Cái khôn – cái họa – cái sợ – cái dại và…

Nhà báo Kim Dung

Có một sự hội ngộ thú vị. Ba năm trước đây, HM cộng tác với nhà báo Kim Dung, lúc đó, phụ trách chuyên mục Thư Hà Nội của VNN. Ba năm sau, bắt đầu từ hôm nay, nhà báo Kim Dung, hiện phụ trách chuyên mục Thông tin đa chiều của Tuần Việt Nam (VNN) lại sẽ là người cộng tác với Blog HM.

Blog HM sẽ đăng tải tất cả các bài viết của chị trong thời gian tới như một sự cộng tác nghề nghiệp.

Hy vọng rằng, một sự cộng hưởng và chia sẻ giữa những người cầm bút và bạn đọc, gần nhau về ý tưởng, nhân sinh, về quan niệm sống ở đời, Blog HM sẽ có những thông điệp mới hơn.

Xin được giới thiệu chân dung và bài viết của nhà báo Kim Dung (bút danh Kỳ Duyên) mới đăng trên TVN hôm nay.

Cái khôn- cái họa- cái sợ- cái dại và…

Tác giả: Kim Dung

Cái khôn- cái sợ – cái dại…đều là những thuộc tính của con người. Những thuộc tính đó lại tác động vào xã hội, chi phối sâu sắc xã hội, tụt hậu hay phát triển, bất hạnh hay hạnh phúc. Phát ngôn và Hành động tuần này xoay quanh câu chuyện về thuộc tính con người, cũng là xoay quanh dâu bể cuộc đời.

Đại lễ- lũ lụt và …”cái khôn đi trước rước cái sáng suốt đi sau”

Rất kỳ lạ là những ngày đầu tháng 10 vừa qua, tạo hóa như thử thách sức lực và trí khôn của con người. Cùng lúc, cả xã hội được chứng kiến 2 sự kiện như đối lập, và “đối trọng” nhau. Một đầu- Thủ đô Hà Nội tưng bừng chăng đèn kết hoa, rạng ngời các công trình “chào mừng…” và rạng ngời ánh điện chuẩn bị đón Đại lễ 1000 năm mới có một lần.

Kêu cứu. Ảnh: TTO

Một đầu kia, miền Trung nhớn nhác đối mặt với cơn lũ lớn không mời mà đến, mỗi năm không chỉ một lần. Không điện, không nhà, không cửa. Người dân kinh hoàng “đón lũ” trong cái tối om của đêm trường cô tịch, của đói rét, của cái sống, cái chết mong manh không ranh giới. 85 người dân bị chết, bị mất tích và bị thương, cùng 20 vạn ngôi nhà “chìm đắm” trong mênh mông biển nước…Sự hoạn nạn đã lên đến tột cùng điểm đỉnh.

Tại xã Tân Hóa (Minh Hóa- Quảng Bình), hơn 3500 người dân, trong đó có rất nhiều trẻ em, đã phải chui vào hang tránh lũ, và suốt 5 ngày trời không gạo, không muối, không áo quần thay đổi, sống một cuộc đời …đồ đá. Đói quá, người dân đã phải ăn cả thịt con trâu chết vô tình trôi dạt qua đó (!) Ông Thái Xuân Đào (68 tuổi) có một câu nói thật đau xót: “… Bà con cố gắng kiếp gia súc mà sống thôi…” (Bee.net.vn, 12-10-2010). Có ai đó đã ví, các em học sinh Tân Hóa, khi học bài lịch sử về nguồn gốc loài người, hẳn sẽ rất giỏi bởi những ngày qua, các em đã hiểu thế nào là đời sống người…nguyên thủy. Một sự ví von hài hước mà…cay đắng.

Đây là một trong những bức ảnh ấn tượng nhất trong trận bão lụt Miền Trung do phóng viên Hữu Khá, báo Tuổi Trẻ chụp: khi theo cano đi cứu hộ, phóng viên thấy hai cảnh tay thò ra từ một mái nhà cầu cứu. Sau khi lũ rút, tác giả quay lại tìm nhân vật trong ảnh. Hai cánh tay đó của hai em ruột Nguyễn Văn Khánh (15 tuổi) và Nguyễn Thị Thùy Linh (8 tuổi) ở huyện Bố Trạch (Quảng Bình) . Sau khi mẹ và em nhó nhất của hai em  đã được sơ tán, bố 2 em đưa Khánh và Linh lên gác xép sát mái nhà rồi ông phải đi sơ tán cha mẹ già ở xóm bên. Khi quay lại, nước lũ chảy xiết không thể về được, đành đứng khóc nhìn về nhà. Khánh và Linh sau một đêm kiệt sức vì kêu gào và kinh hãi với dòng nước lũ bốn bề, sáng hôm sau nghe tiếng cano chạy qua 2 anh em lập tức thò tay vẫy gọi. Bức ảnh đã được truyền qua rất nhiều trang báo, diễn đàn, khiến không ít người rơi nước mắt.

Chính vì vậy, Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội lẽ ra là một lễ hội tưng bừng cả nước hướng về, không phải của riêng Thủ đô, bỗng trở thành “tâm điểm” của những tranh cãi, phê phán. Có cả bình tĩnh và nóng nảy, có cả thấu tình đạt lý và cực đoan…Giữa lúc đó, tai nạn nổ 2 contennơ pháo ở Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình, làm 4 người chết (3 chuyên gia nước ngoài, 1 người VN) và 3 người khác bị thương, khiến dư luận xã hội như quả bóng bị bơm căng tròn tột đỉnh.

Chỉ còn 2 ngày nữa là Kỷ niệm Đại lễ. Chiều thứ 6 ngày 8-10, một tin bất ngờ đồng loạt đăng trên các báo, đã như một cái van làm xẹp bớt quả bóng dư luận xã hội bởi 2 sự kiện vô tình như đối cực. Đó là quyết định của Thành ủy, UBND t/p Hà Nội dừng việc bắn pháo hoa tại 29 điểm trên toàn t/p vào đêm bế mạc Đại lễ 10-10, dành số tiền 5 tỷ đồng giúp đỡ đồng bào các tỉnh miền Trung đang phải gắng sức chống chọi thủy thần.

Trả lời phỏng vấn của p/v VietNamNet, ngày  9-10, ông Phạm Quang Nghị- Bí thư Thành ủy Hà Nội khẳng định: “Dừng bắn pháo hoa vì nghĩa vụ và trách nhiệm”.

Dư luận báo chí, đặc biệt các trang mạng cá nhân (blog), sau những bức xúc, những chỉ trích, thậm chí phẫn nộ, cũng đồng loạt hoan nghênh quyết định của Thủ đô Hà Nội, là “sáng suốt, được lòng dân”.

Tuy nhiên, cũng không ít ý kiến cho rằng, đó mới chỉ là “cái khôn đi trước rước cái sáng suốt đi sau”. Bởi nếu là “cái sáng suốt đi trước” thì lẽ ra, quyết định ấy phải “sáng suốt đi trước” hơn rất nhiều, không đến nỗi phải “đi sau rốt” các trang mạng cá nhân lớn tiếng kiến nghị, mở đầu là blog của trannhương.com.

Thôi thì, dẫu “sáng suốt” hay “khôn ngoan” mà cuối cùng, người dân không phải “một bên cười nụ, một bên khóc thầm”, thì điều đó đều là “được” cả.

Chợt nhớ tối qua, VTV1 đưa một sự kiện thời sự nóng hổi và vô cùng hồi hộp của đất nước Chile, thu hút sự quan tâm, lo lắng theo dõi của cả nhân loại. Cuộc giải cứu 33 thợ mỏ bị “chôn sống” khi sự cố sập lò xảy ra suốt gần 70 ngày qua đã thành công mỹ mãn.

Thật cảm động khi được nhìn thấy hình ảnh của Tổng thống Chile luôn có mặt trong cuộc giải cứu thần kỳ, khi ông ôm hôn rất chặt người trưởng ca- người thợ cuối cùng được đưa lên mặt đất. Phát biểu tại buổi chào đón những người thợ được giải cứu, ông nói một câu thấm thía: Cảm ơn tất cả những người thợ mỏ đã “cho chúng tôi” một bài học về tình người!

Ông – vị Tổng thống Chile, quan chức cao cấp nhất một đất nước, đã không coi đó là sự “cứu giúp”, mà ngược lại, ông tự cho đã nhận được ở đó một bài học – bài học vì con người!

Phải văn hóa lắm, phải nhân văn lắm, mới có thể nhận chân giá trị của một vị thế lãnh đạo dường ấy, với nhân dân mình. Ông là người được nhận chứ không phải người “ban cho”.

Lẽ dĩ nhiên, chẳng người thợ mỏ, chẳng người dân Chile nào lại muốn có một tai họa kiểu đó, để “cho” chính quyền của họ một bài học về tình người. Nhưng sự cố đó đã xảy ra. Tuyệt vời thay, người lãnh đạo một quốc gia, và những vị quan chức cấp cao của quốc gia Chile, đã “thuộc bài” một cách mỹ mãn, đáng trân trọng.

Và cũng chẳng người dân miền Trung nào lại muốn lũ lụt xảy ra để thử thách sự “thuộc bài” của những người lãnh đạo Thủ đô. Nhưng lũ lụt đã xảy ra, và các quan chức chính quyền Thủ đô cũng đã trả được bài, tuy sự “trả bài” có hơi muộn màng.

“Con sáo lội sông”… và 2 lần hiểm họa

Khi những con lũ lớn ở miền Trung còn chưa kịp rút, thì xã hội lại tiếp tục chứng kiến những hình ảnh xót xa, cũng về chuyện sông nước, cho dù tưởng như đã quá quen thuộc.

Con sáo sang sông.

Báo Dân trí ngày 8-10-2010 đưa tin: “Không có cầu, hàng ngày người dân và trẻ em thôn Phú Mưa (xã Jơ Ngây, huyện miền núi Đông Giang, Quảng Nam) muốn sang phía bên kia đường quốc lộ ĐT604 phải bơi qua con sông R’lang đang chảy xiết trong mùa nước lũ. Trên khúc sông, hàng chục em học sinh đứng đợi người thân đến đón sau buổi học sáng ngày 7/10.

Anh Alăng Ting cho biết: “Nhiều năm ni rồi, do không có cầu nên người dân chúng tôi muốn làm chi cũng phải bơi sông lớn. Nhiều lần cũng suýt mất mạng nhưng cũng phải liều mình chứ biết làm răng?”. Còn theo Bí thư Chi bộ thôn Phú Mưa, ông Alăng Bảy: “Không có cầu, người dân và các em học sinh thôn Phú Mưa đều phải bất chấp tính mạng của mình mỗi lần có việc phải qua lại”.

Nhìn tấm ảnh người cha, tay trái cầm cặp sách học sinh giơ lên quá đầu, cùng với túm quần áo, tay phải dắt đứa con gái bé bỏng, trần truồng, mái tóc đuôi gà bết nước “lội sông”, mà đau xót quá.

Bỗng liên tưởng ca khúc trữ tình của nhạc sĩ Trần Tiến (Ngẫu hứng sông Hồng): “Con sáo sang sông bạt gió. Con sít thương ai, lội sông, lội sông…tìm ai!”.

Nhưng những con sáo bé bỏng này đâu có sự lãng mạn, mà chỉ có sự kinh hoàng khi ngây thơ lội sông để…tìm chữ.

Tôi đã lặng đi rất lâu khi nhìn tấm ảnh khiến trĩu nặng con tim. Và tự hỏi, nếu con tôi, cũng phải sống trong hoàn cảnh đó, liệu tôi có đủ can đảm cho con đi học ngày ngày như thế không? Có lẽ không! Tôi xin nhận là kẻ hèn nhát, kẻ phạm Luật phổ cập Giáo dục tiểu học, bởi tôi không thể…

Bởi tôi vẫn luôn nhớ đến vụ tai nạn sông nước đau lòng ở bến đò Chôm Lôm năm nào, đã cướp đi sinh mạng của biết bao bé thơ. Nhớ đến những em bé, cổ quàng khăn đỏ bay phấp phới, ngày ngày treo mình đu dây vượt dòng sông Poko hung dữ, cũng chỉ để đi …tìm chữ.

Cái con chữ bé nhỏ, bỗng thành tàn nhẫn thế, khi vô tình nó thách thức, nó “đánh đố” biết bao sinh mạng của những con sáo ngây thơ.

Nhưng con chữ vô tri vô giác nó vô tình hay con người có tim, có óc vô tình? Nó vô cảm hay con người vô cảm?

Thú thật, người viết bài này, rất “dị ứng” với câu nói tưởng là khen ngợi của một vị quan chức trước hình ảnh đu dây của trẻ em bên dòng sông PoKô, vì nó… giả dối quá: “Đó là một sự sáng tạo của người dân”, khi nhớ tới gương mặt căng thẳng của các em chuẩn bị treo mình vượt sông, mà vô cùng đau đớn, vô cùng phẫn nộ.

Dường như xã hội chúng ta rất hồn nhiên nên rất chóng quên. Rất chóng quên vụ đắm đò Chôm Lôm. Rất chóng quên chiếc đu dây tử thần mong manh treo trên dòng Poko chảy xiết…Nên câu chuyện lội sông R’lang của trẻ em thôn Phú Mưa (xã Jơ Ngây, huyện miền núi Đông Giang, Quảng Nam) lại tiếp diễn.

Sẽ còn biết bao con sáo thơ ngây ngày ngày lội sông…tìm chữ, ở mọi dòng sông trên đất nước này, chưa được báo chí phát hiện?

Sáng tạo là động lực cho xã hội phát triển. Nhưng nhìn những hình ảnh…sáng tạo vượt sông của những người cha, người mẹ thôn Phú Mưa, chắc những người đọc như chúng ta, chẳng ai mong muốn một sự sáng tạo cay cực đó!

Sông nước mùa lũ luôn là hiểm họa với tính mạng con người, đặc biệt với trẻ thơ, nhất là đất nước ta là đất nước của những dòng sông. Nhưng còn có một dòng sông- một hiểm họa còn lớn hơn, đáng sợ hơn- sự vô cảm của con người có trách nhiệm, chảy lạnh lẽo, âm thầm trong những con tim. Ai đó đã nói, một con người mất đi, là nối bất hạnh với cả gia đình. Nhưng niềm tin mất đi, là nỗi bất hạnh với cả một dân tộc.

Xin cả xã hội chúng ta, trong đó có các ông, các bà…từ quan chức đến tận thường dân, trong đó có tôi, có anh, có chị, có các anh, các chị… đừng để cho nỗi bất hạnh đó, ăn mòn.

“Không sợ mất…vợ, chỉ sợ mất …lập trường”

Đó là câu nói nửa đùa, nửa thật và rất hài hước của GS. TSKH Hồ Ngọc Đại, ám chỉ một đời sống tinh thần có thật từng ngự trị trong không ít con người, mà người viết bài này liên tưởng đến, khi đọc bài viết “Cần có những Kim Ngọc mới) của tác giả Đỗ Chí Nghĩa đăng trên VietNamNet ngày 7-10 mới đây, nhân bộ phim Bí thư Tỉnh ủy, đang phát trên VTV1.

Bộ phim được khái quát, được dựng nên từ cuộc đời của một con người có thực, và đã trở thành một nhân vật lịch sử. Đó là ông Kim Ngọc, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phú, một người lãnh đạo ở cơ sở, đi đầu trong công cuộc Đổi mới với chủ trương “khoán hộ” (giao ruộng đất cho nông dân). Sau này, chủ trương đó làm cơ sở cho việc ra đời chính sách “Khoán 10”, góp phần kích thích sự phát triển nông nghiệp, đem lại lợi ích cho người lao động.

Nhưng cũng chính vì “đi trước thời đại” mà ông Kim Ngọc, con người có cái tên gọi rất đáng quý, lại bị thời đại của ông- của cơ chế quản lý bao cấp, cho “lên bờ xuống ruộng”: Bị kiểm điểm, và phải tự phê bình nghiêm túc. Tháng 5 năm 1977, tại Đại hội Đại biểu Đảng bộ tỉnh Vĩnh Phú lần thứ III, ông xin rút khỏi chức Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phú. Năm sau, 1978, ông  về hưu.

Những năm tháng của thời bao cấp, hình thức kiểm điểm thì nhẹ nhàng, nhưng “bóng ma” của sự kiện đó thật kinh khủng với một con người từng có quyền chức cao cấp như ông. Chắc chắn, nó ám ảnh không ít những cán bộ lãnh đạo khác có đầu óc sắc sảo, có khát vọng đổi mới, muốn tìm kiếm một lối “thoát nghèo” cho dân tộc, nhưng cũng vì thế mà không dám đánh đổi cả thanh danh lẫn “nồi cơm” của gia đình, vợ con, của chính mình.

Bi kịch một dân tộc chậm phát triển thì rất thực, còn cái ám ảnh thì rất “ảo”, nhưng lại mang sức nặng ngàn cân!

Vì thế, cho dù hiện nay, cơ chế quản lý xã hội đã đi được những bước dài trong công cuộc Đổi mới, chúng ta vẫn luôn phải đối mặt với một thực tế đáng buồn này: “Nhiều cán bộ được đánh giá là liêm khiết, trong sạch nhưng nhìn kỹ thì hầu như họ không làm gì, không va chạm với ai, chỉ thủ thế, chờ thời… Thái độ “trung dung” ấy rất “ăn điểm” trong bối cảnh cơ chế, chính sách còn nhiều bất cập…Chính cái “trung dung” ấy lại cản trở sự phát triển, khiến mọi việc chùng chình, thiếu dứt khoát và minh bạch”.

Và vì thế, “Những người đứng ở “khoảng giữa”, chung chung, vô thưởng vô phạt- cái sản phẩm bao cấp nặng nề đó hoá ra vẫn khá phổ biến trong công tác cán bộ hiện nay. Không ít người sống nhàn nhạt, không bản sắc, không chính kiến, nhưng “sống khoẻ” vì “bên nào” cũng cần họ”

Họ – có thể sống khỏe, rất khỏe. Nhưng dân tộc thì yếu, quốc gia thì yếu – bởi sự trì trệ, không phát triển nổi, không ra khỏi cái “bẫy trung bình”.

Cũng vì thế, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phú Kim Ngọc không còn sống, nhưng tên tuổi ông, nhân cách lãnh đạo vì dân của ông, vào lúc này, lại  được nhắc nhớ đến, được suy ngẫm, không phải chỉ như một con người cụ thể, mà như một “hiện tượng”. Người lãnh đạo dám dũng cảm đổi mới tư duy trì trệ, xơ cứng và bảo thủ của chính mình, để hành động trước đòi hỏi của cộng đồng đói nghèo, tụt hậu.

Từ chủ trương “chui” của một địa phương, biến thành chính sách công khai một quốc gia. Sự vinh danh ông – Huân chương Hồ Chí Minh cao quý được nhà nước truy tặng mới đây là sự ghi nhận đúng đắn.

Chúng ta có thể không có nhiều những con người Kim Ngọc cụ thể, nhưng rất cần có những tư duy và phẩm cách Kim Ngọc trong các quan chức lãnh đạo, trước hết là với ngành mình.

Sự đổi thay số phận một cộng đồng dẫn đến đổi thay số phận một dân tộc, bắt đầu từ sự ý thức và dũng cảm nhìn nhận ra những vật cản trong tư duy của chính mình. Sự đổi thay ấy, vẫn rất cần cả trí và dũng. Trí để sáng suốt nghĩ đúng, hợp quy luật phát triển. Dũng để đủ nghị lực, bản lĩnh vì dân, dấn thân…

Nhưng muốn vậy, xã hội ta cũng cần phải có một không khí sinh hoạt tinh thần mới, văn minh và văn hóa, sòng phẳng và minh bạch. Đó là người có thẩm quyền biết lắng nghe và tôn trọng những ý kiến khác biệt, đừng vội vã “quy chụp” cấp dưới.

Bởi mất vợ, có khi nhiều bác càng …thích, thích lắm, vì biết đâu sẽ có vợ mới (!). Nhưng mất lập trường là mất… “tất cả”. Mà rất hiếm ai có thể chấp nhận mất tất cả, để mà “dấn thân”.

Chân lý không phải ở kẻ mạnh, chân lý ở thực tiễn. Câu chuyện “ông Kim Ngọc” là bài học lịch sử hiện đại, nhãn tiền rất đắt giá, sâu sắc, thấm thía.

Nhưng đời nay, có nhiều người dám “dấn thân” như ông Kim Ngọc không? Có nhiều người có cả trí và dũng để vì dân, quên thân không?

“Con đẻ”, “con rơi” và câu chuyện “khôn nhà dại chợ”

Cơ chế quản lý thị trường trẻ trung đã thay thế cho cơ chế quản lý bao cấp già lão hơn 20 năm rồi. Nhưng hình như chàng kinh tế thị trường vẫn chưa trưởng thành? Mới đây, ngày 7-10, TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam trả lời phỏng vấn của VietNamNet với những phát ngôn cực kỳ ấn tượng, lý giải sự “chậm lớn” của “chàng”.

TS Trần Đình Thiên cho rằng: “Kinh tế tư nhân ở Việt Nam chưa được đối xử như một động lực tăng trưởng. Có lẽ, điều ấy bắt nguồn từ một định kiến, thiên kiến, một sự “đóng đinh” vào quan niệm về vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước.

Bởi theo TS Trần Đình Thiên, “Doanh nghiệp tư nhân chiếm tới 95% tổng số doanh nghiệp (DN) Việt Nam, nhưng vốn liếng chỉ chiếm có 30% thôi, còn lại, 50% là của khu vực nhà nước và còn lại là khu vực đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI). 90% số doanh nghiệp tư nhân đó lại là nhỏ và vừa, nhưng là theo tiêu chuẩn Việt Nam. Còn nếu theo chuẩn quốc tế, thì đó là những DN siêu nhỏ, li ti”.

Nhìn tổng thể, quy mô như thế chứng tỏ trình độ còn yếu, thậm chí rất yếu. Mặc dù vậy, đóng góp của khu vực tư nhân lại có giá trị rất lớn. Khu vực này tạo ra rất nhiều việc làm….Trong khi đó, khu vực nhà nước chỉ tạo việc làm cho chưa đến 10% lao động. Còn nếu tính số làm việc trong DN nhà nước có lẽ chỉ khoảng 5%”…

Rõ ràng, với cách cư xử như vậy, chỉ có thể nói các DN nhà nước hiện vẫn là con đẻ, các DN tư nhân hiện vẫn là… con rơi. Mà con đẻ thì nó có hư có hỗn, có làm thất thoát đến tồi tệ tiền thuế của dân thì vẫn phải thương, phải cho tiền nuôi dưỡng tiếp…

Cũng chính vì được chiều chuộng, ưu đãi, mà những thằng con đẻ này luôn làm xã hội bất an, thậm chí phẫn nộ. Vì có vụ tham nhũng, ăn cắp nào xảy ra tại các DN tư nhân- con rơi không, hay chỉ xảy ra ở các thằng con đẻ- DN nhà nước?

TS Trần Đình Thiên đã chỉ ra cái cốt lõi của “phương pháp đối xử” nhất bên trọng, nhất bên khinh này. Đó là “Vấn đề cơ chế…Xuất phát từ một cái nhìn thiên kiến từ trước để lại. Đến khi chuyển sang thị trường, giải thích cho tường minh khái niệm “vai trò chủ đạo” này lại không rõ ràng, có khi còn bị né tránh, “kiêng kỵ”.

Quan niệm lĩnh vực chủ yếu, ngành nghề ưu tiên, ngành mũi nhọn với vai trò chủ đạo của DNNN lẫn lộn nhau quá, thậm chí, đồng nhất nhau. Kết cục là DNNN cứ đương nhiên như là ngành mũi nhọn, ngành chủ lực. Do đó, được ưu tiên, ưu đãi mà không cần phải biện luận gì thêm về hiệu quả… Cách làm như vậy chưa bảo đảm sự minh bạch về thể chế, cơ chế”.

Thế nhưng, hệ lụy không dừng ở đó. Việt Nam chúng ta đã gia nhập WTO, nhưng có những chuyên gia kinh tế cho rằng, trên trường quốc tế, Việt Nam vẫn chưa được công nhận có nền kinh tế thị trường. Mà nếu vậy, nếu vẫn tồn tại sự đối xử bất công kiểu con đẻ, con rơi với các thành phần kinh tế, thì có nước ngoài nào dám mạo hiểm “đầu tư” cho sự “chậm hiểu, chậm lớn” của chàng trai kinh tế thị trường Việt Nam không?

Người viết bài này hồi nhỏ rất hay bị cha mẹ mắng vì cái tội đành hanh bắt nạt chị, bắt bẻ em, nhưng ra chợ mua lần nào cũng bị hố: “Chỉ được cái khôn nhà, dại chợ!”

Hu…hu…”Khôn nhà, dại chợ”. Các cụ nói cấm có sai!

Có kiêng…có lợi”

Ngày 7-10, cũng trên VietNamNet có bài viết: “Bệnh trì trệ khi bầu cử vào mùa”, nêu hiện tượng: “Cứ gần đến mùa đại hội đảng, bầu cử quốc hội, hội đồng nhân dân…thì “thời tiết chính trị” nóng dần lên, hầu như nhiều hoạt động trong đời sống kinh tế xã hội bị chậm lại do sự trì trệ của các cơ quan quản lý”.

Ôi, ôi. Cái “hiện tượng” này nó “trẻ lâu” thế không biết.  Vì nó có từ thời bao cấp, khi mà người viết bài này còn rất non dại. Đến giờ, khuôn mặt người viết bài đã có nhiều “nếp gấp thời gian” thì diện mạo “hiện tượng” này, nó vẫn y nguyên. Kính nể!

Còn nhớ ngày xưa, mỗi lần chuẩn bị bầu bán, thì không khí xã hội nó náo nhiệt lắm. Cứ vào chợ, nhìn các hàng thịt thì biết: Thủ lợn, lòng lợn, chân giò lợn…ê hề, mà thông thường mặt hàng này hàng ngày rất khan hiếm. Thì ngược lại, ở các cơ quan công quyền, không khí làm việc của nhiều vị lại “thủ thế” bấy nhiêu. Họ giống như gái đẻ – yếu nên không dám ra gió. Mà gái đẻ thì như các bọ, các mệ nhà ta luôn dặn: “Có kiêng có lành con ạ”

Y hệt nhà báo Trần Trọng Thức đã viết: “Với các vị cho dù biết chắc chắn mình sẽ được “cơ cấu lại” thì vẫn có tâm lý thủ thế. Vội vàng chi việc ký giấy phép cho dự án này, chương trình nọ, bởi một sơ suất nhỏ có khi mất ghế như chơi. Bởi biết đâu ai đó đang lăm le vị trí của mình và đang chờ một cơ hội để ra tay?

Những vị đang vận động và kỳ vọng vào một vị trí cao hơn thì lại càng án binh bất động, chờ sau bầu cử, mọi chuyện yên ổn rồi thì có muộn màng gì đâu chuyện quyền và lợi, lúc này mà sơ sẩy một chút là hư chuyện.

Không chỉ những người có chức có quyền mà ngay doanh nghiệp cũng có những tính toán. Một doanh nhân kinh doanh bất động sản có tầm cỡ lâu nay đã quá quen với chuyện chạy chọt vậy mà giờ đây cũng phải dè dặt trong chuyện chung chi. Bởi có thể “đường dây” làm ăn sắp tới sẽ có sự đổi thay.”.

Nhưng cũng không hẳn chỉ hoàn toàn là sự “kiêng cữ”.

Ở một vị thế khác, không khí ấy nó hì hục, hối hả, hoan hỉ, háo hức. Hối hả như nhà báo Trần Trọng Thức viết: “Có biết bao doanh nghiệp hưởng lợi từ sự ưu ái của những quan tham sắp bước ra khỏi “vũ đài chính trị”. Tâm lý vét chuyến tàu cuối giúp cho cả hai bên cùng có lợi.”

Nhưng dù “bước vào” hay “bước ra”, thì ‘cái ghế” vẫn luôn là nhân vật trung tâm, là miếng nam châm kỳ diệu. Nó lặng lẽ, lạnh lùng, lầm lì, mà quyền lực vô biên. Nó hút tham vọng của con người không giới hạn. Nó cũng lại chi phối không chỉ hành vi, cách xử thế của một quan chức cụ thể, một doanh nghiệp cụ thể, mà còn toàn bộ tâm lý, sức khỏe của xã hội. Ăn thủ lợn, nhưng phải “thủ thế”. Thời thế thế thời thời phải thế. Thì cái chuyện trì trệ trong các cơ quan quản lý là chuyện ‘đến hẹn em lại lên”, các bác ạ!

Gái đẻ, đẻ ra con thì phải kiêng- có kiêng có lành

Cái ghế, đẻ ra…tiền, thì cũng phải kiêng- có kiêng… có lợi

Chỉ không biết diện mạo cái hiện tượng “thủ thế” này nó trẻ đến bao giờ nhỉ?

Kim Dung.

Bài đăng trên Tuần Việt Nam

Advertisements

72 Responses to Cái khôn – cái họa – cái sợ – cái dại và…

  1. […] Cái khôn – cái họa – cái sợ – cái dại và… […]

  2. Đàm Sơn Toại says:

    Chàu chào cô Kim Dung!

    “Nhìn” danh của cô đã lâu trên Blog bác Hiệu Minh mà nay mới được “nhìn” ảnh của cô. Cháu không giám dùng từ “ngắm” vì như thế e rằng …không phải phép!

    Từ trước, cô đã góp phần làm tăng sự hấp dẫn của blog HM. Nay, sự “dấn thân” sâu hơn nữa của cô khiến cháu có cảm nhận về một tầm vóc mới của diễn đàn!

    Cảm ơn cô và bác Hiệu Minh!

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn cháu Đàm Sơn Toại về sự động viên. He..he…Ngược lại, cô cũng hay đọc các comm của ĐST, và cô cảm nhận được ở cháu một tấm lòng, một nhiệt huyết thật sự cho cái chung. Blog HM rất may mắn có được nhiều bạn đọc ở các lứa tuổi già, trẻ, ương ương…thẳng thắn, hiểu biết và đầy thiện chí. Đó là cái may của bác HM.

      Cô cũng sẽ cố gắng cộng tác với bác HM phần nào, để bác í có thời gian hơn lo nhiều việc lớn khác, cháu à.
      Cảm ơn ĐST lần nữa. Chúc cháu sức khỏe, may mắn và thành đạt.

  3. hoai huong says:

    Oh my God! Hóa ra là chị yêu của em đã sang “ké” nhà bác HM. Thú vị thật. Em đang rất phổng mũi vì đọc các “còm” khen chị yêu. Mà quả thật, người đáng khen nhất là chị. Không những xinh đẹp. duyên dáng mà chị lại thuộc hàng “sao” trong nghề báo chí. Bài của chị viết, bài nào cũng đáng để suy gẫm và thức tỉnh. Có bạn nào tên Small nói đúng, chuyên mục chị làm “Phát ngôn-hành động…”, là mượn ý người để ngầm nói ý của “báo điện tử VNN”, không những có thể gửi thông điệp về chính kiến của mình mà còn tránh được những phiền phức của cái “lề phải”- đôi khi rất khó chịu và cổ lỗ sĩ.
    Em luôn ủng hộ chị, có kẻ nào bảo em là nịnh chị cũng ok.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn em gái Hoai Huong.
      Cuộc gặp bất ngờ khiến chị vui quá. Chị biết em bảo ai nói em “nịnh” chị em cũng OK, là cái tình của em với chị mà. Còn chị KD thì ko được phép ảo tưởng về mình. Nhưng rất cảm ơn em đã giành cho chị những ltình cảm tốt đẹp.

      Em khiến chị nhớ lại thuở làm Thư Hà Nội, một giai đoạn nhiều kỷ niệm đáng nhớ và rất sâu sắc với chị, một chuyên mục mà chị cũng để rất nhiều tâm sức của mình vào đấy. Nhưng phải cảm ơn nhất là Hiệu Minh, và em, những người CTV chí tình của THN, và còn rất nhiều CTV trẻ khác, giờ đã lưu lạc, do hộp thư VASC.Com của VNN lúc đó bất ngờ bị sự cố, nên chị ko thể tìm lại được. thỉnh thoảng có các bạn trẻ thư cho chị khiến chị xúc động quá, họ tiếc Thư HN, lúc đó như một chuyên trang đặc biệt đã khiến họ yêu thích…Và chị cũng đã buồn một thời gian dài…Nhưng giờ thì chị cũng rất vui với công việc, em à.

      Cảm ơn HH nhé. Chúc em sức khỏe, nhiều niềm vui và may mắn. Mong gặp em luôn để trò chuyện.

      • Hiệu Minh says:

        Gửi HH và KD – Thư HN (không phải thư TL) từng là nơi tác giả Blog này gửi gắm bao tâm tình. Bây giờ không thể lấy lại cái tone đó nữa. Thật lạ lùng.

        Có lần anh Nguyễn Trọng Tạo qua nhà chơi ở DC. Vừa rượu say xong thì bố ấy vào blog và viết cả đêm. Mình hỏi là tại sao lại phải khổ thế. Anh Tạo bảo “Không viết ngay, hồn của entry bay đi mất”.

        Bây giờ mình mới hiểu tại sao.

      • Kim Dung says:

        HM à. Do phần mềm VNN cài lại nên THN biến đi đâu hết. Có nhiều bài, KD phải vào cụ Guc Gồ để kéo đường link từ các trang mạng khác họ truy cập, buồn thế đấy.

        Nhưng HM nói đúng, THN vẫn có một ko khí riêng, rất kỳ lạ, mà sau này TTL ko sao có thể có nổi.

        Và KD vẫn nhớ mãi, cái bài đầu tiên, HM viết- Bức tường chiến tranh. Bài viết đó đã khiến KD nghẹn cả cổ, cay mũi rất nhiều lần- vì tư tưởng nhân văn, vì cái nhìn về những con người đã ngã xuống cả hai chiến tuyến thật sâu sắc, rất người. Chiến tranh đã cướp mất rất nhiều con tim non trẻ và tài năng, đáng được hưởng hạnh phúc. Cái thông điệp về hòa bình, và sự tàn nhẫn của chiến tranh, là điều sâu sắc nhất mà KD như tìm thấy sự đồng cảm

        Và cũng ko thể quên, dạo đó, mới quen HH, nhưng KD cứ email đề nghị viết cho THN một chủ đề là HH viết rất nhanh, đến kinh ngạc, mà vẫn tràn đầy cảm xúc. Và HH viết về HN thật tinh tế. Khi Nguyễn Quang Thiều phụ trách, Thiều đã nói một câu KD nhớ mãi: Hóa ra, THN nó là một loại sô cô la đặc biệt, chị KD à. có làm mới biết nó rất khó!

        Vậy mà thời đó, HM đã viết rất hay. Đó là một thời làm báo thật đẹp và thật nhiều cảm xúc!

      • hoai huong says:

        Đúng là cảm xúc của Thư Hà Nội là một thứ “Chocolat” rất tinh tế mà nhiều tình. Sau này Thư Thăng Long không còn cảm xúc đó nữa, nó cứ “sao sao” đó, rất khó nói, không biết có phải là vì nó không còn mang cái chất “thuần Hà Nội” hay không nhưng rõ ràng là khác vị. Làm em HH cũng mất hứng luôn.
        Bài của anh HM viết lần nào HH cũng đọc, và thấy sao cái ông Việt Kiều này sâu sắc thế. Đúng là dòng máu Việt dù ở phương trời nào, ăn uống bơ sữa thịt thà rau củ xứ người, thì cũng vẫn thấm đẫm cái chất Việt- nhất là cái Tình, mà lớn hơn là đạo lý sống, là tư tưởng nhân văn. Gia đình của HH cũng “bên này”, “bên kia” đủ cả. Cái ý tưởng :Hòa giải để yêu thương” của VNN làm HH thấy thích lắm..
        Cũng như chi KD, bài báocủa chị ấy viết, cứ nghĩ là “lạnh” nhưng thật ra ẩn sau những dòng chữ đó là một tiếng lòng tha thiết, đôi khi là đau đớn xót xa về nhân tình thế thái, làm rung động người đọc.

  4. Lưu Văn Say says:

    Hehe, chúc mừng HM có bạn quý là một trang tuyệt sắc.
    Nhà báo Kim Dung ngày xưa cực đẹp (tôi chắc luôn), nay đang rất đẹp (nhiều người công nhận giống tôi) và sau vẫn cứ đẹp nữa, đẹp mãi cho tôi (Cho tôi? Điêu quá, quen miệng thôi. Nhưng tôi vẫn tràn đầy tin tưởng và phấn khởi).
    Hãy cứ đẹp không ngần ngại bởi Cái Đẹp cứu chuộc thế giới (Dostoievsky nói) và nữ ký giả đẹp cứu chuộc làng báo nước ta (tôi nói).
    Kính, LVS

    • Kim Dung says:

      Giời ơi. bác Lưu Văn Say nói mà KD giật mình, phải chạy đứng trước gương để soi. Từ hôm qua đến giờ, chạy ra chạy vào, để đứng …trước gương nhiều lần rùi

      Cảm ơn bác đã cổ vũ KD, nhưng KD luôn tỉnh với chính mình. KD cũng thích được khen đẹp, thích lắm.Nhưng Cha Mẹ cho mình như thế nào thì được thế. Nếu KD nên người thì đó là cách tạ ơn Cha Mẹ đã cho KD sự sống, và dạy KD rất nhiều. Đến lượt mình, lại phải tự dạy mình rất nhiều, để có thể dạy con,nên người.

      KD cũng gắng làm đẹp đấy, bác à.Để tự tôn trọng mình, và tôn trọng mọi người. Nhưng buồn cười lắm, có một cậu bạn, cậu ấy bảo thế này: “Dạo này, nhan sắc của bạn đang rất, rất ổn định!” Hu…hu…Mọi người cười ngả cười nghiêng. Và cậu bạn í bảo rằng: “chắc cái KD nó thù ghét mình nhất cái câu nói ấy”.

      Nhưng cứ mỗi lần gặp cậu bạn, là cả 2 tên cười rũ. Nhan sắc đang rất…ổn định đó, bác LVS à.

      Nhưng rất cảm ơn tấm lòng của bác. Chúc bác cứ nói…”điêu” như thế nhá. He…he…

    • Hiệu Minh says:

      Người say nói hay…

  5. Hiệu Minh says:

    Blog nhộn nhịp hẳn vì có KD xinh đẹp xuất hiện. Các bác tha hồ mê mẩn… Điện thoại của nàng là 0982100000.

    Nhớ gọi điện rủ KD đi cafe chiêu đãi vì đã thuê được mặt tiền nhà HM để buôn chữ, không lấy lãi 🙂

    Chúc mừng KD và các bạn mê KD

  6. Lây lất says:

    Tính đến hôm nay, trên trang Beauxite vietnam đã có 925 người ký tên vào bản kiến nghị dừng các dự án khai thác beauxite. Có thể nói, phần lớn trong danh sách đều thuộc giới trí thức trong và ngoài nước, văn nghệ sĩ và các vị cách mạng lão thành đã từng nắm giữ các chức vụ quan trọng trong guồng máy nhà nước. Thêm vào đó, những người dân tuy không nắm giữ địa vị gì trong xã hội cũng đã chia sẽ những băn khoăn về tác hại lớn lao của beauxite đ/v đất nước cũng đã không ngần ngại ký vào bản kiến nghị. Xin được hỏi,những ai đó đã từng lo ngại, nếu kỹ luật tất cả những cán bộ sai phạm sẽ hết người làm việc : ” Ông có biết có bao nhiêu người có trình độ , năng lực đã ký vào bản kiến nghị kia, dĩ nhiên số người ký vào bản kiến nghị chưa dừng laị ở con số 925 ? Và họ có khả năng để đảm nhiệm các chức vụ mà ông lo ngại sẽ không có ai thay thế đó không ? Rất mong những suy nghĩ của một thời ấu trĩ sẽ được các ông bỏ lại sau lưng vì tiền đồ của dân tộc. “

  7. Luá mới says:

    chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm,
    đâm mấy thằng gian bút chẳng tà.
    hàng ngày em vào vnn và blog quê choa cũng như blog Hiệu Minh nhưng rất ít khi comment vì không biết phông tiếng Việt ,mới đây con gái mới cài cho đọc thấy tên Kim Dung rất nhiều và hôm nay lại được biết thêm bút danh là Kỳ Duyên cũng diện kiến qua ảnh nữa.Đúng như người xưa nói đẹp người,đẹp nết .viết đã hay nói thì nhẹ nhàng và có duyên của gái Hà Thành lại còn dũng cảm nữa.Thật là cảm ơn Chị đất nước bây giờ rất,rất cần thật nhiều nhà báo có Tâm ,Tài và Dũng như Chị.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Lúa Mới đã khen quá khiến KD hơi…ngượng.
      KD cũng chẳng Dũng gì đâu. Cũng nhát nhúa lắm đấy. Có điều làm nghề rất hồn nhiên và thẳng tính. Chỉ nghĩ, sống thành tâm với đời, nỗi đau của đời cũng là nỗi đau của chính mình thôi. Hy vọng, các bác ở trên lắng nghe, có sự thay đổi, cũng là thay đổi cho xã hội tốt đẹp hơn. Có mình, có gia đình mình trong đó, là vui, Lúa Mới nhỉ?

  8. chí phèoHN says:

    Em vẫn đọc và theo dõi các bài của chị Kim Dung – Kỳ Duyên trên VNN bấy lâu nay. Hôm nay mới trực tiếp được comments ở 1 bài viết của chị. Vẫn là các bài viết gây xúc động mạnh với những người có lương tri. Vẫn thấy những mảnh đời bất hạnh, những hoàn cảnh khó khăn, những con người với đạo đức xấu xa, những thối nát đáng chê trách của xã hội. Em nhớ bác Phạm Xuân Ẩn 1 người trầm lặng nhưng là 1 huyền thoại ko chỉ với VN mà cả với Mỹ đã từng nói như này “Dân chúng tại đây không được viết tự do. Đó là vì sao tôi không viết hồi ký”. Tuy nhiên, ông vẫn ca ngợi chủ nghĩa cộng sản. Ông nói: “Đúng, tôi là một người cộng sản. Chủ nghĩa cộng sản là một học thuyết rất đẹp, học thuyết nhân văn nhất. Lời dạy của Chúa trời, đấng Tạo hóa, cũng hệt như vậy. Chủ nghĩa cộng sản dạy ta yêu thương nhau, không giết nhau. Cách duy nhất để làm điều này là tất cả mọi người trở thành anh em, điều này thì có thể cần một triệu năm. Nó không tưởng, nhưng nó đẹp.”….đọc những bài viết của chị KD làm độc giả phải soi vào gương để thấy rằng mình còn may mắn hơn nhiều người, để thấy rằng mình phải sống tử tế hơn, biết yêu thương và hãy dang rộng vòng tay giúp đỡ những mảnh đời còn khó khăn hơn mình.
    Cảm ơn chị KD về những bài viết như thế.
    Chúc chị và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc và gặp nhiều may mắn.
    Mong tiếp tục đọc được nhiều bài viết của chị.

    1 độc giả trung thành của Kim Dung – Kỳ Duyên và bác cua Times Hiệu Minh.

    • Kim Dung says:

      Rất cảm ơn Chí Phèo HN đã cổ vũ KD.
      Mình rất kính trọng bác Phạm Xuân Ẩn, một người Cộng sản thực sự có nhân cách lớn. Mỗi lần có dịp vào SG, mình thường đến quán cafe Givral, nơi khi còn sống, ông vẫn đến đó để giao lưu và lấy tin tức…để cảm nhận được không khí mà ông đã từng sống…Tiếc thay, quán cafe đó đã bị phá.

      Cách đây mấy ngày, HM có email đề nghị: “Nếu blog thiếu bài và KD cho phép thì thỉnh thoảng đăng lại bài của KD trên Tuần VN nhé”. KD thấy cũng là sự cộng tác, hỗ trợ nhau cho tốt để HM có thêm thời gian…lo nhiều việc khác. Ngược lại, KD cũng chưa muốn mở Blog lúc này, vì áp lực công việc bận rộn quá, sợ ko chăm sóc được thì cũng dở.

      Cảm ơn Hiệu Minh đã có nhã ý đăng bài của KD (lại còn yêu cầu có ảnh nữa cho trang trọng)

      • Duc says:

        Thật vui vì hai bác bắt tay nhau.

        Trong khi bác KD chưa ”mua nhà” được thì chắc chắn re-com ở đây sẽ mang đến cho chị những niềm vui nho nho ( to to thì càng tốt) :D.

  9. nicecowboy says:

    Bài viết của chị KD hay quá, không thể không khen. Nhưng suy nghĩ hoài cái tựa mà vẫn chưa hiểu : cái tựa entry là tổng hợp các “key word” của những sub-titles. “Cái khôn”, :cái họa” “cai sợ”, “cái dại”. Nhưng mà thiếu mất cái sau cùng ? (cái lợi) và lại được KD thay thế bằng các dấu chấm ! Không hiểu vì sao nhỉ ? ai đoán biết xin nói giúp trước khi tác giả nói nhé.

    • Duc says:

      Tưởng là lợi mà lại không phải là lợi!

      Tưởng là không lợi nhưng thực chất là có lợi!.

      Có lẽ bác KD muốn còm sỹ tự tìm đến kết luận về ”cái lợi” của riêng mình (dù nó rõ còn hơn cả ban ngày).

      Chờ bác KD lên tiếng…

      • Kim Dung says:

        2 anh em NCB, và Duc làm KD buồn cười quá. Chẳng có chuyện gi nghiêm trọng mà phải lấp lửng đâu. Mà vì nó phụ thuộc vào kỹ thuật. Cái tít bài theo quy đinh, ko được quá 12 chữ. Nếu để nguyên cả tít: “Phát ngôn và hành động: Cái khôn- cái họa- cái dại- cái sợ và cái lợi” dài dằng dằng thì ko được. Nên PN & HD phải viết tắt, và cái sợ…đành để lấp lửng thôi.

        Đại tá BaSam cũng cứ càu nhàu về chuyện góp ý mà VNN ko sửa, (viết tắt thành PN & HD), nhưng nếu để nguyên chữ, thì tít dài, phần kỹ thuật nhập bài ko nhận, nên thỉnh thoảng lại phải viết tắt chữ PN & HD.

        Cảm ơn sự quan tâm của 2 anh em

      • Duc says:

        He he, bất ngờ và thú vị. Đang tưởng bác KD có chiến lược gì đó.

  10. nguyen minh thanh says:

    chị KD a ,chị vào TRương duy Nhất đi có chuyện về cây cầu cho trẻ ở Đông Giang rồi đấy

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Nguyễn Minh Thanh nhiều. TVN cũng đã đăng sự việc của xã này đối với chuyện xây cầu (bài Doanh nghiệp trợ giúp, địa phương khinh ko nhận) ở mục Sự kiện nóng.

      Nhưng tôi vẫn hy vọng có sự hiểu nhầm nhau chăng. vì chẳng lẽ một việc tốt cho các cháu mà họ lại thờ ơ đến thế?

  11. thaydoi73 says:

    Trong một bữa tiệc nói về đại nạn của Bloger về miền trung , có thể có nhiều ý kiến khác nhau nhưng tựu trung lại phản ánh tình yêu đồng loại của chúng ta, nhưng cũng có thể đó chính cái bẫy vô tình mà cư dân mạng đã làm nền, và đánh bóng tên tuổi cho một số vị quan của thành phố Hà nội( cá nhân em cho rằng cá vị quan cứ chờ cộng đồng mạng, cho họ cơ hội như vậy- vì mục đích của họ tốt). Nhưng không thể phủ nhận Đại lễ tốn kém nhất trong lịch sủ đã đi vào sử sách của nước nhà, với vẻ hào nhoáng các quan đã và đang che lấp những khiếm khuyết của bản chất xã hội.
    nói về những chiếc mũ ô sa của các quan ngày nay càng ngày càng được phủ vàng lộng lẫy nhưng bản chất chuyên chính vô sản không thay đổi, thì cũng chỉ thay đổi về hình thức nội dung không có gì thay đổi, dân chủ theo kiểu XHCN không làm cho nhân dân cảm thấy yên tâm khi sống trong xã hội đó.
    Thiên tai và địch họa luôn đi kém với sự thiếu hiểu biết về công tác chỉ đạo, và định hướng phát triển vùng miền, lợi ích cục bộ và đặc quyền luôn dành cho các quan vì vậy hố sâu ngăn cách giàu – nghèo ngày càng gia tăng.
    Quyền lực ở VN hiện nay đang được đo đếm tiền , vì thế nên chúng ta đang sống một xã hội đang đề cao các giá trị vật chất nên trên tiêu chí nhân văn, xa rời mục đích của ngày lập nước nên tất yếu sẽ có ngày bị đảo lộn
    Theo em nhà báo Kim Dung phụ trách mảng thông tin đa chiều của TVNN, gần đây có những bài hay nhưng để phổ biến tới nhiều tầng lớp nhân dân hiểu được, và cao hơn mức nữa là định hướng dư luận thì tốt biết mấy, nhưng có một số bài biểu hiện triết trung nhiều quá, nên hiểu kiểu gì cũng xong( em đồ rằng viết kiểu như vậy để qua mặt bác Tuyên giáo). Làm nghề nào cũng đòi hỏi dấn thân trong nghề nghiệp thì mới mong có ngày gặt quả ngọt, nhưng có một số tay “bút tiền”” bút danh lợi” đang làm xấu mặt
    dân làm báo, mong rằng Bác Kim dung luôn Trẻ trung xinh đẹp, tỉnh táo, và không hồ đồ để các tay này qua mặt

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn sự góp ý của Thaydoi73.
      TTĐC là mục cho phép đăng các bài viết có quan điểm trái ngược nhau (đa chiều) về một vấn đề. Có bài hay, có bài chưa hay cũng là lẽ thường tình, theo quan niệm của từng bạn đọc, chứ ko phải để qua mặt các bác Tuyên giáo như Thaydoi73 nghĩ đâu. Vì chuyện chữ nghĩa nó vô cùng lắm.

      Một điều nữa, mục này các nhà báo ít viết, mà thường là các CTV gửi qua email.Hầu như KD chưa từng gặp mặt ai cả, trừ Chủ nhà HM đây.

      Nhưng rất cảm ơn sự chí tình của Thaydoi73, TTĐC sẽ có gắng “thay đổi” để nâng cao chất lượng bài và chuyên mục hơn

  12. Lưu Thuỷ Hương says:

    Chị Kim Dung thân mến,
    cảm ơn chị đã cho biết thông tin về tấm ảnh “Kêu cứu”. Tôi thấy nó lần đầu trên blog Quê Choa, nước mắt tôi cứ tuôn ra. Bây giờ đọc bài viết của chị, tôi lại trào nước mắt thêm lần nữa. Đó không chỉ là sự đau đớn, thưa chị, đó còn là sự kinh hãi (cả căm phẫn và bất lực nữa)
    Vài dòng viết từ phương xa. Cảm ơn tấm lòng vàng của chị và anh Lập, nhờ đó, tôi trở về gần gũi với dân tộc tôi.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Lưu Thủy Hương.
      “Thủy Hương” là cái tên của một người mẫu tôi rất khâm phục vì vẻ đẹp của cô ấy vượt thời gian, và cả sự thông mình, tài giỏi của cô ấy nữa. Nay Thủy Hương đã hơn 40 tuổi, mà tôi chưa thấy có một người mẫu nào chiếm được thiện cảm của tôi như cô ấy.

      Bức ảnh đó của Hữu Khá báo TT. Mình cũng như LTH, đã rơi nước mắt khi đoc và xem bức ảnh trên blog QC của Bọ Lập. Nhưng mình còn khâm phục và rất nể HK, sau lũ, HK quay lại tìm được 2 anh em Khánh và Linh là những đứa trẻ đã giơ tay kêu cứu. Nhờ có tấm lòng và sự tận tụy làm nghề của HK, mà chúng ta hiểu thêm những số phận trẻ em miền trung. Thương và xót lắm, khi thấy gương mặt 2 anh em, cầm những tấm lưới…nét mặt chúng ko hề có được vẻ ngây thơ như mọi đứa trẻ. Cái cơ cực của cuộc sống, và sự kinh hoàng của đêm lũ…Buồn quá, LTH nhỉ? Rất buồn…..

    • thaydoi73 says:

      cho em hỏi chị có phải là vợ của anh Lê Thanh Hải ko?

  13. Đinh Kim Phúc says:

    Một bức ảnh có thể làm tiêu tan sự nghiệp của một con người và có cả những bức ảnh thức tỉnh cả nhân loại.

  14. Trực Hà says:

    Tên tuổi người viết quan trọng quá hè.

    Không tìm thấy chi mới trong bài này. Chỉ là cái tổng kết của nhiều bài viết khác trên thế giới net, thêm cái tựa là của mình. Ý kiến thật sự của tác giả ở chỗ nào?

    Xin mọi người đừng nhìn vào lời khen của chủ blog (không riêng gì blog này), tên tác giả để mà khen theo.

    • Small says:

      Mình nghĩ cách viết của tác giả thế này là thành công, viết mà ko cần phải nói thẳng toẹt ra ý kiến riêng của mình để đọc giả tự suy ngẫm, tự rút ra điều gì đó thì mới gọi là giỏi, nhất là những vấn đề “nhạy cảm” thế này.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn cả Trực Hà lẫn Smail. Đây là loại bài viết chuyên mục Phát ngôn và Hành động, đăng cuối tuần. Loại bài này phải dựa trên hàng loạt các sự kiện lớn, các câu phát ngôn ấn tượng trong tuần để bình. Nếu Trực Hà đọc kỹ, sẽ thấy quan đỉểm và lời bình của người viết đó.

      Smail rất tinh. Loại bài này viết mất sức lắm đó, Smail à.

  15. Small says:

    Chào chị Kim Dung! nhìn ảnh trông chị xinh và sang trọng thật.
    Em chưa đọc hết bài, chỉ mới đọc xong khoảng 1/2 bài những mà em đã ko kìm được nước mắt rồi. Em thực sự cảm ơn chị, cảm ơn chị rất nhiều vì đã đồng cảm với nổi khổ của người miền trung. Con số thống kê về người chết và mất tích ở QB (quê hương của em) mà báo chí đưa ra, em nghĩ là chưa chính xác bởi vùng của em, ko phải là vùng lũ mạnh nhất mà chết và mất tích khoảng 20 người rồi cơ mà.
    Lũ cũ mới qua, lũ mới lại về…cầu mong bà con được bình an, tự biết bảo vệ tính mạng của mình và người thân. Hãy tự cứu thân mình trước, bà con nhé!

    • Kim Dung says:

      Ô, chào Smail thân mến. Hi…hi…Cái ảnh đó vừa chụp trong chuyến đi Italia, đứng trước một quán cafe, làm…ruyên đó, Smail à. Còn những ảnh già tệ hại thì phải giấu biến đi chứ. Đàn bà ai cũng thế, Smail nhỉ, chỉ thích được khen đẹp, cho dù già rồi vẫn thích mờ!

      Cảm ơn sự đồng cảm của Smail. Samail à, cả cuộc đời làm báo từ thời trẻ của chị là gắn với miền Trung rất nhiều, mà thời đó thì cực lắm. Nhưng vì thế mà càng quý cái tình người miền Trung. Có lần, thời bao cấp, vào Trường ĐH Vinh, ngay giữa t/p, thấy các em sinh viên ăn cơm có mỗi một bát nước chấm. Chị tưởng nước mắm. Hóa ra là đường đỏ đun cháy rồi cho muối vào. Nghe các em trả lời, đang phỏng vấn, chị phải chạy vội ra ngoài đứng để ko khóc trước mặt các em. Mình đã khổ, các em còn khổ hơn rất nhiều…

      Chỉ xót xa, bao năm đổi mới rồi, mà mỗi mùa lũ về, miền Trung ngập trong nước. Đó là câu hỏi lớn, mà xã hội mình chưa thể nào trả lời nổi! Cứ chắp vá thế này, cứ giải pháp tình thế thế này mãi sao?

  16. lyviet says:

    Ngoài lề một chút ,mong các bác thông cảm .
    Kabinet-Rutte beëdigd
    Koningin Beatrix heeft op 14 oktober het kabinet-Rutte beëdigd. Het nieuwe kabinet bestaat uit 12 ministers en 8 staatssecretarissen. Het nieuwe kabinet wordt gevormd door een coalitie van VVD en CDA. Het kabinet krijgt gedoogsteun van de PVV. Het aantal kabinetsleden gaat terug van 27 naar 20. Er komen 6 ministers van VVD-huize en 6 CDA-ministers en daarnaast 8 staatssecretarissen, van elke partij 4. Het nieuwe kabinet brengt het aantal ministeries terug van 13 naar 11.

    Chính phủ của Rutte tuyên thệ .
    Ngày 14 tháng 10 nữ hoàng HL Beatrix đã tuyên thệ CPmới -Rutte .Chính phủ mới
    có 12 bộ trưởng và 8 thứ trưởng .Chính Phủ mới của liên minh VVD (tựdo dânchủ)
    và CDA (thiên chúa giáo dân chủ) .Chính Phủ mới nhận được sự ủng hộ của PVV(
    Tự Do) .Thành viên của CP giảm từ 27 xuống còn 20 .Có 6 bộ trưởng của VVD và
    6 bộ trưởng của CDA và sau đấy là 8 thứ trưởng ,mỗi đảng 4.Chính Phủ mới đưa tổng cộng bộ trưởng từ 13 xuống 11 .
    Sau bầu cử 4 tháng HL đã có CP mới ,tồn tại bao lâu chưa ai biết .
    Thủ tướng mới của HL là Mark Rutte sinh ngày 14 tháng 2 năm 1967 43 tuổi 8 tháng .

    • Kim Dung says:

      Hì…hì…LyViet quan tâm chính trị quá ta!

      • lyviet says:

        Chào chị KD ,trông chị sang trọng quá ! đúng là người HàNội gốc .Em cũng ko quan tâm gì chuyện CT đâu ,trước đã chót đưa rồi thì đưa cho hết .
        Chị vừa đi Ý về im hơi thế ,chị kể chuyện đi Ý cho mọi người nghe đi .

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn LyViet, chị KD đã mua gương để treo rồi nhá. He…he…
        Đúng là trong đời, mình ko nghĩ sẽ có cơ hội được đến thăm Tòa thánh Vatican, được đi thuyền trên sông ở Vơnido, được đến thư viện treo bức tranh của Léonard de Vinci, và xem những ký họa của ông. Một chuyến đi tuyệt vời, các quần thể kiến trúc của Italia hệt truyện cổ tích, mà ngày xưa còn bé, mình vẫn hay đọc và xem

  17. Ui cha cha! Tưởng Trực Ngôn là ai hóa ra lại là tác giả những bài viết về nông thôn VN không có hồi kết (bị buộc phải dừng đăng giữa chừng). Hồi Phạm Thanh ở Úc, NQT, đạo diễn Hữu Phần, cô gì giám đốc c/ty du học Quốc Anh và vài người nữa sang đó làm một phim giới thiệu nước này trên tivi VN. Do trục trặc kỹ thuật không có người đón, PT đã dùng xe riêng chở cả đoàn từ ga tàu hỏa về khách sạn. Hôm ra mời NQT cùng đoàn đi ăn cơm thì đoàn bận. Hồi đó PT có hỏi NQT sao không chuyển về HN để đi lại cho tiện thì NQT nói khó lắm. Vậy mà bây giờ Hà Đông của Trực Ngôn lại là trung tâm của thủ đô rồi. Nhắc chuyện này, chắc NQT không nhớ đâu, bởi đã hơn chục năm rồi. Vả lại, nhà thơ cũng hay đãng trí. Chắc khi nào có dịp về HN sẽ mời NQT nhậu một bữa cho vui.

    Còn sự cộng tác (KD & HM) thật tuyệt vời. Hoan hô một sáng kiến rất hay: công tư liên kết. Để độc giả được đọc thêm nhiều bài viết (có thể có những bài trọn vẹn) của KD. Và những bài viết của HM, nếu được đăng trên VNN, sẽ có thêm người đọc.

    Còn The Ridiculous, trong một loạt bài viết mới đây về các cố đô của VN, thấy giới thiệu sẽ viết về thành nhà Mạc. Sau đó lục khắp nơi không thấy bài viết ấy đâu. Nay thì thành nhà Mạc đã thành cái lò gạch mất rồi. Nhưng ĐT vẫn còn nợ độc giả một bài viết đấy nhé. Khi nào có dịp gặp ĐT, nhờ KD nhắn dùm. Xin cám ơn.

  18. Truong Yen says:

    HM ơi đang hừng hực khí thế 1000 năm Thăng long, tự hào vì là dân Cố Đô Hoa Lư và cả Tân Đô HN! Thì buồn quá khi hay tin cả 3 ông to nhất Ninh Bình bị UBKTTW kỷ luật, VTV1 đọc cả mấy phút trên buổi thời sự 19 h hôm nay! HM viết gì đi chứ về sự kiện này!

    • 7xGens says:

      Bảo bác HM viết bài theo mô-tip 1 bài Lũ của năm ngóai (Lũ lịch sử), nhưng năm nay update lên, đại ý như: Lũ kế thừa, Lũ lặp, …Lũ của Lũ.

  19. Trần Thanh Vân says:

    Tôi từng là bạn của Kỳ Duyên và Hiệu Minh trong THƯ HÀ NỘI , cũng từng là bạn trong một lần “Họp mặt Cafe sáng” ở Hà Nội, nhưng tôi là bạn của Kim Dung và Hiệu Minh trong Phòng khách của Hiệu Minh tận nước Mỹ xa lắc xa lơ như thế này thì là lần đầu. Buồn lắm hai bạn ơi. Mười ngày hội đã qua và năm ngày Hậu lễ hội nữa cũng đã qua mà tôi chẳng hết buồn. Chỉ gửi vài câu để chia sẻ với hai bạn thôi. Hẹn gặp lại trong một lần “Họp mặt Cafe chiều” tại vườn nhà riêng của tôi ( Vườn nhà riêng của tôi cũng được lắm và ngồi ở đó cũng thấy vơi đi nỗi buồn Hà Nội đấy bạn ạ ).

    • Kim Dung says:

      ÔI, chị Vân quý mến Cảm ơn chị đã vào thăm nhà HM, và gặp…ngay KD. KD vẫn rất nhớ cuộc cafe thú vị đó trong một buổi sáng mùa hè giữa HN ồn ào, xô bồ, thì cái ko khí thanh bình, yên tĩnh đó thật hiếm hoi, thật thư thái chị Vân nhỉ. Chị Vân nói vậy, KD rất hiểu nỗi buồn của chị. Em xin chia sẻ và rất tâm đắc. vì HN đã bị phá nát từ lâu. Cả kiến trúc, lẫn đời sống văn hóa. còn chút chi HN đâu?

      Nhưng em tiếc nhất, HN là nơi rất có duyên với kiến trúc Pháp, Ý tinh tế, nhẹ nhõm…thì bây giờ, ko hiểu nó là cái gì nữa. HN xâu ghê gớm, chỉ trừ đoạn Hồ gươm thôi. Nhưng cũng ko phải tất cả…HG. Xin chia sẻ với nỗi buồn của chị. Em vốn quan tâm tới kiến trúc, nên thực lòng rất thất vọng cho các KTS của HN, chị à.

      Nhưng em cũng rất mong chờ dịp cafe của chị tại nhà riêng đó. Đợi khi nào, HM về VN, chị Vân nhá. Chúc chị khỏe và hãy thanh thản hơn chị à.

      • Trần Thanh Vân says:

        Chỉ định chào KD va HM một câu thôi thì đi ngay, không ngờ được KD đáp lời trìu mến và cảm động quá nên lại phải vào nhà nhấm nháp ly trà và hẹn nhau ta lại mở một chuyên mục THƯ HÀ NỘI ở đây nữa, có đựơc không? Các bạn có biết chúng tôi đang theo đuổi mục tiêu đi tìm GÓC SỐNG CỦA NGƯỜI HÀ NỘI trên rừng và ở ngoại thành không nhỉ? Tìm thật và làm thật chứ không chỉ viết lách cho đỡ buồn đâu. Có bằng lòng không?

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn chị Vân. Em sẽ chuyển ý kiến chị tới HM, chị à. Chúc chị thành công trong một ý tưởng mới. Chị đúng là người rất năng động đó.

  20. Hôm trước trong bài “Một phút cũng không”, Bọ Lập Quê Choa nói về Kim Dung: ” Mụ ni nghe nói hồi trẻ xinh đẹp nổi tiếng Hà Thành, đi valse ngọt lịm sườn”. Đúng là Bọ không biết “mụ ni” thật. Tôi sẽ báo cho Bọ vào entry này của Hiệu Minh để Bọ bỏ chữ “hồi trẻ” cho đúng.
    Hôm qua vừa đọc bài của Kỳ Duyên thấy sâu sắc quá, tâm đắc quá. Hôm nay đọc HM mới biết Kỳ Duyên và Kim Dung là một. Không ngờ bây giờ nhiều người đẹp lại có cái nhìn “đanh đá” (sắc sảo) tuyệt vời đến thế. Từ trước đến giờ cũng đã nhiều lần đọc Kỳ Duyên, cứ ngỡ đây là một ông nhà báo lão thành nào đó. Ai dè…
    Trong mục này còn có Trực Ngôn nữa. Trực Ngôn là ai. Giá mà được biết danh tính và hình của Trực Ngôn thì hay quá.
    Rất tiếc VNN còn một “Bóng Hồng” cũng rất “chanh chua, đanh đá” mà bạn đọc chúng tôi hết sức trân trọng quý mến và hào hứng đọc, nhưng đã bị ông 4 T đuổi đi, hiện đang làm cho PLTP HCM. Blog của nàng khó coment quá. Nên cũng nhân tiện đây, nếu có thể được, nhờ Kim Dung nhắn hộ là The Ridiculous viết ít quá. Ngày nào cũng mở blog của nàng mà mãi lâu lâu mới thấy nàng “són” ra một bài.
    Cám ơn bác HM đã cho biết sơ qua về Kim Dung. Vì đọc một bài báo tâm đắc mà biết tác giả của nó thì vẫn thích hơn.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Phạm Thanh. Thì KD cũng đang rất gần mục tiêu một bà nhà báo già lão đây ạ

      Mục này, thật ra, trước đây do Trực Ngôn viết. TN chính là nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, bác ạ. TN trông rất nam tính, và nhiều khi KD cứ đùa: May mà ko quá đẹp trai, nếu ko các em đẹp chết như… ngả rạ. TN nói chuyện cũng rất hay, hùng biện, đầy chất thơ, hay lắm. Có những câu chuyện nhiều khi chỉ là cảm xúc thôi, ko có cốt, mà nói cũng rất hấp dẫn. Thế mới chết chứ!

      Còn ĐT, là người đầu tiên viết mục này, còn rất trẻ, trẻ lắm, thông mình, sắc sảo. Chắc VNN ko phù hợp, nên ĐT xin đi nơi khác. Vì còn trẻ, nên có khi nàng còn nhiều chuyện bị chi phối. Hoặc cũng phải đi tác nghiệp. Nghề báo, với những người như DT, rất bận rộn bác à. Nhưng DT mà biết được có người quan tâm đọc bài mình, blog của mình, thì DT vui lắm.

      Cảm ơn bác PT nhiều, đã quan tâm tới những người bạn đồng nghiệp thông minh, giỏi giang của KD, dù có người, như DT, KD ít có dịp gần.

      • Quang Tây. says:

        Nghĩ lại, mình cập nhật thông tin chậm thật, đến giờ mới biết Trực Ngôn là ai? Mặc dù biết bác NQT từ rất lâu.

        Từ trước đến nay, mình rất thích tuanvietnam.net, và rất thích các bài về PN&HĐ của bác Trực Ngôn, rồi các bài của viện IDS nữa. Lúc đó mình luôn mong chờ đến thứ Sáu hàng tuần để được đọc PN&HĐ. Lúc đó mình rất muốn biết Trực Ngôn là ai. Rồi sau này biết trang anhbasam, và có một vài comment của một nick Trực Ngôn, nhưng có cảm giác Trực Ngôn bên anhbasam sống ở Mỹ (Hay là bác NQT hiện đang sống ở Mỹ), khác với Trực Ngôn mà mình thường được đọc tại tuanvietnam.net.

        Chân thành cảm ơn KD vì thông tin trên (dù đã rất lâu, :D).

        Tây,

  21. Thuận An says:

    Trong bài này có cái tâm sáng ,bút sắc ,lòng trong..Cảm ơn KD, Rất thương những con sáo bé bỏng sang sông tìm …chữ. Nhìn hình ảnh về trẻ em và nhân dân vùng lũ trong các blog HM ,Quê Choa và các blog khác tôi không tin nổi ở mắt mình. Nước mắt từ các Blogger đã tràn sang mi mắt chúng tôi.
    Một ngày nào đó nhất định nước mình cũng sẽ có những nhà lãnh đạo được dân tin cậy . Như sóng gió đổ xuống đầu nhân dân Nga lại xuất hiện hình ảnh Putin làm được ” Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”.
    . Để không còn những bàn tay yếu ớt ,trắng bợt vì ngâm nước thò qua mái ngói vẫy vẫy ,kêu gọi lương tri con người hãy thương lấy trẻ em…

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Thuận An đã chia sẻ. KD đến giờ vẫn bị ám ảnh quá về cái hình ảnh người cha dắt đứa con gái, đứa bé trần truồng, tóc bết nước, cố gắng nhướn người lội sông. Cái lưng bé bỏng nó uốn cong hình chữ “S”, thật đấy, TA à. Đau xót kinh khủng.

      Và mấy hôm nay, bên blog TDN lại ồn ào chuyện “vô cảm” của xã đó. Nhưng KD chưa dám tin, vì có thể, họ có những bất trắc gì đó. Nếu vô cảm đến độ vậy, thì biết nói điều gì đây?

      Nhưng có lẽ bức ảnh gây ấn tượng nhất là hai cánh tay vươn lên qua mái nhà của Hữu Khá. Khi Bọ Lập đăng trong Blog QC, KD đã ngồi rất lâu, cứ âm thầm mà rơi nước mắt. Ko lẽ, trong cuộc đời này, trong xã hội này, lúc nào cũng phải rơi nước mắt? Nhưng đó là một sự thật, TA à.

  22. Nothing says:

    PR nhau quá, keke…

    • người qua đường HN says:

      Chẳng nhẽ để người Nhật xếp hàng ăn phở rồi người Việt mới dám tự tin là phở mình nấu rất ngon sao???

  23. người qua đường HN says:

    Chúc mừng KD có những bài phân tích sâu sắc bức tranh xã hội lúc đổi mới nhung chưa đổi thay được.
    Như vùng đất sau một thời dâu bể, khi mọi vật chất tan rữa sẽ làm nên sự phì nhiêu của đất đai , của môi trường
    Nó tạo nên những mùa vụ tốt tươi sau sự đổi thay đang phải đến.

    Âu cũng là thời mà để mai sau văn chương sẽ tha hồ đơm hoa kết trái! Hy vọng lúc ấy những nhà báo tâm huyết như KD sẽ trở thành các nhà văn tên tuổi, để viết về số phận nhân văn của con người, về vận nước tươi sáng hơn!

    • Kim Dung says:

      He…he…Cảm ơn Người qua đường HN về sự cổ vũ. NQD HN đang nói về một quy luật tất yếu. Đúng vậy, KD cũng tin là vậy. Tin để có niềm vui, và sự ấm áp làm nghề. Thời trẻ, KD dễ đau đớn lắm, nhưng giờ lại bình thản, vì hiểu quy luật phát triển. KD chỉ mong được làm mình như bây giờ thôi, ko tham vọng gì. Được viết, được sống có ích với xã hội, ko phụ công cha mẹ, và cũng là để dạy con cái nên người.

      Cảm ơn NQD HN nhiều

  24. tố liên says:

    Cô K.D ơi,
    Cháu đang học lớp 12 và chưa biết nên thi vào trường nào, nhưng đọc bài cô viết trên trang của chú H.M(cháu ko được đọctrên Vnnet,vì cháu chỉ thỉnh thoảng đến nhà bạn mở blog H.M thôi), cháu bỗng muốn thi vào ngành báo chí. Cháu biết các nhà báo hiện nay, nhiều người tâm huyết, nhưng cũng ko ít người…vớ vẩn lắm cô ạ (ví dụ một ông ở báo T.P vừa bị bắt). Nhưng bài cô viết thì tuyệt vời, khiến cháu muốn khóc.Cảm ơn cô.Cô là một người cầm bút xứng đáng để chú H.M và nhiều chú ,bác bloger khác yêu quí.

    • Kim Dung says:

      Tố Liên à. Cái comm của cháu khiến cô KD rất cảm động.

      Cô vào nghề báo cũng rất ngẫu nhiên thôi, nhưng có lẽ là số phận. Và khởi đầu cũng gian nan lắm. Có điều, ngay cả trong những năm tháng nghèo khổ, gian khổ của cả xã hội, đất nước, của nghề, có lẽ cô đã yêu nghề một cách vô thức. Cứ có chuyến đi công tác là cô háo hức lắm, ko hề biết nghĩ đến chuyện kinh tế đâu (vì thời đó số đông nhà báo đều nghèo cả), mà chỉ nghĩ, mình sắp được viết bài. Trên đường về đã ngồi nghĩ đề cương bài viết rồi rồi…Buồn cười lắm.

      Và viết bài xong là thanh thản, ấm áp suốt mấy ngày liền Rồi bài của mình bị cắt xén, bị phê phán, bị chê thì đau đớn vô cùng. Với cô, nghề báo là mồ hôi lao động, và nước mắt thực sự đó, Nhưng cho đến giờ, cái cảm giác thanh thản sau khi viết một bài ứng ý vẫn là cảm giác hạnh phúc nhất, ko dễ gì có, lạ lắm và thích lắm.

      Bây giờ cuộc sống dễ chịu hơn rất nhiều. Người làm báo cũng có rất nhiều điều kiện phương tiện để làm việc tốt, Miễn là trong lòng có ngọn lửa của nghề, ko vô cảm với con người, với đời….Và lao động nghề báo cũng được trả giá, tuy chưa phải lúc nào cũng xứng đáng. Nhưng được làm việc, làm việc có hiệu quả là hạnh phúc lớn lắm của người cầm bút,

      Nghề báo, theo cô là một nghề rất hay. Nếu cháu học văn tốt, và có chút ít năng khiếu quan sát xã hội, thì đó là những tiêu chí cơ bản để có thể chọn nghề báo.

      Nghề nào cũng vậy thôi. Đều cần có nhân cách và lương tâm. Nhưng nghề báo càng cần. Vì giao tiếp rộng. Anh viết hay, nói giỏi, mà sống kém tư cách thì xấu hổ lắm. Đi cơ sở, tiếng hay để lại,. tiếng dở cũng để lại, nên càng cần biết giữ tư cách. Ở đâu cũng có người tốt, người dở, cháu ạ..

      Nhưng cái comm của cháu khiến cô rất cảm động. Nếu cháu yêu nghề báo, hãy chọn lựa để theo đuổi. Cháu làm cho cô thêm yêu nghề của mình, trọng nghề của mình, dù tai tiếng về nhà báo, nghề báo…bây giờ cũng ko ít đâu. Nhưng mình hãy cứ sống tử tế, chân thành và làm việc chăm chỉ, Trời ko bao giờ phụ người tốt đâu, Tố Liên à.

      Cảm ơn cháu Tố Liên nhiều, có gì cần trao đổi về nghề, có dịp, cô cháu sẽ nói chuyện sau nhé. Chúc cháu khỏe, và giữ được niềm vui trong lòng

      • Anh Kiệt says:

        Gửi bạn Tố Liên, dù là đến nhà bạn mới vào được HM thì chứng tỏ bạn cũng thuộc diện lọ mọ đấy, còn nếu vào VNN thì lại bình thường.
        Bác KD đã nhắn bạn với nghề báo rồi, nhưng chưa nói với bạn là đến với nghề báo không nhất thiết phải học trường báo chí ra. Do vậy khi chọn trường bạn vẫn nên thi vào theo năng lực đang học phổ thông. Nếu học ngành khác mà vào báo chí càng tốt, sẽ có hướng nhìn rộng hơn. Muốn thế, phải tập viết báo, cộng tác với các báo ngay trong quá trình sinh viên để xem khả năng cảm thụ văn chương cũng như cảm nhận về xã hội. Trong đội ngũ báo chí ngày nay tỷ lệ người không học báo chí khá cao. Bạn xem đấy, ngay HM nếu làm hẳn nghề báo chắc cũng thành danh lắm chứ, nhưng lại dân IT chính hiệu mà. Nghề báo hiện nay tai tiếng nhiều, vì đúng là ở đâu cũng có người xấu, nhưng là nghề có ích cho xã hội, với mối quan hệ của báo chí sẽ giúp ích được rất nhiều cho những mảnh đời bất hạnh, những bất công xã hội đấy.
        Chúc bạn thành công trong cuộc sống, đạt ước mơ.

  25. hoahau says:

    Cô giáo KD đẹp như ri thì có lẽ bác HM sẽ chỉ muốn theo học mãi chẳng mong ngày tốt nghiệp để phải xa cô. Hì hì hì…

    • Kim Dung says:

      Hoa Hậu ơi. Dân gian nói: Người sao, tên vậy. Tên là Hoa hậu thì chắc là người rất đẹp rùi. HM là “học trò” vô tình thôi. Nay học trò HM vượt “cô giáo” KD nhiều lắm. Nhiều lúc, phải thốt lên lời khen học trò HM đó, Hoa hậu à.

      Nhưng Hoa hậu nói hơi giống kiểu …báo chí. Cô giáo KD phải “dỗ dành” học trò HM thì có. Dỗ mãi đó..

  26. cu bin says:

    Bác HM viết đã “ác” rồi, mượn bài cũng “ác” không kém …
    Chúc bac cuối tuần vui vẻ.

    • Kim Dung says:

      Cubin à. Đây là KD “mượn” đất bác HM đó. KD chưa có nhà, phải đi ở nhờ nhà HM. Khổ lắm. Hu…hu…

  27. Người quan sát says:

    Các bác các anh chuẩn bị học nhảy valse để đi với KD nhé. Khối bác chết đứ đừ 🙂

    • Kim Dung says:

      KD đã bỏ khiêu vũ 30 năm nay rồi ạ. Và vì thế, cũng quên nhiều các điệu nhảy. Tuy nhiên, nếu quay valse cũng vẫn rất… điệu. Cảm ơn Người Quan sát đã dặn các bác. Chỉ sợ ko bác nào chết, mà KD lại chết đứ đừ đừ, vì các bác í thì gay đó. Lúc đó, tội là của NQS nha!

      • Da qui says:

        Chào nàng Kim Dung – Kỳ Duyên !
        Hehe , xin chúc mùng nàng nha ! Nhưng cũng đừng vui …duyên mới mà quên …chốn cũ nhé , nơi ấy có Cụ ông ….1005 tuổi đang chờ nàng đó , hihihihi !

      • Kim Dung says:

        Dã Quỳ là Cải iu quý đó phải không? He…he..KD vui quá được đón Nàng. Cảm ơn nàng Cải nhiều. Quên QC sao được. Ngày nào, KD cũng vào mờ. Mấy hôm nay, Bọ chủ trương “Blog tang” bác Vu nên ko vào đùa cười như mọi hôm thôi. Cụ ông 1006 tuổi bận chui vào đống rơm rùi, nên ko sang đây thăm KD được. Thế thì tình với nghĩa cái gì, Cải à? Hu…hu…Cải nói với Cụ, KD giận thật đó!

        Cải khỏe và vui nhé. KD chuẩn bị ngắm bà Tổ trưởng Ngõ lỗ thủng mặc áo đại cán do Tata mua đây

      • Da qui says:

        KD ui , Cải cũng hổng bít Cụ … của nàng ở đâu , huhuhihi ! Còn “Bà tt trong Ngõ lỗ Thủng mặc áo đại cán Tata tặng …” thì biết ngay là nàng thích nhìn Cải già mà , huhu !
        Thôi , mình chân thành chúc Nữ Sỉ có ” NHÀ ĐẤT ” mới với thật nhiều bài hay và sâu sắc nhé , để ko phụ lòng ngưỡng mộ Nữ sĩ xinh đẹp của mọi người nha . Cuối tuần vui nhé Kim Dung – Kỳ Duyên !

  28. Bạn IT says:

    Cặp bài trùng này có thể khuynh đảo thế giới blog. Chúc mừng chị KD.

    • Kim Dung says:

      Rất cảm ơn Bạn IT về lời chúc. Bây giờ, KD mới có thể vào để trả lời, xin được thứ lỗi. Nhưng lời nhận xét thì KD hơi…sợ. He…he…Vì chỉ là cái tâm, cái trí của mình mong muốn được làm điều có ích cho xã hội, được đóng góp để chia sẻ với người dân cũng như mình thôi. Nhưng vẫn rất vui, vì sự cổ vũ nghề nghiệp.

      Cảm ơn Bạn IT một lần nữa

%d bloggers like this: