Chuyện kẻ ở, người đi

Quê nhà HM yêu dấu

Bao người Việt xa tổ quốc muốn về thăm quê nhưng cũng khó. Do công việc làm ăn, kinh tế hạn hẹp, đi lại xa, bay một ngày đêm mới đến. Trái giờ, đêm thức ngày ngủ, không quen khí hậu, môi trường, sang đường rất sợ, vì bên ta, xe không nhường người đi bộ. Đó là chưa kể chuyện tế nhị của người ra đi với con đường khác nhau, lý do khác nhau, những gì nghe nói bên nhà, xem báo, nghe đài.

Người về dự hội nghị kiều bào tại Hà Nội (20-24/11/2009) phải nặng lòng với quê hương, không ít đã vượt qua định kiến của chính mình nên đã tự bỏ tiền túi mua vé máy bay.

Không về dự hội nghi, tôi bỗng nảy ra ý, thử đặt địa vị mình là người ở nơi xa khi hướng về Tổ quốc, mong đợi gì nơi đất mẹ.

Đi về Hà Nội thường xuyên, tôi cũng thử vào vai một người trong nước, đặt hy vọng gì vào người đi xa.

Vai thứ nhất: Người ở quê hương.

Xin kể một chuyện cách đây gần 40 năm. Những năm 1970, sau khi du học Đông Âu, khi về nước, anh bạn mua mấy tút thuốc lá về quê làm quà. Biết thuốc lá có đầu lọc nên khi đưa thuốc mời anh nhắc “Thuốc Tây đó, bố phải cẩn thận”.

Thịt gà đón Blog HM về quê

Ông già lầm bầm “Làm như bố anh ngu lắm, điếu thuốc lá mà không biết hút chăng”. Nói rồi ông tự châm. Mùi khét lẹt bay lên vì cụ châm vào đầu có cái bọt biển (đầu lọc). Ông lại bảo “Tây tầu chó gì, mùi khét bỏ mẹ”.

Anh con trai lúc ấy mới nói “Con đã bảo, bố không nghe. Bố hút nhầm phía có đầu lọc rồi”. Nhưng ông bố nói mát “Giọng dậy đời và khoe “tây tây” của anh tôi ghét lắm”.

Bạn cứ tưởng tượng mình về nước đôi khi cũng na ná thế. Tây học quá nên quên rằng, nhà quê thích lễ nghĩa, nói năng phải khéo. Khoe bên tây thế này, bên Mỹ thế kia, không ai thèm nghe, dù có đúng chăng nữa.

Cũng may, ông bố sau khi hút xong điếu thuốc thừa nhận “Thuốc lá ngon. Nhưng anh khéo léo một chút khi mời thì điếu thuốc sẽ thơm hơn”.

Kể chuyện đó để hiểu rằng, người đi xa, biết nhiều, hiểu nhiều, tiếp xúc với thế giới phương Tây, có nhiều giá trị đáng học, nhưng không phải cứ mang về là được người ta chấp nhận. Thành Rome không thể xây qua một đêm.

Tại buổi nói chuyện của ông James Wolfensohn, cựu chủ tịch Ngân hàng Thế giới, khi thăm Việt Nam, ông kể đã đi từ Nam ra Bắc, gặp người rất nghèo đang nuôi cá hay dân sống trên thuyền. Khi được hỏi cần trợ giúp gì không, hầu hết trả lời, không cần tiền nhân đạo mà muốn được học cách làm ăn, có nghề nghiệp, con cái được học hành. Ông vô cùng khâm phục dân tộc chăm chỉ và ham học này.

Hàng năm có tới 4-5 tỷ đô la gửi về rất quí, nhưng quí hơn cả, nếu ai biết đầu tư cho tri thức, cho đào tạo, cho con người. Đó mới là tương lai dân tộc.

Vai thứ hai: kiều bào

Thời ở làng Trích Sài (Hà Nội), không biết ru con nên chỉ nhớ vài câu cha tôi ru thuở nào “Con ơi, con ngủ cho ngoan. Mẹ còn đi cấy đồng sâu chưa về”. Tôi à ơi qua loa là chúng ngủ. Hôm nào lên giường, tôi quên, hai đứa lại nhắc “Bố ơi, hát đi”.

"Mỹ con" trong ngày Halloween

Hai đứa nhỏ sang Mỹ khoảng 3-4 tuổi. Thời gian đầu, tôi vẫn dùng mấy câu ca dao ấy để ru. Nhưng rồi công việc bận cả ngày. Bố mẹ đi từ sáng đến tối, con cái gửi ở trường sau giờ học. Mãi đến 7 giờ tối mới có 2 tiếng để cả nhà xum họp.  9 giờ phải đi ngủ và để ngày mai lặp lại. Cuối tuần bận mua thức ăn, dọn dẹp nhà cửa. 6 năm trôi qua như bóng câu ngoài cửa sổ.

Các cháu quen trường Mỹ, nhiều bạn và bắt đầu chỉ nói tiếng Anh. Tiếng Việt chỉ còn loáng thoáng. Cho đến một tối, tôi lại à ơi bài “Con ơi” thì thằng cu lớn (8 tuổi) nhắc “Can you sing something different – Bố hát cái gì khác được không?”.

Viết những dòng này, nước mắt muốn chạy vào trong, vì biết không thể giữ được “đồng sâu” trong trái tim của đứa con.

Tôi sang Mỹ với nhiều nỗi lo, lo mình không trụ lại được, lo con cái mất gốc, lo mẹ mất không kịp về chịu tang. Nhưng lo hơn cả, người Việt Nam ta thua chị kém em.

Như nhiều người khác, tôi mua nhà trả góp trong 30 năm vì ở đây không ai mang bao tải tiền đi mua như bên Việt Nam. Hàng tháng đi làm lấy 1/3 lương để trả tiền nhà, tiền lãi vay ngân hàng. Trong 30 năm ấy, nếu mất việc, không có tiền trả sẽ bị ngân hàng phát mãi, thành vô gia cư. Công việc làm ăn, kiếm tiền đủ để nuôi con, trả các loại hóa đơn đã chiếm hết tất cả thời gian và sức lực của nhiều gia đình di cư.

Làm việc trong một môi trường cạnh tranh khắc nghiệt nên bản thân cũng lớn lên vì phải hiểu biết pháp luật, hoàn thiện ngoại ngữ, thói quen đúng giờ, làm gì cũng phải có kế hoạch, biết tự tin trước đám đông, tỏ rõ khả năng phản biện.

Sau vài năm thấy mình hội nhập với thế giới văn minh lúc nào không biết. Nơi định cư mới trở nên thân quen, không còn xa lạ như ban đầu. Gọi là quê hương thứ hai cũng chẳng sai.

Hoa bưởi. Ảnh: Ánh Ngọc

So sánh với đồng nghiệp da trắng, người Việt mình đâu có kém. Có người thành lãnh đạo cao cấp, nghị sỹ quốc hội, hay nghị viên thành phố. Nhiều giáo sư, tiến sỹ đầu ngành trong các trường đại học hay viện nghiên cứu nổi tiếng.

Khi gia đình đã ổn định nơi xứ người, với những kinh nghiệm học được, nhiều anh chị nghĩ đến việc đóng góp cho đất nước, nơi chôn rau cắt rốn.

Có hàng ngàn cách đóng góp cho đất nước. Người gửi tiền hàng tháng về giúp gia đình dù chả dư dật gì. Đứa cháu tôi bưng bê trong một cửa hàng ăn ở xứ Viễn Đông giá lạnh -40 oC với hy vọng mỗi tháng gửi khoảng 50$ cho bố mẹ ở Ninh Bình.

Người khác về nước tìm kế làm ăn, mang những kiến thức học được để giúp phát triển. Nhiều trí thức đóng góp từ xa bằng những kiến thức, bài viết, trang web với những thông tin bổ ích, rồi tổ chức hội thảo khoa học, vì tri thức là vô giá.

Ở một nơi tam quyền phân lập rõ ràng, pháp luật thượng tôn và báo chí là quyền lực thứ tư giúp dân giám sát chính quyền làm việc, họ quen những “nhát cắt” trong định chế rõ ràng, giúp xã hội văn minh.

Không ít người muốn mang những “nhát cắt” ấy về tổ quốc. Tại sao nước người làm được, ta lại không thể, người Việt đâu có kém các dân tộc khác. Có thể, đói nghèo vẫn dai dẳng vì những cơ chế chồng chéo, luật lệ không rõ ràng. Tham ô, lãng phí, tham nhũng, hối lộ, đạo đức xã hội xuống cấp, mất lòng tin, cũng từ đó mà ra.

Các vị lãnh đạo hay nói đến “trải thảm đỏ” đón kiều bào về nước. Nhiều người lại muốn giúp lặng lẽ, không cần trống rong cờ mở. Họ chỉ mong lời mời chân thành, là mong muốn thực sự của chính phủ.

Làng quê. Ảnh: Dương Minh Long

Vừa nghe những mỹ từ “máu thịt Việt nam”, “con Lạc, cháu Hồng”, nhưng khi ra phường xin cái dấu cho con đi học mới hiểu mình “lạc lối” giữa những qui định do các “công bộc vì dân” nghĩ ra. Mục đích cuối cùng, phải hối lộ mới xong việc. Phải làm những việc trái lương tâm, họ sẽ ra đi, không bao giờ trở lại.

Người quay về chỉ mong cơ chế thông thoáng giúp họ đầu tư, từ tiền bạc đến chất xám, mà không cần bất kỳ tấm thảm nào. Trải thảm thì đừng xây dựng tường ngăn cách, lúc bán nhà coi Việt kiều như người nước ngoài, nhưng khi kêu gọi đóng góp lại cho là “máu thịt”. Tính nhất quán trong phát biểu chính trị phải được thể hiện rõ trong hành động hàng ngày từ cấp thấp đến cao.

Một người bạn lên sứ quán xin visa, mọi việc trôi chảy. Cho đến lúc nộp tiền phí 100$, người thu ngân không đưa hóa đơn thanh toán, anh gặng hỏi mãi mới lấy được. Người ta sẽ nghĩ gì về tham nhũng và xã hội trong sạch nếu đang chuẩn bị bán cái nhà trả góp 30 năm để về xây dựng quê hương.

Sống ở môi trường phương Tây, kiều bào đã quen với khái niệm “tin cậy – credibility”, nên việc xây dựng lòng tin cho cả hai phía phải được đặt lên hàng đầu. Khi đã có lòng tin, việc giúp đất nước chỉ còn là thời gian.

Xã hội văn minh là vì có không gian để mỗi cá nhân bày tỏ chính kiến. Đó là điều mong của nhiều trí thức nặng lòng với đất nước. Luther King đã nói, cuộc sống sẽ ngừng trôi khi người ta im lặng về những điều lẽ ra phải lên tiếng.

Lời kết

Trái bưởi vườn quê nhà HM

Mỗi người Việt xa tổ quốc đều có câu chuyện riêng của mình, chuyện vui, chuyện buồn, chuyện mất mát giữa biển khơi hay thành đạt nơi xứ người. Nhưng tất cả đều có một cái chung, đó là tổ quốc hình chữ S. Người ta yêu đất nước không phải vì một đảng phái nào mà đơn giản đó là nơi chôn rau cắt rốn, mỗi cá thể yêu quê hương theo cách riêng của mình

Mỗi ngày dành vài phút nghĩ về xứ sở sẽ giúp tất cả vượt qua được những bức tường ngăn cách do vài cuộc chiến đau thương đã gây ra cho dân tộc nhỏ bé này. Đây là lúc người Việt ở khắp bốn phương nên nhìn về cội nguồn, bỏ qua quá khứ, hướng tới tương lai.

Để làm được điều đó, những người lãnh đạo chính trị cần có tâm, có tầm, lấy dân tộc làm trung tâm và cứu cánh cho mọi tư tưởng phát triển thì không cần những hội nghị toàn thế giới mà vẫn đoàn kết được 86 triệu người. Người đi xa mong mỏi rằng đất nước đừng bỏ qua những cơ hội vàng đưa đất nước vượt lên đói nghèo.

Khi đó mới mong thế hệ trẻ tương lai, dù đi đâu trên trái đất này, vẫn nhớ lời mẹ ru thuở ấu thơ “Con ơi, con ngủ cho ngoan”.

Bài và ảnh Hiệu Minh.

Bài đăng trên Tuần VN

Nắng chiều Virginia trước nhà HM. Ảnh: NV Quang

Đánh giá bài viết

Advertisements

26 Responses to Chuyện kẻ ở, người đi

  1. vc_nm says:

    Cảm ơn tác giả HM, bài viết của bác rất hay. Câu chuyện từ chính cuộc đời và gia đình bác, một người đang sống xa quê, đã làm cho nhiều người phải suy nghĩ ĐI hay Ở, Ở hay ĐI.
    Chúc bác và gia đình mạnh khỏe!

  2. 4tan says:

    Lần đầu tiên tôi viết, chứ tôi đã vào blog của anh từ lâu. Nhưng đọc “Kẻ ở người đi” gây cho tôi cảm xúc, tôi mới viết. Ba mươi lăm năm hơn, tôi hình như không viết gì, tuy vẫn cập nhật kiến thức. Tất cả Anh nói rất phù hợp với con người.

    Nhưng không phải ai cũng như Anh. Nói thật không phải vơ cả nắm,nhưng một số người Việt (tôi không thích chữ Việt kiều) ở ngoại quốc, vẫn đấu đá nhau một cách….(tôi không biết nói sao). Không biết được bao nhiêu người nghĩ như Anh.

    Nhưng đất nước ta như thế này, cũng tại người VN chúng ta cả!!! Cám ơn Anh có những bài viết hay và ngay.

  3. SVthanhhoa says:

    Cảm ơn bác HM !
    Em cũng mới biết blog của bác qua Anhbasam thôi, thuộc thế hệ giữa 8x.
    Cách tiếp cận vấn đề của bác nhẹ nhàng mà sâu sắc, thấm thía lắm bác ạ. Cảm ơn bác !

  4. Tuantv says:

    “Người ta yêu đất nước không phải vì một đảng phái nào mà đơn giản đó là nơi chôn rau cắt rốn, mỗi cá thể yêu quê hương theo cách riêng của mình”
    Thật xúc động khi đọc những dòng này. Cám ơn HM nhé

  5. Sao Hồng says:

    Đọc bài ni của bác em thấy được những trăn trở của người con xa quê nhưng lòng mình thì lắng lại !
    cảm ơn bác !

  6. Dinhnam says:

    Tây phương có câu : ” Lời nói mà mâu thuẫn nhau là dốt”.
    Lời nói mâu thuẫn với việc làm thì gọi là gì … ? Các bạn đặt tên hộ

  7. Vũ Văn says:

    Tôi đang sống ở đông EU đọc bài của anh -NƯỚC MỸ CẠM BẪY NGỌT NGÀO- mà tôi thèm được như anh- Nước Mỹ giấc mơ tự do của cả nhân loại. Có đi rồi mới thấy ta và nhìn lại mình. Ở mãi với ao tù thì có bằng tiến sĩ ở HN cũng chỉ như ông chú của HM ở cái làng quê biết với thông tin với cái tv nhà nước, cứ nghĩ mình thông thái. Nói chuyện với nhiều người ở VN họ không hiểu cuộc sống nơi xứ người có những giá trị mà chỉ có sống và làm việc và chịu khó tìm hiểu thì người ta mới cảm nhận được.
    http://vn.myblog.yahoo.com/vuvantamsk/article?mid=107

  8. Flan says:

    Bài viết đầy tình và đầy trăn trở của một người dân Việt xa xứ.

    Cho em còm lạc đề chút nghe. Hình 2 thằng cu mặc đồ siêu nhân trong lễ hội Halloween đẹp quá, hình ảnh mẹ già và chị ngồi làm gà đón con về rất ấm úng, vui rộn ràng….

  9. Micheal Ngo says:

    Thôi ….xạo quá

  10. Langquan says:

    Ngay nay cac bac yeu nuoc “ao” cung nhieu lam. Cac bac cu o xu nguoi thi ai cha yeu duoc

  11. Stef says:

    Cảm ơn anh Hiệu Minh vì bài viết chí tình chí lý này.

  12. Kha says:

    Chia sẻ cảm giác với chú,những người nặng lòng với non sông đất nước!

  13. Lucky says:

    Thiệt là ai ra đi cũng mong trở về ” lá rụng về cội ” là vậy !
    Nhưng đường về ” nhà mình ” ôi sao “lạ” quá ! ” Lạ ” từ ” định hướng… đường đi ” chỉ còn ” lề phải ” , đến nếp nghĩ cũng chỉ còn ” đời sống văn hóa ” ( Chính trị -xã hội : dân không nên bàn ! ) ,rồi mọi ngóc ngách cuộc sống cái gì cũng thấy ” lạ ” ,từ nhà máy xí nghiệp đều công nghệ ” lạ ” ( công nghệ kỹ thuật này trên bên Tây không dùng từ thời tám quánh ! Nhà máy xí măng lò cao, nhà máy đường lò đứng , tuyển quặng Bauxite ứơt công nghệ Bayer ,và cả điện hạt nhân – Đức đang tiến hành ngưng hoạt động … ) từ chiếc xe máy , đến cái chén ăn cơm , đôi đũa cầm trên tay, đến cái quần mặc bên trong cũng thấy ” lạ ” …Không hiểu ” nhà mình ” có gì là của riêng mình ?…
    Vẫn biết :
    ” Quê hương nếu ai không hiểu
    Sẽ không lớn nỗi thành người ! ”
    Nhưng càng muốn ” hiểu “, càng muốn biết nhiều thì lại càng thấy buồn hơn ! Hiện vật giá đang leo thang từng giờ , thị trường tài chính và tiền tệ đang có vấn đề rất lớn, thâm hụt ngân sách , lạm phát đang hoàng hành …mọi sự đang diễn biến rất phức tạp ,chỉ có ” người dân vẫn nghèo ” là không thay đổi ! Tết sắp đến , những trăn trở của người dân càng tăng …Xa quê hương ,luôn vọng về Cố quốc , mong dân mình ,no đủ những mùa vui !…

  14. Tất cả các bài viết của Blog Hiệu Minh đều có cách tiếp cận vấn đề một cách rất nhẹ nhàng mặc dù có thể đang viết về những điều rất chi là gai gốc. Đó là cái hay của những bài viết trong Blog này. Dễ đọc và dễ nghe.

  15. LV says:

    Cám ơn bác về bài này. Bác đã nói hộ nhiều người rồi đó.

  16. lenguyen says:

    anh Hiệu Minh kính mến,

    một người không già không trẻ như tôi mà khi ru con bằng những câu hát đó, thuộc từ bà đến me, rồi đến tôi, cũng tự hỏi mình có lạc hậu (lạc lõng) quá không dù tôi đang ở Việt nam. cũng may mà trẻ con nhà tôi thích tôi ru những bài ru đó (tôi ru khá hay mà). tuy nhiên, những người đồng lứa với tôi chẳng mấy người biết ru và chẳng mấy người còn ru những câu đó. chẳng biết có phải vì mình là người cổ (giống người xưa ) nên cụ nhà chồng tôi rất quí tôi.

    bây giờ, mọi người thích và sành điệu những thứ khác hơn. có lẽ, hoa bưởi nở vào mùa xuân vẫn rất thơm và những người thấy quí quả bưởi trong vườn nhà cũng không còn nhiều nữa…

    • Đàm Sơn Toại says:

      Chào bạn lenguyen,
      Tôi là người bố và có lẽ ít tuổi hơn chị. Tôi đã từng bế con gái của mình, ru con bằng chính những lời ru đã ngấm vào tôi tự bao giờ. Tôi đã khóc, có lẽ vì hạnh phúc khi cảm nhận giấc ngủ bình yên của con gái trên tay của mình. Tôi không biết ru, chỉ ư ử theo nhịp theo điệu, nhưng tôi biết rằng con gái mình đang được lớn lên trong cái nôi của tình yêu thương, mang đậm nét làng quê của tôi.
      Cuộc sống có nhiều thử thách thì cũng là bình thường. Con tôi sẽ lớn lên và sẽ có những khác biệt so với thế hệ cha mẹ. Cũng buồn. Nhưng tốt nhất là chuẩn bị cho cháu và cho chính bản thân mình trước một sự khác biệt.
      Mong rằng sự khác biệt đó sẽ có tính kế thừa. Mong rằng, năm nào cứ mỗi độ Xuân về được đưa vợ con về ăn Tết với ông bà, được ngắm những giọt mưa xuân còn đọng lại dưới mép những lá rau, tàu chuối. Được thấy những chồi xuân cựa mình cho một chu kỳ mới.
      Yêu lắm Việt Nam,
      Chào chị.

      • Hành Tỏi says:

        Lenguyen: “hoa bưởi nở vào mùa xuân vẫn rất thơm và những người thấy quí quả bưởi trong vườn nhà cũng không còn nhiều nữa…”

        Đàm Sơn Toại:”Mong rằng, năm nào cứ mỗi độ Xuân về được đưa vợ con về ăn Tết với ông bà, được ngắm những giọt mưa xuân còn đọng lại dưới mép những lá rau, tàu chuối. Được thấy những chồi xuân cựa mình cho một chu kỳ mới.”

        Mình cũng thấy như vậy. Ngay cả thế hệ chúng ta cũng chỉ còn rất ít và thế hệ sau thì gần như không có những người luôn nâng niu những cảm xúc thiêng liêng đó.

  17. Vu Anh says:

    Cảm ơn tác giả.
    @cuongnguyen: Không nên bi quan như thế anh a. Có câu “mưa dầm thấm lâu” (người Miền Bắc hoặc Huế thì rõ cả nghĩa đen và nghĩa bóng câu này), vấn đề là làm sao mưa dầm trên diện rộng được thôi anh ạ.

  18. man thing says:

    “Tính nhất quán trong phát biểu chính trị phải được thể hiện rõ trong hành động hàng ngày từ cấp thấp đến cao. “
    Đơn giản vậy mà sao khó thế.

  19. thao says:

    Đọc bài viết của bác mà nao nao trong lòng. Đằng sau hai chữ ở đi vẫn là bao nỗi niềm. Và với mỗi người ra đi lại là mỗi hoàn cảnh, mỗi con đường và mỗi nguyên nhân khác nhau.

    Hai mươi năm trước nhà em là người ra đi. Ra đi lúc đó buồn lắm vì gần như là vĩnh biệt vì Hoa kỳ và VN chưa có quan hệ ngoại giao. Rồi em sống ở Mỹ, cũng đi học đi làm trôi theo dòng chảy của xã hội ở đó và bắt đầu yêu mến nước Mỹ.

    Nhưng mỗi lần vào khu Phước Lộc Thọ ở Santa Anna quận Cam là lại cảm thấy ngộp thở. Không biết bác HM có cùng cảm giác khi vào khu Eden của VA, nhìn thấy lá cờ vàng 3 sọc và nghe chính người Việt mình bài xích quê hương VN? Mục đích của một nhóm quá khích là đã kích nhà cầm quyền nhưng lại dùng chính mảnh đất chôn nhau cắt rún của mình làm phương tiện. Báo chí hải ngoại hả hê khi thấy VN đói khổ, nghèo nàn, lạc hậu, ấu trĩ, xuống cấp, xấu xí, dân trí thấp, đạo đức suy đồi … lòng tự dưng quặn đau vì xót xa cho đất nước, cổ nghẹn lại vì tức cho thái độ hả hê đó.

    Chả lẽ họ không phải là người VN? Có lẽ là những khổ đau mất mát sau khi miền Nam sụp đổ đã làm một bộ phận người Việt nam trở nên thù hận? Em cũng là dân Nam Việt, gia đình cũng chịu không ít bầm dập tả tơi, lẽ ra em có thể đồng hội đồng thuyền với họ, nhưng sao em lại thấy mình đứng ngoài rìa.

    Rồi Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm vận, VN khởi sắc, tươi mới và hồi phục nhanh chóng. Và rồi em lại trở về bác HM à, làm việc cho một văn phòng đại diện của Đức, và sau đó là Ngân hàng Ngoại thương VN chi nhánh tp HCM mới oách chứ (đối với dân miền Nam lý lịch xấu như em).

    Đi về nhiều lần rồi cuối cùng xin hồi hương (cái đận hồi hương cũng trần ai khoai củ và cuối cùng phải lót tay) và đã vui buồn sướng khổ với VN cả 10 năm nay. Nhưng rồi một lần nữa em lại thấy mình đứng ngoài rìa xh, khi mà xã hội ngày càng rối ren, những giá trị sống mà mình được giáo dục ngày càng xa rời với cuộc sống hôm nay.

    Bộ mặt đất nước xấu xí hơn bao giờ, tiếng nói người dân rơi tõm vào một khoảng không đáng sợ. Rồi đến lúc con cái đi học em mới kinh hoàng sợ rằng cứ thế này thì có khi muốn con cái làm người tử tế đi lên bằng chính đôi chân của mình cũng khó. Và vô hình chung có khi mình cũng lại thỏa hiệp và hèn hạ đi.

    Giờ thì em sắp sửa đưa hai con vịt con chạy trốn đây (hèn nhỉ, nhưng làm sao bây giờ?) Sang đó cùng hít thở bầu không khí dân chủ với bác, nơi mà mình có thể mơ có một ngày có thể có người Mỹ gốc ‘mít’ làm tổng thống. Sao không nhỉ? Và cái việc xin lại expired green card để cư trú ở xứ người lại vô cùng dễ dàng hơn xin hồi hương về cố quốc. Thế mới buồn chứ!

    Đọc entry này của bác và cả nhiều entry khác nữa em lại thấy đôi phần của mình trong đó và tự dưng muốn ‘tâm sự’ (hơi sến nhỉ) có lẽ do bác cũng đồng cảm. Bởi đã có nhiều người cho là em bị hâm, IC chập mạch … vì những băn khoăn ngớ ngẩn của mình. Có lẽ bác cũng không nên post comment này bởi nó cũng chẳng phải comment. Chỉ là trao đổi vài suy nghĩ với bác. Thảo.

  20. Giang says:

    Bài viết hay quá! àh mà ở Mỹ mà trồng được trái bưởi to vậy sao anh Hiệu Minh?

  21. cuongnguyen says:

    viết để chúng ta đọc chơi chứ chả ai nghe đâu!!

%d bloggers like this: