Ở hai đầu nỗi nhớ!

Nhà báo Trần Đình Chính. Ảnh: KD gửi

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

Có một ca khúc, ngay khi lần đầu được nghe, lập tức, ca khúc đó trở thành nỗi ám ảnh với tôi, bởi những cung bậc quá da diết. Nhưng còn bởi nó có một số phận riêng.

Lần ấy, kết thúc một kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, cánh nhà báo được mời đi ăn (có cả hát karaoke). Thú thật, trong mối quan hệ giữa báo chí với các quan chức giáo dục, tôi luôn giữ khoảng cách vừa đủ gần, vừa đủ xa, lịch lãm và tôn trọng.

Giữa cuộc vui, một giọng hát cất lên: Có một không gian nào/ Đo chiều dài nỗi nhớ/ Có khoảng mênh mông nào/ Sâu thẳm hơn tình thương/ Ở đầu này nỗi nhớ/ Anh mơ về bên em/ Ngôi sao như xuống thấp/ Cho ta gần nhau hơn/ Đêm nghe tiếng mưa rơi/ Đếm mấy triệu hạt rồi/ Mà không vơi nỗi nhớ

Cả không gian như lặng đi. Giọng hát của một vị quan chức. Sâu lắng, chân thành. Những luyến láy của ca từ vừa đủ độ, vừa ngọt ngào, truyền cảm như một nghệ sĩ thực thụ, lại như kẻ …đang yêu. Ông dường như đang sống những giây phút thật nhất của con người mình. Không có vẻ mặt đạo mạo, thậm chí cau có cáu kỉnh. Không có cái động tác bút phê, vừa nghiêm cẩn, vừa lạnh lùng.

Cánh nhà báo ngạc nhiên, tấm tắc. Nghe ông hát, bỗng thấy cảm thông với ông, và thấy ông…dễ thương hơn.

Thế rồi, Ở hai đầu nỗi nhớ (nhạc: Phan Huỳnh Điểu) từ đó trở thành một trong những bài hát tôi yêu thích. Nhất là những đêm đông, nằm nghe mưa rơi…

Tiếng mưa lắc rắc trên mái hiên lành lạnh, trên lá cây buồn buồn, nhè nhẹ, âm thầm. Có lúc bỗng rào rạo như không ghìm nén nổi: Đêm nghe tiếng mưa rơi/ Đếm mấy triệu hạt rồi/ Mà không vơi nỗi nhớ….

Tiếng mưa ám ảnh vào tận trong mộng mị, trong phiêu lãng… Làm sao mà đếm được mấy triệu hạt mưa, mà đếm được cái vô hạn, vô cùng…

Nhưng bất ngờ nhất, là khi tôi biết rằng, bài thơ được phổ nhạc, lại là của Trần Hoài Thu, tên thật là Trần Đình Chính, một nhà báo, đồng nghiệp ở Báo Nhân Dân (cũ).

Trong mắt tôi, Chính là một người hướng nội, hơi lặng lẽ, khắc khổ, một “tuýp” người không dễ chia sẻ. Có nói chuyện, Chính cũng diễn đạt khô khan, ngắn gọn.

Tôi có nhóm bạn đồng nghiệp chơi với nhau khá thân. Nhưng lại không thân với Chính. Cùng cơ quan đấy, nhưng chúng tôi ít gặp nhau vì ai cũng bận rộn với mảng việc của mình. Có gặp, hai chị em chỉ mỉm cười, gật đầu. Cái gật đầu thiện cảm, chân thành. Duy nhất một lần, Chính bảo: Người đàn bà như chị, sao không sinh thêm một đứa con gái nữa nhỉ. Phí ghê!

Hai chị em cười giòn giã, sau câu trêu đùa…

Kim Dung và bè bạn. Ảnh: KD cung cấp.

Hóa ra, sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng quê gốc Chính là Ngọc Lũ (Hà Nam), mảnh đất của trống đồng Ngọc Lũ. Trong ký ức mình, cha của Chính, một người thợ may từng có cửa hàng may ở phố Huế, là người hiền lắm, dễ tính lắm. Đến nỗi có lần bà nội của Chính bảo: Bố mày mà là con gái thì chửa hoang không biết bao lần.

Chính cười khục khục khi kể tôi nghe vậy. Đôi mắt hơi xếch nghịch ngợm, tinh quái, khác hẳn lúc bình thường trầm tư, khi nào cũng như đang nghĩ ngợi một việc gì.

Những vần vũ của cuộc đời đã xô đẩy cha của Chính, một người từng có lúc làm Chủ tịch UBND xã Ngọc Lũ, những năm CMT8, trôi dạt lên Hà Nội mưu sinh, đẻ một lũ sáu đứa con mà Chính là đứa con thứ hai, nhưng là con trai trưởng.

Những ngày tháng của tuổi thơ trèo me, trèo sấu, bắt chim, bắt cá vụng dại, lêu lổng mọi ngóc ngách Hà Nội, ăn roi, ăn vọt của cha, rồi cũng qua. Chính trở thành anh lính Hà Nội vào tháng 9/1973, khi mới học lớp 10 (cũ) của Trường cấp 3 Trần Phú được mấy hôm. Bắt đầu cuộc đời mới.

Những trải nghiệm gian truân nhất của đời lính, là khi tháng 3/1974, Chính cùng đồng đội vào chiến trường… Cái khắc nghiệt và khốc liệt của chiến tranh, trước chỉ đọc trong trang sách học trò, trong các tác phẩm văn học, giờ nếm trải đến gan ruột trong trang đời. Sống cùng nó, ăn ngủ cùng nó …

Hỏi, kỷ niệm Chính nhớ nhất những năm tháng đời lính là gì? Chính bảo, đó là cái thời khắc gần cái chết nhất, trước ngày 30/4/1975. Buổi chiều 27/4 ấy, được bên trên thông báo có một đoàn xe phía đối phương đang chuẩn bị chạy qua đoạn Vĩnh Long và Cần Thơ. Chính và đồng đội phải chốt chặn tại quốc lộ 4, nằm trong đơn vị cối, đơn vị hỏa lực C12.

Loạt cối đầu tiên vừa bắn ra, lính bên kia nháo nhào nhảy xuống hai bên đường.

Hai bên vừa nhìn thấy nhau, bỗng Chính nghe thấy “cộc” một tiếng, tiếng nổ đầu nòng của một loại súng cối. Linh cảm và kinh nghiệm trận mạc cho biết nó sẽ nổ rất gần mình, Chính chỉ kịp nhào vào phía trong công sự thì đạn nổ.

Đất đá mù mịt, anh em ai cũng tưởng Chính “dính” rồi. Chiến tranh là vậy, cái sống cái chết đều mong manh, như sương khói. Đôi khi, Chính chỉ nhớ tới cái tiếng “cộc” lạnh tanh, khô khốc, và cả cái cảm giác rợn gáy.

Hai năm sau, chàng lính trẻ Hà Nội xuất ngũ. Số phận run rủi, Chính vào làm việc ở báo Nhân Dân. Thế nào mà anh chàng đang học nghề báo, lại được cơ quan cử trong đoàn cán bộ, nhân viên sang giúp báo bạn Campuchia.

Chính ở nơi này, tại Phnôm Pênh, anh gặp mối tình đầu của mình, gặp người con gái nhân vật chính của bài thơ.

Người thiếu nữ ấy có cái tên rất lạ, M.Đ- cái tên là sự kết hợp của hai loài hoa đẹp của Sài Gòn và Hà Nội mỗi khi xuân về. M.Đ. xinh xắn, vẻ xinh xắn của tuổi mới lớn, e lệ và quyến rũ. Đang là sinh viên Văn khoa SG, bị cuốn vào luồng gió mới, M.Đ. rời trường ĐH, tham gia hoạt động…

Thủ đô Phnôm Pênh ngày đó hoang vắng lắm nhưng vẫn giữ được vẻ kiêu sa. Những đường phố lớn đẹp đặc sắc bởi những ngôi biệt thự kiến trúc cổ Âu-Á đặc sắc, có thần rắn Naga hai đầu. Có những hồ nước, những rặng cây bằng lăng tím trầm tư, hay rặng cây trâm anh vàng rực rỡ.

Giữa vẻ mỹ lệ của thủ đô cổ kính, Chính đã gặp và bị M.Đ… hút hồn. Thanh xuân gặp thanh xuân. Lúc đó, Chính mới 22 tuổi, còn M.Đ 20. Trai HN, gái SG, cái gì phải đến đã đến.

Tình yêu dù kín đáo đến dường nào cũng khó giấu được. Nó cứ rờ rỡ như đôi mắt lay láy, như nụ cười mỉm con gái, bất chợt nhìn, bất chợt e thẹn. Đường phố Phnôm Pênh bỗng như thơ. Hay trong con mắt kẻ tình si, có gì mà không trở nên lộng lẫy?

Ngày nghỉ nào, Chính cũng lái chiếc Peugeot 304 đưa M.Đ. đi chơi khắp thành phố, vào chợ. Các bà, các má Campuchia cứ tấm tắc khen đẹp đôi quá. Tình yêu đầu ngọt ngào và say đắm. Lần đầu, Chính cảm nhận được thế nào là hạnh phúc. Đồng nghiệp, bạn bè biết chuyện, ai cũng vun vào cho chàng lính trẻ HN và cô sinh viên Văn khoa SG.

Thế nhưng, giống như những câu chuyện tình buồn, trong quấn quýt đã có mầm chia xa. Trong nụ cười đã có ngân ngấn lệ.

Cản ngại lớn nhất lại đến từ phía gia đình M.Đ. Sau chiến tranh, cả gia đình cô bỏ SG về Sông Bé sinh sống. Tình yêu đầu non nớt của đôi trẻ, mãnh liệt đấy, nhưng quá mong manh, đã không đủ sức vượt qua nổi núi cao, sông rộng của sự mặc cảm, định kiến … bên này, bên kia.

Chiến tranh đã tắt ngấm, nhưng chuyện hai phía, đắng cay thay, nó lại hiển hiện ở chuyện tình của đôi trẻ.

Còn Chính, tháng 4/1980, sau một năm rưỡi công tác ở nước bạn, Chính cũng được lệnh trở về HN.

Những gì đẹp đẽ nhất, êm ái nhất, với Chính lúc đó, dường như đã để lại ở Phnôm Pênh. Con đường trở về nước, háo hức mà cũng đầy dư vị khổ đau của sự hợp tan.

Những chiều HN, Chính bảo, ngắm nhìn phố xá, ngắm nhìn con gái HN thấy đẹp quá, nhưng ai ai cũng có đôi, chỉ riêng Chính một mình. Một mình nhớ, một mình thương, âm thầm, khổ sở…

Những đêm mưa HN sao dài thế. Không ngủ được, Chính nằm co ro, đếm tiếng mưa rơi, quay quắt với những kỷ niệm.

Một chiều, tình cờ Chính nghe tin bộ đội Việt Nam từ Campuchia rút về nước, trong đó có Binh đoàn Cửu Long. Nỗi nhớ những kỷ niệm chiến trường, nhớ M.Đ ập đến, da diết, tưởng phát khóc.

Trái tim đau bỗng nở hoa.

Chính viết liền một mạch. Bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ ra đời như thế: Có một không gian nào/ Đo chiều dài nỗi nhớ/ Có khoảng mênh mông nào/ Sâu thẳm hơn tình thương?/ Anh đang ở Pai Lin/ Rừng khộp khô trong nắng/ Thương em ngoài ấy lạnh/ Muốn gửi chút nắng rừng/ Chào Phnôm Pênh mến yêu/

Kim Dung và bè bạn. Ảnh: KD cung cấp.

Bài thơ ấy, Chính ký tên Trần Hoài Thu.

Chính nhớ quá những mùa thu, mùa thu Phnôm Pênh, mùa thu HN. Mùa thu của nhớ nhung, của dấu yêu, của tình đầu ngọt ngào, da diết… Sau này, Trần Hoài Thu cũng là tên đứa con gái đầu của Chính.

Khỏi phải nói, Chính sung sướng đến thế nào khi bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ mấy ngày sau đăng trang trọng trên báo. Cũng phải công bằng, bài thơ đăng lên được nhiều người biết, là khi được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc.

Có điều khi đó, Chính chưa biết. Năm 1988, đi công tác SG, vào chợ Bến Thành, qua cửa hàng băng đĩa, Chính bỗng sững người khi nghe giọng Bảo Yến cất lên, trầm ấm: Có một không gian nào/ Đo chiều dài nỗi nhớ…. Hóa ra, bài thơ của Chính đã được phổ nhạc tự lúc nào. Phải một lúc mới trấn tĩnh được…

Chính vào cửa hàng hỏi mua băng nhạc đó, tập hợp toàn bài hát của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu với tiêu đề Ở hai đầu nỗi nhớ. Rồi sau này, sau này nữa, Chính còn được nghe nhiều lần ca khúc ấy trong những hoàn cảnh khác nhau. Mỗi lần, là như sống lại cái cảm giác rất riêng của những kỷ niệm dấu yêu.

Ở tòa soạn, Chính là một đồng nghiệp cẩn trọng với nghề, một phẩm cách đáng quý của nghiệp cầm bút, giữa thời buổi nhiều chen lấn, chụp giật….

Nhưng thú thật, tôi cũng đã không dám hỏi sâu hơn về đời riêng của Chính, cũng không muốn hỏi kỹ hơn về M.Đ., người con gái năm xưa. Phận đàn bà, mười hai bến nước, biết bến nào đục, bến nào trong…Chính cũng đã có bến bờ riêng và gặp nhiều giông bão.

Thoáng chút, thấy đôi mắt của Chính buồn buồn, mà theo Chính, do quá khác nhau về những quan niệm giá trị. Sự khác nhau có thể hút nhau. Mà sự khác nhau, tiếc thay, đôi khi làm con người ta… xa nhau vĩnh viễn.

Chính cũng rất ngay thẳng khi bảo rằng: Trong chuyện chia tay, thì chắc chắn cả hai người cùng có lỗi. Chính đã ra khỏi ngôi nhà xây đẹp đẽ ấy, một cách rất đàn ông.

Giờ đây, cuộc đời như đang an bài với Chính. Anh đã có một gia đình khác, với người vợ trẻ cùng nghề mà khi đó, Chính bảo tôi: Chẳng bao giờ dám nghĩ tới vì cô ấy còn trẻ quá. Nhưng tình yêu là chuyện con tim, đâu phải chuyện tuổi tác?

Thơ xưa viết cho một người, giờ hát cho mọi người. Một nhạc sĩ tài danh đã viết như vậy. Có thể Chính cũng chỉ là tác giả- nhà thơ của một bài thơ. Nhưng quan trọng, đó chính là con tim đã cất lên, mà tiếng mưa rơi mới chỉ là khúc dạo đầu…, để rồi có hàng triệu con tim khác hòa ca.

Quan trọng hơn, Ở hai đầu nỗi nhớ, đã khiến cho rất nhiều con tim hiểu, rằng điều diệu kỳ nhất của tình yêu- có những cái tưởng là mất, hóa ra mới là mãi mãi. Phải không Chính?


——————–

PS. Khi sửa lại bài viết này để gửi đăng ở Hang Cua, tôi được biết Trần Đình Chính hiện đã phải nghỉ làm việc do sức khỏe quá kém. Anh bị mắc bệnh tiểu đường nặng, mắt mờ…

Bài viết xin được coi như một kỷ niệm đẹp với người bạn đồng nghiệp ở cơ quan cũ của tôi, mà tôi quý mến!

Tác giả: Kim Dung/Kỳ Duyên

Ở hai đầu…mùa Thu. Ảnh: HM

Sóng đôi. Ảnh: HM

About these ads

162 Responses to Ở hai đầu nỗi nhớ!

  1. hoang dung says:

    Kim Dung viet hay he.

  2. […] nhà báo Trần Đình Chính xin đọc bài Ở hai đầu nỗi nhớ của nhà báo Kim Dung (tại đây). Nếu quí vị không có nhu cầu mua bài thơ thì rất mong quí vị hãy cùng nhau […]

  3. Thành says:

    Đọc chị Kim Dung viết thấy ngọt ngào quá, mặc dù có cả những kỷ niệm buồn của nhân vật!

  4. […] nhà báo Trần Đình Chính xin đọc bài Ở hai đầu nỗi nhớ của nhà báo Kim Dung (tại đây). Nếu quí vị không có nhu cầu mua bài thơ thì rất mong quí vị hãy cùng nhau […]

  5. […] báo Trần Đình Chính xin đọc bài Ở hai đầu nỗi nhớ của nhà báo Kim Dung (tại đây). Nếu quí vị không có nhu cầu mua bài thơ thì rất mong quí vị hãy cùng nhau […]

  6. Tommy says:

    Đếm MẤY TRIỆU HẠT rồi…làm hỏng mất bài thơ hay.

  7. […] nhà báo Trần Đình Chính xin đọc bài Ở hai đầu nỗi nhớ của nhà báo Kim Dung (tại đây). Nếu quí vị không có nhu cầu mua bài thơ thì rất mong quí vị hãy cùng nhau […]

  8. 10nho5polo says:

    Kính gửi chị Kim Dung,

    Đọc bên blog của Bọ Lập mới sang đây đọc bài của chị viết về nhà báo TĐC. Thật hay và sâu sắc. Mong bác Chính sớm bình phục.

    Có 1 điều em thắc mắc trong bài viết của chị, ko biết chị có thể vui lòng giải thích được hay ko?

    Theo bài viết thì người yêu của bác Chính là MĐ (chắc là Mai Đào, pk chị?) người miền Nam. Thế và, vì nhớ người yêu quá khi hay tin đoàn chiến sỹ từ Phnom Pênh về nước, nên bác Chính mới viết bài thơ này.

    (trích)…”Một chiều, tình cờ Chính nghe tin bộ đội Việt Nam từ Campuchia rút về nước, trong đó có Binh đoàn Cửu Long. Nỗi nhớ những kỷ niệm chiến trường, nhớ M.Đ ập đến, da diết, tưởng phát khóc.

    Trái tim đau bỗng nở hoa.

    Chính viết liền một mạch. Bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ ra đời như thế”…(hết trích)

    Thế nhưng bài thơ có vẻ lại viết về nỗi nhớ mùa thu ngoài bắc (?!): “thương em ngoài ấy lạnh”

    Vậy là sao hả chị? Cô MĐ lúc ấy đang ở Phnom Pênh chuẩn bị về nước – bác Chính nhớ “kỷ niệm chiến trường” – nhưng lại viết:

    “Anh đang ở Pai Lin/ Rừng khộp khô trong nắng/ Thương em ngoài ấy lạnh/ Muốn gửi chút nắng rừng”.

    Vài dòng mạo muội. Nếu có gì ko phải, mong chị Kim Dung lượng thứ.

    Huy

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bạn đã đọc rất kỹ bài thơ này. Ko có gì là ngại đâu. Mình cũng đã phải hỏi Chính về chi tiết đó.

      Nó là thế này: Pai-lin là một địa điểm trên đường biên giới Campuchia – Thái Lan.

      Khi ở địa điểm đó, thì TĐC nhìn về VN, về SG, mảnh đất lớn lên của M.Đ, có thể coi như là “ngoài ấy”, cái khái niệm “ngoài” là so với vị trí mà Chính đang đứng.

      Còn vì sao lạnh? Chính bảo, ở SG, chỉ cần sau cơn mưa chiều, là người SG đã phải mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng. Lạnh theo nghĩa đó. Bản thân mình- KD- khi ở SG, do dân Bắc quen chịu lạnh, cũng rất ngạc nhiên nhìn thấy rất nhiều thiếu nữ, các bà, các mẹ người SG khoác thêm một chiếc áo mỏng, hoặc áo len hẳn hoi.

      Và một nghĩa thứ 3 nữa: Đó là cái lạnh của người con gái xa người yêu, ko có cánh tay người yêu- người con trai ôm choàng, ấm áp.

      Thơ bao giờ cũng có sự cảm. Vì nó là cảm xúc con tim mà. Bên cạnh cái cụ thể, logic, thì con tim yêu thường có những cái cảm xúc, liên tưởng, mơ mộng… Cái mà người thường có khi thấy vô lý, nhưng những người đang yêu thì có khi lại thấy đúng là như vậy. Hi…hi…

    • Bắp Cải says:

      Em cũng có cùng thắc mắc như thế ;)

  9. […] nhà báo Trần Đình Chính xin đọc bài Ở hai đầu nỗi nhớ của nhà báo Kim Dung (tại đây). Nếu quí vị không có nhu cầu mua bài thơ thì rất mong quí vị hãy cùng nhau […]

  10. […] là Trần Đình Chính (tức Trần Hoài Thu) tác giả bài thơ “Ở hai đầu nỗi nhớ”, được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu […]

  11. […] đọc còn nhớ entry về nhà báo, nhà thơ Trần Đình Chính có bài thơ nổi tiếng “Ở hai đầu nỗi nhớ”. Entry do chị Kim Dung viết được bạn đọc hưởng ứng nồng nhiệt, với gần […]

  12. Dũng_Ninh Thuận says:

    Ngày xưa nếu nghe lời Tuấn có khi bây giờ là người cùng CQ của chị KD rồi. Anh em biết nhau từ lúc Tuấn mới về công tác ở Bưu điện KH, lúc được ông Trực lôi ra HN phục vụ công cuộc phát triển ITN (in tơ nét) hắn bảo anh để vợ con lại đi cùng hắn ra trước ít năm rồi đoàn tụ sau. Mình có tý tự ty vì chả biết công nghệ là gì vì chuyên môn của mình là sổ sách, chứng từ, hạch toán, quyết toán và làm khó người khác. Chần chừ 1 tý đâm ra chết dí luôn.
    Hôm nào rảnh đẹp trời gom hết can đảm làm một bài ngắn kiểu phọt phẹt nhờ chị KD cho lên TVN thử 1 lần xem thế nào. Khg biết liệu chị KD có dám cho lên khg?!

    • Hiệu Minh says:

      Anh Dũng đưa chị KD không đăng thì gửi sang Cua Times đi. Bà con sẽ trả nhuận bàn phím bằng giơ ngón cái lên trời và tặng không nhiều comment. :roll:

  13. Dũng_Ninh Thuận says:

    Xin lỗi đã để TC, chị KD và ai đó hiểu lầm. Dũng_Ninh Thuận chỉ là công chức quèn, theo dõi nghị trường qua VTC trên PC trong phòng làm việc.

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…Công chức quèn thì sao chứ? Tất cả các Cua sĩ trong hang này, đều là công chức quèn đó thôi. Trừ Tổng Cua, có tí chức sắc được các Cua sĩ bầu đó :D :roll:

      Mong anh Dũng_Ninh Thuận luôn vào Hang để chia sẻ với mọi người, cho vui vẻ cuộc đời :D ;)

      • Trịnh Xuân Nguyên says:

        Đúng thế chị KD ạ, công chức mà quèn thì sao lại có hẳn một bộ luật (Luật Cán bộ, Công chức. Chỉ có mỗi dâu phẩy (,) mà 10 năm chúng ta mới phân biệt được Cán bộ Công chức). Chị cho em ”nổ” tý vì em vừa học xong lớp ”Chuyên viên chính”.
        Hôm nay em vừa gửi cho chị một email theo địa chỉ của chị và đang chờ hồi âm của chị. Nếu chị k nhận được mail thì em sẽ gửi lại. Email của em : nguyentrx@yahoo.com.vn

        • Kim Dung says:

          Chào TXN: Mấy ngày nay chị bận rộn quá, vì nhà đang sửa chữa, nâng cấp, để có ko gian dễ chịu, thoáng đãng, và sử dụng hợp lý hơn. Nên tối nay, vừa mới ăn cơm xong, hơi muộn. vừa ăn vừa nghe và xem truyền hình trực tiếp Idol VN, hi …hi..

          Đọc comm, chị lại vội mở email của VNN, chị nhận được rùi, em à. Để chị đọc đã nhé. Và sẽ sử dụng nếu thấy phù hợp với TVN. Em nói với bạn em như vậy hộ chị. Chị cảm ơn sự cộng tác của bạn í.

          Chúc mừng em đi học và “lên cấp” chuyên viên chính.

          Hi…hi…37 LĐH, trước đây khi VNN ở Bà Triệu, chị cũng thường ra mấy quán cafe gần đó. Toàn gặp dân KTS vào quán. Biết đâu gặp em ở đó nhiều lần mà ko biết :D :roll:

          Cảm ơn em đã chia sẽ.

        • Trịnh Xuân Nguyên says:

          E Cảm ơn chị nhiều ạ. Em vừa đọc bài ”Chính chủ, chính chuyên” của chị trên TuanVietnam. Sắp tới chắc sẽ đăng ở Cua Time. Vậy Tết năm nay nhà chị có nhà mới đẹp hơn rồi. Công nhận chị em Teen thật. Em sẽ thông tin ngay đến anh bạn em ạ.

  14. Tony Lam says:

    Hi tất cả mọi người.. Mình đọc blog nác Cua đã lâu, nhưng không comment. Nay nhân đọc bài của chị Kim Dung, xin được “ké” một bài thơ, gọi là kỷ niệm cho một chúc gì để nhớ… Cám ơn chị Kim Dung về bài viết..

    3 năm
    (Tony Lam)

    Em thoáng qua đời anh
    Như ngọn gió mong manh
    Thổi tung lớp bụi cũ
    Anh nhìn được chút xanh

    Ngày đầu ta bên nhau
    Cùng trên một chuyến tàu
    Anh, bờ vai gầy guộc
    Em lặng lẽ ngả đầu

    Ta cùng thi bước nhanh
    Em chẳng chịu nhường anh
    Anh hỏi: Mệt không nhỏ !
    Em cười,mắt long lanh

    Có những chiều mưa bay
    Anh đội mưa giăng đầy
    Chở em qua khắp ngõ
    Anh – Em, tay trong tay

    Tháng ngày ta bên nhau
    Hạnh phúc,và đớn đau
    Vẽ lên nhiều mộng ước
    Cho thời gian mai sau

    Rồi thời gian lặng trôi
    Anh về nơi xa xôi
    Em khóc đầy nước mắt
    Tình ta giờ 2 nơi

    Em tìm lại màu xanh
    Hòa nhịp sống xung quanh
    Xây dựng cuộc đời mới
    Với người không là anh

    Anh nơi xa xôi ấy
    Được tin,mừng biết mấy
    Nguyện cầu cho đời em
    Những tháng ngày bình yên

    Anh mong em…từ đây
    Hạnh phúc chấp cánh bay
    Bình yên về lối nhỏ
    Cùng tình yêu đong đầy

    T.L

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Tony Lam. Hang Cua nổi tiếng “toàn cầu” rùi đó. :D

      Hẳn đây cũng là Ở hai đầu nỗi nhớ, sâu sắc của anh Tony Lam. Mong anh Tony Lam luôn vào chia sẻ với các Cua sĩ.

      Niềm vui sẽ nhân đôi. Nỗi buồn sẽ chia nửa!

      • Tony Lam says:

        Cảm ơn chị Kim Dung. Không phải hai đầu nỗi nhớ mà là 2 nửa địa cầu, kẻ ở trên, người ở dưới.. Có câu: ” Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Còn bài thơ con cóc của mình hy vọng đời sẽ vui khi nghĩ tốt cho nhau. Cám ơn chị, bác Cua và nhiều còm sĩ khác… đã khơi gợi lên những điều tốt đẹp tưởng đã mất đi trong cuộc sống bộn bề này.

  15. Như Nguyệt says:

    Mình biết cái tên Kỳ Duyên qua những bài viết vô cùng sắc sảo như cả của một một chính khách, cứ tin chắc là của một nam nhi nào đó. Sau đó cứ tìm cái tác giả có tên này để đọc, mà cùng từ cái thời Trần Anh Tuấn có bài thơ tiễn biệt VNN thì phải.
    Sau này biết thêm là một nickname Kim Dung qua sự kiện Sông Tranh 2 ở hang Cua và sửng sốt khi đọc “Ở hai đầu nỗi nhớ” với phong cách hoàn toàn khác.
    Không hiểu sao một nữ nhi mà lắm tài thế nhỉ.
    Rất khâm phục, khâm phục một đấng Lang quân tài ba lắm mới xô đổ được cái thần tượng này….

    • Hiệu Minh says:

      Lang quân ấy là một lão 90, răng rụng gần hết. Các lão ấy ở đây ạ

      http://www.otofun.net/threads/354325-anh-cac-cu-gia

      • Như Nguyệt says:

        - Các cụ đã dạy: răng rụng tại máu, tóc bạc tại sâu…..và tình yêu thì không có tuổi tác – chính KD nói trong bài này…
        – Còn chuyện nhuận bút thì Ngư Nguyệt cám ơn lắm.Nhưng Như Nguyệt đề nghị thế này: xin gửi biếu anh Trần Đình CHính nhé, được không? bài thơ hay, gặp nhạc sĩ tài, và đặc biệt Người bình lại tài hơn. Thơ, Bài hát, Người bình nói hộ cho nỗi niềm của nhiêu người. Cám ơn chị Kim Dung trước.

        • Như Nguyệt says:

          À nhận ra rồi, cái lão 90 này chắc sinh ra, lớn lên ở Texzat, bái phục lần nữa .

        • Kim Dung says:

          Cảm ơn anh Như Nguyệt lần nữa. Thế thì KD sẽ nói với Tài vụ VNN chuyện này, và KD cũng đã dự định sẽ tìm để đến thăm TDC, chuyển quà của anh Ngô Thế Minh, quà của anh Như Nguyệt và quà của KD nữa.

          Cảm ơn các anh nhiều. TDC hẳn sẽ bị bất ngờ lắm. Đó cũng là niềm vui an ủi Chính những ngày buồn này.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn anh Như Nguyệt đã cổ vũ.

      Bài của anh tòa soạn đã chấm nhuận bút rùi đó. Chắc nay mai, tòa soạn sẽ hỏi số tài khoản để gửi anh NN à.

      Lang quân của KD lại do Tổng Cua giới thiệu, mai mối mà nên. Thế mới oái oăm! Tổng Cua mát tay phết. Chỉ trừ học trò Xôi thị là ông mối này bó tay. com

  16. Dũng says:

    Snags nay đọc bài này, giờ trong khi chờ QH giải lao trước khi vào chất vấn em Tiến – Y tế tranh thủ quay lại đọc lần nữa vẫn thấy hay. Chị Kim Dung viết giản dị nhưng chân tình. Tiếc là không có thêm phần nói về chị MĐ (chắc là Mai Đào) sau này cho tròn câu chuyện.
    Tôi cũng để ý hình như đây là 1 trong số các bài viết trên blog HM có nhiều người đọc nhất thì phải. Anh TC nhớ chia phần cho chị Kim Dung nhé.
    Mong sẽ được đọc nhiều bài viết hay của chị Kim Dung.
    Dũng_Ninh Thuận.

  17. Hà Linh says:

    Vào entry này, đọc bài viết,các comment thật đẹp, thật vui,đầy ý nghĩa nhân văn về tình yêu, tình đời…
    Cảm ơn chị anh Trần Đình Chính tác giả bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ và người nhạc sỹ phổ nhạc bài thơ…Cảm ơn chị Kim Dung, anh Cua…
    Em cầu mong ở nơi nào đó chị MĐ được khỏe và yên ấm…

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn em gái.
      Mới đây, có một tin vui: Tổng Cua email báo tin, anh Ngô thế Minh, bạn của TC, sau khi đọc bài, có nhờ TC chuyển cho Trần Đình Chính một món quà nhỏ: 100 USD.

      Chị cũng rất vui. Thế giới ảo, nhưng tình thật.(nguồn: Tổng Cua ). Thay mặt TĐC, KD xin cảm ơn anh Ngô thế Minh và Tổng Cua. Tin rằng Trần Đình Chính ko thể nghĩ rằng cái hạnh phúc nhiều khi

      Và cảm ơn cái tình của các Cua sĩ với Trần Đình Chính, tác giả bài thơ và với cả KD- “người ăn theo”. Hi…hi… :D :roll:

      • Hà Linh says:

        Nàng Tép không phải là ” người ăn theo” mà người diễn giải bài thơ và làm cho bài thơ thêm sâu trong tâm khảm bao người….đó là người bắc thêm một nhịp cầu chị à. Tất cả làm cho bài thơ thêm được một lần sống dậy trong trái tim bao người-một nghĩa cử đẹp.

        • Kim Dung says:

          Cảm ơn em gái. Chị cũng ấm áp rất nhiều, từ khi chị em mình có nhau, và chia sẻ mọi điều

  18. Sóc says:

    @ Duc

    Sáng nay Sóc để status yahoo là “Lòng cuồng điên vì nhớ, bao nhiêu ân tình nhớ nhung ngày đó….” ( Lời bài Hoài Niệm của Cung Tiến)
    Thế là bao nhiêu đứa ding ding hỏi nhớ ai ?
    Có ai biết là do ăn kiêng khổ quá, giờ Sóc nhớ beefsteak và chim quay muốn chết.
    Thứ 6 y lịch nhé. Vẫn quán ông Lợi nha.

  19. Hiệu Minh says:

    Bà con bàn chuyện yêu đương rôm rả thật. “Ở hai đầu nỗi nhớ” được bao nhiêu bài thơ họa lại. Mà sao bà con không bình “Ở một…đầu nỗi nhớ” cho vui nhỉ.

  20. xanghứng. says:

    Thời sơ khai, nhân loại chưa tiến hóa, nỗi nhớ có hai đầu.
    Ngày nay, quá trình tiến hóa đã tới mức hoàn thiện, lãnh đạo vẫn còn hai đầu, ngoài công dụng để ăn và…, còn lại để trang trí là chính !

    • Tịt mù says:

      :lol::lol::lol: đọc qua tưởng một đầu để ăn, một đầu để duy trì nòi giống chứ :lol:

  21. Tịt mù says:

    Thời xưa tình yêu thật đẹp bác KD nhỉ, lắng đọng và sâu thẳm, có lẽ nó bị dồn nén quá nhiều, vì điều kiện thời đó và những lý tưởng khác nữa, chả bù cho bây giờ, cái gì cũng nháp cũng thử, thay người như thay áo.
    Tịt mù “ghen” với Bác Chính đấy, không dễ để có một người bạn hiểu và viết về mình cảm động đến như vậy, cầu chúc Bác có sức khỏe và kiên trì với cái bệnh quái quỷ này.
    Bravo Bác KD :lol:

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Tịt Mù. Bác KD ko thân với Chính, nhưng quý nhau, hiểu được giá trị và phẩm cách sống của mỗi người.

      Tình yêu, Tịt Mù có biết phải làm sao cho bền lâu, và biết trân quý nhau ko? Phải biết sống cho nhau, và biết “làm bạn” của nhau. Cái “làm bạn” nó quan trọng lắm.

      Thế nên người ta thường nói tri kỷ là vậy!
      Thời nào cũng có Tình yêu đẹp, Tịt Mù à. Chỉ có điều, ta có gặp được nó hay ko thôi. :D

      • Tịt mù says:

        “Thời nào cũng có tình yêu đẹp” Cám ơn Bác đã an ủi, nhưng có điều bây giờ nó chết đứ đừ trước khi kịp đẹp Bác ạ.
        Còn “bền lâu” thì cháu đang cố gắng, dù biết là khó khăn. Cứ nhìn Thầy Tịt và Bác Tép học hỏi là được rồi. Mà có khi cả đời cháu chưa chắc có một người tri kỷ :cry:

      • Tịt Tuốt says:

        Yêu là bạn chỉ văn chương.
        Còn yêu thực tế nên thường…cãi nhau!
        Mỗi ngày cãi một vài câu.
        Chất chồng năm tháng…bạc đầu vẫn yêu ! hì hì :roll: :lol:

        • Tịt mù says:

          Ặc…
          Thầy ơi đừng có xúi liều
          Cãi nhau nó giận là tiêu táng mình
          Thôi đành yên phận làm thinh
          Vâng vâng, dạ dạ, chung tình sánh đôi. :lol:

        • Kim Dung says:

          Thế là tri kỷ nửa vời
          Yêu mà ko cãi thì thôi, còn gì :D
          Cãi xong mới lại thầm thì
          Chúng mình tri kỷ, ta thì nên cãi nhau

        • Tịt Tuốt says:

          Chuyện tình già Tịt-Tép:

          Tép mặc gì, Tịt cũng khen đẹp.
          Tép viết gì, Tịt cũng khen tài.

          Tịt nói gì, Tép cũng khen “ruyên”
          Tịt mần thơ, Tép luôn khen hay

          Khen nhau, khen suốt cả ngày.
          Lấy đâu còn phút để mà cãi nhau… hị hị :roll: :lol:

  22. Minh Thu says:

    Nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu đã có nhiều sáng tác phổ thơ rất thành công như Bóng cây Ko nia, Hành khúc ngày và đêm, Nhớ, Thơ tình cuối mùa Thu, Thuyền và biển, Ở hai đầu nỗi nhớ…. Mỗi bài thơ lại là những câu chuyện tình cộng với giai điệu đầy cảm xúc nên đã trở thành những bài hát được vang lên mãi qua thế kỷ. Lần đầu tiên em được biết đằng sau bài hát ” Ở hai đầu nỗi nhớ” là chuyện tình dang dở của anh Chính, đồng nghiệp của chị Kim Dung. Và khi biết câu chuyện này rồi nghe lại bài hát như hay hơn vì thấy được cái ” hồn” của ca khúc.
    Chắc bài viết này của chị cũng làm nhiều người nhớ lại, thổn thức với mối tình đầu của mình. Em biết khen là thừa và khen mấy cũng ko bằng lời bác Tịt dành cho chị nhưng vẫn phải thốt lên rằng tài văn thơ của chị giúp cho mọi người cảm nhận được cái đẹp của cuộc sống rất nhiều, nhất là chúng ta đang phải sống trong XH dễ stress như thế này. Em cám ơn chị!

    • Tịt mù says:

      Đồng ý với Bác VA. Nhưng bổ sung thêm giọng hát của… Bảo Yến, nghe muốn rụng rún. :lol:

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn em Minh Thu. Cái tên này hẳn cũng gắn với Mùa thu trong sáng, với kỷ niệm ko dễ quên đây :D

      Khi biết tác giả bài hát chị vốn rất yêu thích là TĐC, chị bỗng nhìn thấy Chính đẹp lên hơn biết bao nhiêu, quý Chính hơn nhiều. Nhất là Chính lại từng là một người lính.

      Phan Huỳnh Điểu là một nhạc sĩ già, mà tâm hồn, con tim ông trẻ đến mức chị kinh ngạc. Tình yêu ko có tuổi là vậy.

      Và chị, dù cuộc đời từng nhiều sóng gió, nhưng chị phải cảm ơn Tình yêu đã đem đến cho chị những hạnh ngộ tuyệt vời…

  23. Dũng says:

    Chị Kim Dung – Người đẹp, Văn hay. Chị là nhà báo tư duy thông tân nhưng có những bài viết nội cảm hay. Bài viết về bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ và tác giả Hoài Thu (Trần đình Chính) nhưng chưa đựng biết bao tình cảm của người lính. Tôi tin ai đã từng là lính đều xúc đọng khi đọc bài viết của chị và có chia sẻ cảm thông với Hoài Thu. Thay cho lời cảm ơn, nhân danh một người lính tôi xin tặng chị mấy câu thơ hay cũng của một người lính – đồng đội tôi – nhà thơ Phạm Sỹ Sáu:
    … Mai mầy về với người yêu trong tay
    Hãy hôn giùm tao những nụ hôn đời lính
    Hãy nói giùm tao trong phút giây trầm tĩnh
    Rằng: cảm ơn nàng đã yêu lính biên cương
    Gặp cô gái nào mầy thấy dễ thương
    Hãy chào giùm tao nụ cười mong nhớ
    Mầy đã trải qua những đêm nằm trăn trở
    Cái riêng trong lòng đã chia sẻ cho nhau

    Vết thương nào không quằn quại cơn đau
    Lại mơ thấy đôi tay mềm chăm sóc
    Tụi mình con trai lúc lòng chùng, chực khóc
    Đâu phải yếu mềm khi vuốt mắt bạn thân.

    Mai mày về đi dưới phố cây xanh
    Nếu gặp nắng đừng đưa tay che vội
    Hãy nhớ tụi tao trầm mình trong nắng đội
    Khát dòng sông như khát thuở thanh bình
    Phố lên đèn, ánh điện sáng lung linh
    Có nhớ tụi tao bên này đêm – bóng – tối
    Mấy tháng ròng giọt dầu hôi không biết tới
    Nên rất trẻ thơ muốn trăng sáng bốn tuần.

    Gửi chị lời chào thương mến.
    Cám ơn anh Hiệu Minh.
    Dũng_Ninh Thuận.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Người lính đã đọc và chia sẻ bài viết. Tôi gọi anh Dũng bằng cái tên đẹp đẽ ấy, bởi tôi cũng có những người bạn tôi rất yêu quý là đồng đội của anh. Trần Đình Chính đọc được những dòng này, hẳn Chính sẽ thật hạnh phúc.

      Chúc Người lính luôn chân cứng đá mềm.

  24. Tịt mù says:

    Thương cho thời Bác Chính
    Không cellphone, webcam
    Làm cách chia Bắc – Nam
    Ở hai đầu nỗi nhớ (1)

    Thời của Chị Hà Linh
    Yêu là không biên giới
    Ngập ngừng và bối rối
    Anata aitai (2)

    Thời của Sóc và Voi
    Tình yêu và nỗi nhớ
    Ở hai đầu… đôi đũa (3)
    Tìm bao tử đi qua

    Saigon đang nhớ Hà Nội đây, nhớ da diết.

    (1) lụm ở trển xuống.
    (2) I miss you
    (3) không nên rủ nàng đi ăn khuya… vì nhiều lý do. :lol:

    • Kim Dung says:

      :D :D :D

    • Hà Linh says:

      Thế còn thời của Tịt Mù là sao hả em?

      Tình của thời Tịt Mù
      Ly cà phê bốc khói
      Tịt nhìn nàng bối rối
      Nàng nhin Tịt bâng khuâng
      ” Tình yêu của chúng mình
      Hương cà phê thơm ngát!”…
      Để mai mua chứng khoán
      Trúng thật nhiều em vui..
      Tịt thề với lòng mình
      Nhất định sẽ tính đúng…

      ( hihihihi)

      • Tịt mù says:

        Ẹc, Chị làm thơ hay rứa :lol:
        Với type người lãng… nhách như em thì thời nào cũng vậy chị ạ, chỉ bâng quơ nhớ nhớ quên quên vậy thôi.
        Đàn bà, người nào cũng như người nấy
        Ta nhủ lòng thôi hãy quên em
        Đàn bà, không người nào giống như người nấy
        Nên suốt đời ta nhớ nhớ quên quên.

  25. Người nhà quê says:

    Kim Dung có một bài viết thật hay về đồng nghiệp. Lời văn thật chân thành, dịu dàng và rung động trái tim. Chúc mừng người bạn đời của K.D đã gặp được một bạn đời có trái tim nhân hậu và tâm hồn cao cả . Cầu chúc KD và gia đình luôn an lành và hạnh phúc. Mong được đọc
    nhiều bài văn hay của bạn.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Người nhà quê đã chia sẻ. Ko có ấm áp nào ko phải trải qua gió bão bác à. Biết hài lòng với hoàn cảnh của mình, cũng là một điều cần thiết và khiến ta an bình trong tâm hồn, bác nhỉ?

      • Người nhà quê says:

        Đúng thế KD à! Nếu ai đó chưa từng trải qua đau khổ đã chắc gì biết hết giá trị của hạnh phúc?Người Nhà Quê cũng luôn nhớ câu:”Thấy đủ thì tâm hồn luôn sảng khoái; không tranh cạnh thì lúc nào trí óc cũng thấy thảnh thơi ”mà! (Tri túc tâm thường lạc; vô tranh trí tất nhàn!)

  26. Duc says:

    Một chiều ngược gió (Bùi Sim Sim)

    Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
    Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
    Ngược lòng mình tìm về nông nổi
    Lãng du đi vô định cánh chim trời

    Em ngược thời gian, em ngược không gian
    Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
    Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
    Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

    Mang bao điều em muốn nói cùng anh
    Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
    Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
    Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

    Em trở về im lặng của đêm
    Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
    Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
    Riêng chiều này – em biết, một mình em…

    Hình như em copy bài này lên đây một lần rồi nhưng vẫn muốn post tiếp. Lúc nhớ người ta quá thì các bác làm gì?

    • Voi lang thang một mình, chị Duc ạ. Lang thang chán mà vẫn chưa hết nhớ thì quay qua quay lại “mắt đảo lạc rang” để tìm xem chỗ nào có mía và chuối! :-)

      • Tịt mù says:

        “Gió chi gió mát sau lưng
        Dạ chi dạ nhớ người dưng thía này” :cry:
        Đi một mình sẽ có ngày
        Mắt rang đảo lạc sụp ngay xuống cầu.

        • TC Bình says:

          Tịt mù phục kích đã lâu.:)
          Nhanh hơn chim cắt bắc cầu bế lên.
          NgaVoi cứ giả vờ rên.
          Tịt mù sung sướng ngồi bên thầm thì.

          Em đi mua bán thứ chi ?
          Mua bồ chính chủ anh thì bán ngay.
          Anh đang rao bán hổm rày.
          Đêm qua mơ thấy hôm nay gặp người.

          Anh nay mới nhỉnh ba mươi.
          Xem chừng rất hạp tạng người như em.
          NgaVoi được thể càng rên:
          “Bán mua chi, ai cần tiền.
          Anh đem cuộc sống mà đền em cơ”.

          Tịt mù giả bộ ngó lơ.
          Âm mưu rút ván không ngờ thành công:)

        • Tịt mù says:

          Ứ chơi với Bác TC Bình
          Làm thơ câu cú thấy mà kinh
          Lại còn bồ bịch, mua với bán
          Làm buồn cho thế thái nhân tình :sad:

        • Tịt Tuốt says:

          Từ kim cổ tới thiên thu
          Hôm nay mới thấy gã Mù bế Voi
          Chẳng thà sống kiếp lẻ loi
          Bồng bế kiểu đó te toi thân (Tịt) Mù… :roll:

          Yêu sao khổ thế Mù ơi! :lol:

        • TC Bình says:

          Lão Tập tham cái đầu heo.
          Làm thơ mai mối cáp kèo Mù-Voi.
          Không công lại bị nặng lời :)
          Thôi thì mặc xác kệ đời Vòi-Mu :)

    • TC Bình says:

      Em ngược đường, cảnh sát thổi lại ngay.
      Biên bản lăm le, phen này lãnh đủ.
      Đã ngược đường, lại xe không chính chủ.
      Anh mang tiền lại gấp để em vay.

      Anh ngược thời gian, anh ngược không gian.
      Ngược đời thường, sâu xa nguồn lý lịch.
      Ta yêu nhau lấy gì làm chứng tích.
      Bằng cớ nào chính chủ của riêng nhau.

      Mang bao điều anh muốn nói cùng em.
      Chợt sững lại trước hàng ngàn dấu hỏi.
      Anh và em phải chăng là chính chủ ?
      Thôi tiền anh, anh thủ kỹ anh xài.

      Chân thành xin lỗi nhà thơ Bùi Sim Sim và nàng Duc.

      • Duc says:

        Bác TC Bình này hay nhỉ? Em đang nhớ nhung người ta thì bác lại lôi mấy anh chính chủ vào đây. Bác quên thì em nhắc bác nhớ là hôm trước bác XH ko đi xe chính chủ (mượn xe của tiger nhà bác ấy) mà mấy chú cảnh sát có tuýt còi gì đâu. Gặp em là các chú ấy mất điện ngay. :D :D

        • Kim Dung says:

          Duc phải cảm ơn bác TC Binh mới phải. Vì bác í biết em đang nhớ và đang cần “chính chủ” :D :roll:

        • TC Bình says:

          Thông cảm mà Duc.
          Lão đang lo chở vợ chính chủ đi làm giấy xe không chính chủ nên bức xúc quá.
          Phải chi được chở vợ không chính chủ bằng xe chính chủ thì…sướng gấp đôi lão XH :)

    • Lê Văn says:

      Thì đi mà kiếm cái lá Vông khác chứ còn làm gì nữa !Cái anh bạn Duc cứ giả vờ …

  27. Kim Dung says:

    Cảm ơn Nhíp ảnh gia Tổng Cua đã đăng hai bức ảnh đẹp tuyệt diệu về mùa thu. Và những clip Ở hai đầu nỗi nhớ thật hay.
    ————-

    Ở hai đầu mùa Thu
    Nàng và chàng cùng nhớ
    Lá vàng bay một thuở
    Tóc xanh đã bạc rồi

    Chỉ con tim bồi hồi
    Thời gian trôi một nửa
    Nửa kia của ngày xưa
    Nửa này thì rực rỡ

    Tình cứ xanh muôn thuở :D :roll:

    • Tịt Tuốt says:

      Lúc mới đọc bài viết, lão Tịt nghĩ lộn là Tép Riu viết về bài thơ “Giữa hai chiều thương nhớ”, đọc xong mới thấy không phải. Bài thơ ấy cũng hay hay, thích nhất là đoạn đầu, post lên đây cho nàng Tép nhé! :roll: :oops:

      Giữa hai chiều thương nhớ!

      Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
      Chưa đủ quên để thành xa lạ
      Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
      Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia.

      Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
      Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
      Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
      Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh.

      Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
      Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
      Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
      Em nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên …
      Trần Đình Thu

      • Kim Dung says:

        Hi…hi…Giữa hai chiều thương nhớ của Trần Đình Thu cũng nổi tiếng đó, Lão Tịt à:

        Tép Riu nhớ trước đây, có dạo Lão Tịt cũng đã dẫn chứng 4 câu thơ đầu đó.
        ——————————
        Giữa hai chiều thương nhớ của Hang Cua
        Tịt ám ảnh như cầu vồng bẩy sắc
        Tép bỡ ngỡ trước comment có thật
        Hoa cúc vàng cứ nở giữa chiều mưa :D :roll:

  28. 3CANG says:

    @KD:
    1. Tôi có một người bạn, nói là có người anh ruột là Trần Đình Chính, nhiếp ảnh gia, cũng làm ở báo ND, tuổi chắc chắn lớn hơn Chính trong bài của KD (xấp xỉ 70 rồi). Không biết thực tế có phải vậy không?
    2. Cầu chúc cho Chính trong bài của KD mau chóng khỏi bệnh.
    3. HL khen chị Tép nhiều làm anh Tịt lạc nở mũi.

    • Kim Dung says:

      KD ko biết bác 3CANG à. Nhưng nhiếp ảnh gia cỡ 70 tuổi ở báo ND ko có ai tên là TĐC. Hoặc bác ý lấy tên khác, mà KD ko biết chăng

      Hi…hi..Chị em nhà KD và HL hay khen nhau, bênh nhau lắm. Lọt sàng xuống nia, đi đâu mờ thiệt! HL nhể? :P

    • Hà Linh says:

      Anh 3CANG, có lẽ nếu anh được biết nhiều về chị Kim Dung hơn là một nữ nhà báo viết báo thẳng thắn, cương trực, người viết tùy bút, tản văn rất hay chứ nếu anh mà biết hơn thì anh sẽ không bao giờ nói” HL khen chị Tép” đâu, em không khen, em chỉ nói sự thật.

  29. 3CANG says:

    ĐẦU TUẦN ĐÃ YÊU

    Ở hai đầu đều nhớ
    Tịt Tép là một mớ
    Tịt thèm nghe Tép thở
    Tép xờ toàn thấy thớ.

    Sao lại là sông La
    Chòng chành chở tình ta
    Sao chỉ là đêm mơ
    Làm thổn thức Tập ta.

    Thơ tình Xôi Thịt xào
    Vần ý thật ngọt ngào
    Giữa hai đầu bị nhớ
    Sóc ngó nhìn xuyến xao…

    Duc trong sáng không mơi,
    “Thiếp Hà Nội mấy đời”.
    Xang Hứng khen thơm ngát
    Và thầm thì “Duc ơi!”

    Hà Linh thích tình yêu
    Sóc là thày tình yêu
    Làm Xôi Thịt bị ế
    Sóc phải đền tình yêu.

    Đầu tuần định làm thinh
    Nhưng lão cua “đầu đinh”
    Cho đăng bài của Tép
    Thế là phải xuất tình.

    Khà… khà…
    Chúc mọi người vui vẻ cả tuần.

    • Kim Dung says:

      Đề nghị các nàng đáp lễ bác 3CANG đi nhá!

      Đầu tuần định làm thinh
      Nhưng lão cua “đầu đinh”
      Cho đăng bài của Tép
      Thế là phải xuất tình.
      ———–
      Tình ơi sao chẳng là tình
      Cho ta được nhớ, cho mình được yêu
      Chân nam bước đá chân siêu
      Say say như kẻ phiêu diêu giữa dòng

      (Tép Riu)

    • Tịt Tuốt says:

      @KD:Đề nghị các nàng đáp lễ bác 3CANG đi nhá!

      Lão 3Cang này chơi chữ kinh lắm! Câu cuối đúng ra là “Thế là phải xuất tinh”, lão í nói trớ chữ “tinh” thành chữ “tình”. Bái phục lão.

      Chị em đáp lễ anh 3Cang đây:

      Thơ anh viết thật là bay
      bướm em mong đợi từng ngày từng đêm!
      he..he :roll: :roll:

  30. Sóc says:

    Tem mà không còm là bị phạt.

    Nỗi nhớ…luôn thật sự là nỗi thống khổ cho những kẻ đang yêu, và những kẻ hết được yêu hay những kẻ không thể yêu nhau vì A, B, C nào đó.

    Hết còm.
    Một bài nữa, nhạc rất vui tai nhưng thật ra nhớ thương, nhớ thương kinh khủng.

    Người xinh xinh dáng đi nhẹ nhàng.
    Nhìn xa xa phất phơ chéo áo.
    Nhìn chéo áo trước gió phất phơ
    Giống in, giống in, giống in hình dáng người yêu

    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Ao-Ba-Ba-Khanh-Duy/IW60D67O.html

    • Kim Dung says:

      Đáp số cho cả ba trường hợp. Đúng vậy, tuy điều kiện khác nhau

      Những nỗi nhớ bởi hết được yêu thì đúng là đau khổ nhất. :D

    • Tịt mù says:

      “nhớ thương kinh khủng” là nhớ thương làm sao :?:
      nhớ kiểu này chả ai dám yêu :lol:

  31. KTS Trần Thanh Vân says:

    Có người nói “Già rồi mà vẫn lãng mạn”
    Có người cải chính “Già rôi mới hiểu thế nào là lãng mạn”.

    Đố bạn, Câu nào đúng? Câu nào sai?

    • 3CANG says:

      Câu sau đúng hơn, bác Vân à.

      • Kim Dung says:

        Nếu đúng cả hai thì sao đ/c 3CANG?
        Câu đầu là tính cách, là bản tính. Câu sau là sự trải nghiệm!

        • 3CANG says:

          Tép Rỉu Tép Riu
          Hãy tạm ngừng iu
          Đọc cho kỹ đã
          Ha ha.

        • Tịt Tuốt says:

          Nhất trí cao với nàng Tép! Tịt xin được nhìn…cùng một hướng với nàng! hị hị :roll: (chỉ thắc mắc, nếu hai người yêu nhau mờ lúc nào cũng nhìn cùng một hướng, thì làm sao…hôn nhau nhể??? :roll: )

          Ngoài câu trên: Già rồi mà vẫn lãng mạn, Còn có nhiều câu về…già khác nữa, như là: Yamaha (Già mà ham), già rồi mà còn…cà chớn…v.v.. Mấy câu này giành cho lão….3Tịt. hì hì :roll: :lol:

  32. hoian says:

    Đọc xong cảm thấy nhớ day dứt, đã năm bốn mùa lá rụng, tình yêu đầu đời thật đẹp , thật tươi..”Tìm đâu, những ngày thơ ấu xưa, tìm đâu những ngày xinh như mộng, tìm đâu, biết tìm đâu bây giờ….
    Lòng tràn đầy cảm xúc, cảm ơn bác KD

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Hoian đã chía sẻ. Hay Hoian tìm ở…Hang Cua :D :P .

      Chúc hoian luôn vui và may mắn nhé!

  33. Vũ Tuấn says:

    Với cái đà phát triển như thế này , Hang Cua sắp tổ chức bình và lẩy … Kiều

  34. Nhu Nguyen says:

    Kính gởi chị KD.

    Đọc bài viết khá cảm động này thấy tâm trạng như chùn xuống, cảm ơn chị về bài này mà tôi biết thêm về một chuyện tình,chuyện đời của nhà báo và là đồng nghiệp của chị.

    Đây là bài nhạc mà tôi cũng rất thích nghe,rất tiếc lại không để ý đến tác giả bài thơ và không tìm hiểu,dù đọc và nghe khá nhiều của nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu. Thiếu sót lớn.

    Gởi lời chúc sức khỏe và may mắn đến anh Chính và gia đình.
    Chúc chị KD và gia đình sức khỏe.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Nhu Nguyen và chúc Nhu Nguyen luôn an lành, hạnh phúc
      Trần Đình Chính đã lâu mình ko gặp. Nhưng nếu Chính biết được có bài này, hẳn Chính sẽ ấm lòng biết bao.

      Mình cũng mong cho Chính có thể vượt qua những thách thức của bệnh tật. Mong Chính luôn hạnh phúc

  35. Hà Linh says:

    Một bài viết thật giàu cảm xúc và đầy cảm thông với một cuộc đời/một tình yêu và những cuộc đời/những tình yêu. Những số phận, những tình yêu và những cuộc đời gắn liền với những chặng đường, những nỗi niềm của đất nước…Tình yêu của một con người không thôi đã đủ những mong manh, bất trắc..khi ở trong một đất nước, một thời kỳ lịch sử có nhiều biến động khôn lường thì tình yêu của con người lại càng mong manh hơn. Những cuộc chia xa không trông đợi để lại những day dứt khôn nguôi cả một đời người…Nếu một ngày nào đó đôi mắt ta nhìn được những gì trong không gian trong veo kia thì biết đâu lại là vô số những lời nhẵn gửi, những nỗi niềm của bao con người từng gặp nhau trong đời, yêu nhau nhưng không thể đến được bên nhau, họ gửi vào trời cao, đất rộng những nỗi niềm…
    Ai đó nói, mỗi con người như một cuốn sách…Mỗi người đi qua chắc sẽ không đọng lại ấn tượng gì nhiều, nhưng biết đâu có một ngày khi được trò chuyện, được biết chút tâm tư của họ thì sẽ như những trang sách mở ra với những tình huống, những điều thật đặc biệt..Như người đồng nghiệp lặng lẽ của chị Kim Dung với câu chuyện tình yêu, với bài thơ tình yêu” viết cho một người, hát cho muôn người”…
    Cầu mong người làm thơ “cho một người”, mà nói hộ lòng “bao người” sẽ được may mắn về sức khỏe.
    Chị Kim Dung, đọc bài này thật cảm động, muốn được ở Hà Nội, muốn được ngồi bên chị ngắm mưa rơi và lặng lẽ …

    • Lai Tran Mai says:

      Đồng cảm với hai chị Kim Dung, Hà Linh về bài viết rất tình cảm này. Những người sống hướng nội, lặng lẽ, khắc khổ, không dễ chia sẻ thường như thế. Họ thầm lặng tích lũy trong đầu nhiều thứ để rồi chỉ một lần lóa sáng nhưng lại được lưu danh mãi mãi; khác hẳn với đa phần các thùng rỗng lúc nào cũng kêu và cố kêu thật to để rồi sau đó chẳng ai nhớ họ đã kêu gì..
      Cầu mong cho anh Chính luôn lạc quan, yêu đời và sớm lấy lại sức khỏe.
      Lạ là từ ngày đọc Tình Bắc… Tình Nam của bác HM trong hang này, chỉ thấy toàn chuyện dang dở, bất thành dù mối tình nào cũng rất tuyệt vời và để lại dấu ấn trong suốt cuộc đời mỗi người. Do đó rất mong bác nào đã gặt hái được vụ tình Bắc tình Nam thành công thì ới lên 1 tiếng cho chúng tôi mừng, cho nó có hậu và đúng là có tình Bắc tình Nam vĩnh cửu.

      • Nhu Nguyen says:

        Kính gởi bác Lai Tran Mai.

        Tôi có đọc comm của bác nên xen ngang và hưởng ứng lời kêu gọi của bác,hưởng ứng là tình Nam duyên Bắc .

        Thú thật tôi người SG nhưng lấy vợ Bắc dù mối tình đầu là cô gái Nam ( đoạn này bí mật bác àh..hi.hi. ) vì thế mới biết ăn thịt đông và dưa cải chua,ghiền cà pháo với mắm tôm,thế có chết không chứ.

        Hiện giờ vẫn ổn,dù đôi khi về khuya phải “đi cái mông vô trước” .

        Chúc bác và gia đình sức khỏe.

        • Lai Tran Mai says:

          Cám ơn bác quá; tưởng ai cũng buồn rầu khi tôi nhắc lại nỗi đau thời mới yêu của họ, hóa ra cũng có người vui. Chúc mừng bác có người vợ Bắc nhé (dù mối tình đầu là Nam). Tôi thì tình Bắc tình Nam đủ thứ, cuối cùng lại đậu ở Trung. Nhưng nhớ nhất vẫn là tình Nam vì tình Nam sôi nổi, tự nhiên, vô tư và chiều người yêu hơn tình Bắc. Còn chuyện về khuya phải “đi cái mông vô trước” thì ai cũng thế thôi. Nghe nói bác Tổng Cua thì thường xuyên :) . Kiếp đàn ông mà. Đến khỉ nó còn ghét. Bác xem ở đây này: http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/11/khi-la-tan-cong-nhieu-dan-ong/

      • Chú Mai làm Voi lại nhớ mẹ rồi! Mẹ Voi người Bắc, theo ba Voi vào Nam. Hồi 2 người cưới nhau, ông bà Ngoại không đồng ý nhưng mẹ vẫn nhất định yêu, cưới ba. Con gái Bắc mà yêu, chiều chồng con hết mực! Nhớ có lần ba Voi vui bạn bè, về nhà say bí tỉ, mẹ Voi cởi quần áo cho ba, lấy khăn lau tay chân cho ba… Ba ốm nặng nhiều năm, mẹ Voi chăm ba mà không một tiếng than phiền. Lúc nào cũng dạ, thưa, anh anh em em ngọt lịm. Bị họ hàng bên chồng chửi “đồ trôi sông lạc chợ” (hồi đó người Nam không ưa dân Bắc kỳ) nhưng mẹ vẫn dịu dàng, không bao giờ oán trách họ hay lên tiếng chửi bới lại. Lâu lâu nhà có nấu món gì ngon vẫn múc ra bát rồi bắt Voi bưng sang nhà người chửi mình để biếu! Sau này người ta hiểu mẹ nên yêu quý mẹ nhiều.

        Voi nhớ mãi hình ảnh: Mẹ Voi đi chợ xa, ba ở nhà cứ ngong ngóng đi ra đi vào. Voi vốn tham ăn, mong mẹ về để lục giỏ tìm quà nhưng hình như ba còn mong mẹ về hơn cả Voi. Ông cứ ngồi xuống đứng lên, đi đi lại lại, chốc chốc lại ngó ra cổng, lẩm nhẩm “sao giờ này mà mẹ con chưa về nhỉ?”. Lúc thấy bóng mẹ về, ba đi nhanh ra mở cổng rồi đón cái giỏ thức ăn trên tay mẹ. Mắt mẹ long lanh, “anh để em xách được rồi”, ba thì “em để anh!”. Voi chưa được 10 tuổi nên không hiểu, cứ thắc mắc hoài “sao mẹ xách giỏ từ chợ về đến cổng được, từ cổng vào nhà có mấy bước mà sao ba chạy ra dành với mẹ chi vậy ta?!”. Ba Voi mất. Mấy năm sau gia đình mới dần hồi phục về kinh tế. Mẹ đỡ gầy hơn, đẹp ra. Mấy ông bạn của ba đến chơi hoài và ngõ lời thương me. Con cái cũng ủng hộ mẹ đi bước nữa nhưng mẹ tránh. Sau này, hỏi mẹ sao hồi xưa mẹ không đi bước nữa với chú…? Mẹ bảo “Mấy ông đó không đáng xách dép cho ba mày!”. @@ !!!??? :-)

        Ba Voi mất lúc đó Voi còn nhỏ quá nên ký ức về ba chẳng còn được bao nhiêu. Những hình ảnh còn đọng lại đến giờ là mẹ ngồi quạt, xoa lưng cho ba mỗi khi ba đau tức ngực, là mẹ nhường hết phần thức ăn ngon cho ba và các con, là ba gắp lại những miếng ngon vào bát cho mẹ, là hình ảnh ba đón giỏ xách của mẹ khi mẹ đi chợ về, là những lúc bạn ba đến nhà mẹ lại tất tả cơm nước mời khách, là những lúc hiếm hoi ba khỏe ba chải tóc cho mẹ sau khi mẹ gội đầu (hồi đó tóc mẹ dài, đẹp lắm!), là nụ cười sáng ngời của ba và ánh mắt long lanh của mẹ khi họ đón nhau sau buổi chợ ( hình như vắng nhau có 2 tiếng đông hồ mà họ nhớ nhau như 2 năm!) và chẳng bao giờ Voi thấy ba mẹ cãi vả nhau. Kể cả trong Nam, ngoài Bắc Voi chưa gặp người phụ nữ nào có đức hi sinh và yêu chiều chồng con với một tình yêu mãnh liệt vô điều kiện như mẹ. Chắc chắn là đâu đó có những người phụ nữ như thế nhưng Voi chưa có duyên được gặp.

        Voi lớn khôn, biết tình yêu là gì. Voi cứ nhớ mãi về tình yêu của ba mẹ và ngưỡng mộ. Voi chịu ảnh hưởng từ mẹ rất lớn và cứ ngây thơ nghĩ là sau này khi Voi yêu, lập gia đình, Voi cũng sẽ yêu chiều chồng con như cách mẹ đã từng. Voi cũng mơ ước, tìm kiếm một người đàn ông biết yêu, biết chia sẽ với vợ như cách ba Voi đã từng. Chỉ thế thôi là đã có thể sống chết với người ấy hết cả cuộc đời rồi! Hạnh phúc đơn giản chỉ có thế!

        Thế nhưng trong cái thời buổi vật chất kim tiền lên ngôi, tình yêu lãng mạn dường như không còn chỗ đứng. Người ta yêu ai, cưới ai cũng nhìn vào hoàn cảnh gia đình, gia thế, công việc, thu nhập,…, lấy đó làm thước đo cho tình yêu, hôn nhân gia đình!? Voi đâm ra sợ nên FA toàn tập! (FA; forever alone) :-) :-) :-)

        Cám ơn cô Kim Dung vì bài viết lãng mạn, sâu lắng! Những tình yêu đẹp như thế giờ không còn nhiều, cô ơi!
        Cám ơn chú Hiệu Minh.
        Cám ơn chú Mai đã gợi cho Voi nhớ và viết về tình yêu của ba mẹ.
        Cám ơn cô chú anh chị chia sẽ. Chúc cô chú anh chị một tuần làm việc vui vẽ và hiệu quả.

        • Lai Tran Mai says:

          Cám ơn bạn Voi quá, đọc chuyện Mẹ Ba Voi thấy cảm động quá. Mẹ là người Bắc goi, Ba lại là tiếng người Nam. Quả đúng là Tình Bắc Tình Nam, mà lại đâm hoa kết trái thành Voi to đùng, đúng là mối tình tuyệt diệu. Nhưng Voi ở, dù đang trong cái thời buổi vật chất kim tiền lên ngôi, mình vẫn tin là còn nhiều tình yêu lãng mạn lắm. Họ không chỉ yêu nhau, dành hết cho nhau mà còn biết nhìn ra xung quanh, giúp đỡ trẻ em nghèo, người tàn tật, khó khăn… Đủ cả. Cứ vào mạng xã hội là thấy ngay. Chỉ có đám quan tham mới hay tính chuyện kim tiền và ép con cái họ làm theo, nhưng nhiều bạn trẻ vẫn dũng cảm vượt lên cả sức ép của gia đình để bảo vệ hạnh phúc của chính mình… Do đó đừng có sợ mà FA nhé. Mình cũng mê FA, nhưng mà là The Football Association cơ.

        • Hà Linh says:

          Mẹ của NgaVoi cũng là một trong những người phụ nữ Việt tần tảo, hết lòng thương chồng yêu con, chăm lo cho gia đình.
          Hôm rồi chị Kim Dung và chị cũng vừa nói chuyện với nhau về những người phụ nữ Việt “giỏi việc nước, đảm việc nhà” chịu nhiều vất vả,gồng gánh những gánh nặng trách nhiệm với gia đình và xã hội trên đôi vai mảnh mai đó em. Chưa phải tìm kiếm xa xôi, em có thể thấy ở chị Kim Dung cũng là một phụ nữ đảm đang trọn vẹn gia đình và sự nghiệp vậy đó.

        • Kim Dung says:

          Cảm ơn Voi về câu chuyện tình của Cha và Mẹ của Voi. Thật là tuyệt vời đó! Voi có được những tấm gương, những câu chuyện sống động về đức hy sinh của cha mẹ, và lại là cô bé hay quán sát, ngẫm nghĩ, nên vì sao mõi cái comm của Voi bao giờ cũng khiến cô thích thú, đọc trân trọng và cảm động.

          Có thể Tình yêu thời kim tiền này, có những cái thực dụng hơn. Nhưng cô vẫn tin đời sống này ko bao giờ mất hết vẻ đẹp của nó. vì nếu thế, thì bi thảm quá, Voi à.

          Có duyên, Voi sẽ gặp. Cô KD chúc cho Voi sẽ gặp được điều ấy, Voi à.

          To@Hà Linh: chị em gái luôn bênh nhau là vậy đó. Hi…hi… Cảm ơn em gái! :D :roll:

        • xanghứng. says:

          Thôi rồi, Lượm ơi !

        • Lai Tran Mai says:

          Thôi rồi, Lượm ơi ! ?????

          Đọc cái còm này giật cả mình, tưởng bạn HL mò cả sang đây để mắng mình.

        • Dạ, cô Kim Dung! Cháu vừa đọc cái còm của cô với levinhhuy (chắc cháu gọi bằng anh?) cháu lại muốn khóc vì nhận ra sự gần gũi giữa cô và mẹ. Mẹ không bị đấu tố trong cơ quan như cô nhưng lại bị chính những người trong dòng họ bên chồng đay nghiến hành hạ về tinh thần cũng đủ đường. Có người cứ ra rả chửi (tục lắm) suốt ngày, hết ngày này sang ngày khác (sau khi ba cháu mất, họ chửi để mẹ chịu không nổi, bỏ đi để họ chiếm mảnh đất ông Nội để lại). Cháu ức vì mẹ bị chửi trong khi mẹ chẳng làm gì nên tội nên khi ra đường gặp họ, cháu không khoanh tay thưa chào như mọi khi và nhìn họ với cặp mắt căm thù. Ngay từ lúc đó cháu đã nghĩ và thề là phải học thật giỏi, kiếm tiền thật nhiều để mẹ hết vất vã, xây nhà thật to cho mẹ để người ta khỏi khi dễ…(hồi đó bé tí, 10 tuổi đầu, suy nghĩ đơn giản là chỉ có tiền là được kính trọng, không ai dám đụng đến! hihi..)

          Bản thân cháu khi lớn lên cũng trải qua đủ thứ điều như cô đã tâm sự cộng với chuyện của mẹ nên cho dù mẹ dạy rằng không được ôm oán hận, phải biết tha thứ và buông bỏ nhưng cháu vẫn ôm hận một thời gian dài. Và cũng chính vì những cái hận đó mà cháu bỏ việc NN, quay ra làm kinh tế, hùng hục như voi cày đủ mọi đường để kiếm tiền và khẳng định mình. Khi làm được những điều đã thầm hứa với mẹ cháu thì cháu cũng đã phải trải qua quá nhiều trải nghiệm trong cuộc sống, bỏ lỡ quá nhiều niềm vui trong cuộc sống. Càng ngày càng lớn, mới thấm những lời mẹ dạy và từ từ biết quên, biết chịu đựng, biết thứ tha và giờ cháu có thể hiểu tại sao mẹ 73 tuổi nhưng vẫn vui vẽ, yêu đời, khỏe mạnh và nhiều người yêu quý đến thế. Mới thấm vì sao mẹ dạy đừng ôm oán hận. Mẹ hay nói, khi ai làm điều có lỗi với ta, ta có thể nói ta tha thứ cho người nhưng thật ra điều đó rất khó. Hãy cứ nghĩ đơn giản là tha thứ và quên đi là ta đang buông tha cho chính bản thân ta khỏi những phiền muộn, tức tối, từ đó ta sẽ thấy mọi việc dễ dàng hơn và thanh thản hơn. Cháu học được nhiều nhưng nói chung là đôi khi vẫn bộc phát, nóng giận và thiếu kềm chế. Một lúc sau nghĩ lại thì mới thấy mình dở. Hihi.. Cháu xin thầy chữ Nhẫn về treo trong nhà, ngẫm nghĩ suốt và cố gắng kềm chế bản thân nhưng chưa học được mấy! Vẫn bộp chộp, nông nỗi lắm! Được duy nhất 1 cái là nhận ra lỗi của mình thì khắc phục và xin lỗi ngay. Và giờ nếu có ai làm gì có lỗi với mình thì cũng buồn buồn chút rồi nhanh qua, nhanh hòa chứ không ôm giận hờn. Cháu thấy thoải mái nhẹ nhàng và biết yêu, biết sống vui hơn!

          Chúc cô khỏe và hạnh phúc, có nhiều bài viết thật hay!

        • Kim Dung says:

          Cảm ơn Voi một lần nữa, về câu chuyện buồn đau khổ ải của Mẹ cháu. Đó cũng là những thử thách của số mệnh cháu à.

          Cô KD vốn tin ở điều Thiện, nên ko thể làm điều ác để phục thù. Bởi khi đó, chính mình cũng tàn phá mình lắm

          Cô KD chỉ mong, từ đây, Voi gặp được nhiều mía ngọt trong đời! :D

        • Lai Tran Mai says:

          Đừng nghe cô KD ăn mía Voi ơi, đã to đùng như thế mà cứ tương đồ ngọt vào là chít đấy.

        • Hà Linh says:

          Chị có chị bạn thân người Thanh Hóa NgaVoi à, mẹ chị ấy cũng chịu cực khổ với gia đình chồng như mẹ em đó, nhất là mẹ chồng, đay nghiến, hành hạ đủ kiểu, vậy mà cô ấy vẫn không hề cãi cọ hay nói xấu gì, vẫn chăm sóc mẹ chồng nhiều như có thể, mẹ chồng đi bán hàng xén chợ xa, ngày nào cô ấy cũng đi đón mẹ chồng xa hàng cây số để gánh hàng về giùm dù khi gặp thì bà mẹ đó sẽ chửi rủa này nọ..Cả cuộc đời làm dâu, làm vợ của cô ấy ba bốn chục năm cứ vầy mà qua, không biết bao nước mắt đã lặng thầm rơi xuống..Bố của bạn chị là giáo viên, sau này cũng ốm đau..mỗi mình cô ấy xoay xở nuôi các con, chăm sóc chồng..
          Những người như cô ấy, như mẹ của NgaVoi và bao nhiêu phụ nữ nỗ lực vươn lên thật sự là tấm gương cho chúng ta học tập em nhỉ? Nhiều khi chị cảm thấy mình thật chẳng cố gắng gì chỉ kêu ca là giỏi huhuhu
          Chúc mẹ em luôn khỏe, và em được như ý nhé !

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn anh Lai Tran Mai.

        Nhưng người ta cũng có lý khi nói: “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở/ Đời chỉ vui khi lỡ hẹn thề” mà!

        Nhờ đó, mà mới có những bài thơ, những ca khúc kiểu Ở hai đầu nỗi nhớ cho chúng ta thưởng thức, yêu thích và bị…ám ảnh! :P

        • Lai Tran Mai says:

          Về điểm này thì sợ là chị KD sai rồi. Cứ ra vườn hoa, bãi biển, vào siêu thị, rạp hát, nhìn các cụ ông cụ bà nắm tay nhau, nhìn vào mắt nhau, anh anh em em… là hiểu, đâu phải tình chỉ đẹp khi còn dang dở ? Ngay ở bên trời Tây này thôi, tưởng là xã hội kim tiền thì bát nháo, nhưng đâu có, đầy cảnh vợ chồng già âu yếm chăm sóc nhau tự nhiên giữa nơi công cộng, nhiều lúc mình nhìn mà xúc động ứa nước mắt. Còn đây nữa, xem Voi tả cảnh vợ chồng ba mẹ Voi ngay ở giữa thủ đô kim tiền này:

          Những hình ảnh còn đọng lại đến giờ là mẹ ngồi quạt, xoa lưng cho ba mỗi khi ba đau tức ngực, là mẹ nhường hết phần thức ăn ngon cho ba và các con, là ba gắp lại những miếng ngon vào bát cho mẹ, là hình ảnh ba đón giỏ xách của mẹ khi mẹ đi chợ về, là những lúc bạn ba đến nhà mẹ lại tất tả cơm nước mời khách, là những lúc hiếm hoi ba khỏe ba chải tóc cho mẹ sau khi mẹ gội đầu (hồi đó tóc mẹ dài, đẹp lắm!), là nụ cười sáng ngời của ba và ánh mắt long lanh của mẹ khi họ đón nhau sau buổi chợ ( hình như vắng nhau có 2 tiếng đông hồ mà họ nhớ nhau như 2 năm!) và chẳng bao giờ Voi thấy ba mẹ cãi vả nhau.

          Viết đến đây lại nhớ đến bố mẹ mình đang chăm sóc nhau, người thì bị tai biến liệt gường 2 năm nay, người thì vừa tiểu đường vừa khớp nặng…

          Thôi không viết nữa kẻo khóc bây giờ. Mình cũng già rồi nên dễ khóc lắm…

        • Chú Mai ơi! Hai cụ ở Hà Nội hay ở đâu vậy chú? Nếu 2 cụ ở Hà nội, Voi có thể đến nhà xoa bóp bấm huyệt cho 2 cụ hộ vì Voi có học qua 2 năm đông y. Voi không thể chữa lành bệnh cho 2 cụ nhưng ít ra có thể giúp 2 cụ bớt đau nhức và hồi phục từ từ. Tai biến nằm lâu ngày, không làm vật lý trị liệu, xoa bóp cơ đúng cách thì khả năng hồi phục khó lắm. Nếu chú đồng ý, Voi sẽ đến giúp 2 cụ. (không tiền bạc gì đâu)

        • Lai Tran Mai says:

          Cám ơn bạn Voi tốt bụng quá. Các cụ ở HN cả, nhưng đã quen sống thế, có người giúp việc, có thầy thuốc đông và tây y thường xuyên qua lại nên mấy năm nay cũng ổn. Tuổi các cụ cũng đều trên 80 rồi nên rất khó phục hồi; bản thân các cụ cũng xác định thế nên con cái có muốn đưa đi các nơi để chữa các cụ cũng nhất quyết không muốn đi. Nhiều lúc nghĩ thấy các cụ nghĩ cũng đúng nên đành chấp nhận vậy thôi. Bạn đừng băn khoăn cho mình nhé.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn em gái bao giờ cũng rất chia sẻ với chị. Trần Đình Chính là một nhà báo tận tụy, xông xáo. Bỗng nhớ chuyện, sau khi bài viết này được đăng trên ANTG cuối tháng, một bữa, Chính bối rối lắm, đến gặp chị.

      Hóa ra, Đài THTW, sau khi bài viết đăng, họ muốn làm một cuộc trò chuyện với Chính về bài thơ được phổ nhạc, về chuyện tình của một người lính. Hi…hi…chị buồn cười quá.

      Chị bống mong ước, có dịp, em về HN, chị sẽ đưa em lên tầng 20 của tòa nhà nơi VNN làm việc, có một bar cafe tuyệt vời, để em có thể ngắm một góc HN từ trên cao. Và những khi trời mưa, cả ko gian HN mờ ảo, đẹp vô cùng. Ly cafe nóng, và chuyện đời muôn nẻo, em nhỉ? Hạnh phúc đôi khi thật giản dị như vậy đó, em à!

  36. Trần Viết Nhàn says:

    Tôi người miền nam đang nghe bài ( Tiếng Quốc Đêm Trăng ) qua giọng hát ca sĩ Hương Lan rất phê ( không có tự phê nhen chị ) .Tình yêu mà chị ,không biết giải thích như thế nào .

  37. Tịt Tuốt says:

    KD viết hay quá! lời văn mượt mà, ướt át,đọc xong thấy lòng chùng hẳn xuống, trái tim thấm đẫm nỗi nhớ, muốn yêu… Phải nói rằng, một con vịt bầu qua đôi tay nhào nặn của KD cũng sẽ trở thành thiên nga xinh đẹp, một lão già chín mươi qua vòng tay trữ tình của KD cũng sẽ trở thành chàng trai mười chín, hừng hực lửa yêu đương… :roll:

    Ở hai đầu nỗi nhớ
    Xao xuyến giấc mơ đời
    Bổng thèm nghe em thở
    Thèm được ấm bờ môi.

    Sao lại là mạng ảo
    Chòng chành chở tình ta
    Sao chỉ là đêm mơ
    Hình bóng em ngọc ngà… :roll: :oops:

    Thơ tình hai đứa viết
    Vần ý thật ngọt ngào
    Giữa hai đầu nỗi nhớ
    Cây lá nhìn xuyến xao…

    Em ngọc ngà trong sáng
    Ta lãng tử một đời
    Gởi hương đời thơm ngát
    Lời thầm thì “Tép Ơi!”

    P.S. Nàng Tép không nhắc đến nên Tịt cứ băn khoăn không biết tại sao Trần Đình Chính lại lấy bút hiệu Trần Hoài Thu khi phóng tác bài thơ tình tuyệt vời “Giữa hai đời nỗi nhớ”?????

    • Hà Linh says:

      Bài thơ của anh Tịt cũng đẹp lắm! thường thì ” thơ tình hai đứa viết” rất tinh nghịch, vui đùa rất cute… bài thơ này vẫn có chút tếu táo của chàng Tịt- nhưng là chàng Tịt với trái tim mười bảy thổn thức với nỗi nhớ, mỏng manh như tơ vương vướng vít qua ngày tháng và không gian …

    • levinhhuy says:

      Bác Tịt “băn khoăn” rất mực… thần đồng :) (tại sao Trần Đình Chính lại lấy bút hiệu Trần Hoài Thu) cứ y như em hồi nhỏ từng băn khoăn: tại sao cái chiến dịch “đại thắng mùa xuân 75″ lại lấy tên là ‘chiến dịch Hồ Chí Minh”!
      Phê bình bác, vì không chịu đọc kỹ những gì chị Tép viết: đây là bài thơ do anh Nguyễn Đình Chính sáng tác, chứ không phải phóng tác đâu ạ; lại tái phê bình thêm phát là bài thơ ấy nhan đề Giữa hai đầu nỗi nhớ, chứ không phải hai đời, nhớ hai đầu nghe mới… thơ hơn nhớ hai đời, phỏng ạ! ;)

      • Hà Linh says:

        Cứ nói đến tình yêu và nỗi nhớ là các anh cứ cuống quýt , bối rối nhầm lẫn nung tung, đúng là thần Eros cắc cớ cứ thích trêu con người ta hihihi anh Ly à, dòng thứ Nhất thì nói là Trần Đình Chính, dưới này lại là Nguyễn Đình Chính….
        Túm lại là ri, anh Tịt thì trái tim run rẩy, đọc hết mà vẫn quên vì ” xao xuyến giấc mơ đời” .. mà anh Ly thì đang gõ mà mãi mê đếm mưa rơi” mấy triệu hạt rồi” nên cũng nhầm nốt, trời ạ!

        • levinhhuy says:

          Cái chữ Trần đổi ra Nguyễn đó là Ly cố ý chừa cho bác Tịt có chỗ mà vặn lại chứ bộ :)
          O Hà Linh ơi, o vặn trước thế này thì Tịt nhà ta… tắt ngòi mất thôi, he he!

        • Hà Linh says:

          thì anh Ly tung hỏa mù thế ai mà hiểu được hihihi HL tưởng anh nhầm chớ bộ, rút kinh nghiệm lần sau trong những trường hợp tương tự thì phải mở ngoặc” nghiêm cấm mọi hành vi phát hiện lỗi ở còm ni” nhé!

    • Kim Dung says:

      Hị…hị…Tịt tuốt hôm nay loãng moạn quá!

      Gởi hương đời thơm ngát
      Lời thầm thì “Tép Ơi!”
      ——–
      Tiếng gọi sao chơi vơi
      Khiến Tép lòng bối rối :D (thẹn ghê)
      Con tim đâu nông nổi
      Khi tóc ko còn xanh

      Mỗi comm ngọt lành
      Bên bờ Tây thắp lửa
      Bờ Đông trăng sẻ nửa
      Recom gửi đêm thanh

      Đời có nàng, có anh
      Thêm chữ tình, chữ nghĩa
      Thêm chữ iu, chữ quý
      Chữ trọng và chữ trung

      Ko gian thêm sáng trong
      Thời gian thêm lửa ấm
      Bên Tây tình nồng đượm
      Bên Đông thương nặng lòng

      Ko ai hiểu dòng sông
      Bằng cánh buồm đỏ thắm
      Ko ai hiểu ánh nắng
      Bằng giọt mưa đêm đông

      Ko ai hiểu tấm lòng
      Bằng con tim chân thật
      Ko ai hiểu Tép nhất
      Bằng Tịt Tuốt Hang Cua :D :oops: :roll:

      Hi…hi…

  38. TC Bình says:

    Bài viết hay, đọc thật cảm động.
    Nhờ đọc bằng con mắt của thám tử Séc Lốc Hôn (em Sherlock Holmes) nên tìm được mấy đc trong đống rơm: nhân vật M.Đ. là Mai Đào, anh Chính sinh năm 1956 mà tác giả đáng tuổi chị ảnh.nên…,không dám viết nữa, thế nào cũng bị…mắng. Hu hu.
    Cám ơn cụ, lộn, chị Kim Dung.

    • Xôi Thịt says:

      He he, chị Tép tự xưng tuổi Mèo rồi. Lão Tập lo “dai hoi dang” đi, khỏi cần đoán tuổi nữa ;)

      • TC Bình says:

        Ra thế. Lại lo, lỡ mà “anh Tịt nhà mềnh” tuổi Tí. Cầu trời, cầu trời…

      • Tịt Tuốt says:

        Lão TC Bình nhớ nhá: tình yêu không có tuổi! Nó đây:

        Theo nhà thơ Xuân Diệu thì : “Làm sao định nghĩa được tình yêu”. Tình yêu đôi lứa là một chủ đề mà văn thi sĩ đã tốn không biết bao nhiêu là bút mực đề cập đến, tự ngàn xưa và vẫn sẽ còn tiếp tục cho đến ngàn sau. Tình yêu đôi lứa sẽ luôn luôn là một chủ đề hấp dẫn và thích thú với hầu hết mọi người, ở mọi lứa tuổi .

        Tình yêu có tuổi không?

        Người ta thường nói tuổi trẻ là tuổi của hy vọng và tuổi của yêu đương. Còn trẻ, có nhiều thời gian và đầy đủ tâm lực nên có nhiều hy vọng để thực hiện được những hoài bão ôm ấp trong lòng như mơ ước . Còn trẻ, có nhiều hy vọng để tìm được người bạn đời lý tưởng, để yêu và được yêu. Thi sĩ Bryon ví tình yêu của tuổi trẻ như một vườn hoa có nhiều bông hoa đang bừng nở và khoe sắc thắm trong mùa xuân và theo Thomas Moore thì chẳng có gì ngọt ngào bằng nửa sự ngọt ngào của giấc mơ tình yêu trong thời trẻ tuổi.

        Đúng như vậy, tuổi trẻ là tuổi của yêu đương, của hồn nhiên và mộng mơ nên tình yêu trong thời trẻ tuổi là tình yêu lý tưởng, thánh thiện và trong sạch, chưa bị phấn bụi đường đời làm vẩn đục. Yêu chỉ vì yêu, trong chúng ta, nếu ai đã đi qua đoạn đường tuổi trẻ và nhìn lại thì quả thật “chẳng có gì ngọt ngào bằng nửa sự ngọt ngào của những giấc mơ tình yêu trong thời trẻ tuổi”.

        Dù có trải qua bao nhiêu thăng trầm, bể dâu đổi dời của cuộc sống, chúng ta cũng vẫn hoài nhớ những “giấc mơ tình yêu” của thời tuổi trẻ. Đặc biệt là “mối tình đầu tiên”, dù có trọn vẹn hay dở dang , cũng sẽ vĩnh viễn tồn tại trong ngăn tủ ký ức. Vì vậy, các bạn còn trẻ hãy “yêu”, yêu mình, yêu người, yêu đời như các bạn có thể yêu, thưởng thức sự ngọt ngào của tình yêu tuổi trẻ, và sẽ không phải hối hận, tiếc nuối và thắc mắc về sau . Phải tự hỏi mình những câu hỏi: Phải chi?… Nếu lúc đó ?… v.v.

        Những điều ở trên chỉ nhấn mạnh tuổi trẻ là giai đoạn lý tưởng nhất cho tình yêu, nhưng tình yêu thì như N. Karamzine đã nói: ” Tình yêu không có tuổi tác, lúc nào trái tim còn đập người ta còn yêu”. Câu nói này của N. Karamzine được phản ảnh và chứng minh rất rõ ràng trong văn thơ của thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng. Nhà thơ Huy Cận cũng có nhận xét giống như N.K về tình yêu và tuổi tác và đi xa hơn một chút thêm vào nhận xét về thơ tình và tuổi tác : ” Tình yêu không có tuổi và thơ tình hay càng không tính tuổi được bao giờ”. Thực tế thì đúng như N. karamzine và Huy Cận đã nhận xét . Tình yêu không có tuổi tác và có lẽ giới hạn duy nhất là đời sống trần thế của một người và một trong những kết quả của tình yêu là thi ca. Cho thi ca thì có thể nói không có tuổi và bất tử và nói về tình yêu mà bỏ qua thi ca thì là một thiếu sót.

        Tình yêu và thi ca

        Có thể nói tình yêu là một động lực chính và duy nhất trong thi ca và thi ca là kết quả của tình yêu ( lứa đôi, bạn bè, quê hương … cho “vạn vật” nói chung). Những áng văn, những bài hát, những bài thơ tình hay là những hoa tình và trái yêu bất tử, vượt thời gian và không có tuổi tác.

        Tình yêu đã là động lực giúp cho các văn thi nhân sáng tác được những tuyệt tác và ngược lại thì như nhà thơ Từ Huy đã nhận xét : ” Thơ ca tình yêu đã làm con người dịu lại giữa cuộc đời, bởi chỉ có tình yêu, con ngươì mới quay về với nhân bản, quay về với bản sắc hồn nhiên khi tạo hóa tạo ra con người”.

        Nhà văn Ý Leopardy thì cho rắng ” thơ trữ tình có thể coi như tổng hợp, như tuyệt đỉnh của thơ, và thơ là tuyệt đỉnh của tiếng nói loài người.” Đành rằng chỉ một số rất ít trong chúng ta có khả năng viết văn, làm thơ, phổ nhạc, có khả năng dùng chữ để diễn đạt, chuyên chở tâm ý, cảm xúc của chính mình. Nhưng qua những nghệ nhân này chúng ta sẽ tìm được chính mình . Họ đã nói hộ ta những cảm xúc, những suy nghĩ, nhưng buồn vui, khát khao, mơ ước .. của chính bản thân ta.

        Tôi tạm trích một số câu thơ về tình yêu của một số thi sĩ và tin rằng bạn sẽ tìm thấy chính mình qua một hay nhiều tác giả dưới đây :

        Vầng trăng ai xẻ làm đôi
        Nửa in gối chiếc, nửa soi dăm trường (Nguyễn Du)

        Trái tim là một con tàu suốt
        Chẳng có sân ga trạm cuối cùng (Kiên Giang Hà Huy Hà)

        Gió mưa là bệnh của trời
        Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng (Nguyễn Bính)

        Hiu hắt lòng ta như thiếu nắng
        Như những ngày những tháng không em (Chế Lan Viên)

        Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
        Nghìn năm hồ dễ có ai quên (Thế Lữ)

        Anh sẽ trầm luân ngàn kiếp nhớ
        Cho dẫu ngày mai em lãng quên (Vũ Hoàng Chương)

        Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
        Đời mất vui khi đã vẹn câu thề (Hồ Dzếnh)

        Em là sóng nhưng xin đừng như sóng
        Đã xô vào, xin chớ ngược ra khơi (Đỗ Trung Quân)

        Đưa em về tôi chọn đường xa nhất
        Đón em sang tôi lựa ngõ thật gần (Trần Lữ Vũ)

        Người tôi yêu đã đi xa
        Người yêu tôi lại ở nhà. Buồn không? (Phan thị Thanh Nhàn)

        Tình Yêu là đau khổ hay hạnh phúc?

        Người ta thường nói “yêu là đau khổ” và có đúng như vậy không? Nếu xuyên qua thi ca thì hình như là vậy vì hầu hết những tình thơ tuyệt tác đều được sáng tác trong lúc tác giả đang ở đỉnh tuyệt cùng của đau khổ vì nhớ nhung, trái ngang, dang dở … trong tình yêu.

        Có lẽ đau khổ là cảm xúc cần thiết cho thơ tình tương tự như gạch ngói là vật liệu cần thiết để xây một ngôi nhà đẹp. Và có phải khi được toại nguyện, có hạnh phúc thì thi nhân không sáng tác được thơ tình hay, xuất xắc, gây nhiều xúc động cho độc giả? Nếu nhìn qua thi ca dường như cũng đúng như vậy. Nhưng trong thực tế thì tình yêu có thể đem tới hạnh phúc tuyệt vời và cũng có thể đem tới đau khổ tột cùng.

        Tình yêu là một tặng phẩm cần thiết mà tạo hóa đã ban cho nhân loại, vì không có tình yêu thì nhân loại sẽ không còn tồn tại nữa trên trái đất. Dù tình yêu dẫn đến đau khổ như nhà thơ Lamartine của Pháp đã nhận xét:
        Tình trường là cánh đồng hoa
        Đố ai qua đó không sa lệ sầu (Nguyễn Tiến Lãng dịch)

        Hay hạnh phúc như Xuân Diệu đã diễn tả :
        Từ lúc yêu nhau , hoa nở mãi
        Trong vườn thơm ngát của lòng tôi.

        Thì hầu hết mọi người cũng đã, đang và sẽ phải yêu. Tình yêu là nhu liệu cần thiết cho đời sống của con người, cho sự tồn tại của loài người trên quả địa cầu cũng như chất đốt là nhu liệu cần thiết giữ cho ngọn lửa cháy. Hơn nữa, theo thiển ý của tôi thì đau khổ hay hạnh phúc trong tình yêu cũng tùy vào quan niệm, ước muốn và cảm nhận của một người .

        Nếu quan niệm tình yêu là cho và nhận chứ không đòi hỏi, những mất mát hay không có được không phải là đau khổ, và hạnh phúc là những gì bạn đang có trong tay… thì một người sẽ tìm thấy hạnh phúc trong tình yêu dù rơi trong bất cứ hoàn cảnh, trạng thái nào trên con đường tình yêu.

        – Yêu người và được yêu thì là quá hoàn hảo hảo không có gì để nói nữa .
        – Yêu người một chiều, ừ thì hơi thất vọng chút, nhưng ít ra mình cũng đã tìm được đối tượng để trao gởi tình yêu .
        – Vỡ tan, ừ thì buồn, đau, và khổ thiệt, nhưng ít ra mình cũng đã có một thời yêu người và được yêu.
        – Người không yêu ai, … có lẽ là người cô đơn, khổ sở, đáng thương và đau khổ nhất.

        Tôi thích hai câu thơ về tình yêu của Lê Thị Giáng Vân :
        Ai bảo yêu nhau là đau khổ
        Xin một đời đau khổ để yêu nhau

        Và xa hơn nữa, nếu chúng ta có thể “hiểu” được hạnh phúc như nhà thơ Lý Bạch của Trung Hoa đã nói :” Bạn hỏi tôi đâu là hạnh phúc tuyệt vời trên thế gian này? Đấy là lúc bạn nghe cô bé gái vừa đi vừa hát sau khi hỏi thăm nhờ bạn chỉ đường”, thì khi tình yêu không như ước muốn và mộng mơ của mình, chúng ta có thể sẽ thất vọng, nhưng sẽ không bao giờ đau khổ nữa.

        Hạnh phúc tuyệt vời với một tâm hồn cao đẹp như Lý Bạch là như vậy, thật giản dị và chỉ có thế thôi. Và hạnh phúc tuyệt vời này chắc cũng có thể đến với bạn và tôi được, phải không? Hy vọng là như vậy ! :roll: :roll:
        (Sưu Tầm)

        • TC Bình says:

          Entry nàng kể chuyện tình.
          Comment chàng góp để bình tình yêu.
          Sáu mươi chẳng lấy làm điều.
          Chín mươi chẳng kể chợ chiều cứ yêu.

          Lão Tập tóc mới muối tiêu.
          Gan nào nhuộm bạc, đánh liều chen ngang.
          Gương tày liếp, lão 3CANG.
          Anh hùng hảo hán, đầu hàng từ… lâu.

          Tập-CANG mới nhủ với nhau.
          Tập “dai hoi dang”, CANG chầu hang xưa.
          Kệ ai đi sớm về trưa.
          Cơm nhà-má vợ đẩy đưa cho lành.

        • Hà Linh says:

          Tình yêu không có tuổi, tình yêu lại càng không phải chỉ là đặc ân dành cho tuổi trẻ….bởi Thần Ái tình Eros là bất tử, trẻ mãi mãi với khuôn mặt căng mọng tràn sức sống và thân thể cường tráng đẹp đẽ.. Thần chu du khắp cõi nhân gian và vì thần là đứa trẻ không chịu lớn mãi mãi cho nên đôi khi với tính tình cắc cớ , thần làm người ta khổ sở..khổ sở mà vẫn rất thích yêu vì yêu là điều tuyệt vời, khi bị trúng mũi tên của thần Eros thì như anh Tịt dù đã 90 mà tình yêu vẫn tươi trẻ vô cùng:

          Em ngọc ngà trong sáng
          Ta lãng tử một đời
          Gởi hương đời thơm ngát
          Lời thầm thì “Tép Ơi!”

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…Cảm ơn tất cả: TC Binh, Xôi thịt, Tịt Tuốt và Hà Linh:

      Tình yêu có tuổi hay ko?
      Con tim già lão hay nồng nàn xuân?

      Đều phụ thuộc vào quan niệm sống, vào tâm hồn của mỗi người.

      Nhưng quan trọng nhất, Tịt Tuốt nhìn đâu, Tép Riu nhìn cùng về hướng đó! :D :roll:

      • Hà Linh says:

        đề nghị tất cả cho một tràng vỗ tay nhiệt liệt với câu ni:” ..Tịt Tuốt nhìn đâu, Tép Riu nhìn cùng về hướng đó!”

        Từ đó trong Riu bừng nắng hạ
        Mặt trời tình Tịt chói qua tim

  39. TrầnViệt (nhà báo) says:

    Sao chú thích ảnh “Nhà báo Nguyễn Đình Chính” mà trong bài lại viết “tên thật Trần Đình Chính”, chủ Blog Tổng Cua ơi ?

    • Hiệu Minh says:

      Ông Trần Việt này chắc là em ông Trần Đình Chính :!:

      Cảm ơn nhà báo nhé. Tôi nhớ nhầm sang con trai của ông Nguyễn Đình Thi :roll:

  40. levinhhuy says:

    Cảm ơn chị Kim Dung, đọc entry này, em không sao cầm được nước mắt; muốn gõ còm thật dài, nhưng rồi chẳng biết nói gì hơn. Có những nỗi nhớ nuôi ta lớn dậy một đời, lại có những nỗi nhớ vùi ta vào đáy vực oán thù tối tăm, may là em đã không sa vào trường hợp sau…

    • Hiệu Minh says:

      Lại có đầu nào đang nhớ hả ???

      • levinhhuy says:

        Hi hi, anh Tổng Kua “tinh” gớm, “đầu nào” là đầu nào? :roll:

      • PVNhân says:

        Phan Huỳnh Điểu nổi tiếng từ thời tiền chiến với ca khúc Trầu Cau, hồi còn bé tôi vẫn thường nghe người lớn hát: “Ngày xưa có hai anh em nhà kia-Cùng yêu thương ở gần nhau bỗng dưng chia lìa-Vì hai người cùng yêu một cô gái làng bên-Nhưng người anh được kết duyên cùng nàng-Vì như thế nên người em lòng buồn rầu bỏ đi khỏi làng- Ôi ta buồn ta đi lang thang…..” Sau năm 1954, ông ở lại miền bắc. Sau năm 1975, ông vào nam, nhưng cái dư âm Trầu Cau không còn…Bài “Ở hai đầu nỗi nhớ” mang âm hưởng dân ca Nghệ An. Bảo Yến tôi nghe cô hát nhiều, Cô Tân Nhàn chưa hề biết tên, nhưng trong bài hát này, cô TNhàn hát rất hay, hát như thế mới ra nét dân ca Nghệ An.
        Chuyện tình yêu, chia lìa nỗi nhớ thường tình, bởi mấy ai đẹp duyên cùng người yêu ban đầu. Nhưng thế hoá hay, em chỉ là người yêu. Em sẽ thành thần tượng…
        Tôi nhớ lõm bõm đoạn thơ tình:
        …Bao nhiêu lần em kiễng chân lên
        Vẫn không thể cắn vào môi anh được
        Anh có bổn phận,,,phải cao gần hai thước
        Để xoa đầu em một cách dễ dàng
        ……………….
        Cái chiều dài luôn bị thua chiều ngắn
        Là cúi hôn em phải biết giữ thắng bằng
        Cao cho lắm cũng đành thua lùn xủn
        Lúc hai cái đầu chụm lại rất tình nhân…
        Cám ơn KD viết bài, để chúng sinh có đề tài bàn…loạn!!

        • Kim Dung says:

          Cảm ơn bác PV Nhân đã nhắc tới một bài hát, hồi nhỏ, KD cũng luôn được nghe bà mợ của KD hát rất hay bài Trầu cau

          Bác nhận xét rất đúng về giọng hát TN. Tân Nhàn cũng khá nổi tiếng bác à. Bài Thơ tình cuối mùa thu, KD thấy Tân Nhàn hát còn hay hơn cả Anh Thơ. vì có cảm giác, TN là người có nội tâm, có cá tính, nên cổ biết “hóa thân” vào bài hát

    • Kim Dung says:

      Chia sẻ với Levinhhuy. Vì sao? Huy có hiểu ko? Cả một thời trẻ của mình, chị KD đã từng khốn khổ. Bị nghi ngờ về tư tưởng, bị bôi nhọ về tư cách, bị vu khống cả những chuyện mà khi mình nghe, cũng bàng hoàng, ko hiểu sao lòng dạ sói lang của những kẻ đồng loại, nhân danh con người. lại ác độc đến vậy. Có khi là ấu trĩ, có khi là sự ghen ghét, đố kỵ đến thê thảm,

      Và chị đã phải nhẫn nại, đau đớn, nhưng đầy nghị lực và bản lĩnh để đứng dậy, vượt lên những khổ đau kinh khủng với một người đàn bà lúc đó còn khá trẻ. Chỉ có công việc, là nơi che chở, cho chị sự trú ngụ. Làm việc và làm việc. Nhưng ko bao giờ thèm nịnh bợ kẻ nào hết. Và ko thèm, dù chỉ một lần, gặp bất cứ ai có chức quyền, để có thể nói ra nõi đau tưởng quá sức. Chị quá kiêu hãnh, và vì thế, phải chịu nhiều đớn đau.

      Chị KD ko muốn mở Blog, vì sợ phải nghĩ tới nhiều quá, những sóng gió trong đời, trong quá khứ mỗi kỷ niệm của nghề, của tình bạn, tình yêu, của cuộc đời đầy sóng gió, nhưng cũng thật nhiều điều đẹp đẽ, những điều đẹp đẽ chị được cảm nhận, thấu hiểu đến ngơp cả con tim. Và vì vậy, phải sống cho đẹp về nhân cách!

      Giông bão qua rồi, có lần, ông Bí thư chị bộ nơi chị KD làm việc, nói với KD và cả ông chồng đang ngồi ăn cơm ở cơ quan: Nói thật, có những lúc bọn tôi là nam giới nói với nhau, ko hiểu mình có trụ nổi ko, hay sẽ quỵ ngã. Vậy mà cô KD này đã đứng dậy đươc. Phải có nghị lực lắm đấy! Ỏng nói vậy với ông chồng.

      Còn chị KD im lặng, mỉm cười lặng lẽ. dù trong lòng muốn khóc nức lên. Vậy đó, Levinh huy.
      Cũng có lúc chị KD hận lắm, hận sôi sục.

      Nhưng có một người bạn kể chị KD nghe, và đây là câu chuyện chị KD đã nhớ mãi để sống: Một GS vật lý người TQ, trong CMVH, ổng đã bị đầy đọa, bị đấu tố và bị đẩy xuống nông thôn chăn bò, sống cực nhọc. Sau khi TQ sửa sai, ổng trở về giảng đường ĐH giảng dạy. Và ông đã sống rất bình thản.

      Quá khứ có lẽ chỉ làm cho ông hiểu thêm bộ mặt con người, nhưng nhờ có nền tảng nhân bản, triết lý sống ở đời, và cái mạnh của tư cách sống, ông đã sống an hòa, khoan dung.

      Đó là thêm một bài học về nhân cách sống cho chị. Và chị coi đó là sự nhìn lại mình, để sống, để nghĩ lạc quan hơn.

      Có cái cần nhớ thì luôn nhớ. Có cái cần quên, thì phải biết quên đi.
      Âu đó là cuộc đời, một xã hội nhiều ấu trĩ, ảo tưởng và làm khổ nhau. Đó là học phí của cả một dân tộc nữa.

      Giờ, chị KD vui hơn rất nhiều vì thế.
      Và cũng muốn được chia sẻ với Levinhhuy, mong em nhiều an lành hơn, trong tâm hồn.
      Em ko sa vào những oán thù tối tăm, như em nói. Đó là một may mắn, một điều đáng quý trọng, Huy à. Mong tâm hồn em ko còn bị tổn thương, bởi cái ác, cái xấu của con người.

      Để có thể ngẩng cao đầu mà sống, Huy à.
      Cảm ơn sự chia sẻ của em

      • levinhhuy says:

        Phật kể một ngụ ngôn trong kinh:
        Một người đàn ông băng qua một cánh đồng, gặp một con cọp giữa đường. Anh ta chạy trốn, cọp đuổi theo. Đến một vực sâu, anh nắm được rễ nho và đu mình sang bên kia. Cọp ở trên dọa anh ta. Sợ hãi, người đàn ông nhìn xuống: dưới xa, một con cọp khác đang đợi anh ta. Giúp anh ta chỉ có dây nho.
        Có hai con chuột một trắng một đen, bắt đầu từ từ gặm mòn rễ nho. Người đàn ông nhìn thấy một trái dâu thơm ngon gần đó. Một tay nắm dây nho, một tay thò qua hái trái dâu. Ôi, trái dâu mới ngon ngọt làm sao!
        (Thạch sa tập – Thiền sư Muju)
        Trót sinh ra giữa hai bờ sinh tử, con người ta còn có thể làm gì hơn ngoài cách tận hưởng vị ngọt của “trái dâu tình yêu”, chị Kim Dung nhỉ!

        • Tịt Tuốt says:

          Đó có thể là một triết lý hay của nhà Phật.(là có thể nhá!)
          Tuy nhiên, từ triết lý để đến thực tại là một khoảng cách dài. Nếu là mình trong trường hợp đó, thì chả có tâm trạng đâu mà hưởng thụ, còn không may ném trái dâu ngon ngọt kia cho hai chú chuột, để chúng “hám của ngọt” mà mình được thoát nạn.

          Con người tội nghiệp nhất là biết mình khổ mà cứ phải giả đò không biết. Đói nghèo, tụt hậu triền miên hàng ngày mà cứ phải ngộ nhận hạnh phúc nhất nhì hành tinh. Khổ thật!! :roll:

          Sự thật là trên hết :roll:

        • Minh Thu says:

          Đang tận hưởng vị ngọt trái nho “ở hai đầu nỗi nhớ” bác Tịt lại nhắc đến Sự thật làm em lại bừng tỉnh, khổ thế, ăn cũng ko yên!

  41. Sóc says:

    Tem bài này vì Sóc rất thích bài này.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4,211 other followers

%d bloggers like this: