Khi Thị Vải thành…Thị Nở

Thị Vải bị ô nhiễm. TTO.

Thị Vải bị ô nhiễm. TTO.

(VNN 27-10-2009). ĐBQH Nguyễn Đình Xuân, khi nghe tin Vedan đoạt giải “Sản phẩm chất lượng an toàn vì sức khoẻ cộng đồng năm 2009”, đã phải thốt lên “Ai lại đùa dai thế bao giờ”. Vedan đã giết chết một dòng sông, nông dân thiệt hại nhiều tỷ đồng đến nay vẫn chưa chịu bồi thường… Thế mà chỉ với 30 triệu đồng, họ đã mua ngay được một danh hiệu liên quan đến sức khỏe công đồng! “Nén bạc đâm toạc lương tri!”. 

Đọc tin này tôi chợt buồn vô hạn. Nhớ lại bài đã đăng trên TPO hồi năm ngoái. Hóa ra, những chức sắc đứng trên bục trao tặng phần thưởng cho Vedan lại ít chữ, lười đọc, bịt tai, chỉ nhìn thấy tiền rơi… Họ lại cấp phép cho Vedan “giết người thầm lặng” một lần nữa.

Xin đăng lại entry đã viết năm ngoái, thời chưa có Blog HM, như một lời tâm sự với dòng sông.

Chưa từng đến sông Thị Vải nhưng tôi đoán, đây cũng là dòng sông kỷ niệm của nhiều người. Nhìn ảnh chụp, tôi nghĩ Thị Vải đã thành…Thị Nở.

Ai đã từng tắm trên sông quê hương sẽ nhớ mãi cảm giác bơi giữa dòng nước trong xanh, lặn xuống một chút nhìn thấy cả đáy sông và những bụi tóc tiên trải dài theo dòng nước. Đám trẻ chúng tôi gọi đó là tóc ma.

Cái thuở không có thuốc trừ sâu DDT hay phân hoá học, lội ruộng rất sợ đỉa. Khi mùa nước lũ qua đi, cá tôm đầy đồng. Vào mùa chim di cư, hàng vạn con xà cánh xuống đồng lúa. Chiều chiều, trên ngọn tre, những đàn cò trắng bay về tổ. Đêm thanh vắng nghe tiếng vạc bay đi kiếm ăn. .

Tiếng mẹ ru à ơi thuở nào trên võng ngoài hiên “Con cò mà đi ăn đêm. Đậu phải cành mềm miệng hót líu lo”. Miền quê thấm đẫm tình người, xa rồi mới thấy da diết làm sao. Không phải ngẫu nhiên, bài thơ “Nhớ con sông quê hương” của Tế Hanh đã đi vào trái tim của hàng triệu người Việt Nam.

Giờ đây, bạn thử quay về bến xưa để tìm lại kỷ niệm. Dòng sông thuở ấu thơ có thể vẫn còn đó nhưng mầu xanh đã biến mất. Ít còn thấy người ra sông giặt rũ hay lũ trẻ vui đùa trong dòng nước.

Đất nước đi lên, công nghiệp hoá và hiện đại hoá. Xoá nghèo và đôi khi xoá luôn cả những giá trị nhân văn của những miền đất. Đâu đó là những dòng sông ô nhiễm, miền quê không có tiếng chim hót.

Vì miếng cơm manh áo hôm nay, đôi khi người ta phải phá rừng để sống. Trên ruộng đồng, cá tôm không còn, đỉa cũng chết. Khói lam chiều làng quê thiếu vắng những cánh cò bay về tổ.

Nhìn qua cũng biết chúng ta đang huỷ hoại môi trường sống của chính mình. Sống trong ô nhiễm, thế hệ tương lai dễ bị di chứng của bệnh tật và giòng giống Lạc Hồng có thể bị biến đổi gien vì hóa chất.

Bên những tiếng reo hò ngoài sân golf của những đại gia khi bắn trúng lỗ là người dân mất ruộng thầm lau nước mắt hay hơi thở khò khè của bọn trẻ ngửi thuốc sâu phun cỏ. Cái giá của sự phát triển và hoà nhập đôi khi rất lớn.

Để có những nhà cao tầng người ta đã biến hồ thành ao, bê tông hóa những lá phổi tự nhiên trong thành phố. Những cánh rừng xơ xác điêu tàn vì chặt gỗ làm nhà. Mọc lên những nhà máy, ống khói cao ngất trời và hàng vạn mét khối nước ô nhiễm thải thẳng ra sông.

tắm sông

Tắm sông

Đừng vì thấy đầu tư nước ngoài đến với quê hương mà vội vui. Có dự án đem lại công ăn việc làm cho vài nghìn người nhưng có thể mang theo hàng chục vạn tấn chất độc ô nhiễm từ quốc gia khác để đổ vào nước ta. Thu hút đầu tư không có chọn lọc về ảnh hưởng môi trường sẽ là tai họa cho tương lai. Không quản lý chặt, Việt Nam dễ thành bãi rác thải công nghiệp của các nước phát triển.

Khi duyệt các công trình, câu hỏi đầu tiên là dự án này ảnh hưởng đến môi trường như thế nào. Mang lại bao nhiêu tiền và số người có công ăn việc làm nên là những câu hỏi cuối cùng.

Báo cáo thành tích về GDP hàng năm hay những con số đô la thu nhập, xin thêm một con số về những con cò trắng. Loài chim này rất tinh khôn, nếu “ngửi” thấy ô nhiễm là chúng biến mất.

Đưa đất nước đi lên bằng người, xin các vị bảo vệ giùm những dòng sông. Miền quê yêu dấu không còn những con sông “xanh biếc những hàng tre” hay tiếng chim chiều chiều nghĩa là môi trường đã bị hủy hoại và quê hương đang điêu tàn,

Chợt thấy đồng cảm với người viết về vị đắng trong bột ngọt Vedan. Nếu chỉ nghĩ đến lợi nhuận hôm nay, còn nhiều dòng sông Thị Vải khác sẽ biến thành…Thị Nở. Khi đó, con cháu Lạc Hồng sẽ sinh ra bên lò gạch của Nam Cao.

Hiệu Minh. 8-2008

Bài đăng trên TPO cách đây 1 năm.

Cùng chủ đề : Khôi hài vinh danh

Advertisements

4 Responses to Khi Thị Vải thành…Thị Nở

  1. […] Khi Thị Vải biến thành Thị Nở (có trích lời mạnh mẽ của Bộ Trưởng PKN) […]

  2. […] Cùng chủ đề: Khi Thị Vải thành…Thị Nở […]

  3. Flan says:

    Báo cáo thành tích về GDP hàng năm hay những con số đô la thu nhập, xin thêm một con số về những con cò trắng. Loài chim này rất tinh khôn, nếu “ngửi” thấy ô nhiễm là chúng biến mất.
    —-
    Phát hiện hay, em đọc bác viết mới nhận ra đấy. Theo bác thì sân golf vẫn có cỏ xanh, liệu cò trắng có tiếp tục vẫy cánh dập dờn được không?
    Là nước nông nghiệp nhưng cái đà phát triển đô thị và khu công nghiệp như vậy, em sợ mai này những cánh đồng, cánh cò, ca dao…sẽ dần đi vào chuyện cổ tích….

    • hieuminh says:

      Theo cảm nhận của riêng lão HM già thì cò trắng khó đậu ở sân golf, nhưng “cò” biến sân golf thành villa thì đầy…

%d bloggers like this: