Twin Towers & thành Hoa Lư

Liberty and Twin Towers. Nguồn: WIKI

WTC. Nguồn: WIKI

Người cậu ruột rất quí những đứa cháu học hành, thoát ra lũy tre làng để lập thân, trong đó có tôi. Mỗi lần tôi thăm quê, mẹ thường mời họ hàng thân quen, trong đó có cậu, tới chơi nhà. Ngoài chuyện làm ăn, chuyện đường xa, cậu rất quan tâm đến nước Mỹ.

Câu hỏi của cậu là “Nước Mỹ có văn minh không?”. Đương nhiên câu trả lời là “có”. “Tại sao lại mang bom ném Việt Nam?”.

Làng Tụ An thanh bình thưở nào bên dòng sông Hoàng Long yên ả, chẳng có gì đáng gọi là mục tiêu quân sự. Cống thủy lợi Trường Yên tưới tiêu cho cả tỉnh Ninh Bình. Thế mà nơi đây hứng chịu vài lần bom đạn Mỹ, thực hiện giấc mơ làm “phẳng” miền Bắc của Tổng thống Johnson.

Giữa năm 1968, cống bị oanh tạc, mấy chục người chết thảm. Hai bên mố cống bị sụt lở và nứt. Năm đó lũ lụt đã tiếp tay phá tan đê. Hàng vạn người kêu khóc, trẻ em bà già nheo nhóc chạy lũ lên núi vào một đêm đen tối. Cậu tôi căm thù nước Mỹ là đương nhiên.

Năm 2005, sau khi định cư ở Mỹ vài năm, tôi về thăm. Lại câu hỏi khác về nước Mỹ “Họ có mạnh không?”. Câu trả lời “Mỹ mạnh nhất thế giới, cậu ạ”. “Mạnh mà để Bin Laden tấn công?”.

Cậu nói với vẻ hài lòng “Ném bom làng mình, gây tội ác, phải trả giá thôi”. “Mỹ bị thiệt hại thì ảnh hưởng đến cả xã mình đó” – tôi nhỏ nhẹ. “Cậu không cần, mình mất mười, nó mất năm thì đã sao. Trạng chết, chúa cũng băng hà”. Hận thù phải trả bằng thù hận. Đó là cách người nông dân ít học quê tôi nghĩ về sự kiện 11-9.

Vào 8 giờ 46 phút sáng ngày 11-9-2001, chiếc máy bay Americane Airlines số 11 chở khách lao vào tầng 80 đã chia cắt những lầu trên đó thành ốc đảo. Rất nhiều người, thấy lửa cháy đang liếm dần lên tầng của mình, đã tự tử. Họ nhảy từ trên cao 300-400m, vì biết không thể thoát. Trước khi chết, họ cũng căm thù tột độ những kẻ khủng bố cũng không kém so với ông cậu khi nhìn bom rơi xuống làng tôi mấy chục năm trước.

Người New York, thấy hai tòa tháp từ từ rụp xuống như que kem bị nắng hè làm tan chảy, vô cùng căm hận 19 tên cướp 4 máy bay. Twin Towers “phẳng” như Ground Zero

Bin Laden tính toán rất kỹ để đạo diễn vụ này. 11-9-2001 rơi vào thứ 3, máy bay ít người đi lại, hành khách chống trả sẽ yếu hơn. Vừa cất cánh nên rất nhiều xăng đủ thiêu đốt tòa nhà hàng trăm tầng. Tháng 9 mùa Thu nước Mỹ, trời trong xanh và nắng vàng rực rỡ, quay tivi hay chụp ảnh thật tuyệt diệu.

Máy bay đầu lao vào tòa nhà phía Bắc, chiếc sau chậm khoảng 15 phút, đủ thời gian cho các hãng thông tấn tới quay building đang cháy. Chiếc thứ hai đâm vào tòa tháp phía Nam trước các ống kính tivi đã lắp sẵn sàng để truyền hình trực tiếp cú lao khủng khiếp.

911 là số điện thoại gọi cảnh sát và chữa cháy. Bên Mỹ, tháng ghi trước ngày nên mới có 9/11, nghĩa là ngày 11 tháng 9. Nhắc đến 911 nghĩa là nhắc đến nỗi đau khôn nguôi của người Mỹ.

Một đồng nghiệp kể về ngày tuyệt vọng đó tại Washington DC trong tòa nhà cách Nhà Trắng đúng một phố. Vừa ngồi vào bàn làm việc thì ai đó hoảng hốt báo một máy bay hành khách lao vào tòa tháp đôi ở New York. Cả nhóm sang xem tivi mà không biết chiếc United Airlines 175 đang tới. Anh nhìn thấy chiếc máy bay đâm vào tòa nhà, khối lửa bùng lên trên tivi do CNN quay trực tiếp.

Vì chuyện xảy ra ở New York nên Washington DC cách xa 500km không cảm thấy ngay. Các anh đang đứng bàn tán chợt nghe tiếng còi rú inh ỏi ngoài đại lộ Pensylvania, Pentagon bị tấn công. Khói đen bay cao ngất trời. Mục tiêu tiếp theo có thể là Nhà Trắng cách đó vài trăm mét. Anh cảm thấy chưa chắc còn sống để quay về Maryland với các con.

Hàng chục ngàn nhân viên vội ra lấy xe ở gara để về. Nhưng khi đó đã quá muộn. Đường phố Washington DC chật cứng. Từ gầm gara lên đến đường vài chục mét, anh đợi khoảng 6 tiếng. Con nhỏ ở trường không ai đón.

Nước Mỹ hỗn loạn, người nào cũng im lặng, vẻ mặt thất thần. Hoa Kỳ bị tấn công lần đầu tiên trong lịch sử hơn 200 năm.

So với trận ném bom của Mỹ năm 1968 hay lụt do vỡ đê của dân cố đô Hoa Lư sau đó, sự hoảng loạn tại thủ đô Hoa Kỳ cũng không khác mấy.

Với cậu tôi ở Trường Yên, bạn đồng nghiệp bên Maryland hay người thân của gần 3000 linh hồn đã chết oan uổng dưới đống tro tàn của World Trade Center, Pentagon hay chiếc máy bay rơi ở Pensylvania thì những kẻ gây ra tội ác đáng bị treo cổ.

Tại sao còn có người Việt Nam còn ghét Mỹ. Xin hỏi cậu tôi và những người bị mất mát trong chiến tranh.

Tại sao lòng người đi xa còn ly tán với đất nước. Xin hỏi những người đã lênh đênh trên biển.

Tại sao cả nước Mỹ căm thù Bin Laden và đồng bọn. Xin hỏi những người đã sống qua ngày 11-9 trong sự hoảng loạn đến tột cùng.

Tại sao một số dân Palestine lại hân hoan vào ngày 11-9? Xin đến bờ Tây Gaza xem họ sống như tù nhân trên chính tổ quốc mình.

Bản thân bị mất mát và trải nghiệm mới cảm thấy nỗi đau.

Phán xét cuộc chiến tranh Việt-Mỹ và tìm ra lẽ phải trái, có lẽ nên đứng từ xa nhìn vào với con mắt khách quan. Nếu đã là một trong hai “phía” thì dễ bị thiên lệch. Đánh giá sự kiện 11-9 cũng thế.

Nước Mỹ thay đổi sau khi người lính cuối cùng rút khỏi Sài Gòn năm 1975. Cú đâm máy bay vào tòa tháp đôi và Pentagon của Bin Laden đã thay đổi cả thế giới.

Tổng thống Nixon muốn Việt Nam đầu hàng, nhưng phải ngồi vào hội nghị Paris, để cuối cùng rút chạy trong cay đắng. Tổng thống Bush định đưa thế giới từ đa cực thành đơn cực do Mỹ làm bá chủ nhưng thất bại. Quốc gia Nga hay cạnh tranh với Mỹ đã suy yếu, nhưng lúc đó, Trung Quốc và Ấn Độ đang trỗi dậy.

Tìm cách tiêu diệt hết kẻ thù để không còn trận khủng bố như Bush hay Putin muốn là không thể. Giải tán Taliban ở Afganistan, treo cổ Sadam Hussen tại thành Baghdad lại sinh ra Bắc Triều Tiên hay Myanmar cứng đầu. Bin Laden đã mất dạng, Shamil Basayev ở Chechen đã chết, nhưng thế lực khác thích máu đổ lại nổi lên.

Khi những kẻ thông minh dùng trí não cho việc giết đồng loại thì rất đáng sợ. Bin Laden đạo diễn vụ tấn công nước Mỹ là một minh chứng. Basayev tổ chức tấn công trường học Beslan ở Nga có kịch bản tương tự, giết càng nhiều càng tốt.

Để cho sự kiện đau đớn như 11-9 hay chiến tranh Việt Nam không xảy ra, cần có tầm nhìn nhân loại. Nếu chỉ nhìn thấy biên giới quốc gia, như cậu tôi thấy lũy tre quanh làng ở Hoa Lư, hay đồng nghiệp nhìn qua hàng rào nhà mình bên DC, chắc chắn còn xung đột.

Thế giới phẳng cần lãnh đạo “phẳng”, chính trị “phẳng”, chiến lược “phẳng”, nghĩa là tìm ra giải pháp đôi bên hay nhiều bên cùng có lợi. Cách tiếp cận “trạng chết chúa cũng băng hà” để tìm cách “san phẳng” nhau chỉ chồng chất  thêm đau khổ. Khăng khăng cái “lưỡi bò” là của riêng thì nhất định còn loại hàng xóm thù địch lẫn nhau.

Ground Zero. Ảnh HM

Ground Zero. Ảnh HM

Bàn về 11-9, người đồng nghiệp đã bình tâm hơn. Anh nói, giá như mọi người biết đặt quyền lợi của mình trong cái chung, sẽ không có thảm họa.

Nếu nghĩ đến cả cộng đồng thì ai cũng là người chiến thắng. Vơ vét cho riêng mình sẽ tự tiêu diệt. Cộng đồng toàn những kẻ tham lam, bạc bẽo, ngày kia sẽ tàn lụi.

Xa hơn nữa là tầm quốc gia và toàn cầu. Nghĩ đến “của mình, nước mình” thì thảm họa kiểu 11-9 hay chiến tranh Việt Nam tương tự sẽ còn, mà kẻ ích kỷ gây ra chưa chắc đã thoát bị trừng phạt, bằng cách này hay cách khác, dưới dạng này hay dạng khác.

Chỉ có điều, người lương thiện như cậu tôi, bạn tôi, người viết bài, độc giả và số đông dân thường sẽ bị thiệt thòi nhất.

Bài học Twin Towers “phẳng” thành Ground Zero và cuộc ném bom “san”  thành Hoa Lư còn mãi với nhân loại.

Hiệu Minh. 11-9-2009

Vietnam Net đăng dưới tiêu đề  WTC bị ‘san phẳng’ và cuộc ném bom ‘san phẳng’ VN

Bài liên quan: Xóm Tụ An

New York không Twin Towers. Ảnh: HM

New York không Twin Towers. Ảnh: HM

Advertisements

11 Responses to Twin Towers & thành Hoa Lư

  1. […] Twin Tower và thành Hoa Lư […]

  2. […] Twin Tower và thành Hoa Lư […]

  3. […] Twin Towers và thành Hoa Lư […]

  4. […] Xem thêm: Twin Towers & Thành Hoa Lư […]

  5. Nguyễn Việt Nam says:

    Hôm 11/09/2009, tôi hỏi những người bạn quốc tế về cảm nghĩ của họ vào ngày 11/09/2001. Ai cũng nói rằng họ đã bị sốc (sock), có người đã khóc vào ngày đó, họ không thể diễn tả được hết tâm trạng của mình, nhất là anh bạn người Thái đã từng đến thăm tòa tháp đôi. Khi tôi hỏi về chiến tranh Việt Nam thì họ không biết rõ lắm, đại loại là một cuộc chiến có nhiều tổn thất, và là cuộc chiến của những người cộng sản chống lại chủ nghĩa tư bản, đứng đầu là Mỹ. Khi tôi mang cái bản đồ “lưỡi bò” ra hỏi cảm nghĩ của họ, thì họ cười. Tôi gặng hỏi là “đúng” hay “sai”? Anh bạn người Malaysia miễn cưỡng:” Nếu là câu hỏi liên quan đến chính trị thì tôi không trả lời”. Tôi thấy hơi thất vọng vì thái độ của họ, mặc dù Malaysia cũng chính là nạn nhân của cái “lưỡi bò”.
    Ngẫm lại, những công dân của các quốc gia ấy đã sống trong sự đầy đủ và bình yên. Cảm nhận của họ về 11/09 chỉ là xét trên khía cạnh nhân văn mà không lý giải tại sao nó lại xảy ra như vậy?
    Đọc bài của anh Hiệu Minh tôi cảm nhận được cái logic của chiến tranh và quy luật nhân quả. Nước Mỹ đã trở thành cường quốc số một trên thế giới và những cách hành xử bá quyền (qua các cuộc chiến) đã phải trả giá. Tôi mong rằng, các nhà lãnh đạo sẽ biết cách kiến tạo thế giới này trong hòa bình, sẽ không còn những con người vô tội phải trả giá cho những quyết định hiếu chiến của những kẻ mong muốn bá quyền!

  6. Flan says:

    Em vẫn nhớ như in hôm xem TV hình ảnh nước Mỹ bị khủng bố. TV cứ phát đi phát lại hình ảnh Tòa tháp đôi bị máy bay đâm vào ,cắt ngang đổ sụp xuống ( không thể tin đó là cảnh thực, mà nó giống như kỹ xảo thường gặp trong các phim). Thấy sao mà thương bao người dân vô tội quá. Nghe có vẻ máy móc khi nói phản đối mọi cuộc chiến tranh, nhưng cuộc chiến kiểu terrorism là đáng phỉ nhổ nhất. Nó chỉ nhằm vào thường dân vô tội, hết đánh vào xe bus, vào nhưng chỗ đông người tụ tập… Nếu không có sự lựa chọn nào khác ngoài cuộc chiến thì những cuộc chiến thời hai bên dàn quân ra trận mới là đáng giá . Cho dù có đâu rơi, máu chảy nhưng bính lính hiên ngang, tướng lĩnh thì đứng ở hàng đầu điểu khiển trận chiến…
    ——-
    Mong rằng các nhà lãnh đạo cũng có thể nhìn thấy những điều như anh thấy:

    “Thế giới phẳng cần lãnh đạo “phẳng”, chính trị “phẳng”, chiến lược “phẳng”, nghĩa là tìm ra giải pháp đôi bên hay nhiều bên cùng có lợi. Cách tiếp cận “trạng chết chúa cũng băng hà” để tìm cách “san phẳng” nhau chỉ chồng chất thêm đau khổ

  7. Ha NHật says:

    E rất thích đọc những bài viết của anh!

  8. Bọ Vinh says:

    Sang thăm nhà đã, rồi sẽ ghé thường xuyên đọc bài, con gái đang kêu ăn cơm nè. Hi hi

  9. Phil says:

    Đọc bài của anh với những hoài niệm, suy ngẫm về nhân tình, thế thái rất sâu sắc và nhân bản. Người đọc như cởi được tấm lòng u uẩn với cái thân phận con kiến củ khoai. Cái comment của bác NĐ cũng là một dẫn chứng thú vị. Cám ơn anh. Chúc anh những ngày cuối tuần vui vẻ.

  10. Nhat Dinh says:

    Tít của Vietnamnet nghe có vẻ hận thù quá, tít của Blog hay hơn.

    Giá mà ai cũng biết đặt mình vào vị trí người khác như bác nói thì đã quá tốt. Bọn Bin Laden nó đâu có hiểu là trên đời có nhiều đức tin khác nhau, chúng nó chỉ coi Alah là nhất. Bush cũng vậy “be with us or against us” nên phang nhầm cả ông bạn Iraq vốn là lá chắn chống Taliban ở Trung Đông.

    Tôi ngồi uống bia với một cựu phi công Mỹ ở Hà Nội. Chúng tôi chẳng đồng ý với nhau được bất cứ điểm gì. Từ lý do Mỹ ném bom miền Bắc cho đến trận Linebacker 2. Mặc dù tôi đã chỉ cho anh ta những chỗ bom rơi ở Hà Nội và phố Khâm Thiên anh ta vẫn nói là lệnh lúc đó là không được đánh Hà Nội chứ không thì Hà Nội đã bị san phẳng, rằng mấy cái chỗ vớ vẩn đó là vô tình bay lạc vào thôi.

    Thế nhưng chúng tôi vẫn uống bia, nhắm dưa chuột chẻ, tái dê và cuối cùng tìm ra điểm nhất trí: nếu không ai áp đặt ý nghĩ của mình cho người khác thì có thể tranh luận vô tư, uống bia vô tư mà vẫn không lao vào đánh nhau. Từ đấy chúng tôi phát hiện ra nhiều điểm chung khác như mối đe dọa của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan, nỗi bực vì trẻ con chơi game nhiều hơn tìm hiểu thế giới thực, hoàn cảnh chồng chưa già mà vợ đã già!!!

    • hieuminh says:

      Nếu đưa bài cho anh đọc trước và được comment này thì “Twin Towers…” sinh động hơn nhiều. Có Nhất Đình uống bia với phi công Mỹ làm nhân vật chính chắc phải thú vị. Cảm ơn nhiếp ảnh gia NĐ.

%d bloggers like this: