T h ế

Thế của tôi là gì?

Tác giả: TỊT TUỐT

“Thế chiến quốc, Thế xuân thu, gặp thời thế, thế thời phải thế”, đó là câu trả lời khảng khái của Ngô Thời Nhậm khi đối lại  Đặng Trần Thường “Ai công hầu, ai khanh tướng, trong trần ai, ai dễ biết ai!”. Kết quả, Ngô Thời Nhậm bị đánh chết sau câu đối nghiệt ngã về “Thế” đó.

Đời sau cũng bao nhiêu người chết vì “thế thời phải thế”.

Lan man về giấc mộng

Thông thường ở đời ai cũng có giấc mộng. Nhỏ thì cho riêng bản thân mình, lớn thì bao trùm khắp thiên hạ. Và ai cũng muốn giấc mơ thành sự thật.

Có người mộng chỉ để mà mộng suông. Ở dưới đất mơ chuyện lên trời, ngồi dựa gốc cây mà tưởng tượng đang sánh vai Hằng Nga ở Nguyệt Tiên Điện. Còm sĩ hang Cua Times còng lưng cặm cụi gõ bàn phím rồi mơ mộng kề bước với nữ sĩ Kim Dung vừa xinh, vừa văn minh, vừa lịch sự, vừa trẻ ở thế kỷ trước.

Nhưng cũng có người quyết ra tay đặng biến giấc mơ của mình thành sự thật, biến những toan tính của mình thành thực tế.

Từ mộng đến thật, nào có dễ đâu. Nhất là những giấc mộng vá trời lập biến, mộng thay đổi cả một cơ chế, một mô hình xã hội, ngõ hầu mong quốc thái, dân an, dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc. Tổ quốc sánh vai với các cường quốc năm châu, bốn bể.

Nhiều người ôm tài vương tá, nhìn xa trông rộng phân tích cái đại thế của thiên hạ, cân nhắc cái tương quan lực lượng đông – tây, nước lạ – nước quen, hay các nước nửa quen, nửa lạ, để rồi vẽ ra một kế định an bá tánh nhằm thuyết phục thiên hạ.

Cái khó ở chỗ là cái thế của những người này có đủ mạnh cho thiên hạ nghe không, có đủ để chuyển thiên thạ theo cái ý của mình hay không?

Cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm có câu: “Ví phỏng trong tay tiền bạc có; nói dơi nói chuột lắm người khen”, kể cũng chí lý. Không có đủ cái thế để nói, không khéo người ta nói mình khùng hay hoang tưởng.

Chuyện của người xưa

Thời Xuân Thu Chiến Quốc, có Mậu Hiền là quan Thái Giám Trưởng cung đình nước Triệu, thời Huệ Văn Vương.

Triệu là một nước đang cường thịnh và Mậu Hiền đang được Huệ Văn Vương yêu mến.

Một hôm Huệ Văn Vương hội nghị với vua nước Yên ở biên giới, thuộc lãnh thổ nước Triệu. Mậu Hiền theo hầu một bên. Khi hội nghị mãn, Yên Vương cầm tay Mậu Hiền mà tha thiết nói “Xin được kết bạn với ông”.

Mậu Hiền ưng chịu và từ đó hai người kể như quen biết nhau.

Ít lâu sau, Mậu Hiền phạm lỗi với Huệ Văn Vương. Sợ bị phạt tội Mậu Hiền âm mưu định trốn.

Xá nhân của Mậu Hiền là Lạn Tương Như hỏi rằng:
-Ngài định trốn đi đâu?

Mậu Hiền đáp:
– Định qua nước Yên.

Lạn Tương Như hỏi tiếp:
– Tại sao?

Mậu Hiền trả lời không do dự:
– Hồi trước, vua nước Yên tha thiết muốn kết bạn với ta. Nhờ đó mà ta quen biết vua nước Yên. Bây giờ, ta gặp nạn muốn nương tựa ở Yên.

Lạn Tương Như cười lớn:

- Ngài sao nghĩ sai quá vậy? Hồi đó Yên Vương sở dĩ muốn kết bạn với ngài vì nước Triệu mạnh, nước Yên yếu, ngài lại được vua Triệu yêu mến. Kết bạn với ngài, Yên Vương sẽ được lợi. Còn bây giờ ngài đã phạm tội, bỏ Triệu sang Yên, vua Yên chắc chắn sợ vua Triệu, không những đã không dám dung nạp ngà, mà còn sẽ bắt ngài mà nạp cho vua Triệu…

Những lời phân tích của Lạn Tương Như không đáng là một bài học sao? Khi cái thế đã không còn nữa, làm sao mà nói chuyện được với người khác.

Quản Di Ngô khi chưa nắm ngôi tướng quốc nước Tề, đem chuyện thiên hạ ra bàn, ai cũng cười là nói dóc.

Hàn Tín khi còn nhịn đói bần hàn, giữa chợ đeo gươm nói chuyện binh pháp, ai cũng cười là ngông cuồng.

Người xưa có câu: “Sàng đầu Kim tận , tráng sĩ vô nhan; Nan nội tiền không, Nguyễn Lang tu tháp” (tạm dịch: Đầu giường vàng hết, tráng sĩ khó mở mắt; Trong túi không tiền, Nguyễn Lang phải chịu khổ). Nguyễn Lang đây là tay cự phú. Lúc còn giàu sang nói bậy cũng có người nghe. Tới khi sạt nghiệp, nói phải cũng không ai ừ.

Thời hội nhập

Chuyện xưa là thế, còn chuyện đời nay, trên phương diện quốc tế, Hoa Kỳ tuy là mang tiếng diều hâu, nhưng lại là sứ giả đứng ra hòa giải các xung đột chính trị và kinh tế từ Á sang Âu, từ Trung Đông đến tận Bắc Phi…Sở dĩ Hoa Kỳ làm được như thế vì họ có cái “thế” mạnh của nền quân sự có khả năng đe doạ, trừng phạt, và đè bẹp những gây hấn, những chống đối không cần thiết. Và để có nền quân sự mạnh mẽ như vậy họ phải có một cái “thế” mạnh về kinh tế. Thế mạnh nội tại về quân sự và kinh tế vẫn chưa đủ, mà họ còn liên kết với các cường quốc khác để tạo thành những khối thịnh vượng chung, khối quân sự chung (NATO là một điển hình).

Đó là nói chuyện nước người, còn cái “Thế” nước ta thì sao? Hiện nay hai nước lớn Đông-Tây: TQ và Hoa Kỳ, Cả hai đều muốn giành ảnh hưởng Việt Nam, tại sao? Nếu Việt Nam nghiêng về phía nào, phía đó sẽ có nhiều phiếu hơn trong hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN). Đàng sau Việt Nam là Lào và Cam Bốt, tổng cộng có 3 trong 10 phiếu của tổ chức này, đây là tầm ảnh hưởng mà cả Hoa Kỳ lần Trung Quốc đều muốn giành lấy.

Siêu cường

Phía CSVN hiểu rõ điều này nên luôn giữ thế đu dây. Đu dây như thế nào cho hay, nếu có lỡ té thì cũng phải té như thế nào để khỏi nguy hại là tuỳ thuộc vào sự đại trí, đại giả của lãnh đạo biết nương theo cái tốt của người khác mà đem cáo lợi về cho dân tộc.

Đừng như quốc gia VNCH ngày xưa cứ tưởng cái “thế” của mình là “Hòn Ngọc Viễn Đông”, nền quân sự được trang bị tận răng không nhất thì cũng nhì thế giới. Cả thầy cả trò say sưa với cái “thế” ngăn chặn làn sóng đỏ kia, không tự hoàn thiện để phát triển độc lập như xứ Hàn Quốc, mà cứ mãi phụ thuộc kẻ khác, đến khi “kẻ dựa lưng” “đi đêm” với “kẻ lạ” thì nước mất, nhà tan, làm thân lưu vong, buồn tàn thu.

Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, vừa là một nhà quân sự đại tài, vừa là một nhà chính trị lừng danh, suốt cuộc đời tận tuỵ với non sông, đã để lại cho đời một di ngôn khuôn vàng thước ngọc về lòng dân thế nước: “Bán tự sơn hà, bán tự dân” – muốn chống được giặc, một nữa phải tựa vào địa hình địa vật, hình sông thể núi, một nửa phải tựa vào lòng dân.

Thế sự đời nay, có những nhà lãnh đạo không hề biết lòng dân là cái gì hết. Cuộc chiến vừa qua đã cho thấy rằng khi lãnh đạo chỉ tựa vào thế lực của người ngoại quốc, không biết gì tới lòng dân, người ngoại quốc quay lưng, chỗ tựa tưởng là vững chắc bị sụp đổ, chỉ còn nước đánh bài tẩu mả để an thân.

Bây giờ nói sơ qua về phương diện cái “Thế” cá nhân, theo quan niệm của Nho Gia, những người lãnh đạo một quốc gia là những người được trời trao cho sứ mệnh. Sứ mệnh này là an dân, giữ nước, chớ không phải là ăn trên ngồi trốc để hưởng thụ vơ vét.

Khi còn làm quan với cái thế: “Miệng nhà quan có gang có thép” thì không cố gắng thực hiện cái thiên mệnh kia, đến khi về hưu thì mới phát biểu chuyện lòng dân ý Đảng, chỉ tổ cho thiên hạ chê cười: “Về hưu nói hay”. Đó là cái “Thế” của quốc gia dân tộc, của cá nhân.

Vài lời lan man khác

Còn cái thế của một cộng đồng thì sao? Sinh hoạt chính trị ở cộng đồng hải ngoại, ngày nào rộn ràng, đông đảo, mỗi lần có việc thiên hạ lại rần rần, kể có số ngàn, mà giờ thì lại thỏn mỏn, lơ thơ. Phải chăng là khán giả không còn hứng khởi gì nữa, vì phải xem những tấn tuồng mà thủ diễn là các đào kép già, kép lão, lời hát cũ thời tiền chiến, não nề về những ngày đã qua gần nửa thế kỷ.

Lại nói đến cái chuyện hòa hợp, hoà giải dân tộc, có thể coi đó là một cuộc đổi chác để đạt đến một mục tiêu nào đó. Mà trong chuyện đổi chác, cái thế kẻ yếu và người mạnh khác một trời một vực. Bởi vậy nói chuyện đổi chác, nói chuyện trả giá, đôi co thì phải biết cái thế mạnh, thế yếu của mình hay của đối phương. Thử nghĩ coi! nếu mình chỉ có cái mạng trành, trên răng dưới lựu đạn mà nói chuyện đổi chác, trả giá..v.v…thì thế đâu mà nói người ta nghe?

Muốn nói chuyện với đối phương, phải có cái thế ngang hàng với họ hay là cao hơn. Chớ mình thì trơ thân cụ, ăn tạm ở nhờ, mà cứ đòi kéo đối phương vào bàn hội nghị, cứ đòi họ phải thay đổi chính sách.

Đối với CSVN, dầu họ thất bại trong kinh tế đâu đó, còn yếu kém trong các lĩnh vực văn hoá, giao thông, nhưng nếu cộng đồng hải ngoại không có sự kết hợp mạnh mẽ, hành động không biết mình biết người, thì cái thế ở đâu mà nói chuyện với đối phương, bắt họ phải nghe theo. Chuyện thất bại của sự kiện ở  tòa nhà Eisenhower vừa rồi cũng lại một bài học về chữ “Thế” vậy.

Vòng vo tam quốc, xong quay về lại hang Cua Times, thì không thấy có ai lợi dụng chữ “Thế” như lão Tổng. Dùng vị thế “bạn đọc”, lão vẽ hươu, vẽ nai, dụ dỗ người ta viết bài, được nói nhăng, nói cuội. Được ăn được nói thì phải sống chết gắn bó với hang Cua, dù có đi tu trên núi cũng không quên nơi gặp gỡ ảo đêm của hàng nghìn độc giả. Viết tới đây muốn chửi đổng, tiên sư Tổng Cua “Thế”, chả khác gì anh Tào Tháo. Hì hì…

Dẫu vậy, không biết cái thế của mình, lúc nào đó lại bị một kẻ tầm thường như Đặng Trần Thường vụt 20 trượng vào mông cho tới chết.

Tịt Tuốt. 2-4-2012

About these ads

131 Responses to T h ế

  1. D.Nhật Lê says:

    Lẽ ra,hàng chữ góp ý này nằm ở dưới những ‘lời qua tiếng lại’ giữa vài bác
    nhưng vì hơi nhiều không chen vào nổi,nên xin lỗi tôi đành góp ý ở đây vậy.
    Xin bác Dove trích dẫn ở đâu ra những tuyên bố của B.Clinton về ‘nhân quyền
    cao hơn chủ quyền’,vì tôi thực sự không biết được như trên.Theo chổ tôi biết
    thì ‘nhân quyền cao hơn chủ quyền’ hình như từ những tranh cãi của một số trí
    thức người Hoa trên mạng,chứ không phải từ BC.! Cám ơn bác trước.

    • Dove says:

      Dove đã quan tâm đến chính sách đối ngoại của chính quyền Clinton cách đây khoảng 10 năm, khi Mỹ cầm đầu NATO đánh Nam Tư, một nước có nền dân chủ cởi mở, có nền kinh tế, giáo dục và chăm sóc sức khỏe cộng đồng không thua kém nhiều nước Tây Âu (Báo cáo của WB, 1990?).

      Dove vẫn còn nhớ mình đã thất vọng về Clinton như thế nào khi vỡ nhẽ ra rằng, Mỹ và NATO đang tâm tàn phá Nam Tư chỉ cốt khẳng định vị trí siêu cường độc tôn và xóa bỏ mô hình XHCN đúng quy luật, có tiềm năng nổi lên như trở ngại khó vượt qua cho tham vọng “dân chủ hóa” Đông Âu.

      Nam Tư là một cột mốc đặc biệt quan trọng của chính quyền Clinton nói riêng và phái interventionist nói chung trong việc sử dụng có bài bản chiêu bài dân chủ và nhân quyền nhằm che đậy chính sách đối ngoại can thiệp bằng võ lực, mà nội dung cơ bản là “Mỹ có toàn quyền sử dụng võ lực nhằm đảm bảo sự tiếp cận không hạn chế đến các thị trường năng lượng then chốt và đến các nguồn lực chiến lược”.

      Để hiểu sâu hơn về vấn đề này, xin mời sử dụng từ khóa Iugoslavia + Clinton để vào Google. Có hơn 6 triệu tin đấy.

      Chính sách đối ngoại của Clinton đã từng bược đưa nước Mỹ lún sâu vào thế cưỡi hổ, hoặc tệ hơn như Gulliver bị người Liliput trói. Bài “Five Reasons Americans Should be Happy (In a Very Unhappy Middle East)” của GS. A. Miller post trên Foreign Policy là một mở đầu tương đối khách quan để những ai muốn tìm hiểu sâu hơn về thế cưỡi hổ của Mỹ và hệ lụy của nó đối với thế giới đương đại.

      Dove hứa tháng 04 năm 2013 sẽ xin phép Tổng Cua mạn đàm về dân chủ hơn chủ quyền và thế cưỡi hổ.

      • Người vô hình says:

        “Dove đã quan tâm đến chính sách đối ngoại của chính quyền Clinton cách đây khoảng 10 năm, khi Mỹ cầm đầu NATO đánh Nam Tư, một nước có nền dân chủ cởi mở, có nền kinh tế, giáo dục và chăm sóc sức khỏe cộng đồng không thua kém nhiều nước Tây Âu (Báo cáo của WB, 1990?).”

        Hì, bác nói em mới ngộ ra là bọn Mỹ ác thật, em xin kể thêm vào, Mỹ còn mang quân “xâm lược” Hàn Quốc, Nhật Bản, Tây Đức, … . Hic, nghe bảo nó bóp chết nền dân chủ cởi mở, nền kinh tế và chăm sóc sức khỏe cộng đồng của các nước này làm cho dân bên đó chết đói đầy đường, chúng ta phải mua giúp máy móc của họ để họ có tiền mua gạo của ta cứu đói. Dân Đài Loan còn đang đấu tranh quyết liệt để được sáp nhập với TQ, để đảm bảo toàn vẹn lãnh thổ, giữ vững chủ quyền TQ đối với Đài Loan mà thế lực …. vô hình nó đếch cho.

      • D.Nhật Lê says:

        Xin được góp ý thêm với bác Dove,
        Trung thực mà nói,B.Clinton không phải là người xử dụng nhân quyền trong chính sách
        của Mỹ mà người đầu tiên là Jimmy Carter và các tổng thống Mỹ kế tiếp áp dụng từ đó.
        Thế nhưng cứ gán cho B.C.là tác giả ‘nhân quyền cao hơn chủ quyền’ là thiếu chính xác trong cuộc chiến ở Nam Tư (cũ) trong đó Mỹ bỏ bom nhầm (có thể cố ý) Tòa đại sứ Tàu
        cộng khiến Bắc Kinh khích động dân chúng biểu tình bạo động trước Toà đại sứ Mỹ để
        trả thù.Từ đó mà nổ ra cuộc tranh luận về nhân quyền cao hơn chủ quyền do một vài trí
        thức Trung Hoa nêu ra chủ trương nói trên.
        Chính trị xưa nay từ phong kiến đến tư bản hay cộng sản đều phất cao “ngọn cờ chính
        nghĩa” (thời xưa) hay chiêu bài (thời nay) cho mình trước khi bắt đầu chiến tranh.Có điều khác nhau cơ bản là các nước CS.không bị giới hạn về việc tạo ra chính nghĩa vì họ nắm quyền tuyệt đối về báo chí,truyền thông,so với Tư bản thì bị hạn chế rất nhiều vì rất dễ bị
        báo chí tư nhân phanh phui cũng như dễ bị giới trí thức tố cáo,trường hợp điển hình như trong chiến tranh Iraq,Mỹ bị vạch trần là ngụy tạo tin Iraq có vũ khí sát hại hàng loạt !
        Tóm lại,vấn đề là chính nghĩa hay chiêu bài đó cần phải được kiểm chứng bằng thực tế
        thật hay giả.Chỉ các nước dân chủ mới có khả năng kiểm chứng này mà thôi vì có các tổ chức xã hội dân sự độc lập hay tổ chức phi chính phủ mà các nước độc tài không hề có.

      • buoisangsom says:

        Cựu Nam Tư để bằng được Tây Âu còn phải hàng trăm năm mơ ước bác Dove ạ
        So sánh như thế thật ko nên chút nào ,nó khác nào nhạo báng người Nam Tư cũ.
        Cũng như bây giờ so sánh 27 nước trong EURO thì thật là nhạo báng nhau.Mức lương tối thiểu của Hi Lạp là 500e ,BaLan và các nước Đông Âu có hơn hoặc thấp hơn chút ít.Trong khi một người phụ nữ Đức ở nhà trông con được 320e ,Hà Lan 430e thì so sánh sao đây?Trong thực tế theo nhiều người Hi Lạp ,Ba Lan và ĐÂ thu nhập một phần dân chúng mới vào quãng 250 >300éthangs mà thôi.Tối sẽ thông tin Nam Tư cũ bằng TÂ như thế nào.

      • Dove says:

        @D. Nhật Lệ: Cho đến nay, Dove chưa hề đọc bất cứ tài liệu nào của TQ về dân chủ hơn chủ quyền, nếu có thể cho từ khóa để tra cứu. Dove cũng ko hề xem China TV. Nguồn thông tin quan trọng nhất của Dove là tranh luận của các học giả chủ chốt của Mỹ về exporting democracy. Chính sách can thiệp để xuất khẩu dân chủ của Mỹ không có hiệu quả chắc chắn. Theo số liệu của Freedom House: Trong số 228 lần can thiệp từ 1973 – 2005, 96 trường hợp ko có hiệu quả rõ ràng, 69 trường hợp dân chủ tệ hơn, 66 trường hợp DC được cải thiện (Wikipedia).

        Xu thế chuyển biến ko can thiệp sang can thiệp vào nội bộ nước khác là sợi chỉ đỏ xuyên suốt lịch sử phát triển chính sách ngoại giao của Mỹ. Theo Dove, chính sách ngoại giao của Chính quyền Clinton do W. Christopher, M. Albright và A. Lake soạn thảo, trên cơ sở tiếp thu những thành quả của các chính quyền J. Carter và R. Regan là hòn đá tảng cho sách lược xuất khẩu DC trong thời kỳ hậu chiến tranh lạnh.

        @Người Vô Hình: Đức, Nhật Bản và Đài Loan ko phải là đảm bảo cho sự thành công của chính sách xuất khẩu DC. Các nhà hoạch định chiến lược Mỹ chưa tính đúng trở lực của CN dân tộc, vì vậy Trung Cận Đông đang nổi lên như một cơn ác mộng về chi phí và thảm họa nhân đạo. Xin lưu ‎í rằng Afganistan đã từng đánh bại quân Nguyên, Anh, Liên Xô và hiện nay thì xu thế đường hầm ko lối thoát kiểu VN đang từng bước trở nên hiện hữu. Trường hợp Hàn Quốc thì NVH nhầm to. Nếu ko có độc tài Pak Chung Hy chấn hưng kinh tế thì đến nay, phát đạt nhất có lẽ vẫn chỉ là nghề làm me Mỹ.

        Xin nhắc lại Dove là kỹ sư có thiên hướng dân tộc CN, có thể là hơi cực đoan, bởi vậy rất nhậy cảm với chính sách xuất khẩu dân chủ. Vậy, nếu có gì sai sót xin được phê bình thẳng thắn.

      • buoisangsom says:

        http://vi.wikipedia.org/wiki/Nam_T%C6%B0

        Các chức vụ quan trọng khác là các tổng thư ký Đảng Cộng sản tại mỗi nước cộng hoà và mỗi tỉnh, và tổng thư ký Uỷ ban Trung ương Đảng Cộng sản.

        Josip Broz Tito là nhân vật quyền lực nhất đất nước, tiếp theo là các chủ tịch và thủ tướng nước cộng hoà và tỉnh, và các chủ tịch Đảng Cộng sản. Rất nhiều người đã phải khốn khổ khi bị ông ghét. Slobodan Penezić Krcun, lãnh đạo cảnh sát mật của Tito tại Serbia, trở thành nạn nhân của một vụ tai nạn giao thông đáng ngờ khi ông ta bắt đầu phàn nàn về chính sách của Tito. Bộ trưởng nội vụ Aleksandar Ranković bị tước toàn bộ danh hiệu và quyền lợi sau khi bất đồng với Tito về đường lối chính trị đất nước. Thỉnh thoảng, các vị bộ trưởng trong chính phủ, như Edvard Kardelj hay Stane Dolanc, còn quan trọng hơn thủ tướng.

        Sự đàn áp bất đồng leo thang với cái gọi là Mùa xuân Croatia năm 1970-1971, khi sinh viên tại Zagreb tổ chức các cuộc tuần hành đòi quyền tự do dân sự lớn hơn và quyền tự trị cao hơn cho Croatia. Chính quyền đàn áp cuộc phản kháng và tống giam những người lãnh đạo, nhưng nhiều nhân vật đại diện quan trọng của Croatia trong Đảng bí mật ủng hộ cuộc đấu tranh này, vì thế một hiến pháp mới đã được phê chuẩn năm 1974 trao thêm nhiều quyền cho các nước cộng hoà tại Nam Tư và các tỉnh tại Serbia.

        Và đây nữa .

        Năm 1989 Jeffrey Sachs tới Nam Tư để giúp chính phủ liên bang của Ante Marković chuẩn bị gói “Liệu pháp Sốc” của IMF/Ngân hàng Thế giới, sau đó được đưa ra năm 1990 ngay ở thời điểm các cuộc bầu cử nghị viện đang được tổ chức ở nhiều nước cộng hoà.

        Chương trình “Liệu pháp sốc” dành Nam Tư vừa là duy nhất trong vùng vừa có tầm ảnh hưởng chính trị quan trọng trong giai đoạn 1989-90. Luật phá sản để thanh lý các doanh nghiệp nhà nước có hiệu lực từ Luật các Hoạt động Tài chính năm 1989 yêu cầu rằng nếu một doanh nghiệp không trả được nợ trong 30 ngày liên tiếp, hay trong 30 ngày của một giai đoạn 45 ngày, nó phải đàm phán với các chủ nợ hoặc phải trao quyền sở hữu cho họ hay sẽ bị thanh lý, trong trường hợp đó các công nhân sẽ bị sa thải, thông thường không được nhận tiền công.

        Năm 1989, theo các nguồn tin chính thức, 248 công ty tuyên bố phá sản hay bị thanh lý và 89.400 công nhân bị sa thải. Trong chín tháng đầu năm 1990 sau khi chương trình của IMF được thông qua, 889 doanh nghiệp khác với 525.000 công nhân phải chịu chung số phận. Nói theo cách khác, trong vòng chưa tới hai năm “cơ cấu khởi động” (theo Đạo luật các Hoạt động Tài chính) hơn 600.000 công nhân trong tổng số 2.7 triệu công nhân trong lĩnh vực công nghiệp đã bị sa thải. Thêm khoảng 20% nguồn nhân lực, hay một nửa triệu người không được trả lương trong những tháng đầu năm 1990 khi cách doanh nghiệp phải tìm cách tránh phá sản. Nơi tập trung đông nhất các doanh nghiệp phá sản và sa thải công nhân là Serbia, Bosna và Hercegovina, Macedonia và Kosovo. Thu nhập thực tế rơi tự do, các chương trình xã hội đã sụp đổ tạo nên một không khí bất mãn xã hội và vô hi vọng. Đây là một điểm chuyển đổi quan trọng dẫn tới những sự kiện diễn ra tiếp theo.

        Đến đây thì quá đủ về Nam Tư .Nam Tư ko hề có dân chủ màcungx chẳng hề có nhân quyền .Kinh tế và chăm sóc sức khỏe cộng ngang TÂ thì chuyện ngàn năm sau chưa hề với tới chứ đừng nghĩ là thời ấy .
        Thôi bác tự xem links trên và cứ tự hào cái mà người NT chẳng hề có .

    • Hiệu Minh says:

      Đúng là mấy ông này mê chính trị chính em. Người ta đã chuyển sang Bệnh viện vì Tịt Tuốt, rồi Vừa cười, vừa khóc … mà mấy bác này vẫn … Thế.

      • Dove says:

        Bệnh viện có khoa tâm thần ko? Bị phê là Madman, Dove nghĩ nên đến kiểm tra lại sức khỏe thần kinh.

    • Dove says:

      Buổi sáng sớm cung cấp thiếu 1/2 sự thật trước thập kỷ 1980 đấy:

      Từ 1953 Nam Tư đã thiết lập mô hình CNXH dân tộc (Titoism), bãi bỏ 2 cột trụ của mô hình Stalinism: Tập thể hóa nông nghiệp và quản lí kinh tế tập trung bao cấp. Nhờ vậy, trong thập kỷ 1960 đã xây dựng được một nền kinh tế hội nhập thị trường đủ sức cạnh tranh so với Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ và Tây Ban Nha ..Giáo dục, chăm sóc sức khỏe hoàn toàn miễn phí và với chất lượng mà 3 nước nói trên nằm mơ cũng ko có được.

      Vào thập kỷ 70, chính phủ Nam Tư đã phạm một sai lầm tai hại đó là vung tay mượn tiền phương Tây để đẩy nhanh phát triển kinh tế theo định hướng xuất khẩu. Ko may là Phương Tây lâm vào khủng hoảng tiền tệ (đồng USD bị chính quyêng Nixon thả nổi nên mất giá khoảng 10 lần? so với giá vàng. Cần tra cứu thêm) và làm sụp đổ toàn bộ chính sách kinh tế hội nhập của Nam Tư.

      Trong điều kiện kinh tế lâm vào khủng hoàng trì trệ thì mâu thuẫn sắc tộc và mâu thuẫn giữa các phe cách của Liên Đoàn CS Nam Tư gia tăng. Phương Tây, đặc biệt là CIA đã không bỏ lỡ cơ hội kích động xung đột sắc tộc và phe nhóm nhằm hủy diệt Nam Tư và đã xác định rõ cái chết của Tito là thời cơ chín mùi để hành động.

      Hiện nay ko ít học giả phê phán chính sách trên của phương Tây (ko phải Tàu đâu nhé, C. King là một ví dụ.). Thử tưởng tượng mà xem: Giả thử khối BRICS hiệp tung để khoét sâu sai lầm tương tự của Hy Lạp, Tây Ban Nha, Iceland và Hungary nhỉ?

      • buoisangsom says:

        http://vi.wikipedia.org/wiki/Juan_Carlos_I_c%E1%BB%A7a_T%C3%A2y_Ban_Nha

        http://en.wikipedia.org/wiki/History_of_modern_Greece

        Postwar Greece (1950–1973)Main article: Greek military junta of 1967–1974

        http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%93_%C4%90%C3%A0o_Nha

        http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BB%95_Nh%C4%A9_K%E1%BB%B3

        Tôi nghĩ bác Dove nhầm Thổ Nhĩ Kì với Bồ Đào Nha.
        Tây Ban Nha là thể chế độc tài đến tận năm 1975.
        Hi Lạp cũng là thể chế độc tà kéo dài đến năm 1974.
        Bồ Đào Nha tuy ko độc tài lộ liễu ,xong cũng chẳng dân chủ gì vào thời kì ấy.
        Hậu quả của các chế độ độc tài gây ra là vô cùng tai hại ,cho đến tận ngày hôm nay vẫn chưa xóa sạch được hết những hậu quả do độc tài gây ra.
        Còn TNK thời kì ấy thiết tưởng chẳng hơn gì Miền Bắc Việt nam ,nên miễn bàn.TNK ko thuộc Phương Tây.

      • Dove says:

        Xin lỗi Buổi Sáng sớm nhầm to đấy. Chế độ độc tài gia đình trị của họ Ngô ở VN, các chế độ toàn trị của Bébé Doc Duvalier ở Haiiti và Pinochet ở Chi Lê đều được chúng tôi coi là sản phẩm của Phương Tây. Nói rộng ra thì Mỹ La tinh, là mặt trái của cái Phương Tây bội tinh đấy, kém xa Nam Tư và Cu Ba.

        Thậm chí độc tài Mubarak (Ai Cập) cũng vậy. A rập Saudi, đồng minh cốt lõi của Mỹ ở Trung Cận Đông, cũng là phương Tây nốt, phong kiến cha truyền con nối, năm nay cấm nữ vận động viên đi dự Thế vận hội đấy. Liệu có so được đân chủ với Nam Tư của Tito ko? Chắc chắc là ko!!!!

        Các nước mà Buổi Sáng Sớm cho là dân chủ mẫu mực như Canada, Bắc Âu, Pháp và Đức đều do các Đảng Dân chủ XH tách ra từ Quốc tế II trực tiếp lãnh đạo hoặc tham gia lãnh đạo. Đó lại cũng là một phần của sự thật.

        Wikipedia tiếng Việt bị cắt xén qua nhiều, nhưng tài liệu tham khảo tốt, nên đọc thêm.

      • Ma Xo says:

        Bạn đọc Dove thân mến!
        Khi bạn Dove nói gì , đề nghị viết lách rõ ràng cụ thể, dẫn chứng số liệu thì càng tốt, không nên nói khơi khơi dân chủ Nam Tư tốt hơn dân chủ Mỹ, Canada..v.v.
        Bạn Dove thích nói nhưng chỉ mỗi tội một cái là chẳng biết rõ ràng là mình đang nói gì. Ví dụ, như nói về Dân Chủ, thì trước hết phải hiểu: thế nào là dân chủ, nói về độc tài thì phải hiểu độc tài là gì.

        Bạn Dove có thể nào giải thích tại sao bạn phân loại dân chủ Mỹ, dân chủ phương Tây, dân chủ Nam Tư, dân chủ VN…hay độc tài Ai Cập, độc tài kiểu Mỹ, độc tài VN…

        trên các diễn đàn thường nghe những hoa hồng đỏ và báo chí trong nước đưa tin với những khái niệm “dân chủ Bolsa”, “Nhân quyền kiểu Mỹ”, “tự do kiểu phương tây”.v.v…với một mục đích làm trò ma quỷ trên ngôn từ, bẻ cong chữ nghĩa và bôi nhọ hình ảnh của những khái niềm về dân chủ, tự do, và nhân quyền. Những khái niệm tự do, dân chủ, nhân quyền mang tính toàn cầu, không hề có những khái niệm “tự do Bolsa”, “nhân quyền kiểu Mỹ”, hay “tự do kiểu tây phương” nói trên. Từ “độc tài” đến “dân chủ” là bước tiến hóa của Nhân loại trải qua những triều đại ăn lông ở lỗ kiểu bộ tộc, đến phong kiến, rồi tư bản chủ nghĩa. (CNCS chưa xây dựng thành công trên bất cứ quốc gia nào, nên lão gia không liệt vào đây). Phải đúc kết kinh nghiệm hàng trăm năm, nhân loại mới thiết lập ra nên dân chủ. Dù phân tích mổ xẻ trên khía cạnh quyền lợi nào đi nữa, thì một điều không thể chối cãi rằng việc thành lập tổ chức Quốc tế Liên Hiệp Quốc đã đóng một vai trò quan trong trong việc gìn giữ hòa bình, ổn định, và phát triển của thế giới nhân loại.

        Không một ai có thể áp đặt cơ chế dân chủ tự do lên bất cứ một dân tộc nào đó. Nhanh hay chậm, thành công hay không thành công trong việc xây dựng một xã hội tự do dân chủ là tùy thuộc vào lòng hướng thiện và nghị lực của những con người trong xã hội đó, có muốn dùng cơ chế dân chủ để kiên trì đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn hay không.

        Thật buồn cười khi thấy Dove cứ nhai đi, nhai lại cái câu “Nhân quyền hơn chủ quyền”. Cái cần đem cái “chủ quyền” ra để nhát ma thiên hạ nữa không? Sau hơn 37 năm xây dựng người ta không dễ gì bị lầm, bị ma mị như trước đó đâu.

        Để đất nước Việt Nam có thể dùng thể chế dân chủ để thăng tiến, dân tộc Việt Nam sẽ cần đến rất nhiều người hiểu và sẵn sàng làm người dân chủ. Đó là một đòi hỏi khó khăn mất nhiều thời gian, và cần phải có sự đầu tư đúng đắn về giáo dục dân chủ, mới hy vọng có thể đào tạo ra những công dân có tinh thần dân chủ.
        VN cần những con người biết nhìn nhận sự thật, nhận biết vấn để để sửa đổi, để góp phần xây dựng một đất nước VN công bằng, dân chủ, giàu mạnh, và văn minh, chứ không cần những con cừu cứ xào đi xào lại cái chảo rau muống CNCS, những Cuốc Tế VS đệ nhị, đệ tam, những thứ mà nhân loại đã nhìn nhận ra đúng bản chất của chúng và đang quẳng vào sọt rác.
        Ciao :) :oops: 8-)

      • Dove says:

        Muốn biết thế nào là dân chủ hơn chủ quyền thì cứ dùng từ khóa “Exporting Democracy” vào Google thì có ngay trên 7 triệu mẩu tin. Để khai vị, Dove giới thiệu bài “Xuất khẩu dân chủ làm cho nó bị thiếu ở Mỹ” trên trang web Borowitz Report.

        Đề nghị Ma xó suy ngẫm 2 đoạn trích sau nhé:

        1) Chính sách xuất khẩu dân chủ của Mỹ, có nghĩa là ở nhà chỉ còn rất ít dân chủ.

        Đó là đánh giá chắc như đinh đóng cột của một nghiên cứu mới do Đại học Minesota xúc tiến. Dự báo được rút ra là, nếu cứ tiếp tục xuất khẩu dân chủ với nhịp điệu như hiện nay thì đến năm 2015 nó sẽ bị cạn kiệt ở Mỹ.

        2) Viện dẫn kết quả nghiên cứu (trên), John Boehner – Người phát ngôn của Thượng Viện nói “Rõ ràng là chúng ta cần bỏ thời gian để nghiên cứu các dạng lựa chọn khác của chính quyền, như Chính phủ của bọn đầu sỏ và Chính phủ của bọn tài phiệt

        Mặt phải của DC Mỹ đã có quá nhiều tín đồ. Dove chuyên về mặt trái với thiện tâm mong tiến trình DC của VN đi đúng hướng.

        Để kiểm chứng xin cung cấp đường link và nguyên bản trích đoạn:

        http://www.borowitzreport.com/2011/04/10/exporting-democracy-has-led-to-shortages-of-it-in-us-experts-say/

        1) The U.S. policy of exporting democracy abroad has meant that there is very little of it left at home.
        That is the grim assessment of a new study commissioned by the University of Minnesota, which predicts that if the U.S. continues to export democracy at its current pace it may completely run out of it at home by the year 2015.

        2) Citing the study, Speaker of the House John Boehner said today, “It has been clear to me for some time that we must explore alternative forms of government, such as oligarchy or plutocracy.”

      • Bác Dove,

        Bác làm tôi xúc động bao nhiêu trong bài viết về nước Nga, thì càng ngày bác lại làm tôi mắc cười bấy nhiêu trong các political comments của bác. Nhưng hôm nay tôi mới hiểu bác là tín đồ của Andy Borowitz, a comedian and New York Times bestselling author (tôi chép lại bằng tiếng Mỹ trên Wiki cho rõ ràng) một người chuyên viết các News Satire (Fake News) để cù lét mọi người.

        Như ông cha ta đã nói, một nụ cười hơn mười thang thuốc bổ, cám ơn bác đã cho tôi rất nhiều thang thuốc tuyệt vời.

      • Dove says:

        @Phong nguyen 56: Chẳng nhẽ Professor Davis Logsdon và Speaker of the House John Boehner trong đường link đã trích cũng là “cây cù” à?

        Do bị Xôi thịt phê phán, nên Dove phải tự học hỏi để viết comment chính trị thế là đâm ra mê tít Borowitz. Đã học được sử dụng tư liệu chuẩn xác, nhưng cách dàn dựng vấn đề còn kém lắm, văn phong thì cù lần.

        Giá mà viết được một bài về thế cưỡi hổ của Mỹ theo kiểu Borowitz nhỉ….

      • Người vô hình says:

        Bác Dove ơi, bác cứ rao hoài là chủ quyền hơn nhân quyền, nếu dân Đài Loan cũng nghĩ như bác thì bây giờ Đài Loan chẳng còn là một nước độc lập mà trở về với TQ rồi. Bác bảo ở Trung Cận Đông người ta coi trọng chủ quyền hơn nhân quyền cũng hợp lí, nhưng xét cho cùng thì không phải, người ta sẵn sàng chết để bảo vệ đất Thánh, bảo vệ Jerusalem khỏi người ngoại quốc, đó là mục tiêu của Bin Laden khi muốn quân đội Mỹ phải rút căn cứ quân sự khỏi Arap Saudi, do sự sùng bái tôn giáo mà thôi. Hình như chủ tịch HCM đã từng nói rằng độc lập mà không có tự do, hạnh phúc thì độc lập chẳng có nghĩa gì cả. Có thể hiểu chủ quyền của bác như thế chăng.

      • Người vô hình says:

        Hic, sao bác lại gán cho em như thế, em không thích cái còm này chút nào

      • chinook says:

        Tôi nghĩ Bác Dove chưa có những trải nghiệm tại chỗ một quốc gia dân chủ Tây phương. Tuy Bác chịu tìm hiểu nhưng chỉ qua sách vở và không nhiều nguồn.

        Bác nên đi , dân chủ rất rõ nét ở tính đa dạng mọi lãnh vực, nhất là ý kiến và cách diễn đạt.

        Quốc hội Mỹ gồm hai viện Thuợng viện(Senate) và Hạ viện(House hay House of Representatives ). Speaker of the House là Chủ tịch Hạ viện.

      • Ma Xo says:

        Thông tin mạng thì có vàng có rác. Dove có vẽ “sính” tiếng Ăng Lê, nên hay trích dẫn những bài báo Ăng Lê cũng giống như đã có lần Dove trích dẫn nhưng chỉ hiểu “nữa chừng xuân” bài báo về Wall Street.

        Tuy nhiên, thông tin “vàng” đáng tin cậy ở những trang uy tín như là NYTimes, Times, NewsWeek..v.v.. thì Dove không đọc, lại đi móc rác ở những blog lá cải, blog gây hài rồi bảo bạn đọc cùng ngửi với Dove :P

        Không cãi với Dove nữa, nhốt hắn vào Gulag (Nếu không biết Gulag thì tra gu gồ), để Dove nghiền ngẫm, bịt mắt hoan hô Stalinism, ca ngợi Cuốc Tế Vô Sản, và chửi rủa nền dân chủ…he he… :P

      • buoisangsom says:

        http://www.youtube.com/watch?v=ShF6wrqvB08&feature=relatedBác Dove

        Bác Dove ,có lẽ xem mister bean hợp nhất bác à.

      • Dove says:

        Rất hay là có ai đó đã đã động đến Gulag.

        Vậy câu hỏi được đặt ra là Gulag giam ai? Câu trả lời rất đơn giản giam BĐCK.

        Thế nhưng BĐCK ở Gulag khác với BĐCK ở Mùa Xuân Ả Rập như thế nào? Đó là câu hỏi mà 90% người chê Dove mù tịt, 10% còn lại thì biết, nhưng chẳng tiện nói ra.

        Vậy xin trả lời thẳng thắn. BĐCK ở Gulag là nhân sĩ, quân nhân và đảng viên tuyệt đối yêu nước và tuyệt đối trung thành với nguyên tắc dân chủ XHCN. Họ yêu cầu xác lập lộ trình khả thi để bãi bỏ mô hình XHCN kiểu Stalinist: chuyên chính vô sản, tập thể hóa nông nghiệp và quản lý kinh tế tập trung bao cấp.

        BĐCK ở Mùa Xuân Ả Rập thì yêu lợi ích của Uncle Sam hơn chủ quyền của đất nước. Mục tiêu của họ chỉ là được Uncle Sam ủy thác làm đại lí nhập khẩu dân chủ, còn đất nước bị NATO ném bom hoặc tan ra thành nhiều mảnh cũng thây kệ. Thậm chí, được các cựu thù láng giềng trả lương để làm dân chủ lại càng OK tuyệt cú mèo.

        Vậy, theo Dove BĐCK ở Gulag là ái quốc, là lương tâm của thời đại. Còn BĐCK của Mùa xuân Ả Rập là phản quốc và là nỗi nhục khủng khiếp nhất của loài người trong mọi thời đại.

  2. [...] T h ế (Blog Hiệu Minh) – “Thế chiến quốc, Thế xuân thu, gặp thời thế, thế thời phải thế”, đó là câu trả lời khảng khái của Ngô Thời Nhậm khi đối lại  Đặng Trần Thường “Ai công hầu, ai khanh tướng, trong trần ai, ai dễ biết ai!”. Kết quả, Ngô Thời Nhậm bị đánh chết sau câu đối nghiệt ngã về “Thế” đó. [...]

  3. qx says:

    Các bác bàn luận rôm rả thật.

    Tui nghĩ lão Tịt Tuốt chọn cách trình bày chủ đề một cách gói gọn. Hôm nào mát trời, lão khỏe thì viết hẳn về Thế của Việt Nam, mở rộng toàn phần. Và một entry khác về Thế của người Việt ở ngoài (các nước và các thành phần, gốc gác di cư, tị nạn, etc…), cũng mở rộng toàn phần.

    Âu đó cũng là tình trạng thật của Thế Hang Cua, trong ngoài theo thời gian.

    qx

  4. [...] T h ế (Blog Hiệu Minh) – “Thế chiến quốc, Thế xuân thu, gặp thời thế, thế thời phải thế”, đó là câu trả lời khảng khái của Ngô Thời Nhậm khi đối lại  Đặng Trần Thường “Ai công hầu, ai khanh tướng, trong trần ai, ai dễ biết ai!”. Kết quả, Ngô Thời Nhậm bị đánh chết sau câu đối nghiệt ngã về “Thế” đó. [...]

  5. chan says:

    Đối với CSVN, dầu họ thất bại trong kinh tế đâu đó, còn yếu kém trong các lĩnh vực văn hoá, giao thông, nhưng nếu cộng đồng hải ngoại không có sự kết hợp mạnh mẽ, hành động không biết mình biết người, thì cái thế ở đâu mà nói chuyện với đối phương, bắt họ phải nghe theo. Chuyện thất bại của sự kiện ở tòa nhà Eisenhower vừa rồi cũng lại một bài học về chữ “Thế” vậy.

    Kinh tế trước đổi mới hoàn toàn thất bại. Sau đổi mới cũng chẳng hơn gì. Tất cả các doanh nghiệp quốc doanh hoàn thua lỗ.
    Đạo đức, văn hóa hoàn suy đồi… Còn Hải Ngoại lúc đầu được băng đảng(( Mặt Trận)) Đảng cướp này có lịch sử khá rùng rợn, bây giờ còn gọi là((Việt Tân))thực ra ko ma nào đẩy ý đến bọn cướp đâu. Thỉnh thoảng An Ninh trong nước lại nói đến, đâm ra người ta mới đẩy ý một chút và chửi (đảng cướp thế mà cũng đưa, rõ chán).

    Tổ chức thực tâm nhất có thể nói nhóm ((Thông Luận)). Nhưng với những lí thuyết cao sang chỉ hợp với tầng lớp trí thưc. Với dân chúng thì nó cao sang quá ,mà ko phải ai cũng hiểu đươc. Dù TL có đi đúng hướng cũng ko qui tụ được quần chúng ủng hộ, thật đáng tiếc.

  6. chan says:


    Mời các bác xem thế De afsluitdijk(đê ngăn biển).
    Thế của HL là ngăn biển và lấn biển từ thế kỉ 15
    hoặc trước nữa.

    • Delta says:

      Vừa có toàn văn thông cáo về quay đê lấn biển đấy, bác gõ Google mà xem thế of HL có khác thế of TL không bác Chán nhé

  7. Dove says:

    Đối với Dove thì thế của Việt Nam là thế làm trụ đỡ để đôi cánh TQ và Ấn Độ đưa Châu Á bay lên trong kỷ nguyên Châu Á Thái Bình Dương.

    Thiển nghĩ, để nắm chắc tương lai sáng lạn của dân tộc và đảm trách sứ mệnh trọng đại của kỷ nguyên mới, cần bắt đầu ngay tiến trình dân chủ chân chính bằng việc cập nhật lại hiến pháp 1946.

    Dân chủ hơn chủ quyền là dân chủ đểu. Dân chủ mang hàng không mẫu hạm đi trấn áp độc tài là dân chủ đang dãy chết.

    Còn dân chủ dựa trên nền tảng ái quốc thương dân là lương tâm của thời đại và là thế mạnh bất khả chiến bại của VN.

    Trời đã về khuya rồi, chúc đồng bọn của Tổng Cua ở lân cận kinh độ Hà Nội ngủ ngon và có giấc mơ đepl

    • zyz says:

      Dân chủ hơn chủ quyền là dân chủ đểu. Dân chủ mang hàng không mẫu hạm đi trấn áp độc tài là dân chủ đang dãy chết.

      Bác đi so sánh chủ quyền với dân chủ là kiểu so sánh trời ơi đất hỡi ! Hai cái khác nhau về bản chất & mục đích.

      Dân chủ thì phải so với độc tài, chủ quyền phải so với sở hữu.

      • Dove says:

        Dân chủ hơn chủ quyền là phát minh quái dị của vợ chồng nhà Bill đấy nhé. Dove ko so sánh mà Dove chê cái thói của Mỹ hàng ngày đòi cấm vận, rồi đòi hết người này đến người khác ra đi.

        Có thể dân chủ hơn chủ quyền là dân chủ kiểu Mỹ. OK! Vậy cứ xài ở Mỹ.

        Tuy nhiên, căn cứ tình hình ko mấy thuyết phục ở Iraq, Afganistan và Libya thi Dove cho rằng đấy là dân chủ đểu. Dẹp đi càng sớm, thế giới càng mau được nhờ.

    • Knife says:

      …cái tay ‘đô-ve’ này nó bị làm sao ấy nhỉ ?!

      • Dove says:

        Cái tay “đô ve” này nó chẳng bị làm sao sất!

        Bị làm sao là các bà tóc đã ngắn mà trí khôn lại càng ngắn ở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Việc nhà không làm, lại ôm ngà voi đi xây dựng hình ảnh Quốc vương Ả Rập Xê út như kẻ tử đạo cho nhân quyền.

        Việc nhà lười nhác thì thế gian chuyện cũng thường tình. Dưng mà vung kích động dân Mỹ vung $$$$$$$$…n! tiền thuế để chơi trò đỏ đen “Mỹ cử dân Ả Rập bầu” thì đàn bà dễ có mấy tay…

        Cám cảnh cho Obama vì đã bị đàn bà dụ vào “đường hầm Ả Rập”. Chắc là sẽ tìm ra lối thoát thôi! Nhưng vẫn lấy làm tiếc cho hòn ngọc dân chủ Mỹ: Đẹp là thế mà lại có khuyết tật vi phạm chủ quyền!

        Vậy, chia sẻ thông tin để knife tiến bộ.

      • Knife says:

        …You’re a madman !

      • Dove says:

        Nice comment! But it’s exactly for you!

      • Xôi Thịt says:

        Thưa bác Nai và bác Đô. Thấy tên các bác “on T h ế” là lại phải vào xem :) . Chúng ta khác nhau về ý kiến, quan điểm là chuyện bình thường. Mong các bác bình tĩnh hơn để Cua Times luôn là nơi mọi người vui vẻ tham gia.

        Cảm ơn 2 bác.

      • Dove says:

        Cám ơn Xôi Thịt. Chấp nhận đề nghị.

        Dove là người theo chủ nghĩa dân tộc. Bởi vậy, khi nghiên cứu công thức

        DC = NATO + BĐCK

        lập tức bị ám ảnh bởi một ý nghĩ u ám rằng thế giới quay lại chủ nghĩa thực dân nên bức xúc.

        Còn thực lòng mà nói thì giới tinh hoa chính trị của Mỹ đã chắc chắn đã nhầm to trong việc đánh giá CN dân tộc vì vậy nước Mỹ đang lâm vào thế cưỡi hổ ở Trung Cận Đông. Có 3 lựa chọn để thoát thế cưỡi hổ:

        Thượng sách chỉ có 1 là xin lỗi nhân dân TCĐ và thực hiện một chương trình tái thiết có hiệu quả.

        Hạ sách thì có đến 2:

        A) Rút quân về nước: Khủng bố sẽ theo về tận nước Mỹ, nền DC “Mỹ cử dân Ả Rập bầu” sẽ tan thành bong bóng xà phòng, thảm họa nhân đạo + thuyền nhân;

        B) Ở lại hạn chế, thành lập các thể chế nói nhiều làm ít kiểu “Những người bạn của Syria” và Ả Rập hóa chiến tranh. Kế này có lợi trước mắt cho lái súng Thổ Nhĩ Kỳ và Ả Rập (giá bán đạn cho phiến quân Syria ~150%), béo bở đến mức Mỹ muốn bán trực tiếp. Còn về lâu dài, thì kết cục như VN war chẳng ai dám mơ.

        Dove tin chắc là với bản tính kiêu căng của mình, giới tinh hoa chính trị Mỹ sẽ chọn hạ sách B, có nghĩa là chọn cái chết từ từ cho nước Mỹ với tư thế là một siêu cường. Điều này ko nằm ngoài tính toán của khối BRICS, đặc biệt là TQ.

        Trong cục diện như đã nêu, nếu chiến tranh tiểu phẫu kiểu Chiến tranh biên giới 1976 hoặc Chiến tranh Trường Sa 1988 sẽ nổ ra, Mỹ và phương Tây đành phải bó tay. VN mình phải tự lo thôi.

  8. Hiệu Minh says:

    Recom đến đây thì mệt quá, mình lầm bầm rủa lão Tịt Tuốt.

    Trời sinh ông Tịt Tuốt
    Đất nứt tay Tổng Cua

    • X.30 says:

      Thay “tay” bằng “thầy” để tránh lỗi khổ độc:
      Trời sinh ông Tịt Tuốt
      Đất nứt thầy Tổng Cua
      Với lại, đổi thế mới đúng tầm bác Hiệu Minh.

      • HỒNG NGA says:

        Giá mà mua mấy vị này về để làm “bốn cột trong bếp”nhẩy!

        CỜ NGOÀI-BÀI TRONG.AI CŨNG PHÁN NHƯ THẦN,NHƯNG KHÔNG AI THAY HỌ ĐƯỢC.HỌ LÀM,TA NÓI,NHƯ ĐÀN GẢY TAI LỢN.CÁC QÚY ANH CHỊ NGHĨ COI: MẤY THẰNG QUAN NGHE Ý DÂN??????

        Ta viết ,bình loạn cho vui,không đứa nào nghe ta đâu.

        Chính ra ta bàn chuyện CHIM-BƯỚM có khi sống lâu:

        “Xưa yêu quê hương vì có CHIM có BƯỚM
        Có những ngày trốn học bị đòn roi”…..

        DÙ SAO,CHÚC HIỆU MINH VÀ PHU NHÂN CÙNG CÁC CHÁU LUÔN BÌNH AN!

        Mình nghĩ câu” DÙNG CÁN BÚT LÀM ĐÒN XOAY CHẾ ĐỘ” nó HIỆN THỰC như MÒ TRĂNG ĐÁY NƯỚC vậy!

    • Hà Linh says:

      em đang kỳ vọng có ngày đọc được entry ” Tịt” đây anh Cua….

  9. Hiệu Minh says:

    Sáng nay thức dậy, Tổng Cua thấy người đau ê ẩm. Vào blog Cua thấy bài “Thế” có 59 comment với tiêu đề XXXX on Thế

    Hóa ra là thế này

    Hà Linh ON Thế
    Kim Dung ON Thế
    Duc ON Thế
    Trần Thanh Vân ON Thế
    Dan ON Thế
    Sư Hiền ON Thế
    Hoa Hạ ON Thế
    Hoa Hồng SG ON Thế

    Đó là các bà, các cô, còn các ông cũng vây

    QX, TC Bình, Chinook, Delta, cụ Đinh Kim Phúc, Hồ Thơm, X30, Hoacomay, rồi cả lão Đặng Minh Liên bụng phệ cũng ON Thế.

    ON trong tiếng Anh nghĩa là nằm trên. Gần sáu chục các ông các bà, các cô, các cháu mà ON lão Thế thì đau người là phải và lão…sắp đi.

    Mà cũng lạ, lão đang viết comment này thì thấy cành cây trước mặt có một con chim sẻ đang ON một con thứ hai. Sau vài lần ON như vậy mới bay đi. Lạ thật :)

    Xin mời bà con tiếp tục…ON Thế

    • Kim Dung says:

      Chít cười cái Lão Thế lày. Lói…lăng nhăng :D

    • Duc says:

      Bác này sướng thật. Toàn được người khác on mà chẳng phải on ai cả. :D

      • Ma Xo says:

        có “On THẾ (G.C.)” rồi mới thật sự hiểu ý cái thế “Trên răng, dưới … lựu đạn” của TT. hì hì :P

    • Xôi Thịt says:

      Mình cũng biết thế nên tránh cái “T h ế” này ra chứ mình cũng “on T h ế” chắc lão TC “đi” luôn :)

  10. chan says:


    Phải thế này này.

  11. X.30 says:

    Chỉ đọc đoạn mở và câu kết của bác TT, tôi nhận thấy có điều gì đó gần như là mâu thuẫn. Đoạn mở thì bác khen Ngô Thời Nhiệm, còn câu kết “Dẫu vậy…” bác có ý chê cũng con người ấy cùng hành vi ấy!

    Vậy, liệu “thế” đứng có mang nội hàm giá trị của chủ thể không?

    Dân gian ta thường nói:
    Vai mang túi bạc kè kè
    Nói bậy nói bạ người nghe rầm rầm.

    Và:
    Nói phải củ cải cũng nghe.

    Nghe cũng mâu thuẫn nhỉ? Nói phải thì nghe, nói bậy mà có túi bạc cũng nghe! Thì ra túi bạc là cái “thế”! Thế là một sức mạnh nào đó không bao hàm nội dung đúng sai?

    Hiểu cái “thế” như thế thì thấy bác Tịt không mâu thuẫn nữa. Mình phải hiểu người ta hiểu cái thế của mình ở tầm nào mình mới thắng được. Mình chỉ hiểu mình, hiểu người không chưa đủ.

    Bác Tịt bình là thế của Kiều dân quá yếu thì hơi chủ quan. Sức mạnh của Kiều dân là lời nói phải: Đó là giá trị của tự do, dân chủ! Giá trị đó là cái thế toàn cầu mà chính quyền VN không thể đảo ngược được. Đcs VN hiểu cái thế chông chênh của mình trong thời đại ngày nay nên cũng muốn cải thiện tình hình. Tuy nhiên để đổi thế thì CSVN phải thay đổi về bản chất: Bỏ toàn trị, bỏ công hữu về tư liệu sản xuất.

    Nếu thực hiện được điều đó thì còn đâu đảng, còn đâu thể chế mang lại những vơ vét cho đầy túi tham, không chừng lại còn bị truy tố nữa. Yếu mà không thay đổi được có thể gọi là thế kẹt.

    Cái sự kẹt ấy còn dài dài thì dân chúng còn lãnh hậu quả dài dài. Ai cũng muốn ra khỏi cái thế khốn đốn đó. Như phân tích, Đcs thì không thể tự ra rồi, chỉ còn là việc của những người dân yêu nước mà thôi. Người Việt trong hay ngoài nước phải hợp sức đưa VN ra khỏi thế kẹt.

    Nhưng bàn tới hợp sức, đưa thế nào thì tôi… Tịt Tuốt! :-(

    Xin hỏi bác Giang Công Thế (hôm nay mới biết đó nhé :-D ) có THẾ gì không?

    • X.30 says:

      edit:
      Viết thiếu mất một chữ “thế” trong câu: “Mình chỉ hiểu(thế) mình, hiểu(thế) người không chưa đủ.” Xin bổ sung.

    • Long A says:

      Theo tôi cái thế mạnh của CSVN hiện nay không phải là do họ tài giỏi hay thông minh gì, mà đó là do họ được thừa hưởng từ đời xưa để lại. Đó là vị trí địa lý của Việt Nam ở thế độc đắc. Vị trí địa lý nằm ngay đường vận tải biển có giá trị khổng lồ về giao thương kinh tế, về chiến lược quân sự. Việc họ đi dây hay đu dây là tình thế họ muốn được lợi cả 2 đằng : của Mỹ & của TQ, đó là cái chiêu của kẻ yếu. Nhưng việc gì sẽ xảy ra nếu cả TQ & Mỹ cùng rút dây ?

      Nói cho cùng thì đó chỉ là sự láu cá, ranh ma. Không thể nào là sự thông minh được.

      • HOA HỒNG _ SG says:

        Kính bác Long A!

        Để phân tích TQ và Mỹ có cùng rút dây VN không. HH xin phân tích từng nước một:

        1/. Điểm yếu của TQ
        – yết hầu của TQ là VN và Mianma
        – Nếu TQ đủ mạnh sao không thể lấy lại Đài Loan và khuất phục Nam Hàn
        -Ấn Độ nói Tây Tạng là của Ấn, TQ nói Tây Tạng là của TQ.
        – Theo ông Will Hutton: thể chế chính trị độc đoán của Trung Quốc không phải là điểm mạnh mà một nhược điểm vì nó không có cơ chế kiểm soát và cân bằng quyền lực.

        2/. Mộng của TQ:
        -TQ sẽ trở thành bá chủ TG:
        Họ sẽ tìm cách biểu dương sức mạnh và giá trị của họ với thế giới. Các nước chấu Á trở thành chư hầu (tributary system). TQ có thể bắt đầu thách thức trật tự thế giới do các nước phương Tây thiết lập.

        3/.Mỹ +…
        -Nếu các nước chấu Á trở thành chư hầu (tributary system) của TQ + TQ có thể bắt đầu thách thức trật tự thế giới do các nước phương Tây thiết lập
        => Mỹ sẽ là số 1 của TG nữa không???. Mỹ sẽ khoanh tay, ngồi im mất vị thế là cường quốc số 1 TG vào TQ??? Hay phải tìm phương án khác kiềm chế sức mạnh của TQ???. Các nước trên TG muốn Mỹ là cường quốc số 1 TG hay muốn TQ là số 1 TG???.

        -Mỹ quay trở lại châu Á – Thái Bình Dương??? + Vị trí địa lý của Việt Nam ở thế độc đắc. Vị trí địa lý nằm ngay đường vận tải biển có giá trị khổng lồ về giao thương kinh tế, về chiến lược quân sự( câu này của bác). Như vậy nếu Mỹ rút dây, thì có mâu thuẫn với kế hoạch quay lại châu Á -Thái Bình Dương không??? + các phương án kiềm chế sức mạnh của TQ???

        -Obama đã tới điện Kremlin + Úc +Nhật + Hàn + Ấn, như vậy mọi người đều nhìn thấy TQ là đối thủ nguy hiểm.

        4/. TQ – Mỹ và VN:
        – VN và TQ giao thương, thương mại. Nhưng VN đã gia nhập vào khối kinh tế WTO và TPP ( luật và sân chơi QT). Còn TQ thì chưa gia nhập vào TPP. Nếu TQ rút dây thì TQ có đạt được mộng của mình dễ dàng không???. Có vi phạm luật và sân chơi QT không (xét về mặt kinh tế )???. Còn về mặt chính trị nếu TQ rút dây VN, VN có theo TQ nữa không???. Nếu VN không theo TQ, sẽ theo phương tây. Phương tây đồn trú ở VN, mà VN lại sát nách biên giới TQ, vận mệnh dân tộc TQ sẽ như thế nào và có giống Liên Xô không???. Và Tây cương & Tây tạng có chớp lấy cơ hội này để thoát Trung??? => vận mệnh TQ sẽ như thế nào???

        – Mỹ là đối tác thương mại lớn của VN. VN và Mỹ đều nằm trong WTO & TPP (luật và sân chơi QT). Nếu Mỹ rút dây, Mỹ có lợi gì cho ván bài kiềm chế sức mạnh của TQ.
        ??? + Mỹ quay trở lại châu Á – Thái Bình Dương???

        5/.Tóm lại sau khi phân tích chính trị và kinh tế HH thấy đu dây hiện nay là hợp lý.

      • HOA HỒNG _ SG says:

        HH xin bổ xung thêm 4 ý thứ 2:

        Mỹ là đối tác thương mại lớn của VN. VN và Mỹ đều nằm trong WTO & TPP (luật và sân chơi QT). VN sát biên giới và đường biễn với TQ. TQ đô hộ VN 1000 năm nên tinh thần chống TQ trong người dân VN cao. Đây là điều Mỹ đã nhận thấy ỡ VN.
        => vậy nếu Mỹ rút dây, Mỹ có lợi gì cho ván bài kiềm chế sức mạnh của TQ??? + Mỹ quay trở lại châu Á – Thái Bình Dương???

      • ti4mat says:

        HHSG, bạn có vẻ tâm đắc về vấn đề đu dây, thật ra trên thế giới chuyện đu dây đã xảy ra ở nhiều nơi, Thụy Sĩ trong thế chiến thứ 2, Thái Lan là nước duy nhất ở Đông nam Á không là thuộc địa của nước nào, Việt Nam cũng từng đã có thời đu dây giữa LX và TQ và nhìn chung là đều thành công nhưng thật ra đu dây chỉ là trò chơi hay nói như bạn ờ còm trước là nghệ thuật. Anh có thể biểu diễn hay đẹp tới đâu đi nữa thì anh chỉ được xem là biểu diễn thành công khi anh đã hoàn toàn dừng lại ở bên này, hoặc bên kia, còn khi anh rớt khỏi dây dù là có lưới đỡ vẫn là thất bại.

        Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn khi bạn phân tích về Mỹ và Trung Quốc, nhưng theo tôi bạn chưa phân tích rõ nếu theo Mỹ chúng ta có lợi gì, thiệt hại gì, nếu theo TQ thì sao, từ đó chúng ta mới có thể kết luận là nên đu dây hay đứng hẳn về một bên, và nếu đu dây thì đu bao lâu và trong thời gian đó chúng ta phải làm gi? Vì vậy kết luận ủng hộ đu dây của bạn là quá sớm

        Rất vui khi được trao đổi với một người “Sề Gòong” vì tôi cũng đang ở đó!

      • HOA HỒNG _ SG says:

        Thưa bác Ti4mat!

        Mấy hôm nay nhiều việc quá, buổi trưa HH không có thời gian chợp mắt, giờ HH rất buồn ngủ nhưng bác đã quan tâm hỏi thì HH xin trả lời như sau:

        Nếu bác nói trước 1975 bác là SV, thì HH gọi bác là Ba là rất OK :D Nên HH có câu gì không phải mong bác bõ qua cho HH.

        -Nếu bác nói HH “tâm đắc” thì chưa chuẩn lắm . Vì tâm đắc là tâm phục khẩu phục,mang tính liên tục, bền vững. Nhưng HH chỉ nói “ hiện nay” (trong tương lai sẽ khác và như thế nào HH chưa biết kế sách các bác cao cao bên cửa sổ trong tương lai).

        – “Anh có thể biểu diễn hay đẹp tới đâu đi nữa thì anh chỉ được xem là biểu diễn thành công khi anh đã hoàn toàn dừng lại ở bên này, hoặc bên kia, còn khi anh rớt khỏi dây dù là có lưới đỡ vẫn là thất bại.”
        Câu này của bác đúng. Nhưng nó mới nói được ý là: thời điểm bắt đầu và kết thúc. Chứ chưa nói thời điểm trung gian ( thời kỳ giữa) hoạt động đang diễn ra. Trong thời kỳ giữa, thời kỳ hoạt động đu dây đang diễn ra thì người đu dây, họ suy nghĩ, quan sát xem “Khi nào, nơi nào, thời gian nào, đáp như thế nào” họ sẽ dừng lại bến đỗ tốt và an toàn nhất. Và tất nhiên trước khi tham gia chơi đu dây. Người đu dây họ cũng đã phân tích, nghiên cứu rất kỷ ưu điểm, nhược điểm của mình có phù hợp với môn nghệ thuật này không (tức là phân tích khía cạnh chính trị, kinh tế, quân sự, con người, văn hóa, địa lý, lịch sử, mối quan hệ bạn bè thân hữu). Và VN đang nằm trong thời kỳ giữa này.

        -Bác kết luận: “Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn khi bạn phân tích về Mỹ và Trung Quốc, nhưng theo tôi bạn chưa phân tích rõ nếu theo Mỹ chúng ta có lợi gì, thiệt hại gì, nếu theo TQ thì sao, từ đó chúng ta mới có thể kết luận là nên đu dây hay đứng hẳn về một bên, và nếu đu dây thì đu bao lâu và trong thời gian đó chúng ta phải làm gi? Vì vậy kết luận ủng hộ đu dây của bạn là QUÁ SỚM.”

        Thưa bác:
        Bác Tịt nói “Phía CSVN hiểu rõ điều này nên luôn giữ thế đu dây”. Đây là “kết quả của một vấn đề đã và đang xảy ra rồi”. Bác Tịt đưa ra cho bà con bàn luận ủng hộ hay không ủng hộ. Mà có không ủng hộ, thì mọi việc đã diễn ra rồi.
        Nên “HH mong bác chĩ xem suy nghĩ của HH là ủng hộ VẤN ĐỀ ĐÃ SẢY RA RỒI ”.
        Chứ không phải đánh giá, kết luận một “vấn đề chưa xảy ra, đang tham vấn ý kiến của nhân dân”, mà HH vội vã kết luận quá sớm. Mong bác nhìn nhận, tách biệt 2 vấn đề này.

        Kính bác.

      • Long A says:

        Kính đáp lễ bác HOA HỒNG _ SG !

        Phần trích này của bác

        … Nếu VN không theo TQ, sẽ theo phương tây. Phương tây đồn trú ở VN, mà VN lại sát nách biên giới TQ, vận mệnh dân tộc TQ sẽ như thế nào và có giống Liên Xô không???


        … xảy ra, thì Việt Nam lúc đó ý thức hệ & bản chất sẽ phải biến đổi, sẽ không còn có Đảng CS nữa. Phương Tây không bao giờ chấp nhận liên minh với mình có chính sách đối ngoại đối nội theo luật rừng, sáng nắng chiều mưa !

        Bác phân tích hay, nắm được nhiều sự kiện. Bác cho rằng chính sách ngoại giao kiểu đu dây VN bây giờ là hợp lý. Ừ cứ cho là đúng đi ! Tại sao VN phải thi hành chính sách đu dây này ? Vì CSVN yếu, OK ?

        Vậy thì phải nhìn rộng ra ở khu vực. Có những nước cũng yếu như VN, thậm chí yếu hơn nữa. Tại sao họ không cần phải theo kiểu ngoại giao này ?

        Bởi vì họ minh bạch trong ngoại giao, biết dựa vào chiến lược Châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ mà có 1 tư thế đàng hoàng, có tiếng nói rõ ràng & dứt khoát với Trung Quốc Cộng Sản. Philipin đã chứng tỏ điều này. Mà điều này CSVN không bao giờ làm được.

        Còn CSVN thì họ còn 1 nỗi lo sợ thường trực, đó là sự tồn vong của Đảng CSVN & các nhóm lợi ích đặc quyền. Nên họ mới đu dây giữa TQ & Mỹ. TQ đảm bảo cho sự tồn vong của chế độ, nhưng cái giá phải trả là lãnh thổ bị mất. Còn Mỹ thì không có tham vọng lấn chiếm biển đảo VN, Mỹ chỉ cần đường vận tải biển chiến lược luôn thông suốt. Nhưng theo Mỹ là mất Đảng !

        Theo TQ thì mất lãnh thổ, lãnh hải. Không những thế TQ còn xâm lấn VN trên mọi lĩnh vực khác. Văn hóa, kinh tế, khai thác khoáng sản… Vậy nếu đất nước mà rơi hoàn toàn vào tay TQ thì liệu Đảng CSVN & các nhóm lợi ích còn tồn tại được nữa không ?

      • HOA HỒNG _ SG says:

        Thưa bác Long A!

        HH xin trả lại lễ cho bác.

        – HH nói:
        “Nếu VN không theo TQ, sẽ theo phương tây. Phương tây đồn trú ở VN, mà VN lại sát nách biên giới TQ, vận mệnh dân tộc TQ sẽ như thế nào và có giống Liên Xô không???.
        Bác hỏi?:
        ”… xảy ra, thì Việt Nam lúc đó ý thức hệ & bản chất sẽ phải biến đổi, sẽ không còn có Đảng CS nữa. Phương Tây không bao giờ chấp nhận liên minh với mình có chính sách đối ngoại đối nội theo luật rừng, sáng nắng chiều mưa !”.

        Thưa bác.Vấn đề đu dây đã và đang sảy ra rồi. Những gì HH còm, là HH đang biện luận cho việc ủng hộ việc đu dây trong thời gian hiện nay (tương lai kế sách ngoại giao của các bác cao cao bên cửa sổ sẽ thay đổi)

        -Việc “ý thức hệ & bản chất sẽ phải biến đổi, sẽ không còn có Đảng CS nữa.” . câu này và cái nhìn vấn đề đu dây là 2 vấn đề khác nhau. Không xoay quanh đề tài đu dây mà bài viết bác Tịt đề cập.
        Nhưng nếu bác quan tâm “Phương Tây không bao giờ chấp nhận liên minh với mình có chính sách đối ngoại đối nội theo luật rừng, sáng nắng chiều mưa !”. Thì HH mới bác chiệu khó tìm kiếm tài sản quý báu nhà bác HM; bác Tịt có viết :”VN sẽ theo mô hình thể chế chính trị Sigapor (của cha con ông Lý Quang Diệu)”.

        -“ Vậy thì phải nhìn rộng ra ở khu vực. Có những nước cũng yếu như VN, thậm chí yếu hơn nữa. Tại sao họ không cần phải theo kiểu ngoại giao này ?
        Bởi vì họ minh bạch trong ngoại giao, biết dựa vào chiến lược Châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ mà có 1 tư thế đàng hoàng, có tiếng nói rõ ràng & dứt khoát với Trung Quốc Cộng Sản. Philipin đã chứng tỏ điều này. Mà điều này CSVN không bao giờ làm được”.

        Thưa bác. Philipin và VN là 2 đất nước có thể chế chính trị, kinh tế, vị trí địa lý, lịch sử, văn hóa hoàn toàn khác nhau. Đem so sánh 2 cái KHÁC NHAU, bắt phải giống nhau, cái này hiếm thật.

        -“Còn CSVN thì họ còn 1 nỗi lo sợ thường trực, đó là sự tồn vong của Đảng CSVN & các nhóm lợi ích đặc quyền. Nên họ mới đu dây giữa TQ & Mỹ. TQ đảm bảo cho sự tồn vong của chế độ, nhưng cái giá phải trả là lãnh thổ bị mất. Còn Mỹ thì không có tham vọng lấn chiếm biển đảo VN, Mỹ chỉ cần đường vận tải biển chiến lược luôn thông suốt. Nhưng theo Mỹ là mất Đảng !Theo TQ thì mất lãnh thổ, lãnh hải. Không những thế TQ còn xâm lấn VN trên mọi lĩnh vực khác. Văn hóa, kinh tế, khai thác khoáng sản… Vậy nếu đất nước mà rơi hoàn toàn vào tay TQ thì liệu Đảng CSVN & các nhóm lợi ích còn tồn tại được nữa không ?”

        Thưa bác.
        Trong kinh doanh người ta hay nhắc tới kế sách :”Không thành kế”.
        Kế này nói về bài học sâu sắc về sự bình tĩnh, quả cảm quyết đoán trong tình cảnh sa cơ trước đối thủ vô cùng mạnh mẽ. Trí tuệ và bản lĩnh phi thường của người dùng mưu (Khổng Minh) đã làm đối thủ không thể ngờ, không thể tin nỗi vào tình cảnh vô cùng bi đát của ông, vì vậy không những không dám tấn công mà còn sợ sa bẫy mà cuống cuồng đào thoát. Nhờ vậy, Khỗng Minh đã có đủ thời gian tập trung binh lực trở lại thế mạnh thường có của mình.
        Mà chính trị là bậc cấp tiến của kinh doanh đúng không bác ???.

        -Lũ con nít HH hễ thấy ai mô đen, ăn mặc fashion là khoái. Bác đội mũ cối có sao 5 cánh, đeo cặp kính đen, trông bác ngàu đời ghê.

        Kính bác.

      • qx says:

        Tui thấy bác giai Long A và bác gái Hoa Hường tranh luận rất lý thú, ai cũng có những cái nhìn của riêng mình nhưng không làm phiền lòng người khác.

        Các bác nên viết entries về vấn đề “Đu Dây” hoặc “Thế” hoặc đại loại, tui nghĩ sẽ hay.

        Theo tui thì các nước dùng thế là có thể hiểu được nhưng thế có thể bị tác động bởi thế của các nước khác, cho nên thế cũng không phải là chọn lựa như “cương lĩnh”, như “nghị quyết”, như “kế hoạch 10 năm”, như “nhiệm kỳ” được, mà nên có sách lược với “thế” là một nhân tố, biến số, không dùng như một hằng số.

        qx

      • Long A says:

        Kính bác HOA HỒNG _ SG & xin phép chủ nhà cho tôi được lan man ngoài lề tiếp !


        Trong kinh doanh người ta hay nhắc tới kế sách :”Không thành kế”.
        Kế này nói về bài học sâu sắc về sự bình tĩnh, quả cảm quyết đoán trong tình cảnh sa cơ trước đối thủ vô cùng mạnh mẽ…

        …Mà chính trị là bậc cấp tiến của kinh doanh đúng không bác ???

        Vậy bác có biết là 9 tháng đầu năm 2011 đã có hơn 48.000 doanh nghiệp phá sản ? Có phải là các DN này đã phá sản vì không biết đến kế sách ”Không thành kế” ? Hay là nếu biết đến kế sách ”Không thành kế” thì các DN này không đến nỗi bị phá sản ?

        Đọc còm của bác đến chữ ”Không thành kế” là tôi biết bác vẫn còn lòng tin & hy vọng nhiều vào (…). Chắc bác cũng muốn nói đến chữ “Khổ nhục kế” nhưng thấy nó “thấp” quá nên thôi ?

        Mà các kế sách này từ đâu ra ? Chính người Trung Hoa cổ đại đã đẻ ra những kế sách này & chẳng lẽ Trung Quốc Cộng Sản ngày nay không biết đến kế sách này ? Để rồi các lãnh đạo CSVN định áp dụng lại họ ?

      • HOA HỒNG _ SG says:

        Kính bác Long A!

        HH đã nói là vấn đề “đu dây” được đề cập trong bài . Bác nên tập trung vào đề tài ” đu dây”. Bác lại bàn lan man LẠC ĐỀ ““ý thức hệ & bản chất sẽ phải biến đổi, sẽ không còn có Đảng CS nữa.” HH thấy bác nhiệt tình HH mời bác xem bác Tịt viết VN sẽ theo mô hình thể chế chính trị Singapor. Giờ bác lại tiếp tục lan man lạc đề sang lĩnh vực kinh tế.
        HH bó tay. com với Cách Bàn Luận Lan Man Của bác. Rất rất rất và rất bó tay. com

      • HOA HỒNG _ SG says:

        Lão Long A.

        Lão nói: “Mà các kế sách này từ đâu ra ? Chính người Trung Hoa cổ đại đã đẻ ra những kế sách này & chẳng lẽ Trung Quốc Cộng Sản ngày nay không biết đến kế sách này ? Để rồi các lãnh đạo CSVN định áp dụng lại họ ?”

        Suy nghĩ của tôi:
        -TQ đẽ ra kế này. Đúng. Người ta thường nói 9 người 10 ý. Tức là dù cùng 1 vấn đề nhưng 2 người khác nhau sẽ chọn những phương án giải quyết khác nhau. TQ đẽ ra trăm kế. Nhưng DĨ BẤT BIẾN ỨNG VẠN BIẾN. Trung quốc làm sao biết được lúc nào VN sử dụng kế nào trong trăm kế mình đẻ ra.
        – TQ tôi ghét họ rất nhiều (chính trị thôi nhé). Tuy nhiên tôi luôn nhìn nhận từ nhiều góc độ, nên suy nghĩ của tôi không cực đoan. Tôi nhìn TQ về chính trị với cặp mắt khác. Nhưng nhìn về VH, kinh tế TQ với cặp mắt khác.( dẫn chứng tôi đã nói tới các CEO của các tập đoàn của Mỹ và nước ngoài rồi.)
        – Với tôi tuy là cùng 1 thầy giáo, cùng 1 trường học. Nhưng có người biết ứng dụng, có người không biết vận dụng nên kết quả hoặc hậu quả của vấn đề là chứng minh cho năng lực riêng của từng người. Cái này chung cho kinh tế và chính trị. Ừ thì “Kế” do TQ đẽ ra nhưng với TQ với lòng tham ăn sâu trong máu thịt, xương tủy:
        “ Mao Trạch Đông mới nói với Tổng bí thư Lê Duẩn rằng “Đất nước của tôi có năm trăm triệu dân mà không đủ đất để sống, tôi sẽ mang đại quân xuống chiếm hết Đông Nam Á”.
        Đặng Tiểu Bình ngồi một bên gật đầu nói “Đúng như vậy vì người Trung Quốc không đủ đất sống”.Trung Quốc cũng hỏi Bí thư Lê Duẩn “Đất nước Lào có bao nhiêu dân”? Lê Duẩn trả lời “Khoảng hai triệu dân”. Mao Trạch Đông nói “Nước rộng quá mà có bao nhiêu đó, chúng tôi sẽ xuống đó ở”.

        Thì việc VN không phải là tỉnh lẽ của Khựa là điều đáng khen. Và VN ứng dụng thành công lý thuyết giữ nước này. Tôi chốt lại vấn đề là “Giữ Nước” thôi nhé, không lan man sang lĩnh vực khác nhé.

        – Thấy lão đội nón 5 sao, đeo cặp kính đen nhìn lạ lắm. Lão rất có style, biết chọn kính hợp với đôi gò má cao và chiếc áo màu đen của lão. Lão đeo cặp Kính Đen đẹp, giá chắc cũng triệu đô. Đây là còm cuối tôi còm cho lão.

      • Long A says:

        Kính bác HOA HỒNG _ SG !

        … Giờ bác lại tiếp tục lan man lạc đề sang lĩnh vực kinh tế. ==> Bác thử xem lại thời gian comment xem ai là người sang lĩnh vực kinh tế trước ?

        Lão Long A… ==> Mới có mấy tiếng đồng hồ thôi mà tôi già lão nhanh thế sao ?

    • Hiệu Minh says:

      Có thế thì không lập Cua Times
      Lãnh đạo Cua Times thì không có thế

  12. Loanh quanh luẩn quẩn lòng vòng,
    Thế thì phải thế cho xong sự đời!
    Sự đời rối rắm ai ơi,
    Bắc thang lên hỏi ông trời xem sao!?
    Trời rằng: tao ở trên cao…
    Dân đen, tiền có đ…đâu mà trèo!

  13. TC Bình says:

    Thế của Tịt Tuốt là thế… nào mà phải vòng vo tam quốc, rào trước đón sau, bóng gió xa gần ?.
    Thế nào cũng không thế nào ra ngoài mấy thế thế này:
    -Thế..ngoại: Mừng cho các bác đã “Hú hồn cái l…còn nguyên”. Thôi thì thân phận tha phương cầu thực, có nhớ nước thương nòi cứ việc làm những gì lương tâm mách bảo. Có nói gì theo đúng lương tâm thì cứ mạnh dạn nói toạc móng heo. Sợ quái gì ai (nhớ chừa chủ blog ra).
    -Thế nội..quan: Cứ việc Miệng quan-Trôn trẻ, Ngậm miệng ăn tiền, Thượng đội hạ đạp…Sống chết mặc bay-tiền thày bỏ túi.
    -Thế nội…dân: Đã mang thân phận Con sâu cái kiến, Cá chậu chim lồng thì đành chịu Nhịn mày tốt tao, Có miệng như câm-Có tai như điếc-Có mắt như mù-Có bàn phím coi như cúp điện. Tức quá thì cứ Dạ vâng trước mặt, trổ c…sau lưng.
    Thế của bác Tổng: cắt phéng… cái còm này đi.
    Sợ quá, sợ quá.

  14. Duc says:

    Xin phép các bác em lạc đề: chị Hà Linh ơi, tình hình bên đó thế nào rồi ạ? Đọc mấy bản tin thấy sốt ruột quá. :(

    • Duc says:

      Tự cập nhật: bạn em thông báo thời tiết ở Tokyo đã đẹp trở lại. :)

    • Hà Linh says:

      Duc thân mến,

      Chị đi chơi ngắm hoa cỏ mùa xuân chừ mới về vào đây em ạ, ở vùng Tokyo và phụ cận hôm nay nắng đẹp em ạ, hoa lại nở như thường.
      Hôm qua thì ở vùng Kansai, vùng bắc, gió giật mạnh, mưa..nghe nói cũng có người bị thương, người thiệt mạng( chị xin lỗi vì không xem thời sự kịp thời nhé Duc)…
      Thiên tai khắc nghiệt, năm nào cũng có mưa bão, có người bị mất tích, bị thiệt mạng…nhưng có lẽ do được sự phản ứng kịp thời của Chính quyền nên người ta không bị hoảng loạn em à.

    • Hiệu Minh says:

      Duc ơi, tình hình bên Nhật vẫn rất Nhật. Hà Linh vẫn xinh, chưa đổi thành Honda, Suzuki, Yamaha Hà Linh.

      • Duc says:

        Vâng, tình hình nên Duc vẫn rất Duc, chưa đổi thành Bitburger Duc. Nói đến bia lại thấy muốn uống rồi. He he

  15. Phải công nhận bác Tịt Tuốt rất có tài viết lan man, bác cứ chắp chỗ này một chút, chỗ kia một tí …cuối cùng đi đến …tịt tuốt.

    1. Bác mở đầu bằng câu chuyện thời thế của Ngô Thời Nhiệm và Đặng Trần Thường. Sau một hồi đi lan man từ Châu Á đến tận Châu Mỹ, lại vòng vo về tới hang Cua thăm lại TR,DQ…và đi đến kết luận :”Dẫu vậy, không biết cái thế của mình, lúc nào đó lại bị một kẻ tầm thường như Đặng Trần Thường vụt 20 trượng vào mông cho tới chết”. Thế thì theo bác, Ngô Thời Nhiệm đã có sai lầm nào đó khi xác định cái thế và thời của ông sao? Theo tôi thì không, ông đã đúng khi theo phò Quang Trung, đã đúng khi từ chối Đặng Trần Thường cum cúp xin được tiến cử đến vua Quang Trung, và nhất là đã đúng khi khẳng khái đối lại ĐTT, dù rằng biết rằng sẽ bị “quất vào mông”. Với tôi, nếu ông hạ mình nịnh bợ ĐTT để tìm cho mình một con đường sống, thì có lẽ lịch sử đã không nhắc đến ông như một quân tử trung thần. Không thanh công thì thành nhân, vì thế thời phải thế.

    2. Thế rồi bác lại lan man qua việc xác định cái thế của VN bằng cái liên minh Việt Miên Lào, cái thế mà đã tuột xích từ thế kỷ trước. Xác định sai cái thế của một nước thì sẽ không chỉ bị đét vào mông mà thôi đâu. Tôi không dám lạm bàn nhiều về cái thế của VN hiện nay, thế của một nước mà nền kinh tế gần như hạng chót trong khu vực (không kể Miên, Lào), chỉ biết rằng ta đang đứng giữa sự so kè của Mỹ và Trung Quốc trong việc duy trì ảnh hưởng trên biển Nam Hải, và cả hai đều muốn lôi kéo VN về phía họ. Thế thì tại sao cô gái VN lại phải đong đưa giữa 2 chàng đong đưa, mà không chọn một, như Philipines đã làm, hoặc Cambodia sẽ làm? Có lẽ toàn bộ dân nước Việt đều có câu trả lời.

    3. Cuối cùng xin được vài lời về cái thế của cộng đồng VN ở hải ngoại. Thế mạnh của họ hiện nay không phải là kinh tế (trên răng dưới lựu đạn mà:-)), cũng không phải là khoa học kỹ thuật, mà chính là sự tự do dân chủ mà họ đang có. Họ không đối đầu với toàn bộ dân tộc VN đang ở nội địa, mà chính là đối đầu với chính quyền Cộng Sản hiện nay. Sự đối đầu này không nhằm đi đến một sự đổi chác, nói chuyện hoặc ban ơn nào đó. Đứng về lực thì không thể so sánh với chính quyền hiện nay, nhưng về thế…thì có đấy. Tôi tin rằng, từ từ, với số lượng hàng chục ngàn du học sinh từ VN, hàng chục ngàn người có cơ hội qua làm việc tại các nước tự do (như bác Thế :-))…cái nhu cầu cần có tự do dân chủ sẽ ngấm dần vào toàn bộ nhân dân VN, đến lúc ấy thì game over. Chính vì biết cái thế ấy, mà chính quyền cũng ra sức phân hoá cộng đồng Vn tại hải ngoại.
    Oh, dài quá rồi.

    • D.Nhật Lê says:

      Đồng ý với bác phongnguyen.
      Tôi đang góp ý khá dài về bài này thì chẳng biết đụng vào nút nào nên bị mất tiêu,nhưng
      không muốn mất thì giờ viết lại,đành xin ghé vào dưới comment của bác ! Cám ơn bác.

    • HỒ THƠM says:

      Bác phongnguyen56 nói đúng hè !

      1. Kính phục ông Ngô Thời Nhiệm ! Ông có cái Thế của kẻ sĩ đích thực , cái Thế của người đứng thẳng , dù “gặp thời thế thế nào cũng thế ! ” , vì vậy chế độ mới mà đại diện là Đặng Trần Thường muốn … bẻ ông thành người gù và nhét vào miệng ông phương cách sống của … con lươn : “gặp thời thế thế thời phải thế ! ” nhưng họ đã thất bại trước cái Thế của ông Ngô Thời Nhiệm . 20 trượng vào mông ông là 20 vết ô nhục của Đặng Trần Thường và chế độ mới của ông .

      2. “cả hai đều muốn lôi kéo VN về phía họ.”….” tại sao cô gái VN lại phải đong đưa giữa 2 chàng đong đưa ” :
      Một ông thì muốn lôi về … cưỡng hiếp rồi bán cho … Trung Quốc , hi hi!!!! , một ông thì muốn lôi về để làm … tì thiếp chơi , biết chọn ông nào ???!!!!!

      3. Nỏ biết … he he….

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…Không phải vì bênh “nhà miềng” đâu nhá. Nhưng Tịt Tuốt đưa lan man như vậy là có chủ định đó. Chỉ để cuối cùng đưa ra khái niệm về cái Thế! Vậy thôi! :D

      Cũng như Thế của Tép Diu là luôn… đi sau đuôi tru nhà Tịt Tuốt :P

      • Daqui says:

        Nàng Hai đừng quá khiêm tốn thế, trong khi thế của nàng ở tít trên cao. Mà Tịt Tuốt còn phải ” còng lưng cặm cụi gõ bàn phím rồi mơ mộng kề bước với Nữ sĩ Kim Dung… ” cơ mà !?

      • Kim Dung says:

        Đó là “giấc mộng đêm hè” từ …thế kỷ trước, DQ hiểu chửa? Nàng hổng đọc kỹ rùi.

        Thời thế, thế thời, thời phải thế :D

      • thinhraptor says:

        nữ sĩ Kim Dung luôn được ưu ái trong hang cua ! ^^ :)

    • Hiệu Minh says:

      Chắp vá chỗ này, sắm mới chỗ kia, đâu phải là bản quyền của lão TT. Xem trong blog cũng ối bài như vậy, kể cả các còm sỹ.

      Xa xa ra ngoài đời cũng rứa thôi mà…. Chắp vá cả tư tưởng nữa.

      • Hà Linh says:

        ..nhưng là sự chắp vá vụng về, tùy tiện..nếu nói về một mặt nào đó.. để rồi cứ mãi trong sự rối rắm…

    • Dove says:

      Thế mạnh là dân chủ tự do, ko kinh tế, ko khoa học kỹ thuật, trên răng dưới lựu đạn là xưa như Diễm rôi. Hồi CM tháng 8 thì CS cũng có thế mạnh y chang như vậy.

  16. Phùng văn Nhân says:

    Bác Tịt Tuốt viết đề tài ngắn nhưng vấn đề đặt ra lại quá lớn. Chỉ riêng cuộc chiến VN 1960-1975, tôi chọn thời điểm 1960 bởi 20/12/1960 là ngày miền bắc khai sinh Mặt trận dân tộc giải phóng miền nam. Chính thức khởi chiến “Cuộc chiến tranh chống Mỹ xâm lược”. Ý nghĩa cuộc chiến nay vẫn nhiều bất đồng, bởi người Việt hai miền Nam Bắc nhìn ở hai góc độ khác nhau. Sự khác biệt do thể chế đối kháng, hoàn cảnh xã hội, môi trường phát triển con người…Do vậy chỉ có sự hiểu biết, lòng chân thật sẽ giúp san bằng dị biệt.
    Ngay như những người sống ở miền nam, cái nhìn về nhân vật Ngô Đình Diệm đã quá nhiều cách biệt. Khen cũng nhiều, chê cũng lắm….
    Bàn về cái thế của VN hiện nay, muốn tạo thế mạnh, ngoài kính tế chính trị không thể bỏ qua văn hoá giáo dục y tế…và vấn đề sinh tử như môi trường sống. Sức bao nhiêu thì cái thế sẽ là… thế.
    Nay đang ở thế “Đu Giây”, vạn bất đắc dĩ mới lâm vào thế chông vênh ấy. Dân ta bị đô hộ ngàn năm vẫn không bị Hán hoá. Ý chí quật cường đáng phục. Từng đánh thắng Mông Cổ, Minh, Thanh…. Chiến thắng rõ ràng dựa trên căn bản sức dân, thao lược của lãnh đạo. Nay muốn chống kẻ mạnh giữ nước vẫn phải theo lẽ ấy. Ta có thể nhu nhưng không thể nhược (yếu hèn). Ta có thể hoà nhưng không thể hiếu (tuân phục). Tôn trọng quyền dân thực sự, không thể dùng biểu ngữ khẩu hiệu mãi được…

    • Hà Linh says:

      Chiến thắng rõ ràng dựa trên căn bản sức dân, thao lược của lãnh đạo. Nay muốn chống kẻ mạnh giữ nước vẫn phải theo lẽ ấy. Ta có thể nhu nhưng không thể nhược (yếu hèn). Ta có thể hoà nhưng không thể hiếu (tuân phục). Tôn trọng quyền dân thực sự, không thể dùng biểu ngữ khẩu hiệu mãi được…
      ————
      Cháu nghĩ bàn luận thì có nhiều điều để bàn, nhưng tóm lại thì mấy câu bác viết ở trên thì cháu rất ” kết”, ý giản dị nhưng có lẽ là cốt lõi của mọi vấn đề, nếu làm được vậy thì vị thế của nước ta sẽ được khẳng định.

    • Hiệu Minh says:

      Bác viết về sách thôi mà cũng đề cập cả 100 năm thì hỏi rằng bàn về thế chả lẽ không bàn rộng hơn đến vài thế kỷ :)

  17. chinook says:

    Bác Tịt Tuốt rất sáng suốt khi chỉ ra cái khéo léo của Đảng CSVN , khi biết dụng thế để đạt mục đích của mình. Nhưng Bác quên xét đến việc những mục đích đó phục vụ ai.

    Thời Đệ nhất Cộng Hòa , Miền Nam được trang bị tận răng bằng vũ khí dư thừa của thế chiến II thì Miền Bắc đã khéo léo dụng thế để trang bị bằng AK và B40 quyết tâm chiến tranh giải phóng.

    Sau hiệp định Paris năm 1972, Tt Nguyễn văn Thiệu của Đệ nhị Cộng Hòa tại miền Nam đôn đáo tìm cách “Bán lúa non” những mỏ dầu và đem số vàng dự trữ của Quốc gia đi cầm để mua khí giới thay cho những khí giới Hoa kỳ để lại hư hao không thành công. Miền Bắc cũng rất khéo léo dụng thế để “đánh cho Ngụy nhào”

    Sau chiến tranh, Đảng CSVN cũng khéo léo dụng thế để bán tài nguyên, nhận viện trợ, vay nợ để mưu lợi cho dân thì ít, mưu ích cho đặc quyền thì nhiều mà không ai làm gì được.

    Trường hợp này hình như Ông bà ta gọi là “Khôn nhà dại chợ”

    • Hiệu Minh says:

      Ngày xưa tôi thấy máy bay phản lực F105 đuổi máy bay Mig chạy re kèn, cứ bảo sao Mỹ họ giỏi thế. Hóa ra F105 có từ thời chiến tranh thế giới thứ 2, Mig mới sản xuất.

      Xem cầu Gián Khẩu bị ném bom mới thấy sợ. Một chiếc máy bay thả một quả bom cách đó cả chục cây số. Nhìn nó bay lừ lừ rồi rơi đúng giữa cầu, nổ tung. Cầu gẫy trong nháy mắt. Sau này mới biết là bom điều khiển bằng laser, bắn phát nào trúng phát ấy.

      Trêu bác Chinook chút thôi. Ta không nên đổ lỗi cho khách quan.

      Và cũng nói tóm lại là không nên dựa vào người ta. Nội lực kết hợp với khéo léo ngoại giao, thêm ngoại lực, mới làm nên sức mạnh quốc gia.

      • Dove says:

        Về vũ khí thì Tổng Cua nên luận về cái càng. F105 là máy bay cường kích siêu thanh của ko lực Hoa Kỳ thời Vietnam War. MIG 15 và MIG 17 mới là đồ cổ.

        The MiG-15 was one of the first successful swept-wing jet fighters, and it achieved fame in the skies over Korea, where early in the war, it outclassed all straight-winged enemy fighters in daylight.

        The MiG-15 also served as the starting point for development of the more advanced MiG-17 which was still an effective threat to supersonic American fighters over North Vietnam in the 1960s.

        The MiG-15 is believed to have been the most widely produced jet aircraft ever made, with over 12,000 built. Licensed foreign production perhaps raised the total to over 18,000.[1] The MiG-15 is often mentioned along with the North American F-86 Sabre in lists of the best fighter aircraft of the Korean War and in comparison with fighters of other eras.[2]

  18. HỒ THƠM says:

    THẾ TỊT TUỐT , THẾ TÉP RIU , GẶP THỜI THẾ , THẾ NÀO CŨNG …TỤT ! ( tít )

    ( Tụt tít = Tịt tuốt ) !!

    He he he ….!!!
    ( Bỏ chạy … đi tu . )

    • Kim Dung says:

      Hu…hu…Bác Khóm Đối khó nhể? :(

      TỊT TÚT đâu rùi. Đối đê. Đối đê………..

    • Hiệu Minh says:

      Thời Tịt Tuốt, thế Tép Riu, thời thế ấy thế nào cũng…liều

    • Thạch Tửu says:

      Bác HT ra đề khó thế, nhà em phải mượn bác HH & bác XT đỡ đạn, huhu….

      AI HOA HỒNG, AI XÔI THỊT, TRONG TRẦN AI, AI SẼ …MẦN AI
      (hehe, đủ 5 từ AI đó, bác ui)

      ——————————–
      Riêng bài này, mới đầu, bác Tịt đã chẳng bảo “Lan man về giấc mộng” đó sao, khiến đọc xong em cứ như người mộng du, rõ khổ, rõ khổ……..

  19. nhien says:

    Đừng như quốc gia VNCH ngày xưa cứ tưởng cái “thế” của mình là “Hòn Ngọc Viễn Đông”, nền quân sự được trang bị tận răng không nhất thì cũng nhì thế giới. Cả thầy cả trò say sưa với cái “thế” ngăn chặn làn sóng đỏ kia, không tự hoàn thiện để phát triển độc lập như xứ Hàn Quốc, mà cứ mãi phụ thuộc kẻ khác, đến khi “kẻ dựa lưng” “đi đêm” với “kẻ lạ” thì nước mất, nhà tan, làm thân lưu vong, buồn tàn thu.
    Đoạn này là tào lao nhất, vì sao ? Nếu dân xứ Hàn Mà ngu như dân Miền Nam thì Hàn Quốc cũng đói vàng mặt, cũng may có còn thằng Hàn Quốc nên cái đám dân MN ở thôn quê mới vỡ mật ra. Có ông trước đi theo sao 75 bị nhà nước lấy hết ruộng đấ thì quay ra chưỡi như điên, đòi qua Bọn tư bản giãy chết lao cầu tiêu.
    Tiền của cho ăn no vào , nhưng lại ủng hộ MB rồi thì tối đấp mô để nổ đường ,nổ xe như bên Irac , cầu thì dựng lên ban ngàynhưng tối mấy bác thôn quê tối phá sập, nếu không làm lại thì biểu tình chưỡi hò hét ,cái gì cũng biểu tình.Nói chung phá còn hơn lũ quỷ sứ phá nhà hoang, tiền của cho không ăn lại cho người khác , vậy thì tiền nào nó cung cấp cho đủ với bọn này ?Chính Quyền MN thì làm sao mà giữ được.
    Thằng Hàn Quốc mà lăm thế này thì có bố nó cũng bó tay thôi ông a.
    Điều này chứng tỏ Tịt Tuốt không hiểu biết gì tình hình MN thời chiến .Nếu dân thời chiến , người dân ở MB chết 1 vì bom Mỹ thì dân lành ở MN phải chết gấp ngàn lần vì bom của …..tàu, của LX,mà đau nhất là là do em của chị Nguyễn Thị Bình chơi ,để XH MN loạn lên, lo phải đối phó với quân chính quy MB và sau lưng là du kích và lực lượng chính quy MB chi viện

  20. Kim Dung says:

    Muốn nói chuyện với đối phương, phải có cái thế ngang hàng với họ hay là cao hơn.
    ——————————————————-
    OK. thời hội nhập, muốn hội nhập với thế giới hiện đại, phải hội nhập với Thế Bình đẳng, ngang hàng, thì mới được tôn trọng, ko thể Hội nhập với cái thế van nài, xin xỏ, mong muốn…

    Nhưng phận nước nhỏ rất khổ. Giả dụ đi, anh muốn đi với một thằng tư bản lớn, để “dọa” và phòng vệ thằng hàng xóm xấu tính, nhưng vì lợi ích của cả 2 phía họ, thì cả thằng tư bản lớn, lần hàng xóm xấu tính sẵn sàng bắt tay nhau, trên lợi ích của anh nước nhỏ. Đó là thế yếu của nước nhỏ, bởi thời đại kim tiền này, thằng nào mạnh, thằng ấy thắng.

    Thế nên cũng nên hiểu cái thế “đu dây” trong đối ngoại của anh nước nhỏ.

    Nhưng cứ “đu dây” mãi sẽ rất nguy hiểm. Có câu tổng kết rất hay của dân gian: “Đánh đu với tinh”. Để nói sự nguy hiểm của việc đánh đu với kẻ quái đản, thâm hiểm, tàn bạo, lưu manh, và bất nhân.

    Vấn đề là ở chỗ này: Nếu anh là nước nhỏ, nhưng nội lực anh mạnh, được chỗ dựa và lòng tin của dân, thì anh nước nhỏ vẫn có cái Thế quân tử nước nhỏ.

    Nhưng dân mất lòng tin, lòng người phân tán, xã hội “tao loạn”, thì anh yếu ngay “từ trong trứng”. Thằng hàng xóm xấu tính dễ dàng bắt thóp chỗ yếu của anh..

    Vậy, con đường nào để tạo Thế, nếu ko phải là hy sinh lợi ích nhóm, vì lợi ích dân tộc? Chỉ khi đó, anh mới được dân tin, dân hỗ trợ, và xả thân cho anh. Sức mạnh là ở đó- lòng dân.

    • Ma Xo says:

      Còn cái “Thế” của Tịt Tuốt là: “Thủ tự Dã Quì, Chi tự Kim Dung” – tạm dịch: Đầu ấp Dã Quì, Tay gối Kim Dung…môi kề môi, răng kề răng, như ta tựa “nước lạ”….he he.. :P

      • Kim Dung says:

        He…he…Cảm ơn Ma Xo. Đúng là Ma Xo nên biết rõ cái “Thế Tịt Tuốt”:
        —————–
        Thế Tịt Tuốt thế thời phải Thế
        Đầu ấp DQ, tay gối Tép Diu

        Đề nghị Tịt Tuốt có vế “đối ẩm” lại với Ma Xo nha. Ko thì nhà miềng phen lày mất Thế lắm! :lol: 8-) :oops:

      • Hiệu Minh says:

        Giỏi :)

        5 sao cho comment này

      • Hiệu Minh says:

        “Thủ tự tiền Dã Quì, Chi tự hậu Kim Dung” mới đúng thế của Tịt Tuốt, bị kẹp giữa hai bà.

  21. ti4mat says:

    Nghe bác Tịt Tuốt nói, hay đó, đúng đó, nhưng tôi vẫn cảm thấy không vui (Xin lỗi bác trước, tôi rất quý bác, nhưng có lẽ xin góp 1 vài ý không vui lắm).

    – Hoàn toàn đồng ý với bác từ mộng đến thực đâu phải dễ, nhưng không phải vì “Không có đủ cái thế để nói, không khéo người ta nói mình khùng hay hoang tưởng.” Người Việt Nam chúng ta vì sợ bị đánh giá là “khùng hay hoang tưởng” này đã câm lặng, chịu đựng lâu quá rồi, nếu ai cũng chờ mình có đủ “thế” mới mở miệng thì có lẽ đa số các còm sĩ trong hang cua, và ở các hang khác có lẽ nên chắp tay, dựa cột mà nghe những người có “thế” nói. Tôi chẳng có thế gì, nhưng tôi muốn nói vì tôi tin rằng mỗi còm sĩ đều nói ra suy nghĩ của mình dù ý tưởng đó bị đánh giá là khùng hay hoang tưởng (Tôi xin loại trừ những ý kiến có tính chất phá hoại, kích động…), thì ít nhất mình đã góp phần vào một cái “thế” chung, ví dụ làm tăng uy tín của hang cua. Câu nói của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm là câu nói chê trách thói đời chứ chẳng phải câu chê trách những kẻ “khùng hay hoang tưởng” như bác đã kết luận

    – Bác kể chuyện Hàn Tín, Quản Trọng, tôi nghĩ rằng nếu các ông này không dóc, không cuồng thì bao giờ ông mới có “thế”, và chắc cũng chẳng có chuyện về 2 ông để bác kể

    – Về việc thế nước, điều bác nói về Việt Nam có 2 đàn em Lào, Cam có lẽ chỉ đúng với cách đây hơn chục năm, còn ngày nay hai em này cũng tựa ập lắm rồi, bác cứ thử xem việc Lào tính xây đập thủy điện năm ngoái và em Cam ủng hộ TQ trong vấn đề biển đông thì rõ. trong quan hệ với các nước theo tôi không chỉ có chữ thế mà còn phải có chữ tín, nếu cứ đu dây, ba phải chắc chắn sẽ chẳng có ai chơi với mình.

    – “…vì phải xem những tấn tuồng mà thủ diễn là các đào kép già, kép lão, lời hát cũ thời tiền chiến, não nề về những ngày đã qua gần nửa thế kỷ.” có thể tôi không đồng ý với các “đào kép già, kép lão” nhưng tôi luôn cúi đầu kính phục những người đã và đang “tận nhân lực” còn việc thành bại xin hãy hỏi trời.

    Xin chúc bác vui khỏe, và có thêm nhiều bài mới

    • HOA HỒNG _ SG says:

      Thưa bác Ti4mat!
      Còm của bác rất hay, tuy nhiên việc nhìn nhận vấn đề “đu dây” HH lại khác quan điễm với bác.

      Trong rất nhiều nghệ thuật: Nghệ thuật sắp đặt; nghệ thuật tạo hình; nghệ thuật thứ 7; nghệ thuật tán gái vưn vưn và vưn vưn thì có cả nghệ thuật đu dây.
      Lý do: “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” (binh pháp Tôn Tử):

      1/. Chính trị thì luôn đi kèm kinh tế:
      – Mỹ là 1 đất nước rất phát triễn, nhưng không bao giờ bõ rơi Trung Hoa. Sự kiện Thiên An Môn làm cho cả TG kinh hoàng. Các SV Trung Quốc, các nhà đối kháng TQ hy vọng vào Mỹ rất nhiều. Nhưng tháng 8/1989 một đoàn thượng nghị sĩ Mỹ đã bí mật đến Bắc Kinh gặp trực tiếp Đặng Tiểu Bình đàm phán đễ không ảnh hưởng kinh tế, thương mại 2 nước. Trung Hoa có thị trường tiêu thụ hàng hóa khổng lồ và nhân công giá rẽ. các CEO Mỹ và nhiều nước trên TG gắn chặt rất sâu vào thị trường tiêu thụ cũng như lao động giá rẽ này của Trung Hoa. Vậy Mỹ và nhiều nước trên TG giàu như vậy mà còn không bao giờ bỏ rơi kinh tế TQ; thì tại sao VN lại phải quay lưng kinh tế với TQ???
      -VN trãi qua nhiều thế kỷ bị bóc lột, bị đô hộ, bị chiến tranh tàn phá nặng nề, bị lệnh cấm vận kinh tế. Trong khi các nước khác không bị những yếu tố khách quan trên tác động. Nên các nước khác họ tập chung phát triễn kinh tế, kinh tế phát triễn rồi họ chú trọng đến các vấn đề dân xinh xã hội. Còn VN kinh tế yếu, để tạo mọi thuận lợi cho phát triễn kinh tế buộc VN phải biết ứng xử khôn khéo với các anh lớn Mỹ- TQ.

      2/.TQ rất thâm:
      a/. TQ không muốn VN quá nghèo; cũng không muốn VN giàu.
      – Nếu VN nghèo quá dân sẽ bất mãn chính phủ, đất nước lộn xộn. Phương tây sẽ có cớ nhảy vào VN, VN sẽ giống Libya, liên bang Nam Tư,… Mà VN lại sát nách biên giới TQ, TQ sẽ rất lo cho vận mệnh dân tộc TQ.
      – Nếu VN giàu. TQ cũng sẽ rất lo. Vì VN giàu, dân chủ sẽ mạnh. Sẽ làm bùng phát tiến trình dân chủ nhân dân TQ => vận mệnh TQ sẽ như thế nào???
      b/.Lòng tham lam của Khựa:
      Mao Trạch Đông mới nói với Tổng bí thư Lê Duẩn rằng “Đất nước của tôi có năm trăm triệu dân mà không đủ đất để sống, tôi sẽ mang đại quân xuống chiếm hết Đông Nam Á”.
      Đặng Tiểu Bình ngồi một bên gật đầu nói “Đúng như vậy vì người Trung Quốc không đủ đất sống”.
      Trung Quốc cũng hỏi Bí thư Lê Duẩn “Đất nước Lào có bao nhiêu dân”? Lê Duẩn trả lời “Khoảng hai triệu dân”. Mao Trạch Đông nói “Nước rộng quá mà có bao nhiêu đó, chúng tôi sẽ xuống đó ở”.

      TQ với lòng tham ăn sâu trong máu thịt, xương tủy. Thì việc VN không phải là tỉnh lẽ của Khựa là điều đáng khen. Tuy nhiên quan hệ ngoại giao như thế nào để giữ nước tốt và vẫn phát triễn kinh tế tốt, vẫn cân bằng quan hệ giữa các nước lớn Đông –Tây (TQ- Hoa Kỳ) thì phải đu dây.

      • HOA HỒNG _ SG says:

        HH xin bổ xung thêm ý 1/.
        Mỹ cũng là đối tác thương mại lớn của VN. nên VN phải cân bằng quan hệ giữa 2 nước lớn này, để phát triễn kinh tế => Kinh tế có mạnh thì nước mới vững.

      • Hiệu Minh says:

        Hoa Hồng rất giỏi. Bravo… Cháu còn trẻ đã biết tranh luận những vấn đề nóng bỏng.

        Đại diện cho cụ Tịt Tuốt, bác cảm ơn cháu.

      • Dove says:

        Hoa Hồng chớ có tin Mao mà tưởng bở là VN đất rộng. Sự thực là mật độ dân số của TQ là 150 người/km2, còn mật độ dân số của VN lớn gấp đôi, những 300 người/km2 cơ đấy.

        Thế thiếu đất là vấn nạn xuyên suốt lịch sử của dân tộc VN. Vào thời nhà Lý sóng biển còn dập dình ở Hưng Yên bây giờ, đồng bằng Bắc Bộ nhỏ bằng lỗ mũi ko đủ đất canh tác để nuôi dân. Thế là dân ta phải quai đê trị thủy và lấn biển để có đất canh tác. Cứ thế đời này sang đời khác người Việt đã tạo nên một đồng bằng “treo”. Gọi như vậy là vì vào mùa lũ, sông Hồng dường như bị treo bên trên đồng bằng bởi hệ thống đê. Tại Hà Nội mặt sông cao hơn thành phố khoảng 10m đấy.

        Người Hà Lan có câu “Chúa tạo ra thế giới, nhưng người Hà Lan đã tạo ra nước Hà Lan”. Cũng sẽ đúng, nếu nói “Chúa tạo ra thế giới, nhưng người Việt đã tạo ra đồng bằng Bắc Bộ”.

  22. hoacomay says:

    Thế nhưng còn phải hợp THỜI nữa các bác ạ. Lãnh đạo mà không nhìn thấy xu hướng thời đại mà vẫn khư khư lối hành xử cũ thì dù có đang ở thế mạnh có đủ quân đội, công an và tiền bạc thì cũng vẫn bị dân oán thán mà làm cái mùa xuân A rập hay cái Hoa Nhài gì gì đó…

  23. Đinh Việt Bình says:

    Tịt Tuốt, cái tên…hay quá! Liệu có thể đọc Ti Ti, Tê Tê, T&T…? Vì 2 chữ T mà thiên hạ bao lần khốn đốn : Thời thế, thế thời…Tiền-tình, tình-tiền….
    Bài viết của TT quá hay. TT không bao giờ cũ.
    Cám ơn Tịt Tuốt rất nhiều.

  24. hathienhau says:

    Thường thì thế thập thò, thế thô thiển, thế thấp thỏm. Thế thành…than thở
    Thế thời đại thành thế…thờ dại, thờ bừa, thờ …thập cẩm.

    Thế còm sĩ cho dù đủ lực nhưng khó tạo được thế,
    Thế đất nước, dù nhiều lợi thế, nhưng cứ như thế, cứ thế thôi!

    Có mỗi mình bác Giang Công Thế được giang…tư thế vì bác đẻ ra được Cua Times…thế
    Sợ thế, thích thế, sướng thế…. chuối thế!

  25. [...] am and is filed under Bạn đọc viết. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own [...]

  26. dangminhlien says:

    Chủ đề này rất hay, nhưng bàn không dễ ai nghe ai. Giầu có,quyền cao chức trọng… là có thế, nói kể cả xuôi ngược ai cũng nghe là có thế ấy gì, cũng chưa hẳn, nhất là thời các media, mạng nét bùng nổ như ngày nay. Nói hớ người ta khinh cho như con ghẻ, chứ không cậy chức hay tiền được đâu.,..
    Tôi chỉ thấy vỉa hè họ nói rất chí lý: theo Mỹ mất đảng, theo tầu mất nước. Mất đảng thì lập đảng khác, mất nước khó mà lấy lại!
    Vậy, kết cục là chẳng nên theo cường quốc nào
    Nhưng muốn trung lập cũng không được
    Cho nên bước đầu phải đành đu dây, đu cho khéo là thượng sách? cái này khó lắm không kết luận được là nên như thế nào
    Chỉ biết làm thế nào thì làm, phải là đến mục đích Việt Nam độc lập tự chủ tòan vẹn lãnh thổ dân chủ công bằng văn minh ( như Nhật, Singapore, Thái Lan….).

  27. hagiang96 says:

    Thời đã thế, thế thì phải thế, thế thôi…

  28. Delta says:

    Thời là anh trai của Thế. Ngày xưa trong sơ yếu lý lịch Thời khai thành phần gia đình là bần nông, ăn mặc toàn áo vá đi dép cao su. Còn Thế khai thành phần gia đình là bần cố nông, ăn mặc rách tả tơi, đi dép buộc quai sau này nghe đâu do xem lý lịch và cách ăn mặc đi đứng nên Thời chỉ ở mức phó phòng còn Thế lên tới chức trưởng phòng.
    Giờ là thời thượng, con của Thời và Thế lý lịch khác hẳn với các bậc phụ huynh của mình, con trai Thời được truyền miệng lý lịch trong thiên hạ là “đại gia”, Con trai của Thế được thiên hạ gắn cho cái đuôi sau tên gọi là “đô la”, con gái thời mặc bộ váy xuất hiện trước công chúng lập tức trong thiên hạ đâu cũng nghe râm ran “ngắm váy 95 triệu của con gái đại đại gia”, con gái Thế cưới chồng thì trên đồng, ngoài chợ đều nghe râm ran “dàn siêu xe đám cưới khủng con gái của siêu đại gia”. Thời và thế mỗi thời mỗi thế.

  29. chinook says:

    Tôi là một người Mỹ gốc Việt. Tuy không có mặt tại Tòa Nhà Eisenhower nhưng tôi có ký tên trong Thỉnh nguyện thư.

    Tôi hơi chạnh lòng khi nghe đến cụm tử “ăn tạm, ở nhờ”.

    Trong khoảng 10 năm đầu ở Mỹ, tôi có cảm giác đó. Lúc đó tôi đã mua căn nhà đầu tiên , bằng tiền mượn ngân hàng như hầu hết người Mỹ và làm chủ một cái xe hơi tuy không mới nhưng chạy tốt. Dù tôi luôn có cảm giác tạm bợ, tôi không quan tâm lắm , nghĩ rằng tại mình độc thân bất đắc dĩ, xa vợ con. Cho tới khi một chuyên viên Psychiatrist định bịnh và giúp tôi chữa khỏi PTS.

    Sau đó, tôi thoải mái,cảm thấy an toàn trong cuộc sống. Tôi đi làm, đóng thuế,đi bầu… nhận ra được ý nghĩ của câu “Ubi bene, ubi Patria”.

    Trong số trên 100.000 người ký thỉnh nguyên thư vừa qua. Số người muốn mưu tìm lợi ích cho cá nhân tôi nghĩ không lớn. Có thể là ngây thơ, nhưng chúng tôi cho là đây là một dịp để tập sinh hoạt chính trị kiểu Mỹ và giúp đồng bào bên nhà.

    Hòa hợp và hòa giải giữa người Việt trong và ngoài nước có lẽ không cần thiết nữa.

    Đối với chính quyền , chúng tôi mong ngày nào đó được hãnh diện, vui mừng chào đón. Ngày chính quyền thực sự hòa hợp hòa giải với dân của mình ,thực sự đại diện cho đa số và lo lắng, làm việc cho phúc lợi của người dân

  30. Hoa Hạ says:

    Viết như thế sao gọi là nhăng cuội? Quá chí lí. Chỉ có phần cuối chắc vì sợ Tomcat mà nhăng cuội cho nó giảm nhiệt.
    Thật khổ…. Một tiếng thở dài…..

    • Kim Dung says:

      Có gì đâu mà nhăng cuội bác Hoa Hạ. Tính Lão Tịt Tuốt là vậy. Cứ phải gài vài câu…chửi Lão Tổng Cua ở đoạn kết, như một cách… cảm ơn í mà :D

  31. Kim Dung says:

    Thế nào cũng vậy, Thế Giang Công hay Thế Tịt Tuốt, thì nội lực phải mạnh, nhá! :D

    Nói rộng ra, một quốc gia, có nội lực mạnh, ít tham nhũng, nói ít làm nhiều và làm có hiệu quả. Văn hóa thì lành mạnh, giáo dục thì trong sạch, và y tế thật sự nhân bản… không bị tha hóa, suy đồi, thì dù có là nước nhỏ, nước lớn buộc phải tôn trọng, nể trọng.

    Vì đó cũng là nhân cách một quốc gia, thể diện một quốc gia. Thế nước vậy, ai dám bảo ko mạnh?

    Ai làm nên nhân cách quốc gia, thể diện quốc gia đó? Con người!

    Còn quốc gia nào mà dân oán thán, tham nhũng nhiều như giặc cỏ, văn hóa tha hóa, quan lại suy đồi… thì nói cái Thế nước đó mạnh ở đâu?

    • Đinh Kim Phúc says:

      Chị KD ơi, “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân” ai cũng nói được nhưng không phải ai cũng làm được.

      • Kim Dung says:

        “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân” ai cũng nói được nhưng không phải ai cũng làm được
        ——————————————
        Đúng thế, anh Phúc à. Quốc gia nào cũng vậy, khi lợi ích nhóm là trên hết, thì an dân là… Mỹ từ

        Lâu mới thấy anh ĐKP comm. Mong khỏe, nghị lực, bình an, may mắn nhé!

  32. Hà Linh says:

    Tóm lại cái THẾ của đất nước mình giờ là như thế nào hả anh Tịt Tuốt?

  33. suhien says:

    Được thời gặp thế thì làm vua, không thời không thế thì làm giặc, thời có được là do trời, thế là do ta tạo ra. Khi nào vật đổi sao dời thì giặc lại thành vua.

    Người ta nói : Có can đảm mới bền gan yếu đuối, có khôn ngoan mới đủ sức dại khờ. Đó là người chờ thời chờ thế vậy

  34. Dan says:

    Bác Tịt Tuốt khéo hay. Tuy VNCH có những sai lầm nhưng địa thế (địa chính trị nói chung) VN rất khác với với Triều Tiên và cả Đức nữa trong ba nước bị chia cắt. “Thế” là vậy, Đặng Trần Thường cũng bám trụ được một thời gian ngắn thì thôi.

  35. KTS Trần Thanh Vân says:

    Tịt tuốt mà chẳng Tịt chút nào.
    Hay.

    Thế mới biết thời nào chẳng thế.
    Thời đã qua đâu dễ gặp thời.

    • Dung HN says:

      Bác Vân dạo này đi đâu, không thấy còm. Hôm bàn về ông Thế nên mới thế chăng???

  36. X.30 says:

    hehe, bác qx lúc nào cũng hehe thật nhanh! :-)

  37. qx says:

    hehe…

    qx

    • Tantruonghung says:

      “Đối với CSVN, dầu họ thất bại trong kinh tế đâu đó, còn yếu kém trong các lĩnh vực văn hoá, giao thông, nhưng nếu cộng đồng hải ngoại không có sự kết hợp mạnh mẽ, hành động không biết mình biết người, thì cái thế ở đâu mà nói chuyện với đối phương, bắt họ phải nghe theo. Chuyện thất bại của sự kiện ở tòa nhà Eisenhower vừa rồi cũng lại một bài học về chữ “Thế” vậy”.
      Không biết Tịt Tuốt(TT) có công lao, kinh nghiệm gì trong hoạt động cộng đồng hải ngoại mà dạy đời và chém gió như vậy. Trong khi đó lại chỉ nêu CSVN “thất bại trong kinh tế đâu đó, còn yếu kém trong các lĩnh vực văn hoá, giao thông” mà nhiều người VN trong và ngoài nước chỉ ra rất nhiều mặt đặc biệt là trong lĩnh vực đạo đức.
      Còn nhạc tiền chiến mà TT cho rằng não nề, trước đây nhiều người gọi là nhạc vàng với nghĩa jaune (màu vàng) hạ thấp nó, còn nhiều người cho rằng vàng có nghĩa là or(kim loại vàng), song mọi người đều dễ nhất trí nó là cảm xúc thật và có giá trị thẩm mỹ hơn các bài hát gọi là tình cảm hiện nay.

      Kiến thức cũ, phân tích không sâu, cách lập luận theo kiểu”ai thắng ai” có cách tân song cũng chỉ là “thế” tầm phào.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3,660 other followers

%d bloggers like this: