Bài của Kim Dung/Kỳ Duyên
Thật kỳ lạ về một đất nước của Phật giáo. Nơi này chữ Lễ được tôn vinh tột cùng. Nơi kia, chữ tự do con người- chữ bản năng- cũng tột cùng…
Lần thứ hai, tôi quay trở lại Thái Lan.
Nếu như Hà Nội đang tiết xuân, mưa phùn ẩm ướt, thì Bangkok lúc nào cũng nắng vàng chói chang. Khiến cho những chiếc mũ rộng vành cũng trở nên duyên dáng, bên những chiếc dù hoa sặc sỡ, di chuyển nhẹ nhàng dưới những mái chùa cong vút sơn son thếp vàng- một nét kiến trúc đặc sắc, riêng biệt không trộn lẫn của quốc gia này.

Posted by Hiệu Minh 




