B52 và MIG 21 – Phạm Tuân và Xuân Thiều

B52 ở Georgia. Ảnh: HM

B52 ở Georgia. Ảnh: HM

MIG21 và Atoll - K13 ở Air Space Museum tại Virginia. Ảnh: HM.Atoll do phía Mỹ cung cấp cho Taiwain trên máy bay F86 và trong một lần đối đầu năm 1958  với máy bay Trung Quốc, họ đã bắn ra nhưng tịt ngòi. Trung Quốc mò lên và tặng Liên Xô. Cường quốc này trộm luôn và biến thành đồ Atoll - K13 bắn lại Mỹ. (Bảng chỉ dẫn)

MIG21 và Atoll – K13 ở Air Space Museum tại Virginia. Ảnh: HM.
Atoll là mã NATO gọi tên lửa K13 của Liên Xô. Nguồn gốc K13 lấy từ tên lửa Sidewinder do phía Mỹ cung cấp cho Taiwain trên máy bay F86 và trong một lần đối đầu năm 1958 với máy bay Trung Quốc, họ đã bắn ra nhưng tịt ngòi, rơi xuống biển. Trung Quốc mò lên và tặng Liên Xô. Cường quốc này trộm luôn và biến thành đồ K13 bắn lại Mỹ. (Bảng chỉ dẫn). Thông số kỹ thuật: dài 2,6m, nặng 45,5kg, đầu đạn mang 5,9kg thuốc nổ, tầm bắn 8,7km. Xem thêm http://airandspace.si.edu/collections/artifact.cfm?id=A19930363000. Chính là quả tên lửa Atoll mà tôi chụp ở Viện bảo tàng VA (Chantily).

Lẽ ra kỷ niệm 40 năm chiến dịch Christmas Bombing – Ném bom dịp Giáng Sinh vào Hà Nội từ 18 đến 30-12-1972, người ta chờ đợi một sự thật: MIG21 của Việt Nam có thực sự bắn rơi B52 như phía Việt Nam công bố hay không?

Nếu MIG21 cận chiến thật thì ai đã làm việc đó, Phạm Tuân hay Xuân Thiều, hay cả hai đều lập chiến công?

Anh Basam đã có bài chi tiết về vấn đề này, có vài chứng cứ lấy từ Wiki, một tài liệu mở trên internet, người ta dễ dàng sửa đi, làm cho người đọc cảm thấy băn khoăn không biết nguồn nào đáng tin cậy.

Báo chí nước nhà thiên về chiến thắng oanh liệt nhưng các số liêu cũng không nhất quán. Với lối viết kiểu tuyên truyền, bạn đọc ngầm hiểu, MIG 21 của Việt Nam từng bắn rơi 3 máy bay B52 (Wiki tiếng Việt phần về MIG21).

Cho đến gần đây, tôi vẫn luôn tin như vậy và thấy Wiki viết đúng.

Trường hợp đầu tiên do phi công Vũ Đình Rạng bắn trúng B-52 ngày 20 tháng 11 năm 1971. Chiếc này hỏng nặng, phải hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay Nakhom-Phanom, Thái Lan.

Trường hợp thứ hai được phía Việt Nam ghi nhận là do phi công Phạm Tuân lái chiếc MIG21 bắn rơi tại chỗ B52 vào ngày 27 tháng 12 năm 1972.

Trường hợp thứ ba diễn ra ngay vào ngày hôm sau, 28 tháng 12 năm 1972, được ghi nhận do phi công Vũ Xuân Thiều sau khi đã bắn tên lửa mà không hạ được B-52, đã lao máy bay vào chiếc B-52.

Nhưng đọc lịch sử về chiến tranh, tài liệu của phía bên kia, thì thống kê về B52 bị bắn rơi, Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ chỉ thừa nhận SAM2 bắn, không có chuyện MIG21 hạ pháo đài bay.

Nếu tra phần Wiki tiếng Anh, phần giới thiệu về MIG21 tương ứng, thì Phạm Tuân phóng tên lửa cách mục tiêu 2KM nhưng chưa chắc đã diệt được máy bay, bởi lúc đó có tên lửa SAM2 bắn cháy một B52, nên phi công Phạm Tuân lầm tưởng mình đã bắn trúng.

Đầu B52F. Ảnh: HM

Đầu B52. Ảnh: HM

Phía Việt Nam còn nói, ngày hôm sau, có máy bay của Vũ Xuân Thiều bắn B52 cháy ở mục tiêu quá gần nên đã bị nổ theo. Theo nguồn tin này, thì hôm đó một Phantom của Mỹ đã hạ một MIG21 và được cho là của Vũ Xuân Thiều.

Ngoài ra, 12 ngày đêm có nhiều tin khác nhau về số lượng B52 bị bắn hạ. Phía Việt Nam nói có 34 chiếc bị SAM2 và MIG21 bắn cháy, nhưng phía Mỹ chỉ công nhận có 15 chiếc.

Có lẽ Hoa Kỳ biết chính xác chiếc nào bị bắn rơi, chiếc nào bị lỗi kỹ thuật, phi công nhảy dù, cho máy bay tự lao xuống biển hay đất liền.

Như vậy Wiki tiếng Việt do người Việt viết, rất có thể bên chiến thắng biên tập theo hướng có lợi cho mình. Phần tiếng Anh do người Mỹ biên tập, dẫn nguồn khác nên đưa đến sự khác biệt.

Nguồn Wiki mở chỉ mang tính tham khảo nên người viết cần hết sức thận trọng.

Entry này không có ý định tranh cãi về MIG21 có bắn rơi B52 hay không, hoặc Phạm Tuân và Xuân Thiều, ai là người có công bắn B52 trên bầu trời Yên Bái.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và hàng ngũ tướng không quân thời đó biết rõ hơn ai hết. Riêng Phạm Tuân biết chắc tên lửa của anh có đến mục tiêu hay không. Phía Mỹ cũng đủ tài liệu kỹ thuật để chứng minh thực tế trận chiến trên không những ngày ấy.

Nếu đưa ra bức ảnh những mảnh xác MIG21 trộn lẫn với B52 hay đuôi B52 bị MIG đâm chụp tại hiện trường thì chuyện phản lực lao vào B52 hay bị nổ  do bắn ở cự ly quá gần là có thật.

Trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, từng có nghi ngờ về chiếc xe tăng vào Dinh Độc lập, ai thảo văn kiện đầu hàng, ai là người cắm cờ trên Đồi Him Lam hay sau này ở Dinh Độc Lập, cuối cùng đã và sẽ được làm sáng tỏ, không thập kỷ này thì thập kỷ sau, hoặc thế kỷ sau. Vì sự thật chỉ có một và một mà thôi.

Như một sự trùng lặp, tôi thăm  Bảo tàng Không quân Georgia đúng vào ngày 26-12-2012, 40 năm sau trận Christmas Bombing và trước mắt tôi là chiếc B52 khổng lồ.

So với MIG21, dài 15m, sải cánh 7,5m, trọng lượng 8,7 tấn, B52 dài 50m, sải cánh 34m, trọng lượng kể cả bom đạn khoảng 120 tấn, thì MIG21 như chim sẻ bay cạnh chim ưng B52.

Nhìn bề ngoài B52 kín như một cục thép đen xì. Nếu MIG21 lao vào khối sắt này thì sẽ tan từng mảnh trước khi B52 có thể bị phá hỏng.

Quan sát B52 xong, tôi tưởng tượng nó bay ở độ cao 10km, với sự bảo vệ trùng trùng lớp lớp của các loại máy bay hộ tống, tên lửa tìm diệt, nhiễu radar dầy đặc, thì tôi hiểu SAM2 hạ B52 tại Hà Nội quả là phi thường, chưa có quốc gia nào làm nổi.

Còn MIG21 tiếp cận được và lao vào mục tiêu như  Vũ Xuân Thiều thì quả là thánh thần.  Dẫu vậy, hãy để cho lịch sử phán xét và tìm ra sự thật.

Mời các bạn xem vài ảnh về bảo tàng máy bay quân sự lớn nhất nhì thế giới ở Waner Robins cách Macon 50km.

Bài và ảnh Hiệu Minh. Macon 26-12-2012

Triển lãm máy bay quân sự ở Georgia. Ảnh: HM

Triển lãm máy bay quân sự ở Georgia. Ảnh: HM

F15 Cockpit. Ảnh: HM

F15 Cockpit. Ảnh: HM

Trong khoang phi công của máy bay phản lực. Ảnh: HM

Trong khoang phi công của máy bay phản lực. Ảnh: HM

Một góc gian triển lãm. Ảnh: HM

Một góc gian triển lãm. Ảnh: HM

Blue Bird. Ảnh: HM

Blue Bird. Ảnh: HM

B1 Bomber tàng hình. Ảnh: HM

B1 Bomber. Ảnh: HM

Khoang lái F105. Ảnh: HM

Khoang lái F105. Ảnh: HM

Khoang phi công F4 tìm diệt rada dùng tên lửa Shrike. Ảnh: HM

Khoang phi công F4 tìm diệt rada dùng tên lửa Shrike. Ảnh: HM

B2. Ảnh: HM

B2. Ảnh: HM

MIG 17. Ảnh: HM

MIG 17. Ảnh: HM

B52 ở Georgia. Ảnh: HM

B52 ở Georgia. Ảnh: HM

MIG 21 đang cất cánh dùng buồng đốt phụ (afterburner) phía đuôi (đỏ rực). Ảnh: Internet

MIG 21 đang cất cánh dùng buồng đốt phụ (afterburner) phía đuôi (đỏ rực). Ảnh: Internet

 

Xem thêm: Một ngày trên sân bay Andrews

About these ads

177 Responses to B52 và MIG 21 – Phạm Tuân và Xuân Thiều

  1. [...] B52 và MIG 21 – Phạm Tuân và Xuân Thiều [...]

  2. Người Chầu Rìa says:

    Hôm nay vào trang blog Phạm Viết Đào mới hay : Người bắn trúng B52 đầu tiên là Vũ Đình Rạng
    chứ không phải Xuân Thiều hay Pham Tuân .Thế mà chúng ta vẫn tưởng lầm là P.T .Mà ông Tuân
    cũng cứ ngậm tăm để tranh công ? Thế có buồn cho tư cách của người anh hùng không kia chứ.!
    Vậy xin thông báo để chủ nhà và các còm sĩ được rõ .

  3. Gloomy 1721979 says:

    Các bác có nhớ bà Cù thị Hậu công nhân nhà máy dệt mồng 8 / 3 chiến sỹ thi đua toàn quốc không ? Thực ra bà ta không thể đạt được danh hiệu đó vì ở cùng nhà máy đó có bà Liên mới là người giỏi nhất . Sản phẩm của bà Hậu chỉ đạt bằng 80% của bà Liên . Nhưng vì bà Hậu có chồng đang đi B . Thấm nhuần chỉ đạo của đảng với khẩu hiệu : Hậu phương thi đua với tiền phương và để thể hiện ý chí hậu phương vững chắc nên đảng bộ nhà máy quyết định ” đôn ” bà Hậu lên . Chi bộ phân xưởng và đảng bộ nhà máy phải đả thông tư tưởng với bà Liên mãi đấy . Tất cả chỉ phục vụ cho tuyên truyền .Sau đó bà Hậu lên như diều , còn bà Liên rồi cũng nghỉ hưu như bao công nhân khác ! Câu chuyện này em được biết là do có bà bác làm trên phòng tổ chức kể lại .
    Em nghĩ câu chuyện ông Phạm Tuân này cũng rứa . Một điều làm em không lí giải được : Tại sao ông ta lại mang bèo hoa dâu và phong lan lên vũ trụ mà không phải mang hạt bo – bo nhỉ ? Mang hạt bo – bo lên vũ trụ nghiên cứu xem nó có nảy mầm trong điều kiện chân không không vì thời gian đó dân ta đói quá phải ăn hạt bo – bo không tiêu hoá được ỉa ra vẫn nguyên hạt , chó ăn đến lúc ỉa ra vẫn nguyên hạt để gà tiếp tục xơi . Gà xơi xong ỉa ra có nguyên hạt không em không biết ! HI HI !

  4. Nguyen Anh Tuan says:

    Lại một Bùi Tín thứ ba. Lấy số với Bên thua cuộc thế này cũng khéo nhỉ Hiệu Minh.
    Quá giỏi! Rất khâm phục.

    Hàng đợi những ông tự tát vào mặt trước phe kia giờ cũng đông nhỉ.

  5. B52 says:

    Bác Hiệu Minh nói phần này em thấy nó thực sự khiên cưỡng:

    “So với MIG21, dài 15m, sải cánh 7,5m, trọng lượng 8,7 tấn, B52 dài 50m, sải cánh 34m, trọng lượng kể cả bom đạn khoảng 120 tấn, thì MIG21 như chim sẻ bay cạnh chim ưng B52.

    Nhìn bề ngoài B52 kín như một cục thép đen xì. Nếu MIG21 lao vào khối sắt này thì sẽ tan từng mảnh trước khi B52 có thể bị phá hỏng.”

    Em không có kiến thức nhiều về quân sự và hàng không nhưng em cũng biết rằng với một chiếc máy bay dùng động cơ phản lực, chỉ cần một chú chim không may chui vào buồng đốt cũng có thể gây nên những sự cố khôn lường nên chả phải vô cớ người ta phải lắp đặt những cái máy đuổi chim quanh sân bay. Ngoài ra chúng ta cũng đều biết rằng một vật thể dài 15m, nặng gần10 tấn với một cơ số đạn và nhiên liệu dễ cháy nổ lao đi với vận tốc âm thanh hoặc cao hơn thì sức công phá của nó chả nhẽ không bằng một chú chim sao? Hay bác tưởng tượng cái B52 lao trên trời giống như cỗ xe tăng và phải một cái to hơn hoặc tương đương húc vào thì mới gây thiệt hại cho nó? Còn vụ máy bay Mỹ và Trung Quốc va chạm nhau ở Hải Nam thì bác phải hỏi thằng phi công Trung Khựa đó nó lao vào theo kiểu Kamikaze hay là vừa đâm vừa né?

    Em thấy nhiều bác trong đây cũng hay chửi cộng sản tuyên truyền này nọ, em thì cũng chả thân cộng hay thân Mỹ, nhưng đến truyền thông của Mẽo nó cũng phải tạo nên các hình tượng anh hùng để phục vụ cho mục đích tuyên truyền của họ, các bác chê số liệu của Việt Nam xơi xơi trong khi số liệu Mỹ đưa ra hoặc trên wiki thì các bác thấy như đúng rồi.

  6. [...] Hà Nội ôn lại chiến thắng chống Mỹ (BBC).  - B52 và MIG 21 – Phạm Tuân và Xuân Thiều - (lạ là web Hiệu Minh hiền khô này cũng bị VNPT dựng tường lửa). “…Phạm [...]

  7. xanghứng. says:

    Xin góp tí về chuyện tên lửa SAM2, 12 ngày đêm:

    Tên lửa SAM2 được đưa sang VN năm 1965, đến năm 1972 các chuyên gia Liên Xô sang VN cải tiến SAM2 với 5 nội dung và 40 loại khối thiết bị của một tổ hợp SAM2. Việc này hoàn toàn do chuyên gia LX thực hiện, VN chỉ đứng xem. Đến tháng 5/1972, những cải tiến này hoàn thành với những thay đổi:

    - Chống nhiễu cho kênh điều khiển tên lửa:

    *Tăng công suất máy trả lời trên tên lửa về đài Radar ở mặt đất để vượt công suất nhiễu. Bổ sung hệ tự động khuếch đại máy thu để chống quá tải công suất theo tín hiệu lớn.
    * Lắp thêm hệ quang học trên xe anten để quan sát và điều khiển tên lửa bằng tay khi đài Radar điều khiển bị nhiễu.

    - Bổ sung hệ nhận dạng dải nhiễu trên màn hình Radar đài điều khiển để phân loại dải nhiễu nào thuộc máy bay nào nhằm xác định chính xác hơn tọa độ góc bắn máy bay cần tiêu diệt.

    - Bổ sung chế độ bắn tên lửa giả bằng cách bật tín hiệu phóng tên lửa – bật chế độ phát sóng lên trời từ đài mặt đất phát lệnh điều khiển tên lửa ở dải sóng Deximet, thật ra không có tên lửa nào được phóng. Điều này làm cho những máy bay có chế độ cảnh báo tên lửa nhận ra, phi công sẽ làm động tác cơ động, như thế đội hình bay sẽ rối loạn, Radar mặt đất sẽ phát hiện ra B52 khi nó không được nhiễu che phủ tốt nhất.

    - Bổ sung chế độ tắt cao áp Radar điều khiển và quay cánh sóng nhằm đánh lừa tên lửa chống Radar được bắn đi từ máy bay được thiết kế bay theo cánh sóng Radar.

    - Cải tiến ngòi nổ vô tuyến với tần số mạnh nhằm nâng cao khả năng sát thương máy bay (nguyên tắc làm việc của ngòi nổ vô tuyến không theo công suất tín hiệu phản xạ lớn hay nhỏ, mà theo nguyên lý Dopler xác định tốc độ bay của mục tiêu để định điểm nổ đón theo đường bay của mục tiêu). Do vậy không có ảnh hưởng gì khác nhau giữa F4 hay B52.
    Việc chỉ nhắm bắn B52 chỉ là do không đủ số tên lửa vì chưa lắp ráp kịp !

    Trong 2 năm 1971-1972, các chuyên gia LX đã nâng cấp xong hàng chục tổ hợp SAM2 và cung cấp cho VN số lượng tên lửa là hơn 700 quả, trong 12 ngày đêm, số tên lửa được phóng lên là 340 quả (không như tài liệu nào đó nói VN bắn hơn 1000 quả).

    Đầu năm 1972, VN đã thành lập và đưa sang LX học vận hành và nhận khí tài 2 trung đoàn tên lửa SAM3. Họ đã về VN cuối tháng 12/1972 với 100 tên lửa SAM3. Đến ngày 31/12/1972 đã sẵn sàng chiến đấu khi Mỹ đã ngừng ném bom (may cho Mỹ) !

    SAM3 làm việc ở dải tần số 10GHz, bước sóng 3cm. Đến năm 1972, các hệ thống gây nhiếu trên máy bay của Mỹmowis chỉ được trang bị máy gây nhiễu tần số 3GHz, bước sóng 10cm. Lúc ấy mà gặp SAM3 là gay go lớn.

    Về chuyện anh Phạm Tuân, có lẽ vẫn phải chờ, còn chờ bao lâu lại do cơ quan tuyên truyền của đảng quyết định, cũng như thế hệ chúng tôi từng ngạc nhiên và có phần phục lăn những anh Bé, anh Thố, anh Giót…..năm xưa !

    • Hiệu Minh says:

      Cụ XH hôm nay nghiêm túc thế nhỉ. Đúng là dân tên lửa vượt đại châu có khác. Cụ nên viết một bài về cuộc đời binh nghiệp của mình. Còm của cụ xứng đáng ( ko phải xưng háng) vào hàng thượng thặng

      • Tịt mù says:

        :lol: Vậy khả năng Vũ Xuân Thiều và Phạm Tuân bắn rơi B52 càng mong manh hả Bác Hang Xứng?
        Theo cháu biết thì bước sóng càng ngắn càng ít nhiễu và chính xác, vậy sao Bác Người Về Hưu lại nói dùng radar sóng dài hệ meter? Vậy Sam III sao không cải tiến theo chiều ngược lại mà sóng càng ngắn hơn nữa?
        Cháu mù tịt thiệt rồi :cry:

    • LGV says:

      Nếu đã nói về Technical term thì xin mời các bác đưa dẫn chứng đàng hoàng về kỹ thuật chứ đừng nói theo kiểu cảm tính hiểu sao nói vậy.Bài viết dẫn chứng trích dẫn phải có giá trị nghiên cứu & được kiểm chứng xác định rõ ràng thì mới có tính thuyết phục.Đã là dân kỹ thuật không ai lại đi nói chuyện ú ớ như trong lúc trà dư tữu hậu cả

      Em xin mở màn trước bằng cai Technical report này :

      http://www.ausairpower.net/APA-SAM-Effectiveness.html

      Mời các bác chuyên gia kỹ thuật vào bàn tiệc.

      PS: Các bác có thể trích dẫn bất cứ nguồn nào

      Raph

      • LGV says:

        Mời các bác chuyên gia vào phản biện câu này : (Xin kèm với dẫn chứng khoa học cụ thể khi lý luận…)

        Các ông tây nghĩ thế này này:

        “We trashed Russian SAMs completely in 1991, so why should we care about the effectiveness of current SAM systems?”.

        Ai không nói tiếng Anh xin hỏi Bác Google.com

      • Hiệu Minh says:

        Cảm ơn bác LGV đã đưa nguồn. Nhưng mình đọc tiếng Việt còn chưa xong, nói chi tài liệu bằng tiếng Anh khỉ gió, lại do tây viết. Giá mà bác LGV viết bằng tiếng Lào thì tôi cố đọc.

        Phản biện cũng cần có chính kiến của mình, không nói chuyện đúng sai trong blog, mà chỉ thể hiện quyền được nói. Thế giới đa chiều là thế.

        Tôi thấy bác Xang Hứng viết rất dễ hiểu cho người không biết về kỹ thuật tên lửa, máy bay và radar. Thông tin của bác ấy đưa ra có nhiều điểm tin cậy, dù phải kiếm chứng đúng sai, nhất là số liệu về SAM2 có bao nhiêu được bắn ra. Chỉ huy kho SAM chắc biết chính xác.

        Số lượng 340 quả trong thực tế (?) so với phía Mỹ nói 1200-1300 quả là sự cách biệt lớn. Nhưng đọc tài liệu về phía ta cũng “phóng giả” tên lửa là có thật thì chuyện số liệu Hoa Kỳ nói về hàng ngàn SAM2 được đặt dưới dấu hỏi to tướng.

        • LGV says:

          OK ,Đồng ý với bác gia chủ HM về thế giới đa chiều & tự do ngôn luận trong blog.Tôi dừng.
          Các bác nào muốn Debate về kỹ thuật trên cương vị khoa học kỹ thuật (có lý luận nghiên cứu & dẫn chứng khoa học cụ thể) xin Email tôi qua bác HM.
          Cám ơn bác HM
          Raph(LGV)

    • nguoivehuu says:

      Thưa bạn,

      Đợt cải tiến ấy tập trung cho rada và xe điều khiển. Nó cũng không nhằm đáp ứng nhu cầu đánh …B-52 (của Việt Nam). Đơn giản là hệ thống khí tài SAM-2 trong cuộc chiến 7 ngày của Israel, Ai cập đã để mất, và đương nhiên người Mỹ chế tạo hệ nhiễu điện tử tác động tới sóng phản hồi và sóng điều khiển tên lửa (vd, máy ALQ-71 trên các máy bay trinh sát điện tử EB-66). Việc tăng gấp 3 lần công suất sóng rada đã khắc phục nhược điểm mất quyền điều khiển tên lửa khi Mỹ đưa ra các máy gây nhiễu cùng tần số trên (ALQ 101, 107).

      Như đã nói, những cải tiến trên không nhằm đánh được B-52 mà nhằm làm hệ thống SAM2 hoạt động được trong điều kiện không còn bí mật vê khí tài.

      Hiệu ứng Dopler dùng đo khoảng cách áp dụng trong rada từ khi nó ra đời. Tích hợp trong rada do trắc thủ số 3 đảm nhiệm. Tính toán khoảng cách, phương vị, góc tà (độ cao) của 3 trắc thủ qua sĩ quan chỉ huy tới trắc thủ điều khiển …tức bắn đón hay tính toán điểm nổ do kíp chiến đấu dưới xe điều khiển thực hiện chứ không do cái kíp nổ trên SAM-2 đảm nhiệm. Thời ấy thiết bị điện tử trên tên lửa chưa giỏi thế.

      SAM 2 ngoài cái kíp tự hủy (khi mất sóng điều khiển + đạt độ cao lớn) thì nó được trang bị hai loại kíp chiến đấu: kíp nổ cưỡng bức và kíp nổ tự động. Cái cách bắn đón, căn tọa độ (gọi là phương án P hay T trong cẩm nang “cách đánh B-52′ của BTL PK-KQ ấn hành và do kíp chiến đấu thực hiện với kíp nổ cưỡng bức. Kip tự động là kíp vô tuyến, kich hoạt khi cường độ sóng phản xạ từ mục tiêu về đầu đạn đạt mức nào đó. Cường độ sóng phản xạ này tỷ lệ thuận với diện tích phản xạ sóng rada của máy bay (radar cross section, RCS) có đơn vị tính là m2. Nếu kíp nổ này dùng hiệu ứng dopler thì cách phá sóng đơn giản như những tay ưa tốc độ phá …’súng” bắn tốc độ của cảnh sát, nhỏ, nhẹ, máy bay nào cũng gắn được? và nhất là chẳng cần động tác cơ động nào để tránh (vì với canh đo khoảng cách, coi nhưng không thể tránh!).

      Thực tế, nhất là những năm 70-72, các phi công F4 áp dụng khá nhuần nhuyễn động tác bổ nhào ngay lập tức khi SAM2 tới gần và tránh thoát, ta thường thấy ngay trong cột khói của SAM 2 từ từ “lòi” ra một anh F4 ngóc đầu bay đi …Động tác ấy (đưa tiết diện lúc đó là nhỏ nhất, tức cái RCS nhỏ nhất hướng về rada của tên lửa SAM2 dưới mặt đất, khiến sóng phản hồi tới kíp tự động giảm đáng kể và đột ngột, không kích nổ được. (Trái lại, thử nghĩ với dopler thì chẳng có anh F nào thoát cả).

      etc.

      Happy new year 2013 tới chủ nhà và các bạn (mới quen).
      Thân mến
      nguoivehuu
      P/s: bạn nào đó hỏi về sóng dài. Hồi ấy, Mỹ chủ yếu gây nhiểu sóng rada tên lửa (cm), rada cao xạ (dm, m) hầu như bị quên, dù rằng sóng càng dài càng dễ nhiểu như bạn biết.

    • nguoivehuu says:

      À, nói thêm là với gói nâng cấp 40 hạng mục kia thì SAM 2 vẫn chưa bắn được B-52, dẫn chứng là 4-72 khi B-52 đánh khu dân cư Hạ Lý Hải phòng, bắn gần trăm trái nhưng chẳng trúng trái nào. Lý do thì tôi đã nói về cái RCS kia chứ không phải ông dopler.

      Cái cách mày mò chế sơn pha bột kim loại (nhôm …) phủ đầu đạn, giảm hay hấp thụ bớt sóng phản hồi tới kíp nổ, rất thủ công, và cũng rất Việt nam quê mùa kia thì chẳng anh chuyên gia LX nào nghĩ ra cả.

      • LGV says:

        Thưa bác nguoivehuu,

        Trước hết chúc bác một năm mới an khang hạnh phúc.
        Cám ơn bác đã trả lời thẳn thắn trung thực với hiểu biết của mình.
        Mục đích cũa chúng ta bàn luận ở đây là tìm câu trả lời & trả lại sự công bằng cho sự thật (như tôi đã post) chứ không vì ảnh hưởng của dư luận hay quan điểm chính trị nào cả.
        Thưa bác,Có một điều rất khó cho cả tôi & một số các bác trong Blog này còn ở tại VN khi chúng ta thảo luận đó là sự hạn chế về ngôn ngữ kỹ thuật chuyên môn.Thật sự tôi không đủ từ tiếng Việt về chuyên môn để viết & dịch các bài viết nghiên cứu của cá nhân cũng như trích dẫn từ đồng nghiệp khắp nơi mà tôi có dịp tiếp xúc cho các bác không nói Anh ngữ thành ra phải post bằng nguyên gốc.Mặt khác là các Terminology trong tiếng việt không có thành ra nếu viết bằng tiếng Việt thì lại càng không có nghĩa gì cả.Các bác là người trong cuộc nên tôi muốn tìm hiểu sự thật từ đó,có một điều mà cho đến nay tôi vẫn chưa thỏa mãn là các bác ở VN vẫn còn bị ảnh hưởng quá nhiều trong suy nghĩ bởi những propaganda trong quá khứ & vẫn chưa sẵn sàng để debate dù là kỹ thuật.Debate không có nghĩa là chỉ trích nhau đúng sai nhưng là để làm sáng tỏ một vấn đề nào đó thì phải cần có nó để từ đó mọi người hiểu rõ vấn đề một cách chính xác & dân chủ hơn.
        Các bác ở VN chắc vẫn còn lạ với lối tranh luận này có thể vì ít tiếp xúc nhưng theo nhận xét cá nhân thì chúng ta vẫn cứ theo thói quen nói bằng cảm tính mà không đưa ra bằng chứng khoa học nào cả rồi thế cứ từ chuyện nọ xọ chuyện kia.
        Đã 40 năm rồi mà người trong cuộc vẫn chưa dám nói thật được lòng mình thì quả là một điều đáng tiếc cho lịch sử VN.Sau cứ mỗi 30 năm phương tây người ta release bí mật cho lịch sử còn chúng ta thì bao lâu?Xin đừng trách con trẻ kém hiểu biết lịch sử…

        Cám ơn bác & bác HM

        Raph

        • nguoivehuu says:

          Thưa anh,

          Tôi tình cờ vào blog này của chủ nhà Hieu Minh bời một đường link được điểm bời trang basam.

          Chủ đề này (SAM-2 và B-52) mình tham gia trao đổi cũng lâu lắm, với một nick khác khi tham gia trên một forum trong nước (bàn về máy bay Nga & Mỹ). Khi ấy, mình cũng được trao đổi với một vài anh (có lẽ là sinh viên du học, cả ở Nga và Mỹ). Cá nhân mình hiểu debate không khác anh.

          Trong những cuộc trao đổi ấy, dẫn chứng về công nghệ, kỹ thuật trong quân sự cũng có nhiều nguồn, chủ yếu từ Nga và Mỹ. Nhưng để tránh việc ông nói gà bà nói vịt thì cách dẫn nguồn khá quan trọng. Ví dụ, bàn về vũ khí Nga lại dẫn nguồn từ các trang web quân sự hay forum Nga thì kém thuyết phục (tiếng Việt trường hợp này có lẽ là “khó tránh tốt khoe xấu che”). Bởi thế, hay hơn hết là dùng thông số kỹ thuật vũ khí Nga (hay ngược lại vũ khí Mỹ) được liệt kê bởi chính người Mỹ để so sánh (với vũ khí Mỹ, chẳng hạn). Tất nhiên, ý kiến (cá nhân) trên các forum Nga hay Mỹ hoặc ..v..v cũng chỉ là một comment, như chúng ta vậy. Air power Australia mà anh dẫn, cũng hay, nhất là các bình luận của Tiến sĩ Carlo Kopp, một cựu pilot (đã bay nhiều loại máy bay, lấy bằng Ph.d chuyên sâu về rada), mình cũng chỉ coi là một cách nhìn, nhiều khi cũng không tránh khỏi …”tốt khoe xấu che”.

          Muốn bàn sâu như anh nói, tất nhiên bạn đọc phải có hiểu biết chí ít thế nào là rada, sóng rada, tính năng các loại sóng (tất nhiên là sóng bức xạ điện tử chứ không phải sóng …biển), thê nào là nhiểu, thế nào là nhiễu điện tử, là áp chế điện tử. Kết hợp trình độ công nghệ thời điểm, ví dụ thời 1972, người Mỹ có dùng áp chế điện tử được không? (câu trả lời là không), họ có gây nhiễu điện tử được không? (câu trả lời là có), với hình thức nhiễu điện tử gì? (ví dụ phát sóng cùng tần, cùng cường độ, nhưng lệch pha làm giảm hay triệt tiêu sóng tới hoặc làm lệch hay triệt sóng phản hồi) ..v..v. Có như vậy, mình mới có cơ hội nói cụ thể, phải không anh?

          etc.

          Nhân năm mới, chúc anh và gia quyến hạnh phúc, mạnh khỏe.
          Thân mến
          nguoivehuu

          P/s: nhân anh có nói về SA-3 về VN năm 72, theo tôi biết, thì SA-3 chuyển bằng đường sắt qua TQ, đến Bằng Tường thì “thằng bạn” (tưởng là vàng) này thổi um chuyện “chỗ nối ray” Ải nam Quan lên rồi ách lại từ tháng4-6/72. Có lẽ liên quan tới thỏa thuận Thượng hải với tonton Nixon chăng? tất nhiên, khác với SAM2 phải “lái” dưới đất, SAM-3 với hai giai đoạn bay, giai đoạn sau tự bay bằng đầu dò hồng ngoại (tìm nhiệt) thì chúng ta không cần bàn việc có thệ hạ B-52 hay loại gì khác nữa …

      • Nguyễn says:

        @ Người về hưu. Tôi nghiện đọc còm của Bác, với tôi nó rất thuyết phục, là thông tin bổ ích, có thể nói người thực việc thực, hiểu biết chuyên môn sâu rộng, là lịch sử sống. Tôi rất vui khi được đọc còm của Bác.
        Năm mới chúc gia đình Bác mạnh khỏe và hạnh phúc.

  8. AQua says:

    Hôm qua thấy lượng khách vào thăm hang Cua tăng đột biến, cứ ngỡ là năm mới bà con vào trong ngóng tết xứ người. Cuối cùng không phải thế, mà sự tăng đột biến đó có thể là do các đọc giả thử tên lửa vượt bức tường lửa. Người VN mình hay, cái gì cấm cản đều phản tác dụng tuốt bác tịt.

    • Hiệu Minh says:

      Số người vào xem B52 và Happy New Year bằng nhau. Bà con cũng xem phát biểu của bác Hồ Thơm khá đông. Như vậy dân ta vẫn thích nghe đit cua.

  9. Lai Tran Mai says:

    Theo BBC: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/12/121231_vietnam_war_china_russia.shtml

    Hàng vạn quân Trung Quốc: Bob Seals trong một bài đăng trên trang Military History hồi 2008 đã trích nhiều từ các tác giả Trung Quốc có sách xuất bản ở Phương Tây, Địch Cường (Qiang Zhai) và Lý Tiểu Binh (Li Xiaobing) viết rằng có sự hiện diện của hàng vạn quân Trung Quốc ở miền Bắc Việt Nam, chủ yếu trong các binh chủng công binh và phòng không.“Tài liệu tối mật của CIA ghi nhận bảy đơn vị lớn của Quân Giải phóng Trung Quốc (PLA) tại Bắc Việt, gồm sư đoàn phòng không 67, và con số ước tính 25 đến 45 nghìn quân tác chiến Trung Quốc cả thẩy.
    Giới nghiên cứu lịch sử chiến tranh Việt Nam cho rằng đây là vai trò rất quan trọng vì từ năm 1965 đến 1972, Hoa Kỳ đã ném hơn một triệu tấn bom xuống miền Bắc Việt Nam.

    Đỉnh điểm của sự can dự từ phía Trung Quốc vào cuộc chiến Việt Nam là năm 1967, khi tổng số lực lượng phòng không lên tới 17 sư đoàn, với 150 nghìn quân.
    Bài trên Military History cũng nói phía Trung Quốc cho rằng họ đã bắn hạ 1707 máy bay Mỹ trên vùng trời Việt Nam.

    Quân Liên Xô bắn máy bay Mỹ: Từ sau Chiến tranh Lạnh đã bắt đầu xuất hiện tin tức hoặc sử liệu nói về sự hiện diện của quân đội Liên Xô tại miền Bắc Việt Nam.
    Hồi 2008, nhân chuyện Thượng nghị sỹ John McCain ra tranh cử tổng thống Mỹ, hãng tin Nga (RIA Novosti) đưa tin một cựu phi công Liên Xô, ông BấmYury Trushvekin, nói chính ông là người đã bắn hạ phi cơ của ông John McCain trên bầu trời Hà Nội năm 1967.

    Trong một bài gần đây trên trang Bấmtopwar.ru bằng tiếng Nga được một số trang mạng tiếng Việt dịch lại, một cựu sỹ quan Nga khác đã xác nhận chuyện cùng chiến đấu và sinh hoạt với bộ đội Việt Nam.
    Ông Nicolai Kolesnhik, một cựu chiến binh Nga ở Việt Nam, trả lời trang web của Nga, nói từ năm 1965, ông cùng các đơn vị Liên Xô tham gia phòng thủ Bắc Việt Nam bằng tên lửa chống lại không quân Hoa Kỳ.

  10. [...] Hà Nội ôn lại chiến thắng chống Mỹ (BBC). – B52 và MIG 21 – Phạm Tuân và Xuân Thiều – (lạ là web Hiệu Minh hiền khô này cũng bị VNPT dựng tường lửa). [...]

  11. Người về hưu says:

    Bác Người về hưu vừa đưa lên một comment bị spam. Để tiện cho bạn đọc theo dõi, tôi post tạm vào đầu. HM

    Bạn Hiệu Minh:
    1/
    Đành rằng K-13 là phiên bản ăn cắp, nhưng đầu dò của nó và bộ điều khiển (cơ) không bằng AIM-9, nó chỉ bắt mục tiêu 5 độ mỗi bên (rất nhỏ) nên máy bay (Mig-21) sẽ phải bám nguồn phát nhiệt (ống xả động cơ) tức bám đuôi. Mig-21 có rada tầm ngắn chỉ để xác định có cái …chấm giống mục tiêu, hướng …, thế thôi, còn bắn thì dựa vào máy ngắm quang (tưc nhìn bằng mắt), truy theo mục tiêu dựa trên con quay hồi chuyển. Tức phi công không giỏi thì chỉ tích tắc máy bay đối phương ra ngoài máy ngắm (cũng ngoài tầm bắt của đầu dò). Nhưng đó không phải là nguyên nhân MIG-21 thời đó đã không bắn hạ được B-52.

    B-52 cồng kềnh nên không thể cơ động tránh missiles, ngay cả SAM2 đất đối không chứ đừng nói không đối không rất gần là K-13, (nhất là trong tầm 2km), và nguồn phát nhiệt của nó là ….tám ống xả động cơ lớn! Tuy nhiên nó có trang bị nhiều các máy phóng các thiết bị đánh lừa nguồn nhiệt (giả) khiến các missiles hầu như bị hút theo và phát nổ tại nguồn nhiệt giả chứ không trên máy bay hay động cơ. Mig-21 chỉ có hai đạn K-13 thì không thể làm gì hơn sau khi phóng hết đạn!

    AIM-9 có góc bắt rộng hơn (7-13 độ) và F4 có thể lockon mục tiêu bằng rada. Tuy vậy so với bây giờ thì những đầu dò ấy quá lạc hậu và vẫn cực kỳ khó khi bắn trúng. Cùng là đầu dò nhiệt, nhưng R-73 (ví dụ trên SU-27) có góc bắt mục tiêu 60 độ mỗi bên, tức không cần bám đuôi, máy bay đối phương gần như bay ngang là có thể bấm bắn và tên lửa tự tìm mục tiêu (máy bay đối phương hầu như không đủ độ cơ động thoát khoải phạm vi bắt của đầu dò mà tên lửa được trang bị). Nay gọi kiểu missiles này có tính năng “bắn và quên” (fire and forget).

    2/
    12 ngày đêm bắn nhiều đạn SAM2 bởi bắn theo hai cách:
    - Bắn cho nổ căn (dự đoán) theo tọa độ đám nhiễu vây quanh (khi nhiễu nhiều trắng ba màn hình hay áp dụng cách này). Tọa độ tính cho ít nhất 2-4 trái cùng lượt (tức một tiểu đoàn có khi bắn cùng lúc bốn bệ/bốn trái). Chỉ cần một trái nổ cách B-52 khoảng dưới 5-60m là B-52 dính đòn. Tốn đạn là vậy.
    - Bắn đạn được làm “yếu” độ nhạy đầu nổ vô tuyến (thực chất là chế loại sơn hấp thụ bớt sóng phản xạ rada sơn lên phần đầu dò, nay ta gọi là lớp RAM, như bên ngoài các loại máy bay có tính năng tàng hình). tất nhiên khi bay qua các vùng có nhiễu (những sợi nhôm mỏng) tức CRS cũng tăng, đạn có thể nổ khi chưa tới mục tiêu. Cũng phải tốn đạn.

    3/
    Đêm 28/12, PT nhảy dù ra chứ không hạ cánh như ….phim (tài liệu). Đại đội trực đêm của E921 chưa chết hết và lúc ấy chả ai biết PT có bắn B-52 hay không.

    P/s: sorry về dẫn nhầm links.

    • Tịt mù says:

      Cháu cám ơn Bác Người Về Hưu ạ, còm của Bác thật nhiều thông tin bổ ích và đã cho cháu biết thêm về khả năng vượt khó của bộ đội BV trong điều kiện KHKT hoàn toàn phụ thuộc vào Nga.
      Chúc Bác và gia đình năm mới 2013 nhiều sức khỏe và vạn sự như ý.

    • Trạch Văn Đoành says:

      Cảm ơn Nguoivehuu, chắc anh là một chuyên gia vũ khí.
      Nhân dịp năm mới chúc anh và gia đình sức khỏe và hạnh phúc

  12. Người Chầu Rìa says:

    Ở V.N chỉ còn 2h nữa là Giao thừa. Trước khi rời “Cung điện” của Tổng Cua để đến thăm anh Ba Sàm, xin gửi lời chúc mừng năm mới tới T.C và gia đình cùng toàn thể các vị “Còm Sĩ”một năm đầy những niềm vui và hạnh phúc!

    • nguoivehuu says:

      Cám ơn chủ nhà đã post lại.

      Vào đọc thấy còm một điểm có khi các bạn lại vướng vào nhầm lẫn khác: afterburner! cách gọi khác là “đốt lần hai”. Đối với các phi cơ phản lực đời đầu, một dòng khí (turbojet) không có cái này. Tuy nhiên, thế hệ 2 nhất là thế hệ 3 (vượt mach1) thì anh này thông dụng. MIG-21 tuy trang bị động cơ turbojet, nhưng thực chất nó là động cơ hai luồng khí: luồng khí đầu vào đốt, luồng khí hai chạy luồn trong trục turbin xả vào buồng đốt phụ (+nhiên liệu) đốt lần nữa giúp máy bay tăng tốc vượt âm. Các máy bay Fighter thời VN war cả hai phía đều có tính năng này. Nói vậy để đừng nhầm tính năng này như một ưu điểm chỉ có ở MIG-21.

      Và đó không phải là ưu điểm: rất tốn hao nhiên liệu, từ đó giảm bán kính chiến đấu. Các máy bay thế hệ 5 ngày nay trang bị động cơ turbofan, hai dòng khí, có thể đốt lần hai (afterburner) nhưng một trong các tiêu chuẩn là không cần đốt lần hai vẫn phải đạt tốc độ vượt âm trong trình bay tuần tiễu!

      Phải nhìn nhận rằng tuy có một vài ưu điểm khiến MiG-21 có lợi thế (tốc độ, độ leo cao) nhưng nhìn chung nó là thứ máy bay rẻ tiền (như trang bị điện tử), chế tạo nhanh, có vũ khí đủ mạnh để làm nhiệm vụ: tiêm kích đánh chặn trong triết lý quân sự phòng thủ điểm của khối CS. Các máy bay tiêm kích đánh chặn (Mig-17; 19; 21) không thể so sánh với máy bay đa nhiệm tầm xa của Mỹ như F4, F-105. Tuy nhiên vài ưu điểm về tốc độ của MiG-21 và cách đánh “hit and run” từ VN war (do PTNgân) dựa trên tốc độ cao, độ leo (lên) cao nhanh được Liên Xô phát triển ra MiG-25 và MiG-31 trứ danh sau này.

      P/s: Một trong các “mánh” của trắc thủ rada phát hiện B-52 thời gian 72 trong điều kiện nhiểu cao là kết hợp dùng hệ thống rada phương vị của ….cao xạ. Hệ rada này dòng sóng dài (sóng metter). Sóng này (kinh điển từ khi ra đời rada) tuy có bị nhiễu nhưng xuyên qua đám nhiễu giả tới B-52 dễ hơn. SA-6 ở nam tư kết hợp với rada này bắn rơi F-117 tàng hình khiến Mỹ quyết định cho loại này hưu là vậy.

      • Hiệu Minh says:

        Các còm của nguoivehuu thực sự trí tuệ và thuyết phục bạn đọc. Người ta bảo blog hay không phải do lão chủ giỏi mà do còm sỹ thông tuệ. Điều đó đúng trong Hiệu Minh blog này.

        Nếu lúc nào tiện, nhờ bác nguoivehuu cho hẳn một bài từ 2000 từ về vụ đánh B52 ở HN cho bà con đọc. Bác cứ đăng bên blog của bác, chỉ tôi đường link, tôi sẽ xin đăng lại.

        Cảm ơn bác. Chúc bác và gia đình đón năm mới 2013 nhiều may mắn và niềm vui.

      • Tịt mù says:

        Đồng ý với Bác Người Về Hưu, dịch afterburner là buồng đốt sau (động cơ phản lực) chứ dịch là buồng đốt phụ khối người nhầm lẫn là precombustion chamber của Diesel.
        http://www.topedge.com/panels/aircraft/sites/kraft/engine.htm

  13. Lai Tran Mai says:

    Nhà thơ Trần Đăng Khoa viết:
    Trong trận “Điện Biên phủ trên không”, với 12 ngày đêm đánh B52 ở Hà Nội năm 1972, Vũ Ngọc Diệu là lính ra đa bảo vệ Hà Nội. B52 là vũ khí chiến lược của Mỹ, là sức mạnh tàn bạo của không lực Hoa kỳ. B52 có nhiều máy bay phản lực yểm trợ, bảo vệ, lại bay ở tầm cao, lại có hệ thống phá sóng ra đa, tung nhiễu mù mịt nên rất khó phát hiện. Kỳ tích của Vũ Ngọc Diệu cùng các cộng sự của anh là sự mày mò nghiên cứu, phát hiện chính xác B52. Sau nhiều lần tác nghiệp, anh nhận ra rằng, khi B52 cắt bom, và chỉ khi chúng cắt bom, trên màn huỳnh quang ra đa xuất hiện những điểm lóe bất ngờ giữa vô vàn những đốm sáng của những mục tiêu giả. Nhờ thế, chúng ta tiêu diệt được B52.
    http://vov.vn/Blog-toa-soan/Tran-Dang-Khoa-Nho-mot-thoi-giao-duc-thanh-khiet/242437.vov

  14. Dove says:

    Động cơ của máy bay chiến đấu phản lực thường được lắp thêm buồng đốt phụ (afterburner) ở phía sau miệng phun (nozzle) của buồng đốt chính. Nhiên liệu được bơm vào buồng đốt phụ và đốt cháy để tăng cường sức đẩy phản lực cho luồng khí phun ra từ buồng đốt chính. Các phi công sử dụng buồng đốt phụ để cất cánh từ đường băng ngắn hoặc để vượt tường âm thanh.

    MIG21 được trang bị buồng đốt phụ rất hiệu quả (tăng gấp đôi sức đẩy phản lực do buồng đốt chính tạo ra) vì vậy trong thập niên 1960 – 1980, được xem là một trong những máy bay chiến đấu có khả năng tăng tốc nhanh nhất.

    MIG 21 là máy bay chiến đấu được sản xuất nhiều nhất, được xuất khẩu đi nhiều nước và tham gia hầu hết các cuộc chiến tranh lớn và nhỏ. Tuy nhiên, trong số 19 phi công đạt hạng ace (thượng hạng, hạ trên 5 máy bay đối phương), có đến 13 phi công Việt Nam, đó là Nguyễn Văn Cốc (hạ 9 chiếc), Phạm Thanh Ngân, Nguyễn Hồng Nhị và Mai Văn Cường (hạ 8 chiếc); Đặng Ngọc Ngự (hạ 7 chiếc), Vũ Ngọc Đỉnh, Nguyễn Ngọc Độ, Nguyễn Nhật Chiêu, Lê Thanh Đạo, Nguyễn Đăng Kỉnh, Nguyễn Đức Soát, and Nguyễn Tiến Sâm (hạ 6 chiếc) và Nguyễn Văn Nghĩa (hạ 5 chiếc).

    Quả là đáng tự hào, vì phi công Việt Nam đã trực tiếp không chiến với những phi công sừng sỏ nhất của Hoa Kỳ, trong điều kiện chênh lệch lực lượng rất lớn.

    Theo tôi biết, một số phi công hạng ace của Việt Nam đã phải rất vất vả đối mặt với cái được gọi là nền kinh tế XHCN theo định hướng thị trường. Tôi còn nhớ phi công Nguyễn Đức Soát, ôm hồ sơ với một đống giấy tờ đóng dấu đỏ lòe đến Sở Nhà đất thế mà vẫn bị “tuyên” là ko hợp lệ và đành ngao ngán ra về.

    Tôi sẽ kể về Vũ Xuân Thiều và Phạm Tuân khi có dịp. Đó là một câu chuyện rất cảm động giữa hai người anh hùng với nhau và giữa họ với đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đã đến lúc nhân dân cần được biết sự thật và lịch sử Phòng không & không quân VN cần được biên tập cẩn trọng căn cứ trên những tư liệu xác tín, chứ ko phải tư liệu chính thức đã bị chính trị hóa cho dù là rất chính đáng.

    • Tịt mù says:

      Nguồn của Bác HM dẫn còn khách quan, đọc tới bản dịch của Bác Dove mất tiêu khúc đầu khúc đuôi :lol: nghe như đi trên mây :lol:
      Mà Bác Bọ Lập với Bác Dove cứ úp úp mở mở thế này làm cháu đau tim quá. Người Việt thì tìm thông tin chiến tranh bằng sử tụi nước ngoài ghi chép??? Chiến tranh đã lùi sâu tại sao không công bố lên nhỉ, hay đợi mấy nhân chứng chết sạch rồi công bố cho chắc ăn?
      Thiệt hiểu không nổi :?:

      • Người Chầu Rìa says:

        Cái thời buôn bán kinh doanh
        Tin tức cũng thành hàng hóa bạn ơi
        Chúng ta ‘bù khú’ cho vui
        Xin đừng sốt ruột mà đời già đi…

    • TC Bình says:

      Phi công ta: đầu đội nón bay LX, mặc đồ bay LX, quần đùi-áo lót TC, giầy LX, được hướng dẫn bởi tư tưởng Mác xít (Đức)-Lênin nít (Nga) pha trộn Mao ít (TC), tung cánh bay bằng MIG21 (LX): Lập chiến công hiển hách.
      Khi bước xuống đất (VN) gặp cán bộ (VN), xin nhà (VN): thất bại nặng nề.
      Kết luận:
      Ta, lập chiến công nhờ xài hàng ngoại. Phải chia cho LX 50-50 tự hào mới đúng phép.
      Hy vọng là bọn Nga (tiếc thương thay, LX không còn) sẽ thưởng huân chương cho phi công ta vì đã thực nghiệm (trên chiến trường) máy bay cho nó.
      Cũng hy vọng, bọn TC nó không đòi công nó đi đêm với Mĩ nên phi công ta mới có dịp mà tự hào.
      Có một tí tự hào, chia tam chia tứ còn được mấy tí.

      Posted by 123.28.112.229 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
      This is added while posting a message to avoid misusing the service

    • Xôi Thịt says:

      Bác Đô nhắc đến bác Nguyễn Đăng Kỉnh làm XT nhớ hồi học cấp 1, trường mời bác Kỉnh đến nói chuyện bắn rơi máy bay Mỹ (hình như cũng dịp cuối năm, ĐBP trên không). Mấy thằng trẻ con nghe kể chuyện chiến đấu là thích rồi. Bây giờ vẫn nhớ bác Kỉnh kể “bác bắn rơi 6 máy bay Mỹ nhưng cũng bị nó bắn rơi 2 lần, may mà chỉ bị thương” :)

    • Hiệu Minh says:

      Buồng đốt phụ (afterburner) của MIG 21 giúp cho máy bay cất cánh ở cự ly ngắn (300m). Bạn có thể xem ảnh cuối vừa đưa vào blog hoặc xem ở đường link này.

      http://flyawaysimulation.com/downloads/files/5391/fsx-german-democratic-republic-mig-21-alt/

    • Dove says:

      Đính chính và viết thêm:

      Xin viết lại là “nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” thế mới là vấn đề, còn kinh tế XHCN theo định hướng thị trường thì theo tôi OK.

      Tôi chỉ viết về kỹ thuật afterburner thời 60 – 70 thôi, bác Người về hưu đã viết tổng quát hơn. Theo đánh giá của một số chuyên gia, afterburner đã cho phép MIG21 đạt được tính năng tăng tốc của máy bay tiêm kích thế hệ 4. Đó là điều mà F4 ko làm được và do vậy bị MIG bắn hạ trong không chiến hoặc qua mặt để tiếp cận B52.

      Các phi công VN đặc biệt là Nguyễn Văn Cốc và Vũ Xuân Thiều rất giỏi sử dụng afterbuner để phát huy lợi thế tăng tốc của MIG21. Họ đã được các phi công huấn luyện của Nga đánh giá rất cao.

      • Tịt mù says:

        Theo các nhà nghiên cứu kinh tế nước ngoài, “Nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” đã được xác định là “kinh tế tư bản phi tự do” rồi Bác Dove, gọi vậy cho đúng bản chất :lol:

  15. Người Sài Gòn says:

    Các bác cứ nghi ngờ mãi, khổ quá, này nhé:
    Bác Hồ nói với LeNin: Nước Nga phải có Putin mới hùng
    Bác Hồ nói với bác Mao: Không có Cẩm Đào Trung Quốc không xong
    Bác Hồ nói với bác Tôn: Việt Nam nội cái sờ…lưng không xong.

  16. Tưởng Cán says:

    Em là hậu sinh, đọc kĩ thì chẳng có cơ sở nào mà bắn cháy trừ trường hợp lao vào như người nhật. Mà hình như anh Phạm Thanh Liêm hi sinh thì anh Phạm Tuân lên thay?

    • Xôi Thịt says:

      Vụ bay vào vũ trụ thì bác Phạm Tuân là phi công chính, bác Bùi Thanh Liêm là phi công dự bị. Bác PT ngồi lên pooc-pa-ga để bác Gorbatko đạp vào vũ trụ năm 1980. Bác BTL bị tai nạn hy sinh năm 1981. Chiến công bắn B52 của bác PT còn chưa rõ ràng nhưng không phủ nhận được bác này là một phi công giỏi. Thiết nghĩ cũng không nên phủ nhận hết công lao và khả năng của bác.

      • Người Chầu Rìa says:

        Khen thêm là bác ấy mang theo bèo dâu và phong lan vào được vu tru là hai thứ chuyên sống nhờ,thật là ý nghĩa !?

  17. Trần Kẽm says:

    Cuối cùng thì chúng ta cũng đã thành “bên thắng cuộc”!
    Thắng thì có nhiều cách! Thôi thì cứ… thắng là được! Em chỉ quan tâm tới cái output thôi. còn input và prosess thế nào thì… kệ cha nhà nó! Còn tại sao em lại có cái tính… kệ cha nhà nó như thế là… là… ấy là vì em sống mãi trong cái môi trường mà ở đó cứ… tăng trưởng là tốt rồi, còn tăng trưởng do bán dầu, bán rừng, bán nhà hay thậm chí bán… râm, hay môi trường bị tàn phá là cứ… cứ.. cứ kệ cha chúng nó, không cần quan tâm, không cần… bit!!! – Thế mới chít!!! Huhu!
    Thấy các bác… cãi nhau, à quên! Thảo luận mãi. Rức đầu quá, thôi thì khiêng mồm ra đây nhà em xin góp vô vài ba câu truyền cho cả nhà bớt phần… trét!
    1. ANh nọ đi tán gái, ngồi trước mặt cả nhà cô em, anh ấy toàn tự khen mình (tự s…ư..ớ…n…g í mà!) nào thì là cháu rất tài năng, rất giỏi giang, rất khéo léo, rất giàu có, rất tốt đẹp, đàn rất hay, hát rất giỏi, vẽ rất tuyệt vời, bố mẹ rất thành đạt, rất khỏe mạnh, rất hạnh phúc, nhà rất giàu, làm quan rất to… anh em làm rất lớn!… gì của cháu cúng… ngon!
    Bố mẹ cô gái thấy vậy mới phản động, à quên! phản biện:
    - Ngày nào đến đây, tuần nào đến đây… rồi từ nãy tới giừ hai bác thấy cháu toàn nói về cháu toàn là ưu điểm, ưu điểm và ưu điểm cả thôi! Thế cháu không có tí khuyết điểm gì cả à???
    - Dạ có chứ ạ! Nhưng mà ít lắm ạ! Có mỗi một khuyết điểm duy nhất thôi ạ!
    - Khuyết điểm gì vậy? cả nhà cô gái đồng thanh hỏi!
    - Dạ khuyết điểm duy nhất đó là cháu… thường xuyên nói dối ạ!
    KL: Annam ta có rất nhiều ưu điểm! Vô vô vô số ưu điểm. Ta chỉ có một khuyết điểm duy nhất là hay nói… không thật thôi. Cho nên anh Tuân có bắn rơi B52 hay không, Míc có bắn rói B52 hay không cái này Kẽm em… chịu. Chịu là vì các bác toàn… thổi thôi!!! Mà cái chứng thổi ngày nay người ta gọi là hiện tượng “bong bóng” đấy. CHả biết đâu mà lần! Nhưng rõ ràng là có B52 rơi! Em chấm công cho toàn DÂN TỘC ta. Như thế được không ạ!?
    2. Con tàu nọ đi qua vùng biển có nhiều cá mập! Chẳng may có một cô gái xinh đẹp đang ngắm biển trên boong tàu rơi xuống nước. Thủy thủ đoàn và hành khách vô cùng hoảng sợ và không có ai dám cả gan lao mình xuống cứu cô gái cả! Bỗng nhiên… ùm! Một người đàn ông lao nhanh từ trên boong tàu xuống. Sau khi cô gái được cứu sống và đưa lên tàu, mọi người vô cùng thán phục mơi tung hô và hỏi thăm về hành động anh hùng, dũng cảm của người đàn ông nọ:
    - Anh thật là phi thường! trong khi không ai dám lao xuồng thì anh đã làm được! Tại sao anh lại có thể làm được điều đó???
    …thì được anh nhả nhời rằng:
    - Mả con mẹ thằng nào đã đẩy tao xuống đó!
    KL: Dân tộc ta có nhiều anh hùng. Nhưng nhiều dân tộc khác không biết có nhiều anh hùng như ở ta không nhỉ? Chắc có lẽ nhiều nhiều nhiều lắm! Nhiều đến độ mà chả thằng nào dám uýnh họ cả! Nhưng mà như thế thì… phí lắm! Không… đánh nhau ai biết ai anh hùng! Chán nhỉ!
    Xem “giả cứu binh nhì Ryan” mới thấy thằng Mỹ… chó chết! Nó tiếc cái danh hiệu “bà mẹ Mỹ anh hùng” đến độ phải cứu cho bằng được anh binh sỹ! Anh ý mà chết tốt thì có phải cái bà mẹ Mỹ ấy cũng thành bà mẹ anh hùng như những bà mẹ Việt anh hùng hay không! Ôi! Cái anh hùng… đau đớn!
    3. Thế hệ chúng tôi sinh ra sau chiến tranh! Thật là may mắn! Viết như vậy có vẻ tôi là kẻ tội đồ, vô ơn với cha anh! Giặc đến thì phải đánh thôi. Đánh thằng thì phải tự hào thôi! Đương nhiên…! Nhưng… Lịch sử đau thương ấy đã qua rồi! Không phải tôi là kẻ vị TIỀN nhưng thời đại đã khác. Không ai được quyền quên quá khứ và các liệt sỹ nhưng (lại… nhưng) phải biết hướng đến tương lai để con cháu không phải gặp lại cảnh chiến tranh ly loạn, chết chóc đau thương như cha anh chúng. Có như thế, thì sự hi sinh của lớp người đi trước mới thực sự có ích và… Những nhà đầu tư đến từ Pháp, Mỹ sẽ nghĩ gì khi mà năm nào chúng ta cũng khoe rằng… năm xưa bố tao đấm vỡ mồn bố mày! Năm xưa bố tao đánh bố mày tan xác!
    Tự hào trong khiêm tốn! Nên thế thì hơn thay vì cứ huếnh mãi lên vậy!
    Thôi thì cứ để các cụ tự hào về quá khứ! Còn… lớp trẻ nên tạo nên nhưng anh hùng mới trên mặt trận kinh tế thì hơn! Truyền thông nên tôn vinh các doanh nhân VIệt thành đạt qua đó khích lệ lớp trẻ học hỏi và thực hành theo họ để tạo ra một Việt Nam giàu có, vững mạnh, hùng cường thì hơn..
    Nếu Việt có cỡ 1000 tỷ phú đô la, 10.000 triệu phú đô la… thì ai dám đánh ta? Ai dám khinh ta? Ai không muốn hợp tác với ta? AI dám xem thường nền hòa bình của ta? Nên có những đóng góp vào tiến trình phát triển văn minh chung nhân loại bằng các phát minh khoa học để con người sống sung sướng, hạnh phúc và tự do thật sự, đó mới là ANH HÙNG thực sự!
    Em “chém” rứa có đúng không các bác?????????????

    • Người Chầu Rìa says:

      Tôi là người thanh niên thời chống Mỹ đây ,và cũng được tham gia vào cuộc chiến này.Nhưng tôi cũng hoàn toàn đồng ý với Trần Kẽm ! Nói phải lắm !

  18. Tantruonghung says:

    Hồi niên thiếu bọn tôi được nghe nói các anh phi công miền Bắc tuyệt vời, như anh Nguyễn Văn Bẩy học 7 ngày 7 lớp, trình độ lớp 3 sau 7 ngày anh có trình độ lớp 10 rồi đi LX học phi công, tụi tôi phục sát đất. Có đứa mạnh miệng bảo thế 7 ngày đó anh học những gì mà biết hết cả toán, lý, hóa, sinh, văn, sử, địa…? Song chẳng ai trả lời. Còn về dũng cảm thì nào là Phạm Ngọc Lan, Nguyễn Văn Cốc, Trần Hanh…sau này thì có Phạm Tuân bắn rơi B52 rồi còn lên tàu vũ trụ LX nghiên cứu nữa. Thế mà bây giờ lại có chuyện Phạm Tuân không bắn rơi B52 mà đây là nhận công xít. Cái máy bay B52 to tướng mà của Mỹ còn thế thì những chuyện trong VN không biết thế nào?
    Từ chuyện Lê Văn Tám, cụ Hồ có vợ…đến bây giờ phi công của bộ đội cụ Hồ-lực lượng mà còn nhiều người tin tưởng-lại thế này thì xã hội chắc là thôi rồi Lượm ơi!

  19. Hiệu Minh says:

    Định khoe mấy ảnh đi thăm bảo tàng không quân cuối cùng phải tranh luận về MIG21 có bắn rơi B52 hay không.

    Qua một số còm và thông tin trên mạng thì có thể suy đoán kiểu hang Cua như sau

    MIG21 với hai tên lửa Atoll – K13 có 5,9kg thuốc nổ nếu không trúng vào B52 thì khó mà làm cháy loại siêu pháo đài này.

    Không tin, bạn hãy mang 6 kg thuốc nổ lấy trong Atoll để cách vài mét cạnh đuôi máy bay B52 ở Georgia và kích nổ xem pháo đài bay có lung lay không. :roll:

    Thời đó, Atoll là tên lửa tìm nhiệt, mà nhiệt phát ra ở đuôi máy bay hoặc ở những động cơ dưới cánh. MIG21 muốn bắn phải bám đuôi. B52 có 4 ống xả nhiệt rất lớn. Nếu bắn từ cự ly 2-4km như anh Phạm Tuân kể thì tên lửa Atoll bay gần đến nơi đã phát nổ do nhiệt kích hoạt quá lớn vì thế khó mà làm cháy B52.

    Cứ cho là anh Phạm Tuân hay Xuân Thiều vượt qua hàng phòng vệ dày đặc, tiếp cận được B52 và bắn tên lửa, nhưng chưa có chứng cứ Atoll làm cháy B52, nếu nổ cách xa vài chục mét, nói chi vài trăm mét.

    Phi công Xuân Thiều bắn quá gần nên làm B52 nổ tung hay lao thẳng vào B52 như báo chí đã đưa thì cần thêm kiểm chứng thông tin. Bao giờ có ảnh xác máy bay MIG21 của anh Thiều và B52 trộn lẫn với nhau thì sẽ hoàn toàn tin được. Hoặc băng ghi âm trao đổi giữa anh và mặt đất thì sẽ rõ hơn.

    Chúc các bạn sang năm mới bắn được nhiều B52 trên mạng ảo. :roll: :razz:

    • Lão Khỉ Gió says:

      Không còn nghi ngờ rằng SAM2 đã bắn hạ B52. Nhưng có một nghi vấn xin nhờ lão chủ hang hay bác nào hiểu biết giải thích giùm là trong cuộc chiến 12 ngày đêm, các cụ nhà ta tuyên truyền nào là bộ đội kỹ thuật ta cải tiến Sam thế nào để bắn hạ B52, chứ nguyên thuỷ SAM2 không hạ được B52… cũng chỉ là tuyên truyển giả dối, không tin được giống như vụ xe tăng vào dinh Độc Lập, vụ bắt tướng Đờ Cát, Lê Văn Tám…, chỉ nhằm để động viên nhân dân là ta tài, ta giỏi thôi. Hòa bình hơn 37 năm rồi đấy, đố các bạn ở viện tên lửa làm được một cái gọi là tên lửa đấy, hay có một nghiên cứu hay những ứng dụng khoa học không gian hữu ích.

      Nếu đó là thật, thì bác nào rành rẽ thông tin (như viện sĩ Dove chẳng hạn) cho bạn đọc hang Cua biết ta cải tiến như thế nào, bộ phận nào, nguyên nhiên liệu lấy từ đâu, và thực hiện ở đâu.
      Cần phải có những dẫn chứng thuyết phục để bọn trẻ thời nay có thể tin vào thế hệ cha anh của chúng. Nếu không thì chúng lại cho rằng cha anh chỉ được cái phét lác.
      Xin cám ơn trước nhá! :roll: :roll:

      • Hiệu Minh says:

        Lão Khỉ Gió không đọc còm này của bác nguoivehuu

        nguoivehuu says:
        December 30, 2012 at 11:29 pm

        Các anh toàn dân rành IT, lại chơi thân với lão Gút Gồ, ấy vậy mà phán lung tung xòe cả.

        SAM-2 có tầm bắn cao tới 29km, cớ gì nó không đòm được anh B-52 có trần bay tối đa chỉ khoảng 17-18km? Chứng cớ là Liên Xô bắn rơi U-2 ở độ cao 22km đó thôi.

        SAM2 cho VN không bắn được B-52 ở lý do khác: đầu nổ vô tuyến! Độ phản xạ sóng rada từ mặt đất tới máy bay đối phương, phản xạ trở ra tới đầu tên lửa, khi đủ mạnh (tức tới càng gần) sẽ kích nổ.

        Độ phản xạ sóng rada (CRS) của những máy bay nhỏ như tiêm kích F4, cường kích F-105 khiến tên lửa SAM2 nổ ở khoảng cách 40-150m chứ không cần chạm vào máy bay.

        Chiếc B-52 khổng lồ kia có CRS cực lớn sẽ kích nổ tên lửa ở khoảng cách …400-700m nên không thể hạ được nó mà chỉ làm nó bị thương nhẹ.

        Sự thay đổi khiến tên lửa giảm độ nhạy với sóng CRS B-52 (GS.Trần Đại Nghĩa) khiến SAM2 có thể bắn hạ B-52, tuy nhiên đạn này khó bắn tiêm kích F4, nên có khuyến cáo cấm các tiểu đoàn dùng bắn máy bay tiêm kích hay cường kích trong những ngày này.

    • Hiệu Minh says:

      Hôm tôi thăm bảo tàng không quân Georgia có nói chuyện với ông hướng dẫn viên. Lão từng lắp bom trên máy bay đi ném miền Bắc hai năm liền.

      Tôi chỉ cái MIG17 nằm cạnh đó và hỏi về tính năng. Lão bảo, phi công Mỹ sợ MIG17 hơn là MIG21. Nhiều F105 bị rụng vì máy bay này. Họ kính trọng cả đối phương.

      Nghe xong tôi mới bảo, tôi ở miền Bắc đây, từng thấy F105 bay thấp, thấy cả đầu phi công ngó ngoáy.

      Rồi cả hai cùng rất vui kể chuyện ngày xưa. :)

  20. [...] Hà Nội ôn lại chiến thắng chống Mỹ (BBC).  - B52 và MIG 21 – Phạm Tuân và Xuân Thiều (Hiệu Minh). – GS Vũ Minh Giang ĐH Quốc gia Hà Nội: Nhìn lại Hiệp định Paris [...]

  21. Quan says:

    Hồi sinh viên những năm 1970 mình có nghe huyền thoại dùng tên lửa đẩy máy bay lên trời vì đường băng bị bom ném hỏng.

    Có chi tiết khác nữa là máy bay để ở hang trên cao lưng chừng núi và nổ máy lao ra và vì thế mà không cần đường băng. Mình tin đến tận giờ.”

    Việc dùng tên lửa phụ gắn vào máy bay để cất cánh ở đường băng ngắn(chứ không phải thẳng đứng) là có thật và không phải là cụ Tuân bốc phét. Cái này thì cũng gần giống với việc máy bay trên tàu sân bay Mẽo có thể cất cánh với đường băng chỉ 300m (bình thường cần đường băng 2-3km) nhờ hệ thống đẩy bằng hơi nước.

    Tên lửa phụ dùng một lần được gắn vào máy bay như trong hình sau (đây là ảnh một mig21 của ĐÔng Đức dùng tên lửa phụ gắn vào).
    http://i1238.photobucket.com/albums/ff481/starqsvn/VMH/Mig21_JATO_Afterburner2.png

  22. D.Nhật Lệ says:

    Đọc các bác viết về sự đối đầu giữa B52 và Mig 21,mình là dân …ngoại đạo,ngay cả là ngoại cuộc nên chỉ đọc mà thôi nhưng cũng hiểu ra được nhiều điều !

    Nói thật là nghe tiếng máy bay B52 thì phải rùng mình kinh sợ vì âm thanh qúa lớn. Sở dĩ tôi biết thế là vì hồi Tết Mậu Thân, sau khi Huế bị quân đội miền Bắc chiếm giữ cả tháng trời thì quân đội Mỹ mới sử dụng B52 để giúp yểm trợ miền Nam phản công chiếm lại.Ngồi trong nhà mà nghe ầm ầm rung rinh chẳng khác gì động đất… dưới chân mình !

    Nên nhớ là Mỹ không cho miền Nam sở hữu loại phi cơ chiến lược B52,có lẽ vì tốn tiền qúa chăng ?

    Cũng liên quan việc này thì có nhiều người vốn là cựu cán bộ hay đảng viên nói nếu Mỹ kéo dài bỏ bom Hà Nội chút nữa thì miền Bắc đã đầu hàng.Chẳng biết có đúng không ?

  23. HL says:

    Có 1 khía cạnh tôi muốn hỏi mọi người ở đây là bên Mỹ luôn phủ nhận và claim là B-52 của họ chỉ bị SAM đánh gục, liệu có thể còn do chiến dịch quảng cáo cho sản phẩm của họ không? Đại loại kiểu “Sản phẩm B-52 rất mạnh, ngoài tên lửa SAM ra không có loại máy bay tiêm kích nào có thể hạ được B-52″. Ngoài mục đích thương mại còn mục đích chính trị nữa?
    Tôi hỏi vậy là vì nếu các vị phân tích nguyên nhân động lực vì sao phía Việt Nam khăng khăng khẳng định có B-52 do Phạm Tuân bắn trúng thì cũng nên xem xét cả nguyên nhân tại sao phía Mỹ khăng khăng chỉ nhận B-52 bị bắn trúng do SAM.

    • hocmon says:

      @HL, B52 cũng như B2 sau này là hàng khủng cuả quân đội Mỹ, dứt khoát không bán cho ai, đừng suy luận theo kiểu đó. Ngay chính đồng minh chiến lược cũng không có cửa mua, tóm lại chuyện PR cho máy bay B52 hoặc B2 là không có nghen !

    • Hoang An says:

      Điều giống: cả 2 bên đều cho rằng chỉ có SAM hạ B52 hoặc Mig có hạ B52
      Khác nhau: tư liệu của Mỹ có thể kiểm chứng từ nhiều nguồn khác nhau, sau mấy chục năm còn bạch hóa…. còn ở VN đố ai mà biết sự thực được.
      Còn lý do tai sao VN vẫn muốn Mig hạ B52 thì cơ lẽ không nói ra ai cũng biết

    • HL says:

      Haha, tại sao lại không được suy luận theo kiểu đó hả bác hocmon? Một bài phân tích sẽ trọn vẹn và chân thực hơn nếu ta nhìn được từ 2 phía đúng không bác? Có thể việc Mỹ claim B-52 chỉ bị hạ bởi SAM trong suốt cuộc chiến tại Việt Nam là đúng, có thể sai, nhưng nếu mình tìm được hoặc hiểu được nguyên nhân đằng sau đó thì kết luận sẽ chính xác hơn mà.
      Tuy nhiên tôi ủng hộ ý kiến của Hoang An, trong vấn đề này nếu sử dụng được các dẫn chứng, kiểm nghiệm từ số liệu khoa học thì sẽ thuyết phục hơn.

  24. Hoà says:

    Hồi cách đây khoảng 15 năm tôi đọc báo Sự kiện và Nhân chứng thì nói là anh Thiều bắn trúng B52 nhưng do cự ly quá gần nên không kịp thoát ra khỏi vùng lửa do B52 cháy gây ra.

    Có một fact là anh Thiều được phong Anh Hùng sau vụ này, chắc cũng phải có gì đó. Nhưng thực sự rất khó kiểm chứng việc anh có bắn rơi B52 không.

  25. [...] Hà Nội ôn lại chiến thắng chống Mỹ (BBC).  - B52 và MIG 21 – Phạm Tuân và Xuân Thiều (Hiệu Minh). – GS Vũ Minh Giang ĐH Quốc gia Hà Nội: Nhìn lại Hiệp định Paris [...]

  26. Hiệu Minh says:

    Xem thêm bài này trên internet cho vui cửa vui nhà. Phi công của VN cũng được người Mỹ đánh giá cao.

    23-8-1967. 40 máy bay thần sấm, F105F và con ma Phamtoms tấn công Hà Nội. Họ ko nghĩ MIG có thể cất cánh vì sân bay đã bị băm nát và nhiều MIG đã bị bắn rơi hồi tháng 6, tháng 7.

    Đang bay, sắp vào Hà Nội, bỗng Tyler nghe tiếng của phi công F105D thông báo máy bay bị trúng tên lửa Atoll và đang nhảy dù. Đúng lúc đó Tyler cũng thấy máy bay mình rung chuyển. Anh cũng bị bắn cháy. Và nhảy dù.

    Ngày hôm đó thêm 2 F4 bị bắn rơi, tổng cộng là 4 máy bay Mỹ, mà phía VN không bị mất MIG nào.

    http://acepilots.com/vietnam/viet_aces.html

  27. Hiệu Minh says:

    Các cụ xem cho đỡ buồn. 10 đoàn không quân mạnh nhất thế giới

  28. NôngDân says:

    + Những người lính của những năm 70 thế kỷ trước bây giờ cũng đã 60, 70 tuổi. Tuổi này nhiều người lúc nhớ lúc quên. Phát biểu, trả lời câu gì đều được dặn kỹ. Đúng sai không quan trọng, nhưng trong đời cũng để người ta đôi lần được tự sướng!.

    • Xôi Thịt says:

      Đôi lần thì cũng chẳng nỡ cản nhưng 4 chục lần thì cũng nên ngăn lại :)

      • Dung HN says:

        Bốn chục x với vài lần trong một năm đi nói chuyện ở nơi khác nữa = vài trăm bận cũng nên.

        MIG của anh Phạm Tuân bắn máy bay Mỹ hoàn toàn có thể tin được, nhưng nếu anh không bắn B52 mà tự nhận là bắn cháy thì chuyện thật của anh thành khó tin.

        Khổ thân anh hùng phải bắn B52, sau phải vào vũ trụ, đem bèo hoa dâu gieo trên đó, nhưng chẳng ai chăm bón nên khô héo hết rồi.

        • Nguyễn Tử Siêm says:

          Dạo ấy bọn Sinh học Nông nghiệp nai lưng ra nghiên cứu bèo dâu để lấy lân tăng đạm, chả là ta thừa phân P, thiếu phân N mà (nhập 100%). Còn công trình đưa bèo lên vũ trụ là của cánh Viện Hàn lâm Nghiã Đô, chỗ Hiệu Minh đấy, cái này thì không ai tranh công được đâu.

        • Hiệu Minh says:

          Chuyện bèo dâu thì hỏi bác Dove rõ hơn cả. Viện IOIT thì chuyển sang bắt thạch sùng, phục vụ cho nghiên cứu chân không (vào vũ trụ) của Viện sỹ Liên Xô hồi đó.

        • Lão Khỉ Gió says:

          Lão Khỉ Gió xin ăn theo Dung HN, Mời các bác nghe chèo Phạm Tuân
          Đất nước Liên Xô phóng lên trên giời một anh trung tá tên là Phạm Tuân
          Cùng Go Bát Cô (1), Bay vào vũ tru
          Đất nước vui thay từ nay đã có một anh lên giời
          Tình tang tình tính tang tình, tang tính tình tang….

          Này chị em ơi….

          Phạm Tuân quê ở Thái Bình
          Nhà nghèo học dốt bực mình ra đi
          Tuân vào bộ đội chính quy
          Trên thấy Tuân khỏe cho đi nước ngoài
          Bánh mỳ bơ sữa Tuân xài
          Mỗi tháng tăng trọng được vài chục cân
          Tuân về bộ đội không quân
          Trăm lần xuất kích một lần gặp may
          B52 Mỹ rớt ngay
          Đảng ta sướng quá phong ngay anh hùng

          In te cốt mốt (Intercosmos (2)) đùng đùng
          Hiệp định ký kết bay cùng Liên Xô
          Tuân được anh Go Bát Cô (Gorbatco)
          Đem về huấn luyện rồi cho bay kèm

          Vợ Tuân một thiếu úy quèn
          Nhờ Tuân cũng được vài phen nước ngoài
          Con Tuân thì mới lên hai
          Nhờ Tuân cũng được lên đài, Ti Vi
          Bố Tuân dù đếch biết gì,
          Nhờ Tuân cũng được vu vi Đô Thành

          Ngẩng đầu một mảnh trời xanh
          Một đôi dép lốp tung hoành vũ tru

          (Đoạn sau tự kiểm duyệt)

          1: Phi Công vũ trụ người Nga.
          2: Intercosmos: Chương trình của Liên Xô đưa hết người các nước anh em bè bạn lên vũ trụ.
          (lượm lặt)…hì hì :roll:

        • Tuan Lien says:

          Các cụ dạy chẳng sai:”Làm tớ thằng khôn còn hơn làm thày thằng dại”. Nghĩ và so sánh với với các nước xung quanh mà chán quá. Ta đã thắng, đã là lương tâm thời đại, đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử giao, nhưng giờ đây toàn những anh như Hàn Quốc, Đài Loan,… lại là ân nhân, lại là người mang tiền của, công nghệ vào để “tạo ra của cải vật chất, công ăn việc làm cho người lao động của ta”.
          Thôi thì ta thắng, địch thua,…

  29. hocmon says:

    Có một còm này, viết theo văn bựa hơi khó tiêu hoá, nhưng có thông tin đáng ngẫm về việc cuả Phạm Tuân bắn B52, mời mọi người thử coi.

    “Anh hùng chém gió

    Chệt cười mới anh F. T, thế léo nào cứ ngày 18/12 là anh lên báo anh nổ rầm trời rầm đất về việc anh ý bắn rơi máy bay B52, anh chém gió, nổ to hơn Bom nguyên tử mà léo ngượng mồm, chém đến 40 chục năm nay, năm nào cũng vậy, cứ đến ngày kỷ niệm Điện Biên Phủ trên không là anh ý chém, đến ngày đó, anh chả cần đọc báo, anh cũng biết là anh nổ những gì rồi, thế mới tài.

    Có 3 chi tiết chắc chắn cái bọn nghiên cứu lịch sử lỗ đít léo biết bao giờ về anh Bom nguyên tử này đó là: Thứ nhất trong lịch sử Mẽo, nó khẳng định B52 không được hân hạnh ăn một quả tên lửa nào từ Mic cả, thứ hai trong cuốn sách lịch sử về Phòng không không quân Việt Nam không có dòng nào biên về việc anh Bom bắn rơi B52 của Mẽo cả, chỉ có nhắc đến việc anh Bom được trên công nhận bắn rơi một máy bay B52, chấm hết, chỉ trên công nhận thôi nhá, còn lịch sử ngành léo bao giờ công nhận nhá.

    Còn một việc hồi năm 2002 nhân kỷ niệm 30 năm ngày chiến thắng Điện Biên Phủ trên không, anh Bom ngồi ở chính giữa hội trường Quân chủng Phòng không cũng chém ác liệt, dưng sau một câu hỏi cắc cớ anh Bom xấu hổ lượn không sủi tăm, thế mới tài. Hồi đó, anh chở một bác cũng chức to to ở bên Phòng không đi dự, anh còn nhớ từng chi tiết nhỏ nhất, có 1 ẻm MC được một chuyên gia nào đó về ngành Phòng không cài cho một câu hỏi độc để phỏng vấn anh Bom, nguyên văn:”Bác ơi, bác có thể cho chúng cháu biết, cái Video gắn trên máy bay Mic mà quay lại hình ảnh bác bắn rơi B52 giờ đang được lưu trữ ở chỗ nào ạ, nhân kỷ niệm 30 năm, chúng cháu muốn công bố cho cả thế giới thấy phi công Việt Nam ta anh hùng như thế nào ạ”. Bác Bom nghe xong câu hỏi đó, giật nảy mình, mồ hôi chảy như tắm, đánh trống lảng ngay, trả lời lung tung, rồi nhân dịp giải lao giữa giờ, chuồn khẩn cấp, thế mới tài.

    Trên mỗi máy bay Mic của Nga sô cấp cho Việt Nam có 1 Camera gắn ở đầu, mỗi khi ấn nút bấm tên lửa phọt ra thì Camera đồng thời kích hoạt và ghi lại hình ảnh đó luôn. Cho nên anh Bom nói anh bắn rơi B52 nhưng Camera trên máy bay Mic của ảnh thì léo có hình ảnh B52 nào bùng cháy dữ dội như lời anh nói cả, chỉ có mấy hình ảnh tên lửa anh phóng ra và đi vào hư vô.
    Cho nên, việc anh Bom trong cuốn lịch sử về ngành Phòng không Không quân ghi rõ, anh ý được trên công nhận đã bắn rơi B52, chứ sách đó không ghi anh bắn rơi B52 vì làm léo gì có.”

    Trích trên Facebook/LoVanPhap.

    • Hiệu Minh says:

      Chi tiết camera hơi bị đắt :)

      • hth says:

        Nhưng có thật hay không? Bác Homon có thể đưa nguồn thông tin rõ ràng không?

        • hocmon says:

          Dạ, là tôi đọc được trên Facebook đó mà, để ngâm cứu thôi, bây giờ mà tìm ra sự thật thì cũng chả hơn gì chuyện Lê văn Tám đâu ! Bác có Facebook thì cứ vào, còn nhiều chuyện trên Fb còn hay hơn chuyện này nhiều ạ !

        • hth says:

          Hì hì hì… vậy là rõ. :D

    • Người Chầu Rìa says:

      Bác lày hẳn nà GSTS về bộ “Môn Hóc”?Nần trước bác cho mọi người húp nếm ”canh gà Thọ Xương” nàm mọi người suýt phải đi cấp cứu.Ngay mấy vị GSTS ngành “Thọ Xương”học ở Viện Hán Nôm,cũng khạc mãi mới không phải đi viện . Hôm nay bác lại định
      làm các TSGS ngành ”kỹ thuật tên nửa”và ngành Sử nước nhà bị “hóc” nữa ,để bác tuyển
      nghiên cứu sinh cho ”Hóc môn học ” của bác chứ gì?

  30. nguyenquanglap says:

    sam 3 bắn được B52 là có thật. Một là ông Mỹ quan liêu cứ lặp đi lặp lại 1 đường bay suốt 12 ngày đêm. Hai là bộ đội tên lửa có mẹo cứt gà khử nhiễu B52 rất hay, cái này mấy ông chuyên gia Liên Xô cũng chào thua. Tui biết chuyện này

    • Hiệu Minh says:

      Cuộc đời binh nghiệp của tướng Giáp có nhiều chiến công, nhưng chiến công mà có lẽ ông nhớ nhất là nhìn thấy mảnh máy bay B52 nhặt ở Phù Lỗ mang về đại bản doanh.

      Lúc đó ông mới tin là SAM có thể vít cổ B52. Còn nghe báo cáo chiến trường, ông hay trừ %.

  31. HT says:

    Một đất nước nghèo đánh tan đế quốc Mỹ đã là một kỳ tích phi thường rồi. Dù thế nào, hãy cứ để các cháu tự hào dân tộc, tự hào về những người lính năm xưa đã đánh đuổi được quân thù.

    HM nói rất hay rằng, Vũ Xuân Thiều hy sinh không vô ích, kể cả anh có lao trúng B52 hay không thì việc anh bay lên trời, chiến đấu với bọn Mỹ đang phá hoại Hà Nội, cũng là hành động dũng cảm lắm.

    Còn những kẻ phản động thì cứ cái gì ca ngợi về VN chúng nó cũng đều tức tối, muốn nói ngược lại.

    Phần còm này sẽ có nhiều người ấn Rate Down. HM xem đó là những nick nào nhé!

    • Hiệu Minh says:

      Mình đọc bài về Vũ Xuân Thiều lâu lắm rồi, nói về đêm sau Noel anh bay lên và không bao giờ trở về. Chỉ cần bay lên trời, lao vào đám máy bay đông như kiến của Mỹ, làm nhiễu loạn đội hình, B52 không tới được mục tiêu cũng là dũng cảm lắm rồi.

      Xem lịch sử chiến tranh VN mới biết phi công MIG của ta hy sinh khá nhiều. Chưa có số liệu chính xác bên mình. Nhưng phải thừa nhận, bước lên máy bay, cận chiến thì gần như 1 mất, 1 còn.

      Con cháu nên học tập những tinh thần ấy cho mai sau.

      • Minh Hiệu says:

        Không biết bác HM đã là lính ngày nào chưa. Xin thưa với bác điều này
        Cái từ :Dũng cảm” chỉ là lời nhận xét & tán tụng của những kẻ :Hèn nhát” dành cho những
        hành động của người khác mà chính họ không làm được.(không có ý nói bác đâu nhá)
        Là quân nhân khi lâm trận anh không có sự lựa chọn.Anh không giết họ thì họ sẽ giết
        anh thế thôi.Măt khác đã là người lính anh phải tuyệt đối thi hành mệnh lệnh của cấp chỉ
        huy mình còn không thì nên về rúc váy mẹ.
        Việc phi công Vũ Xuân Thiều phải làm nhiệm vụ của người lính khi xung trận là điều rất ư
        bình thường như hàng triệu người lính khác trên khắp thế giới chẳng có gì là cao siêu cả

        • HT says:

          Lính Mỹ mà chắc là nhiều người ở đây hâm mộ, nếu dũng cảm thì đã không tháo chạy khi quân ta tiến đánh trong nhiều trận.

          Bạn nào hâm mộ nước Mỹ, căm ghét Việt Nam mong có thể thúc đẩy sớm việc đền bù cho những đứa trẻ vô tội, đang nhiễm chất độc da cam.

        • Minh Hiệu says:

          Đồng chí HT,
          Tôi đã nhắc nhở đ/c rồi,cất cái tư duy “LỪA” vào cái để đội mũ đi như thế hoài là không tốt.Đùng có cái thái độ “được thì cãi cầm,thua thì cãi cố” nhá nhá nhá…

    • Minh Hiệu says:

      Thưa bác HT,

      Bác lại vẫn dùng cái tư duy “Lừa” nữa rồi.Chúng ta đang đi tìm dữ liệu để trả
      lại sự công bằng cho sự thật.Bác có biết sự dối trá nó hèn hạ như thế nào không?
      Tôi là người đầu tiên Ấn nút “Rate Down” đây bác ạ. Mời bác !

    • Xôi Thịt says:

      Viết gì trái ý số đông cũng là bình thường nhưng tỏ ra thực sự có bản lĩnh một chút thì bác HT không nên thòng một câu đại loại “biết chắc sẽ có nhiều người vote down…” như kiểu “tao biết bọn mày quá rõ mà …” hay “tao biết ngay mày sẽ chửi tao mà”…, không vẻ vang lắm :)

      Có người đọc rồi ấn down còn may, người ta nhìn tên mà bỏ qua luôn mới là bất hạnh. Mà bác cũng không nên đánh giá chủ nhà quá cao như thế. Ông TC mà biết nick nào ấn up hay down thì quá phục luôn, hehe.

    • Tịt mù says:

      Tịt mù vừa thumb dowm :lol:
      Bất kể cái gì ca ngợi Việt Nam là tui cảm thấy bực bội, tham nhũng VN đứng 123/176 quốc gia, GDP bình quân ~ 1.600 USD, thu nhập thì chẳng bằng ai mà mua cái gì cũng mắc gấp đôi, gấp ba người ta.
      Tự hào cái gì??? Tui không thích khen là tui phản động à :?:

    • Nguoi Viet says:

      Cứ nói ngược lại những gì nhà nước vẫn tuyên truyền thì là phản động?

      Hèn gì VN ta phản động nhiều thế.

      Bao giờ VN ta hết những kiểu suy nghĩ thế này thì mới thoát khỏi phận xứ “Lừa”.

      Ở Mỹ nhiều người cho rằng vụ Amstrong lên mặt trăng là giả mạo. Vậy mà người Mỹ họ có gọi những người đó là “phản động” đâu.

      • Hiệu Minh says:

        Bên Mỹ không gọi những người cho rằng Amstrong không lên mặt trăng là phản động, họ bảo “Đầu óc có vấn đề”, nhẹ hơn phản động.

    • trần cường says:

      Tôi: Trần Cường (tên thật) là người thứ 10 nhấn nút Rate Down :mrgreen:

    • hgiang says:

      Tui mới rate down cho bac . Tui chẳng ưa gì nước Mỹ và rất khoái nghe ai khen VN yêu dấu của mỉnh nhưng sư thât là sư thât bác HT à

      • HT says:

        Sự thật là khi bệnh nhan đang ốm, bác sĩ phải nói sức khỏe rất khả quan, để bệnh nhân lạc quan. Rồi sau khi khỏi bệnh, xem lại bệnh án của mình, bệnh nhân đó cảm ơn bác sĩ vì đã nói khác đi sự thật, khiến mình bình phục nhanh chóng.

        Sao những người căm thù Việt Nam không thúc đẩy quá trình nước Mỹ đền bù cho các nạn nhân bị chất độc da cam đi? Nước Mỹ vĩ đại trong mắt mọi người sao vẫn “cù nhây” đền bù?

        • Xôi Thịt says:

          Người bệnh đang chờ được xem bệnh án của mình đây :)

        • xanghứng. says:

          Bệnh nhân đã chuyển từ dạng “Rối loạn phân ly”: rối loạn định hướng, vong ngôn… sang dạng “Rối loạn sự thích ứng”: phản ứng cấp tính đối với những sự kiện gây chấn thương, đau khổ nặng nề, hoặc bệnh nhân luôn bận tâm đến sự kiện đó.

          Như vậy là chẳng có tiến bộ, khả quan chút nào. Gia đình nên cho bệnh nhân nghỉ ngơi, đặc biệt cần quan tâm đến chuyện dinh dưỡng, tránh cho ăn những đồ ăn độc hại được nhập lậu từ Tàu, và cấp tốc đưa đi xét nghiệm xem có nhiễm chất độc màu da cam không.

        • Người Chầu Rìa says:

          Sao bác lại chụp mũ cho người ta là:”căm thù V.N”.Theo tôi thì họ ghét sự rối trá ,mà rối trá
          thì cả thế giới này rối trá . Đối với bọn trộm cắp thì phải nói rối chứ nhỉ .Nhưng đối với người thân sao lại rối trá?Rối trá với người thân của mình theo tôi chẳng trước thì sau cũng thành kẻ phản bội mà thôi .

    • Người Chầu Rìa says:

      Tôi kính phục không chỉ Vũ Xuân Thiều mà tất cả những người Việt Nam từ trẻ đến già dám xông ra để quyết chiến với đối phương .Những người đó đều đáng gọi là anh hùng!
      Chỉ tiếc rằng: Phàm là những người dám sả thân vì đất nước thì đa số không trở về, có trở về ,thì rất nhiều người còn không được đãi ngộ một cách xứng đáng! Chỉ có bọn cơ hội và hèn nhát là béo bở.Có kẻ còn bốc phét thêm thành tích của mình để được hưởng lợi . Than
      ôi ! Vì đâu mà lại bất công như vậy?Nếu các anh hùng liệt sĩ ở cõi Âm quả có linh thiêng thì
      hãy hiện về mà vật chết tươi bọn cơ hội lưu manh này đi để cho con cháu những người tốt
      được an hưởng cuộc sống công bằng !

      • Bố Teppi says:

        Cảm ơn bác, trong chiến tranh thực sự tôi chỉ coi những người hy sinh vì lý tưởng mới xứng đáng làm anh hùng, dù đó là lính Bắc Việt hay lính Nam Việt. Nếu một khi anh đầu hàng, chấp nhận lao tù để được sống và chiến đấu tiếp…thì cũng chả tin lắm.

  32. nguyenquanglap says:

    “MIG21 có hai tên lửa không đối không ATOLL có tầm bắn khoảng 7-8km. Nếu MIG bay dưới thấp thì cứ phóng tên lửa ra, rồi nó tự tìm B52 ở trên cao và nổ”- Có thiệt không rứa bác HM?
    Tui tưởng theo ông Niu Tơn mần rứa khi phóng tên lửa lên thì đồng chí Mic nhà ta tụt sâu xuống bùn đen vạn kiếp, hu hu

    • Hiệu Minh says:

      Chiến tranh mà, mọi chuyện có thể xảy ra. Tên lửa ta thông minh lắm, phóng ngang nhưng có thế bay lên trời, chúc xuống đất, rồi lại ngoi lên, bao giờ trúng mục tiêu mới thôi :) :roll:

      Chả thế mà các cụ bảo, mỗi tên lửa một quả B52. Trong 12 ngày đêm ta bắn 1200-1300 SAM2 gì đó, rơi 15 B52, như vậy 80 quả SAM2 mới diệt một pháo đài bay.

      Nhưng đọc về B52, hệ thống phòng ngự, nhiễu radar, đánh chặn, shrike tìm họng radar, thì tôi hiểu dùng nhiều SAM2 hạ B52 ngay tại HN thực sự là thông minh và dũng cảm.

      • caiaolang says:

        Cái này thì HM chủ quan rùi, trong số thống kê SAM phóng lên thì có một số là giả để đánh lừa, riêng em xl bác như thế này, bác ở Mẽo chắc lâu rùi, tiếp thu văn minh tiên tiến, ăn bơ…sữa… phương Tây nên chắc bác có cái nhìn cao siêu hơn tụi em, riêng cái chuyện mà quân dân ta bắn rơi B52 bảo vệ bầu trời thì em rất đỗi tự hào, em nghĩ đa số không ai nghi ngờ như vậy cả, mạn phép nếu còn nghi ngờ nữa thì cũng nên nghi ngờ …mình và đi thử ADN cho chắc!!!Có những việc tưởng cao siêu phức tạp nhưng giải quyết đơn giản rất nhiều, vd như các nhà phi hành bay vào vũ trụ thì viết bằng gì trong môi trường ko trọng lực? xin thưa dùng bút chì cho phẻ, chúc bác HM khỏe!NBN

        • Hiệu Minh says:

          Cái này thì phải hỏi binh đoàn tên lửa bảo vệ thủ đô hồi đó, họ bắn bao nhiêu. Ngày cuối tên lửa đã hết, SAM 3 vẫn ở biên giới Việt – Trung.

      • Minh Hiệu says:

        Em mời bác HM vào đây tính hộ em coi thử cái giá hợp lý của 1200-1300 SAM 2 mà các cụ ngoài bắc nói là đã xài trong 12 ngày đêm nhá.
        Mời các bác xem qua đây là cái giá năm 2009 : http://z9.invisionfree.com/21c/ar/t10864.htm
        Từ đây các bác cứ tính ngược lại tới năm 1972 bằng “lập trình” công trừ nhân chia cho hợp lý xem các cụ ngày xưa ở lũy tre làng nói phét thế nào nhá.

        Kính bác!

  33. nguyenquanglap says:

    Tui đó, email khác cũng có lý do lập đi lập lại mấy lần, thay email xoành xoạch. Còn vì răng không có cái ảnh đầu trọc thì tui không biết. Cu Fill làm cho phải hỏi nó đã

  34. nguyenquanglap says:

    Trời ơi lâu ngày không còm, giờ vô còm bác HM lại nghi là không phải bọ Lập Quê choa, hi hi Sorri sorri!

  35. nguyenquanglap says:

    Tôi là lính tên lửa, máy bay máy bò tôi không thạo lắm. Nhưng hồi đó có ông đại úy tham mưu phó trung đoàn thắc mắc: Mic bay không quá 10 ngàn mét, trong khi B52 bay cao hơn 10 ngàn mét, bắn sao được nhỉ? Không ai trả lời, mọi người chỉ tủm tỉm cười

    • Hiệu Minh says:

      MIG21 có hai tên lửa không đối không ATOLL có tầm bắn khoảng 7-8km. Nếu MIG bay dưới thấp thì cứ phóng tên lửa ra, rồi nó tự tìm B52 ở trên cao và nổ :roll:

      PS. Đề nghị bác không nên dùng nick nguyenquanglap, nếu tên bác ko phải là như vậy. Sợ bạn đọc lầm tưởng là anh Que Choa com như lính tên lửa.

      Cảm ơn bác

      • Minh Hiệu says:

        Đề nghị của bác HM hơi vô lý.Bác Quê choa có đăng ký bản quyền nick này đâu.
        hay lại là vì cây đa cây đề ?

        Minh Hiệu

        • Hiệu Minh says:

          Là người viết, kể cả viết còm, người ta kiêng kỵ nhất là dùng trùng tên. Mỗi người có một khoảng trời, tại sao lại cố phải dùng tên của người trước đã dùng.

          Muốn có thương hiệu, ta nên bắt đầu bằng một cái nick đàng hoàng. Cứ nghĩ thế giới ảo, viết gì cũng được, dùng nick gì cũng xong, là không nên chút nào.

      • Minh Hiệu says:

        Thưa bác HM,

        Có khả năng lắm chứ “NẾU” được trang bị: Mời bác xơi món này

        http://www.ausairpower.net/TE-IR-Guidance.html

        Minh Hiệu

  36. Nguyễn says:

    Muốn tìm sự thật ở xứ lừa đi nên đi hỏi ‘cuội’.
    Chỉ toàn ‘lê văn tám” cả thôi.

    • Hiệu Minh says:

      Thế nào cũng tìm ra thôi, vấn đề là thời gian.

    • Người Chầu Rìa says:

      Xứ Lừa Cuội phải nói lừa
      Vì rằng lừa ngựa vẫn ưa thế mà
      Bao giờ lừa ngựa nhận ra
      Cuội xin lỗi một câu là xong thôi
      Lừa ngựa sẽ vẫn vui cười
      Để cho Cuội cưỡi đi chơi nước ngoài…

  37. Nguoi Viet says:

    Bác PT kể lại vụ bắn rơi B52 đây nè. Bác ấy bẩu phóng tên lửa khi cách B52 4km chứ không phải 2 km.
    http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/12/anh-hung-pham-tuan-va-giay-phut-ha-guc-phao-dai-bay/

    Lão Osin thì bẩu một ông tướng không quân chuẩn bị xuất bản hồi ký trong đó có thông tin PT không bắn rơi B52 đêm hôm ấy. Lão Osin còn khuyên PT “dũng cảm trút bỏ vinh quang dỏm do đảng khoác lên vai ông suốt 40 năm nay” !!!. Hehe phải chờ đến lúc cuốn hồi ký ra đời (mà chắc gì được cho ra đời khi cái Mig21 do PT lái đã trở thành QUỐC BẢO rồi!!).

    Túm lại thì cần cảnh giác. Phe ta đã cho ra đời quá nhiều anh hùng kiểu Lê Văn Tám rồi. Thêm một vài anh hùng nữa cũng chả làm VN oai hơn.

    • Hiệu Minh says:

      Tên lửa ATOLL trên MIG21 có tầm bắn hiệu lực khoảng 8km nên 2 hay 4km đều trúng mục tiêu, vấn đề là mục tiêu nào thôi. :roll:

      • nguoivehuu says:

        Các anh toàn dân rành IT, lại chơi thân với lão Gút Gồ, ấy vậy mà phán lung tung xòe cả.

        1/.
        SAM-2 có tầm bắn cao tới 29km, cớ gì nó không đòm được anh B-52 có trần bay tối đa chỉ khoảng 17-18km? Chứng cớ là Liên Xô bắn rơi U-2 ở độ cao 22km đó thôi. SAM2 cho VN không bắn được B-52 ở lý do khác: đầu nổ vô tuyến! Độ phản xạ sóng rada từ mặt đất tới máy bay đối phương, phản xạ trở ra tới đầu tên lửa, khi đủ mạnh (tức tới càng gần) sẽ kích nổ. Độ phản xã sóng rada (CRS) của những máy bay nhỏ như tiêm kích F4, cường kích F-105 khiến tên lửa SAM2 nổ ở khoảng cách 40-150m chứ không cần chạm vào máy bay. Chiếc B-52 khổng lồ kia có CRS cực lớn sẽ kích nổ tên lửa ở khoảng cách …400-700m nên không thể hạ được nó mà chỉ làm nó bị thương nhẹ. Sự thay đổi khiến tên lửa giảm độ nhạy với sóng CRS B-52 (GS.Trần Đại Nghĩa) khiến SAM2 có thể bắn hạ B-52, tuy nhiên đạn này khó bắn tiêm kích F4, nên có khuyến cáo cấm các tiểu đoàn dùng bắn máy bay tiêm kích hay cường kích trong những ngày này.

        2/.
        Tên lửa Atoll (K-13) trên Mig-21 tuy có tầm bắn gần 8km, nhưng là tên lửa tầm nhiệt, góc bắt của đầu dò là 5độ mỗi bên, tức phi công phải gần như bám đuôi mới bắn tốt. Hai nữa, qua thực tế thi khoảng cách tốt nhất để bắn là trên 1km và dưới 2km. Bởi khi đó máy bay đối phương ít có cơ hội thoát khỏi “góc” bắt mục tiêu của đầu dò. Tất nhiên nó (sẽ) cũng bắn trúng maý bay địch ở khoảng cách 4km, thậm chí …8km, với điều kiện phi công đối phương ngủ gật và máy bay đối phương không chuyển hướng!

        K-13 hầu như không thể bắn B-52 bời hệ thống lừa nhiệt của B-52 khá tốt, K-13 không nổ gần mục tiêu, thứ nữa, trọng lượng đầu nổ K-13 (~10kg) không ảnh hưởng lắm tới B-52. Dù trần bay của Mig-21 tương đương B-52 (17-18km). À, ở đây cũng có người phán bừa không tin chuyện MIg-21 “kẹp” hai tên lửa tăng tốc khi cất cánh đường băng ngắn nhỉ? Mig-21 có mấu gắn loại này trong thiết kế nếu muốn tìm hiểu, cần cho những người không được là nhân chứng từ thời đó.

        3/.
        Mig-21 áp dụng chiến thuật “hit and run” với tốc độ Mach2, khi xuyên qua đội hình F4 bảo vệ đuôi B-52, tuy là dày đặc, nhưng trong thực tế, chả có anh F4 nào dám bắn theo bằng AIM-9 cả: cai mục tiêu mà F4 bảo vệ B-52, lù lù trước mặt, cùng hướng, dám bắn không?

        etc.

        • Hay quá says:

          Bác này có vẻ rành và còm thuyết phục. Chuyện SAM 2 bắn rơi B52 khỏi phải bàn cãi.

          Chúng ta đang tranh luận MIG 21 có bắn rơi B52 hay không thôi.

          Từ thông tin kỹ thuật cả Atoll K13 có thể suy ra MIG 21 không thể bắn rơi B52. Và có thế nghĩ rằng, Phạm Tuân chưa chắc đã dùng tên lửa Atoll mà có khi dùng luôn….SAM 2 dưới mặt đất.

        • Hiệu Minh says:

          Tôi tìm mãi trong đống ảnh mới ra tên lửa Atoll mà bác vừa nói đến. Ảnh chụp trong bảo tàng máy bay và không gian ở Virginia, rất gần sân bay IAD của DC.

          K13 thực chất là version Atoll của Mỹ. Vì Liên Xô ăn cắp kỹ thuật này nên chắc người Mỹ quá hiểu tại sao họ kết luận Atoll không thể hạ B52 như bác nói.

          http://airandspace.si.edu/collections/artifact.cfm?id=A19930363000

          Tên lửa không đối không tìm nhiệt thì phải bám đuôi và bắn vì khi tên lửa phóng ra sẽ tìm nhiệt phát ra từ máy bay đối phương để phát nổ.

          Phía sau đuôi của B52 có hai ống xả rất lớn, tôi tiếc là ko chụp đưa lên cho bà con xem, vì đó là nguyên nhân làm cho tên lửa tìm nhiệt bị nổ trước khi bay sát mục tiêu.

          Thêm nữa, sau đuôi của B52 có hệ thống súng máy tự động bắn máy bay và vài chiếc MIG của VN đã bị dính vì loại này. Không bị F4 bắn thì cũng bị súng tự vệ trên B52 đánh trả.

          Tôi không phải trong ngành hàng không hay tên lửa nên không dám bàn luận gì nhiều về kỹ thuật, nhưng đưa lên blog như thế này để chúng ta học hỏi lẫn nhau.

          Cảm ơn bác nguoivehuu có còm rất hay. Mà tại sao bác lại dẫn đường link vào Đàn Chim Việt.

        • nguoivehuu says:

          Bạn Hiệu Minh:
          1/
          Đành rằng K-13 là phiên bản ăn cắp, nhưng đầu dò của nó và bộ điều khiển (cơ) không bằng AIM-9, nó chỉ bắt mục tiêu 5 độ mỗi bên (rất nhỏ) nên máy bay (Mig-21) sẽ phải bám nguồn phát nhiệt (ống xả động cơ) tức bám đuôi. Mig-21 có rada tầm ngắn chỉ để xác định có cái …chấm giống mục tiêu, hướng …, thế thôi, còn bắn thì dựa vào máy ngắm quang (tưc nhìn bằng mắt), truy theo mục tiêu dựa trên con quay hồi chuyển. Tức phi công không giỏi thì chỉ tích tắc máy bay đối phương ra ngoài máy ngắm (cũng ngoài tầm bắt của đầu dò). Nhưng đó không phải là nguyên nhân MIG-21 thời đó đã không bắn hạ được B-52.

          B-52 cồng kềnh nên không thể cơ động tránh missiles, ngay cả SAM2 đất đối không chứ đừng nói không đối không rất gần là K-13, (nhất là trong tầm 2km), và nguồn phát nhiệt của nó là ….tám ống xả động cơ lớn! Tuy nhiên nó có trang bị nhiều các máy phóng các thiết bị đánh lừa nguồn nhiệt (giả) khiến các missiles hầu như bị hút theo và phát nổ tại nguồn nhiệt giả chứ không trên máy bay hay động cơ. Mig-21 chỉ có hai đạn K-13 thì không thể làm gì hơn sau khi phóng hết đạn!

          AIM-9 có góc bắt rộng hơn (7-13 độ) và F4 có thể lockon mục tiêu bằng rada. Tuy vậy so với bây giờ thì những đầu dò ấy quá lạc hậu và vẫn cực kỳ khó khi bắn trúng. Cùng là đầu dò nhiệt, nhưng R-73 (ví dụ trên SU-27) có góc bắt mục tiêu 60 độ mỗi bên, tức không cần bám đuôi, máy bay đối phương gần như bay ngang là có thể bấm bắn và tên lửa tự tìm mục tiêu (máy bay đối phương hầu như không đủ độ cơ động thoát khoải phạm vi bắt của đầu dò mà tên lửa được trang bị). Nay gọi kiểu missiles này có tính năng “bắn và quên” (fire and forget).

          2/
          12 ngày đêm bắn nhiều đạn SAM2 bởi bắn theo hai cách:
          - Bắn cho nổ căn (dự đoán) theo tọa độ đám nhiễu vây quanh (khi nhiễu nhiều trắng ba màn hình hay áp dụng cách này). Tọa độ tính cho ít nhất 2-4 trái cùng lượt (tức một tiểu đoàn có khi bắn cùng lúc bốn bệ/bốn trái). Chỉ cần một trái nổ cách B-52 khoảng dưới 5-60m là B-52 dính đòn. Tốn đạn là vậy.
          - Bắn đạn được làm “yếu” độ nhạy đầu nổ vô tuyến (thực chất là chế loại sơn hấp thụ bớt sóng phản xạ rada sơn lên phần đầu dò, nay ta gọi là lớp RAM, như bên ngoài các loại máy bay có tính năng tàng hình). tất nhiên khi bay qua các vùng có nhiễu (những sợi nhôm mỏng) tức CRS cũng tăng, đạn có thể nổ khi chưa tới mục tiêu. Cũng phải tốn đạn.

          3/
          Đêm 28/12, PT nhảy dù ra chứ không hạ cánh như ….phim (tài liệu). Đại đội trực đêm của E921 chưa chết hết và lúc ấy chả ai biết PT có bắn B-52 hay không.

          P/s: sorry về dẫn nhầm links.

  38. Nguyễn Tử Siêm says:

    Mình cũng chờ đợi bài toán này lắm, nhưng chỉ dám nghe. Nghe từ hai phía, chắc nghiệm số = 1 (sự thật) sẽ tìm ra. Và cũng chắc chắn rằng chỉ người có thông tin đích thực ráp lại mới giải được. Thôi đành…dựa cột chờ.

    • Hiệu Minh says:

      Cả bác Siêm và tôi nên dựa cột vì mình đâu có phải người trong cuộc.

      • Nguyễn Tử Siêm says:

        Đúng vậy HM ạ, không dám thưa thốt gì về cái món hitech này. Nhưng bài toán đặt ra thì hay quá. Chắc chắn các chuyên gia & người trong cuộc họ sẽ giải, chỉ là thời gian thôi, có thể là khi các dữ kiện hết thời hiệu bảo mật.

  39. Thọ says:

    Ở đây có nói đến 3 trường hợp MIG bắn hạ B52 trong chiến dịch X-mas bombings, số còn lại là do Sam 2, pháo cao xạ và unknown
    http://en.wikipedia.org/wiki/Operation_Linebacker_II

    U.S. aircraft lost

    Date Type Service Cause
    18 Dec. F-111A unk.
    B-52G USAF SA-2
    B-52G USAF SA-2
    B-52D USAF SA-2
    A-7C USN SA-2
    20 Dec. B-52D SA-2
    B-52G USAF SA-2
    B-52G USAF SA-2
    B-52D USAF SA-2
    B-52G USAF SA-2
    B-52G USAF SA-2
    A-6A USN SA-2
    21 Dec. B-52D SA-2
    B-52D SA-2
    A-6A U SA-2
    22 Dec. F-111A unk.

    23 Dec. EB-66C engine out
    A-7E USN SA-2
    F-4JUSN SA-2
    26 Dec. B-52D SA-2
    B-52D USAF SA-2

    27 Dec. F-4E F MiG-21
    F-4E USAF MiG-21
    HH-53 USAF small arms (pháo phòng không)
    B-52D USAF SA-2
    B-52D USAF SA-2

    28 Dec. RA-5C MiG-21

  40. Tôm says:

    Ghi sử kiểu VN thì còn cãi nhau dài các bác ạ.
    Riêng ngày 30/4, mà có đến 2 sự kiện tranh cãi.
    1. Xe tăng nào húc đổ cổng sắt dinh Độc lập và vào dinh trước.
    2. Ai là người cắm cờ trên nóc dinh.
    Gần như những người liên quan đều còn sống mà còn không xác định được.
    Sự kiện 1, may có bà nhà báo Tây vô tình xác nhận giúp,
    Sự kiện 2, hehe, chắc chờ một ông Tây.
    (ngoài ra còn người thảo lời tuyên bố đầu hàng của DVM cũng có 2 bác nhận, và 2 bác đều đang sống khoẻ).

    • Nguyễn Tử Siêm says:

      Người thảo thư đầu hàng thì rõ rồi. Nhà báo Đức Borries Gallasch đã mô tả trong quyển sách của ông in 1975 rằng ông Bùi Tùng thảo trên 1 tờ giấy mầu xanh.

      • Hiệu Minh says:

        Sau này mình còn nghe ông tướng Phạm Xuân Thệ nói đại khái, chiến thắng này là chung của cả dân tộc, ai cắm cờ mà chả được, ai lao xe tăng vào trước cũng OK mà

        Nhớ chuyện tướng Văn Tiến Dũng lên làm Bộ trưởng Bộ QP, ổng sửa lại lịch sử Điện Biên rồi Đại thắng mùa xuân, mà hình ảnh tướng Giáp vô cùng mờ nhạt.

        Bao giờ các nhà viết sử Việt Nam được viết những sự thật.

        • Nguyễn Tử Siêm says:

          Bên Hội Sử học họ cũng lên tiếng về ai thảo Tuyên bố đầu hàng, nhưng lúc đó chưa tìm ra chứng cứ. Với cuốn sách của Borries Gallasch thì cái ông Thệ này và bên Lịch sử Quân sự im rồi. Thời xa lộ thông tin này đâu phải nói gì cũng được.

        • Le Nguyen says:

          Nhắc chuyện tướng Văn Tiến Dũng , tôi nhớ khỏang năm 1980 thì phải , trong buổi kỷ niệm thành lập quân đội 20/12 tại trường Sĩ quan lục quân I ( E200,Sơn tây), mà tui cũng tham dự với tư cách học viên sĩ quan của 1 trường bạn …
          Một trực thăng Mi-8 ( do thằng bạn tôi cũng tên Dũng làm phi công điều khiển bay từ sân bay Bạch mai lên ) hạ cánh ở sân trường , tướng Dũng tập tễnh ra duyệt đội danh dự của SQLQ I . Đội trưởng đội danh danh dự dõng dạc :
          - Tôi , Thiếu tá Nguyễn Văn X.., báo cáo Đại tướng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng …..
          Cả ngàn quan khách và lính tráng ồ lên , nghĩ thiếu tá X nhầm tướng Dũng với cụ Võ Nguyên Giáp .
          Nhưng thiếu tá X không nhầm…
          Bài đít-cua của tướng Dũng bắt đầu bằng câu ( tui chỉ nhớ qua loa ):
          - Chắc các đồng chí tưởng đồng chí thiếu tá đội trưởng đội danh dự nhầm lẫn . Tiện đây tôi cũng thông báo để các đồng chí biết , từ ngày g năm f tôi được giao nhiệm vụ làm Bộ trưởng bộ quốc phòng ….
          Khỏang 1 tuần sau đó thì mới thấy báo chí loan tin này.
          Lâu ngày quên nhiều chi tiết , chỉ xin các cụ đừng hiểu thiếu tá X là đồng chí X , vì hồi ấy đồng chí X đang mang hàm đại úy chính trị viên tiểu đòan và đang chiến đấu ( chứ chưa chắc đang tham nhũng ) ở Cam-bốt.

    • Tưởng Cán says:

      Bạn Tôm đi hai hàng he he…

  41. KTS Trần Thanh Vân says:

    Xin sửa một tý:
    Phi công VŨ XUÂN THIỀU, chứ không phải Nguyễn Xuân Thiều bắn rơi máy bay B52. Đấy là theo tôi biết, vì trong đêm đó máy bay của Thiều cũng bốc cháy và Thiều cũng hy sinh luôn, không tìm thấy thi thể.
    Tôi quen biết khá thân thiết với gia đình Vũ Xuân Thiều, chị gái Vũ Xuân Thiều là bạn học của tôi từ ngày chúng tôi còn quàng khăn đỏ. Nhà Thiều ở phố Đặng Dung, chúng tôi thường đến chơi và coi Thiều như em mình. Lúc hy sinh, Vũ Xuân Thiều chưa có vợ.
    Kể từ đó đến nay đã 40 năm trôi qua, gia đình Thiều vẫn cúng giỗ và vẫn tin là Thiều bắn rơi B52 như vậy. Nếu tình cờ chẳng may máy bay của Thiều bốc cháy vào đúng lúc B52 bốc cháy do đạn của Sam2 thì cũng tức là Vũ Xuân Thiều hy sinh trong trận không chiến đêm đó.
    Ngoài ra, tôi chưa bao giờ nghe nói Phạm Tuân bắn rơi B52 cả.
    Đời chiến tranh là thế.
    Người xanh cỏ.
    Người đỏ ngực.

    • Đinh Kim Phúc says:

      Vinh quang thuộc về những người còn sống chị Vân ạ.

      • Hiệu Minh says:

        Sửa bác Phúc chút: Vinh quang thuộc về người còn sống và có quyền lực.

        • dangminhlien says:

          OK hoàn toàn với cụ Cua
          và ok với bạn nào tỉnh táo khách quan nhìn rằng:
          Sự thật rồii sẽ rõ dần qua các thông tin các phía, vì 1 phía thường tô đậm thắng giảm nhẹ cái thua kém… ( nhất là phía ta bao chí truyền thông theoi chỉ đạo chặt chẽ )

      • Hoang An says:

        Đọc còm ” Vinh quang thuộc về người sống của bác ĐKP tính khen hay, nhìn lại còm phía dưới của bác HM ” Vinh quang thuộc về người sống và có quyền lực” hay và đủ ý hơn,
        Thật tình chứ không phải khen chủ nhà đâu!!!

    • Hiệu Minh says:

      Gia đình nhà anh Vũ Xuân Thiều có thể tin như vậy vì chắc do bạn bè của anh nói với gia đình và có thể Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng đến nhà thăm.

      Tôi vẫn tin là anh Thiều hy sinh không vô ích.

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Khi Vũ Xuân Thiều mới hy sinh, bố mẹ còn sống cả.
        Nay hai cụ mất rồi.
        Anh chị em cũng mất gần hết rồi.
        Vợ không có.
        Mộ không có.
        Các cháu có nhớ thắp nén hương không?

        • Luc says:

          các cháu của anh Thiều ( con Bác Thăng ) vẫn nhớ và thắp hương cho Anh. Mọi thứ lặng lẽ và nhẹ nhàng nhưng không lãng quên.

      • Vu Khoa says:

        Người chiến sĩ không bao giờ chết, họ chỉ mờ dần đi.
        Thống Tướng( General of te Army) Douglas MacArthur

    • Trạch Văn Đoành says:

      Chắc người bạn mà chị Vân nói đến là chị Quy. Chị Quy trước làm ở Trung tâm Máy tính Quân đội. Hồi phải chạy máy tính Minsk 32 của Quân đội, thỉnh thoảng tôi nhờ chị giúp thủ tục. Có lần đến nhà chị, tôi đã đứng trước bàn thờ của anh Thiều nghe chị nói về em mình. Đấy là lần đầu tiên tôi nghe nói đến người thứ 2 đã hạ B52. Trước đó chỉ biết đến PT. Trong wikipedia có một bài về anh Thiều, bài viết nói đến một chi tiết phía Mỹ không ghi nhận chiếc B-52 này bị rơi. Mặt khác, họ còn cho rằng chiếc MiG-21 của Vũ Xuân Thiều đã bị bắn rơi trước khi kịp tiếp cận với B-52, sau khi hứng chịu 3 tên lửa AIM-7 Sparrow từ 2 chiếc F-4D của Không quân Mỹ. Dù thế nào chăng nữa anh Thiều xứng đáng là một anh hùng, xứng đáng được tất cả chúng ta nhớ đến.
      ——————————
      Vừa được nghe bài com “Diễn ca Phạm Tuân”. Hồi qua Balan, nơi TC học tôi được lưu học sinh đọc và họ nói đó là sáng tác của lưu học sinh Ba lan.
      Khi PT lên “vũ tru”, thời đó sống khổ lắm, suốt ngày xếp hàng, có 4 câu thơ về PT rất “ai oán”

      Phạm Tuân, Phạm Tuẩn, Phạm Tuần
      Anh lên vũ trụ anh khuân được gì
      Sao không ở lại mua mỳ
      Mà lên vũ trụ làm gì hỡi Tuân

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Tôi vẫn gọi chị Vũ Kim Quy là chị, chị Quy là bạn học của ông chồng tôi..
        Tôi là bạn chị Vũ Kim Ngân, em sát kề Vũ Kim Quy ( Ngân và Quy đều mất khi còn trẻ ).
        Gia đình bác Vũ Xuân Sắc rất đông con: Chị Thịnh, anh Thăng, chị Quy, rồi đến Ngân, Nhu….Vũ Xuân Thiều gần áp út.
        Hiện gia đình anh Thăng vẫn ở 23 phố Đặng Dung ( gần cổng Thành Cửa Bắc ) Bàn thờ Thiều để ở đó, nhưng thỉnh thoảng tôi mới đến.

      • Hiệu Minh says:

        Anh T V Đoành ơi,

        Có phải chị Vũ Kim Qui làm nghiên cứu sinh ở Ba Lan không? Nếu đúng thì tôi biết chị ấy vì tôi là sinh viên thì chị Qui là NCS toán tin gì đó.

        Sau này vẫn gặp chị ở các hội thảo tin học.

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Đúng vậy.
          Chị Vũ Kim Quy đi làm NCS ở Ba Lan, sau về nước làm ở quân đội, là bạn học ông chồng tôi. Chị ấy mất sớm lắm, bệnh tim mạch.
          Vũ Kim Ngân cũng vậy, làm NCS ở Bungari, về làm TGĐ Intimex Bộ Nội thương, cũng mất vì tim mạch sau một buổi họp căng thẳng, lúc chưa đầy 50 tuổi..

        • Hiệu Minh says:

          Ôi, thế thì thật đáng thương. Cánh học sinh chúng tôi rất quí chị Qui, chị có mái tóc hơi xoăn, lúc nào cũng niềm nở với các em.

          Có lẽ gia đình chị gặp nhiều những chuyện chẳng lành, nhưng dầu sao, nhiều thế hệ vẫn nhớ đến anh Xuân Thiều, một người dũng cảm.

    • Khúc Chí Dũng says:

      Mấy chục năm nay đài báo nói ra rả về sự kiện Phạm Tuân bắn rơi B52 mà chị Vân lại nói “Ngoài ra,tôi chưa bao giờ nghe nói Phạm Tuân bắn rơi B52 cả”, thì không biết chị là người nước nào, sống ở hành tinh nào vậy?

  42. Lai Tran Mai says:

    Đọc nhanh bài này của bác HM tôi thấy có có một vài điểm băn khoăn, đặc biệt là 2 ý:
    1. Bác viết “MIG21 như chim sẻ bay cạnh chim ưng B52. Nhìn bề ngoài B52 kín như một cục thép đen xì. Nếu MIG21 lao vào khối sắt này thì sẽ tan từng mảnh trước khi B52 có thể bị phá hỏng”. Theo tôi được biết, khi bay trên không và ở tốc độ cao, một con chim va vào máy bay cũng có thể làm máy bay tan tành, huống hồ trong trường hợp này là một chiếc MiG-21 nặng gần 10 tấn đâm trực diện vào một B52 đầy xăng và bom.
    2. Bác viết “B52 bay ở độ cao 10km với sự bảo vệ trùng trùng lớp lớp của các loại máy bay hộ tống, tên lửa tìm diệt, nhiễu radar dầy đặc, thì SAM2 hạ B52 tại Hà Nội quả là phi thường, chưa có quốc gia nào làm nổi, còn MIG21 tiếp cận được và lao vào mục tiêu như Nguyễn Xuân Thiều thì quả là thánh thần”. Tôi cho rằng chuyện phi thường hiển nhiên là có thật, thì chuyện thánh thần cũng hoàn toàn có thể xảy ra.
    Nếu được tận mắt xem các trận không chiến bác sẽ thấy đội hình bay bảo vệ trùng trùng lớp lớp cho B52 sẽ tan rã nhanh chóng thế nào trên bầu trời Hà Nội khi gặp phải lưới lửa phòng không dày đặc, tên lửa bắn thoải mải, không cần nhằm thật chính xác vào B52 mà cứ thấy cụm nhiễu tập trung dày đặc biểu hiện của B52 là 3-4 quả tên lửa đã có thể phóng lên… Trong bối cảnh hỗn loạn đó thì việc vào 1 đêm đẹp trời nào đó 1MiG-21 có thể tiếp cận và đâm trực diện B52 là hoàn toàn có thể xảy ra.
    Lưu ý thêm: MiG-21 có khả năng đạt đến vận tốc Mach 2, cực nhanh. Vận tốc này vượt qua tốc độ tối đa của nhiều kiểu máy bay chiến đấu hiện đại sau này. MiG-21 tỏ ra là một đối thủ đầy thách thức trong tay những phi công lão luyện đặc biệt khi được sử dụng trong tấn công tốc độ cao và công kích nhanh dưới sự điều khiển của GCI
    (http://vi.wikipedia.org/wiki/Mikoyan-Gurevich_MiG-21).
    Xin gửi lời chúc mừng năm mới 2013 tốt đẹp nhất tới bác HM và tất cả các bác khác trong Hang Cua nhé.

    • Sông Hàn says:

      Một viên đạn to hơn cái đầu đũa cũng đủ làm chết ông người. Mic 21 nặng gần mười tấn phi vầu B52 120 tấn?. Vướn đề là làm sao để thoát ra khỏi sự truy đuổi của hằng hà chiến cơ bẩu vệ B52? Bài toán nài mới nan giải. Nhưng hông sâu, bởi chúng ta có bộ đội Cụ Hồ he he!!

      Về trận chiến 12 ngài đêm 1972, nhiều thằng phản động bẩu: Phi công Lừa huyền tuyền đéo đủ tuổi để lái Mic21 với trần bay công kích được B52 là 10 ky lô mếch. Toàn bọn Bắc Triều mới cả Cu Ba anh hùng mần Mic 21 hết lượt.

      Mới đây Hiệu Minh có post bài: Ném bom đêm giáng sinh. Có đoạn cho biết Lừa dấu yêu đã phải quỳ gối lết đến Pari tham gia hòa đàm he he!! Mặc dù vầy cũng theo như bài post của Hiệu Minh thì Lừa đã làm được cái việc mà chưa một đối thủ nầu của Mẽo làm nổi đó là bắn hạ B52.

      Âu đó cũng là chiến tích huy hoàng, huống chi B52 là thứ võ khí để Mẽo mần Thế chiến 3 giừ đem ra choảng nhâu với ông chọi con là Lừa?

      • xanghứng. says:

        Hôm nay mới biết ngôn ngữ của Lừa !

        • nguyenmucar says:

          Đây là ngôn ngữ Lừa giả cầy , còn đích thực phải là ngôn ngữ của Lão thầy bói già đã quá cố, mí lại ngôn ngữ của Phọt Phẹt, viết kiểu đó là ý tưởng của Hỗ Xuân Hương, tục mà thanh, chửi mà không dám cãi , không dám dây vào vì sợ thối nó vương vào người . Còn nhiều bờ lốc cũng hay, cũng khúc triêt lắm nhưng phải cái hay…sợ, thành ra cái ý tứ đó bề lãnh đạo đọc chẳng biết họ nói gì …Thôi thì cứ huỵch toẹt ra vừa vui lại ít CB dây vào…Thời Đ Đ thì ngôn ngữ nhẹ nhàng e bị yếm thế?

        • Sông Hàn says:

          Sorry bác chủ nhà, cho Sông nói ngoài vụ chiến công bất hủ của Lừa phát, kẻo không lắm người cứ nhầm lẫn lung tung rùi nghĩ mềnh hiểu hết he he.

          @mucar: Mucar nhầm lẫn hết lượt. Bựa văn ra đời trong hoàn cảnh nầu thì (chửi bậy) hông ai rõ. Ti diên nó ra đời y như là tôn giáo, tức là thuốc phiện của Nhân dân (aka mác râu đồng chí), đương nhiên chửi thề có tác dụng giảm đau há há.

          Những manh nha đầu tiên trong việc ứng dụng Bựa văn là tay Nguyễn Quốc Trường nguyên TBT bấu Thời Đại bạn thân lãnh tụ. Một bài viết của Trường trong log “Nhà bấu xấu xí” với vô thiên lủng đéo khú he he!! Cũng có thể kể đến cả Quê Choa hay Lão bói già.

          Nhưng người có thể nói có công lao lớn nhất với Bựa văn là An hoàng Trung tướng (aka Zì bựa khèn teo). Người đẻ ra thuật ngữ xứ Lừa – Một khái niệm he he đời trìu mến thiết tha đau đớn giằn vặt cũng là An Hoàng – Trung Tướng. Từ cái nôi nài bọn bựa văn bẩn tưởi khắm lặm đã loang truyền trên cõi ảo, đến bây giờ có thể kể đến Phọt Phẹt, Han Times, DG, Lý Toét vươn vươn

          Bựa là bựa không có nguyên tắc chi cả, nhưng đã tranh luận thì Bựa luôn rất húng lừu, không nhân nhượng. Có một điều nữa làm nên phong cách Bựa đó là sự hào sảng và luôn biết tôn trọng bất đồng chính kiến.

          Nhời chửi của Bựa thì thui rùi lượm ơi. Đừng hỏi tại sao vì đơn giản đó là Bựa.

    • Hiệu Minh says:

      Tôi nhìn cả hai con chim sắt, một ở trong gian triển lãm, một cái ở ngoài trời và nghĩ, nếu MIG21 đâm vào thì chắc giống vụ MIG của Trung Quốc đâm vào EP-3 của Mỹ hồi 2001 ở Hải Nam

      ——–

      Vụ việc xảy ra ngày 1/4/2001, giữa một chiếc máy bay do thám EP-3 của Hải quân Mỹ và một máy phản lực chiến đấu của Trung Quốc. Chiếc máy bay Mỹ sau đó đã hạ cánh khẩn cấp trên đảo Hải Nam của Trung Quốc. Bắc Kinh cho biết máy bay của họ đã bị rơi và người phi công hiện vẫn đang mất tích.

      Các thành viên đội bay của Mỹ đều an toàn. Trung Quốc tố cáo Mỹ đã gây nên vụ va chạm trên. Còn chỉ huy lực lượng của Mỹ ở Thái Bình Dương, Đô đốc Dennis Blair, cho rằng đây chỉ một tai nạn do máy bay của Trung Quốc tìm cách chặn máy bay của họ. Các nhà ngoại giao Mỹ đang tới Hải Nam để tìm gặp 24 thành viên phi hành đoàn.

      Theo lời Bộ Ngoại giao Trung Quốc, “một máy bay Trung Quốc đang tiến hành các hoạt động bình thường, cách đảo Hải Nam 10 km về phía nam, khi một máy bay của Mỹ tiến lại”.

      • Nguyễn Tử Siêm says:

        Khi qua Hải Nam mình thấy EP-3 còn nằm ngay cạnh đường, chả biết cuộc tranh cãi ngã ngũ ra sao.

    • Le Nguyen says:

      1. Xin các cụ tính tiếp , nếu là 2 phi cơ đối đầu thì B52 với tốc độ gần 1Mach, gặp MIG với tốc độ 1-2 Mach , tính khối lượng và tôc độ của 2 bên thì MIG đủ sức 1 đổi 1 với BUFFchưa cần tính tới vũ khí( đông năng = mv*mv/2).
      2. Ông anh họ tôi là phi công MIG21Bs, tên là Nguyễn Kim Dũng ( sau chuyển lái SU 27 , sau đó là Mi-8 trước khi nghỉ hưu) kể, hồi 72 nếu đã cất cánh là tính 1 đổi 1 cũng “lãi “, nhất là với B52….
      MIG21 năm 1972 về kỹ thuật chẳng thua gì F4, F105 , còn so với B52 có thể nó đi trước vài năm , chưa kể tiính năng tiêm kích của MIG21 hơn hẳn B52 là máy bay ném bom ( cường kiích).

      • Lai Tran Mai says:

        Theo tôi biết sau chiến tranh, không quân ta đã tổng kết tính chung cho mọi cuộc không đối không thì tỷ lệ hai bên bắn hạ nhau là 1:1 ; tức là máy bay ta hạ được của địch 1 thì máy bay địch cũng hạ được ta 1. Tuy nhiên cái ta hơn là hạ được địch tức là bảo vệ được mục tiêu dưới đất đồng thời nhiều khi bắt thêm được phi công Mỹ, còn phi công ta dĩ nhiên nhảy dù xuống thì vẫn trên đất của ta.
        Máy bay MiG 21 có tốc độ bay 2.200km/h còn B52 bay 900km/h nên khi anh Thiều đã cố ý đâm thẳng vào nhau (không phải va chạm) thì chắc 2 bên chẳng còn gì.

        Trường hợp Phạm Tuân, theo anh ấy tường thuật thì khi cách B52 4km, Bộ tư lệnh không quân dưới đất hạ lệnh bắn, nhưng anh không nghe mà tiếp tục bay sát hơn, lần hạ lệnh tiếp theo cũng vậy. Chỉ đến sau lần nhắc thứ 3, khi hai máy bay chỉ còn cách nhau 2km, ở dưới buộc anh phải bắn ngay để còn kịp bẻ lái tránh không lao thẳng vào B52 sau khi bắn, thì anh ấy mới bắn. Theo Phạm Tuân thì phải làm thế để chắc chắn bắn hạ được B52, đây ước mong cháy bỏng của toàn lực lượng không quân lúc đó.

        Tất nhiên, đấy chỉ là tường thuật lại của Phạm Tuân, còn sự thật có đúng vậy không thì theo nhiều bác nói rồi lịch sử sẽ làm sáng tỏ. Tuy nhiên, tôi chẳng mấy tin chuyện cái gì rồi lịch sử cũng đều làm sáng tỏ. Những nhân chứng trong cuộc còn sống sờ sờ hết cả ra đấy nhưng chẳng ai dám nói (không chỉ chuyện hạ B52 mà còn vô số chuyện khác) thì sau này những người ngoài cuộc, những thế hệ con cháu tương lai làm sử học… rồi cũng chỉ như thầy bói xem voi thôi.

  43. Sieu says:

    Thánh thật! tắt máy đậu trên mây. hehe

  44. Nhận xét says:

    “Tin khó tin” ai tin thì tin, không tin chẳng sao:
    Phạm Tuân là người hạ B52 theo cách sau: Anh bay luồn vào đám mây, tắt máy, núp kỹ, canh me cơ hội. Khi bè lũ hộ tống và B52 vào đúng tầm, anh nhắm lựa một con dễ xơi nhất, ngắm, bấm nút , phóng. Aka, B52 cháy phừng phừng, anh bình tĩnh mở công tắc, bay về cứ an toàn.

    • Hiệu Minh says:

      Anh hùng Núp của bác Nguyên Ngọc ở trên không :?:

      • CCB says:

        Có một chi tiết này các bác nên suy ngẫm về anh phạm văn tuân.Trong buổi giao lưu với thanh niên nhân dịp kỷ niệm ngày chiến thắng ĐBP trên không (VTC3) có anh pham văn tuân tham dự và phát biểu . Trong lúc cao hứng (chắc là do liên hoan uống nhiều vodka -vì anh tuân từ hồi học ở LX đã nổi tiếng là một cao thủ vodka có hạng) đã phát biểu đại ý không quân việt nam rất sáng tạo , đã nghĩ ra cách cất cánh từ đường bay rất ngắn , gần như thẳng đứng (kiểu Harier ) băng cách gắn hai quả tên lửa bên hông máy bay và lao vút trên tời xanh nhờ hai quả tên lửa đó. Các bạn trẻ ngồi dưới cứ há hốc mồm bái phục.May mà không có chuyên gia Nga ngồi đấy , nếu có chắc họ quá giang anh tuân về nga , tôn làm sư phụ ngành hàng không rồi

        • nguyenmucar says:

          Cả làng NÓI PHÉT chứ đâu phải chỉ có tui?
          Chúng nó nói phét gấp trăm lần tôi ấy chứ? Nên họ phong làng tôi là LÀNG TRẠNG PHÉT mà bác…
          Thanh kiu vi na miu …

        • TC Bình says:

          Chà! Có dịp nào được nghe anh Phạm (văn)Tuân này kể chuyện ảnh làm “Lơ” phi thuyền chắc vui đáo để.

          Posted by 123.28.112.229 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
          This is added while posting a message to avoid misusing the service

        • Hiệu Minh says:

          Hồi sinh viên những năm 1970 mình có nghe huyền thoại dùng tên lửa đẩy máy bay lên trời vì đường băng bị bom ném hỏng.

          Có chi tiết khác nữa là máy bay để ở hang trên cao lưng chừng núi và nổ máy lao ra và vì thế mà không cần đường băng. Mình tin đến tận giờ.

        • Le Nguyen says:

          B52 (BUFF:Big Ugly Fat F*cker) được sản xuất hàng lọat từ 1952.Loại Mỹ dùng để đánh VN có lẽ là B52B đời 1952,hoặc B52H đời 1962 .Sau đó năm 1998 họ mới làm tiếp B52H với giá đắt hơn nhiều.(B52H -1962 giá 9.28 0.000 USD/chiếc , B52H-1998 giá 53.400.000 USD/chiếc).
          MIG-21 đựoc sản xuất hàng lọat vào năm 1959., tức là sau B52 ít nhất 7 năm .Về mặt kỹ thuật chẳng có lý gì nó thua B52 , vì MIG21 là dòng tiêm kích, BUFF là dòng cường kích nặng nề và chậm chạp .
          MIG21 về kỹ thuật chắc thua F111 còn rất hiếm hoi ở chiến trường VN năm 1972( lọai cụp -xòe này ở dòng MIG thì nó là MIG-23, lúc đó chỉ có ở không quân khối Warszava), nhưng MIG21BIS chẳng thua gì F4 và F105.
          Chuyện dùng bệ phóng để phóng MIG21 lên thay vì phải dùng đường băng , tui cũng có nghe nhưng ko tin lắm . Cụ nào hiểu chuyện này hãy lên tiếng cho bà con tham khảo.
          Tui xin Gửi lời Chúc Mừng Năm Mới 2013 tới tất cả bà con , chú bác, anh chị em…

        • Cái này Việt Nam gọi là tên lửa K-9 đó bác, tự tìm là sẽ thấy.
          Các máy bay của Mỹ từ những năm 40 đã dùng loại tăng lực hỗ trợ cất cánh này rồi. Nó giống như rooket thôi.

        • Đây là tên lửa K -9 của VN, Mỹ từ những năm 1940 đã dùng hỗ trợ tăng lực cất cánh rồi. Có gì lạ đâu,

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3,320 other followers

%d bloggers like this: