Nhà báo và phong bì

 

Tờ SGTT vừa đưa tin “Những ngày qua, xuất hiện thông tin về một nhóm người chuyên giả danh nhà báo để tham dự các buổi họp báo, hội nghị, gặp gỡ các doanh nghiệp nhằm nhận phong bì, tiền bồi dưỡng”.

 

Tại sao lại giả danh nhà báo. Những người này háo danh chăng. Hoàn toàn không phải.  Nếu biết viết báo thì họ giả danh làm gì. Ai cũng rõ mục đích của họ.

 

Tại Việt nam, chuyện lạ của thế giới nhưng ai cũng chấp nhận, rất nhiều người làm trong cơ quan nhà nước, không sống bằng lương. Ngoài lương còn có thu nhập khác, trong đó có phần mặc comple đi dự hội nghị.

 

Đi họp có thêm khoản phong bì, khi 50,000đ, khi vài trăm ngàn và may mắn được cả triệu. Một buổi sáng, nếu chịu khó “chạy sô”, kiếm khá. Một tháng, có ông sếp chuyên đi vác cặp đi lang thang cũng thu nhập hàng chục triệu.

 

Nhiều phóng viên cũng không ngoại lệ. Đến chào hỏi xã giao vài câu, đưa danh thiếp, lấy tập tài liệu và phong bì. Về tòa soạn, xem qua tài liệu, viết một mẩu tin, hoàn thành trách nhiệm. Được điểm, được tiền nhuận bút và đếm…thu nhập.

 

Chỉ có một câu hỏi. Tại sao các cơ quan tiếp đón phải đưa phong bì. Phong bao rồi, hy vọng các nhà báo sẽ viết rất hay về cơ quan mình. Tiền bồi dưỡng có thể bẻ cong ngòi bút.

 

Những tờ báo uy tín trên thế giới không cho phép phóng viên nhận phong bì. Người viết cần có đạo đức nghề nghiệp rất cao và vì thế tờ báo có hàng tỷ người đọc. Tiền của từ đó mà sinh lời cho tờ báo.

 

Báo chí nước ta do nhà nước quản lý. Vì thế, nhà nước cũng nên tạo ra hành lang để người cầm bút được tự do sáng tạo. Ngòi bút không phải lo cơm áo gạo tiền hay kiếm phong bì khi ngồi trước trang giấy. Tờ báo nào đưa tin tức luôn chính xác, kịp thời, được dư luận quan tâm, viết khách quan và công bằng sẽ tạo được thương hiệu.

 

Khi đó, hàng triệu bạn đọc sẽ là những người tặng “phong bì” cho người cầm bút. Nhà báo “rởm” hết đường kiếm ăn.

 

Hoa Lư

Leave a Reply