Las Vegas – gửi tiền cho cát bụi

Dịp Noel, Blog HM cùng một số bạn bè du lịch mấy nơi như Las Vegas, Grand Canyon, Los Angeles, Hollywood và Disneyland. Xin gửi bạn đọc một entry về Las Vegas mừng năm mới 2010. Nếu bạn có dịp qua Las Vegas nhớ thử casino. Biết đâu năm 2010 mang lại cho bạn nhiều may mắn.

Hoa Kỳ có thủ đô Washington DC là trung tâm  chính trị, ngoại giao và hành chính, nơi mà những nhân viên comple cổ cồn, vẻ mặt trịnh trọng, đang âm thầm giúp nước Mỹ thu phục thế giới, kể cả tiền bạc.

Ngược lại, New York , Chicago hay Los Angeles là trung tâm thương mại nhộn nhịp, thời gian ở nơi đó là vàng, ai cũng tất bật kiếm tiền cho thật nhiều.

Las Vegas sôi động khác thường nhưng với mục đích giúp người ta tốn thời gian tiêu tiền tại một mê cung, chốn ăn chơi tốn kém nhất thế giới. Rất nhiều đồng đô la kiếm được ở nơi khác đã được thành phố giữa sa mạc này biến thành cát bụi.

Từ Washington DC, sau 5 giờ bay liên tục, Las Vegas trong đêm hiện ra như một thành phố thiên thần giữa sa mạc Nevada. Với tốc độ 120Km/giờ, đi từ Los Angeles, phải mất 5 giờ lái xe hơi.

Tối chủ Nhật, đi từ California về Las Vegas, trên xa lộ 15, đã 11 giờ đêm nhưng đường vượt qua sa mạc vẫn đông nghịt, đèn xe hơi sáng rực trời. Đôi lúc tắc đường như Hà Nội. Cả hai phía có hàng triệu xe hơi nối đuôi nhau. Trong số đó, có người vừa đi chơi bạc về và kẻ sắp đến casino thử may rủi.

Las Vegas  rộng khoảng  340km2 với 1,8 triệu dân, phần đông do người California chuyển đến. Riêng trung tâm thành  phố có nửa triệu dân.

Sa mạc Nevada

Nẳm trên độ cao 600m so với mực nước biển, cả vùng khô cằn, đá sỏi, bụi cát. Với độ nóng trung bình 40oC về mùa Hè và lạnh 14oC trong mùa Đông, chỉ  có cây gai dại mọc lúp súp, nước khan hiếm giữa sa mạc mênh mông hàng triệu km vuông kéo từ California, Nevada và Arizona.

Las Vegas sắp kỷ niệm 100 năm (1911). Tầm nhìn xa trông rộng của người xưa muốn biến sa mạc thành một chốn giải trí, ăn chơi, đánh bạc, thu tiền cho nước Mỹ, nay đã thành hiện thực.

Những khách sạn năm sao khổng lồ với đường nét kiến trúc thật khó tưởng tượng của người bình thường. Trang trí sảnh, nội thất hay hành lang nối liền các phòng rộng mênh mông đầy các máy đánh bạc, bàn chơi poker, cho chục ngàn người tham gia.

Ngoài kia là sa mạc khô cằn, nhưng bên trong là một thế giới đâu đó ở Paris với Tour Eiffel, Cairo với  Kim tự tháp, vùng Venice với những du thuyền, mà mỗi lái đò là một ca sỹ như Robertino Loreti hát “Santa Lucia” hay giọng tenor của Luciano Pavarotti trong Opera. Khó tin người ta có thể tạo một con sông trong khách sạn.

Tất cả các dịch vụ ở đây đều giúp bạn tiêu tiền thuận lợi. Lên thuyền đi 5 phút mất 22$. Vào Madame Tussauds để chụp ảnh với các nhân vật nổi tiếng làm bằng nhựa cũng mất vài chục. Ly Starbucks café với giá gấp 3 lần so với ở DC.

Hiếm có khách sạn nào trên thế giới cho phép đỗ xe hơi miễn phí, nhưng riêng Las Vegas, ai tò mò cứ việc lái xe thẳng vào gara vì người quản lý tin rằng, bạn tới đây là để giúp họ làm giầu.

Khách sạn sang trọng giúp người ta quên cả thời gian và không gian bên ngoài, đầu óc mụ mẫm vì những đồng tiền. Giữa sa mạc khô cằn, không có gì để vãn cảnh, ngoài việc ăn uống, đủ loại giải trí kiểu “người lớn”, khách tha hồ thâu đêm vào những canh bạc đầy may rủi. Thành phố không bao giờ ngủ.

Người bỏ ra 100,000$, kẻ dùng 1$ với cùng một mục đích là kiếm tiền nhanh chóng. Sang trọng là các khách VIP có phòng riêng, không hiểu vào đó thì cần bao nhiêu trong túi. Chỗ công cộng có thể thấy người ngồi chơi súc sắc, poker, sấp ngửa ngồi đăm chiêu bên sấp tiền 100$.

Trò chơi ưa thích của khách “vui là chính” là đút tờ 1 đô la, mỗi lần ấn nút mất 5 xu, chơi mỏi tay. Trong 20 lần thế nào người chơi cũng thắng vài cú. Có khi thành 3$ và may mắn được vài chục đô. Nhưng khi người chơi đứng dậy thì 1$ kia cũng mất và tiền “thắng” cũng gửi lại cho khách sạn vì mấy ai thấy đang đỏ bạc lại ngừng chơi. Parking tưởng là miễn phí, nhưng thật ra, với một số đông, thường là rất đắt.

Các máy “đỏ đen” đặt khắp nơi, nơi chờ trong sân bay, sảnh khách sạn, trong cả cửa hàng thực phẩm hay tạp hóa nghiêm túc như CVS. Las Vegas luôn cho bạn nghĩ, tiền có thể tìm thấy trong nháy mắt mà không cần chút mồ hôi nào.

Nơi đây kiếm tiền nhanh và mất tiền nhanh, lễ cưới nhanh, ly dị cũng nhanh, tốc độ sống chóng mặt, ít thấy trên thế giới.

Các đôi tình nhân muốn cưới nhau tiện lợi và rẻ tiền. Có những trung tâm môi giới ghép đôi và tổ chức lễ cưới chóng vánh. Hưởng tuần trăng mật vội vã và lao sang sòng bạc để giải trí.

Las Vegas có tỷ lệ ly dị cao nhất thế giới. Phải chăng, là chốn ăn chơi, đồng tiền mất của kẻ này, lại sang túi kẻ khác, nên nhiều gia đình tan vỡ. Để ly dị tại các bang khác của Hoa Kỳ có thể rất khó và rất đắt. Nhưng tới đây, các đôi có thể chia tay một cách hợp pháp, ít tốn kém lại được luật pháp công nhận.

Tỷ lệ tự tử cao nhất nước Mỹ. Người Las Vegas đi nơi khác sinh sống cũng dễ quyên sinh. Có lẽ vì ở nơi mới, họ không kiếm tiền nhanh hay tìm được sòng bạc giải trí hay chăng. Và người tới thăm Las Vegas cũng có tỷ lệ nhẩy lầu gấp đôi so với các thành phố khác.

Dẫu vậy, ai đến Las Vegas đều…chiến thắng. Có người được hàng trăm ngàn đô la, dù số này rất hiếm. Người khác thắng vì đã chơi rất ít nên…mất ít. Ai nhẵn túi vẫn…thắng, vì không còn cơ hội để thua, hoặc nhảy lầu để lại món nợ cho hậu thế nên vẫn…thắng.

Không tiêu gì cả là kẻ thắng lớn nhất vì đã thuộc lòng câu ca “cờ bạc là bác thằng bần”. Kẻ lỳ lợm nhất ở Las Vegas ngày hôm nay là tác giả viết bài này, không bỏ ra xu nào cho sòng bạc dù lão gửi xe hơi miễn phí.

Thanh Chung NY ôm chàng “nhựa”

Nhưng rồi trong lúc đợi ở sân bay trở về Washington DC, cô bạn blogger Thanh Chung ở New York cho 1$ để thử vận may với máy đánh bạc. Sau 20 phút đã lên được 2$, nhưng trước khi máy bay cất cánh, trong tài khoản còn lại 25 xu. In “chứng chỉ 25 cent” để làm kỷ niệm rằng “rắn mặt” như HM vẫn bị sòng bạc Las Vegas đánh lừa. Nhưng Thanh Chung động viên “đen bạc đỏ tình, anh ạ”.

Nói thế thôi, có dịp lần sau tới chiêm ngưỡng lâu đài xây trên cát Las Vegas và những cuộc đỏ đen trong những khách sạn 5 sao, thế nào tôi cũng thử để bị mất lần nữa.

Khi kết thúc entry này trên máy bay, lấy hành lý, tôi chợt phát hiện, chiếc ba lô nhỏ đựng chiếc máy ảnh đã bị bỏ quên ở sân bay Las Vegas vì mải mê với casino. Chiếc Canon Rebel này đã đi chu du khắp thế giới để bạn đọc của blog HM được xem những cảnh lạ đó đây. May mà các ảnh chụp trước đã lưu vào máy tính.

Tôi rút ra một kết luận đơn giản, ai đến Las Vegas, dù cách này hay cách khác, đều mang tiền kiếm được trả về cho cát bụi sa mạc của miền Tây hoang dã.

Bài và ảnh: Hiệu Minh. Xmas 2009.

Dịch vụ làm đám cưới

Góc phố trung tâm Casino

Phở Las Vegas

Với Barack Obama “nhựa” trong Madame Tussauds

Sòng bạc

Venice trong khách sạn Venetian

Las Vegas by night

Advertisements

17 Responses to Las Vegas – gửi tiền cho cát bụi

  1. […] ai chưa đến Las Vegas, thiên đường của sòng bạc, kiếm tiền nhanh chóng, sạt nghiệp trong giây lát, […]

  2. Năm mới chúc bác HM và gia quyến vạn an vạn phúc

  3. Phil says:

    Lần đầu tiên đến Las Vegas (1999), em cảm giác choáng ngợp và thán phục trước tư duy và năng lực “muốn là được” của người Mỹ. Những show diễn cướp biển như thật có cả đại bác, tàu thuyền kích thước thật.. trên đường phố, nhạc nước ban đêm trước khách sạn Bellagio, Venice hay quảng trường máy lạnh với mây (giả) bay trên đầu, series cửa hàng thời trang cao cấp, ca nhạc miễn phí có cả Tuấn Ngọc, Khánh Ly lại được phục vụ nước uống, tiếng loảng xoảng leng keng không bao giờ dứt… là những ấn tượng em còn nhớ tới bây giờ.

    Có thể nói L.Vegas là nơi phô diễn sức mạnh và lối sống Mỹ : không gì họ nghĩ ra mà họ không làm được. Cái gì không làm được chỗ này thì mang đi làm nơi khác. Thời tiết khắc nghiệt, hoang mạc khô cằn cũng không cản được ý chí con người xây dựng một thành phố ăn chơi ngay giữa sa mạc.

    Vào các casino em thấy nhiều dân châu Á ghê bác nhỉ. Dân Việt từ Cali về cũng đông. Em cũng mua sắm được một vài thứ rất tốt, giá hời ở các outlet trên đường đi.

    Ai đã vào các khách sạn thì thật khó mà cưỡng lại ý muốn thử thời vận. Bác HM chỉ thử 1$ đúng là “bản lĩnh”, hehe.

    Chúc bác và gia đình Năm mới 2010 dồi dào sức khỏe, lúc nào cũng vui vẻ, trẻ trung, và có nhiều entry hay cho bà con.

  4. Small says:

    Đợi mãi vẫn chưa thấy ảnh của Home Tiger nhà chú và ảnh của chú :). Chúc gia đình chú một năm mới có nhiều niềm vui và thành công hơn năm cũ.

  5. truongduynhat says:

    Vào đọc bài cuối năm của anh lại gặp người quen New York Thanh Chung. 2 lần qua Mỹ mà vẫn chưa tới được Las Vegas. Đọc mà thấy tiếc!
    Happy new year!

    • hieuminh says:

      Nếu tới Las Vegas, TDN nhớ mang theo vài tờ để gửi lại cho miền Tây nước Mỹ. Nhà báo đến đó thì nên vào sòng bạc VIP mới thấy hết được cảm xúc được và mất.

      Sang DC, nhớ email, HM sẽ đón anh tới nhà chơi.

      Chúc mừng năm mới.

      • truongduynhat says:

        Chuyến vừa rồi suýt về Las. Mấy thằng đại gia thứ thiệt bọn hắn rủ. Mình bỏ đoàn đi thì… tiếc! Tôi thì chả bao giờ biết món bài bạc này, chỉ muốn xem để viết bài thôi. Bọn nó sang ngồi phòng VIP đấy!

        Chúc anh năm mới nhiều niềm vui mới!

  6. Lã Dùng says:

    Cám ơn anh HM đã sửa cho tôi s bằng x. Một niềm vui nho nhỏ khi chúng ta cách nhau cả nửa vòng trái đất mà hồi âm chỉ sau vài chục phút đồng hồ.

  7. Lã Dùng says:

    Anh HM quên mất rằng ở xứ ta cũng đang là một sòng bạc lớn ?

    Canh bạc của các nhân vật mua ghế, mua chức để hòng làm giàu, hòng cưỡi đầu cưỡi cổ Dân và thả tay tiêu tiền ngân sách.

    Chỉ một dự án nho nhỏ như cái bảo tàng Hà nội thôi đã ngốn mất hơn 2300 tỷ đồng ! đó chính là một sới bạc cho các con bạc quan chức thi nhau nhảy vào, tranh giành vị trí ngồi cao thấp, ký tá để …chén.

    Than, điện, dầu mỏ, viễn thông cũng đang là sới bạc để sát phạt nhau trong năm 2010 rất quyết liệt. Các con bạc nắm giữ từng ghế nóng đang bắt đầu chiến nhau ra mặt, lôi cả thủ tướng ra để hù dọa phía bên kia.

    Một canh bạc trước đại hội Đảng, có thể vài chiếc bán ghế được sang tên cho các con bạc khác.

    Vấn đề ở xứ ta khác xứ nơi anh HM đang sống là : tất cả tiền trong sòng bài đều được đổ ra từ túi Nhân Dân, cuối canh bạc chỉ khẳng định là Nhân Dân sẽ …thua toàn diện, thua thất thểu, cho dù không được tham gia mon men đến gần chiếu bạc.

    Mở đầu một năm mới, lẽ ra tôi không nên thốt ra những lời cay đắng như vậy nhưng xót cho Nhân Dân xứ ta nên lúc nào cũng chỉ buồn, không thể vui lên được, cho dù hoa đào đang bắt đầu nở ngay trước sân nhà.

    Dù sao thì cũng chúc cho HM và bạn đọc một măm mới tỉnh táo, khỏe mạnh và luôn xem thiên hạ chơi bạc để biết ta mất gì cho chiếu bạc.

    • hieuminh says:

      Ở Las Vegas có rất nhiều người Trung Hoa lục địa đến chơi bài. Hàng năm, vài tỷ đô la đã được tiêu phung phí nơi đây. Không biết có quan chức nào nhà ta tới thử thêm vận may.

      Thắng canh bạc ở quê nhà, nhưng sang xứ người lại gửi cho cát bụi. Âu cũng là vòng luẩn quẩn của đồng tiền. Cuối cùng như anh Lã Dùng nói, chỉ có nhân dân là luôn thua bạc.

  8. Lucky says:

    Chào bác HM , chúc bác vui vẻ !

    Bác HM à, tình hình là bauxite Vietnam bị bọn hacker nó phá , bác dân IT kỳ cựu , bác có thể viết một entry về chuyên môn của bác không? Thema về : Tính bảo mật, cách ngăn virus…như thế để các blogger ở Việt Nam có thể đọc và biết thêm chút ít về kiến thức tin học, bác nghĩ sao? (Xin lỗi bác HM nếu Lucky làm mất thời gian của bác ! )

    • hieuminh says:

      Cảm ơn anh Lucky. Thật ra, không có phần mềm nào hữu hiệu chống lại hacker nếu họ muốn phá.

      Để tôi nghĩ chút và viết thế nào cho dễ hiểu.

  9. dinhnam says:

    Bác qua Las Vegas mà tìm 1 xu rơi dưới đường cũng khó,vì đã có máy slot machine thay bác rồi. Tuy nhiên nếu bác xem Circle du Soleil thì không bỏ công.

    Việt Nam có câu ” cờ bạc là bác thằng bần”, qua đó không cờ bạc là bác thằng….kiết, mấy ai giữ được lòng tham khi ở Las Vegas, có lẽ trừ mấy bà mấy cô…. :-)))

    • hieuminh says:

      Có bọn trẻ đi theo nên chỉ dám xem là chính vì Casino không cho trẻ em sờ vào trò chơi. Nếu không chắc cũng không giữ nổi mình.

      Định xem xiếc thì hết vé. Tiếc nhất Circle du Solei cho cả trẻ con lẫn người lớn.

  10. thao says:

    Em còn tưởng là bác gửi cả tháng lương về với cát bụi rồi chứ. Mất cái máy chụp hình tiếc nhỉ.
    Chúc bác và cả nhà năm mới an khang thịnh vượng.
    Hình như lại tem tem tem đơi

%d bloggers like this: