Vài ngày ở Macon – Georgia

Góc phố cổ Macon. Ảnh: Hiệu Minh

Góc phố cổ Macon. Ảnh: Hiệu Minh

Tôi không nghĩ viết blog mà một ngày được làm khách đón lễ Giáng Sinh tại nhà bạn đọc ở tiểu bang Georgia, cách DC khoảng gần 700 miles (1100km, bằng đoạn đường Hà Nội – Khánh Hòa), cả đi lẫn nghỉ khoảng 14 giờ xe hơi.

Thanh Chung đi xe bus từ New York xuống DC và từ đó đi xe hơi cùng nhà này. Trách nhiệm của Thanh Chung là pha trò để tài xế không buồn ngủ.

Vừa đi vừa nghỉ, từ 9 giờ sáng mãi gần 12 giờ đêm mới đến Macon. Chuyến đi mệt kinh hoàng, qua ba tiểu bang Virginia, North Carolina, South Carolina, hết cao tốc 95, đến 77, vào 20 mới đến nơi.

Macon – cái nôi xuất hiện nền văn minh nhân loại có từ 17.000 năm

Macon có rừng thông miền cao nguyên lên xuống trong sương mờ như Đà Lạt hay Sapa, rất hợp cho nghỉ mát. Nằm giữa bang Georgia ở độ cao gần 300m so với mặt biển, cách thủ phủ bang Atlanta khoảng 140km, Macon là điểm hội tụ của nền văn minh Ocmulgee cổ đại có cách đây từ 17 ngàn năm.

Châu thổ sông Ocmulgee có tộc Creek da đỏ sống phổ biến ở miền Đông Nam nước Mỹ bao gồm các bang Oklahoma, Alabama, Georgia, và Florida.

Tại đây còn nguyên vẹn vài hầm đắp đất mà phía trong có phòng họp mái vòm của bộ tộc, nền đất được giữ từ cách đây hàng ngàn năm. Hiện nay, khu đồi rộng lớn mấy chục hecta được bảo tồn Ocmulgee National Monument

Macon có tỷ lệ nhà thờ nhiều nhất thế giới, chỗ nào cũng thấy, phố nào cũng có, trong làng cũng vậy. Điển hình là nhà thờ Saint Joseph như tòa tháp đôi, một trong những kiến trúc cổ và cao 60m nhất nhì trong Macon. Được xây vào năm 1892 theo kiểu tựa Gothic, chóp cao và mái nhọn.

Hay House. Ảnh: HM

Hay House. Ảnh: HM

Gần đó có Hay House – ngôi nhà của dòng họ Hay hiến tặng cho quốc gia, nay thành nơi khách du lịch tới thăm đông nhất. Ngôi nhà cổ được xây từ năm 1855 đến 1859 do thương gia giầu có William Butler Johnston và người vợ trẻ hơn 20 tuổi Anne Clark Tracy cùng xây dựng nên.

Hai người cưới nhau và đi tuần trăng mật bên châu Âu, thăm hàng trăm viện bảo tàng và các phòng tranh. Họ đã mua về rất nhiều tranh, bát sứ, tượng như là những kỷ vật của chuyến đi. Ấn tượng vì kiến trúc phục sinh châu Âu, đôi vợ chồng này đã quyết xây dựng ngôi nhà này và nay trở thành biểu tượng kiến trúc cổ của Macon.

Hai vợ chồng mất, con gái là Mary Ellen và chồng là William H. Felton đã sống trong ngôi nhà nhà sau khi đã sửa sang và thêm điện nước bên trong. Đôi vợ chồng này mất, con cháu nhà Felton đã bán nhà này cho thương gia chuyên về bảo hiểm là Parks Lee Hay. Cuối cùng gia đình Hay đã hiến tặng cho chính phủ.

Là thành phố lớn thứ 4 ở tiểu bang, với dân số khoảng 150.000 người, Macon ngày nay khá nhộn nhịp. Tuy vậy, so với toàn tiểu bang, Macon khá nghèo. Theo số liệu thống kê năm 2010, thu nhập trung bình khoảng 28.366$/nhà so với tiểu bang Georgia có mức 49.347$/gia đình. GDP khoảng 17.000$/người/năm, còn 24.1% gia đình hay tương đương với 30.6%  dân số còn sống dưới mức nghèo.

Đi từ cao tốc 20 vào Macon, dù trong đêm tối, chỉ cần nhìn đường, những ngôi nhà thấp thoáng ánh đèn lờ mờ hai bên đường, cũng thấy nhiều nơi còn khá chật vật.

Tuy thế, trung tâm Macon lại giầu có, rất nhiều nhà cổ đẹp. Shopping Mall Macon không khác gì ở DC, nhiều chỗ còn đẹp hơn và nhiều hàng hóa hơn.

Giấc mơ Việt ở Macon

Người Việt lưu lạc ở Macon không nhiều vì hầu hết bà con tập trung ở Atlanta. Tại đây chỉ khoảng vài chục gia đình và mối liên hệ không chặt chẽ như thường thấy ở nơi khác.

Khi viết blog, mình hay nhắc đến Ba Lan nên anh Trần Đạt như tìm được mối chia sẻ “đồng hương du học” và vì vậy hay comment trong HM blog. Vài lần đi New York, anh dừng chân ở DC thành ra hai gia đình thân nhau.

Anh Trần Đạt chọn Macon vì ở Atlanta với ít tiền khó mà tồn tại nên về đây lập nghiệp. Cuộc đời của anh như cuốn phim dài về một người tham gia toàn cầu hóa trước khi Friedman viết cuốn sách nổi tiếng “Thế giới phẳng”.

Đi thực tập sinh Ba Lan từ năm 1991, anh Đạt chuyên nghiên cứu bào tử phấn hoa, ngành đi giữa sinh vật và địa chất. Vì mưu sinh nên anh phải tự túc tiền đi lại, tự lo nhà cửa, với hy vọng đổi đời.

Giấc mơ Mỹ của người Việt ở Macon. Ảnh: HM

Giấc mơ Mỹ của người Việt ở Macon. Ảnh: HM

Vừa làm nghiên cứu khoa học, vừa đi bán hàng rong ở Putusk cách Warsaw khoảng 60km. Ban ngày bán hàng, tối đi xe bus về trung tâm, đêm khuya mò đi gom hàng, từ quần bò, áo cánh dơi, đồ điện tử của các “soái”, để hôm sau ra chợ, ngày kiếm khoảng 100$, thời đó lãi khá to.

Thế rồi anh chuyển sang mở cửa hàng bán lặt vặt ở sân vận động 10 năm (Stadion Dziesięciolecia), nơi buôn bán nổi tiếng của người Việt. Làm ăn khó khăn, anh  mở cửa hàng ăn bên khu Praga, phía bên kia sông Wisla của Warsaw.

Làm ăn tấn tới, anh Đạt mở tiếp vài cửa hàng, rồi đưa các em từ Việt Nam sang lập nghiệp. Cứ thế vợ chồng và hai đứa con trai thành đạt nơi xứ người.

Nghe nói luật pháp Mỹ cho phép con đẻ trên lãnh thổ thì sẽ được quốc tịch. Năm 2002 còn một tháng nữa vợ đẻ, anh liền đưa chị sang “du lịch” ra cô con út Hồng Hạnh có hộ chiếu Hoa Kỳ. Và giấc mơ Mỹ có từ đó.

Có bao nhiêu tiền dành dụm, anh chị đưa cả nhà sang Mỹ mở tiếp nhà hàng mà anh đã có ở Warsaw, dưới danh nghĩa là công ty con. Làm ăn vài năm ở Macon đã có thẻ xanh cho cả nhà.

Anh mua lại cửa hàng Sakura của một người Việt khác với giá 100.000$ chuyển quyền thương hiệu và tiền thuê hàng tháng khoảng 4000$.

Thời gian đầu hai vợ chồng, con cái nai lưng ra nấu nướng, mua hàng, tiếp khách, đóng gói. Hai cậu con trai rất nhanh nhẹn, đứng quầy, nấu nướng, dọn nhà nhanh thoăn thoắt. Mình tới cửa hàng và thử món cơm rang hải sản thập cẩm ngon tuyệt vời. Khách tới mua mang về ăn là chính, ít khi ngồi trong quán. Luck và Bin làm bay hai đĩa cơm dành cho Tây.

Sau vài năm nay anh chị không phải vất vả nữa mà đã thuê người làm. Có thanh niên người Mường từ Hòa Bình sang đây làm trong nhà hàng. Thu nhập cũng tạm ổn, đủ chi phí và lãi đủ cho con cái đi học, anh chị đi về Việt Nam và du lịch khắp thế giới.

Cháu Định, con trai cả, tốt nghiệp đại học luật Mercer ở Macon và vừa cưới vợ. Cháu thứ hai là Đạo hiện đang học đại học.

Nhà hàng của anh Trần Đạt. Ảnh: HM

Nhà hàng của anh Trần Đạt. Ảnh: HM

Có lần tôi recom trên blog là có bạn đọc mà cả nhà tên vần đờ (Đ) và hờ (H), chính là gia đình anh Trần Đạt. Hai con trai là Định và Đạo. Các anh em trai của của anh Đạt là Đăng, Đàn, Đưc, ông bố tên là Độ.

Con gái toàn vần H (hờ). Các chị và em có tên Hội, Hoa, Hương, Hưởng. Con gái út Hồng Hạnh học tiểu học gần nhà. Cô bé hơn Bin 1 tuổi, kém Luck 1 tuổi. Sau vài ngày đã thấy ba anh em ríu rít, chơi với nhau rất thân.

Ngôi nhà hai tầng giá gần 200 ngàn đô la, vườn trước vườn sau, trong một khu có qui hoạch rất đẹp, có bể bơi chuẩn Olympic, giữa khu rừng thông như Đà Lạt.

Con cái ngoan, nói tiếng Việt hoàn hảo, tiếng Anh khỏi phải nói, tiếng Ba Lan thì như quí tộc xứ Krakow, có thể nói, anh Trần Đạt đã toại nguyện với giấc mơ, để xóa nghèo tại Việt Nam, phải lưu lạc sang Ba Lan, nhưng cuối cùng lại định cư tại Mỹ.

Viết entry này để cảm ơn gia đình người Việt ở Macon vì sự đón tiếp niềm nở. Sau chuyến đi, mình kết luận, muốn tìm bạn bốn phương nên viết Blog như Thanh Chung và Tổng Cua ;) :roll:

Hiệu Minh. Macon 26-12-2012

Vài ảnh  về Macon gửi tặng bạn đọc. Ảnh tối thui vì trời mưa, rét, vẫn đăng để chứng tỏ là Tổng Cua đã đến đây :) :razz:

Góc phố Macon. Ảnh Hiệu Minh

Góc phố cổ. Ảnh Hiệu Minh

Amori Old House. Ảnh: HM

Amori Old House. Ảnh: HM

Ocmulgee National Monument. Ảnh: HM

Ocmulgee National Monument. Ảnh: HM

Macon Mall. Ảnh: HM

Macon Mall. Ảnh: HM

Trong nhà hàng Sakura. Ảnh: HM

Trong nhà hàng Sakura. Ảnh: HM

Trợ lý Tiến, người Mường ở Macon. Ảnh: HM

Trợ lý Tiến, người Mường (Hòa Bình) làm trong nhà hàng Sakura. Ảnh: HM

Nhà hàng của anh Trần Đạt. Ảnh: HM

Nhà hàng của anh Trần Đạt. Ảnh: HM

Chủ quán nhí Hồng Hạnh. Ảnh: HM

Chủ quán nhí Hồng Hạnh. Ảnh: HM

Hồ Tobesofkee. Ảnh: HM

Hồ Tobesofkee. Ảnh: HM

Đại học Mercer. Ảnh; HM

Đại học Mercer. Ảnh; HM

Nhà thờ Saint Joseph. Ảnh: HM

Nhà thờ Saint Joseph. Ảnh: HM

About these ads

70 Responses to Vài ngày ở Macon – Georgia

  1. Thanh says:

    Cảm ơn bác Tổng Cua, đọc các bài viết của bác mở mang thêm nhiều kiến thức. Bác Tổng Cua viết hay và rất dí dỏm, mong bác luôn luôn mạnh khoẻ và viết nhiều bài hơn nữa

  2. [...] Vài ngày ở Macon – Georgia [...]

  3. [...] Vài ngày ở Macon – Georgia [...]

  4. Thanh Chung says:

    Nhờ có 14 tiếng đồng hồ “hầu chuyện” bác Tổng Cua mà em được lên trang nhà bác.
    Cám ơn “người cầm lái vĩ đại”, vợ của người cầm lái và bác chủ nhà Trần Đạt hết sức chu đáo và hiếu khách.

  5. Lê Xuân says:

    Con đường anh Trần Đạt đã đi rất đáng để nhiều người học tâp. Học cái dám nghĩ dám làm và biết làm của anh. Tình cờ gặp Đạt trong HC, chúc Đạt thành công nhiều hơn trong năm 2013 tới

  6. Kim Dung says:

    Giờ mới rảnh chút ít để vào đọc bài của Tổng Cua. Chúc mừng anh Trần Đạt nhé. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên gặp anh Trần Đạt ở HN, và giờ biết thêm số phận của anh nơi xứ người.

    Vất vả, nhưng như vậy cũng là thành công, và an bài, anh TĐ nhỉ.
    Mừng cho anh chị và các cháu.

  7. mi$a says:

    Bác Cua chụp ảnh bằng D90 đẹp quá :D

  8. hoian says:

    thiệt là zui…bác TC quá sướng. Bó còm.

  9. [...] Vài ngày ở Macon – Georgia (Hiệu [...]

  10. Saigon_coyboy says:

    @ Sóc
    Lang thang trên mạng thấy bài này hay hay, post cho những ai bị ném đá nhiều :lol:
    Một quan chức trẻ và thành đạt ngồi trong chiếc Jaguar chạy khá nhanh trên đường phố. Từ xa phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu. Ông giảm tốc độ vì nghĩ rằng mình phát hiện ra điều gì đó.
    Khi xe chạy ngang chỗ ông đã nhìn thấy đứa trẻ, không có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng va đập giống như có một miếng đá nhỏ ném vào cửa hông chiếc Jagua. Ông đạp thắng, vòng trở lại vị trí viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ, đang đứng bên những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè dí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Cái gì thế? Mày làm cái quỷ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì cái viên đá đấy”.
    “Làm ơn, thưa ngài, làm ơn. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn” – cậu bé van vỉ – “Con ném viên đá là vì con đã từng vẫy ra hiệu nhưng không có một người nào dừng xe lại…”. Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Nó là em con” – cậu bé nói -“Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng con không thể nâng nó dậy nổi”. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ ông: “Ngài làm ơn hãy giúp con đặt nó vào chiếc xe lăn. Nó đang bị đau, và nó quá nặng đối với con”.
    Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi một thứ gì đó như đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn, rút khăn mùi xoa ra và cố gắng lau sạch các vết dơ một cách ngượng nghịu, kiểm tra mọi thứ một cách cẩn thận.
    “Cám ơn ngài, Chúa sẽ ban phước lành cho ngài” đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy em nó đi về phía những ngôi nhà.
    Người đàn ông đứng nhìn mãi theo.
    Sau cùng ông ta cũng cất bước. Đi chậm, rất chậm về phía xe của mình. Dường như đoạn đường đó rất, rất dài.
    Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại, nhưng ông không bao giờ sửa dấu vết mà viên đá của cậu bé nọ để lại. Ông giữ lại vết lõm như một lời nhắc nhở với chính mình suốt cả cuộc đời: người nào đó ném vào mình một viên đá tức là họ đang cần một sự giúp đỡ.
    Lời nhắn với bạn: Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một “viên đá” ném vào bạn. Bạn sẽ chọn điều gì: lắng nghe hay là chờ một viên đá…

    • Tịt Tuốt says:

      @Saigon_Cowboy: ông nghe có tiếng va đập giống như có một miếng đá nhỏ ném vào cửa hông chiếc Jagua. Ông đạp thắng, vòng trở lại vị trí viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ, đang đứng bên những chiếc xe đậu…”chiếc xe này mới toang,…”
      —-
      Câu chuyện có nhiều chi tiết thiếu logic, nhưng đọc cũng thấy hay hay.
      Qua đoạn trích trên, Theo TT thì ý nghĩa của câu chuyện là: Chỉ có những người giàu (đi jaguar mới toang) mới biết “lắng nghe”, còn những người nghèo hơn (trong những chiếc xe đang đậu ở đó) đều bị “điếc” chả biết “lắng nghe”…

      Túm lại: để biết “lắng nghe” cần có Jaguar mới toang…, Sóc@ nhớ nhé… hì hì :roll: :lol:

      • Saigon_coyboy says:

        Dạ, lắng nghe thì ai cũng lắng nghe được Bác ạ – trừ khi bị điếc thôi – Nhưng cái lắng nghe của mấy người nhà giàu chắc huy động nhiều nơron thần kinh hơn mấy người khác :lol:
        Nghĩ lại thấy thương Bác Tịt tuốt :lol: nhiều lúc ở bên này đại dương lắng nghe… hơi thở của bên kia đại dương cơ :oops:

  11. [...] Vài ngày ở Macon – Georgia (Hiệu [...]

  12. Trần Đạt says:

    Cảm ơn bác Hiệu Minh. Cảm ơn tất cả các còm sỹ của Hang Cua.

  13. Trần Kẽm says:

    Thời SV phần đa các môn thi của mình đều ổn. Duy có môn tiếng Anh (ghế gỗ) thì… rất kém! (Tiếng Anh ghế đá thì… hì hì!)
    4 năm, tám kỳ thi cả đi lẫn về đến… 24 lượt. Nhìn thấy tiếng Anh là… kinh! Không như tuyển Việt Nam xách va li về nước ngay vòng đầu mình tài năng nên mới “vào” sâu đến thế. Sâu hết cả cỡ rồi còn gì các bác nhể!
    Thôi thì dốt nói dốt may ra có người thương chỉ cho mà sáng ra, đúng hôn các bác!
    Vì dốt ngoại ngữ nên thành ra thấy anh Trần Đạt đặt tên nhà hàng là Sa – Ku – (Ta) – Ra mình chả biết nó là Anh hay Mỹ? Việt thì chắc chắn không phải rồi nhưng… thấy nó có vẻ rất đậm “mùi” Nhật?!
    Tại sao không phải là: Anh – Xin – Thanh – Kiu. (thanh kiu các chú đã sử dụng DV của anh chẳng hạn). Tôi – iu – Măn – Ni (Xèng ai mà chả “iu” thích các bác nhở!). Cho – Thêm – Dăm – Ly (nó có xỉn thì “miếng” móc túi nó mới… dễ được – Tính cách kinh doanh của Việt xịn đới bác ợ!). Ra – Đi – Lưu – Ly. (Ăn nhậu xong nhớ mãi, món thì ngon, phục vụ thì tận tình, ra đi còn.. “nưu nuyến”, “nần” sau quay “nại lữa”). Đong – Xong – Đi – Thôi (Cơm no, bia say thì đi contact thôi!) hoặc Bơm – Xong – Thanh – Đi (“Uốn” xong thì phải thanh toán cho nhà hàng chứ nhể!)…
    Đới! Đại khái rứa! Rất Việt mà cũng rất… Anh! răng bác không đặt lại đặt tên nghe… Nhật vậy!?
    Những người tài năng như các bác mới có cơ hội đi ra và sinh sống thành công tại nước ngoài, tại sao không Việt hóa một góc nước Mỹ bằng những cái tên rất Việt – qua đó cũng góp phần quảng bá và khẳng định hình ảnh không chỉ của các bác mà còn là của nước Việt cho bạn bè quốc tế?
    Hy vọng là câu hỏi của mình sai? trong hoàn cảnh này, rất mong là mình “ngu” thật và như là một cách mà bác quảng bá về thương hiệu của mình cho mọi người trong cộng đồng HM’Blog, mình chờ bác Trần Đạt lý giải hộ về cái tên nhà hàng của bác nếu bác cảm thấy… thoải mái!
    Cuối cùng chúc bác khỏe mạnh, hạnh phúc và kinh doanh thành công để rồi tiến tới không chỉ mua được một góc mà là toàn nước Mỹ trong một tương lai gần!
    Khi đó nhớ chỗ… họ hàng (cũng Trần với nhau) cho em ké tí nhá!!!

    • Trần Đạt says:

      Đây là nhà hàng Nhật. Khi tôi sang lại thì đã có tên như vậy rồi.

      • D.Nhật Lệ says:

        Nếu tôi nhớ không lầm thì Sakura nghĩa là
        hoa anh đào trong tiếng Nhật.

      • Trần Kẽm says:

        À há! Em cũng nghĩ bác “khởi động” và “chạy” trên cái “nền” đó!
        Một lần nữa xin chúc bác, trong một tương lai không xa sẽ sở hữu một chuỗi nhà hàng thuần Việt trên toàn nước Mỹ!
        Nhân đây em cũng chúc… em, trong quãng thời gian mà bác phấn đấu đó, cũng tích cóp được khoảng 500 ngàn “iu – ét – đi” để mua lại một cửa hàng của bác và thông qua đó để vào Mỹ qua đường đầu tư!

    • Trần Kẽm says:

      À há! Em cũng nghĩ bác “khởi động” và “chạy” trên cái “nền” đó!
      Một lần nữa xin chúc bác, trong một tương lai không xa sẽ sở hữu một chuỗi nhà hàng thuần Việt trên toàn nước Mỹ!
      Nhân đây em cũng chúc… em, trong quãng thời gian mà bác phấn đấu đó, cũng tích cóp được khoảng 500 ngàn “iu – ét – đi” để mua lại một cửa hàng của bác và thông qua đó để vào Mỹ qua đường đầu tư!

  14. qx says:

    Mừng còm mate Trần Đạt thành công nới xứ người!

    qx

  15. Saigon_coyboy says:

    01001000 :lol: 01100001 :lol: 01110000 :lol: 01110000 :lol: 01111001 :lol: 00100000 01101110 :lol: 01100101 :lol: 01111001 :lol: 00100000 01011001 :lol: 01100101 :lol: 01100001 :lol: 01110010 :lol:
    Cám ơn Bác Xôi thịt nhé.

  16. [...] Vài ngày ở Macon – Georgia (Hiệu [...]

  17. Tịt mù says:

    Trong lịch sử có cuộc chiến khốc liệt mang tên “chicken war” (hem phải Chicken War của Polish (Polish: Wojna kokosza – 1537)), cuộc chiến kéo dài từ 1961 – 1964 làm biết bao nhiêu “anh hùng” phải bỏ mạng, nguyên do gà Pháp thuộc dạng gà đi bộ, bị gà Mỹ to con mà xồ xề hạ knock out ngay trên sân nhà bằng giá mềm, CP Pháp bèn áp thuế gấp đôi lên gà nhập khẩu từ Mỹ, Phía Mỹ cũng ngay lập tức đánh thuế 25% lên Brandy, mặt hàng chủ lực của Pháp.
    Hai CP đánh nhau chỉ khổ mấy thằng dân nhậu, ăn gà to, rẻ thì uống rượu đắt, bằng không thì ngược lại :lol:

  18. Ngô Thế Minh says:

    Mừng anh Trần Đạt và gia đình. Là một gương tốt về phấn đấu để vươn lên và thành công, nhất là trong việc dạy con nên người. Cảm phục.

    Mùa xuân năm rồi tôi có đến Macon để xem Hội Hoa Anh Đào. Thành phô” này chẳng có gì nên năm 1973 họ trồng thử 500 cây hoa anh đào, nay đã có trên 300,000 cây, hi vọng biến Macon thành thủ đô hoa anh đào của thế giới, đem khách du lịch từ các nơi về đây vì gần Atlanta và Gallaway Garden. Tiếc là lúc đó tôi chưa biết tiệm ăn anh Đạt, hi vọng dịp sau sẽ ghé thăm|.

  19. dangminhlien says:

    Cũng là 1 cách hy sinh đời bố, củng cố đời con, nhưng lương thiện, và tài giỏi.Khâm phục các cụ chứ biết CM gì hơn!

    • Hiệu Minh says:

      Phải công nhận nhiều ông bố bà mẹ thời bao cấp đã hy sinh vì gia đình rất nhiều. Cuộc sống bươn chải nơi xứ người không phải lúc nào cũng đơm hoa kết trái. Được may mắn như anh Trần Đạt thật là tuyệt vời.

  20. Bất Trị says:

    Xin chúc mừng cho gia đình Anh Trần Đạt. Ngày xưa Trần Ai Khoai Củ ở xứ thiên đường ( nơi đỉnh cao muôn trượng ) – Bây giờ Đạt Hỉ Cờ Tây ở xứ dẫy chết . Vì tương lai con em xin chia sẽ những vất vả khổ cực của Anh Trần Đạt.
    Xin chia sẽ cảm xúc khi đi xe xuyên bang của Gia đình Tổng Cua
    năm 2010 lần đầu được biết nước Mỹ , từ VN bay tới Tp Saint Antonio , Texas. ở đây có nơi tưởng niệm Lính tham gia chiến tranh Triêu tiên và Việt Nam. Từ dó di Dallas , và bay tới DC . ở đây đi tham quan Nhà Trắng có Bác Obama , tháp” Bút Chì “, bức tường tưởng niệm Lính Mỹ tham chiến tại Việt Nam và nhiều nơi như các Viện Bảo Tàng … sau đó được Anh bạn lai xe đưa đi Newyok thăm Tượng Nữ Thân Tự Do.quay về Virginia rồi đi xe đến Florida mừng Lể Giáng Sinh trên đường đi qua các địa danh Bác Cua đã nêu trên .20 ngaỳ ở đất nước dẫy chết tranh thủ đi tham quan , hiểu được bao nhiêu tốt bấy nhiêu và có quá nhiều cảm xúc , kinh ngạc, ngạc nhiên, thú vị , kinh hoàng và hoản loạn .. khi trở về việt nam , nhiều người hỏi bạn thấy Nước Mỹ thế nào ? chỉ trả lời rằng : Nước Mỹ luôn cho bạn cơ hội vậy bạn có nắm bắt và biến nó thành thời cơ của bạn hay không là nơi bạn và bạn co thành đạt hay không ? cũng là nơi bạn, Nước Mỹ không từ chối bạn. không biết diễn tả như thế nào chỉ biết là cố gắng hết sức đi cày để cho con minh co điều kiên du học ở Mỹ hoặc một nước dãy chết nào đó cũng được. Ôi con mình mới 9 tuổi , tuổi mình thì 4 bó rồi , ôi đường sao còn xa quá.
    Chúc mọi người trong Hang Cua Khỏe, vui và thành đạt.
    Btri

    • Hiệu Minh says:

      Anh mới 4 bó thì việc cho con hội nhập không có vấn đề gì lớn. Cứ nghĩ một ngày kia mình đưa con sang đó là sẽ được. Làm như thế nào thì có hàng ngàn cách. Cách như anh chị Trần Đạt cũng là một cách. Người lấy nick Bất Trị thì có lẽ không ai có thể lùi bước được anh :)

    • lyviet says:

      Cho con cái đi du học là điều tốt ,tôi cho là bác BTR đã chọn đúng hướng .Nói chuyện ra đi của giới bình dân .Tức là những người đã có tuổi ,hoặc ko thể du
      học vì học yếu hay ko có đủ điều kiện tiền bạc .Cho đến tận ngày hôm nay dòng
      người đi sang Châu Âu(nhất là Tây Âu)chưa hề giảm .Vừa rồi tôi cũng vừa gặp anh
      bạn cùng nhà máy hồi bên Tiệp .Anh về nước năm 1990 giờ lại quay lại trời Âu .Tôi nói với anh sao dại thế giờ này đi như thế là ko xong rồi .Mà tại sao ko cho con đi?
      Anh nói sợ con nó ko chịu được khổ như mình .Chúng tôi xúm lại bàn bạc ,tìm cách giúp anh .Tôi nói đi Anh là ko xong rồi bắt được là ngược ngay .Cuối cùng thống nhất tạm xin tị nạn ở Đức .Tôi sẽ tìm việc cho anh khi mùa vụ bắt đầu .Tôi cảm thấy chán ,buồn .Tôi nói chưa biết thế nào cả ,nói chung rất khó …Anh ứa nước mắt bảo “cố giúp anh nhá ,anh còn cả đống nợ”.Ừ ,có bác nào mà muốn đi sang Châu Âu tôi khuyên thật lòng là ở nhà vẫn hơn ,sang đây chỉ có thất vọng mà thôi .Hãy suy nghĩ kĩ trước khi bỏ cả đống tiền (từ 11000e-17000e)bằng ấy tiền nếu biết làm ăn ở VN vẫn cứ ngon lành .

  21. NôngDân says:

    + Hang Cua post lên những bài như thế này bọn mình thấy tủi cái thân phận không có số xuất ngoại. Ngày sưa thì không lý lịch có vấn đề, chỉ đủ điều kiện đi B thôi!. Bây giờ rễ ràng thì già rồi, lại không có tiền, khổ thế!

    • Hiệu Minh says:

      Thôi ta hãy cố gắng phấn đấu cho đời con cháu. Tôi cũng nghĩ cha tôi thuở như anh cũng thở dài cho số phận nông dân và cũng nghĩ khó mà đứa nào vượt qua được lũy tre làng. Nhưng cuối đời ông già nhìn thấy tương lai hơn, con cái không đi xa nhưng cũng thành đạt ở quê. Hy vọng thì sẽ được anh ạ.

  22. KTS Trần Thanh Vân says:

    Chủ hang Kua có ý đồ xấu, kích thích tính hiếu kỳ của mọi người.
    Hãy đợi đấy, hè năm tới nhé.

  23. Sóc says:

    Lácc lácb lậtth luồnb lườic
    Lưt liênnh liđ lóin loạing lững làml làb lonc lứcnh lắtm láqu.

    Xin giới thiệu một ngoại ngữ của Sóc và con Sóc , được gọi là mật mã của hai mẹ con,
    Bác nào dịch được cám ơn ạ

  24. Lão phu says:

    Khắp nước Mỹ, chẳng tìm đâu ra cái hàng rào!

    • xanghứng. says:

      Tội nghiệp nước Mỹ, thế thì họ lấy đâu ra cảm hứng mà sáng tác những bài thơ hay như “Cô hàng xóm” của cụ Nguyễn Bính !

      Chắc phải đề nghị chính phủ viện trợ không hoàn lại cho họ một ít tội phạm mà Việt Nam đang dư thừa.

      • TC Bình says:

        Phản đối. Đã bắt được tội phạm thì bắt nó vào tù, nó sẽ lao động tự nuôi lấy thân.
        Đàm phán thế nào để đảng CS Mỹ nó nhận tất tần tật đảng viên ưu tú về xây dựng tổ quốc Mỹ XHCN ấy. Thế là sẽ có vài triệu lá đơn xin đi diện DVUU. Thôi thì còn trơ lại quần chúng, rau cháo nuôi nhau qua ngày đoạn tháng. Khổ mấy cũng đành.
        Tất cả vì tinh thần quốc tế vô sản mà.

        Posted by 113.169.61.59 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
        This is added while posting a message to avoid misusing the service

  25. xanghứng. says:

    ביטע שיקן נייַ יאָר וויל צו איר משפּחה און אַלע אייערע פריינט אין די הייל ווי גוט ווי די
    .וועלט
    .דאנק ספּעציפיש השתדלות און אַרטיקלען

    • Xôi Thịt says:

      01000011 1111011100101 00100000 01110110 01101001 1111010111111 01110100 00100000 01110100 01101000 1111010111111 00100000 01110100 11110100 01101001 00100000 01110000 01101000 1111010100011 01101001 00100000 01100100 11111001 01101110 01100111 00100000 01110100 01101000 1111010110001 01101110 01100111 00100000 01000111 01101111 01101111 01100111 01101100 01100101 00100000 01101101 1111011011011 01101001 00100000 01100100 1111011001011 01100011 01101000 00100000 100010001 110110000 1111011100011 01100011 00100000 00111010 00101101 00101001

      • Lai Tran Mai says:

        Chủ hang thích mọi người dùng ngoại ngữ nhỉ. Nếu vậy thì mình cũng phải chiều thôi.
        การค้า Macon รัฐขนาดเล็กเกินไปของจีดีพีประมาณ $ 17,000 / คน / ปีขณะที่ 24.1% ของครัวเรือนหรือเทียบเท่าจาก 30.6% ของประชากรที่อาศัยอยู่ใต้เส้นความยากจน … ดีอัตราความยากจนสูงกว่าในประเทศเวียดนาม เวลาเชิญจองเวียดนามของคุณอยู่

        • xanghứng. says:

          Così il Vietnam è signore paradiso specifico !

        • Xôi Thịt says:

          Ông TC chắc chẳng thích đâu, mình thích thì cứ viết thôi :)

        • Lai Tran Mai says:

          Thì tôi thấy bác TC dùng cả hai thứ tiếng Ba Lan và Anh để trả lời bác Nguyen Nam Dinh và bác Xanghứng, Xôi Thịt đã làm theo mà. Tôi cực dốt ngoại ngữ nên rất ghét mỗi khi phải dùng tiếng nước ngoài, nhưng nhập gia tùy tục nên phải mượn bác Gúc dịch hộ đấy.

          Cụ Xôi Thịt viết thì tôi phải dùng thằng Binary-Code-Translator mới dịch được :-)

      • Lam dan says:

        Thầy trò bác XT lại đánh đố mọi người

    • Duc says:

      Bác nào giơ tay còm này của cụ XH thì dịch hộ em phát. Chả hiểu gì cả. :p

      • Lai Tran Mai says:

        Chờ mãi không thấy chủ nhà giỏi ngoại ngữ dịch hộ bác Duc (chắc chủ nhà đang tranh thủ sống gấp ở Macon để 28 này còn đi Richmon) nên tôi đành nhờ bác Gúc dịch hộ mấy đoạn trên, nếu sai, các bác đừng thumb down tôi mà cứ bác Gúc mà chửi hộ nhé:

        Bác Xang hứng đã viết:
        Xin vui lòng gửi lời chúc năm mới với gia đình và tất cả bạn bè của bạn trong hang cũng như các ở mọi nơi trên thế giới
        Cảm ơn nỗ lực cụ thể và tin nhắn

        Bác Xôi Thịt viết toàn số 0-1 thì dịch ra thế này:
        Cụ viết thế tôi phải dùng thằng Google mới dịch được :-)

        Bác Mai đã viết:
        GDP của Macon chỉ khoảng 17.000$/người/năm, còn 24.1% gia đình hay tương đương với 30.6% dân số còn sống dưới mức nghèo… Vậy thì tỷ lệ nghèo ở đây còn cao hơn ở Việt Nam, Bác Đạt nên bỏ quách Mỹ, về Việt Nam sống cho sướng.

        Bác Xanghung viết:
        Vì vậy, Việt Nam là thiên đường trên trái đất.

        Bác Nguyen Nam Dinh viết:
        Cảm ơn bạn tôi mô tả hình ảnh đẹp và những kỷ niệm tốt đẹp của năm tháng khó khăn ở Ba Lan. Đây là những món ăn (tinh thần ?) của chúng tôi.
        Trân trọng

        Và Bác Mai viết:
        Đường xá ở Mỹ đẹp và rộng mà bác HM cần đến 14 giờ lái xe cơ à; chắc lại giống tôi hay tranh thủ ghé thăm các cảnh đẹp dọc đường. Mùa hè cả gia đình tôi toàn về Việt Nam, hè 2013 cũng vậy, nên khó gặp bác ở đây. Nhưng nếu còn ở bên này lâu thì sẽ có hè tôi ở lại và sẽ mời gia đình bác sang thăm.

    • Lão phu says:

      Chúc kiểu này chắc chết trước khi hiểu!
      Lão Xôi Thịt lập tức biến thành cái vi xử lý để hiểu!
      upcodfogviucfgoi foudcdiufsdfg dcf[dsfidsfsdufd!

    • Lão phu says:

      Chúc kiểu này chắc chết trước khi hiểu!
      Bác Xôi Thịt phải lập tức biến thành cái vi xử lý của Intel để hiểu! Ghê quá!
      dfdh dfudsfh dfdfd dfdfd! fdsfhds;fod fdsdsapfd!

    • Lão phu says:

      Chúc kiểu này chắc chết trước khi hiểu!
      Bác Xôi Thịt phải biến thành con vi xử lý mới hiểu nổi!

    • Hiệu Minh says:

      DDoanj nayf thif cuis chaof oong Sang Huwng :roll:

  26. Hà Linh says:

    Hồng Hạnh chắc nhớ đời lần ghé qua Tokyo, đã mệt thì chớ lại còn phải theo cô HL đi tìm quán ăn ở dưới các tầng hầm ở nhà ga Trung tâm Tokyo. Khu mê lộ dưới lòng đất ga Tokyo vốn dĩ thay đổi thường xuyên, cô HL thì tậm tịt nhưng lại rất muốn để hai bố con thưởng thức cảm giác ngồi dưới lòng đất, trong khu phố ngầm nên cứ kéo hai bố con đi cho bằng được. Hồng Hạnh phải kêu lên” Bố ơi con đau chân lắm”! Nghĩ thương cháu quá!
    Anh Trần Đạt phải nói là một người chu đáo, tận tâm và rất tình cảm. Bôn ba nhiều mà vẫn giữ tính chân phác, hồn hậu.
    Em nghĩ ai được làm dâu hay rể nhà anh Đạt thì quá là may mắn!
    Chúc mừng gia đình anh Cua và chị Chung có chuyến đi tới một người bạn đọc rất tuyệt!

  27. Nguyen Nam Dinh says:

    Dziekuje za opiszanie. Piekne zdjecia i mile wspomnienia z trudnych latach w Polsce. To byly nasze czaszy.
    Z powazaniem
    Polak Nguyen

  28. Lai Tran Mai says:

    Bác Cua sướng nhỉ, được đi du lịch khắp nơi. Nhưng vì bác có tài viết Blog mới được như thế chứ bọn tôi chỉ nhìn qua ảnh mà thèm thôi. Chúc bác tiếp tục chuyến du lịch cuối năm vui vẻ và thuận lợi nhé.

    • Hiệu Minh says:

      Đang hy vọng hè tới sang chỗ bác Mai đấy :)

      • Lai Tran Mai says:

        Thấy hôm nay mọi người thích dùng ngoại ngữ thì tôi cũng dùng cho hòa nhịp:
        ເສັ້ນທາງງາມໃນອາເມລິກາແລະກວ້າງຂວາງທາງການແພດຕ້ອງການສູງເຖິງ 14 ຊົ່ວໂມງຂັບເກມ. ເຮັດໃຫ້ວິທີການຂອງແຕ່ລະແມ່ນເພື່ອໄປຢ້ຽມຢາມ.
        ທາງການແພດ HM ທີ່ນີ້. ແມ່ນມີ summer ຄົນໃນຄອບຄົວທັງຫມົດຂອງຂ້າພະເຈົ້າກັບຫວຽດນາມພຽງແຕ່ນັ້ນຍາກໃນການເບິ່ງຂອງທ່ານໃນທີ່ນີ້. ແຕ່ຂ້າພະເຈົ້າຈະມີ summer ໃນການຢູ່ບ່ອນນີ້ເພື່ອເຊື້ອເຊີນທ່ານຫມໍເພື່ອຫຼິ້ນ.

      • Tịt Tuốt says:

        あまりにもあなたの舞か、その!死刑囚を理解する!(Japanese)
        Dịch sang tiếng Việt: Còm bác Mai hay quá! hiểu chết liền!! ;)

        Tên nhà hàng nghe hay nhể: Xa-Ku-Ra. :P

        entry này đúng là thế giới phẳng: Giấc mơ “Việt” sau khi du học “Ba lan”, thành công trên đất “Mỹ”, nhờ thương hiệu Xa-Ku_Ra “Nhật”… :lol:

        Tịt Tuốt (đang đi tìm nàng Tép bị lạc vào Macon, xin nhấp chuột vào link sau để xem:
        Tép đi đâu rồi

        • Hiệu Minh says:

          Sao anh Tịt nỡ lấy trứng KD ra xơi tái thế này :?:

        • Kim Dung says:

          hi…hi..Tép đang bù đầu với công việc cuối năm đơi. Thấy các bác nói với nhau bằng nhiều thứ tiếng, mờ chả hỉu gì cả. Chúng mình nói với nhau bằng ngoại ngữ tịt- tép đi :D :roll:

          To@Cua: Lòng Tịt cũng giống lòng…Cua mờ ;)

        • Xôi Thịt says:

          Lòng tịt thì không rõ (nhưng mà tịt thì dễ bị táo) chứ lòng cua thì toàn là sán thôi, eo ơi.

        • Kim Dung says:

          Eo ôi! :D :P

        • Tịt Tuốt says:

          @Tép Riu: Chúng mình nói với nhau bằng ngoại ngữ tịt- tép đi

          Ngôn ngữ Tịt-Tép nè:

          Cuối năm bận tơi bời
          Rảnh một chút vào chơi
          Thấy toàn “lòng” với “sán”
          Tép kêu thầm “Êu ôi”
          Tưởng nàng gọi “tịt ơi”
          Vội vàng phi thân tới
          Tép mắng “đồ khỉ gió”
          Cái mặt anh ai mời?
          Tuy lòng Tịt tả tơi
          Vẫn nhớ môi em cười! :roll: :lol:

        • Kim Dung says:

          Tuy lòng Tịt tả tơi
          Vẫn nhớ môi em cười!
          ————–
          Hi…hi…ôi Tịt ôi
          Có ai dám mắng người
          Xuân sắp về tới nơi
          Hoa đào còn chưa nở
          Gió xuân đã dịu mời

          Mưa giăng đầy ngõ nhỏ
          Ta thêm một tuổi rồi
          Tóc bạc thêm một sợi
          Lời đẹp vẫn trên môi

          Ngôn ngữ đôi Tịt- Tép
          Là mắt liếc, môi cười :roll: :D

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3,436 other followers

%d bloggers like this: