Public Speaking – Nói chuyện trước công chúng

TT Bill Clinton tại Hà Nội. Ảnh: AP

HM Blog. Tôi rất thích các chính khách nói chuyện. Người nói hay, người nói dở. Có người ngắc ngứ nhưng thông điệp chuyển tải lại hay nên người nghe vẫn bị thuyết phục. Có người nói trơn tru, nhưng thông điệp trống rỗng, thành ra người nghe lắc đầu, chẳng hiểu người ta nói gì trên bục.

Tôi nhớ lần nghe Bill Clinton nói chuyện tại ĐH Quốc gia Hà nội (11-2000) rất ấn tượng. Thay vì nói về sự thù địch trong quá khứ, ông nhắc đến sự thân thiện giữa hai dân tộc có từ 200 năm trước, khi Jefferson chọn giống lúa từ Việt Nam. Và năm 1945, người Việt chúng ta lại trích dẫn Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ do Jefferson viết. Một sự liên kết cực kỳ thú vị.

Ngoài ra, khi nói chuyện với sinh viên trẻ, Bill Clinton còn nhắc tới bóng đá, những cầu thủ nổi tiếng của Việt Nam, rồi người được huy chương vàng ở Sydney. Người nghe có cảm giác rằng, diễn giả trên bục không hề xa lạ với họ. Và thế là thông điệp chính của bài nói đã đi vào lòng người ““Chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Cái mà chúng ta có thể thay đổi được đó là tương lai.” khi ông dẫn lời của đại sứ Pete Peterson.

Bài nói chuyện của Tổng thống đã làm người nghe thỏa mãn vì ông biết người Việt ta muốn nghe gì. Ông tới đây không phải để rao giảng về tự do, nhân quyền hay giá trị Mỹ. Ông hiểu rằng người Việt rất độc lập trong cách lựa chọn con đường đi lên. Đương nhiên, những cố vấn chấp bút viết bài này cho Tổng thống đã hiểu sâu sắc lịch sử Việt Nam, văn hóa người Việt.

Để bài phát biểu thành công, cần có nhiều thủ thuật nói trước công chúng. Nhưng quan trọng nhất là diễn giả phải biết đặt mình vào vị trí của khán giả. Nói như thế này liệu có lọt tai, liệu họ có quan tâm.

HM Blog xin giới thiệu lại bài nói chuyện của Tổng thống Bill Clinton tại trường đại học Quốc gia Hà Nội (11-2000) được VTV truyền hình trực tiếp.

Bài nói chuyện đã qua 12 năm nhưng thông điệp vẫn còn nguyên giá trị “Let the days when we talk past each other be gone for good. Let us acknowledge our importance to one another. Let us continue to help each other heal the wounds of war, not by forgetting the bravery shown and the tragedy suffered by all sides, but by embracing the spirit of reconciliation and the courage to build better tomorrows for our children. May our children learn from us that good people, through respectful dialogue, can discover and rediscover their common humanity, and that a painful, painful past can be redeemed in a peaceful and prosperous future – Hãy chấm dứt vĩnh viễn những ngày tháng khi chúng ta nói át lẫn nhau. Hãy công nhận vai trò quan trọng của mỗi bên. Chúng ta hãy tiếp tục giúp nhau hàn gắn những vết thương chiến tranh, không phải bằng cách quên đi sự dũng cảm cũng như những thảm kịch của các bên, mà bằng tinh thần hoà giải và sự can đảm để xây dựng một tương lai xán lạn hơn cho con em chúng ta“.

Tìm mãi trên youtube nhưng không thấy. Bạn nào có đường link xin gửi vào đây để chia sẻ.

Bài phát biểu Tổng thống Bill Clinton tại Đại học Quốc gia Hà Nội

Cám ơn các bạn rất nhiều và chào các bạn.Tôi không thấy có một nơi nào thích hợp hơn là Ðại học Quốc gia Việt Nam để tôi bắt đầu chuyến thăm ở thời điểm tràn đầy hy vọng của lịch sử cho cả hai nước chúng ta. Tôi đã học được một câu tiếng Việt; và tôi sẽ cố gắng đọc câu ấy. Nếu tôi đọc sai, các bạn cứ cười thỏa thích. Xin chào các bạn. (vỗ tay)

Biết bao hứa hẹn của quốc gia trẻ trung này được tích luỹ nơi đây. Tôi được biết rằng các bạn đã có những chương trình trao đổi với gần 100 các trường đại học, từ Canada đến Pháp và Hàn Quốc. Và các bạn cũng đang tiếp đón hơn 12 sinh viên từ trường đối tác – Ðại học California Hoa Kỳ – hiện đang học tại đây.

Tôi chào mừng những nỗ lực to lớn của các bạn trong việc hoà nhập với thế giới. Dĩ nhiên, tôi cũng biết rằng cũng như mọi sinh viên khắp nơi, các bạn còn bận tâm nhiều chuyện khác ngoài việc đèn sách. Ví dụ: vào tháng 9, các bạn vừa phải học và vừa theo dõi thành tích của cô Trần Hiếu Ngân tại Sydney . Và tuần này, các bạn lại vừa học vừa cổ vũ cho các anh Lê Huỳnh Ðức và Nguyễn Hồng Sơn tại cuộc tranh tài bóng đá tại Bangkok . (vỗ tay).

Tôi lấy làm hân hạnh là Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đầu tiên đến Hà Nội và thăm trường đại học này. Và tôi làm như thế với một ý thức rằng lịch sử giữa hai quốc gia chúng ta thật gắn bó, vừa là nguồn đau thương cho các thế hệ đã qua vừa là nguồn hứa hẹn cho các thế hệ sắp tới.

Cách đây 2 thế kỷ, trong những ngày đầu của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, chúng tôi đã vượt biển để tìm các đối tác thương mại và một trong các nước mà chúng tôi tiếp cận đầu tiên là Việt Nam. Thật vậy, một trong các nhà lập quốc của Hoa Kỳ, Ngài Thomas Jefferson, đã tìm cách mua hạt giống gạo Việt Nam để trồng trên nông trại của mình tại Virginia cách đây đã 200 năm. Vào lúc thế chiến thứ hai xảy ra, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đã là một xứ tiêu thụ đáng kể các hàng xuất khẩu từ Việt Nam . Vào năm 1945, trong ngày lập quốc của các bạn, những ngôn từ của Thomas Jefferson đã được chọn để vang vọng trong bản Tuyên ngôn Ðộc lập của các bạn: “Mọi người sinh ra đều bình đẳng. Tạo hoá đã cho chúng ta những quyền chắc chắn không thể xâm phạm được; đó là quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”

Dĩ nhiên, tất cả những điểm gặp gỡ nhau trong lịch sử 200 năm nay đã bị lu mờ trong vài thập niên vừa qua bởi cuộc xung đột mà chúng tôi gọi là Chiến tranh Việt Nam và các bạn gọi là Kháng chiến chống Mỹ. Hẳn là các bạn đã biết rằng ở Washington D.C., tại Quảng trường Quốc gia có một bức tường đá đen đã được khắc tên của những người Hoa Kỳ đã bỏ mình tại Việt Nam. Tại tượng đài trang nghiêm này, một số cựu chiến binh Hoa Kỳ cũng nhắc đến “mặt bên kia của bức tường,” sự hy sinh chồng chất của nhân dân Việt Nam hai miền trong cuộc xung đột đó – hơn 3 triệu thường dân và chiến sỹ dũng cảm.

Nỗi đau khổ chung này đã tạo cho hai quốc gia chúng ta một mối quan hệ không giống bất cứ quan hệ nào khác. Cũng do cuộc xung đột này, Hoa Kỳ hiện nay là quê hương của 1 triệu người Mỹ có tổ tiên là Việt Nam . Cũng do cuộc xung đột này, 3 triệu cựu chiến binh Hoa Kỳ đã phục vụ tại Việt Nam , cũng như nhiều nhà báo, nhân viên đại sứ quán, nhân viên cứu trợ và nhiều người khác nữa, đã mãi mãi gắn liền với quốc gia của các bạn.

Cách đây gần 20 năm, một nhóm quân nhân Hoa Kỳ đã đi bước đầu tiên để tái lập những mối liên hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam . Họ trở lại Việt Nam lần đầu tiên kể từ cuộc chiến, và khi họ đi bộ trên những đường phố Hà Nội, nhiều người Việt Nam biết họ đến thăm và đã tiến lại hỏi họ: các bạn có phải là binh sĩ Hoa Kỳ không? Chưa ngờ trước chuyện gì sẽ xảy ra đối với họ, những cựu chiến binh của chúng tôi trả lời: Ðúng vậy. Và họ cảm thấy thật nhẹ nhõm xiết bao khi những người Việt Nam nói với họ một cách giản dị là: chào mừng các bạn đến Việt Nam .

Tiếp đó, nhiều cựu chiến binh cũng đã đến đây gồm cả những cựu chiến binh và anh hùng Hoa Kỳ tên tuổi hiện đang phục vụ tại Quốc hội Hoa Kỳ: Nghị sỹ John McCain, Nghị sỹ Bob Kerrey, Nghị sỹ Chuck Robb, và Nghị sỹ John Kerry của bang Massachusett, là người có mặt tại đây với tôi, cùng một số hạ nghị sĩ của chúng tôi, trong số đó có vài cựu chiến binh của cuộc xung đột ở Việt Nam.

Khi họ đến đây, họ đã nhất quyết tôn vinh những người đã tham chiến mà không khơi lại cuộc chiến; nhớ lại lịch sử của chúng ta nhưng không kéo dài nó mãi mãi; để cho lớp trẻ như các bạn tại hai quốc gia chúng ta có một cơ hội sống vì tương lai, chứ không phải sống với quá khứ. Như Ðại sứ Pete Peterson đã nói một cách thật hùng hồn, “Chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Cái mà chúng ta có thể thay đổi được đó là tương lai.”

Mối quan hệ mới giữa chúng ta trở nên mạnh hơn, khi các cựu chiến binh Hoa Kỳ thành lập những tổ chức phi lợi nhuận để hoạt động giúp đỡ nhân dân Việt Nam, chẳng hạn như cung cấp những dụng cụ cho những người bị thương tích chiến tranh để giúp họ sống một cuộc sống bình thường. Sự tận tình của Việt Nam giúp trao trả hài cốt những quân nhân của chúng tôi trở về với gia đình họ là sự thúc đẩy lớn nhất để cải thiện mối quan hệ. Có rất nhiều người Hoa Kỳ tại đây đã làm việc nhiều năm trong lĩnh vực đó, gồm cả Bộ trưởng Bộ Cựu Chiến Binh của chúng tôi, Ngài Hershel Gober.

Lòng mong muốn được đoàn tụ với thân nhân thất lạc là điều dễ hiểu đối với tất cả chúng ta. Nhiều người Mỹ rất cảm động khi biết rằng chương trình truyền hình mà người Việt Nam xem nhiều nhất vào mỗi chủ nhật là chương trình nhờ khán giả giúp họ tìm kiếm những thân nhân mất tích trong chiến tranh cách đây rất lâu.

Và chúng tôi biết ơn những người dân làng Việt Nam đã giúp tìm kiếm những người mất tích của chúng tôi và vì thế đem lại sự ổn định tinh thần cho những gia đình người Mỹ khi họ biết rằng chuyện gì thật sự đã xảy ra đối với thân nhân của họ.

Chưa bao giờ có hai quốc gia nào đã làm được những việc mà chúng ta cùng nhau đang làm để tìm kiếm những người mất tích trong cuộc xung đột ở Việt Nam . Rất nhiều đội Hoa Kỳ và Việt Nam đã làm việc cùng nhau, đôi khi tại những nơi chốn khó khăn và nguy hiểm. Chính phủ Việt Nam đã cung cấp cho chúng tôi những tài liệu và thông tin của chính phủ để hỗ trợ cuộc tìm kiếm của chúng tôi. Và để đáp lại, chúng tôi đã cung cấp được cho Việt Nam gần 400.000 trang tài liệu có thể trợ giúp cuộc tìm kiếm của các bạn. Trong chuyến thăm này, tôi mang thêm 350.000 trang tài liệu mà tôi hy vọng sẽ giúp các gia đình Việt Nam tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy đến với những thân nhân thất lạc của họ.

Hôm nay, tôi đã trân trọng trao cho Chủ tịch nước của các bạn, Ngài Trần Ðức Lương những tài liệu này. Tôi cũng nói với chủ tịch rằng Hoa Kỳ sẽ cung cấp thêm 1 triệu trang tài liệu nữa trước cuối năm nay. Chúng tôi sẽ tiếp tục cung cấp trợ giúp và kêu gọi sự giúp đỡ của các bạn, khi cả đôi bên giữ lời cam kết là làm bất cứ việc gì chúng ta có thể làm được cho đến khi nào đạt được một thống kê đầy đủ nhất về thân nhân của chúng ta.

Sự hợp tác của các bạn trong sứ mạng đó qua 8 năm nay đã được đáp lại bằng việc Hoa Kỳ hỗ trợ Việt Nam những khoản vay quốc tế, tái lập thương mại giữa hai quốc gia chúng ta, thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức và đã ký Hiệp định Thương mại trọng yếu vào năm nay.

Sau cùng, chúng tôi xem Việt Nam như một quốc gia, chứ không phải như một cuộc chiến tranh như các bạn đã yêu cầu trong bao nhiêu năm qua. Một quốc gia với tỷ lệ dân biết chữ cao nhất ở Ðông Nam á; một quốc gia mà giới trẻ vừa đoạt được ba huy chương vàng tại cuộc thi Toán học Olympiad Quốc tế Seoul; một quốc gia của những doanh gia tài năng, tận tuỵ đang xuất hiện sau những năm xung đột và bất ổn, và hướng tới một tương lai xán lạn.

Hôm nay, Hoa Kỳ và Việt Nam bắt đầu một giai đoạn mới trong mối quan hệ đôi bên, vào lúc khi mọi người trên toàn thế giới buôn bán với nhau nhiều hơn, đi lại nhiều hơn, biết nhau nhiều hơn và nói chuyện với nhau nhiều hơn bao giờ hết. Vào lúc khi mọi người tự hào về nền độc lập quốc gia của mình, thì chúng ta đều biết rằng chúng ta đang trở nên ngày càng lệ thuộc lẫn nhau hơn. Sự di chuyển của con người, tiền tài và ý tưởng xuyên biên giới, thành thật mà nói, đã tạo ra những sự ngờ vực giữa những công dân tốt thuộc mọi quốc gia. Họ lo lắng về xu hướng toàn cầu hoá do những hậu quả bất ổn và không lường trước được.

Tuy vậy, xu hướng toàn cầu hoá không phải là một thứ mà chúng ta có thể ngăn cản hoặc loại trừ được. Sự kiện kinh tế này tương đương với lực của thiên nhiên như gió hoặc nước. Chúng ta có thể dồn gió cho căng buồm. Chúng ta có thể dùng nước để tạo ra năng lượng. Chúng ta có thể cố gắng chống lại bão và lũ lụt để bảo vệ nhân dân và tài sản. Nhưng chúng ta chẳng thể nào phủ nhận sự hiện hữu của gió và nước, hoặc tìm cách loại chúng. Xu hướng toàn cầu hoá cũng thế. Chúng ta có thể nỗ lực để tối đa hoá cái lợi của nó và giảm thiểu những rủi ro, nhưng chúng ta không thể làm ngơ trước xu hướng này và nó cũng sẽ không tự biến mất.

Trong thập niên qua, khi khối lượng thương mại trên thế giới đã tăng gấp đôi, số lượng đầu tư từ những quốc gia giàu vào những quốc gia đang phát triển đã tăng gấp sáu lần, từ 25 tỷ đô la vào năm 1990 lên đến hơn 150 tỷ đô-la vào năm 1998. Những quốc gia đã mở cửa nền kinh tế của họ trong hệ thống thương mại quốc tế đã tăng trưởng nhanh ít nhất gấp đôi so với những quốc gia có nền kinh tế khép kín. Công ăn việc làm của các bạn trong tương lai rất có thể tuỳ thuộc vào thương mại và đầu tư của nước ngoài. Nói đến đây tôi chợt nghĩ, chỉ còn 8 tuần nữa tôi sẽ  mãn nhiệm, tôi nghĩ là việc làm sau này của tôi rất có thể tuỳ thuộc vào thương mại và đầu tư nước ngoài.

Trong 15 năm qua, Việt Nam đã thực hiện chính sách Ðổi Mới, gia nhập APEC và ASEAN, bình thường hoá quan hệ với Cộng đồng Châu Âu và Hoa Kỳ, và giải thể hợp tác xã nông nghiệp, để nông dân tự do trồng trọt những gì họ muốn và thu nhập trên chính thành quả lao động của họ. Những kết quả này là minh chứng hùng hồn nhất về sức mạnh của các thị trường của các bạn và các khả năng của nhân dân các bạn. Các bạn không chỉ khống chế được tình trạng suy dinh dưỡng mà còn trở thành nước xuất khẩu gạo lớn thứ hai trên thế giới và đã đạt được sự phát triển kinh tế toàn diện mạnh mẽ hơn.

Tuy nhiên, trong những năm gần đây, tốc độ phát triển kinh tế có chậm lại và đầu tư nước ngoài vào Việt Nam có giảm đi. Ðiều này cho thấy rằng bất kỳ một nỗ lực nào nhằm tránh xa khỏi những rủi ro của một nền kinh tế toàn cầu thì đồng thời cũng khiến mình không được thừa hưởng những phần thưởng cũng từ đó mà có.

Vào mùa hè năm nay, Ngài Tổng bí thư Lê Khả Phiêu đã nói, và tôi xin được trích dẫn nguyên văn: “Chúng tôi chưa đạt được tầm phát triển xứng với các khả năng của đất nước chúng tôi. Và chỉ có một cách duy nhất là mở cửa hơn nữa nền kinh tế.” Nên trong mùa hè năm nay, điều mà tôi tin tưởng sẽ được xem là một bước trọng yếu trên con đường các bạn tiến tới sự thịnh vượng trong tương lai, Việt Nam và Hoa Kỳ đã ký một hiệp định thương mại song phương có tính lịch sử, xây dựng một nền tảng để Việt Nam cuối cùng gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới.

Theo Hiệp định này, Việt Nam sẽ cho phép các công dân của mình, và dần dần sẽ cho phép công dân của các nước khác, các quyền được nhập khẩu, xuất khẩu và phân phối hàng hoá; cho người dân Việt Nam các quyền mở rộng để quyết định vận mệnh kinh tế của chính họ. Việt Nam đã đồng ý sẽ đưa ra các quyết định quan trọng của mình theo nền pháp trị và hệ thống thương mại quốc tế, tăng cường nguồn thông tin tới mọi người dân, và đẩy mạnh sự thăng tiến của nền kinh tế tự do và khu vực kinh tế tư nhân.

Tất nhiên, điều này sẽ tốt cho các đối tác nước ngoài của Việt Nam cũng như Hoa Kỳ. Nhưng nó sẽ còn tốt hơn nữa cho các doanh nhân Việt Nam, là những người đang nỗ lực xây dựng việc kinh doanh của chính họ. Theo hiệp định này, theo tin Ngân hàng Thế giới, Việt Nam có thể thu được thêm 1,5 tỷ đô-la Mỹ mỗi năm và hàng năm chỉ riêng từ hàng xuất khẩu.

Cả hai quốc gia chúng ta đều ra đời từ một bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập. Bản Hiệp định Thương mại này là một dạng của Bản Tuyên Ngôn Lệ Thuộc Lẫn Nhau, một lời tuyên bố rõ ràng và không mập mờ rằng sự phồn vinh trong thế kỷ 21 tuỳ thuộc vào sự giao lưu kinh tế của một quốc gia với thế giới.

Sự mở rộng mới này là một cơ hội to lớn cho các bạn. Nhưng nó chưa đảm bảo thành công. Vậy thì phải làm những gì khác? Việt Nam là một quốc gia trẻ trung, với 60% dân số dưới tuổi 30, và mỗi năm có 1,4 triệu người tham gia lực lượng lao động. Những vị lãnh đạo của các bạn hiểu rằng chính phủ và các công ty quốc doanh không thể mỗi năm tạo ra 1,4 triệu việc làm mới. Họ biết rằng những ngành công nghiệp thúc đẩy nền kinh tế toàn cầu hôm nay, như máy tính, viễn thông, công nghệ sinh học, là những ngành dựa trên kiến thức. Ðó là lý do tại sao những nền kinh tế trên thế giới tăng trưởng nhanh hơn khi giới trẻ được học cao hơn, khi phụ nữ có những cơ hội được đi học như nam giới, khi những người trẻ như các bạn có mọi cơ hội khảo sát những ý tưởng mới rồi chuyển những ý tưởng đó thành những cơ hội kinh doanh cho chính mình.

Quả thực như vậy, tất cả các bạn có mặt tại hội trường này ngày hôm nay phải là động lực tạo nên sự phồn vinh của Việt Nam trong tương lai. Như Chủ tịch nước Trần Ðức Lương đã tuyên bố, nội lực của một quốc gia là trí tuệ và năng lực của nhân dân.

Hoa Kỳ hết sức khâm phục trí tuệ và năng lực của các bạn. Một trong những chương trình trao đổi giáo dục lớn nhất của chính phủ chúng tôi là với Việt Nam . Và chúng tôi muốn tăng thêm nữa. Thượng nghị sỹ Kerry có mặt tại đây, và tôi đã nhắc đến ông trước đó, đang dẫn đầu cho một nỗ lực tại Quốc hội Hoa Kỳ, ông cùng với Thượng nghị sỹ John McCain và những cựu chiến binh khác của cuộc xung đột tại đây, đang hoạt động nhằm thiết lập một tổ chức mới gọi là Quỹ Giáo dục Việt Nam. Một khi được thông qua, quỹ này sẽ hỗ trợ 100 học bổng hàng năm, tại đây hoặc tại Hoa Kỳ, cho những người nghiên cứu hoặc giảng dạy khoa học, toán, công nghệ và y khoa.

Bây giờ chúng tôi đã sẵn sàng tài trợ thêm cho những chương trình trao đổi để dự án này có thể được thực hiện ngay. Tôi hy vọng một số người trong các bạn sẽ có cơ hội tham gia. Và tôi cảm ơn Thượng nghị sỹ Kerry vì ý tưởng tốt đẹp này. Cảm ơn Ngài vì những gì Ngài đã thực hiện.

Tôi muốn nói, cái cũng quan trọng như kiến thức chính là cái lợi của kiến thức, mà cái lợi này thì bị hạn chế bởi những giới hạn thái quá trong việc sử dụng kiến thức. Người Mỹ chúng tôi tin tưởng ở sự tự do được tìm tòi, du lịch, suy nghĩ, phát biểu, định hướng những quyết định tác động đến cuộc sống của chúng tôi làm phong phú cuộc sống của mọi người và mọi quốc gia mà trong nhiều khía cạnh vượt ra xa ngoài phạm vi kinh tế.

Cho đến nay, thành tích của Hoa Kỳ trong lĩnh vực này vẫn chưa được hoàn hảo. Rút cuộc, chúng tôi phải mất một thế kỷ mới xoá bỏ được nô lệ. Việc giành quyền bầu cử cho phụ nữ thì phải mất một thời gian dài hơn thế nữa. Và chúng tôi vẫn đang tìm tòi để thực hiện một liên bang hoàn hảo hơn theo ước mơ của những nhà lập quốc của chúng tôi và những ngôn từ trong Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập và Hiến pháp của chúng tôi. Nhưng trong suốt 224 năm qua, chúng tôi đã học được một vài bài học. Thí dụ, chúng tôi đã thấy rằng những nền kinh tế hoạt động tốt hơn khi báo chí được tự do tố cáo tham nhũng, và những toà án độc lập có thể đảm bảo cho các hợp đồng được tôn trọng, sự cạnh tranh được tiến triển mạnh mẽ và công bằng, và các quan chức nhà nước tôn trọng nền pháp trị.

Theo kinh nghiệm của chúng tôi, việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và quyền bất đồng chính kiến không đe doạ sự ổn định của một xã hội. Ngược lại, nó tạo được niềm tin của người dân vào sự công bằng của hiến pháp của chúng ta, và khiến chúng ta phải thực hiện hiến pháp mặc dù chúng ta không đồng ý một quyết định nào đó. Tất cả những điều này sẽ làm cho đất nước của chúng ta mạnh hơn trong các thời điểm tốt hoặc xấu. Theo kinh nghiệm chúng tôi, giới trẻ sẽ có nhiều niềm tin hơn vào tương lai nếu họ có tiếng nói trong việc định hướng tương lai, trong việc lựa chọn các nhà lãnh đạo chính phủ của họ và có một chính phủ có trách nhiệm đối với những người dân mà chính phủ phục vụ.

Bây giờ, tôi xin nhấn mạnh rằng, chúng tôi không tìm cách và cũng không thể áp đặt những ý tưởng này. Việt Nam là một đất nước lâu đời và bền vững. Các bạn đã chứng tỏ với thế giới rằng các bạn sẽ tự quyết định cho chính mình. Chỉ các bạn mới có thể quyết định với những việc chẳng hạn như có nên chăng tiếp tục chia xẻ những tài năng và ý tưởng của Việt Nam với thế giới; có nên chăng tiếp tục mở cửa Việt Nam để làm giầu đất nước mình với những kinh nghiệm của các nước khác. Chỉ có các bạn mới quyết định xem có nên chăng tiếp tục mở cửa thị trường, mở cửa xã hội của mình và củng cố nền pháp trị. Chỉ có các bạn mới quyết định liên kết như thế nào giữa tự do cá nhân và nhân quyền trên nền tảng giầu mạnh của bản sắc quốc gia Việt Nam .

Tương lai của các bạn đang nằm trong đôi bàn tay của mình, đôi bàn tay của nhân dân Việt Nam. Nhưng tương lai của các bạn cũng quan trọng đối với chúng tôi. Vì khi Việt Nam thành công, việc ấy sẽ mang lại lợi ích cho khu vực này cùng các đối tác kinh doanh và những người bạn của các bạn trên toàn thế giới.

Chúng tôi mong muốn được tăng cường sự hợp tác với các bạn trên mọi phương diện. Chúng tôi muốn tiếp tục việc rà soát mìn và những vũ khí chưa nổ. Chúng tôi muốn tăng cường những nỗ lực chung của chúng ta để bảo vệ môi trường bằng cách huỷ bỏ xăng pha chì tại Việt Nam , duy trì nguồn cung cấp nước sạch, cứu nguy những dải san hô và rừng nhiệt đới. Chúng tôi muốn tăng cường nỗ lực trong việc ngăn ngừa và cứu trợ thiên tai, gồm cả những nỗ lực trợ giúp những người bị nguy khốn vì lũ lụt tại vùng đồng bằng sông Cửu Long. Hôm qua, chúng tôi đã trao cho chính phủ các bạn những bức ảnh vệ tinh từ Hệ thống Thông tin Thiên tai Toàn cầu của chúng tôi – những bức ảnh này cho thấy những chi tiết mới nhất về mức độ lũ lụt tại vùng đồng bằng để trợ giúp Việt Nam trong việc tái thiết.

Chúng tôi muốn tăng cường sự hợp tác trong lĩnh vực khoa học, sự hợp tác được chú trọng trong cuộc họp của chúng ta tại Singapore vào tháng này để cùng nhau nghiên cứu những tác động về sức khoẻ và môi sinh của chất đi-ô-xin đối với người Việt Nam và người Mỹ đã có mặt tại Việt Nam; và sự hợp tác mà chúng ta đang mở rộng hơn trên cơ sở Hiệp định Khoa học và Công nghệ mà hai quốc gia chúng ta vừa ký hôm nay.

Chúng tôi muốn là đồng minh của các bạn trong việc phòng chống những căn bệnh gây tử vong chẳng hạn như AIDS, lao và sốt rét. Tôi vui mừng tuyên bố rằng chúng tôi sẽ tăng gấp đôi sự hỗ trợ của chúng tôi cho những nỗ lực của Việt Nam để ngăn chặn nguy cơ của nạn dịch AIDS bằng công tác giáo dục, phòng ngừa, săn sóc và chữa trị. Chúng tôi muốn làm việc với các bạn để đưa Việt Nam thành nơi an toàn hơn bằng cách hỗ trợ các bạn để giảm thiểu những thương tích trên đường phố, ở nhà và tại nơi làm việc. Chúng tôi muốn làm việc với các bạn để tận dụng bản Hiệp định Thương mại này, bằng cách cung cấp sự trợ giúp kỹ thuật để đảm bảo sự thực thi bản Hiệp định thật trôi chảy và đầy đủ, tìm kiếm những phương thức khuyến khích hơn nữa sự đầu tư của Hoa Kỳ nhiều hơn vào quốc gia các bạn.

Tóm lại, chúng tôi mong muốn xây dựng quan hệ đối tác với Việt Nam . Chúng tôi tin rằng việc này sẽ tốt cho cả hai quốc gia. Chúng tôi tin tưởng rằng nhân dân Việt Nam có tài năng để thành công trong thời đại toàn cầu mới này cũng như họ đã thành công trong quá khứ.

Chúng tôi biết vậy, vì chúng tôi đã thấy những tiến bộ các bạn đã đạt được trong thập niên vừa qua. Chúng tôi đã thấy tài năng và sự tháo vát của những người Việt Nam đến cư ngụ tại Hoa Kỳ. Những người Mỹ gốc Việt đã trở thành những quan chức dân cử, chánh án, những nhà lãnh đạo trong lĩnh vực khoa học và trong ngành công nghệ cao. Năm ngoái, một người Mỹ gốc Việt đã có một phát minh toán học làm cho việc điều khiển hội họp từ xa bằng truyền hình với chất lượng cao trở thành dễ dàng hơn. Mọi người ở Hoa Kỳ đều biết đến trường hợp Trần Như Hoàng tốt nghiệp thủ khoa trong khoá học của anh ta tại Trường Võ bị Không quân Hoa Kỳ.

Những người Hoa Kỳ gốc Việt thành đạt không chỉ vì những khả năng độc đáo và tư chất tốt của họ, mà còn vì họ đã có cơ hội để tận dụng khả năng và giá trị của họ. Khi những cơ hội của các bạn tăng lên trong cuộc sống, trong học hỏi, trong việc thể hiện óc sáng tạo, thì không có gì có thể ngăn cản được sự tiến bộ của người Việt Nam . Tôi tin chắc rằng các bạn sẽ thấy nhân dân Hoa Kỳ luôn sát cánh với các bạn. Bởi vì trong thế giới phụ thuộc lẫn nhau này, thành công của các bạn cũng thật sự là thành công của chúng tôi.

Cách đây gần 200 năm, vào khởi điểm của mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam , hai quốc gia chúng ta đã cố gắng nhiều để đàm phán một Hiệp định Thương mại, tương tự như Hiệp định Thương mại mà chúng ta đã ký hôm nay. Nhưng cách đây 200 năm, những cuộc đàm phán này đều thất bại, và không một hiệp định nào được ký. Hãy nghe lời phát biểu của một sử gia nói về chuyện gì đã xảy ra cách đây 200 năm, và thử nghĩ xem trong hai thế kỷ nay, câu nói này đáng ra phải được nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần rồi. Ông ta nói rằng: “Những nỗ lực này đã thất bại vì hai nền văn hoá xa lạ đã cùng lên tiếng mà không chịu lắng nghe nhau, và tầm quan trọng của bên này đối với bên kia không đủ sức thuyết phục để vượt qua những trở ngại này.”

Hãy chấm dứt vĩnh viễn những ngày tháng khi chúng ta nói át lẫn nhau. Hãy công nhận vai trò quan trọng của mỗi bên. Chúng ta hãy tiếp tục giúp nhau hàn gắn những vết thương chiến tranh, không phải bằng cách quên đi sự dũng cảm cũng như những thảm kịch của các bên, mà bằng tinh thần hoà giải và sự can đảm để xây dựng một tương lai xán lạn hơn cho con em chúng ta.

Mong rằng con em chúng ta sẽ học được ở chúng ta bài học cho thấy rằng: là những con người thiện chí và thông qua những cuộc đối thoại tôn trọng lẫn nhau, người ta có thể phát hiện và tái phát hiện tính nhân văn chung cho cả hai phía và một quá khứ thật đau thương có thể được bù đắp trong một tương lai hoà bình và thịnh vượng.

Cám ơn các bạn đã chào đón tôi, gia đình tôi và những thành viên trong đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam.

Cám ơn lòng tin vào tương lai của các bạn.

Chúc các bạn sức khoẻ và thành công.

Ngày 17-11-2000. Nguồn TTXVN (Tham khảo đặc biệt)

Còn đây là những trích đoạn vui về Tổng thống Bush. Đôi lúc vị đứng đầu Nhà Trắng trông cũng ngộ nghĩnh.

About these ads

53 Responses to Public Speaking – Nói chuyện trước công chúng

  1. […] các ‘lâm nạn’ như tham nhũng, cửa quyền, ăn chơi, sa đọa… cháu ạ !” – Public Speaking – Nói chuyện trước công chúng (Hiệu Minh). “Tôi nhớ lần nghe Bill Clinton nói chuyện tại ĐH Quốc gia Hà nội […]

  2. […] các ‘lâm nạn’ như tham nhũng, cửa quyền, ăn chơi, sa đọa… cháu ạ !” – Public Speaking – Nói chuyện trước công chúng (Hiệu Minh). “Tôi nhớ lần nghe Bill Clinton nói chuyện tại ĐH Quốc gia Hà nội […]

  3. Hương says:

    Cám ơn bác đã dịch ạ :x.

  4. Hương says:

    So sánh bài nói chuyện của Tổng thống Clinton ở Việt Nam và TBT Nguyễn Phú Trọng ở Cu Ba, cháu rút ra 1 bài học : Thù ghét, lạc hậu, níu giữ quá khứ, biện hộ cho khó khăn của mình, thổi phồng bản thân, sẽ không đi vào lòng người. Ngược lại, khiêm tốn, thân thiện, hiểu biết, hướng đến tương lai, tôn trọng sẽ được ủng hộ.

    • qx says:

      A di Đà Phật! Thí chủ đã thấy được sự chấp ngã. Xin chúc mừng thí chủ!

      Qitch

  5. […] Public Speaking – Nói chuyện trước công chúng (Hiệu Minh). “Tôi nhớ lần nghe Bill Clinton nói chuyện tại ĐH Quốc gia Hà nội […]

  6. […] Public Speaking – Nói chuyện trước công chúng (Hiệu Minh) – “Tôi nhớ lần nghe Bill Clinton nói chuyện tại ĐH Quốc gia Hà nội (11-2000) rất ấn tượng. Thay vì nói về sự thù địch trong quá khứ, ông nhắc đến sự thân thiện giữa hai dân tộc có từ 200 năm trước, khi Jefferson chọn giống lúa từ Việt Nam. Và năm 1945, người Việt chúng ta lại trích dẫn Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ do Jefferson viết. Một sự liên kết cực kỳ thú vị”. […]

  7. […] Public Speaking – Nói chuyện trước công chúng (Hiệu Minh) – “Tôi nhớ lần nghe Bill Clinton nói chuyện tại ĐH Quốc gia Hà nội (11-2000) rất ấn tượng. Thay vì nói về sự thù địch trong quá khứ, ông nhắc đến sự thân thiện giữa hai dân tộc có từ 200 năm trước, khi Jefferson chọn giống lúa từ Việt Nam. Và năm 1945, người Việt chúng ta lại trích dẫn Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ do Jefferson viết. Một sự liên kết cực kỳ thú vị”. […]

  8. […] Hiệu Minh Public Speaking – Nói chuyện trước công chúng […]

  9. Hiệu Minh says:

    Secrets of Body Language

  10. Hiệu Minh says:

    Đây là tin chính thức của Bộ NG Brazil. Bà con không nên đồn đoán mà ảnh hưởng đến quan hệ quốc tế giữa các quốc gia.

    Tin BBC cho hay

    Bộ Ngoại giao Brazil giải thích Tổng thống nước này không gặp mặt Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam hôm 13/4 vì ‘lịch trình không cho phép’.

    Hôm thứ Sáu 13/4, thay vì từ Cuba tới Brazil thăm chính thức theo kế hoạch loan báo từ trước, ông Nguyễn Phú Trọng đã bay thẳng về Việt Nam. Trước đó, các kênh chính thức của Việt Nam thông báo ông Trọng sẽ thăm hữu nghị Brazil “theo lời mời của Tổng thống Dilma Rousseff” từ 13/4-15/4.

    Các bài liên quanTổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm CubaTổng Bí thư VN giảng CNXH ở CubaÔng Nguyễn Phú Trọng thăm CubaChủ đề liên quanĐảng Cộng sản, Chính trị Việt Nam Thông tấn xã Việt Nam nói nguyên nhân hủy chuyến thăm vào phút chót là ‘do khó khăn đột xuất của phía Brazil’ nhưng không nói rõ đây là khó khăn gì.

    BBC Tiếng Việt đã liên lạc với Bộ Ngoại giao Brazil và vừa nhận được công văn giải thích lý do.

    Công văn viết: “Tổng thống Brazil, Dilma Rousseff, đã phải thay đổi lịch trình của mình cho ngày 13/4 để lên đường trong cùng ngày tới Cartagena, Colombia, nơi bà tham dự Hội nghị Thượng đỉnh châu Mỹ”.

    “Đã có những thay đổi bất ngờ trong kế hoạch của bà Rousseff và một số cuộc gặp đã bị hoãn, trong đó có cuộc gặp Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày hôm đó.”

    Bộ Ngoại giao ở Brasilia dùng từ ‘hoãn’ thay vì ‘hủy’, nhưng theo nguyên tắc lễ nghi nếu như người đứng tên mời không có mặt thì chuyến đi không thể nào thực hiện được.

    Đại diện Đảng Cộng sản Brazil cũng nói với BBC rằng họ được giải thích rằng vì bà tổng thống không thể tiếp ông Nguyễn Phú Trọng, nên chuyến đi của ông đã bị hủy chỉ vài ngày trước khi nó diễn ra.

    Đảng này cho hay chính họ cũng bất ngờ trước thông tin trên. Mới hôm 11/4, nhân chuyến thăm của ông Trọng, phía Brazil đã tổ chức lễ khai trương Hội Hữu nghị Brazil-Việt Nam (Abraviet) với mục đích thúc đẩy quan hệ hai bên.

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/04/120418_nguyenphutrong_brazil.shtml

  11. Xôi Thịt says:

    Ngày nay, bất cứ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng được chuyên nghiệp hóa. Bài nói của B. Clintont, B. Obama hay bất cứ chính khách phương Tây nào đều không phải do mấy ông ấy viết mà do các ban bệ riêng chuẩn bị, từ ý tứ, bố cục cho đến ngôn từ. Chưa kể họ có thể dùng công nghệ cao để được “nhắc bài” như tai nghe, kính hiện chữ… sao cho hình ảnh của diễn giả là ấn tượng nhất, có sức thuyết phục nhất.

    Bài phát biểu của các chính khách Việt Nam cũng do các ban bệ chuẩn bị hết nên so sánh đây thực chất là so sánh trình của các ban bệ. Các bài nói của mấy vị chóp bu chắc do là Ban TG soạn ra dưới chỉ đạo của … (của ai thì … chịu :) )

    Nói trước công chúng (public speaking/presentation) là 1 nghệ thuật và cũng là khoa học. Nhiều người có tài nói bẩm sinh nói cực kỳ cuốn hút và thuyết phục. Người ta nghiên cứu các buổi nói chuyện của những nhà hùng biện thành công, công thức hóa các bí quyết để đào tạo kỹ năng nói trước công chúng cho mọi người. Thành công thức rồi, cứ luyện thành thục là quen thôi. Các chính khách, nhà ngoại giao và các thương gia cần được đào tạo bài bản về những “thủ thuật” này. Tôi cũng có học một khóa như vậy. Người ta giới những thủ thuật để khi mình nói thì gây được ấn tượng tốt, thậm chí cả trong trường hợp chẳng có gì trong đầu mà vẫn cứ lên bục nói tràng giang đại hải. Bác nào muốn kiểm chứng thì tôi xin demo, chỉ cần 1 bữa bia thôi ạ :) ( mà đúng là rượu bia vào thì nói gì mà chả được :D ).

    Theo nghiên cứu (cũng chẳng biết nghiên cứu của ai, thấy đi học người ta bảo thế), khi đánh giá “tác dụng” của một bài nói, lời lẽ (words) chỉ chiếm 7%. Giọng (tonality – lên, xuống, trầm, bổng, nhấn, ngắt, nhanh, chậm …) chiếm 38% . Phần có tác động lớn nhất (55%) là điệu bộ (physiology): chân đá, tay chém gió, liếc mắt, vẫy tai, lắc hông, nghẹo cổ … Chỉ vì những con số % này mà tốn cả đống tiền đi học, chia sẻ cùng các bác luôn.

    Ở đây ta mới chỉ có dịp so sánh “toàn văn” lời phát biểu của ông B C và ông NPT các bác đã thấy khác biệt rồi. Khác biệt này là do tầm tư duy. Khi nói thực chất các bác nhà mình đọc. Giọng đọc (tone) thì các bác cứ đọc đều đều không buồn ngủ mới là lạ, (không vấp chữ đã là thành công lớn rồi). Cuối cùng là điệu bộ, phần quan trọng nhất. Do cầm giấy đọc, các bác phải đứng nguyên 1 chỗ (thường là sau bục), đầu thì cúi xuống, 2 tay cầm tập giấy không chém gió được. Các bài nói của các bác chóp bu do vậy thường không để lại ấn tượng gì, nếu có chút ít, thì ấn tượng lại là không được tốt.

    • HOA HỒNG _ SG says:

      Hèn chi HH thấy còm của bác rate up cao quá trời luôn, giờ HH mới biết bác nằm 49 ngày trong lò Luyện Linh Đan cùng Tôn Ngộ Không :mrgreen:

    • Trần Kẽm says:

      Một ngày công của em trị giá khoảng 150.000đ (một trăm năm mươi ngàn đồng). Một ngày công của bác NPT chắc là cao lắm! 2 triệu? 20 triệu hay là 200 triệu? Nguyên thủ một… “cuốc ra” cơ mà! ơ thế mà “nói” kiểu đó sao không tiết kiệm bằng cách ghi băng rồi cho cassete nó phát lại có phải hay không các bác nhể!
      Lãng phí, thất thoát tiền bạc, của cải vật chất như Vinashin, EVN, PMU18, PVN, Viettel, Sông Đà… còn làm ra và bù lại được, chứ lãng phí bác… Trọng biết lấy chi mà bù!!!????
      Bằng đến… “chí” tuệ và con người mà còn lãng phí thế thảo nào tiền bạc nhà các bác ấy đem trôi sông chả bố con nhà bác nào thấy tiếc cũng là phải.
      Chỉ tội cho nhân dân chúng em đã, đang và thường xuyên bị biến thành… nhăn răng! Nhăn răng muôn năm!

    • buoisangsom says:

      Chỉ cần bữa bia thôi sao?Tôi muốn gặp bác và sẵn sàng tiếp các lọa rượu mà bác muốn.Tôi cũng có thể gặp bác ở bât kì nơi nào trên trái đất này trừ Bắc Triều Tiên.Đơn giản tôi có hộ chiếu đặc biệt.He he

    • Tịt Tuốt says:

      Thật tình, Tôi rất thích phong độ của tể tướng NTD nhà mình khi ông đi ra nước ngoài. 8-)

      • Hiệu Minh says:

        Công nhận với bác TT. Tôi đã nghe ông Thủ tướng nói chuyện cả tiếng đồng hồ ở DC, số má kinh tế nhớ lầu lầu, nói không cần giấy tờ. Thủ tướng khá tự tin. Còn chuyện nói gì thì có phải lúc nào ổng cũng được nói những gì ông nghĩ trong đầu đâu.

    • Hiệu Minh says:

      @ XT. Đề nghị XT cho một bài về Public Speaking cho bà con xem. Mong entry đó.

      • Tịt Tuốt says:

        Tôi thì nghĩ bạn đọc cần “nghệ thuật nói chuyện trước…Vợ” hơn là “nghệ thuật nói chuyện trước public”.
        Bác nào đồng tình thì vote cho TT :P

  12. KTS Trần Thanh Vân says:

    Anh Bill chỉ được cái lẳng lơ, còn nói thì làm sao mang “tính Đảng” và “Tính chiến đấu” hay bằng anh Trọng được

  13. D.Nhật Lê says:

    Xin phép được góp ý với bác Hiệu Minh,dù biết bác làm việc toàn thời với người
    nước ngoài,nên bác nói tiếng Anh như gió và nhìn miệng thì biết người ta nói gì :
    For good là vĩnh viễn (một thành ngữ chỉ trạng thái); thay vì thiện chí(dù hay hơn).

    • Xôi Thịt says:

      @Bác DNL, đây là bản dịch của Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) chứ không phải của ông HM. Tôi nghĩ TC đưa về để mọi người cùng đọc chứ chắc cũng chưa đối chiếu từng câu của cả 2 bản tiếng Anh và tiếng Việt. Cái idiom “for good” trước tôi cũng bị nhầm một lần, lại đúng là lần thi nên giờ không quên được, for good :)

    • Hiệu Minh says:

      Riêng câu sửa lỗi này của bác DNL đáng giá 15 sao. Tôi không biết idiom này. Nhờ có bác mà học được thêm và sẽ nhớ for good :)

      Thanks for good

  14. hữu quân says:

    đọc bài này, em nhớ lại những ngày năm 2000 đó. Báo chí cấm kg được đăng gì về vụ Monica Lewinsky torngthời gian Bill Clinton thăm Việt Nam. Sinh viên đi nghe nói chuyện thì tòan là sinh viên các trường đại học cảnh sát, an ninh và ngọai giao (Chứ chẳng phải là sinh viên đại học Quốc gia đâu).
    tại Sài Gòn, dân khiếu kiện đang tập trung ở đầu Lê Duẩn thì bất ngờ 1 lọat xe búyt từ các tỉnh lên lùa 1 cái về sạch.
    bài phát biểu trên của Clinton chỉ được phát 1 lần duy nhất trên truyền hình, còn các báo lề phải nhà ta chỉ đăng lại bài phát biểu của tổng bí thư ta mà thôi.

    • AT says:

      Bạn nói không chính xác rồi. Tôi là sinh viên ĐHQGHà Nội, và tôi là một trong những sinh viên được nghe bài nói chuyện đó. Mỗi lớp được hình như là 2-3 người tham dự. Lẽ dĩ nhiên là cũng có các bạn đảng viên ngồi cạnh để “hỗ trợ” chúng tôi khi cần thiết :-)

    • Trạch Văn Đoành says:

      Tôi cũng xác nhận là sinh viên ĐHQG nghe chứ không phải trường khác. Chính tôi cũng có mặt tại đó hôm ấy. Trước đó thì có chuyện sinh viên phải thảo luận nên hỏi gì, nên nói gì vì trong chương trình có cuộc đối thoại giữa Clinton và sinh viên.
      Nhưng sau đó thì cuộc đối thoại ấy bị hủy bỏ (chắc là đội bạn biết được chúng ta dàn xếp điều gì chăng)

  15. […] at 4:51 am and is filed under Quốc tế. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own […]

  16. Hà Linh says:

    Em thầy các bài viết/nói của chính khách các nước khác thường đi vào cụ thể, gẫn gũi ít sáo ngôn.
    Nhân đây em xin chia sẻ một bức thư của Bộ trưởng bộ Giáo Dục Thể Thao Văn hóa , Khoa học và công nghệ Nhật bản tới học sinh Nhật bản nhân ngày khai trường vừa qua ( 9/4/2012) . Em dịch chắc có chỗ không chuẩn lắm, mong mọi người thông cảm, nhưng ít ra là có thể thấy được một cách viết cho công chúng thế nào:

    Thân gửi các cháu vào niên học mới,

    Chúc mừng các cháu nhập trường, lên lớp mới…

    Vừa học hỏi, vừa rèn luyện cơ thể bằng thể thao, hãy kết thêm nhiều bạn mới.

    Một năm đã trôi qua từ ngày động đất. vẫn còn nhiều người sống trong điều kiện khốn khó, trường học bị hư hại, nhiều bạn chưa thể học trong những lớp học khang trang.

    Trong năm này, toàn quốc đã quyên góp tiền, viết thư và bằng mọi cách để hỗ trợ cho đồng bào vùng bị thiên tai. Hơn tất cả mọi thứ, nụ cười của các cháu đã mang đến cho người lớn chúng tôi hy vọng về tương lai. Thành thật cảm ơn các cháu.

    Nước Nhật là một quốc gia nhiều thiên tai. không chỉ có động đất, sóng thần mà ở tỉnh Wanayama nơi tôi sinh ra, năm ngoái lũ to đã gây ra thiệt hại lớn.Thiên nhiên đôi khi thử thách khắc nghiệt con người. Nhưng chúng ta vẫn phải sống với vào thiên nhiên. Bởi vậy, hãy học thật nhiểu..hãy học cách để sống chung với thiên nhiên…

    Ở đợt thiên tai này, nhờ có sự giúp đỡ và khích lệ từ các quốc gia khác mà nước Nhật và người Nhật không cô độc. Các cháu ơi, khi trở thành người lớn, thì hãy là con người biết nói lời cảm ơn tới những con người từ các quốc gia đã giúp đỡ chúng ta. Và hãy là con người sẵn sàng chìa tay giúp đỡ bất cứ ai đang gặp khó khăn bất kể quốc tịch, sắc tộc.

    Tôi nghĩ các cháu đều đã có xem trên Tivi hình ảnh những người lính, những người cảnh sát, những người cứu hỏa quả cảm thực hiện sứ mệnh của mình ở tai nạn tại nhà máy điện hạt nhân, khi sóng thần và động đất. Hãy đừng quên nhiều thầy cô giáo quên mình để bảo vệ điều quý hơn tất cả là sinh mệnh của các em học sinh.

    Và các cháu cũng thế, hãy nỗ lực học tập, tập thể thao để rèn luyện cơ thể, tiếp xúc với nghệ thuật để nuôi dưỡng tấm lòng thân ái, và hãy trở thành con người biết làm việc vì người khác.

    Hình như tôi đã yêu cầu các cháu nhiều quá rồi phải không? Nhưng đó là tâm trạng của tôi lúc này. Tương lai của nước Nhật phụ thuộc vào các cháu.

    Cùng với các giáo viên các trường học trên toàn quốc , để tất cả trẻ em ở nước Nhật có thể vui vẻ đến trường, tôi sẽ làm hết sức mình hỗ trợ các cháu.

    Với nụ cười rạng rỡ, các cháu hãy xây nên một nước Nhật mạnh mẽ hơn, hơn nữa!

    Bộ trưởng Bộ Giáo dục, Văn hóa, Thể thao, Khoa học và Công nghệ

    Hirano Hirofumi.

    • Kim Dung says:

      Ồ. Một lá thư rất chân thành. viết kiểu nhắn nhủ hồn nhiên, như bè bạn với trẻ em, ko mang tính giáo huấn nhiều. Giản dị, mà truyền cảm đó em à

      Cảm ơn em gái!

  17. HOA HỒNG _ SG says:

    Nói đến Bill Clinton thì HH ấn tượng và thích ông nhất trong tất cả các tổng thống từ trước đến nay của Hoa Kỳ vì:

    -Thời kỳ Bill Clinton làm tổng thống là thời kỳ bùng nổ kinh tế dài nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Người dân đã được hưởng một sự phát triển liên tục về kinh tế, ông rất quan tâm đến những vấn đề thiết thực của đời sống người dân; mức thất nghiệp thấp nhất trong 30 năm, mức thâm hụt ngân sách cao nhất trong lịch sử Mỹ được đảo ngược thành mức thặng dư cao nhất… Bên cạnh đó, ông đặc biệt quan tâm đến lĩnh vực y tế, giáo dục, môi trường…

    – Ông là tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên đến thăm Việt Nam, kể từ khi chấm dứt cuộc chiến tranh Việt Nam 25 năm trước mà ÔNG LÀ NGƯỜI PHẢN ĐỐI CHIẾN TRANH VIỆT NAM.

    – Ông là người BỎ LỆNH CẤM VẬN CHO VN

    – Ông hiện là Chủ tịch Quỹ Clinton về HIV/AIDS, và giúp VN rất nhiều trong việc cải thiện và phòng chống HIV/AIDS

    Đó là những lý do HH ấn tượng và thích ông. Nên khi nghĩ về ông, HH luôn chúc cho ông có nhiều sức khỏe và gđ ông luôn hạnh phúc.

  18. Kim Dung says:

    Cua đăng hai bài liền nhau là có ý so sánh. Nhưng tầm tư duy khác nhau quá. Thành ra so sánh sẽ rất khập khiễng và…ngượng!

    • Trần Kẽm says:

      1. Nhà bác KD chỉ được cái nhanh… mồm! Đèn chỉ cần khi đêm tối, ban ngày… éo ai thắp!!! Khập khiễng mới phải so, còn ngượng thì em cũng ngượng lắm. Dưng mà bác KD ạ! người ta ngôi cao, vọng trọng người ta chả ngượng, chả ngại thì thôi chứ mình loại thường dân áo vải mình ngượng mà chi!? Mí lại có khi đến cả cái việc… ngượng này dân mình chả phải lo đâu bác ạ, vì to như biển, đảo mà mình còn chả phải lo nữa là cái việc con… con… con… này! Bác nhể!!!
      2. Giờ thì em đã hiểu tại sao sống ngay cạnh một tên sen đầm quốc tế to, khỏe, mạnh, lắm bom nhiều đạn… như đế quốc Mỹ mà nhân dân Cu Ba vẫn không hề hấn gì. Đó là vì họ là một dân tộc quá dũng cảm, quá kiên trường! Còn tại sao họ dũng cảm, kiên trường… thì cứ nhìn cái cách họ ngồi nghe hết những gì bác Trọng nói đủ thấy họ… dũng cảm, kiên trường biết bao nhiêu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    • Tịt Tuốt says:

      Nàng Tép Riu đừng có nói kháy Tịt Tuốt nhé:
      CÁI GÌ CŨNG BIẾT MỖI TỘI KHÔNG BIẾT NGƯỢNG.

      Nói đến NGƯỢNG, tự nhiên lại nhớ đến lời cụ Khổng:
      “Làm người phải biết ngượng, phải biết xấu hổ. Không biết xấu hổ thì việc vô liêm, vô sỉ nào cũng có thể làm.”

      Dã Quì ơi! Nàng Hai lại xỏ Tớ kìa! :P :oops: :lol:

      • Kim Dung says:

        Có Tép Diu tớ ngượng thì có. vì bi giờ mới biết Tịt Tuốt có một Tịt em, dấu kỹ thế. 8-) 8-)

        Đến mức TR phải cóm róm đứng hàng dưới, ko dám ngang hàng anh em nhà Tịt nữa. Sang bên Entry Sốc …toàn tập mờ đọc :D

      • Daqui says:

        To Tịt Tuốt : Thì lão … xỏ lại là huề !?

      • Kim Dung says:

        Bó tay với cách đùa…thô!

      • Daqui says:

        Nàng Hai đôi khi chả biết thế nào mà chiều . Một khi đã được TC khen là …” Liều ” thì 2 chữ ” xỏ lại ” có là cái đinh !
        Thôi từ giờ tớ ko đùa với 2 người nữa đâu, TT đừng nhắc tới mình nữa nhé !

      • Kim Dung says:

        DQ: Mình đùa nhưng ít khi đùa kiểu thô thiển. Chữ “xỏ” DQ dùng ở đây rất tục tĩu. Đừng nghĩ mọi người ko hiểu đâu.

      • Daqui says:

        Còn TT dùng chữ ” xỏ ” trước với KD thì ko ” tục tĩu ” ư ? Và đã có lúc còn ” cầm tay và cả chân nữa để dạy TR cách làm tình … báo ” thì … thanh tao ư ?
        Thôi khi khác nhau về cách nhìn nhận cũng ko cần tranh luận nữa TR à !

      • Tịt Tuốt says:

        Úi trời! sao lại thế này, hu hu..! Chuyện đâu đến nổi gay cấn như những dòng sông dậy sóng như vậy. Con nước lúc ròng lúc nổi theo chu kỳ là tại con trăng (tính tình các quí Anh Thư thất thường cũng tại con trăng luôn.. :P ), còm sĩ bất đồng lúc vui lúc giận, không hoà hợp hoà giải được là tại….chủ tịch, í lộn là tại chủ hang (phải đổ thừa cho chế độ thôi) :P . Phải đè chủ hang ra cho vài hèo.

        Quả này đúng là Kim-Tịt tiên sinh đúng như Lam Anh phán…hu hu..

        CQ ơi! hàng ngày bao dung chị Cả lắm mà sao hôm nay nóng vậy, phải thông cảm cho TR thôi bởi vì nàng Hai khác với chúng ta nhé!

        Tịt Tuốt…(buồn ủ rủ 5 phút rồi đi ra) :( :( :(

      • Daqui says:

        To Tịt Tuốt : mình cũng rất tiếc TT à !
        Mình vào nhà HM để chia sẻ và trên hết là học hỏi, nhưng mình cũng ko hề muốn bị ” chụp mũ ” đâu ! Tuy là mình còn nhiều hạn chế, nhưng dù là ngoài đời hay trên mạng mình luôn tôn trọng tất cả mọi người ; Và cả đời mình chưa từng bị ai nói là ” thô thiển ” hay ” tục tĩu ” cả – nhất là một khi mình chỉ nhắc lại lời người khác thôi !
        Mình cũng rất hiểu KD có nhiều áp lực từ bài vở, nên có lúc bức xúc vô lí. Và đây cũng là lần thứ 2 rồi ! Nhưng mình tôn trọng nhận xét của KD , và một khi ko còn vui vẻ nữa thì cũng ko nên làm phiền tới 2 bạn. Chúng mình vẫn như những người bạn đọc và còm của nhà Tổng Cua thôi mà !
        Chúc Tịt Tuốt vui tiếp nhá !

    • Trần Kẽm says:

      Bên lau dùi, bên so dây
      Bên kia tom chát, bên này tưng tưng!
      Cám ơn nhà chị KD. Nghe cái từ “so” mình lại… ho ra thơ. Mùa này không có cảm cúm

    • Tom says:

      Chính xác là bác Cua đăng 3 bài: 2 bài của anh Bill (trước và sau) đóng khung bác Trọng (ở giữa). Xưa Bác Hồ bảo khung thì khung, đẹp là ở cái bức tranh. Dưng ở đây em thấy cái khung này quá đẹp, tranh thì có thể thay tranh khác cũng được, hehe.

  19. Luu Van Say says:

    Thường thấy xỏ gần, hôm nay xỏ xa nhỉ?
    Cơ mà tôi biết thừa ông định chọc quê cú hoằng dương cái gì pháp bên kia đại dương bất thành của lãnh đạo đây, có phỏng?

    Quả thật hồi ông tiền nhiệm kia bô lô ba la, tôi còn ngượng. Đến ông này, tôi hết hơi rồi, chả ngượng nữa. Tôi không quen biết và hòan tòan không chịu trách nhiệm nhé! Thấy mặt trên TV, tôi chuyển kênh ngay hàhà, thế mới tài.

    • Người Lang thang says:

      Tôi thì đã ngán từ lâu
      Những lời ruồi cũng chán bâu lâu rồi…

  20. Daqui says:

    Dù gì mình cũng phải đọc bài này vì mình rất thích ngài chính khách Bill Clinton và Phu nhân cùng những hồi kí của họ !

  21. Nhat Dinh says:

    TT Bush cha cũng có tài diễn thuyết, mấy bài rất hay vào lúc tự do đang thẳng tiến ở Đông Âu. Hồi ấy nghe qua đài bán dẫn chứ chả có Net mà vừa nghe vừa đọc như bây giờ “Make no mistake: Nothing can stand in the way of freedom’s march.”

    Tận dụng được những thời điểm khủng hoảng để nói chuyện với công chúng là kỹ năng bắt buộc phải có của lãnh đạo phương Tây.

    Còn lãnh đạo mà phải nhờ đến phát thanh viên đọc diễn văn của mình là loại gì nhỉ?

    • Chủ Hào says:

      Theo cháu nghĩ đó là lãnh đạo của những lũ lợn lười biếng ngu/ dốt nát , tham ăn nhác làm, phản phúc, đua đòi…
      Có đúng không ạ? :)

  22. Duc says:

    Tem lúc nửa đêm. :D

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4,028 other followers

%d bloggers like this: