Quê Choa không…“đọa”

Entry này thân mến tặng nhà văn Nguyễn Quang Lập và bạn đọc chiếu rượu Quê Choa. Thân ái.

Blog Hiệu Minh.

Hàng ngày tôi đi từ nhà ra bến metro, đưa hai nhóc ra xe bus đến trường, còn mình đi làm phía DC. Có hai con mèo lạc, cứ thấy chúng tôi là chạy đến kêu meo meo, dụi đầu vào chân như muốn tìm hơi ấm. Những ngày đông tuyết giá lạnh, thương chúng biết chừng nào. Nhưng luật ở đây chỉ được báo cho cảnh sát “súc vật” mà không được tự tiện mang về nhà.

Đọc blog Quê Choa với họ nhà Mèo đông đúc tôi chợt nhớ ra hai chú mèo lạc đáng thương kia.

Một lần về HN hồi tháng 8-2009, tôi gặp anh Nguyễn Quang Lập tại nhà hàng Ba Mẫu Quán do anh Nguyễn Trọng Tạo tổ chức với giới Blogger Hà Nội.

Tuy không quen từ trước, nhưng được anh khen một câu “blog HM rất đáng đọc”, tôi đâm ra nể…mình. Khen nhà giầu chả thích, khen vợ mình đẹp hơi lo, nhưng khen văn mình hay thì sướng đến mây xanh, lạ thế. Chắc các nhà văn không bị cảm giác ấy đánh lừa 🙂

Ấn tượng với tôi là nhà văn NQL rất giản dị, mặc áo như dân Mường, có đôi mắt sáng, hay cười tủm tỉm, miệng ngậm tẩu thuốc lúc nào cũng phun khói như nhà máy nhiệt điện Ninh Bình bên núi Cánh Diều do Trung Quốc giúp ta xây dựng những năm 1970.

Thấy anh mở cửa taxi ra rất khó khăn, phải chống nạng. Hỏi ra mới biết là NQL bị tai nạn giao thông khá nghiêm trọng, nhưng đã hồi phục.

Ngồi cạnh anh, nhưng đông người, tôi không nói chuyện được gì nhiều. Hẹn lần khác sẽ gặp riêng, nhưng công việc bận sửa nhà nên đến lúc đi, đã sai hẹn với anh.

Khi quay trở lại Washington DC, tôi mới có dịp đọc Blog Quê Choa kỹ hơn. Tôi bookmark trên cả hai máy tính ở văn phòng và ở nhà, chưa kể trong Blog HM cũng có đường dẫn trang trọng.

Trong thế giới đa chiều với đại dương thông tin, blog, facebook mọc lên như nấm, những trang nào được bookmark, nghĩa là tác giả đã có chỗ đứng trong trái tim bạn đọc.

Quê Choa là một trong những số ít ỏi đó. Trong khoảng thời gian 4 tháng với lượng hít hơn 1 triệu, chứng tỏ, blog này rất nổi tiếng và đang vượt ra khỏi chiếu rượu thông thường. Mấy trăm ngàn comment do bạn đọc viết và do anh trả lời. Một lượng công việc khủng khiếp mà tôi tin rằng chỉ những blogger có tâm, có tầm mới kham nổi.

Lúc rỗi, tôi vào chiếu rượu để xem người ta uống, nhắm và chuốc nhau như thế nào. Thỉnh thoảng, anh bê vài entry từ bên Blog HM, ném “cái PC” trên chiếu rượu và mời các bác nhắm món IT “lạ”.

Nhiều bác thuộc loại “cao thủ” trong làng văn thơ tham gia ở đây và qua comment của họ, tôi học được rất nhiều trong nghề viết.

Nguyễn Quang "Chập". Ảnh: Nguyễn Đình Toán.

Viết mấy dòng này vào ngày lễ Tạ ơn (Thanksgiving) bên Mỹ, muốn cảm ơn anh NQL và các anh chị trên Quê Choa đã giúp cho tôi hiểu thêm về thế giới người cầm bút và bạn đọc. Nhờ có Quê Choa mà Blog HM được thơm lây rất nhiều.

Mỗi câu chuyện của nhà văn bao giờ cũng có mở đầu và kết thúc. Có lần tôi đã đùa gọi anh là Nguyễn Quang “Chập” vì suốt ngày lê la trên thế giới ảo, rất lo cho sức khỏe của anh. Lúc nào đó anh cũng sẽ thôi “đưa tin” liên tục. Ngày nào đó bạn cũng sẽ đọc tin về Blog HM hết entry vì lý do…sức khỏe.

Chợt nghĩ về thế giới blogger. Chẳng ai bắt họ phải nghĩ về TS, HS, bauxite, bản án chị Ba Sương, về tham nhũng mang tầm quốc gia hay bao bất cập khác. Lẽ ra nên sớm đi tối về, lo lắng cho nồi cơm đầy có hơn không.

Nếu đứng ngoài phán xét thì không thể hiểu tại sao, bàn đến những vấn đề nhậy cảm, có thể phạm tội, bị bắt, cũng không làm họ nhụt chí.

Trong thời điểm hiện tại, những ngang trái và bất cập làm cho người cầm bút thực sự không thể không lên tiếng. Blog là công cụ giúp họ bày tỏ thái độ không qua kiểm duyệt.

Hôm qua, NQL thông báo Quê Choa…”đọa” rồi. Đừng nên đoán già đoán non, một người như NQL chắc không giấu điều gì. Tôi tin vì đã thấy anh chống nạng tới chiếu rượu ngoài đời. Nếu Quê Choa có đổi hướng chẳng qua do sức khỏe của tác giả. Bạn đọc nên thông cảm với anh.

Nhiều người tin Quê Choa vẫn là chiếu rượu như nó đã vốn sinh ra. Mấy hôm đầu, họ nhà Mèo có thể bị bơ vơ như mấy chú mèo lạc bên Virginia, nhưng thời gian sẽ giúp họ lấp đầy phần thiếu hụt “hơi ấm con người” do nhà văn NQL không re-com nữa.

Nhưng đó cũng là dịp có thêm nhiều người lành lặn, khỏe mạnh khác, không thờ ơ với thời cuộc, tham gia, sẽ động viên nhà văn bớt nỗi lo toan về vận nước và Quê Choa không đến nỗi “đọa” vì phải chống nạng trên chiếu rượu.

Những trăn trở, suy tư trên chiếu rượu “Quechoa” cũng là ước mong đất nước không phải “chống gậy” ra biển lớn.

Như tôi đã trích lời Luther King trong entry trước “Our lives begin to end the day we become silent about things that matter – Cuộc đời của chúng ta bắt đầu kết thúc khi chúng ta im lặng về những điều lẽ ra phải lên tiếng”.

Hiệu Minh. 25-11-2009. 

Bọ đọa rồi (blog Quê Choa)

Đánh giá bài viết

Advertisements

16 Responses to Quê Choa không…“đọa”

  1. duyen146 says:

    Comment nay bi xoa

  2. Tiến Đặng says:

    Đúng như Hiệu Minh khẳng định: Chẳng ai bắt mọi người phải lên tiếng về những chuyện hoàn toàn có thể vì lên tiếng mà gặp khó dễ cho chính mình. Nhưng, Hiệu Minh à, tự trái tim con người biết hướng tới cái gì, rồi sau đó mới là trí óc. Hình như người Pháp họ có định nghĩa về đạo đức rất hay thế này: Tình cảm đạo đức, hành vi đạo đức chỉ xuất hiện khi con người cảm thấy “KHÔNG NỠ” không nỡ bỏ qua, không nỡ thờ ơ, không nỡ phó mặc… Và Hiệu Minh đã chẳng là ví dụ thật thuyết phục về điều này đó thôi? Chúc Hiệu Minh luôn khỏe. Chỉ mong mọi người luôn có cảm giác KHÔNG NỠ THƯỜNG TRỰC TRONG LÒNG.

  3. Kichbu says:

    Bác động viên NQL thật kịp thời.

  4. Hiệu Minh says:

    Cảm ơn các anh các chị đã vào đây đọc và có những lời chia sẻ chân tình.

    Lời động viên của bạn đọc chính là những chén rượu có men say cho người viết.

    Tôi tin rằng, dù có “chuyển mục đích sử dụng” thì blog Quechoa vẫn giữ được thương hiệu Nguyễn Quang Lập.

  5. Flan says:

    Cám ơn bài viết của anh dành cho Bọ và các fan của Bọ.

    Anh viết về cảm giác của cư dân chiếu rượu QC chính xác lắm: “Nhiều người tin Quê Choa vẫn là chiếu rượu như nó đã vốn sinh ra. Mấy hôm đầu, họ nhà Mèo có thể bị bơ vơ như mấy chú mèo lạc bên Virginia, nhưng thời gian sẽ giúp họ lấp đầy phần thiếu hụt “hơi ấm con người” do nhà văn NQL không re-com nữa”.

  6. Chào anh Hiệu Minh!

    Gần đây, nhân có vụ LTT, tôi vào QC bolg của Lập mới biết và tìm đọc bài trên blog của anh. Hôm nay đọc bài anh chia sẻ với Lập thấy cảm động và tâm đắc lắm.

    Chúc anh khỏe, viết đều và ngày càng hay hơn! Hy vọng sẽ trao đổi thêm với anh qua mail.

    Thân mến!
    VNT

  7. “Cuộc đời của chúng ta bắt đầu kết thúc khi chúng ta im lặng về những điều đáng lẽ ra phải lên tiếng”
    Hiệu Minh viết vậy thì làm sao chiếu rượu đọa được nhỉ, ..!

  8. Sao Hồng says:

    “Đọc blog Quê Choa với họ nhà Mèo đông đúc tôi chợt nhớ ra hai chú mèo lạc đáng thương kia..”
    ****
    He he… bác có liên tưởng y chang em ! Nhà em có con mèo trắng. Mỗi lần em ngồi vô mâm cơm, hay trước màn hình TV, PC là nó tót lên… đùi em. Em liền liên tưởng đến .. họ nhà Mèo của Quê Choa & WP…
    Em sẽ bắt chước bác viết một bài về … họ nhà Mèo@…
    He he…

    Blog HM: Nhưng họ nhà Mèo trong Quê Choa mà ngồi lên đùi bác Sao Hồng là có chuyện đó 🙂

  9. […] Quê Choa không…“đọa” (blog Hiệu Minh/Hoa […]

  10. Cyclo!Cyclo! says:

    Tớ cũng học được rất nhiều từ Blog Hiệu Minh. Khi qua đây từ ngả anhbasam, lúc từ đường quechoa. Đường nào thì đường, cái đáng đọc thì nên đọc. Gở lời cảm ơn Hiệu Minh và chúc bác viết khỏe. Khoái giọng văn khiêm tốn, nhã nhặn và sâu sắc, có tình… của bác.

  11. Phil says:

    Hoan hô bác.Em cũng xin cám ơn bác trong dịp Thanksgiving này vì những entry sâu sắc và nhẹ nhàng của bác.

  12. MB says:

    Đọc bài của bác Hiệu Minh thật tâm đắc. Sự đồng cảm của bác với bọ Lập nói hộ rất nhiều Fan của bọ. Tuy biết rằng, cuối cùng thì Quê CHoa vẫn cứ phải thu hẹp chủ đề, nhưng vẫn cứ tháy buồn buồn…
    Họ nhà Mèo không có vấn đề gì đâu bác ạ, có điều vì bị sốc nên bớt “ngao” mà thôi. Thực ra, họ nhà Mèo vốn không rành về mấy vụ thời cuộc, chủ yếu vào đó để hóng hớt góp chuyện thôi.
    Lần đầu đến nhà bác, ăn nói có gì lung tung,bác đại xá nhé.
    Chúc bác một ngày vui vẻ

  13. […] Minh Quê Choa không…“đọa”Entry này thân mến tặng nhà văn Nguyễn Quang Lập và bạn đọc chiếu rượu Quê […]

  14. tôi yêu Việt nam says:

    rất vui vì Bọ Lập đã biết nghĩ đến bản thân ông ,ngưòi ta nói :” mình không vì mình thì trời chu đất diệt “.
    hơn nữa trong vô vàn những mảng tối trong bức màn chính trị nhem nhúa Việt nam,chiều rượu của Bọ nên chỉ bày ra những “món “của riêng Bọ,vì ít nhất Bọ cũng có thể kiểm soát đựơc nó và chịu trách nhiệm được với những món dặc sản của riêng mình .Chỉ khi ấy ngưòi ta mới lại thấy đựơc một Nguyễn Quang Lập của ,Đời Cát,Ký Ức Vụn mà thôi ….
    chỉ dám trích một câu thơ nhỏ của cố nhà thơ Xuân Quỳnh để tin yêu ,vui mừng nói rằng :em đã về đúng nghĩa trái tim em ….

    • nicecowboy says:

      @ TYVN
      Thỉnh thoảng lang thang đây đó, hôm nay vô tình đọc lại entry củ này của HM, và thật chạnh lòng khi thấy comment của nick TÔI YÊU VN, không ngờ bạn đã đến thăm blog HM trước cả mình, tuy nhiên bạn lại không còn may mắn được đọc như mình ( biết đâu, linh hồn là có thật và bạn linh thiêng thì nhận được phản hồi muộn này ).

      Lại nữa, cũng có bạn nhắc đến blog Osin . Bồi hồi khi nghĩ vẩn vơ đến những người xưa củ.
      (Kẻ giang hồ lương thiện)

  15. Kjen says:

    Có được những blog như của Hiệu Minh, Bọ Lập, Osin… thật đáng quý, đáng đọc cho những người trẻ cần hiểu rõ sự việc, bản chất xã hội xung quanh mình khi mà thông tin chính thống bưng bít quá nhiều. Cảm ơn các chú, các anh luôn có sức khỏe để đăng đàn dài dài cho độc giả.

%d bloggers like this: