Oan… “thị Xăng” và oan… “thị Sưa”?

“Thị”…Kim Dung.

Bài của KIM DUNG/KỲ DUYÊN

Một nhà viết kịch thời cổ đại từng thốt lên trong vở bi kịch của mình: Cuộc đời là một sân khấu lớn. Hóa ra, câu nói của người xưa vẫn linh nghiệm với xã hội thời hiện đại. Và nói theo kiểu có… bản sắc, thì cuộc đời đang là một sân khấu chèo, có bi, có hài, có chính, có tà, có phúc, có mạt…

Khác chăng “vai diễn trung tâm” của hai câu chuyện dưới đây lại là những vật thể vô tri vô giác. Vậy nhưng chúng vẫn có ma lực làm cho con người khốn đốn, và làm cho con người “khốc hại chẳng qua vì tiền”.

Hay chính lòng tham của con người đã tự …sỉ nhục con người?

“Chỉ có mình em là đứng đắn nhất đ…ớ…i”

Chưa bao giờ như hai năm gần đây (2011, 2012), cả xã hội bỗng kinh hoàng và điên đảo vì một hiện tượng đột biến- hơn 320 vụ cháy xe máy, xe ô tô xảy ra, bất ngờ và đầy bí ẩn.

Xe đang bon bon, cháy. Xe đang đỗ, cháy. Đến xe được chuyên chở ngoài đường, hay xe đang ở trong nhà, cũng cháy. Xe cũ kỹ tồi tàn, cháy đã đành, mà xe xịn, mới cứng cựa, cũng cháy… hết mình. Tất cả, thành tro tàn quá khứ.

Điều lạ, hầu hết các xe tự cháy đều thuộc các hãng tên tuổi trên thế giới: Hyundai, Daewoo, BMW, Mercedes, Ford, Mazda, Toyota, SYM, Honda…

Chả lẽ, quá thất vọng trước tệ nạn kẹt xe tắc đường xem chừng không có giải pháp, mà cả họ nhà xe rủ nhau …tự thiêu phản đối?

Trước bức xúc và lo lắng của người dân, các cơ quan chức năng phải vào cuộc. Và kết quả điều tra bước đầu đã được đưa ra ánh sáng, được công bố tại cuộc họp báo của liên Bộ: Công an, Khoa học- Công nghệ, Công thương và Giao thông Vận tải, mới đây.

Đến thời điểm này đã xác định rõ nguyên nhân của 209 vụ (chiếm tỉ lệ 64,5%), số vụ chưa rõ nguyên nhân là 115 vụ (chiếm 35,5%).Trong số 209 vụ đã xác định rõ nguyên nhân có khoảng 30% do chập điện, trên 15% do sự cố kỹ thuật, gần 10% do sơ suất, 5% tai nạn giao thông và hơn 4% do đốt xe (NLDO, ngày 26/4/2012).

Hàng loạt xe “rủ nhau” cháy

Đáng chú ý nhất, không có vụ nào do xăng!?

Đại diện của Tổng cục Cảnh sát Quản lý hành chính về trật tự an toàn xã hội (Bộ Công an) thừa nhận: Việc kết luận nguyên nhân của từng vụ cháy xe gặp nhiều khó khăn do yêu cầu giải phóng hiện trường, bảo đảm giao thông, cứu chữa làm xáo trộn hiện trường…, nên tỉ lệ xác định làm rõ nguyên nhân chưa cao. Nhiều khi điều tra nguyên nhân các vụ cháy xe còn khó hơn cả điều tra làm rõ các vụ trọng án.

Kết luận của các cơ quan chức năng khiến cả xã hội…chưng hửng và hoang mang.

Đến các vụ cháy xe, mà cơ quan điều tra thấy khó hơn vụ trọng án, thì dân sợ lắm. Biết trông cậy vào đâu đây?

Lập tức “thị Xăng”, giống như cô ả thị Mầu chửa hoang trong trích đoạn chèo “Thị Mầu lên chùa”, vẫn xưng xưng mình chín chắn nhất nhà – sau bao ngày len lét, sợ sệt, tủi nhục như rắn mùng năm- đã bắt đầu đung đưa đôi mắt chuyên “làm dâu trăm họ”: Chỉ có mình em là đứng đắn nhất đ…ớ…i

Nhưng có ai tin được sự …đoan chính của “thị Xăng” không nhỉ?

Câu trả lời là: Dans cent ans…(Đăng xăng tăng- một trăm năm nữa nhé…)

Đến ngay Bộ trưởng Bộ KH- CN Nguyễn Quân, trong cuộc trả lời trực tuyến Cổng thông tin điện tử Chính phủ sáng 5/5/ 2012 cũng cho rằng, việc điều tra nguyên nhân gây cháy ô tô, xe máy nên đặt “tầm ngắm” vào xăng dầu.

Bởi rất có thể chất lượng xăng dầu thời gian trước đó là nguyên nhân gián tiếp gây ra những sự cố này. Nếu xe máy có sử dụng xăng dầu pha quá nhiều phụ gia như acetone, methanol, chúng có thể ăn mòn chi tiết động cơ, làm thủng bình chứa xăng, thủng đường ống dẫn bằng nhựa, làm thoái hoá gioăng đệm của động cơ, dẫn tới rò rỉ xăng ở mức độ nghiêm trọng.

Trong quá trình vận chuyển trên đường, ma sát của các bộ phận cơ khí có thể gây ra tia lửa điện và dẫn đến cháy nổ.

Còn theo người viết, số lượng xe cháy được điều tra chiếm 2/3 số vụ, vẫn còn 1/3 số vụ chưa điều tra, chưa kết luận được. Mà như dân gian nói: Thấy đỏ, đừng tưởng chín cơ mà. Kết luận của các cơ quan chức năng chưa thể là khẳng định duy nhất và cuối cùng.

Trộm đã tài, mà cái kém của các ngành chức năng có nhiệm vụ bảo vệ sưa cũng… ngang ngửa!….”Thị Xăng” đang cười lơi lả. Còn “thị Sưa” thì …đang khóc thầm lặng lẽ?!

Ngay sau đó một ngày, như để “trêu ngươi” Bộ trưởng, không hẹn mà gặp, hai “anh” xe, một ôtô Honda Civic, một xe ba gác máy chở rác cùng tự cháy trên đường tại TP Hồ Chí Minh, và tại Phú Yên.

Và cũng như để trêu ngươi xã hội, trước đó, ngày 1/5/2012, một chiếc xe chở xăng mang biển kiểm soát tỉnh Bắc Giang đã bị báo chí chộp được gần Nghĩa trang liệt sĩ xã Phù Chẩn (Bắc Ninh). Tại đây, lái xe đã gỡ bỏ niêm phong, kẹp chì và dùng can nhỏ múc chất lỏng ra khỏi các bồn chứa trên xe.

Không biết, đó có phải là “thị Xăng” đã …tư thông với lái xe không nhỉ? Và sự tư thông đó, có được coi là…đứng đắn nhất không?

Không biết, lái xe sẽ phù phép thế nào cho đủ số lượng đã xuất kho? Cũng như những chuyến xe ăn cắp xăng trước đây từng được báo chí quay cận cảnh? Đây còn là một ẩn số chưa bao giờ có lời giải thỏa đáng.

Vì thế mà nhân gian vẫn đang hồi hộp theo dõi tích chèo hiện đại: Oan… “thị Xăng”?

Và oan… “thị Sưa”

Chuyện bi hài “thị Xăng’ còn nóng hôi hổi giữa mùa hè oi bức thì mấy ngày gần đây, câu chuyện bi thương của… “thị Sưa” lại nổi lên, khiến con người càng thêm cảm giác ngột ngạt. Cái ngột ngạt của bi phẫn, bởi cái sân khấu- cuộc đời này sao quá nhiều diện mạo… “phản diện”?

Đó là vụ việc, 11 kẻ ‘lâm tặc” đã đốn gọn ba cây sưa ở Khe Gát (xã Xuân Trạch, huyện Bố Trạch) thuộc khu vực Vườn Quốc gia Phong Nha- Kẻ Bàng (Quảng Bình).

Không biết, gỗ sưa quý giá đến mức độ nào? Đến giờ, giá trị của nó vẫn còn là ẩn số, cứ hư hư thực thực. Chỉ biết trên thương trường, giá tiền một mét khối gỗ sưa lên tới hàng chục tỷ đồng.

Nhưng cái quý, cái đẹp đoan chính của “thị Sưa” ở thời buổi kim tiền này, vô tình, chỉ gây ra sự bất an cho xã hội. Bởi cái quý, cái đẹp bây giờ khó lòng được trân trọng và bảo vệ. Nó chỉ là mục tiêu cho sự tước đoạt và chiếm đoạt mà thôi!

Chính cái giá trên trời của “thị Sưa” ấy, khiến lòng tham của bao kẻ đã biến thành sự liều lĩnh, táo tợn bất chấp những quy định pháp luật, những rủi ro sống chết để lao vào rừng tìm kiếm, cướp giật lại từ kẻ khác. Giang hồ gặp giang hồ, tăm tối gặp tăm tối, và tham lam gặp tham lam!

11 kẻ “lâm tặc” cùng ba cây sưa đốn trộm, phi pháp, đã kéo theo hàng mấy trăm kẻ giang hồ, đầu nậu, cửu vạn…, khốn khổ rình rập, chém giết nhau để hy vọng cướp được… “thị Sưa”.

Một câu hỏi đặt ra? Vì sao, Vườn Quốc gia Phong Nha- Kẻ Bàng là vườn cấm với những quy định ngặt nghèo, có cả bộ máy kiểm lâm, ban bệ…, ăn lương Nhà nước lại là nơi “lâm tặc” dễ dàng xâm phạm, và vi phạm pháp luật đến vậy?

Vì sao, chuyện đốn hạ ba cây sưa xảy ra, dư luận địa phương và xã hội vô cùng bức xúc, mà phải đúng một tháng sau, Tỉnh ủy Quảng Bình mới có cuộc họp… khẩn cấp bàn giải pháp ngăn chặn? Và chính các ngành chức năng của tỉnh đã thừa nhận có “dấu hiệu bất thường” trong việc đốn hạ và vận chuyển ba cây sưa quý ra khỏi vườn?

Dấu hiệu bất thường đó là gì? Phải chăng, như báo Tuổi trẻ ngày 8/5/2012 mới đây phải có bài viết với cái tít lớn: “Xôn xao việc lâm tặc câu kết kiểm lâm” (để đưa gỗ sưa ra khỏi rừng).

Và mặc dù, theo ông Lưu Minh Thành, Giám đốc Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, kiểm lâm đã triển khai các giải pháp ngăn chặn, nhưng rút cục, gỗ sưa ra khỏi vùng rừng Hung Trí (khu vực đốn trộm) tự lúc nào, còn kiểm lâm vườn thì chỉ tịch thu được đúng… một mẩu gỗ loại đe (gốc cây).

Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình thưởng nóng cho một số cá nhân, tập thể kiểm lâm. Ảnh: Tuổi trẻ

Ôi trời! Nghe thông tin của ông giám đốc, lại nhớ tới dạo Thủ đô Hà Nội mặc “váy giáp sắt” cho “thị Sưa” với hy vọng chống lại được những kẻ điên rồ vì quá thèm muốn nàng. Vậy mà ngay giữa Thủ đô nhé, 20 cây sưa đỏ vẫn bị đốn trộm, ngang nhiên và thách thức tài năng của lực lượng bảo vệ.

Rồi cách đây không lâu, ngay tại TP Ban Mê Thuột (Đắk Lắk), một cây sưa lớn đã bị cưa trộm, chỉ còn mỗi gốc cây trơ khấc, đau đớn, bẽ bàng. Sưa mất ở rừng sâu, hoang vắng, không người qua kẻ lại, còn có thể ngụy biện, chứ ngay giữa thành phố, giữa Thủ đô đông đúc, nhà cửa chật như nêm, mà sưa vẫn bị cưa trộm thì thật tủi hổ.

Trộm đã tài, mà cái kém của các ngành chức năng có nhiệm vụ bảo vệ sưa cũng… ngang ngửa!

Thông tin mới nhất, Đội kiểm lâm cơ động và PCCR số 1 (Chi cục Kiểm lâm Quảng Bình) phối hợp trạm Kiểm lâm liên ngành Khe Sến đã mật phục và bắt được 5 hộp gỗ sưa, trọng lượng 366kg, trị giá khoảng 10 tỷ đồng, tại xóm Mới thôn Bàu Sen, xã Phúc Trạch.

Nhưng nhiều tin đồn đoán cho rằng, đã có khoảng 1/3 số gỗ của ba cây sưa cổ thụ được các đầu nậu chia nhỏ, vận chuyển trót lọt về TP Đồng Hới.

Hài hước nhất, ngay sau đó, ông Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình đi thực tế, lập tức thưởng nóng cho một số cá nhân, tập thể kiểm lâm. Ông cán bộ phụ trách kiểm lâm thì sung sướng, trả lời báo chí như…mê sảng!

Dư luận xã hội ngỡ ngàng. Cây sưa “đang sống, chuyển sang…từ trần”, thì lẽ ra, kiểm lâm phải bị xử lý theo quy định pháp luật. Vì sao ở đây, lại thưởng nóng, khiến người dân muốn… nóng mặt!

Khái niệm thưởng phạt, chả lẽ lại bị đánh tráo? Như các thang bậc giá trị trắng đen cũng đang bị đánh tráo, đầy rẫy ở đời này?

Bước đầu, cơ quan chức năng đã xác định được chính danh của 11 kẻ trộm sưa, đang chuẩn bị hồ sơ để phục vụ cho công tác khởi tố vụ án, khởi tố bị can.

Không biết, sẽ lộ ra bao nhiêu cảnh bi hài trong trích đoạn “thị Sưa trong rừng” đây?

Rừng quốc gia thì vẫn có tên. Nhưng những tổn thương, mất mát, khổ đau của rừng, ai biết, ai hay? Hay chỉ lâm tặc và kiểm lâm… biết rõ nhất?

Chợt nhớ đến Tào Mạt, soạn giả trứ danh của vở chèo nổi tiếng Bài ca giữ nước. Ông khiến người viết bài luôn nghĩ rằng, mỗi thớ thịt, mạch máu của ông đều được cấu tạo bằng những làn điệu chèo tuyệt diệu.

Đã lâu rồi, Bài ca giữ nước không còn vang lên trên sân khấu chèo đặc sắc và quyến rũ. Hay nó cũng bi thương như thân phận Hề Hoạn?

Còn Bài ca giữ rừng. Ai sẽ là người viết đây?

Hay là các bác kiểm lâm nhỉ?

“Thị Xăng” đang cười lơi lả. Còn “thị Sưa” thì …đang khóc thầm lặng lẽ?!

KỲ DUYÊN/KIM DUNG

Xem bài trên Tuần Việt Nam

About these ads

48 Responses to Oan… “thị Xăng” và oan… “thị Sưa”?

  1. hahong says:

    Chị KD nói đúng “càng viết càng đắng cay”, tôi nói thêm “viết càng hay thì đắng cay càng nhiều. Đấy là nói về những người biết học, biết nghĩ chứ người ta cứ ra rả về chuyện học tập, chuyện làm theo, nhưng tôi đã theo dõi một bài mà phát thanh viên đọc kéo dài 37 phút trên truyền hình thì thấy tác giả của nó cũng chẳng có khả năng mà học nữa chị ạ. Nên cac bài viết hay, như “súc” mà người ta chẳng “động” đâu. Đừng có mơ…Quan trọng là chị KD vẫn đẹp, vẫn tươi như ngày nào…(ấy là nhìn ảnh chứ thực tế bây giờ không biết thế nào, he, he…)

    • Kim Dung says:

      He…he… Cảm ơn bác hahong đã chia sẻ.

      Đó là ảnh KD chụp dịp Tết Nhâm Thìn khi đi du lịch CPC trong bài viết Dư âm nụ cười của Đá (đăng ngay trong Hang Cua này).

      Chắc thấy “đứng đắn” quá, Lão Tổng Cua cứ “vu” cho KD là …Thị Dung.
      ——————————————-

      Nhưng nói thật, cũng đang…hồi teen đ…ơ…í :D :D :D

  2. Tidana says:

    Tác giả ơi! Thị Xăng, Thị Sưa thì đã bàn rồi ,sao không nhắc đến cái oan của Thị Đá ở Gia Lai?
    Thị Đá đang bị chính quyền nhốt vào lồng sắt còn oan hơn cả Thị Mầu!

    Hòn Đá mà biết nói năng,
    Thì thằng Chính Phủ hàm răng kô còn!

  3. 3CANG says:

    TC pốt 1 cái
    Có hình “con gà mái”
    Làm bao chàng xăng xái
    Khen KD khẳng khái
    Lại đẹp như “gà mái”
    Riêng Tịt tuốt thì hãi
    Ngắm nhiều, cổ bị sái.
    Hết.
    —————
    Chú thích:
    1. Đoán mò: KD tuổi Gà (Xo di KD, nếu sai)
    2. Còm này viết sau 1 ngày entry này của KD, nhưng cứ lần lữa. Thế là kém, không có tính thời sự, phải không Kim Rung?

    • Kim Dung says:

      Tit Tuốt ko bị hãi
      Và cổ cũng ko sái
      Vì già rùi, ngắm mãi
      Nhắm mắt đoán ko sai

      Chỉ có anh 3CANG
      Cua non mới ra ràng
      Nhìn Tép Riu khiếp vía
      Người đâu mờ…điêu thế :D

      Tép Riu là tuổi Tép
      Nên mới ở Hang Cua
      Đánh nhau ko có thua
      Nhưng sợ,…chạy mất dép :P

  4. hahong says:

    Bài viết của Kim Dung quá hay, quá sâu sắc ! Nhưng hãy bình tĩnh lại để trả lời cho những câu hỏi này, hay để làm gì, sâu sắc mà làm gì ? hay chỉ để đọc cho sướng cái “lỗ nhĩ” thôi ! Mà sướng “lỗ nhĩ” của ai cơ chứ, mấy ông có học, có chữ nghĩa, mấy kẻ có lương tâm à, còn những người là “nguồn gốc của mọi sự thắng lợi” thì chắc họ chẳng quan tâm đâu. Nghĩ mà buồn cho cuộc đời !

    • Kim Dung says:

      Đúng là hay cũng chẳng để làm gì, sâu sắc cũng chẳng để làm gì thật. Nhưng nghiệp cầm bút, ko viết ko chịu được. Mà viết thì nhiều lúc… đắng cay!

      Cảm ơn bác hahong đã chia sẻ!

  5. Hà Linh says:

    Chị Kim Dung thường chọn cách đặt vấn đề, sự liên tưởng rất thú vị, vừa để bạn đọc dễ hình dung vừa miêu tả thật chính xác cảm giác của người đọc, người viết về những vấn đề nổi cộm.
    Không những nàng Sưa lắt lay trong nỗi xót xa cho chính mình mà bao nhiêu loài cây gỗ, thực vật …bao nhiêu động vật trong rừng..đều khóc thương cho số phận …bị săn đuổi, bị tàn sát..bị tận triệt…
    Cái hành động thưởng cho kiểm lâm ” bắt ” được chút xíu những kẻ khai thác trái phép gỗ Sưa em nghĩ như là sự mỉa may cay đắng cho màn kịch vụng về , một trò hề nhếch nhác mang tên quản lý rừng của những “diễn viên”kiểm lâm tồi …Có thật sự quản lý rừng là quá khó khăn đến độ không thể không? Nếu họ thật sự làm việc, thật sự nghiêm minh thì chắc chắn không thể là tuyệt hảo nhưng vẫn quản lý được…
    Sự thật thì trong quá trình phát triển, thiên nhiên bị xâm hại là một mặt trái mà em nghĩ các quốc gia đều phải đổi mặt và chúng ta dù không muốn vẫn phải chấp nhận phần nào, nhưng ( lại nhưng) nếu( lại nếu, y như là ” với chữ nếu tôi sẽ bỏ cả Paris vào lọ” vậy hihihi) hệ thổng quản lý và bảo vệ rừng thực sự làm việc, thật sự nghiêm mình thì vẫn có thế bảo vệ được như có thể. Để bảo vệ rừng nói chung, và bảo vệ các ” thị Sưa” nói riêng ta không hề thiếu luật, còn có riêng một đội quân thực hiện nhiệm vụ bảo vệ rừng: kiểm lâm…ta có đủ công cụ nhưng chỉ thiếu sự thực hiện nghiêm minh mà thôi.
    Thị Sưa ơi nếu buồn cứ khóc, rừng ơi hãy cứ than van đi nhé!

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn em. Thị Sưa khóc- đó có thể cũng là những dòng nước mắt cuối cùng của thị, vì rừng thì tan hoang từ lâu rồi, đâu còn để than van nữa hả em? :( :( :(

      Chị cũng như lời em dặn đó, là lâu nay, quá sợ hãi, nên chị chỉ mua săng ở một cửa hàng cố định thôi em à

  6. Chấn Hào says:

    Kiểm lâm đánh mất 10m3 gỗ sưa, tìm lại được 1m3 …THƯỞNG
    CSGT từ chối nhận đút lót (mà đương nhiên sẽ nhận) …. THƯỞNG.
    Ôi Việt Nam!

    • Kim Dung says:

      Thưởng “ngược” là vậy, bác ạ :(
      Có lẽ ngay cả những vị được thưởng cũng… cười thầm trong bụng, nên tôi thấy phát biểu như…mê sảng là vậy!

      Quá chán, quá nản!

      • Hà Linh says:

        Đúng là quá nản, quá chán..chị Kim Dung à!
        Tại sao tình trạng cháy xe mãi vậy mà không tìm ra nguyên nhân, em cảm giác là do sự nửa vời, sự chồng chéo trách nhiệm của các cơ quan chức năng và không có ai chịu trách nhiệm..

      • Cu Bin says:

        Xã hội thế này mà ai không chán, không nản … THƯỞNG!

      • Kim Dung says:

        Thật ra, điều tra về xăng đúng là có cái khó đó, em ạ. Vì xăng, nếu có ảnh hưởng rất lớpn, mà chị vẫn tin là do xăng phần lớn, thì nó đã tiêu ngỗn tự lúc nào. Xa cháy chỉ là hệ lụy của một thời gian rất dài tiêu thụ loại xăng bị nghi ngờ này thôi.

        Một câu hỏi đặt ra, tại sao các quốc gia khác ít có hiện tượng cháy xe. Mặt khác, các xe cháy đều là thuộc các hnhgx lớn có tên tuổi, thương hiệu cả.

        Vấn đề quản lý chất lượng xăng dầu là thứ quản lý tồi tệ nhất trong các nguyên nhân gây cháy xe, theo chị.

        Chưa kể các trạm xăng ăn cắp, ăn bớt xăng khi bán cho khách hàng nữa. Thượng đế khốn khổ đủ đường!

      • Hà Linh says:

        Chị ơi, nhớ mua xăng ở chỗ quen biết, cẩn thận nhé!

  7. Trịnh Xuân Nguyên says:

    Thị xăng thì em không bàn nữa vì thực tế đã phơi bày rồi tóm gọn là các cơ quan hữu trách làm không hết trách nhiệm và quả bóng trách nhiệm thì luôn tròn. Các quan bây giờ khi ”he” lên thì phát biểu hùng hồn nhưng tóm lại thì ”nổ” cũng ăn tiền mà ”im” cũng ăn tiền hết. Xăng thì quá trừu tượng nhưng chúng ta những ai ngày nào qua lại cửa ngõ thủ đô hãy xem mặt cầu Thăng Long nó biến dạng thế nào công trình kỷ niệm 1000 năm THăng Long đấy, tên nhà thầu rõ, tên chủ đầu tư rõ, tên Tư vấn giám sát rõ, báo chí đã khơi lên rồi đấy nhưng cuối cùng là gì: mặt cầu cứ sùi lên nhưng những đống thổ tả không còn là ổ gà nữa và là những con rãnh sâu đầy nguy hiểm. Tối qua đã có quá nhiều mảnh kính vỡ vung vãi điều đó chứng tỏ đã có xe vì không biết mà phanh gấp rồi có va chạm. Nhân đây cũng xin thông báo cho cả nhà là mặt cầu TL bây giờ rất xấu, các bác đi lại hết sức cẩn thận ạ.
    Thi Sưa – Phong Nha: Có một cơ quan của Đức đã có hẳn 02 chương trình đối với vườn quốc gia này đó là: 1: Quảng bá Phong Nha – Kẻ Bàng đến với thế giới thông qua các hoạt động truyền thông; xây dựng cơ sở dữ liệu để lưu trữ và từ đó tiếp tục tài trợ giai đoạn 2 đó là: Biến vườn quốc gia thành khu du lịch được bảo vệ một cách nghiêm ngặt, theo đó sẽ di rời toàn bộ cư dân sinh sống trong vùng lõi ra bên ngoài thực hiện tái định cư tại vùng đệm, vùng đệm sẽ là một vòng khép kín bao phủ cả vườn quốc gia. Quan trọng hơn vùng đệm là nơi thực hiện các hoạt động dịch vụ phục vụ tham quan du lịch và với vùng đệm khép kín, vườn quốc gia sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt. Trong vùng lõi chỉ là hoạt động tham quan, bảo vệ, phòng chống cháy…vvcủa lực lượng hữu trách. Khách du lịch có thể vào thăm vườn trong vùng lõi và khi thăm quan xong thì ra ngoài vùng đệm. Nếu làm được như vậy sẽ không có các hoạt động làm tổn hại đến vườn quốc gia như: khai thác,chặt phá…vv. NGuồn tài trợ đã có, tuy nhiên giai đoạn 2 gặp khó trong việc thực thi. Nguyên nhân tại sao cũng đang được các cơ quan hữu trách làm rõ!!!!

    • Kim Dung says:

      Còn theo chị KD, làm mô hình rừng kiểu gì thì làm, nếu pháp luật ko nghiêm, nếu vẫn hoành hành cái kiểu “lợi ích nhóm” thì vẫn sẽ …hạ tắc loạn, Nguyên à.

      Chị KD đi công tác miền núi, miền rừng rất nhiều. đi giữa đường núi quanh co, mây phủ trắng xóa, từ Tây bắc, đến Tây nguyên, nhìn thì rất đẹp mắt, nhưng thực ra, rừng VN chỉ có cây xanh, dây leo, chứ có cây gỗ bao nhiêu đâu. Cổ thụ thì càng… đừng mơ.

      Lũ lụt cũng từ đó mà ra. Phá sạch rừng rồi. Vậy ai là kẻ phá, nếu ko phải là lâm tặc, có sự tiếp tay của kiểm lâm?

  8. 3CANG says:

    Chuyện thị Xăng, chỉ có ở VN mới vậy? Tôi đang ở nước ngoài mấy tuần nay rồi, chả thấy một xe nào cháy cả. Lạ thật, lạ ghê, lạ gớm VN ơi.
    Chuyện thị Sưa, cũng chỉ có ở VN. 3 cây sưa một lúc bị đốn và cũng như nhiều cây sưa khác chắc được dùng phép thuật của Tôn Ngộ không (như với gậy Như Ý).
    @TC:
    Như còm ở bài trước, tôi đã bị mất ngủ. Đến bài này, tôi cứ lẩm bẩm: Đúng là thị rồi. “Thị” nọ nói về “thị” kia. Dưng mà: “Thị” KD của Hang Cua, của Tuần VN đẹp lộng lẫy, đẹp cả ngoài, cả trong. Đó là KD có trái tim “đẹp”, trí tuệ còn “đẹp” hơn, phải không quý vị? Tôi lại mất ngủ nữa rồi. Hu hu. He he.

    • Kim Dung says:

      Mừng cho bác Cua 3CANG
      Đang ở ngoài nước, mà Hang Cua vẫn từng
      Mất ngủ đổ tại…thị Dung
      Thị Dung thích chí, lung tung…recom :D

      To @Cua: Cảm ơn Cua đã đăng bài
      Lại còn post ảnh kèm vai nhà bào (báo)
      Sao ko chú thích thế này
      “Thị Dung” đích thị lại hay …say tình! :D :P :oops:

      • Nói leo says:

        Nguyên nhân cháy xe các bộ ngành đã nghiêm túc điều tra nhưng sau khi đưa ra kết luận thì người dân ngơ ngác chưng hửng và hoang mang . Theo thiển nghĩ của em có lẽ đã để lọt tội ” LỬA ‘ đích thị là nguyên nhân do LỬA . Nếu không có lửa thì làm sao cháy được phải trị tội LỬA

  9. Đinh Kim Phúc says:

    Một nguyên tắc bất di bất dịch từ khi con người tìm ra lửa là: cháy là do lửa. Do đó chị KD khỏi phải đi tìm nguyên nhân chi cho tốn công.
    Thứ hai, tại sao hiện nay có quá nhiều lâm tặc: xin thưa, bởi chỉ vì “sự nghiệp 10 năm trồng cây” nên trồng rồi không ai đốn thì cũng có thằng đốn.
    Nói túm lại: thằng lâm tặc không đốn thì thằng khác cũng đốn. Cũng như nếu không có thằng bán tơ, thì thằng bán than, bán bánh mì, bán cà rem…sẽ làm cho gia đình của cô Kiều “như chúng ta đã biết”.

  10. nicecowboy says:

    Nhà nước đã nhất định quốc hữu hóa “em Sưa” cũng như là đất đai vậy. Ở VN hể tài nguyên nào quý giá nhất đều phải thuộc nhà nước. Cũng dễ hiểu, có quốc hữu hóa thì mới có độc quyền chiếm hữu tài nguyên quý giá, thông qua một số đại diện của nhà nước.

    Ở chuyện em Sưa này, đại diện nhà nước để quản lý em (và nhiều em gái đẹp khác như em lim, trắc…) là các ông kiểm lâm . Quý vị còm sĩ cứ hình dung ông kiểm lâm như Ma ma đại tổng quản (gọi nôm na là má mì) quản lý mấy em gái . Nhưng em Sưa không phải là loại cây cỏ thường đâu nhá, mà là hạng “rau siêu sạch” . Dân thường muốn đụng tới em thì phỏng tay, chỉ có các đại gia cở như đại gia ờ Hà Tỉnh, Gia Lai… mới chiếm hữu các em Sưa này được. Đương nhiên trước đó các anh kiểm lâm phải check hàng trước rồi.

    Tội nghiệp em Sưa, thân gái má hồng phận bạc, mang nỗi oan khó giải bày. Em bị mang tiếng là hàng quốc doanh, bị các anh quốc doanh chơi hội đồng, chuyền qua chuyền lại, sau cùng mới thoát khỏi cái rừng quốc gia đó thì lại lọt vào nhà đại gia để phục vụ tiếp.

    Nảy giờ nói ví von chơi, giờ kể một chuyện thật 100% mà NCB biết :

    Một đaị tổng quản má mì sau khi chơi nhiều em Sưa quá (lão tổng quản này đã từng là hạt trưởng kiểm lâm Bình Phước), về cuối đời bị quả báo nặng nề. Nhà lão cực giàu, căn biệt thự không dưới 5 triệu đô (trong nhà nuôi rất nhiều em Sưa, trắc, lim.. làm nội tướng, nội thất), nhưng sau khi về hưu thì lão bị tai biến nặng nề, nhưng chưa hết : trong 3 đứa con thì 1 đứa bị ngu ngơ như tâm thần, còn 1 đứa thì cũng bị bại liệt.

    Tiền bạc cả đống, nhà nuôi đầy gái đẹp : em Sưa, Trắc, Lim…, nhưng lão đại tổng quản có còn thưởng thuc gì được đâu.

    Đúng là trời xanh có mắt : đời xưa quả báo thì chầy, ngày nay quả báo thì ngay nhản tiền !

    Còn nếu nói chuyện nghiêm túc và thần bí tâm linh một chút : các loại gỗ quý đã sống hàng trăm năm trong thiên nhiên, thì chúng cũng có cái linh hồn vậy, mà người xưa tin rằng đó là vị Thần trong mỗi thân cây. Đốn hạ một cây cổ thụ, tuy nó chết như người, nhưng cái thần hồn của nó vẫn còn. Những kẻ chiếm hữu các cây này nếu là vô đạo đức, thì không sớm muộn cũng sẽ bị các linh Thần trong các cây báo ứng, trả thù khủng khiếp như câu chuyện thực Cao bồi kể ở trên.

    • Trần Kẽm says:

      Đọc bài viết của bác, em thấy đúng là Trời có mắt thật. Không những vậy Trời còn nhân từ và hào phóng nữa chứ! Vì Trời biết lão này thể nào sau khi về hưu cũng bị tai biến nặng nề, đời sống khi ấy vài đồng lương hưu còm cõi chả bù nổi vật giá leo thang, rồi thì Trời cũng biết nhà lão trong ba đứa thì có một đứa phải gánh bệnh tâm thần, đứa nữa bị bại liệt nên trời mới… thương tình cho lão vào làm kiểm lâm lúc còn trẻ để mà tích, cóp, góp, nhặt… lấy cái về sau nuôi mình và báo cô hai đứa con bị bệnh.
      Ta ơn Trời một lão ơn Trời mười!
      Vì Trời độ cho lão nhiều, chúng ta và phần nhân dân bần lao còn lại thì không nên mọi người ghen tỵ và thường nói với nhau rằng: “Trời… phú kẻ bất lương”.
      Chả phải lão bất lương đâu, Trời cho lão đấy. Chỉ có điều, nhiều đứa đớp, hốc, tọng, liếm, nhét… rất nhiều mà về sau chả đứa nào tai biến, con chả đứa nào mù, thọt, thần kinh, câm điếc… thậm chí có đứa còn làm lớn nên người ta lại “khóc” rằng: “Trời xanh có mắt như mù”.
      Thôi thì, dựa vào đôi chân mình mà đi, trời đất âu cũng là truyện… trời đất mà thôi các bác nhể!

    • Kim Dung says:

      Câu chuyện về con người của Cao Bồi “đẹp chai” thì KD ko dám bình. Nhưng câu chuyện về hồn của cây thì KD tin rằng đúng. Mỗi loài sinh vật, thực vật đều có đời sống của nó, cũng khóc, cười, cảm thụ đau đớn, hay hạnh phúc theo cách của nó.

      Hãy cứ lắng nghe, sẽ thấu hiểu tiếng cười, tiếng khóc của từng loài cây rừng, nếu có dịp đi rừng. KD mệnh Mộc, nên yêu rừng vô cùng. Đứng trước rừng, cảm thấy bí ẩn, nhưng ấm áp, thích thú rất lạ

      Ngay trong thờ các Mẫu, dân gian có thờ Mẫu Thượng Ngàn (Mẹ cai quản rừng xanh)

      • Công Lý says:

        KD ơi! Trước hết tôi đồng ý với KD là: “Nhưng câu chuyện về hồn của cây thì KD tin rằng đúng. Mỗi loài sinh vật, thực vật đều có đời sống của nó, cũng khóc, cười, cảm thụ đau đớn, hay hạnh phúc theo cách của nó.

        Hãy cứ lắng nghe, sẽ thấu hiểu tiếng cười, tiếng khóc của từng loài cây rừng, nếu có dịp đi rừng. KD mệnh Mộc, nên yêu rừng vô cùng. Đứng trước rừng, cảm thấy bí ẩn, nhưng ấm áp, thích thú rất lạ”. Nhưng khổ nỗi, tiếng cười, tiếng khóc của CON NGƯỜI kia kìa, mà “Bọn chúng” cũng chẳng thèm lắng nghe thì làm gì có chuyện “Chúng” “…lắng nghe, thấu hiểu tiếng cười, tiếng khóc của từng loài cây rừng…”???
        KHÔNG NÓI NỮA, CÀNG NÓI CÀNG THẤY ĐAU.

    • chinook says:

      Những người Da đỏ ở My có một triết ly sống rất ly thú. Họ tin Thiên nhiên là một người Mẹ, ai không tôn trọng Mẹ, thậm chí lạm dụng Mẹ sẽ bị phạt.

      Cụ thể như Bộ lạc Makah(Makah tribe) sinh sống ở mỏm cực Tây Bắc của Hoaky (bang Washington). Xưa họ sống chủ yếu bằng Săn cá nhà táng , hải cẩu , cá hôi….vaf hái lượm. Đến nay , nếp sống thay đổi nhưng họ ẫn giữ truyền thông săn cá Nhà táng(cá voi) khi hoàn cảnh cho phép.(Có thời kì bị cấm vì Cá Voi nằm trong danh danh giống bị đe dọa tuyệt chủng,cần bảo vệ)

      Mỗi năm, trước mùa săn, Bộ lạc lựa những người đàn Ông xứng đáng, mẫu mực. Cả tháng trước ngày săn, những người này phải ở riêng,không gần gũi phụ nữ để chuẩn bị….

      Khi săn cũng phải theo những quy ước đã định sẵn…và dặc biệt, khi săn được về , Cá voi được chia sẻ cho mọi người và khi sử dụng không được lãng phí.

      Họ tin là nếu vi phạm, thần Cá voi sẽ không trở lại , hy sinh để nuôi sống họ nữa.

      Tôi hơi ngờ Lão Tổng quản Bác NCB nói đến ở đâ biết thuởng thức những loại gỗ quy . Cũng như đa số các Đại gia và những kẻ có quyền hiên nay tại Vietnam, họ chỉ thích vài “hàng độc” , những gì không ai có hoặc người khác bị cấm không được dùng. Động cơ khiến họ chiếm hữu là lòng tham và ngạo mạn. Họ cảm thấ hả hê khi chiếm được

      Đáng thuơng cho những con người với đầu óc bịnh hoạn như thế.

      • Kim Dung says:

        Khi con người ta có triết lý về cái “đạo” để sống, thì người ta sẽ được đạo lý “hướng dẫn” cách sống, lối sống. Nhưng đáng sợ nhất bây giờ, ở ta, triết lý sống- Tiền trên hết.

        Chính vì Tiền trên hết nên con người dám giẫm đạp lên tất cả đạo lý. Và nguy hiểm nữa, họ ko còn biết sợ, biết ăn năn, biết liêm sỉ, vì đâu cũng có những kẻ vô liêm sỉ, thì có liêm sỉ chỉ…thiệt!

        Một triết lý “vô đạo” như thế, đã ăn sâu, và loang lổ khắp xã hội này, cho dù đâu đâu cũng ko thiếu người tốt. Nhưng dường như, sự vô đạo đang thắng thế.

        Thế nên có lúc, KD đã dùng thời tao loạn là vậy.

        Buồn và đau lắm!

  11. A Qua says:

    Hôm trước đọc tới từ “đ…ớ…i” là mình biết ngay ai viết rồi. Nhưng vẫn cứ lăn tăn sao chị không kêu oan cho “thân món quà” khi người ta tặng nhầm người nhở???

    • Kim Dung says:

      Dạ, VNN và TVN đều ko được “tặng quà” này cho bạn đọc, trong đó có bác A Qua đó. VNN chỉ được phép đăng lại thôi. nghĩa là ‘ăn theo, nói leo” các báo.

      VNN là trò hư, đang được dạy dỗ để trở nên ngoan, nên nói như nhà văn Y Ban – “Tờ báo xấu xí thì ko được …tặng quà” (nguồn: Phụ nữ xấu thì ko có quà)

      • A Qua says:

        Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình đi thực tế, lập tức thưởng nóng cho một số cá nhân, tập thể kiểm lâm có công móc nối với lâm tặc dễ dàng đưa gỗ sưa ra khỏi bìa rừng và vận chuyển về xuôi một cách an toàn thì đúng hơn. Ai lại đi tặng quà cho những người có nhiệm vụ giữ rừng mà giữ không nên nhỉ??? Hôm nay mới té ngữa ra như thế này đây http://dantri.com.vn/c20/s20-595388/vu-go-sua-tram-ty-can-bo-kiem-lam-moc-noi-voi-lam-tac.htm

      • Kim Dung says:

        Ko thể hiểu nổi cái khái niệm khen thưởng nữa. Khen thưởng những kẻ đã móc nối với lâm tặc để phá rừng. Có lẽ chỉ ở QB mới có quan niệm đó chăng? KD rất mong có thêm thông tin về sự khen thưỡng “ngược đời” này.

        Khi xem tivi mà chỉ muốn chửi tục thôi!

  12. Phan Anh says:

    Dùng chiêm tinh dự đoán đúng cả thời gian trận xung đột Isreal – Palestin ngày 01/05.

    Mời xem tiếp tương lai của nước Nga, mối quan hệ mong manh giữa Phillippines – Trung Quốc… sẽ như thế nào?

    Link: http://dobatnhi.wordpress.com/2012/05/13/cap-nhat-cac-du-doan-dung-trong-nam-2012/

  13. chinook says:

    Các quan chức Việtnam đưa nói láo và trân tráo lên một đỉnh cao mới.

    Họ nói láo với dân, với thuộc cấp, với đòng cấp, với cả thuợng cấp. Họ nói láo ráo hoảnh , không một ngượng ngùng…

    Nói láo tới mức không ai tin được bất cứ gì mình nói như mấy Ông quan ngày nay thì ta phải em lại IQ của mấy Ổng.

    Dân Pháp có vùng nổi tiếng nói láo là Marseille. Người ta kể là trên Tầu viễn dương có một thủ thủ đột tử . Các thủy thủ khác khâm liệm , chuẩn bị thủy táng. Người chết bất ngở tỉnh dậy.

    -Các Cậu định làm gì tớ đây ?
    – Thủy táng chớ làm gì nữa?
    -Tớ đâu đã chết.
    – Cha này dân Marseille, sắp chầu chúa rồi còn nói láo. Lẹ ta lên, rồi Ta uống chút đỉnh tiễn hắn , các Bạn.

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…bác Chinook có câu chuyện nói láo thâm thúy quá. Nhưng bác đừng quên, “nhà văn nói…ấy, nhà báo cũng nói…thêm đó”, bác à. :D

  14. trangdai says:

    Tôi rất muốn xem chị Kim Dung nói thêm 1 thị nữa là thị “bệnh lạ” ở Ba tơ – Quảng Ngãi. Thị này thì ỏng ẹo không ra mặt, ẩn ẩn hiện hiện làm bà Bộ Trưởng Tuyến đổ thừa và miệt mài bắt cấp dưới nghiên cứu trong khi người dân Ba tơ mất dần vì cái ả lả lơi giấu mặt này. Tại sao không mời các chuyên gia nước ngoài và bắt ả này ?

    • HOA HONG_SG says:

      HH cũng có nghe TV nói bệnh lạ ở Ba Tơ, Quảng Ngãi. HH không biết giải pháp các bác cao cao bên cửa sổ có 2 người iu nhau như thế nào nhưng HH nghĩ là do nguồn nước bị nhiễm độc bác ạ.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác trangdai. Có lẽ vì nguyên nhân khá phức tạp. Có lúc KD chỉ nghĩ, nó là hệ quả kéo dài của nghèo đói, thiếu chất dinh dưỡng, môi trường quá bẩn, ô nhiễm….đã dẫn đến một ;loại vi rút nào đó ta chưa phát hiện hết chăng?

      KD vẫn đang đọc và theo dõi tiếp đó, bác ạ

      • trangdai says:

        Hi C. Dung,
        Dĩ nhiên cái gì cũng có lý do của nó, nhất là khoa học. Điều đó không bàn cãi , nhưng tìm kiếm 1 thời gian dài không ra kết quả. Điều đó mới đáng nói. Bệnh lạ tất nhiên không phải xuất phát từ thần thánh nó là một ẩn số mà khoa học cần phải phát hiện càng sớm càng tốt vì nó ảnh hưỡng đến sự sống và cái chết của người dân. Khi nghiên cứu tìm kiếm nguyên nhân phải đưa ra các mốc thời gian tối thiểu.
        Nếu đến hạn mà tìm không ra phải nhờ vã đến các chuyên gia nước ngoài. Vậy đến nay Bộ Y tế đã xác định chính xác chưa và thời gian để kiểm chứng là bao lâu. Kế hoạch như thế nào nếu thời gian đó đến mà vẫn tìm không ra. Có khi đem cả phòng thí nghiệm đến hiện trường để tìm cho ra nguyên nhân cũng phải làm.
        Đây chỉ là ý riêng và có vẽ búc xúc thôi.

  15. Phùng Văn Nhân says:

    Xe cháy dài dài. Dân hoang mang. Liên bộ toàn các tiến sĩ họp kết luận bù trớt…Vậy mà nhà báo KD lôi ngay ra ba thủ phạm:
    – Do lòng tham của con người tự..sỉ nhục con người.
    -Tình trạng kẹt xe đoạt kỷ lục toàn cầu khiến xe, dù là khối sắt vô tri cũng tự thiêu phản đối.
    -Sự đoan chính của “chị xăng” rất đáng ngờ….Quá chuẩn.
    Đứng trên quan điểm chính chị: Đây là hành vi phá hoại có hệ thống của các thế lực thù địch. Thế là hết tranh loạn!!!
    -Chúc cô vui, hành nghề cẩn trọng…đừng đế tác nghiệp rồi bị… tác vẹo quai hàm như hai phóng viên ở Văn Giang.

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…Cảm ơn bác Văn Nhân. Bác có cái tên rất hay đó. KD chỉ là Tép Riu như lão Tịt tuốt đặt tên, chỉ nhảy nhót tanh tách, tanh tách cho…. vui thôi ạ! :P

  16. Trần Kẽm says:

    Trong lúc kinh tế khủng hoảng, đời sống toàn xã hội khó khăn, đầu tư công cắt giảm, các công trình nói chung vì thế bị ảnh hưởng. Miền núi là vùng bị chia cắt, nhiều nơi các cháu còn phải… bơi đi học vì không có cầu và phải đi quá xa để học vì gần thì không có trường. Đến được trường rồi cơm thậm chí ăn với mỗi rau và muối!!!
    Vậy tại sao không nhân cơ hội này, nhà nước đứng ra tổ chức đấu thầu bán sưa thu tiền tái đầu tư cho hạ tầng, nâng cao đời sống bà con nơi sở tại? hoặc lấy kinh phí làm những việc có ích khác. Và qua đó, sau khi thấy nguồn lợi lớn thu được từ sưa sẽ kích thích bà con nhà nhà trồng sưa, người người trồng sưa. Mươi mười lăm năm sau nghĩa là chỉ sau ba bốn nhiệm kỳ là chúng ta đã có cơ man không biết bao nhiêu là sưa!!! Quê tôi giờ có cả hàng vạn cây sưa. Bản thân nhà tôi cũng có hai cây (sau khi đã cho đi 6 cây) to cỡ bắp đùi, và cao khoảng 10 mét.
    Với cơ chế này có lẽ tôi sẽ huỷ chặt 2 cây sưa này mà thôi. Lý do ư? Một là: Nếu cứ để cho cây lờn và với “trách nhiệm” vì nhân dân của chính quyền như vậy tôi e tính mạng và sức khoẻ gia đình tôi vài năm nữa đến khi cây sưa có thể thu hoạch sẽ gặp vấn đề! hai là: Chính phủ ngăn cấm, nghĩa là 2 cây sưa hàng hoá đó của tôi không có đầu ra, nó có phải vàng đâu mà bảo bỏ ống bơ đem chôn! Hàng hoá làm ra đắt mấy thì đắt nhưng không bán được thì sản xuất làm gì?
    Là một nước nông nghiệp và có nhiều rừng, quỹ đất trồng trọt và đồi trọc hiện có rất nhiều mà sao ta ấu trĩ thế nhỉ??????? trong khi tôi mới mua tặng vài anh bạn ít sưa giống chỉ có giá 2 ngàn đồng một cây con cao khoảng 10cm!!!!!!!!!!!
    Lại nhớ tới mấy năm trước khi chính phủ không cho xuất khẩu gạo! Một sự lo xa đến ngớ ngẩn.
    Lại nhớ đến nhím cũng vậy. Là động vật sách đỏ, giá trị rất đắt, nhưng cho phép mua bán dưới sự kiểm soát của nhà nước giờ nhím đầy rẫy và có mặt ở khắp nơi, giá lại rẻ như cho và có lẽ vì nhím quá nhiều nên kiểm lâm cũng… chán, chả thèm làm… giấy khai sinh cho nhím nữa. Có lẽ cũng nên coi sưa như nhím thì rồi tới đây có lẽ chả ai đanh nhau, cướp bóc, lừa đảo. phá rừng… vì sưa, mà có khi tôi – nhà có sưa – còn cho thêm anh tiền để anh dọn bớt hộ tôi vài cây sưa ra khỏi vươn cho khỏi vướng như cau vua mấy năm vừa qua!
    Tại sao ta ấu trĩ và cứng… ngắc thế nhỉ? Là quốc gia nông nghiệp mà còn chả biết làm nông – lâm nghiệp, chả biết khơi thông sức mạnh từ nông – lâm nghiệp thì thử hỏi làm công nghiệp thế nào???????????

    • Cua Đồng says:

      Đúng đấy bác ạ.Cây sưa họ Đậu thích hợp đất ven sông,gỗ cũng tốt không làm “thuốc”thì làm nhà.

      Mà tại sao Tàu nó không trồng nhỉ?

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Trần Kẽm. KD thấy ý kiến của bác rất đúng. Trước đây, KD ko để í, nhưng khi nảy ra vụ Sưa cách đây vài năm, thấy xã hội xôn xao, mới biết giá trị của Sưa lớn. Vậy mà tại sao, Nhà nước ko có chủ trương trồng, vừa có loại gỗ quý, vừa bớt đi những vụ án. Hay sưa kén đất.

      Bác nói một điều đụng chạm đến “đầu ra”. Cách đây nhiều năm, đi công tác vùng sâu vùng xa ở Sơn la, huyện Sông Mã, nơi con sông Mã dữ tợn, làm cảm xúc cho nhà thơ Quang Dũng viết bài Tây tiến, KD thấy bà con trồng rất nhiều nhãn, vải. Lúc đâu thích lắm, vì nghĩ cơ may thoát nghèo cho dân mình ở vùng cao. Sau hóa ra ko phải vậy. Đến mùa thu hoạch, nhãn, vải nhiều vô kể, mà ko có đầu ra. Huyện Sông mã là vùng sâu, vùng xa, đường đi rất vất vả. Nếu Nhà nước ko lo đàu ra, thì người dân có thể đói trên những cánh rừng nhãn, vải đẹp ngút ngàn. Và thực tế, huyện SM vẫn là huyện đói nghèo

      Còn trồng gỗ sưa thì khác. Nhưng có thể thời gian thu hoạch sưa quá dài, hàng mấy chục năm mới cho gỗ. Trong thời gian đó, dân mình ăn gì?

      Thứ nữa, cần thấy dân ta làm ăn kiểu phong trào đầu voi đuôi chuột, ăn sổi ở thì. Thấy lợi thì đổ xô vào, rồi ít nữa, thì phong trào xuống, tất cả rơi vào nghèo đói như cũ.

  17. HOA HONG_SG says:

    Tèm tém tem.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3,878 other followers

%d bloggers like this: