Hai vị “Thiếu gia” và “lông hồng… ngàn cân”

Ác mộng bùn đỏ Hungary

“Trái cấm” bô xít, con tàu Vinashin…đột nhiên trở lại trong tuần qua, với những dư luận đa chiều, quyết liệt và thẳng thắn, nhưng đều không thể tránh né một điều: đó là lương tâm và trách nhiệm của tất cả xã hội trước vận mệnh quốc gia. Và đó cũng là thông điệp của Phát ngôn và Hành động tuần này gửi tới bạn đọc.

Bài của Kim Dung

Bô xit…no bô xit…bô xít…no…no…no..

Có một loại tài nguyên được đào bới lên từ trong lòng đất, và được sinh thành hình hài – một dự án lớn, ngay lập tức, nó trở thành mối quan tâm lo lắng lớn với xã hội. Đó là bô- xít ở Tây Nguyên.

Tài nguyên – con đẻ của đất nước, bao giờ cũng hứa hẹn sự trù phú, sự giầu có cho quốc gia. Nhưng ‘chữ tài liền với chữ tai một vần“- ngay khi mới xuất hiện, dự án bô-xít lại chứa chấp nguy cơ làm phân tâm xã hội. Ngay cả giữa lãnh đạo với lãnh đạo. Giữa những quan chức và trí thức trong cùng một lĩnh vực chuyên môn. Ai cũng có lý lẽ để biện minh khá mạnh mẽ cho quan điểm của mình.

Cái chữ bô-xít nó “nhạy cảm” và dễ làm tổn thương con người đến mức, nếu một nhà văn, nhà báo nào đó nào bênh vực chủ trương khai thác bô-xít, lập tức bị dư luận số đông xã hội kết tội “văn nô, báo nô”…

Tự lúc nào, bô-xít bỗng như một “trái cấm”. Thèm “đụng chạm” lắm, nhưng đố dám ai, kể cả không ít bác trí thức rất ga lăng, đào hoa, đang độ… hồi xuân, dám mon men đến gần.

Thế nhưng mới đây, sau những tháng ngày im ắng, ấm ức, bỗng “trái cấm” bô-xít bị “lộ hàng”, bất chấp nó đang buộc phải “mũ ni che tai” thật chặt.

Người làm “lộ”, lại không phải các bác trí thức người Việt máu đỏ da vàng. Mà là người Hungari, mũi cao, da trắng ở Châu Âu xa xôi. Đó là bởi sự cố thảm họa bùn đỏ của nước Hung vừa xảy ra. Hơn một triệu m3 bùn đỏ độc hại tràn khỏi bể chứa, ô nhiễm cả một vùng rộng đến 40 km2. Nói cho đúng hơn, trái cấm bô xít tự vỡ ra những hiểm họa đang mang trong mình nó, do công nghệ và thiết bị lạc hậu mà nước Hung du nhập.

Bụi đỏ phú kín những ngôi làng, những cánh đồng, những mảnh vườn của người dân Hung. Dòng bùn độc hại đã chảy lan tới sông Ðanuyp (dài 2.850 km), con sông lớn thứ hai ở Châu Âu, chảy qua Hungari, Xecbia, Bungari, Rumani và Ucraina… trước khi đổ ra Biển Ðen. Dòng bùn đỏ theo sông Ðanuyp khiến con sông xanh thơ mộng thuở nào biến thành con sông “đau mắt đỏ”. Sự cố này không chỉ khiến nước Hung, mà bất cứ quốc gia nào có “dan díu” với bô xít đều rất lo ngại.

Bùn đỏ

 

Chính vì thế, một loạt các báo đưa không ngừng nghỉ về “trái cấm” bô xít với những thông tin nóng bỏng liên quan vận mệnh quốc gia. Đáng chú ý và nổi bật nhất, có thêm nhiều cán bộ lãnh đạo tỏ rõ thái độ và nhiệt huyết của mình, ký tên kiến nghị tạm dừng khai thác bô xít, như Phó CT nước Nguyễn Thị Bình, một nhà lãnh đạo cấp cao, như GS Hồ Ngọc Đại, GS Chu Hảo, GS Đặng Hùng Võ…các trí thức có tên tuổi từng làm quản lý. Tiếng nói phản biện quanh “trái cấm” xanh như lá rừng…

Ngày 25-10, ViệtNamNet có bài: “Hai lý do cho phép đóng cửa dự án alumina” của TS Nguyễn Thành Sơn, Giám đốc Công ty Năng lượng sông Hồng, thuộc tập đoàn TKV – chủ đầu tư dự án bô xít Tây Nguyên, cảnh báo “Nguy cơ từ công nghệ thải bùn đỏ; và rủi ro về kinh tế”. Cái nguy cơ sẽ không tránh khỏi xuất phát từ sự nhập khẩu các thiết bị lẫn công nghệ khai thác bô xít lẫn xử lý bùn đỏ lạc hậu- bi kịch của các nước nghèo đang phát triển, trong bối cảnh thiên nhiên, thiên tai ngày càng thoát khỏi tầm kiểm soát của con người:

Thế nhưng, trước những lo ngại của xã hội, Bộ trưởng Tài Nguyên – Môi trường Phạm Khôi Nguyên đã trấn an dư luận bằng một phát ngôn khá ấn tượng: “Bộ TNMT khẳng định, hai khu xử lý bùn đỏ này (ở Tây Nguyên- KD) là an toàn. Tuy nhiên, vì chưa vận hành nên chúng tôi mới khẳng định sự an toàn trên lý thuyết…Sau khi đi khảo sát ở Hungary, bộ sẽ tiếp tục nghiên cứu chỉ số an toàn ở hai khu xử lý bùn đỏ”

 Một sự khẳng định của vị quan chức đầu ngành về môi trường cũng rất…lý thuyết!

Nhưng lập luận của Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên đã bị chính người trong cuộc, ông Nguyễn Văn Ban, nguyên Trưởng ban Dự án nhôm của TKV, người từng tham gia triển khai dự án Tân Rai, phản bác: “Phương pháp xử lý bùn đỏ kiểu thải ướt đang áp dụng đối với hai dự án bô xít Tây Nguyên không phải là phương pháp tiên tiến. Mặc dù TKV cho biết thực hiện theo kiểu chia ô, nhưng mỗi ô vẫn là một hồ bùn đỏ và các hồ nhỏ này nằm trong một hồ bùn đỏ lớn. Tức nếu có biến động thiên tai thì các hồ này sẽ bị tàn phá như nhau, nguy cơ thảm họa vẫn có thể xảy ra như ở Hungary

Còn ông Nguyễn Khắc Vinh (Chủ tịch Tổng hội Địa chất VN):

Phải dừng lại để đánh giá tác động. Nếu xảy ra vỡ hồ chứa bùn đỏ ở Tây nguyên sẽ rất nguy hiểm, vì chất bùn đỏ thẩm thấu vào tất cả lớp đất đá trong khu vực Tây nguyên và ảnh hưởng đến đầu nguồn hệ thống sông Đồng Nai. Nếu xảy ra trường hợp như vậy thì hàng triệu người dân sẽ bị ảnh hưởng bởi các hóa chất độc hại từ các mỏ bô xit. .

Cũng không phải chỉ có Hungari, mà ngay ở Trung Quốc: “Chính phủ Trung Quốc đã đóng cửa nhiều mỏ khai thác bô-xít trên lãnh thổ Trung Quốc để tránh thảm họa môi trường.

Khai thác bo xit, Ảnh Đất Việt

Những tấm gương bùn đỏ xa có, gần có, những sự can gián thiết tha của dư luận không biết có kết gắn được sự phân tâm xã hội, bắt đầu từ cái “trái cấm” địa đàng này không?

Mới đây, ông Lê Dương Quang, Thứ trưởng Bộ Công thương kiêm Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Công nghiệp than – khoáng sản VN (TKV), phát biểu, nếu Chính phủ bảo dừng thì dự án sẽ được dừng (Tuổi trẻ, ngày 24-10)

Còn Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP Nguyễn Xuân Phúc cho hay, Chính phủ sẽ lắng nghe để thảo luận thêm nhằm đi đến quyết sách cuối cùng trong vấn đề này.

Câu chuyện bô xít của thời hiện đại sao giống câu chuyện tình yêu thuở hồng hoang của ông Adam và bà Eva lỡ ăn trái cấm đến thế. Nhưng hóa ra, ông Adam và bà Eva cũng có lúc “tàn lạnh tình yêu”? Cũng có lúc cả hai không cùng nhìn về một phía?

Vì quan niệm về tình yêu, vì con tim, hay vì lợi ích khác nhau?

Hay giờ đến lúc, cả xã hội ta cũng phải… bói hoa để tìm sự may rủi:

Bô xít… no bô xi… bô xit…no bô xit…bô xit…no…no…no..bô…xit

Các “Thiếu gia” tranh cãi…

Những ngày qua, cuối cùng, rồi tai nạn bất ngờ của chiếc xe khách bị lũ cuốn trôi xuống sông Lam, đoạn xã Xuân Lam, Nghi Xuân (Hà Tĩnh) cũng tạm khép lại với nước mắt của hàng triệu con tim đau đớn dõi theo từng ngày, từng giờ, từng phút. Trần Văn Trường, kẻ lái xe phiêu lưu và coi thường sinh mạng hành khách đã bị bắt và bị khởi tố. Con đường sự nghiệp của nhân vật này đã không thể dài như cái tên Trường của anh ta.

Nhưng bây giờ, vở bi kịch về lương tâm và trách nhiệm con người mới là lúc vén cánh màn tang. Đã bắt đầu có sự tranh cãi, thanh minh, thậm chí “tặng lỗi” cho nhau giữa các “Thiếu gia”- Thiếu Trách nhiện, Thiếu Lương tâm, vì không ai thấy mình có lỗi với 20 nhân mạng vô tội bỗng nhiên phải chết kia.

Câu trả lời phổ biến mà các phóng viên VietNamNet, ngày 22-10 nhận được là: “Chúng tôi đã làm hết trách nhiệm”.

Ông Nguyễn Trường Tương (Công ty 474): “Sào chắn chúng tôi có quyền lập chứ không có quyền chặn hay cho xe đi, cái đó là quyền của CSGT. Chúng tôi thì không có biển, không có thẻ, không có chế tài để xử lý…Chúng tôi đã làm hết chức năng nhiệm v…Nếu lái xe cảm thấy không an toàn thì phải tự biết để dừng. Chúng tôi không có quyền chặn xe”.

Còn ông Nguyễn Thanh Bảo, Trưởng phòng CSGT Hà Tĩnh cho rằng, việc phân luồng, lập sào chặn là trách nhiệm của ngành giao thông đường bộ: “Hàng nghìn chiếc xe tắc dồn đống, khi không có sào thì không thể chặn được. Thái độ của lái xe, thái độ của khách không hợp tác trong việc phối hợp ngăn chặn xe. Có những xe đâm thẳng vào CSGT để chạy…Khi xe CSGT quay ngang giữa đường, lái xe vẫn lách tránh để vượt đi…”

‘Chúng tôi đã làm hết trách nhiệm’, Ảnh Lao Động

Trước đó, khi thông tin với báo chí, ông Bảo lại nói rằng, chiếc xe trên đã bất chấp hiệu lệnh của CGST để chạy vào đoạn đường ngập sâu nước. CSGT có đuổi theo nhưng do trời tối nên không bắt được?

Cứ theo cái đà này, cái lôgic này, thì lỗi chính là cái xe khách bẹp dúm dó, và hoảng sợ đã nằm lịm với cái bụng đầy cát suốt nhiều ngày dưới dòng lũ dữ, lỗi tại những người khách- ai bảo đã lên chiếc xe ấy- để bị lũ cuốn.

Còn nếu theo lẽ phải đạo lý thông thường, thì mặc dù, chiếc xe đã được trục vớt, được sửa chữa, và mặc dù hầu hết nạn nhân xấu số đã trở về với cát bụi, hai ông “Thiếu gia” không nên tranh cãi mà nên tự nhìn lại mình, trước khi có chiếc cẩu, trục các ông ra ánh sáng của pháp luật.

Người viết bài này chỉ day dứt, xót xa một điều: Tại sao đất nước ta, đặc biệt dải đất miền Trung, luôn phải sống chung với bão, lũ, các tỉnh có các trung tâm cứu hộ phòng khi bão lụt xảy ra, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến việc sản xuất áo phao cho người dân dự phòng (giống như mũ bảo hiểm cho người đi xe máy tại các đô thị).

Nếu có áo phao cho mọi người dân, lớn, bé, già, trẻ…thì khi lũ tới, trong khi chờ đợi cứu hộ, người dân, nhất là trẻ em, phụ nữ, người già yếu…có thể chủ động chung sống với lũ, không đến nỗi phải chết oan uổng như những ngày qua? Có quá khó không khi phòng hộ cho người dân, bằng một giải pháp đơn giản và không quá đắt ấy?

Lông hồng và… ngàn cân

Và với cái đà tranh cãi giữa hai ông “Thiếu gia” đang hoành hành ngang dọc ở bất cứ lĩnh vực nào hiện nay, xã hội ta lại đang phải lắng nghe, phải chuẩn bị một cái cầu trục khác – cỡ đại.

Bởi cái con tàu khổng lồ Vinashin vẫn chưa thoát khỏi nguy cơ bị chìm, trong khi hai ông Thiếu Lương tâm và Thiếu Trách nhiệm thì vẫn chưa tìm ra.

Nguyên Bí thư Nghệ An Trần Văn Hằng đưa ra con số, trận lũ lụt chưa từng có trong lịch sử Hà Tĩnh và Quảng Bình đã xóa sổ 20 xã, thiệt hại hàng nghìn tỷ đồng, tương đương với “xóa sổ” cả một tỉnh. Vậy nhưng, so với thiệt hại 86 nghìn tỷ đồng mà Vinashin gây ra thì chưa thấm vào đâu. Ông Hằng đặt câu hỏi: “Quan trọng nhất là sau đây xử lý thế nào? Tiếp sau Vinashin sẽ là ai?”

Ai sẽ trả lời cho các đại biểu QH- cũng chính là trả lời cho dân đây?

Cho dù Thủ tướng đã thẳng thắn đứng ra nhận trách nhiệm về phía Chính phủ, thế nhưng sự tiêu tan gần một trăm ngàn tỷ  đồng mồ hôi nước mắt của nhân dân từ sự yếu kém của bộ máy điều hành Vinashin đã là con dao sắc, cứa vào tâm khảm những đại biểu Quốc hội vốn “lành như đất” như xưa nay người dân thường nhận xét, khiến cho họ phải dũng cảm kêu lên. Đó thực ra cũng là tiếng kêu bi thương của người dân trước tổn thất nghiêm trọng này.

Con tàu Vinashin  lại mới được ‘trục vớt’, Ảnh VietNamNet

Trong khi đó, thú thực, dù cố bám theo các sự kiện, nhưng người viết bài này cũng hoa cả mắt, đau cả đầu vì các lý lẽ tranh cãi, từ các phía, các cơ quan chức năng tới tấp đổ lên đầu Vinashin, lúc này đã nằm bẹp dúm dó, đầy nuối tiếc – “Ôi thời bạo liệt nay còn đâu?”. Bạo thì đã mất, chỉ còn…liệt mà thôi!

Ngày 25-10, trong báo cáo gửi tới đại biểu QH, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp QH dẫn lại chuyện Vinashin “Như một điển hình cho việc tuy có phát hiện dấu hiệu tội phạm nhưng không xử lý, ngăn chặn kịp thời.

Ủy ban Tư phápQH đánh giá, qua 11 lần thanh tra, kiểm toán những sai phạmNhưng Chính phủ và các cơ quan chức năng không biết, không ai chịu trách nhiệm. Xã hội và cử tri rất bức xúc cho rằng có sự bao che cho những việc làm sai trái, vi phạm pháp luật của Vinashin làm thiệt hại lớn đến tiền và tài sản của nhà nước”.

Ủy ban Tư pháp lưu ý trong quá trình thực hiện nhiệm vụ thanh tra, Kiểm toán Nhà nước các cấp đã phát hiện nhiều sai phạm, kiến nghị thu hồi nhiều tiền và tài sản nhưng Kiểm toán Nhà nước không chuyển cơ quan có thẩm quyền xử lý hình sự một trường hợp nào.

Số vụ việc được cơ quan thanh tra chuyển cho cơ quan điều tra cũng rất ít.

Thêm vào đó, một số cán bộ kiểm toán đã vi phạm quy tắc đạo đức nghề nghiệp, vi phạm pháp luật, có hành vi tham nhũng

Ngay chiều 25-10, đến lượt cơ quan Kiểm toán Nhà nước phản bác. Theo ông Vương Đình Huệ, Tổng KTNN cho hay, Kiểm toán Nhà nước (KTNN) từng nhiều lần lên kế hoạch kiểm toán, ngay từ khi Vinashin còn chưa nâng cấp lên tập đoàn.

Từ lúc Vinashin đi vào hoạt động (2006) đến nay, KTNN đã 2 lần xây dựng kế hoạch kiểm toán đối với tập đoàn này…Tuy nhiên, kế hoạch này lại tiếp tục bị “trì hoãn” bởi không được phê duyệt.

Khi gửi cho Thanh tra Chính phủ, thì “Thanh tra Chính phủ thấy có sự trùng lặp về một số lĩnh vực và đối tượng kiểm toán”.

Và thú thực, người viết bài này cũng nghĩ mãi về câu phát ngôn cực kỳ ấn tượng của ông Nguyễn Đức Kiên, Ủy viên Ủy ban Kinh tế QH trên báo VnExpress, ngày 21-10  rằng, Vinashin đã “phá sản theo kiểu Việt Nam”. Nghĩa là người lao động không bị đẩy ra đường, các khoản nợ ngân hàng vẫn được đảm bảo… và Chính phủ vẫn giữ được sự ổn định vĩ mô”.

Nhưng thưa bác Nguyễn Đức Kiên, ở các nước tư bản, doanh nghiệp phá sản, người lao động bị đẩy ra đường, và phải hưởng lương thất nghiệp. Còn ở ta, người lao động ở Vinashin vẫn không bị đẩy ra đường, các khoản nợ ngân hàng vẫn được bảo đảm…thì tiền đó là tiền thuế của nhân dân, của toàn xã hội đóng, hay là quỹ riêng của Nhà nước?

Và trong khi một số đại biểu trách Chính phủ, thì có lẽ, cũng nên nhìn nhận lại trách nhiệm giám sát của Quốc hội khi từ cách đây vài năm, các chuyên gia trong và ngoài nước đã cảnh báo mạnh mẽ về những bất ổn của mô hình Vinashin.

Dư luận cũng có quyền đặt câu hỏi về trách nhiệm của các cơ quan ban Đảng, những đầu mối nắm quản lý các nhân sự đứng đầu các tập đoàn như ông Phạm Thanh Bình, người đã bị bắt vì những sai phạm ở Vinashin.

Hay có lẽ vì mô hình quản lý tập đoàn nhà nước “kiểu Việt Nam”, phá sản “theo kiểu Việt Nam”, mà trách nhiệm quản lý cũng theo “kiểu Việt Nam”, chẳng giống ai, quá nhiều đầu mối chịu trách nhiệm, chẳng biết cá nhân nào phải chịu trách nhiệm?

Có lẽ, chưa bao giờ xã hội ta, nhân dân ta buộc phải đóng hộ cho Nhà nước một khoản “học phí” khổng lồ đến vậy.

Và cho dù, các đại biểu QH đã thẳng thắn đề cập đến “văn hóa từ chức” nhưng xem ra văn hóa này ở xã hội ta, còn là của “quý và hiếm”. Với các nước văn minh trên thế giới, người ta hành xử theo kiểu trách nhiệm “nặng ngàn cân” và việc từ chức “nhẹ như lông hồng”.

Còn ở ta, thì có khi trách nhiệm “nhẹ như lông hồng”, và từ chức lại “nặng ngàn cân”. Khổ thế đấy!

Chợt nhớ nụ cười hóm của nhà phê bình văn học Hoàng Ngọc Hiến: “Tại cái nước Việt mình nó thế”.

Kim Dung.

Bài đăng trên Tuần Việt Nam

Advertisements

73 Responses to Hai vị “Thiếu gia” và “lông hồng… ngàn cân”

  1. Hiệu Minh says:

    “Lông hồng” của KD được nhiều hít lắm đó. Át vía luôn chủ nhà. Chúc mừng 🙂

    Kể chuyện “lông”. Thời xưa có áo lông Đức (Đông Đức) rất nổi tiếng. Gọi là lông nhưng thực chất là bông gì đó, họ làm giống lông.

    Có chị Thủy cùng cơ quan được chồng tặng cho cái áo lông. Bả đến VP khoe khắp lượt. Đến lượt HM thì được HM vuốt ve và bảo “Lông bà Thủy mịn thật”. Từ đó bà ít mặc áo này đến cơ quan 🙂

    • Kim Dung says:

      Cua à: Bài vở thì ko nhớ, toàn nhớ chuyện “lông hồng”.

      Còn đây là chuyện thật ở cơ quan cũ của KD: Có một bác, được con mua cho cái áo lông Đức. Không hiểu sao, đằng sau cổ áo của bác í lại có hẳn một hình tam giác cân, và có toàn một loại lông hồng, đúng như HM tả. Và ổng khoái nhất là mặc chiếc áo đó. Đi dâu, chào ai xong, ổng quay lưng lại cho người đối diện nhìn và hỏi: Có …giống ko, và cười tít mắt:)))

  2. thaydoi73 says:

    Trái cấm bauxit ở tây nguyên và chiếc máy cái Vinasin đã đi không đúng như dự định, và định hướng dư luận của các quan của Việt Nam, bauxit thì làm dân trí thức nổi đóa lên đòi sống chết với nó, cơ hồ như sắp xảy ra một cuộc chiến truyền thông giữa nhân dân và các quan của TKV, Bộ công thương.
    Nhưng nhãn tiến cái đơn kiến nghị đợt này của một bộ phận trí thức, đã làm vô hiệu hóa cái quyết định oái oăm của chính phủ nhằm bịt miệng những người định khiếu kiện đông người,vì chưa đưa vào thực thi thì nó gặp ngay cái đám người phản đổi khai thác bauxit ở Tây nguyên, mà đám này to quá lên các quan đâm ra lo là phải, và họ còn được minh chứng bằng cái bãi bùn đỏ đang hoành hành ở Hung-ga-ri lên các quan của Việt nam đâm ra buồn Như bác Lê Quang Dương đã tâm sự trên diễn đàn VR500,nếu dự án khai thác bauxit ở Tây nguyên bị dừng lại, cá nhân em cho rằng rất mong nhiều quan buồn để cho gần 90 triệu dân việt nam vui là bác có công với cách mạng rồi, và em sẽ bầu cho bác một phiếu để bác tiến xa trên con đường hoạn nộ của mình.
    Trong gần 6 năm Vinasin lên tập một cái tên đình đám được các bác quan to, cao cấp che trở, độ lượng bơm tiền thuế của nhân dân lên tới cỡ ngót nghét 100 nghìn tỷ đồng để hoạt động, giả như số tiền đó vào tay một bác nông dân bất kì đưa nó vào tiết kiệm cũng sinh lời và giảm cho kinh tế việt đỡ thụt lùi cỡ khoảng 2 năm, nhưng tại sao vậy các quan của chình phủ trải qua ngót nghét 10 cuộc thanh tra lớn nhỏ nhưng chả phát hiện được sai phạm nào tài thật, một blogger vừa ho he nói xấu cán bộ trung kiên của Bộ công An thì lập tức một vài vị tướng công an bắt ngay, em phải công nhận các bác công an tài thật chỉ bắt được vụ nhỏ còn các Vụ cỡ như Vinasin, đó là trái cấm trên vườn địa đàng của các quan cấp cao lên các bác chả dám ra tay, mà nếu có thì cũng bị chặt ngay, vì nó đang là cỗ máy cái nhưng động cơ chính không hoạt động, lên đáng khen cho các bác chỉ bắt dân đen không bắt quan được.
    Vì vậy em rất tâm đắc với câu nói của một bác quan của quốc hội nói rằng Vina sin phá sản theo kiểu Việt nam, vì vậy trên con đường tìm kiếm một nền dân chủ thực sự cho xã hội Việt Nam hiện nay kể cũng khó lắm thay.

  3. NORWAY says:

    Tu OSLO xin gui loi chao den bac HM va chi KD .
    Mot nguoi quen.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Norway. Chúc bác sức khỏe, vui vẻ và may mắn ở đất nước Nauy văn minh, tuy rằng, KD vẫn chưa nhận ra được bác

      • NORWAY says:

        Ha ha ,chị ko biết là phải thôi .Lẽ ra em phải viết “Một người quen “thì chị biết ngay .
        Em có việc phải sang đây mấy ngày ,gặp lại bạn từ thủa hàn vi(đã20năm) .Nauy rất
        đẹp,mức sống cao hơn HL 3 lần .
        LV chào chị nha .

  4. Dzung says:

    2. Chà đồ nhôm:

    Nếu bạn ghé vô những tiệm bán bánh donut ở miền Nam Cali, bạn sẽ thấy phần lớn là do người gốc Miên làm chủ. Tiệm/ cây xăng thì sẽ gặp bác Á Rập hay Pakistan. Tiệm ăn có nhiều người Hoa, người Việt đứng tên và sẽ thiếu sót lớn nếu không có bóng dáng người Việt trong các tiệm làm đẹp, beauty salon.
    Lý do đơn giản là những người nầy bắt đầu làm công trong các tiệm loại đó khi mới nhập cư qua đây. Sau khi họ học được phương cách làm ăn, biết nguồn hàng cung cấp, biết đối tượng mua và tích lũy được tiền vốn, rồi mở tiệm. Đấy là một bài học kinh tế nhập môn nếu muốn làm thương mại thành công.

    Phải có một đội ngũ tay nghề giỏi thì mới nói chuyện tự mình làm kinh doanh. Trung Quốc học nghề từ việc làm thuê, gia công cho các hãng phương Tây. VN cũng có thể đi đường đó và hay hơn là thay đổi cách giáo dục.
    Tôi không tin sinh viên VN dở. Đã lọt vào được những trường Đại Học lớn là có bản lỉnh rồi. Kiến thức chuyên môn thì ở đâu cũng vậy, phần lớn là thành quả của thế kỷ 18-20. Đại học nên khuyến khích tự học và nhất là phải có hành, phải đi đôi với hành. Thuở tôi đi học, thầy tôi là những vị đã ra trường từ Úc, Mỹ hay Canada. Họ chưa chắc đã thông minh hơn những thầy có xuất xứ đào tạo khác, nhưng cách họ dạy thì khác. Thầy khuyên mấy thằng học khá nên lập nhóm để giúp thầy trong những nghiên cứu, những dự án mà nhà trường nhận từ bên ngoài. Hết việc thì được phân công đi làm chuyện lặt vặt cho đàn anh sắp ra trường. Bị bóc lột sức lao động để những đàn anh có thêm chút thì giờ đi dê gái, đi cà phê nhưng bù lại chúng tôi cũng học được rất nhiều.

    Kiểu học nầy, ra trường sinh viên không ngẩn ngơ lắc qua, lắc lại như một cái đầu vịt mỗi sáng bị đẩy ra đồng kiếm ăn, mà đã có kinh nghiệm, tự tin. Đây là cái lợi khi đi phỏng vấn xin việc nhất là trong thời buổi rất cạnh tranh nầy khi những hãng lớn không muốn bỏ tiền để huấn luyện những kỹ sư sữa.

    Không có kỹ năng gì nhưng đem một đống tiền to đùng để mở hãng độc quyền thì thất bại là cái chắc. Cái trả giá cho “mẹ thành công” kiểu nầy quá lớn. Con cháu trở thành dân “da đỏ” hết.

    Trong buổi giao thời, khi họ Trịnh “hy vọng đã vương lên trong lòng anh, trong lòng tôi, trong cuộc sống”, đã “em ra đi nơi nầy vẫn thế”, đã “những cơn mưa đầu mùa thì ở đâu cũng có”, bọn sinh viên “học lầm thế kỷ” chúng tôi thường đem những cuốn sách quý ra chợ sách cũ góc đường Trần hưng đạo/ Calmette để bán. Hết sách thì đem những bộ đồ hippie, cao bồi hay đôi giày da cao cổ với fermature bên hông không hợp thời lên thảy ở khu Dân sinh gần chợ Cầu muối. Kiểu “kinh doanh” đó gọi là chà đồ nhôm. Đem đồ trong nhà ra bán là để giải quyết những khó khăn, để giải quyết những cơn nhức đầu vì đói khi học khuya.

    Phải công nhận, hiệu quả kinh tế trước mắt là mấy bà trên chợ Hòa Hưng bán được vài nải chuối, tiệm bán bánh mì quốc doanh cuối đường Hai bà Trưng bán được vài ổ bánh mì thịt nguội, nhưng sau đó thì sao?
    Chà đồ nhôm không phải là một quốc sách để làm mạnh kinh tế.

  5. Vũ Thế Phan says:

    Chào chị KD & anh HM,

    Anh chị đồng ý đưa bài ni lên đồng nghĩa với Không Sợ Trái Cấm. Nói thế vì:
    ‘Về mặt lý thuyết…’: Sợ thì đừng mần, mần thì đừng sợ, nhưng trong thực tế ‘than ôi’ đã được/bị bóc…tách, rằng chính giữa Họ với nhau, nói gì cũng phải lấm la, lấm lét sao cho phải đạo, cho đúng lề. Chẳng biết ý Phật ra sao nhưng bá tánh chỉ ngay ngáy sợ chư bồ tát mà phật ý thì phiền, phiền lắm lắm.

    Lưu ý : Bài « Về mặt lý thuyết, than ôi – 26/10/10 » trên Quêchoa của bọ Lập đã bị/được bóc mất (30/10/10)

    • Kim Dung says:

      Chào Vũ Thế Phan. Mình ko hiểu hết ý tứ của VTP. Bài viết này đã đăng trên TuânVietNam. Một bài báo, có thể nói những cái xấu, những cái dở, thậm chí phê phán, lên án…Nhưng ko nên kích động, và ko được làm lộ bí mật an ninh quốc gia. Đó là những quy định, và bài học vỡ lòng của nghề làm báo. Mà chắc là quốc gia nào cũng vậy thôi, kể cả Mỹ là nước được coi là rất tự do.

      • Vũ Thế Phan says:

        Chào chị KD,

        Comment của VTP có hai ý: 1/ trong hiện tình tại VN, bài này của chị thuộc tạng dễ gây nhột cho những bồ tát da mặt thì dày nhưng lớp da ở dưới cánh tay hơi mỏng nên rất sợ bị cù ; 2/ lưu ý các « chủ nhà » về trường hợp bên QueChoa : bọ Lập làm cỗ cho ma cả tuần nay, bài « về mặt lý thuyết, than ôi » đã không còn (đương nhiên chị KD và anh HM đã biết). Tóm lại, mình chỉ hơi hơi ngại cho quí chủ nhà thôi. Trên Blog mới có nhiều comment « không sợ » nên đáng đọc, mấy ai rảnh mà comment trên « chính thống », TuanVN không ngoại lệ. Kính, VTP.

  6. chí phèoHN says:

    Đúng là “Tại cái nước Việt mình nó thế” như nụ cười hóm hỉnh của bác Hoàng Ngọc Hiến. Em biết bác Hoàng Ngọc Hiến là bạn thân của bác Nguyễn Đăng Mạnh qua hồi ký của bác Mạnh. Đọc hồi kí của bác Mạnh em rất phục bác Hiến. Bác Hoàng Ngọc Hiến nói quá đúng.
    Nếu cái nước Việt này không có những sự thay đổi, đổi mới lành mạnh, không dám thay đổi, không dám nhìn ra TG mà học tập các nước đáng để học theo thì sẽ mài “ì ạch, lận đận”. Sẽ càng bị bỏ lại dài ở phía sau trên bản TG. Vì các nước khác người ta đi trước mình nhiều năm nhưng người ta đang chạy còn mình thì đi bộ nhưng còn bị những lực cản vô hình kéo lùi lại lên đi càng chậm. Nếu không thay đổi, không dám thay đổi, không dám đối diện với thực tại thì không thể có những điều tốt đẹp đến với nước Việt được.
    Nếu cứ như thực tại thì 10-20-30 năm nữa nước Việt sẽ như thế nào? Và cả dân tộc này lại phải oằn mình, gồng mình gánh chịu chăng? Vẫn bị các nước trên bỏ lại càng xa chăng?

    • Kim Dung says:

      Dứt khoát sẽ phải thay đổi, phải đổi mới tiếp, như Chí Phèo HN nói, một cách lành mạnh. Chứ dân tộc mình quá nhiều khổ đau rồi. Những bài học kiểu Vinashin cay đắng buộc phải nhỉn thẳng vào sự thật, nếu ko quả là có lỗi với nhân dân

  7. ua chầu chầu, Nguyễn Kuang Nập là ông mô rứa hè?

    • Kim Dung says:

      Chào Bọ. KD ko biết là ai. Chắc hâm mộ Bọ quá nên “đóng giả Bọ” mờ!

    • Nguyễn Kuang Nập says:

      Là người hơn bác rùi, bác chỉ là nhà văn, nhà biên kịch và bloger thui, còn em thì là là văn, nhà báo, nhà thơ, hoạ sĩ, nhà viết kịnh (cả tuồng cheo cải lương, phim truyền hình lẫn phim truyện lẫn phim hoạt hình, nhạc sĩ, nha sĩ, bác sĩ, giám đốc, tổng biên tập báo bắp cải, trung uý quân đội, thiếu uý công an ….chủ tịch vài hội nghề nghiệp nữa …
      Bác Lập xịn sợ Nập dởm tui chưa?

  8. Nguyễn Kuang Nập says:

    Mấy hôm ni ngồi mô cũng nghe nói chuyện bùn đỏ, hết nói chuyện khô lại quay sang chuyện ướt, nhiều khi cãi nhau toé khói. Người nói khô thì khó và khổ lắm, ướt thôi. Người nói đúng rồi đúng rồi, khô thì còn xơ múi gì nữa, đã khô lại còn đắt, ai thèm! Cãi và cười, rất vui. Từ chuyện bùn đỏ lại quẹo sang chuyện yêu đương thế mới kì. Tối qua nhậu ở quán 36 bờ kè, một ông nhạc sĩ trẻ đẹp trai nhắn tin cho cô bồ: “ Tối nay anh đến thăm em được không”. Cô bồ reply:” Ui không không, em đang bùn đỏ”. Anh nhạc sĩ vẫn không chịu, nhắn tiếp: ” Em yên tâm đi, về mặt lý thuyết đảm bảo an toàn.” Cô bồ reply: ” Em thèm vào cái lý thuyết của anh, làm liều rong kinh thì chết” Cả hội ôm bụng cười rũ. Tui tức cảnh mần thơ, không phải mần cả bài thơ, chỉ mần được một câu thôi:” Ngày đất nước rong kinh tôi ngồi khóc”. Cả hội khen hay hay. Ông Kwan còn tuyên bố khi anh triển lãm tranh thì cuộc triển lãm của anh sẽ có tên là Rong kinh. Kwan sẽ treo câu thơ: Ngày đất nước rong kinh tôi ngồi khóc làm cái slogan cho cuộc triển lãm của mình.

    Về nhà nằm cứ cười mãi, không hiểu sao mình lại có câu thơ hay thế, he he.

    Quechoa_Bờ nốc

  9. chí phèoHN says:

    1 bài viết sắc hơn dao cạo râu của các đấng mày râu quân tử. Các đấng nam nhi đại trượng phu, anh hùng cái thế trên giang hồ mạng đọc được bài này chỉ có nói được 2 từ “hay tuyệt cú mèo”.

    Chị Kim Dung đúng là đẹp người lại đẹp cả nết, người như chị KD bây giờ là hiếm có khó tìm lắm đây. Viết đúng những gì đang diễn ra, không tránh lé, 1 cây bút chính luận sâu sắc trong sáng ngay thẳng không nhiều trong làng báo chính thống hiện nay. Nói thật em đọc nhiều bài về bô xít nhưng chưa bài nào “Trái cấm” bô xít sắc như bài này.

    Em nghe giang hồ đồn con tàu Vi Na Xin âm hơn 100000 nghìn tỉ, hông biết có đúng ko nữa?

    1 fan của Kim Dung – Hiệu Minh
    HN 10:40AM. 30-10-2010

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Chí Phèo HN. Nhưng mình chỉ cố gắng làm sao viết cho công tâm thôi, CP à. Và vì là vấn đề quá nhạy cảm nên viết mệt lắm. Viết xong, rất mệt và buồn.
      Mệt vì vấn đề. Và buồn cho đất nước mình.

  10. Lây lất says:

    Đồng ý với KD, nhưng nếu ông Khải đừng là Phó Chủ nhiệm UB Khoa học Công Nghệ và Môi Trường cuả Quốc Hội và chưa là một người trí thức -vì có học vị tiến sĩ- thì người khác, có lẽ, thông cảm được những suy nghĩ cuả ông ấy. Bởi lẽ, giới trí thức có một ảnh hưởng nhất định và không nhỏ cho sự cường thịnh cuả một đất nước.

    • Kim Dung says:

      Đến lượt đ/c KD đồng ý với đ/c Lây Lất

    • người qua đường HN says:

      Khó thế đấy!
      “Trí Thức “của VN thời nay không thiếu những kẻ mua bằng cấp, khi ăn phải bả lợi quyền lài “Ngủ” quên luôn trên lợi ích sống còn của dân tộc.

      Chẳng thiếu gì “, GS, TS” tham gia chấp chính , khoác áo trí thức cho dễ làm chính trị , để góp phần làm nghèo đất nước một cách có hiệu quả đấy thôi.
      Đến như cái ông TS, PTT Thiện Nhân gì đó, sau một hồi khấy đảo nồi lẩu GD ,rốt cuộc các bậc phụ huynh phải chi thêm cả đôi lần học phí . GD trở thành một gánh nặng chi phí nợ nần căn bản của người dân!
      VN đã có được một đội ngũ trí thức, sỹ phu theo đúng nghĩa của nó?

      • Kim Dung says:

        To bác NQD HN: Những người trí thức thực sự như bác nói, cũng vẫn có nhưng chắc chỉ số ít.

        Còn điều bác nói về một số vị trí thức ngủ quên trên lợi ích thì lại ko thiếu. Có lần, KD có comm bên QC của Bọ Lập, nói về sự tha hóa của trí thức khi tham gia vào bộ máy. Phải có sự công bằng thế này: Có ko ít vị khi tham gia vào cơ chế quản lý, thì tự nhiên các vị ấy tự biến mình đi trước. Đổ tại cho cơ chế chưa chắc đã đúng, nếu thực sự họ có tâm, có tầm, có nhân cách vì dân vì nước thực sự.

        Đổ tại cho cơ chế là thứ đổ tại dễ nhất vì cơ chế nó ko có miệng, mồm để cãi, nhưng chính các vị ấy có khi tự tha hóa trước vì cái bả vinh thân phì gia, vì lợi ích riêng của mình, của gia đình mình trước.

        Và KD rất khinh những kẻ nhân danh trí thức, nói những điều có vẻ cao cả, nhưng nếu có thể “kiếm chắc” là ko từ!

  11. Người quan sát says:

    Trên blog HM toàn các bác “không trẻ” tán tỉnh nhau, sao mà đằm thắm thế. Các em trẻ thì chẳng thấy ai.

    • Kim Dung says:

      Gừng càng già càng…Say, bác à. Mà bác NQS cũng “rứa”:)))
      Chúc bác sức khỏe, tâm hồn luôn trẻ, để comm luôn…phê.

      Hế…hế..hế (cười theo kiểu Mục Đồng QC)

  12. Tran Muc says:

    Dan gay tai voi

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Tran Muc. Nhưng voi lại là giống thông minh nhất trong các loài đó, bác ơi. Và voi cũng có trí nhớ cực lâu luôn.

      Hình như bác…giải nghệ ở Nhật Tân:))). Chúc bác TM những ngày nghỉ thư thái nhé.

  13. Da qui says:

    Ôi oan cho anh Hiệu Minh quá đi mất , huhu ! Thật chẳng khác nào nỗi oan của nàng Thị Kính anh HM nhỉ ? Xin chân thành chúc anh Hiệu Minh và Kì Duyên xinh đẹp trong mối ” liên kết ” tuyệt vời !

    • Da qui says:

      Ôi lẽ ra cái còm này phải ở dưới còm của KD ” Mà ghen với người đẹp Dã quì kia . ai bảo cơ , HM ơi !” . Thì ” nó ” lại leo tót lên đây , huhu ! Xin lỗi Chủ nhà nhiều nha !

      • Kim Dung says:

        “Đến đây thì ở lại đây
        Bao giờ tốt rễ, xanh cây…HM vẫn ko cho về” (Nhại cụ Xuân Sách một tí. Mong cụ tha lỗi cho những kẻ đang …tái xuân). He…he…

    • Người quan sát says:

      Hồi trước ở cơ quan tôi có chuyện phát triển đảng trong thanh niên trẻ. Đại loại mỗi đảng viên phải bồi dưỡng vài thanh niên. Có một bác bồi dưỡng thế nào mà đảng viên thì chẳng thấy đâu nhưng lại thấy nhi đồng xuất hiện 🙂

      Chị KD “bồi dưỡng” bác HM thì không hiểu có ra…thiếu nhi?

      • Kim Dung says:

        Hớ…hớ…bác NQS à. KD ko phải là đảng viên, nên ko được bồi dưỡng. Còn HM mới đủ tiêu chuẩn bồi dưỡng quần chúng, và hiện đã ra… 2 “đảng viên” nhí

  14. Vũ Thế Phan says:

    Trái cấm, nhưng Cấm là trái. Dzậy mà phải nghe theo, thiệt tình.

    • Kim Dung says:

      Một cái comm chơi chữ thú vị và ý nghĩa. Cảm ơn Vũ thế Phan

  15. Lây lất says:

    Không tùy tiện đình chỉ dự án, đó là ý cuả TS Nghiêm Vũ Khải- Phó CN UB Khoa học CN và MT cuả QH. Theo ông Khải, những người phản đối dự án Beauxite vì họ lo chưa làm xong hồ chưá bùn đỏ mà cứ đưa và SX. ( Dường như, ông TS này ở “trên trển” mới xuống nên chưa nắm bắt được vấn đề mà phát biểu lung tung? Họ sợ sự cố xảy ra với cái hồ chứa đầy bùn đỏ kia chịu không nỗi với các diễn biến khó lường cuả thiên nhiên mà đem tai hoạ đến cho hàng chục triệu con người lẫn sinh thái môi trường cuả cả một vùng đất rộng lớn, thưa ông!) Ông còn cho rằng, rủi ro thì phải tính, nhưng cái gì cũng giả thiết là không được. ( Trời ạ, làm dự án quan trọng ảnh hưởng đến sự sống còn cuả một vùng đất rộng lớn chưá hàng chục triệu sinh linh mà không đặt giả thiết thì xin hỏi, khi sự cố bùn đỏ xảy ra -ngoài dự kiến- các ông đối phó bằng cách nào? Với cơn lũ lụt miền trung vừa qua, các ông đã thấy ta có các phương tiện cứu hộ quá “hiện đại” rồi chứ? Tính đến rủi ro về mặt kỹ thuật là một chuyện -vì kỹ thuật TQ có độ tin cậy không cao- và đưa ra giả thiết sự cố xảy ra để tìm biện pháp đối phó là một chuyện khác, thưa ông.) Và ông nói, nếu xảy ra vấn đề gì thì xử lý theo pháp luật hiện hành! (Xin lỗi, bất quá chỉ thí vài em ra đứng “dựa cột”, còn tác hại cuả bùn đỏ về lâu dài, các ông tính sao?) Cuối cùng, ông cho rằng, vì QH có nhiều việc quan trọng phải bàn nên không đưa vấn đề này vào CT nghị sự được ! (Thưa ông, thế nào mới là quan trọng? Khi sự cố xảy ra ảnh hưởng đến cuộc sống cuả hàng chục triệu con người có quan trọng không? Tàn phá hệ sinh thái cả một vùng đất rộng lớn cuả Tổ Quốc có quan trọng không? Kể cả, hiệu quả KT kém cùng an ninh quốc phòng bị đe dọa -theo như đánh giá cuả giới chuyên môn và các vị tướng lĩnh CM lão thành- cũng chưa là cây đinh, con tán gì phải không ,thưa ông? Có lẽ, cần kiểm tra trình độ học thuật cuả ông TS vì có thể bằng TS là thật do các nước XHCN cấp, nhưng học thuật thì…!)

    • Kim Dung says:

      Đó cũng mới chỉ là một ý kiến của những người bênh vực cho bô xít thôi, Lây Lất à. Nhưng cũng có ko ít ý kiến phản biện rất khoa học, xác đáng khác, để các bác lãnh đạo lắng nghe- 2 tai- 2 phía- 2 chiều, để có quyết định sáng suốt nhất.

      Chứ sự bất ổn trong xã hội, thì trước hết cũng là bất hạnh cho người lãnh đạo, LL à.

  16. Thach says:

    Vô cùng cám ơn anh Hiệu Minh- chị Kim Dung!

    • Kim Dung says:

      Rất cảm ơn Thach vì cái comm ngắn mà nói nhiều điều…Mong được bác ghé “nhà” HM và chia sẻ

  17. người qua đường HN says:

    “Tự lúc nào, BX bỗng như một “trái cấm”. Thèm “đụng chạm” lắm, nhưng đố dám ai, kể cả không ít bác trí thức rất ga lăng, đào hoa, đang độ… hồi xuân, dám mon men đến gần.
    Thế nhưng mới đây, sau những tháng ngày im ắng, ấm ức, bỗng “trái cấm” BX bị “lộ hàng”, ….”

    Hãy xin bàn rộng ra về các loại Trái Cấm.
    Khi người đẹp có cớ để bàn về trái cấm và trái ấy đã lộ hàng, thì không nhẽ còn bị cấm “đụng chạm”, hỡi các Còm sĩ ga lăng, đào hoa, đang độ hồi xuân đều có thể mon men tiếp cận trái cấm mà bạn tưởng tượng ra từ lề phải hay lề trái đều được cả !
    Mà Trái Cấm cấm ai thèm đụng đến thì nó có còn là Trái Cấm nữa không nhỉ ?
    Xin hỏi người đẹp một câu!

    • Kim Dung says:

      He…he…Bác Người Qua đường HN hôm nay có gì đó rất “loãng moạn”, cứ liên tưởng ‘trái cấm” suốt. Hay là mùa thu sắp tàn, như bác Say miêu tả, khiến lòng bác NQD bất an. Nghi lắm.

      KD xin chuyển lại câu hỏi này cho các bác, cho em gái HH, và Nàng Cải. Cải ơi, Cải đâu rùi!

      • người qua đường HN says:

        Cuộc sống có nhiều điều cấm kỵ quá. Ngay cả Ha nội cũng có hẳn một ngõ tên gọi ; Cấm Chỉ cơ đấy!!!.
        Rồi Thanh tra cấm viết đơn khiếu kiện đông người.
        Giới báo chí thì cấm đi trên lề trái. Rồi từ lề trái lại sinh ra Trái Cấm, cấm đụng chạm mặc dù giao thông ùn tắc và bế tắc luôn gây va chạm tai nạn kinh hoàng. Có cách gì câm được tai nạn giao thông tại VN không nhỉ ?

        Lẩn thẩn thế nào lại đi hỏi người đẹp một câu chẳng “loãng moạn” gì ! Ấy là khi đang bị kẹt xe HN giữa một chiều Thu mà chẳng Thu tý nào, đầy bức xúc như nằm trong một tổ kiến lửa bị đốt từ mọi phía.
        Dù sao cũng xin chào nhà Báo(chứ không phải Hổ) xinh đẹp Kim Dung và xin chúc mừng chị vì sự mến mộ của Còm sỹ và công chúng gần xa!
        .

      • Da qui says:

        Kỳ Duyên ui , Cải đây ( nhưng nói nhỏ thôi kẻo anh HM lại e hèm nha , hihi !)
        Thế nàng ko nhớ ( vẫn nói nhỏ nhé ) là ” chàng ” đã nói gì sao :

        ” Mùa Thu đã chết , em nhớ cho
        Mùa Thu đã chết , em nhớ cho
        Mùa Thu đã chết đã chết rồi
        Em nhớ cho
        Em nhớ cho ! ”

        Hehe , chắc ” chàng ” lại đang cháy lòng vì Kì Duyên xinh đẹp đây ! Cuối tuần vui nha KD !

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn NQDHN: Thật ra KD hiểu hết những điều NQDHN nói đó. Đó cũng là nõi đau của người cầm bút. Nhưng có được sự chia sẻ của của bác với HM, với KD, có lẽ mỗi người chúng ta sẽ vợi đi chút ít, và ấm lòng hơn chút ít, bác nhỉ? Sự ấm lòng khi có được sự đồng cảm, dù ta luôn phải đối mặt với những cái làm ta đau…

        Cải ơi. Sao Cải nhớ nhiều thế…hi…hi…mà KD chẳng nhớ được gì những điều mà cái nhà anh chàng í nói. Hay vì cái nhà anh í chỉ nói với Cải thôi:)))
        Chúc Cải những ngày nghỉ cuối tuần thảnh thơi, vui vẻ nhé

  18. Vũ Thế Phan says:

    @HoaiHuong:

    Trên lý thuyết, tôi chỉ có thể ngoi lên thành y tá trưởng, nhưng trong thực hành do chuyên tu chưa ‘đặc sản’ nên đành phải hy sinh làm « thành viên cao nhất của chính phủ » !

  19. Gà còi says:

    Thanks KD dũng cảm.
    Hi vọng lời nói phải củ cải biết lắng nghe.
    Mình cũng hãi cái món cháo bùn đỏ ấy lắm . Phận nghèo , biết chạy đâu nếu thảm họa xảy ra.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Gà Còi. KD trái lại, chẳng dũng cảm gì đâu, cũng hèn lắm bác à.
      Chỉ có điều, bài viết có thể sâu sắc, có thể nông cạn, do năng lực, hoặc nhận thức, cảm xúc, của mình hạn chế, nhưng ko bao giờ viết dối trá. Xấu hổ lắm!

  20. hoai huong says:

    Chị yêu ơi, đọc mấy cái “còm” của mấy “nhân” hình như cùng iu Chị mà thấy nở mũi. Chị yêu KD y như nam châm, lực hút cực kỳ thâm hậu.
    Đọc trên VNN- Tuần VN (Phát ngôn-Hành động ấn tượng) hôm nay thấy đã quá, dù chưa thỏa mãn lắm, vì vẫn còn ấm ức nhiều điều. Ví dụ như: vụ Bauxit sao chưa thấy thành viên cao nhất của Chính phủ lên tiếng chính thức mà chỉ tòan đưa các cấp dưới với những lời phát biểu không có chút nào thuyết phục về vấn đề khoa học, nói lấy được. Vụ Vinashin và nhiều vụ khác thuộc doanh nghiệp Nhà nước nếu tổng kiểm tóan, thanh tra thì sẽ đưa ra con số thất thóat bao nhiêu tiền- có thể xây dựng được bao nhiêu trừong học, bệnh viện..? Cứu đói được bao nhiêu người dân vùng sâu vùng xa?…Nhiều lắm, mà thôi, nói nữa sẽ làm hỏng tâm trạng cuối tuần, hỏng trạng thái lâng lâng say sưa khi vào blog HM.
    Chị yêu ơi, cuối tuần nhớ dành ra một chút thời gian chăm sóc sắc đẹp, thư giãn, mỉm cời nhiều với những “còm sĩ” gửi Chị yêu những lời “trữ tình, thơ mộng, sang trọng”. Hi hi.
    Chúc cả HM có được những ngày cuối tuần thật nhiều cái “liếc mắt” với các người đẹp trên blog của HM.

    • Kim Dung says:

      He…he..Cảm ơn em gái HH. Em à, đây là vấn đề cực kỳ nhạy cảm. Có quá nhiều áp lực và tranh cãi của các cơ quan chức năng, chỉ cần đọc báo là biết. Nhưng ko phải cái gì báo chí cũng biết và cũng có thể phát ngôn, vì còn cần cả quá trình điều tra của các cơ quan có thẩm quyền.

      Và nói cho cùng, thì các cơ quan giám sát, thanh tra, kiểm toán…đều ko phải vô can trong chuyện này. Họ đều phải có trách nhiệm, vì đã làm ko đến nơi đến chốn bổn phận của mình.

      Cảm ơn lời chúc rất “nữ tính’ của em. Đàn bà ai cũng để ý đến hình thức, ăn mặc…em nhỉ. Mà ko …điệu ko phải đàn bà, đúng ko em?

      Chúc em sức khỏe, chóng tăng cân…hi…hi…và luôn chia sẻ với Blog HM nha. Từ khi có em, và các bạn gái khác vào thăm, anh HM- Tổng Cua Times – anh í để í “trau chuốt” câu chữ hơn trước rất nhiều, rồi cũng bò ra bò vào, chăm sóc nhà cửa hơn. Ko hiểu sao tự nhiên chịu khó tân trang thế ko bít

  21. Chấn Hào says:

    Các bài báo viết hay, nhà báo viêt giỏi nhưng khổ nỗi chẳng có tác dụng gì.
    Dân đọc báo thấy hay, nhà báo viết đúng quá, nhưng xã hội vẫn vậy. Vì người có trách nhiệm, người quyết sách không đọc báo hoặc đọc nhưng chẳng làm gì (có thể cũng thấy hay)….Chán thật, đúng là tại cái nước Việt mình nó thế !!!

    • hoai huong says:

      Nếu ai cũng nghĩ như Chấn Hào thì sinh ra nghề báo để làm gì. HH xin mượn một câu thơ của Sóng Hồng để nói lên sức mạnh của ngòi bút: “Cầm cán bút làm đòn xoay chế độ”.Ngày trước,Cụ Đồ Chiểu cũng nói lên sức mạnh của ngòi bút:”Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm/Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”.Dân gian cũng có câu:”Nước chở thuyền, nước cũng lật thuyền”. Trong lịch sử VN, những người viết báo cũng đã từng làm nên nhiều sự kiện lịch sử liên quan đến vận mệnh dân tộc.Nước VN của mình không chán đâu, cái gì cũng có quy luật thăng- trầm, rồi cũng có lúc VN mình thay đổi,sẽ tốt hơn.
      Không có niềm tin thì làm sao góp sức làm cho quốc gia phát triển.

      • lyviet says:

        Thưa chị HH ,hồi còn nhỏ em cũng có nghe đài nói thường xuyên((những khó khăn ta tạm thời gặp phải vv và vv …)) .Những tưởng một vài tháng là hết khó khăn,nhưng ko phải sau thời Đổi Mới ta mới hết khó khăn .Còn bây giờ so với
        ngày xưa ấy thì quả là quá sướng rồi .Đồng ý với chị ta cần có niềm tin ,và ngày mai sẽ tươi sáng hơn .

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn một cách nhìn khác của Chấn Hào. Đó cũng là một thực tế, vì có nhiều điều khiến con người ta bây giờ dễ thất vọng lắm. Nhưng “mưa dầm thấm lâu” bác à.

      KD rất đồng ý với cái nhìn của Hoài Hương. Đó là quy luật phát triển. Đất nước mình ko thể mãi tụt hậu được. Sẽ có lúc phải thay đổi để phát triển một cách lành mạnh hơn. Mong bác bình an và thanh thản hơn

  22. Lưu Văn Say says:

    Nào, rảnh ghé đọc chưởng của Kim Dung một cái.
    Công nhận, viết dài ghê.
    Kính, lvs (là Lưu Văn Say, không phải Lại Văn Sâm, hơ hơ).

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Bác Say. Công nhận, bác viết hóm và sâu sắc…ghê. Nhưng KD nghĩ, bác quả là người dễ làm người khác đứ đừ đừ… đó, ko phải do “chưởng” KD đâu ạ. He…he…

  23. Trần Thanh Vân says:

    Cứ như là HM đang đánh ghen ấy, nhẩy?
    Tham gia tý cho vui thôi, bà già đi mừng đám cưới đây.

    • Kim Dung says:

      Chị Vân à. HM ghen ko phải với em đâu. Mà ghen với người đẹp Dã Quỳ kia. Ai bảo cơ, HM ơi…

      Chúc chị sức khỏe và có những ngày cuối tuần thảnh thơi, vui vẻ chị nhé

  24. người qua đường HN says:

    Đẻ hiểu thêm về lãnh đạo đã quyết và xử lý Vinashin, Bau xit Tây nguyên trên nền tảng tư tưởng và truyền thống nào, có thể tham khảo một giả thiết của GS Trí Việt khi ông phân tích về tư duy của Bờm :
    “Gỉả thiết 4: Bờm sống gấp, vô trách nhiệm với hiện tại và tương lai.
    Các quyết định của Bờm không cần tính đến hiệu quả, tính đến ngày mai cho bản thân và tương lai của con cháu. Có của nả gì trong nhà, ngoài vườn, Bờm đều chăm chăm đem đổi lấy miếng ăn nóng trước mắt cho riêng mình tiêu sài mặc sức. Bờm không suy nghĩ phải làm việc có hiệu quả và làm ra của cải thật sự cho xã hội, “trời sinh voi, trời sinh cỏ” cơ mà!
    Vả lại nhà Bờm “rừng vàng biển bạc”, cơ nghiệp đất đai tổ tiên ông bà để lại mênh mang, thiếu gì!
    Trong đầu Bờm không có tư duy phát triển vì tương lai. Cứ như vậy Bờm bỏ qua các cơ hội mà thời cuộc đem lại, dửng dưng với các phương tiện sản xuất như trâu bò, ao sâu cá mè hoặc cả bè gỗ lim của Phú ông. Bờm ích kỷ, chỉ bận bịu với chính sự tồn tại của mình!
    Với thế hệ mai sau, Bờm nói : Các con ạ, các cụ ta có câu “Đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, nay ta tặng lại câu này cho các con đó. Hãy coi đây là tài sản thừa kế vô giá duy nhất mà Bờm ta để lại cho hậu thế các con !…”
    Mọi sự đều có cái lý tồn tại của nó!
    KD và các Còm sỹ yên tâm đi, lãnh đạo và các cụ đều thống nhất rồi :
    Đời cua sao phải lo cho đời cáy cho nó lằng nhằng.
    Cứ Bờm vậy cho sống đã!

  25. adlucky01 says:

    KD đã có bài viết rất hay. Tuy nhiên, sau cùng mình cũng chỉ sợ hai chữ “thông qua” rồi kết quả như thế nào sẽ hạ thồi phân giải. Người dân rồi lại sẽ phải gồng vai cho học phí ‘khổng lồ’ của các bác giống trong vụ Vinashin mà thôi.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn adlucky01 về sự cổ vũ. Mọi người đều như bác, là chờ đợi, bác à. Vấn đề Vinasshin là vấn đề lâu dài. Nó cho thấy sự trả giá của chúng ta về một mô hình kinh tế, với cơ chế quản lý đầy khuyết tật, nhiều sơ hở..

  26. Tan says:

    Dường như không có gì chắc chắn về việc xem xét lại dự án Bô Xit Tây Nguyên chứ nói gì đến chuyện dừng…
    Tôi nghĩ, người dân Tây Nguyên chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chết đói nếu không có Bô Xit. Họ vẫn đang phủ xanh cho vùng đất đại ngàn này. Dự án nghe nói có thể sử dụng lao động gần 2000 người dân Tây Nguyên thì có như “muối bỏ biển” hay không?
    Chưa nói đến quốc gia, dân tộc, chỉ suy ngay trong gia đình, nếu nghèo quá đem cả lư hương bàn thờ tổ tiên để lại đem bán đi ăn thì thử hỏi gia đình ấy có bao giờ khá lên được không?
    Tài nguyên nếu có, cứ để dành cho thế hệ con cháu mai sau, nếu nó khá hơn nó cứ để đấy thì tốt biết bao.
    Hãy thử hỏi người dân Tây Nguyên xem họ có cần ông TKV tận đâu đến đào xới đất đai của họ hay không?
    Tôi không thể hiểu dự án này vì dân hay vì cục bộ của một nhóm lợi ích?

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn sự phản biện của Tan. Nhưng KD cũng chịu, ko biết trả lời thế nào trước câu hỏi của bác. Chúc bác sức khỏe và bình an trong tâm hồn

  27. ONG VÀNG says:

    Đọc xong hết rồi. Rất hay! Lòng dân thì đã được “trưng cầu dân ý” qua vietnamnet & dantri rồi. bây giờ còn chờ ý đảng thôi.
    Đúng là không thể tin vào những cú chém gió của các lãnh đạo được. Khi xảy ra sự cố thì có ai bị làm sao đâu, có ai biết tự trọng mà xin từ chức đâu? Ngay như Vi na_ xin thất thoát số tiền khổng lồ (nghe đâu chưa thể xác định con số cuối cùng, có thể lên đến 150.000 tỷ) thì những gì Bộ trưởng bộ TNMT tuyên bố hồ bùn đỏ an toàn tuyệt đối về mặt lý thuyết thì sợ lắm! Bất kỳ dự án nào trước khi triển khai xây dựng mà về mặt lý thuyết chẳng bảo đảm nhưng sự cố thì vẫn xảy ra. Khiếp thật!

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Ong Vàng. Phải nói rằng, đợt này, trước thảm họa Bùn đó ở Hungari, nhà nước cũng rất lắng nghe các tiếng nói phản biện đó, OV à. Kiến nghị của các nhân sĩ, trí thức nói cũng rất thấu tình đạt lý về tính toán hiệu quả kinh tế, nếu phương án bô xít phải dừng. Áp lực xã hội và hiểm họa bùn đỏ cũng đều là những thách thức lớn về tâm lý lãnh đạo để nhà nước phải tìm ra được một phương án đỡ dở nhất.

  28. KD nhà mình ra “chưởng” đã quá! cần phải có thêm nhiều “chưởng” thế này thì may ra vụ Boxit mới … “xẹp” và vĩnh viễn “dẹp” luôn và con tầu Vinashin cho dù đã “chìm” xuống tận “đáy” biển xa xôi thì chúng ta vẫn phải “trục vớt” lên để thiên hạ cùng “tích phân” cái “hộp đen” của nó và cùng xác định rõ xem thực hư lý do nó bị …cố tình “đánh đắm” tại sao ?

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác HTH. Thế nhưng KD chỉ mong ko có những chuyện phân tâm như thế này trong xã hội. KD nói thật đó. Khi đó, xã hội thật sự an lành, và hạnh phúc của một dân tộc là gì, nếu ko phải thấy người dân của mình …hạnh phúc, trong đó, có chúng ta, có gia đình chúng ta.

      KD đã đến thăm nhà bác, nhưng ko sao vào để lại lời nhắn được. bác hướng dẫn lối vào nhé. Cảm ơn bác. Chúc bác HTH như ý. Cái tên rất ngộ!

      • Cảm ơn chị KD đã ghé thăm phiếm chợ! HTH chỉ dám lang thang rồi “lượm lặt” “rác” và “chất thải” … quanh Chợ thôi! Chị không nên đụng chạm vào mấy thứ đó vì dễ bị dính “virus” lắm.
        Nếu chị có nhã ý comm trên HTH’ blog thì chỉ cần vào mục “Ẩn lời bình/ Hiện lời bình” dưới mỗi bài viết rồi ấn vào “Lưu” là xong ngay, dễ ẹc…! Chúc chị KD luôn dư thừa “tính”, “lỳ” và tràn đầy “chưởng” lực nhé!

      • Kim Dung says:

        To HTH: Mình đã vào theo lời chỉ dẫn, chỉ hiện ra một cái trang, có dòng chữ: Rất tiếc, bạn chưa mở Blog? Sao nó “thông minh” thế nhỉ? Biết là mình đang phải ở nhờ nhà HM. Hu…hu…

      • Số phận HTH cũng đâu khác chị KD mấy đâu!? Chị còn được bác HM cho “ở ghép” và cùng thổi “chữ” chung chứ HTH vẫn đang ở nhờ cái nhà mang tên Y360+ thôi được cái gia chủ cũng hay dở quẻ “thông minh” lắm! có 1 cách khắc phục đơn giản là chị chọn lại 1 bài khác thì sẽ comm được ngay thôi! Nếu cần trao đổi gì thêm mời chị gửi tới 1 “ngôi nhà thuê” khác của HTH tại hathienhau13@yahoo.com!

  29. Da qui says:

    Chào Kim Dung – Kỳ Duyên ,
    Chưa kịp đọc Bài viết , nhưng chào nàng cái cho đỡ nhớ đã ! Chúc NS cuối tuần vui và gặt hái được nhiều … mảnh ” ấy ” nhá nhá !

    • Hiệu Minh says:

      Hello. Blog HM không phải là nơi hẹn hò, tỏ tình đâu nhé 🙂 🙂

      • người qua đường HN says:

        Nơi hẹn hò và tỏ tình thường là nơi trũ tình, thơ mộng và sang trọng . Ngôi nhà này há chẳng hội tụ đủ các điều đó cho nên mới :
        “Đập dìu tài tử giai nhân,
        Ngựa xe như nước áo quần như nêm”
        Vậy tránh sao được những cái liếc lắt đưa tình, nhất là khi người đẹp lại luận bàn về trái cấm!
        Mà liếc mắt tỏ tình có lề phaỉ lề trái không nhỉ ? Không có thì bác HM không nên tuýt còi làm tôi có muốn lại không dám!

    • Kim Dung says:

      Nàng Cải iu qúy ơi
      KD cũng rất nhớ nàng. Thế mới chết chứ. Có lúc cứ nghĩ hay rủ nàng trở về HN sống đi. Ở gần nhau, tha hồ cafe, buôn chuyện…sẽ làm cho chúng ta iu đời hơn. HN tuy hỗn độn, xô bồ, nhưng vẫn là HN của chúng ta. KD rất vui vì có Cải đến thăm. Cải khỏe nhé, và năng đến thăm, thì anh Hiệu Minh anh í ko ghen nữa:))).

      Vì đến phải thăm anh í trước, nếu được nàng Cải năng ghé thăm, anh í sẽ tưng bừng hân hoan chào đón lắm đó

      To Người qua đường HN: NQD HN nói chỉ có đúng và hay trở lên. Còn gì sung sướng hơn, hỡi chàng Hiệu Minh, nếu đây là ngôi nhà hội đủ được các yếu tố trữ tình, thơ mộng và sang trọng? Bác NQD à, bác có thấy ko, vì trước đó, bác đã thấy chàng HM của chúng ta liếc mắt trước với nàng Cải của KD rùi đó!

%d bloggers like this: