trình luận án TS, khi được hỏi: “Trong hoạt động tài chánh của một doanh nghiệp, kho, xưởng, bến bãi được xem là vốn gì?” – “Vốn cố định”. Tiếp: “Thế còn xe máy thiết bị?” – “Vốn lưu động.”. Tại sao? – “Vì nó di chuyển chạy đi chạy về”!!!

    • Kim Dung says:

      Lây Lất à: thế LL đã nghe có một luận án bảo vệ đề tàiTiến sĩ là : Cách tắm của một tiểu đoàn (hay tiểu đội) chưa? Thật đấy. Nghe thú vị phết. Và quá sức tưởng tượng! Cuối tuần vui khỏe và bình an nha

  10. Anh Kiệt says:

    Những việc cứ cảm giác phải nói mãi, nhưng không thỏa, nên lại cứ phải nói. Theo em, vấn đề Bauxit không chỉ như bác DTQ muốn nêu danh tính người bấm nút, mà em thích kiểu thề chợ búa: ai nói đảm bảo, ký cam kết công khai để con cháu đời sau chịu trách nhiệm cho việc cha ông mình làm. Hỏi mấy bác đảm bảo an toàn,đảm bảo an toàn có dám thề danh dự chém đầu con mình nếu mình không đảm bảo không?
    Chuyện nhổ chặt cây xanh đúng là ma đưa lối/ quỷ dẫn đường cho cái doanh nghiệp đó. Ngang nhiên chặt hạ. mà chuyện này ở Thủ đô những năm gần đây nhiều lắm: các cây xà cừ ở Vincom phố Bà Triệu, xà cừ ở phố Yết Kiêu, xà cừ ở phố Hai Bà Trưng…toàn vì vướng trước cửa doanh nghiệp thôi. Họ cứ độc ác, cứ kinh doanh đấy, cứ nhơn nhơn như không đấy. Cây Bồ đề ở đây nhiều oan hồn nên mới lên tiếng bảo vệ sự oan ức của mình được đấy thôi. Nhưng bác Kim Dung ơi, cây đã cao niên, nhưng các báo chí nói trên trăm tuổi cho oai thôi ạ. Nếu bác viết gần trăm tuổi thì em phục hơn. Trông cây Bồ đề như thế thì chưa cao quá bách niên ạ. Xin lỗi bác, tính em thích chính xác, nên em hay cười các nhà báo viết về vụ điện kế điện tử( TP.Hồ Chí Minh mấy năm trước), thực ra là đồng hồ đo điện. Em bảo em mà ra tòa là em cãi bay cãi biến, em làm giả đồng hồ đo điện chứ liên quan gì điện kế điện tử mà tòa muốn xử em, thế là dẹp tòa.
    Em tham lam, tham gia tuốt luốt: Đúng là bác TNV nhiều công trình, vậy mà vẫn cho rớt cái chơi, rồi lại làm như ai cũng ngạc nhiên lắm thì cũng hài cho hội đồng này thật.
    Nhưng nói các bác bỏ quá cho, bác TNV vào mà làm gì, khi ai cũng biết mình còn hơn thế. Nhưng em lại nghe tin này, không bình luận: Bác V vồn rất thân thiết với cafe Đông Tây như quán nhỏ nhà mình. Nhưng vài ngày nữa bác giới thiệu sách lại phải ở cafe Trung nguyên. Nếu lý do là vì Trung nguyên gần hơn nhiều bạn đọc hơn thì chấp nhận được, nhưng lại nói là hoành tráng hơn thì nghe lòng nao nao.
    Một khi mình còn vướng bụi hồng trần thì còn bi lụy nhiều đời ơi!

    • Kim Dung says:

      Chào Quần Thoa Anh Kiệt: Cái tên QV đặt rất hay. Đọc cái com của QT AK, mình cứ tưởng tượng một nàng thiếu phụ trẻ, đẹp, đi những đường đao sáng loáng dứt khoát, lúc tả xung, lúc hữu đột:)))

      Mình thích sự tham lam, vì đọc comm thấy con người sôi nổi, quan tâm mọi vấn đề. có thể có những cái chưa thoát hết í tưởng, khiến mình chưa hiểu hết. Nhưng sống là phải thế, sôi động, trẻ trung, quan tâm mọi vấn đề thời cuộc.

      Cảm ơn QTAK nhé, chi tiết cây bồ đề mình lấy lại ở các báo, có thể ko chính xác lắm. Chúc QTAK có những đường comm sắc bén, chia sẻ với mình, cũng như với chủ nhà HM, và luôn vui vẻ

  11. Đúng là bùn đỏ ,máu đỏ ,tâm đen ,biết là vợ con mình chính mình cũng không sống nổi với cái bùn máu ấy mà vẫn cố tình làm. Tôi rất nhất trí với đề nghị của bác DTQ là ai sung sướng cái vụ bùn máu đỏ của Tây Nguyên xin hãy ghi lại tên tuổi để sau này lịch sử con cháu ghi nhận hoặc phán xét.
    PN-HĐ cũng là lời cảnh báo cho những ai làm ăn chung với công ty diệt cây huỷ hoại môi trường….Cây Bồ đề thuộc loại cây linh thiêng ,ít người dám động vào mà còn được trồng nhiều ở những nơi có hình ảnh của đức Phật .Đây là sự thách thức ngang nhiên cả luật pháp , đạo đức và tâm linh .Làm ăn với kẻ thất đức liệu có tránh được vạ lây ?
    Thank KD dũng cảm nhé . Và chúc ”sức khẻo” cả nhà .

    D

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Chuối Ngự động viên. Nhưng KD cũng hổng dũng cảm lắm đâu.Chúc chuối Ngự “sức khẻo” và ngày cuối tuần may mắn, vui vẻ

  12. Lưu Văn Say says:

    Hơi tỉnh, tự kéo ghế ngồi chơi cái. Ỷ quen, ý kiến ý cò luôn:
    Giỏ hàng nhiều món quá, mợ tham kinh. Thông tin giờ đầy, chuyện ai chả biết. Mợ nên chọn một, hai mặt hàng thôi. Moi hàng thửa ra, làm một lát cắt đích đáng, trên tiết diện ấy mà mổ xẻ, sẽ hấp dẫn hơn nhiều. Chơi kiểu nghị luận vấn đề, không chơi kiểu cung ứng thông tin. Tuy học đa khoa nhưng mỗi entry mình chịu khó làm việc chuyên khoa sâu cho nó bảnh, mợ ạ.
    Gan yếu, óc có phần mụ mị vì rượu như tôi, ngó cái giỏ hàng này cứ thấy hoa mắt, ù tai thế nào.
    Công nhận, mợ khỏe thật.
    S.

    • Kim Dung says:

      Hị…hị…Chào Người Say: Mời Người Say cứ tự nhiên đi.
      Người Say sâu sắc…(ko xấu) lắm! Người Say hoa mắt, ù tai á? Còn lâu nhá. Nhưng lời nói có cái tỉnh, có cái say đó. KD cảm ơn và lắng nghe. Chúc Người Say sức khỏe và cứ ỷ quen nhá, nhá, nhá…

    • Quý Vũ says:

      “Chơi kiểu nghị luận vấn đề, không chơi kiểu cung ứng thông tin”

      Ái dà, gọn mà sắc như dao mổ. Bấy lâu thất lễ với bác. Kính!

      • Kim Dung says:

        To QV: Thế nhưng mời viết cộng tác thì Người Say ko chịu viết. Kiêu thế cơ chứ!

    • Kiem says:

      Mo khoe ma lai xinh nua. Minh thich buc anh mo chup o Lao

      • Kim Dung says:

        Chít cười với bác Kiem: “Giống” đàn bà nào mà chả thích được khen đẹp. Ảnh đẹp phô ra, ảnh xấu xí (chứ ko phải xấu xa nhé) giấu biến mờ!

  13. Kim Dung says:

    Giời đất ơi, Người Cày ruộng đã cày tung cả bài của KD rùi:)))
    Đây là một người đọc có trình độ, sắc sảo, bám rất sát các vân đề. Và tính cách cũng mạnh mẽ. Hi…hi…
    Thật ra, nếu có email riêng, có những cái KD sẽ trao đổi với bác kỹ hơn.

    Nhưng KD có quan điểm của mình: Trực Ngôn có cách riêng của TN, KD đi sau, và ko muốn đi giống TN. Một mặt khác, tạng người của KD có lẽ cũng ko phải tạng TN bác à, ko được mạnh mẽ như thế, nhưng KD quan niệm cách phê bình sao cho người nghe họ nghe được, tiếp thu được mà ko khó chịu vì bị tổn thương, hoặc phát khùng.

    Mới thế, mà cô bạn DQ của KD đây cứ nhắc đi nhắc lại, dặn đi dặn lại KD đó, ko muốn KD viết đụng chạm vào những vấn đề bức xúc đâu, bác à.
    Nhưng rất cảm ơn Người Cày ruộng. Bạn đọc khó tính, có trình độ mới giúp người viết khó tính và nâng trình độ mình lên, Chúc Người Cày ruộng sức khỏe, và vui vẻ nha. Nhưng bác có rít thuốc lào ko đó?

    To nàng DQ: Ko quan tâm đến những gì KD viết hử, hử, hử? Chỉ quan tâm tới chàng Hiệu Minh đẹp rai thôi chứ gì:)))
    Nói vậy thôi, KD hiểu hết đó. Và cứ thấy nàng ôm bó hoa cải vào thăm là ấm áp rồi. Cho dù chỉ chào mỗi anh Cua chủ nhà. Cảm ơn nàng nhiều lắm về những lời dặn. chúc nàng ngày cuối tuân vui vẻ, thư thái hơn…

    • Kim Dung says:

      To Tổng Cua: Nhờ Tổng Cua xóa hộ cái comm này đi. Tự nhiên nó nhảy tót lên đây. Hơi vô duyên

  14. hoahau says:

    Bài viết của cô tôi giống như một hồi chuông dài gióng lên để cảnh tỉnh xã hội. Tôi rất muốn tiếng ngân của nó đến mọi người và nhắc nhở hãy dừng lại và sửa chữa, thay đổi để dần dần tốt đẹp hơn. Nhưng tôi cũng sợ hồi chuông này vang lên rồi lịm tắt lên trong cả không gian im lặng. Rồi cái gì phải đến ắt phải đến. Rất muốn chuyện sợ của tôi chỉ là vu vơ.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Hoa hậu: Vì nhiều tiếng chuông lịm đi, nên chúng ta, những người dân thường vẫn cứ phải thay nhau gióng bác ơi. Dù nhiều khi cũng buồn, cũng mệt mỏi lắm. Chúc bác luôn là Hoa hậu nhé!

  15. Ô! hay nhỉ? Tại QH nhận xét CCHC bước đầu …. mang lại … những thắng … lợi rồi mà !!!??? he he – Cho em xin!

    • Kim Dung says:

      To Quảng Văn Nhân: Thắng lợi bước đầu là thay đổi được nhận thức. Nhưng có thật lòng muốn CCHC ko lại là chuyện khác, bác à.

  16. Quý Vũ says:

    Nói một cách thẳng thắn như thế này:

    – Chuyện cô giáo Trần Thị Xuân Nữ, bảo mẫu Lê Vy, Quảng Thị Kim Hoa, Nhà mở Đồng Nai…v..v…. là của những người nghèo, đồng lương ở bậc thấp trong xã hội, học vấn cũng chẳng phải cao kỳ gì. Tuy gây bức xúc nhưng là thông cảm được.

    – Nhưng các vị Gs, PGs, các ông giám đốc này, thanh tra nọ (entry đã đưa) chắc chắn họ không nghèo, có học vấn theo-bằng-cấp-họ-có, môi trường làm việc ắt phải hơn những chị em trên kia, nhưng cái mà họ mang lại cho xã hội còn thậm tệ gấp bội lần các chị em ấy.

    Như vậy, lương cao không giải quyết được gì, vì thực tế bổng lộc của họ là con số khủng, tách dịch vụ công như chị KD nói là giải pháp khó cho kết quả, vì sự lắt léo trong hành vi con người.

    Một liều thuốc thật đắng để giã tật còn phải bàn nhiều và còn xa xôi lắm.

    • Kim Dung says:

      QV à: Đồng ý, lương cao ko giải quyết được dứt điểm đâu, chỉ cải thiện đời sống hơn thôi. Quan trọng hơn, cần một thiết chế quản lý phù hợp với sự phát triển kinh tế thị trường của ta. Nhưng đó là chuyện thật khó, thật hóc búa. Cảm ơn QV nhìu nhìu!

      • Quý Vũ says:

        Chị KD ui, Qv copy sang còn thiếu câu đầu. Nếu còm khơi khơi như trên thì “láo” quá. Xin lỗi chị KD và mọi người!

  17. Quý Vũ says:

    “Như trên đời này thích thú nhất là xả trộm (!)”……phong cách chủ blog(?)

  18. phamthanh says:

    Bác Cày ruộng ơi, đọc thế là được rồi, chứ bác yêu cầu thêm tí nữa cho “đã” thì chị KD chắc hổng dám đâu vì đây là báo lề phải chứ có phải blog đâu.

    Nói đến phong chức danh GS & PGS, hôm trước trong Quê Choa, Bọ Lập đã có bài viết khi Bác Vương mấy năm liền đều trượt mặc dù bác ý xứng đáng hơn rất nhiều vị khác.
    PT lại nhớ tới bài vè cách đây đã rất lâu (từ hồi hệ thống phổ thông 10 lớp chứ không phải 12 lớp như hiện nay), vậy mà nó vẫn còn nguyên tính thừi sự:
    Việt Nam có chuyện nực cười
    Chưa đỗ lớp 10 đã đỗ giáo sư
    Giáo sư lử khử lừ khừ
    Lẫn cộng thành trừ, lẫn nhân thành chia.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Phạm Thanh. KD “hổng dám đâu, hổng dám đâu”. Giống như cô bé trong bài hát đó, sợ đánh đòn lắm.

      Chúc bác sức khỏe và vui trong những ngày cuối tuần.

  19. Đàm Sơn Toại says:

    Cháu chào cô Kim Dung!

    Cháu thấy có sự khác biệt rất lớn giữa Tuần Việt Nam trong Vietnamnet. Điều gì dẫn đến sự khác biệt đó thì cháu không quan tâm, cái mà độc giả được hưởng chính là trong không gian báo chí nước nhà vẫn còn những nơi để người có tâm với đất nước được thể hiện tiếng nói và cảm xúc của mình. Tuy chỉ là một độc giả, không phải là người trực tiếp tạo ra những sản phẩm được đăng tải, nhưng bản thân cháu lại tìm được tiếng nói của mình trong những bài viết của Tuần Việt Nam.

    Bài viết tuần này có một phần liên quan đến lĩnh vực mà cháu quan tâm đó là giáo dục và quản lý hành chính.

    Về giáo dục.

    Như trong một bài viết cháu đã gửi bác Hiệu Minh nhờ sửa giùm (nhưng chưa thấy bác Hiệu Minh hồi âm), cháu đã chỉ ra những khó khăn của ngành giáo dục bao gồm những yếu tố thuộc về lịch sử, văn hóa và kiến trúc thượng tầng xã hội. Vì thế, liên quan đến phong học hàm cho các nhà khoa học, giáo dục chỉ là một phần và đã diễn ra từ lâu. Chính cháu đã chứng kiến người xứng đáng mà bị trượt liên tục trong khi người không xứng đáng lại đậu, và đó là một điều bình thường. Đúng, nó là bình thường khi đặt vào trong bối cảnh lớn hơn.

    Đã có lúc cháu nghĩ rằng: nếu như chúng ta không chạy đua với học hàm, danh hiệu thì sao? Lúc đó chẳng ai mang tiền đến cho các vị trong hội đồng các cấp, và như thế thì chẳng có chuyện người hành người! Nhưng! Cái chức danh ấy lại mang về rất nhiều lợi ích cho những ai có nó. Vì nó là tiêu chí cho những vị trí quản lý từ bộ môn, khoa, phòng ban, cho đến ban giám hiệu của các trường, trung tâm, viện nghiên cứu, …. Rồi xa hơn là các hội đồng khoa học các cấp, thậm chí là các vị trí cao trong bộ máy quản lý nhà nước. Đó là chưa kể đến sự trọng vọng, sự kính nể mà người thân, gia tộc, bạn bè, làng xóm, quê quán giành cho họ. Cho đến khi chết, trong điếu văn người ta cũng xướng lên cái từ đó, trong tiểu sử người ta cũng điền trang trọng vào phía trước danh xưng là một danh hiệu!

    Nghĩ đi rồi nghĩ lại. Danh hiệu học hàm là sự tôn vinh và ghi nhận của xã hội đối với đóng góp của cá nhân những người làm công tác khoa học và giáo dục. Nó chính là nguyện vọng chính đáng của những người có tâm huyết đối với xã hội. Đó cũng là nét ưu việt của văn hóa đất nước chúng ta! Chỉ có điều, giống như tất cả các lĩnh vực khác trong xã hội, chúng ta thiếu một sự minh bạch cần thiết!

    Nhưng thôi, cô ạ! Sự đời sẽ phải trả giá khi ai đó nhận những thứ không thuộc về mình, đó cũng là quy luật. Ngay tại nơi cháu công tác, có vị PGS nọ bị sinh viên phản đối và đề nghị đổi giáo viên vì sự yếu kém cả về trình độ sư phạm lẫn kiến thức chuyên môn. Một con người ở vào cái tuổi ngũ tuần mà chịu sự đối xử như vậy thì chắc là đau lắm!

    Về quản lý hành chính.

    Cháu là người theo đuổi nghiên cứu từ năm 1997 với xuất phát điểm từ một câu nói với đại ý: Tổ chức có quyền thì lạm quyền, cá nhân có quyền thì lộng quyền. Sau đó, cháu trực tiếp về điểm nóng Quỳnh Phụ, Thái Bình cũng như một số huyện khác năm 1998 để tìm hiểu những xung đột giữa nông dân và bộ máy chính quyền sở tại. Khái niềm “cường hào thời kỳ mới” cũng xuất hiện từ đó. Cho đến nay, cháu tiếp tục tìm hiểu thêm theo một chiều khác đó là chiều ngang (giữa các lĩnh vực) và được đặt trong khung cảnh 3 yếu tố thể chế – bộ máy – con người, có chịu sự chi phối của một chính thể đặc thù.

    Trong quá trình nghiên cứu này, cháu đã thử nhìn nhận nền hành chính là một thực thể độc lập tương đối, đây là bản chất của hệ thống quản lý hành chính. Ví dụ như công chức thời thuộc Pháp vẫn có thể làm việc trong bộ máy chính quyền cách mạng và các giai đoạn tiếp theo. Tuy nhiên, sự lãnh đạo toàn diện và xuyên suốt của một tổ chức chính trị – xã hội duy nhất đã làm thay đổi bản chất của quản lý hành chính. Vì vậy, hiện tượng lộng quyền và lạm quyền là hậu quả tất yếu của hệ thống này. Nói như thế để thấy rằng: dùng tiền để bôi trơn (để xử lý lộng quyền) đã là một giá trị xã hội của chúng ta.

    Việc nói ra như vậy là nhằm mục đích chia sẻ, cháu hy vọng là sẽ bộc lộ những sai sót trong nhận thức, mong cô Kim Dung và các bác góp ý!

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn cháu Đàm Sơn Toại. Giống như chú HM, cái comm nào của cháu, cô cũng đọc rất kỹ, và vui vui. vì thấy cháu trẻ tuổi nhưng suy nghĩ các vấn đề của xã hội rất nghiêm túc. Đó là điều rất đáng trân trọng, và hơn nữa, những vấn đề đặt ra trong comm cũng đầy sự trăn trở. Cô muốn trao đổi với cháu những vấn đề cháu đặt ra:
      – Về chuyện phong học hàm GS, Phó GS hay những chuyện liên quan đến chức vụ xã hội hiện nay, nó có cái gốc thâm căn cố đé là những chính sách, chế độ về quyền lợi, bổng lộc, bao giờ cũng đi liền với cái danh. Về hình thức, tưởng đâu là chính xác, vì chỉ những người tài giỏi mới có được địa vị quản lý, hoặc được phong danh này nọ…

      Nhưng cái chết là trong thực tế, ko phải như vậy. Một đãi ngộ đáng lẽ hợp lý cuối cùng lại chỉ kích thích thói vụ lợi của những kẻ dốt nát, chạy đua bằng mọi cách, kể cả những thói xấu xa, hèn mọn khác để có được địa vị. Lẽ ra, nếu đãi ngộ lành mạnh thì phải có những chính sách khuyến khích người làm việc giỏi, còn người quản lý có phụ cấp trách nhiệm. Thế nhưng trong thực tế, mọi chính sách đều ưu đãi người có danh, người quản lý hơn. Nên nếu có thay đổi tiền lương cũng ko làm thay đổi sự bất hợp lý trong phân phối hiện nay, và như vậy, thực chất vẫn ko thay đổi cơ bản

      -Về quản lý hành chính: Cô đồng ý với cháu, tăng lương ko làm thay đổi sự tiêu cực bản chất của các thủ tục hành chính hiện nay. Vì con người có bao giờ dừng lại tham vọng giầu có, cho dù cải thiện đời sống cán bộ làm công việc này là rất nên làm. Nhưng nên tách bộ máy hành chính công ra khỏi quản lý nhà nước. Càng lẫn lộn kéo dài càng nguy hiểm.

      Một vấn đề nữa, là chính quyền nên làm công việc chính quyền. Tổ chức Đảng chỉ nên kiểm soát xem chính quyền có thực hiện đúng định hướng ko? Thế nhưng lâu nay, cái gì cũng lẫn lộn, chồng chéo, dẫm đạp lên nhau. Và đây còn là một vấn đề lâu dài lắm cháu à. Hơ..hơ..toàn vấn đề vĩ mô, quá sức cô cháu mình.

      Cảm ơn tấm lòng của cháu với cái chung, dù cô cháu mình chả là …cái đinh gì.
      Nhưng sống trong đời sống cần có một tấm lòng, cháu nhỉ. Vì gió có cuốn đi như nhạc sĩ TCS đã viết, thì cũng cuốn về phía nhân dân. Thế cũng đủ vui rồi, cháu à. Cháu khỏe và vui, cháu nhé!
      ,

      • Đàm Sơn Toại says:

        Cháu cảm ơn cô!

        Cuối tuần cháu đi làm nên nay mới có thời gian để đọc những trao đổi của cô.

  20. Người quan sát says:

    Nói chung bài KD viết hay nhưng hơi…dài. Đọc online như thế này mệt lắm.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Người Quan sát: Loại bài PN và HĐ, là loại bài tổng hợp các sự kiện trong tuần. Mà trong 1 tuần có biết bao sự kiện phải bình chọn. Có khi 10 sự kiện được bình thì KD chỉ chọn 3-4 thôi. Vì mỗi tuần chỉ được phát ngôn 1 lần cho nên tranh thủ nói dai:)))

      Đùa bác chút. Biết thế, nhưng rất khó tránh được viết dài bác à. Một bài này dài bằng 3 bài khác. Bác đọc, nghỉ giữa chừng, uống chút rượu của chủ nhà Hiệu Minh cất, rồi lại đọc tiếp nha. khì…khì…

  21. Cày ruộng says:

    Bài của chị Kim Dung thông tin đủ, sát vấn đề nhưng đọc không đã.
    Chưa chạm vào cảm xúc.
    Tui khoái một là viết dữ dội, sắc lạnh .. nhưng phương án này chắc không an toàn cho chị, hai là điêu ngoa và đôi lúc hơi sến như bác Trực ngôn.
    Mong chị “điêu thuyền” thêm tí nữa để có điểm nhấn hơn, chứ thông tin thì mọi người đều đã có cả chỉ thiếu lời bình sắc thui.
    Chúc chị mạnh khỏe.

    • Da qui says:

      To Cầy ruộng :
      ” Tôi khoái là viết dữ dội , sắc lạnh … nhưng p/án này chắc ko an toàn cho chị ” .
      Bạn nói chính xác đấy ! DQ cũng nhiều lần nghĩ vậy . Và mặc dù rất quí phục Kì Duyên
      nhưng vì DQ ko quan tâm đến những vđ nhậy cảm và bức xúc XH nên cũng chỉ đọc hoặc
      chào hỏi cho vui nhà thôi !

    • Kim Dung says:

      Giời đất ơi, Người Cày ruộng đã cày tung cả bài của KD rùi:)))
      Đây là một người đọc có trình độ, sắc sảo, bám rất sát các vân đề. Và tính cách cũng mạnh mẽ. Hi…hi…
      Thật ra, nếu có email riêng, có những cái KD sẽ trao đổi với bác kỹ hơn.

      Nhưng KD có quan điểm của mình: Trực Ngôn có cách riêng của TN, KD đi sau, và ko muốn đi giống TN. Một mặt khác, tạng người của KD có lẽ cũng ko phải tạng TN bác à, ko được mạnh mẽ như thế, nhưng KD quan niệm cách phê bình sao cho người nghe họ nghe được, tiếp thu được mà ko khó chịu vì bị tổn thương, hoặc phát khùng.

      Mới thế, mà cô bạn DQ của KD đây cứ nhắc đi nhắc lại, dặn đi dặn lại KD đó, ko muốn KD viết đụng chạm vào những vấn đề bức xúc đâu, bác à.
      Nhưng rất cảm ơn Người Cày ruộng. Bạn đọc khó tính, có trình độ mới giúp người viết khó tính và nâng trình độ mình lên, Chúc Người Cày ruộng sức khỏe, và vui vẻ nha. Nhưng bác có rít thuốc lào ko đó?

      To nàng DQ: Ko quan tâm đến những gì KD viết hử, hử, hử? Chỉ quan tâm tới chàng Hiệu Minh đẹp rai thôi chứ gì:)))
      Nói vậy thôi, KD hiểu hết đó. Và cứ thấy nàng ôm bó hoa cải vào thăm là ấm áp rồi. Cho dù chỉ chào mỗi anh Cua chủ nhà. Cảm ơn nàng nhiều lắm về những lời dặn. chúc nàng ngày cuối tuân vui vẻ, thư thái hơn…

      Xin lỗi Người Cày ruộng. Cái comm tự nhiên bắt tít lên trên kia.

      • Da qui says:

        Cảm ơn nàng , Kỳ Duyên !
        Chúc KD và Chủ nhà HM những ngày cuối tuần An lành , ấm áp !

%d bloggers like this: