Túc cầu, ngọn cờ và thương hiệu

Rừng cờ VN tại Vientian. Ảnh: VNN

Lại một mùa Noel nữa sắp đến. Có lẽ ai cũng mong, những vụ việc làm hỏng hình ảnh đất nước như PCI, tham nhũng, buôn lậu, được xử lý nghiêm như tòa án xử bóng đá “đen” một cách công minh. Túc cầu có “sạch” hơn nên đã có cúp vàng và thương hiệu được khẳng định.

Hôm nay ta thắng Singapore 4-1, lội ngược dòng ngoạn mục. HM nhớ lại mùa này năm trước, ta thắng Thái Lan trong trận cầu nghẹt thở, đoạt cúp AFF. Xin post lại bài viết HM đã đăng trên VNN. Chiến thắng đó của thầy trò Calisto đã mở ra trang sử khác cho bóng đá nước nhà. Và cũng nhân thể nói với bạn đọc rằng, Blog HM rất mê bóng đá. Thông điệp trong bài viết của năm trước vẫn còn nguyên giá trị.

Hy vọng, Việt Nam sẽ thắng Malaysia và HM có dịp hầu bạn đọc một entry về bóng đá.

Bài đăng trên Thư Hà nội ngày 7-1-2009

Anh Phạm Triều Dương, một người bạn cũ, định cư bên Bangkok vừa mail cho tôi kể chuyện bóng đá. Đang lang thang “trên chín tầng mây” đi bộ bốn km về nhà sau khi chứng kiến Việt Nam thắng Thái Lan 2:1 tại sân Rajamangala, anh bất ngờ nghe giọng xứ Nghệ vang lên bên tai: “Anh ơi, cho em xin lá cờ”.

Cho làm sao được, mua từ Hà Nội để mỗi lần đội nhà thi đấu lại mang đi phất cho sướng. “Thôi, chụp cho em pô ảnh với cờ giữa Bangkok vậy”. Rồi hỏi, “Hôm nay mình thắng giải gì”. Trời ơi, có ai bỏ hàng đống tiền mua vé máy bay sang Bangkok mà không biết đây là giải AFF. “Nhưng em chỉ cổ động cho quân ta thôi, giải không quan trọng bằng đội của “choa”!

Tình yêu, thương hiệu và cội nguồn chiến thắng ở đâu ư, xin hỏi những người yêu trái bóng tròn. Hàng ngàn lá cờ đỏ sao vàng trên sân Singapore, giữa thủ đô Bangkok, sân Mỹ Đình, biển cờ Hà Nội, t/p HCM, Huế, Nghệ An hay Đà Nẵng. Khó diễn giải tại sao, người yêu bóng đá và quốc kỳ lại như hình với bóng dù đến từ bất kỳ quốc gia nào.

Mười năm và một đêm…

Năm 1998, tưởng như cúp Tiger sẽ ở lại trên sân Hàng Đẫy. Nhưng cái lưng dài đuỗn của Sasi Kumar đã hẩy quả bóng vào lưới Việt Nam để hàng nghìn người trên sân phải khóc. Còn Singapore, như nền kinh tế “hổ” của họ, đã có thêm sức mạnh bóng đá khu vực với hai lần vô địch ĐNA (2005 và 2007). Người hâm mộ Việt mơ nhiều tưởng như hóa đá.

AFF lần này bắt đầu không khởi sắc. Nhưng rồi may mắn đã đến. Sau khi đè bẹp Singapore ngay trong hang sư tử, bóng đá Việt lại đấu tiếp bên Thái lan. Hết hiệp đầu, 2:0 cho Việt Nam, tôi tắt tivi và đi ngủ, sợ rằng thế cờ đổi ngược như mọi lần. Vài tiếng sau, không chịu nổi tò mò, mở báo điện tử ViệtnamNet, tôi không tin vào mắt mình, quân ta thắng 2:1. Món quà Noel quá bất ngờ vì 10 năm qua, bóng đá Việt dường như vẫn bị nỗi ám ảnh trước Thái Lan.

Sân Mỹ Đình lượt về, Thái Lan dẫn 1:0, đồng hồ đã chỉ phút 90. Biết đội mình không thể thắng nên lại định tắt…tivi. Thêm hiệp phụ sẽ không còn đủ sức chọi với người Thái khi chứng kiến thế áp đảo của họ.

Bỗng tiếng thét “vào rồi” lạc cả giọng của người bình luận viên và reo hò của khán giả tưởng như đứt cáp truyền hình. Quả đánh đầu của Công Vinh đã thay đổi số phận của bóng đá Việt Nam sau 49 năm.

Người gọi đó là tài năng của đội tuyển Việt Nam hay phút xuất thần của Calisto. Kẻ cho rằng đó là may mắn và có sự trợ giúp của thần linh. Hàng chục triệu người Việt Nam không thể tin vào chiến thắng bất ngờ này. Bóng đá Việt đã vượt qua “lằn chỉ đỏ”.

Vài cầu thủ đá trên sân Manila thuở nào chỉ nhìn thấy tiền cá cược, hàng triệu người hâm mộ đã phải đau xót vì nền bóng đá thảm hại. Cầu thủ vào tù, bị trừng trị đích đáng sau những lỗi lầm không thể tha thứ. Có lẽ vì thế bóng đá trong sạch hơn.

Thế hệ vàng hôm nay chạy trên sân thấy một mầu cờ đỏ trên khán đài. Họ đá bằng tài năng và trái tim cùng hàng triệu người hâm mộ tràn đầy hy vọng dù có lúc tưởng như không còn sức. Niềm tin ấy đã giúp sức mạnh cho Minh Phương và Công Vinh vào giây cuối cùng. Bóng đá Việt đã có “thương hiệu”. Tôi chợt nhớ đến một người Việt khác sống tại Mỹ.

Ông Joseph Cao vào Quốc hội Mỹ.

Nghị sỹ gốc Việt Joseph Cao.

Cơn bão Katrina năm 2005 đi qua vùng Luisiana đã làm cho ngôi nhà của ông Joseph Cao (Cao Quang Ánh) ở New Orleans bị ngập sâu 2,5m. Hàng triệu người bao gồm cả dân Mỹ gốc Việt nơi đây đã rơi vào thảm cảnh trắng tay. Họ tưởng như tuyệt vọng trước cơn thịnh nộ của trời đất.

Thấy Chính phủ Bush quá chậm trễ trong việc cứu trợ, Joseph Cao đã sát cánh cùng cộng đồng người Việt, vốn cần cù và chịu khó, xây dựng nhà cửa từ đống đổ nát. Ông trở thành anh hùng vì đã hiểu nỗi thống khổ và “bơi lội” cùng đồng loại trong bão lụt.

Năm 1975, rời bỏ quê hương khi 8 tuổi, Joseph Cao đến tỵ nạn tại nước Mỹ cùng với mẹ và hai người anh em. Trưởng thành trong môi trường cạnh tranh khắc nghiệt, hiểu rõ những bất cập trong xã hội dù rất tiến bộ nơi đây, ông đã giúp cộng đồng nhập cư, nhất là người Việt, làm thế nào tồn tại trên nước Mỹ bằng “tự cung tự cấp”.

Nhìn mầu da vàng của mình khi tranh cử, hẳn Joseph Cao phải đắn đo. Có người bạn đã khuyên, nếu biết tập trung vào giải quyết những đòi hỏi chính đáng của cử tri thì họ sẽ chọn anh, dù da trắng, vàng, đen hay xanh.

Ngày 6-12, Quận 2 vùng New Orleans loan báo Joseph Cao, người gốc Việt đầu tiên, được bầu làm nghị sỹ Quốc hội Mỹ. Tin này làm nức lòng 1,5 triệu người Việt tại Mỹ, tiếp sức cho năm triệu Việt kiều trên khắp hành tinh, củng cố niềm tin “bàn tay ta làm nên tất cả”.

Báo chí Mỹ bình luận vui rằng Joseph Cao thuộc người “tầm thước” nhưng khả năng bay lại rất cao “Cao can fly high”. Chưa chuyển gia đình về Washington DC, ông đã lo hai năm nữa, liệu có được người ta chọn tiếp, hay chỉ là anh hùng nhất thời. Vốn ít nói, không hợp với nền chính trị Mỹ thích la làng, ông tin mãnh liệt vào những gì mình làm. Nếu tiếp tục đến với đồng loại bằng tài năng và trái tim, Joseph Cao sẽ được bầu lại.

Thương hiệu Việt.

Trong thời gian gần đây, tiếng tăm người Việt ở nước ngoài và nền bóng đá bị những đám sương mù che phủ. Bỗng có những tin làm con tim xao động. Hàng triệu người Việt tại Hoa Kỳ mừng vui khi Joseph Cao vào Capitol. 85 triệu người Việt không thể vui hơn khi đoạt AFF cup.

Mấy năm qua, các sự kiện ngoại giao cũng nức lòng. Vào WTO, tham gia Hội đồng bảo an LHQ, thành tích xóa nghèo đáng nể, làm gương cho các nước kém phát triển. Nhiều người đã nói đây là con Rồng đang lên.

Cờ VN giữa lòng bạn bè. Ảnh: HM

Nhưng khi hàng triệu người nâng niu ánh sao vàng, thì lại có những kẻ buôn lậu sừng tê giác ngay dưới chân cột cờ Việt Nam tại Nam Phi. Không hiểu người phi công trẻ bay sang Nhật có thiếu thốn, mà phải mang hộ những đồ ăn cắp ở siêu thị Tokyo về Hà Nội. Nghi án PCI và vụ hối lộ vài triệu đô đang làm hoen ố hình ảnh đất nước.

Trong chiến tranh cứu nước, mấy triệu người Việt ngã xuống đã nhuốm đỏ lá cờ. Còn mới đây, hàng ngàn lá cờ bay ở Singapore, tại sân Thái lan. Trên sân Mỹ Đình, đêm Noel Hà Nội và cả Việt Nam rực một mầu đỏ. Người ta đổ ra đường, ngửng cao đầu tự hào nhìn cờ bay, nước mắt rơi. Nhưng đúng lúc đó, có những kẻ đang tâm cúi mặt xuống đồng tiền trộm cắp, buôn lậu, hối lộ, tham nhũng hay lợi ích nhóm để rồi những lá cờ kia không thể bay xa thêm.

Một đồng nghiệp bên Nhật gửi cho tôi đường link về chiến thắng bóng đá nhưng lại không quên gửi bài báo về người phi công mang hàng nghi ngờ lên máy bay. Niềm vui kèm theo một nỗi đau.

Có lẽ ai cũng mong, những vụ việc làm hỏng hình ảnh đất nước như PCI, tham nhũng, buôn lậu, được xử lý nghiêm như tòa án xử bóng đá “đen” một cách công minh. Túc cầu có “sạch” hơn nên đã có cúp vàng và thương hiệu được khẳng định. Nội trị một đằng, ngoại giao một nẻo khó nói đến hình ảnh đất nước đẹp, như cựu Thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ phát biểu gần đây “Muốn ngoại giao hiệu quả, phải có sự kết hợp tốt giữa nội trị và ngoại giao”.

Thời chiến tranh, Việt Nam từng là thần tượng giải phóng dân tộc trong mắt bạn bè quốc tế. Giữ hình ảnh đẹp ấy mãi trong lòng người khó hơn rất nhiều. Có lẽ ai cũng mong, những vụ việc làm hỏng hình ảnh đất nước như PCI, tham nhũng, buôn lậu, được xử lý nghiêm như tòa án xử bóng đá “đen” một cách công minh. Túc cầu có “sạch” hơn nên đã có cúp vàng và thương hiệu được khẳng định.

Nội trị một đằng, ngoại giao một nẻo khó nói đến hình ảnh đất nước đẹp, như cựu Thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ phát biểu gần đây “Muốn ngoại giao hiệu quả, phải có sự kết hợp tốt giữa nội trị và ngoại giao”.

Có được thương hiệu rất khó, “phá hoại” thương hiệu lại rất dễ. Điều gì sẽ xảy ra, sau khi về Washington DC với ngôi nhà mới, quen những người bạn cao cấp trong Capitol, ông Joseph Cao không còn nhớ đến cộng đồng của mình ở New Orleans đang bị cuồng phong Katrina “tài chính” hoành hành. Các cầu thủ mải mê chiến thắng lại quên đi nền bóng đá nước nhà mới đang ở đỉnh cao của…vùng trũng.

Cờ Việt nam trên cây thông Noel. Ảnh: HM.

Người bạn từ Hà Nội tới thăm một tổ chức quốc tế. Thấy cây thông Noel chỗ cửa ra vào treo cờ các nước, đi vòng quanh để tìm mầu cờ thân quen, anh cố chụp bằng được lá quốc kỳ Việt Nam bé tý.

Tỏ lòng cảm phục thì anh chua xót bảo, có người nhìn tờ đô la xanh trong phong bì rõ hơn cờ Tổ quốc để trước mặt, làm cho niềm tin con người bị xói mòn. Đến bao giờ, Rồng Việt Nam mới vượt qua “cái lằn chỉ đỏ” như bóng đá.

“Việt Nam ơi, mãi mãi một tình yêu” – một trong hàng ngàn phản hồi trên mạng đã viết thế. Ai cũng yêu Tổ quốc như độc giả, trân trọng lá cờ như bạn trẻ xứ Nghệ giữa nước người, hết lòng vì cộng đồng như nhiều người xa quê, thương hiệu Việt sẽ bay cao. Mới mong con cháu Lạc Hồng mở mặt với thế giới bên ngoài.

Hiệu Minh. 7-1-2009

Đánh giá bài viết

Advertisements

18 Responses to Túc cầu, ngọn cờ và thương hiệu

  1. Flan says:

    Bữa nay mới đọc bài này thì có vẻ hơi trễ rồi, nhưng em vẫn đồng ý với anh rằng ” người yêu bóng đá và quốc kỳ lại như hình với bóng dù đến từ bất kỳ quốc gia nào”. Mỗi lần có trận đấu sắp xảy ra là các lề đường cờ quạt bán la liệt, ngoài đường thanh niên nam nữ chở nhau trên xe máy, tay cầm cờ , miệng hò reo, …Hình như ngày nay chỉ có lúc đó mọi người thể hiện tinh thần yêu nước rõ nhất.

  2. Kim Dung says:

    Cua ơi. Buồn quá. Thua 1-0 rồi. Nhưng cứ viết đi. viết cho hết cái hay, cái dở của bóng đá VN, để mà lại hy vọng vươn lên về phía trước.

  3. Small says:

    Xem trận hôm nay cảm giác lo lắng, bất an, ko chắc chắn như những trận trước, maylaisia đã giải mã được chiến thuật của đội VN. VN bế tắc trong việc đưa bóng vào cầu môn của đối thủ, hoàn toàn bế tắc.

  4. Small says:

    VN thua rồi, buồn quá! trọng tài quá thiên vị, cố tính để Maylaisia hưởng quá nhiều lợi thế.

  5. Small says:

    Không ngờ chú HieuMinh yêu bóng đá như thế, dù ở xa mà vẫn theo dõi bóng đã nước nhà, cổ vũ bóng đá ko khác gì đang sống trong nước. Còn 15 phút nữa là đến trận chung kết rồi. Hồi hộp quá! hy vọng Vn sẽ thắng để chú HM có thêm 1 entry mới về bóng đá vn.

  6. Kim Te Ku says:

    Hải quan Việt nam vừa giữ anh Tổng giám đốc Nam của JPA ở sân bay, cấm xuất cảnh.
    SCIC nói với báo chí chiều nay rằng : chưa nhận được thông báo nào của hải quan về việc này. Anh Nam đã xin nghỉ hưu từ tháng 10, tuy nhiên vụ lỗ 31 triệu đô thì có liên quan đến anh nên chắc anh định…cao chạy xa bay ?
    Tiền gửi của anh ở ngân hàng nước ngoài chỉ mang tên con và người nhà nên cũng khó có thể đòi lại cho nhà nước cho dù anh có thể bị tù vì các tội danh gây thiệt hại nghiêm trọng cho tài sản Quốc gia.

  7. Kim Dung says:

    Ôi, xí hổ quá. Nhầm to. Vì quá hăng hái, KD “đá chữ”trước cả đội bóng đá nam ngày mai. HM cho mượn cái rổ che mặt… He…he..Xin lỗi vì đã báo nhầm cho bình luận Cua

    • hieuminh says:

      HM hay “đá” trước nên nhắc nhầm cũng hay. Hứa lung tung lại không viết được gì mới là xấu hổ.

      Vừa bình luận bóng đá vừa viết về giáo dục, nhất là đoạn trò bình cô, cũng mệt đó…

  8. Tân Tân says:

    Chúc mừng chị em vô địch hôm nay. Năm nay được mùa bóng đá chăng? Anh em nam giới ngay mai gắng lên nhé!

  9. Kim Dung says:

    Hừ …hừ….4 giờ chiều nay, giờ HN, bóng đá VN và Malai…sẽ quyết tử để VN quyết sinh đó. Cua nhớ dậy để theo dõi mà viết bình luận nha. Mắt toét nhèm cũng phải viết, và nhớ viết thật hay vào đó. Chấm bài trước: điểm 10 — (đề phòng nỗi “trính tả”)

  10. VĨNH. says:

    TÚC CẦU cũng hay lắm!Ít nhất trong khoảnh khắc ấy người ta quên đi tất cả:Không còn NĂM CAM,không còn HUỲNH NGỌC SỸ,không còn vụ BA SƯƠNG,không còn thằng quái nào cần để ý trên mặt đất này nữa…ha ha ha…đúng là ăn bóng đá,ngủ bóng đá, và……cũng đá.BÓNG ĐÁ/chứ không phải vú cao su đâu nhé/ MUÔN NĂM! HIÊỤ MINH thấy đúng như vậy không? Tôi thấy hàng ngàn thanh niên túa xe máy ra đương lúc đêm hôm,tôi vẫn thấy thương thương thế nào !

  11. van says:

    @Tân Tân: Chữ “túc cầu hơi xưa”.
    ____
    Bạn nói đúng, nhưng trong trường hợp “túc cầu giáo” thì nghe ổn hơn là thay chữ “túc cầu” bằng “bóng đá”.

  12. Kim Dung says:

    Mục Thư TL bây giờ lại về với TVN, nhưng ko thể như ngày xưa. Nhiều lúc tiếc lắm, HM à. Nhớ ngày làm Thư HN với biết bao tận tâm, tình cảm dành cho một chuyên mục “đặc sản” của VNN. NQT giờ có lúc cũng phải thốt lên :”Thư HN hoá ra nó là thứ socola đặc biệt, chị KD ơi, nó ko dễ viết chút nào”. Quả vậy đó. Người ngoài nhìn vào có thể khen chê dễ dàng, nhưng nuôi một chuyên mục dạng đặc sản thì cần có nhiều yếu tố khác nữa. Các cộng tác viên Thư HN cũng tản mát nhiều. Thỉnh thoảng một bạn trẻ viết thư cho KD:” Em/ cháu tiếc quá chuyên mục Thư HN, cô ơi..”. KD vẫn mong muốn, có lúc nào đó quay về làm cho Thư HN, với tất cả sự trân trọng, tâm huyết, và mong muốn mang đến cho bạn đọc những phút giây thư thái tâm hồn, hoặc nếu có suy nghĩ cũng là những cảm xúc đầy hứng khởi với cuộc sống, để giúp ích chút nào đó cho đời.
    Nên HM post bài về Túc cầu…bỗng nhớ quá cái thời làm Thư HN, lụi hụi, mắt thì toét nhèm vì thức khuya biên tập, nhưng những sự kiện trong đó có bóng đá, khiến “cô giáo KD” cũng phải thức theo cùng, cũng vui buồn, cũng cay cú ăn thua vì bình luận, tranh cãi có khi chỉ một từ, một câu viết…Nhớ dạo bình luận bóng đá Nga…mà chết cười, lôi cả Trịnh Công Sơn vào để thổi hồn cho bình luận bóng đá. Người tung, kẻ hứng…
    À, lại có công việc cụ thể, sẽ trao đổi với HM gấp để có đề tài chọn lựa. HM khoẻ nhé. Luck và Bin dạo này chắc lớn lắm rồi. Trông thì thấy “dài lưng tốn vải” lắm, nhưng mặt mũi ko biết giống ai đây?

  13. Tiến sỹ Giấy. says:

    Khi trái bóng Seagame đang lăn ở Lào thì trái bóng trách nhiệm về vụ lương lậu ngất trời ở SCIC cũng đang được đá từ bộ tài chính sang SCIC và kiểu đá 1 chạm được anh Ninh và câc đồng chí chơi rất …điêu luyện.

    Anh Ninh đá sang kiểm toán : kết quả kiểm toán là đúng nhưng cũng phải nói lại cho rõ ! Rõ gì nữa, gần 80 triệu / tháng là rõ rồi còn rõ gì nữa ? rõ nữa có khi lại lòi ra thêm nhiều khoản khác, chẳng hạn ” chưa” đóng thuế thu nhập, tiền quần áo, điện thoại …hơn 6 triệu /tháng – ô hay quan chức ta được cấp cả quần áo trong khi lương bao gồm nhiều phụ cấp khác ?

    Quả bóng lương lậu này tiếp tục làm nóng nghị trường. Càng đá càng nóng hơn khi anh Ninh phát ngôn rằng SCIC có thể lập quỹ khi ” đã thực hiện” nghĩa vụ với nhà nước ( thuế thu nhập trốn thì nghĩa vụ gì ? ) vậy quỹ của các anh có khác quỹ của Ba Sương hay không ?

    Việc quan chức kiêm cả việc doanh nhân, tự ý chia lương của 180 ngườii cho 130 người quả là một nghệ thuật đá “bóng ” quỹ lương.

    Việc tự ý định ra quỹ lương theo mức mà các anh đưa ra và tự phê duyệt nó thô thiển như là một đội bóng bao gồm danh sách cầu thủ và trọng tài cũng ăn lương đội ấy luôn. Đá sân nào mà chả thắng ?
    Nếu sân bóng mà chơi kiểu vậy thi còn ai xem ?

  14. Kim Dung says:

    Bài viết về bóng đá cách đây gần 1 năm mà nay đăng lên vẫn nóng hổi tinh thần thể thao đang được hâm nóng trong lòng người dân VN nói chung và HN nói riêng. Từ lúc là Thư Hà Nội, với những trích dẫn, phản hồi, bôi xanh, bôi đỏ…nay đã là Thư Thăng Long, có biết bao khoảng cách về thời gian, nhưng tinh thần dân tộc trong bóng đá thì vẫn thế, thiêng liêng và mãnh liệt, đầy hào khí và ước vọng. Trước đây, ghét bóng đá VN vì có quá nhiều tiêu cực, nhưng tại Seagames 25 lần này, trước những thắng lợi liên tiếp, bỗng thấy thương thương các cầu thủ trẻ. Chỉ mong các bạn chiến đấu hết mình, vì niềm kiêu hãnh về đất nước.

    • hieuminh says:

      Nhờ có cô giáo Kim Dung nên bóng đá lên cả mục Thư HN. Và người viết như HM lại mê cả bóng đá mới có dịp “múa bút”, “đá gió”.

      Không hiểu mục thư Thang Long nay đang đi về đâu. Tên “rồng bay phượng múa” mà không có tý bóng đá thì … chán lắm.

      Cảm ơn cô giáo đã hồi âm.

  15. Phil says:

    Hôm qua mình thắng đậm Sing một trận coi đã quá bác ạ. Các chàng trai của chúng ta có những miếng đánh phối hợp đẹp như các cầu thủ ngoại hạng Anh. Cú dứt điểm lạnh lùng, đẳng cấp của số 13 Mai Tiến Thành đã mang đến nổi kinh hoàng cho hàng thủ Sing, không phải “rùa” như cái lưng số 13 của Sasi Kumar.
    Hy vọng điểm rơi phong độ của các cầu thủ không phải là trận hôm qua mà vẫn đang được tích lũy để bùng nổ trong trận chung kết.
    Em xin chia xẻ niềm đam mê bóng đá và mong chờ entry tiếp theo về bóng đá của bác.

  16. Tân Tân says:

    Chữ “Túc cầu” hơi xưa!

%d bloggers like this: