Một trăm năm hoa anh đào ở DC

Anh đào Tidal Basin. Ảnh: HM

Nếu thăm thủ đô Washington DC vào những ngày giữa tháng 3, du khách sẽ thấy nổi trội mầu trắng hồng của hoa anh đào giữa hàng trăm thứ hoa khác đang đua sắc xuân. Có loài hoa sớm nở tối tàn, có loài rực rỡ vài ngày để mùa sau phải trồng lại. Nhưng hoa anh đào nở theo mùa, lại có thể kéo dài hàng thế kỷ.

Kể từ ngày 27-3-1912, phu nhân tổng thống Hoa Kỳ Helen Taft và phu nhân đại sứ Nhật tại DC trồng hai cây anh đào Yoshino đầu tiên tại ven hồ Tidal Basin, thời gian đã tròn 100 năm. Hiện hai cây đó vẫn còn.

Thời đó, thủ đô Tokyo gửi tặng thủ đô DC món quà bao gồm 3000 cây anh đào như một biểu tượng của tình hữu nghị giữa hai dân tộc khi còn nồng ấm.

Thông thường, cây anh đào chỉ sống được khoảng 60 năm, tùy thuộc vào nơi trồng, do môi trường xung quanh. Thật lạ, hiện nay hơn 100 cây cổ thụ vẫn tươi tốt qua một thế kỷ.

Thật ra vào năm 1910, Nhật Bản đã gửi tặng 2000 cây, nhưng bộ Nông nghiệp Mỹ phát hiện số cây này mang mầm bệnh và sâu nên đã hủy hết.

Từ năm 1980, những người chăm sóc công viên đã miệt mài nhân giống, chiết cành từ 3000 cây gốc có từ thế kỷ trước, trồng rải rác thêm xung quanh Tidal Basin, một hồ nhân tạo cạnh sông Potomac. Sau đó được nhân rộng ra khắp National Mall và hai bờ sông, tạo nên khung cảnh mê hồn vào mùa cherry blossom.

Nhiều bang đã đến xin giống đào đặc biệt này để trang trí cho công viên của mình. Một số cành ươm được gửi về Nhật. Các nhà khoa học còn lưu trữ gien của những cây trồng từ năm 1912.

Về kinh tế, chỉ vài tuần lễ hội đã mang về cho DC khoảng 200 triệu đô la do hơn 1 triệu du khách tới thưởng ngoạn hoa. Người Mỹ làm gì cũng hái ra tiền, kể cả trồng hoa anh đào để ngắm.

Hoa nở ven hồ. Ảnh: HM

Năm 1939, khi xây dựng Jefferson Memorial bên hồ Tidal Basin nên dự định phải chặt đi một số cây. Hội bảo vệ thiên nhiên đã biểu tình, dàn hàng ngang, quyết không cho động vào một cây nào. Cuối cùng cũng được dàn xếp, một số cây bị đốn, nhưng thay vào đó là ngôi nhà tưởng niệm đầy ý nghĩa về lịch sử và nền tự do Hoa Kỳ. Giờ đây Jefferson Memorial soi bóng thơ mộng cùng hoa tỏa ngát hương.

Năm ngoái, tượng Martin Luther King cũng được dựng lên, đối xứng với ngôi nhà của người viết  Tuyên ngôn Độc lập “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

Người chiến sỹ đấu tranh cho bình đẳng mầu da Luther King, trong một phát biểu nổi tiếng “Tôi có một giấc mơ” vào năm 1963 trước ngôi nhà tưởng niệm Lincoln, người ký bản tuyên ngôn giải phóng nô lệ, cũng nhắc đến lời của Jefferson “Những kiến trúc sư của nền cộng hòa viết lên những lời uy vĩ cho bản Hiến pháp và bản Tuyên ngôn Độc lập. Họ đã công bố những cam kết mà chúng ta, mọi người Mỹ, là người được thừa hưởng. Lời hứa ấy nói rằng mọi người – vâng, người da đen cũng như người da trắng – cần được bảo đảm để hưởng những “quyền bất khả nhượng” là “quyền được sống, được hưởng tự do, và mưu cầu hạnh phúc”.

Từ tuyên ngôn và hiến pháp “mọi người có quyền bình đẳng” để biến thành hiện thực trong cuộc sống, cũng mất vài trăm năm, Hoa Kỳ mới có nền dân chủ và văn minh như bây giờ. Bao nhiêu máu đã đổ. Năm 1968, Luther King bị ám sát chỉ vì ông muốn người da đen được bình đẳng với người da trắng. Freedom is not free – có tự do nào mà không phải trả giá.

Luther King. Ảnh: HM

Luther King đã có một chỗ đứng tương xứng với Jefferson, Washington, Licoln trên National Mall. Một người duy nhất không phải là tổng thống Mỹ có tượng đài ở nơi trang trọng nhất nước Mỹ này.

Thăm Tidal Basin có rất nhiều du khách Nhật. Họ nổi tiếng về trồng anh đào nhưng cũng phải cất công bay sang Mỹ để xem hoa nở vào dịp này. Nhiều người nói, anh đào của Nhật, khi trồng ở DC, nở hoa đẹp hơn trên núi Phú Sỹ (Tokyo).

Nhiều người còn nhớ về trận Trân Châu Cảng, bom nguyên tử ném xuống nước Nhật, về sự đầu hàng của người Nhật, tưởng chừng hận thù không thể nào quên. Thế mà họ biết hàn gắn. Sau đại chiến thứ hai, vào năm 1965, người Nhật tặng thêm 3800 cây để phủ kín xung quanh bờ hồ, mong hoa anh đào giúp xoá đi nỗi đau chiến tranh tàn khốc giữa hai dân tộc.

Chỉ là cái hồ nhỏ, hoa anh đào trồng xung quanh, thế mà có thể “đọc” lịch sử Mỹ, sự thăng trầm trong quan hệ giữa hai quốc gia, từ bạn thành thù, từ thù thành bạn và hiện trở thành những cường quốc trên thế giới.

Dù nắng gió, dù tuyết lạnh, dù bao năm tháng, dù hàng trăm triệu bước chân du khách làm nghẹn đất dưới những gốc cây có từ trăm năm trước, thế mà hoa anh đào Washington DC vẫn khoe sắc rực rỡ mỗi độ xuân về.

Những người trồng cây hoa anh đào đầu tiên đã thành thiên cổ. Họ không thể nghĩ rằng, bông hoa anh đào mỏng manh tựa thiếu nữ Nhật kimono kiều diễm lại thành bất tử bên hồ Tidal Basin.

HM. Cherry Blossom 3-2012.

PS. Gửi tặng bạn đọc Hiệu Minh Blog một số ảnh do tác giả chụp cuối tuần vừa qua. Muốn xem ảnh phóng to trong bài, nhấn đúp cú chuột. Chúc các bạn ngắm hoa và nhớ tặng Tổng Cua nhiều sao vì đã phải đi mỏi chân quanh hồ với Luck và Bin.

Anh đào Nhật. Ảnh: HM

Anh đào Nhật. Ảnh: HM

Jefferson Memorial. Ảnh: HM

Cherry Blossom. Ảnh: HM

Anh đào...lộ hàng :) Ảnh: HM

About these ads

86 Responses to Một trăm năm hoa anh đào ở DC

  1. [...] Một trăm năm hoa anh đào ở DC [...]

  2. nicecowboy says:

    SAKURA –SAMURAI – NHÂN DIỆN ĐÀO HOA TƯƠNG ÁNH HỒNG.

    Nói về Hoa anh đào mà không đề cập đến 3 điều trên, vẫn còn là thiếu sót. Hôm nay Cao Bồi đọc được một bài viết cũng về Hoa Anh Đào, bài viết gây nhiều cảm xúc. Xin được post lên chia sẻ cùng tất cả :

    Anh đào nở rồi tàn chỉ trong khoảng một tuần. Đời sống ngắn ngủi của nó kết thúc đúng lúc hoa tươi thắm nhất. Nhật Bản có câu : “A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai” (Nếu là hoa, xin làm hoa anh đào. Nếu là người, xin làm một võ sĩ đạo). Điều đó có nghĩa là, khi một võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không run sợ trước cái chết, bởi vì, giống như hoa anh đào, anh ta sẽ tự đâm mình và gục xuống ngay lập tức, không ngần ngại

    Đối với người Nhật Bản, hoa anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới.

    Truyền thuyết về hoa anh đào

    Ngày xưa ở xứ phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi phú sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, có một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: “hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó trở thành một kiếm sĩ lừng danh”.

    Cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: “ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này” chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận
    .
    Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên phú sĩ sơn, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ
    .
    -Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?
    Nhìn vào bếp lửa, chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng và nói chậm rãi rất quả quyết:
    -Chỉ buốn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả….. làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuốngkiếm. Không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?

    Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi
    -Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng, thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!
    Nhưng từ đó, chàng trai hoàn toàn cô độc. Không samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu … Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm: “tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi…” Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất…. Tuyết không ngừng rơi…. Đến sáng, tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta dặt tên hoa là Anh đào. Hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa đươc ươm mầm và trổ bông ở vùng phú sĩ sơn. (Sưu Tầm)

    Ðối với kẻ viết bài này, người hiện đang sống tại một tiểu bang miền Ðông Bắc nước Mỹ, mỗi năm khi mùa xuân đến, không có gì thích thú hơn là được ngắm hoa đào nở rộ ven đường, hồng thắm trong sân cỏ nhà ai xanh biếc, và tôi thích nhất là lúc hoa rụng, muôn ngàn cánh hoa bé tí mong manh mang một màu hồng đang độ tươi thắm nhất rụng đầy mặt đất chung quanh gốc cây, như trải lên sân cỏ một tấm thảm hồng, và một cơn gió nhẹ thoảng qua, muôn ngàn cánh hoa cuốn xoay lên theo làn gió, bay la đà, trong một lúc tình cờ, bắt gặp hình ảnh ấy ta không thể nào không buộc miệng kêu lên “Ôi đẹp quá, diễm lệ quá!” Và tôi cũng đồng ý với một số quan niệm cho rằng cái chết đẹp nhất là cái chết của hoa đào. Ðẹp nhất chính là ở chỗ này. Khi còn ở trên cành, hoa cũng đẹp nhưng cái đẹp đó quá thực khó mang đến cho ta một cảm xúc ngậm ngùi thương cảm, khi nó lìa cành rơi rụng đầy mặt đất chính là lúc nó không còn thực nữa mà đã trở nên nửa thực nửa hư, chính là lúc gợi cho ta một niềm cảm thương sâu sắc nhất.

    Phải, không có cái chết nào đẹp hơn cái chết của hoa đào, cũng giống như người Nhật ca tụng cái chết của một võ sĩ, tôi không biết nhiều về người Nhật, cũng không biết nhiều về võ sĩ đạo, nhưng mỗi năm được ngắm hoa đào trên đất Mỹ, dần dần tôi chợt nhận ra, ít nhất là trong cái chết của các loài hoa, cái chết của hoa đào, đẹp nhất ý nghĩa nhất, dù sau đó muôn ngàn cánh hoa rơi rụng như một tấm thảm hồng cũng sẽ trở thành cát bụi, nhưng ít ra trước khi trở thành cát bụi, nó đã gợi lên cho nhân gian một khung cảnh diễm lệ và một ý nghĩa sâu sắc, thiết tha. Tôi đã không ngăn được nỗi xót xa ngậm ngùi khi nhìn thấy gió dập mưa vùi những cánh hoa tan tác rụng rơi, nhưng đồng thời cũng phải công nhận rằng đã có những cái chết làm đẹp chốn nhân gian giống như cái chết của hoa đào. Không biết có ai đồng cảm với tôi thương tiếc cho cái chết của hoa đào không?

    Truyền thuyết thứ hai về Hoa Đào (ở Trung Quốc)

    Chàng Thôi Hộ ngày xưa đã để lại một bài thơ trứ danh trong nền văn học Trung quốc với vài câu thơ so sánh má hồng của giai nhân và sắc thắm của hoa đào. Truyền thuyết nói rằng khi chàng trở lại đề bài thơ nơi chốn cũ thì nàng con gái kia đã vì tương tư chàng mà khổ đau sầu muộn sắp sửa lìa bỏ trần gian, may thay, vì nhớ thương nàng, chàng trở lại lần nữa kịp lúc nàng đang cơn hấp hối, mãnh lực tình yêu đã khiến nàng hồi sinh và đôi bên đã thỏa nguyện đá vàng. Giai thoại ấy còn truyền tụng mãi trong nhân gian.

    Ðề Tích Sở Kiến Xứ

    Khứ niên kim nhật thử môn trung,
    Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.
    Nhân diện bất tri hà xứ khứ.
    Ðào hoa y cựu tiếu đông phong.
    (Thôi Hộ 618-907)

    Thơ đề chốn năm xưa gặp gỡ

    Năm xưa cửa ấy ngày này,
    Má đào hoa thắm thơ ngây thẹn thùa.
    Biết tìm đâu bóng người xưa,
    Hoa đào năm cũ cợt đùa gió đông.

    • Delta says:

      Anh CB, hai ngày nay chẳng thấy lên tiếng về hoa hèo gì cả, hôm nay hoa anh đào nở rộ sang xứ sở Mary rồi thì mới thấy sủi tăm. Có bài này cũng hay nữa nè http://www.tuanvietnam.net/2010-04-26-co-nhung-con-duong-hoa-hop-de-yeu-thuong (từ từ đã đọc tên tác giả nhé)

      • Duc says:

        He he, chưa cần xem đã biết chắc chắn tác giả là bác chủ nhà. Bác Cao Bồi là khách của trang này lâu rồi nên đảm bảo ko cần đọc bài bạn Delta gửi cũng nhớ bài đó. :)

        @XT: đúng là bác XT, biết từng ngóc ngách của bác Cua, nhầm nhầm, của nhà bác Cua. :D :D

      • Delta says:

        Cảm ơn bác Xôi thịt đã cho tôi xem lại bản gốc nhé. Một buổi trưa đọc hết bài mới của bác TC, tôi quay lại đọc hết các bài bác ấy đã dăng báo mới biết đó thôi. Tôi mới vào hang cua khoảng 8 tháng nay thôi.
        Đọc lại bản gốc này thì thấy khách còm quen là chị KD, người DC và Mai…thôi còn lại ít thấy còm sỹ nào quen khác cả.

    • Hà Linh says:

      Cảm ơn anh Cao Bổi Dễ Thương giới thiệu bài viết thật hay, em nghĩ tác giả cảm nhận rất sâu vẻ đẹp của hoa anh đào. EM nhớ có một mùa xuân, đi ngắm hoa với các bạn Nhật, chúng em chọn một công viên có chỗ cho trẻ con chơi. Hôm đó cuối tháng 4 thì phải, anh đào đã rụng nhiều lắm. Ở chỗ công viên đó có một mương nước rộng và trong vắt cho trẻ con nghịch nước. Hôm đó trời nắng, kha khá gió..Gió lướt qua và những cánh anh đào lay phay đậu xuống chỗ mương nước, phủ đầy mặt nước trong vắt..ánh mặt trời rọi xuống..ở những khe hở của các cánh anh đào hồng hồng là ánh nước phản chiếu ,c ảm giác như những cánh hoa hồng nhạt rơi xuống vẹn nguyên đó có viền là ánh sáng..làn nước lung linh..những cánh hoa dập dờn, những viền sáng chao chao…lúc đó thấy không biết ngắm hoa trên cây đẹp hơn hay là ngắm những cánh hoa anh đào hồng hồng lóng lánh trong làn nước đẹp hơn..
      Bạn em sống ở Nhật 6 năm, sau này đi Trung Quốc cũng có dịp ngắm hoa anh đào, nhưng bạn nói:” Sao mình thấy ngắm hoa ở Trung Quốc không có cảm giác bồi hồi xao xuyến như ở Nhật, cảm giác thiêu thiếu một cái gì đó mà không nói nên lời..”..

  3. Metal says:

    Cuối tuần này chắc hoa anh đào cũng sẽ nở khắp Tokyo. E nghe nói là ở Nhật họ cũng nhân giống bằng chiết cành nên hoa sẽ nở cùng nhau. Núi Phú sĩ của bác Cua nằm ở tỉnh Yamanashi ko thuộc Tokyo, và trên núi cũng rất ít cây có chăng là họ lá kim e ko chắc là có cây anh đòa nào ko. Thực ra là có những khu vườn rất đẹp quanh chân núi, nên khi lên ảnh các bác sẽ thấy núi phía sau làm nền cho hoa.
    Khi hoa nở thì dân tình đi hanami (花見) vừa ngắm hoa vừa ăn uống hát hò cả ngày, ở những công viên lớn mà ko xí chỗ trước thì ko có chỗ mà ngồi. Hoa nở lúc đẹp nhất gọi là mãn khai, cả cây trắng xóa màu hoa ko nhìn thấy cành đâu nữa. Trời thì hơi se lạnh, mỗi khi có gió thổi, các cánh hoa rơi xuống, xoay nhẹ theo gió, rớt xuống mặt hồ in bóng bầu trời xanh biếc. Bên bờ thì vài thiếu nữ mặc kimono e ấp chụp ảnh. Cảm giác tràn ngập là đẹp, lạnh, thanh khiết cả âm thanh và màu sắc.
    Có lẽ cái đẹp, sự mong manh và ra đi rất nhanh của hoa anh đào làm ai cũng nuối tiếc, mong được gặp lại tạo nên danh tiếng của loài hoa này. Chẳng thế mà các cụ già thường hẹn nhau sang năm lại gặp nhau ngắm anh đào nhé như ngầm ý chúc nhau khỏe mạnh, sống lâu vậy.

    • Hà Linh says:

      Ở Tokyo thì một có loại sakura cũng đã nở rộ ở công viên Ueno rồi đó Metal. Vẻ đẹp của hoa anh đào còn là ở chỗ: ngay cả khi mãn khai, một mùa hoa phải kết thúc, đã đến lúc nói lời từ giã thì những cánh hoa vẫn mang sắc thắm, hình hài vẹn nguyên khẽ chao nghiêng xuống phủ hồng mặt đất, đó là vẻ đẹp rạng ngời và đầy kiêu hãnh. HL cũng ấn tượng với cảnh khi đi ngắm hoa vào những ngày mãn khai, nếu có một làn gió kéo đến thì muôn ngàn cánh hoa lay phay, lay phay uốn lượn bay bay trong nắng,trong gió … thanh nhã và quyến rũ vô cùng.Anh đào hết một mùa không phải với dấu hiệu tàn phai…mà dường như chỉ là nhường chỗ cho những nụ lá xanh đang muốn trở về mà thôi.
      Chúc Metal một mùa hanami thật ấn tượng!

  4. qx says:

    Lão Cua nói chuyện Nhật – Mỹ và hoa đào tự nhiên nhớ tới cụ Phan Chu Trinh. Nhìn trong số các nước châu Á, chỉ có Nhật là có đầu óc chính trị nước lớn, hàng thế giới theo khái niệm khá phổ quát đại khái là “không có bạn vĩnh viễn, không có thù kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có quyền lợi quốc gia là vĩnh viễn.

    Hồi đầu thế kỷ 20 cụ Phan đã chọn đúng nước để dân mình theo học tập. Cụ thăng rồi, bây giờ con cháu có điều kiện hơn lại không học. Cứ tối ngày tụ tập kết bạn tầm bậy, uổng phí cả giang sơn.

    qx

  5. qx says:

    Ảnh “Đào Lộ Hàng” thật khiêu khích :D

    qx

  6. chinook says:

    Quan hệ Mỹ- Nhật trên một trăm năm chắc chắn ảnh hửơng đến cả hai quốc gia.

    Tôi chưa qua Nhật nên không biết Mỹ ảnh huởng đến Nhật thế nào ngoài môn Bóng chày(Baseball), môn thể thao yêu thích của dân Mỹ. Hiện nay có một số sao Baseball Nhật đang chơi ở Mỹ và mỗi năm các cô cậu sinh viên Nhật qua Mỹ học tiến Anh.

    Ảnh huởng của Nhật ở Mỹ rất nhiều : nhiều người Mỹ ăn Sushi, sashimi,udon, làm thơ Haku, ở nhà có shoji và trong lễ hội Bon Odori ở Seattle, số người Mỹ tham dự cũng ngang ngửa với người gốc Nhật.

    Đặc biệt là Seattle có một Japanese Garden (Kubota) và Weyerhaeuser, công ty lâm sản lớn nhất vùng Tây bắc Hoa kỳ có một bộ sưu tập Bonsai rất phong phú va dac sac.
    Mời các Bác vô coi Mỹ Trắng , Mỹ vàng làm Bonsai tại :

    ://www.weyerhaeuser.com/Company/Bonsai/Gallery

  7. fairfaxva says:

    Bác TC đi chơi với 2 nhóc con nên mới dám chụp cảnh “lộ hàng” tự nhiên như vậy. Nếu co’ bác tiger đi theo thì chắc TC chỉ lo đếm có bao nhiêu trực thăng lượn quanh Jefferson Monument mà thôi!
    Xin đề nghị TC lần sau post hình thu hút được nhiều con mắt thì nhớ xóa phần nền phía sau cho nó logic. Nhìn cái nhà với mấy khung cửa sổ xanh xanh làm em vẹo cả cổ!

  8. chinook says:

    Hoa Anh đào Nhật tạo nên cảnh đẹp mê hồn ở Mỹ, Mối quan hệ đặc biệt giữa hai cường quốc này khiến ta suy nghĩ.

    Đồng minh thì chí tình , đánh nhau cũng tận mạng.

    Khi bạn cũng như lúc thù, hai bên đều kính trọng nhau (mutual respect)

    Đề đốc Matthew C. Perry và đoàn tàu chiến Mỹ đến Nhật giữa thế kỷ XIX, yêu cầu Nhật mở giao thuơng, cả hai phía cư xử rất rõ ràng, thẳng thắn , và chừng mực. Nhờ thế, hai nước không những tránh được một cuộc chiến tranh, mà còn tao ra một kỷ nguyên phát triển hai bên đều có lợi.

    Trong thế chiến II ,người thiết kế trận tấn công Trân châu cảng, Đề đốc Isuruko Yamamoto , từng theo học Harvard , làm tùy viên quân sự Nhật ở Mỹ hai nhiệm kỳ , hiểu rõ tiềm năng của Hoa kỳ nên hết lòng tránh một cuộc đụng độ với cường quốc này. Tuy thế , khi chiến tranh bùng nổ, Ông cũng đã hết lòng phục vụ tổ quốc và hy sinh trước khi chiến tranh kết thúc.

    Lan man thêm về chuyện người Việt ta. Với bạn bè, trong những dịp gặp nhau kỷ niệm này nọ , đôi khi nhắc lại chuyện thắng thua. Tôi cho rằng ta chẳng giống ai, phe thua không biết cách thua đã đành, phe thắng cũng chẳng biết thắng.

    Nghe thế không ít bạn nói lão này bị chao đảo rồi.

  9. chinook says:

    Có lẽ cũng cùng thời DC trồng Hoa Anh Đào, miền Nam nước ta xuất hiện Cây Chó Đẻ (theo Cụ Phan Khôi.)

    Vì gặp thổ ngơi thích hợp nên Cây cỏ này phát triển nhanh, giết hết những Cây cỏ khác. Lợi bất cập hại. Muốn loại bỏ nó không phải là dễ.

    Nhớ lại lời Bác Hồ về trồng người trồng cây thấy Bác quên khuyên nên thận trọng khi chọn chủng loại .

  10. [...] am and is filed under Nước Mỹ ký sự. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own [...]

  11. Xôi Thịt says:

    Góp ý thêm phát nữa trước khi đi ngủ :) .

    Trong entry, TC vài lần viết “Luther King”. Viết như vậy là không chính xác. Tên đầy đủ ông mục sư là Martin Luther King. Jr . Martin là tên, King là họ, Luther là tên đệm. Jr là Junior (khi con trùng tên bố thì tên thường có thêm chữ Jr – Junior, tên ông bố sẽ có thêm chữ Sr – Senior, trong trường hợp này bố ông mục sư tên là Martin Luther King, sau được gọi là Martin Luther King, Sr còn ông con khi mới sinh có tên là Micheal King sau mới đổi là Martin Luther King cho giống bố và được gọi đầy đủ là Martin Luther King, Jr).

    Người ta thường viết Martin Luther King hay Martin L. King. Tùy ngữ cảnh, nếu chỉ viết họ không thì người ta hay viết King hoặc Dr. King (vì ông có bằng PhD của Boston University) chứ không viết Luther King (tên đệm + họ).

    • Hiệu Minh says:

      Vào blog trước khi đi ngủ có vài kiểu

      1. Chán vợ/chồng, chẳng có hứng thú. Xem blog và ngó “lộ hàng”, may ra có cảm hứng sau đó :)

      2. Độc thân như ông XT, không biết làm gì, chả lẽ nằm sấp. Thôi thì mò từng lỗi cho thiên hạ biết tay. Hoa Hồng SG đâu rồi, cháu làm ơn hỏi thăm XT hộ bác với :)

  12. Xôi Thịt says:

    Mấy entry gần đây, thỉnh thoảng lại có người còm hơi lan man rồi sau đấy hối hận lại viết còm nhờ TC xóa với lý do “lạc đề” . Nếu các bác sợ “lạc đề” thì cân nhắc trước khi gửi chứ gửi rồi thì thôi, cứ để đấy, entry lại càng có nhiều mầu sắc :)

    Nhờ xóa mà làm gì, đằng nào lão TC cũng không xóa đâu :P .

    Nhân đây gửi mọi người truyện vui này. Trình “lạc đề” của tụi Tây vẫn cao hơn mình, lạc một hồi vẫn quay về chủ đề chính :)

    Why are fire trucks red?

    They have four wheels and eight men;
    Four plus eight is twelve;
    Twelve inches makes a ruler;
    A ruler is Queen Elisabeth
    Queen Elisabeth sails the seven seas;
    The seven seas have fish;
    The fish have fins;
    The Finns hate the Russians;
    Russians are red;
    Fire trucks are always rushin’;

    So they’re red!.

    Còm này cũng coi như lạc đề nhưng không nhờ lão TC xóa. Tuy nhiên lão cứ xóa thì đành chịu thôi :)

    • Hiệu Minh says:

      Bút sa gà chết. Nhất định không biên tập, nhất định không xóa. Hối lộ gì cũng không làm.

    • Hiệu Minh says:

      Kể chuyện lạc đề tựa như chuyện Yahoo ấy mà. Nhầm là thường.

      Có một đôi anh Việt – chị Da đỏ cưới nhau. Tối đấy chàng hành sự thì thấy nàng kêu lên Yahoo, chàng vốn yếu tiếng nên không dám hỏi Yahoo là gì.

      Hôm sau hai vợ chồng đi trồng ngô và đậu trên đồng. Nàng đi trước lấy cái đũa cắm xuống đất rồi rút lên, chàng đi sau rắc hạt vào đó. Lỗ to thì cho hạt ngô, lỗ nhỏ cho hạt đậu.

      Nàng quay lại kiểm tra xem cha nội làm ăn thế nào, nàng lại kêu Yahoo.

      Hóa ra trong tiếng da đỏ, Yahoo là…nhầm lỗ.

  13. chuoinguw says:

    Anh đào bất tử cũng giống như tình yêu hoà bình , tình người bất tử . Cảm ơn bố con anh HM vì bài viết hay và ảnh chụp ” Anh đào lộ hàng ” thật dễ thương .

  14. Thành says:

    Thật đẹp và đủ thông tin, cám ơn Bác nhiều.
    Và cám ơn Bác lần nữa vì Bác “đã và phải” đồng ý cho em rinh entry này về Blog cá nhân của em ạ!

  15. Luu Van Say says:

    Thấy đào nhào vào, hóa ra anh đào, không phải em đào, hàhà.
    Không biết bình gì, thấy cái hồ rộng có hai ông vịt bơi thanh bình, tôi nghĩ tôi thương anh Vươn bạn tôi. Ngộ nhỡ chính quyền Mỹ nó quy họach cái hồ này nuôi trồng thủy sản, nó ủi hết hoa và kéo sập cái nhà màu trăng trắng bên kia hồ thì trong văn bản nó kêu cái chòi hay nhà ta?

    Ước gì có em Mỹ nào dắt tay tôi đi chầm chậm bên hồ này ngắm hoa đào Nhật nhỉ, để tôi suy tưởng về tôn giáo hoặc tình yêu cũng được, miễn là lọt vào trạng thái tôi sẽ nhìn sự vật như chúng triệt để không phải vậy. Khi ảo tưởng đạt đỉnh điểm, gã nông phu sẽ cảm thấy một sức mạnh làm dịu ngọt và chuyển hóa âm thầm, hềhề, rất ổn.

    • Người DC says:

      Cụ Say này đến lạ. Dân chúng bàn Tiên Lãng, Hải Phòng, biển Đông… cả tháng thì không thấy cụ vào còm.

      Hôm nay bàn về hoa thì cụ nhảy vào đóng vai Đoàn Văn Vươn. Nguy hiểm thật.

    • Hiệu Minh says:

      Ông DC còm chuẩn :) Đúng kiểu bác Say đó.

  16. KIM says:

    Người Mỹ, người Nhật ư? Làm sao mà bằng người Nga nhân hậu và người Việt, hai dân tộc hàng đầu của các dân tộc tiên phong trên thế giới.

  17. single mom says:

    Em tặng bác 2 sao. hì.
    Nghĩ đến người Nhật mang hoa sang Hà Nội… và năm sau họ phải mang hoa giả:((.

  18. Ma Xo says:

    Người Nhật Bản xem cây anh đào là thông sứ hoà bình, gửi nó đi tặng khắp mọi nơi để tỏ thiện ý.
    Từ những cây anh đào được người Nhật tặng, người Mỹ đã nhân giống, chiết cành để rồi tạo ra một vườn anh đào tuyệt mỹ xung quanh bờ hồ Tidal Basin.

    Người Nhật cũng gửi tặng người Việt anh đào để tỏ thiện chí, ai dè sang lễ hội hoa anh đào VN thì chúng bị vặt trơ gốc. Bây giờ chỉ còn biết chiêm ngưỡng anh đào qua hình ảnh blog HM. Thương thay, thương thay văn hoá xứ mình!

    • Daqui says:

      Xem ra người Mĩ làm gì cũng được nhỉ ?
      cảm ơn anh Hiệu Minh về bộ ảnh hoa Anh Đào ở DC rất đẹp . Sáng nay DQ cũng vác máy đi chụp hoa về muộn, nhưng lại có quà hoa từ Nhật Bản , hehe !

    • Hiệu Minh says:

      Đào mai xứ mình cũng đẹp lắm, nhưng ta không biết làm…tiền thôi, bác Ma Xó à.

  19. Hà Linh says:

    Sau đại chiến thứ hai, vào năm 1965, người Nhật tặng thêm 3800 cây để phủ kín xung quanh bờ hồ, mong hoa anh đào giúp xoá đi nỗi đau chiến tranh tàn khốc giữa hai dân tộc.
    ————–
    Giữa hai dân tộc mà dường như sự hàn gắn diễn ra thật nhẹ nhàng hơn kỳ vọng, em nghĩ khi người ta thiện chí thực sự thì có lẽ chẳng có khó khăn gì là quá lớn cản ngăn.
    Anh Đào từ Nhật qua bên Mỹ đã nở tưng bừng vậy mà bên chính quốc thì vẫn đang ươm nụ, hy vọng cuối tháng này thì Anh Đào núi Fuji sẽ tiếp nối Anh Đào bên DC. Ở cạnh nhà em có một bác người Nhật, hồi chiến tranh không biết bác làm gì ở miền Nam Việt Nam, nhưng bác đã trải qua những năm tháng ở đó, và những tình cảm của người Việt cư xử đã đọng mãi trong kí ức không thể nào quên của bác. Một lần khi dắt chú chó nhà đi dạo, bác nghe văng vẳng trong từ điện thoại công cộng tiếng Việt, bác chờ người đó đi ra và hỏi han. Người thanh niên đó là một trong những tu nghiệp sinh Việt Nam đến thành phố HL làm việc và ở gẩn nhà bác. Từ đó bác người Nhật( tên là Suzuki) đó trở thành cha nuôi của 3 thanh niên tu nghiệp sinh ở gần nhà bác, những người tu nghiệp sinh đó cũng xử sự rất tốt và trọng thị với bác, vào ngày nghỉ các bác dẫn họ đi chơi, khi có việc đồng áng họ đi làm giúp bác. Đến ngày những TNS đó rời Việt Nam thì bác theo họ về VN chơi, đến tận nhà mỗi người để tiễn những đứa con nuôi của mình. Năm ngoái một trong 3 TNS đó làm lễ đính hôn ở VN, bác cũng sang dự,t rước khi về còn để lại một món tiền nhỏ để cho anh kia lo đám cưới như người Việt mình vẫn nói là “lòng thành”, y như một người cha cố gắng vun vén từ thu nhập lương hưu ít ỏi cho con mình. Tháng 2 vừa rồi, bác đi VN dự đám cưới, trước khi đi còn đến hỏi HL xem nên ăn mặc ra sao, nên lo quà đám cưới thế nào. Hôm đi VN về, bác mang quà là gói mít sấy đến cho HL, nói chuyện một lúc bác thổ lộ:” tôi còn đi VN để dự đám cưới của 2 cậu con nuôi còn lại nữa, chúng đã đến tuổi phải lập gia đình rồi, vậy nên chúng tôi phải cố gắng dành dụm để cùng vui với các cháu”-giọng y như là một người cha đang trầm ngâm vừa lo lắng, vừa vui, vừa kỳ vọng cho con. HL cảm ơn bác đã cư xử tốt với những người đồng hương của mình thì bác nói:” Không, cháu không phải cảm ơn bác, bác chỉ đền đáp lại những gì Việt Nam đã làm cho bác thời thanh xuân thôi!”.Bao giờ bác cũng nói thế.
    Em không biết cái còm này có bị đi lệch chủ đề entry không? nhưng cứ kể lại cho mọi người điều mắt thấy tai nghe-như là một cành đào nở thật sớm từ xứ Anh Đào tặng mọi người vậy.
    Em nghĩ nếu có tình yêu thương con người thật sự, lòng mong điều tốt đẹp cho người khác thì những hiềm khích , ân oán đều có thể được gạt bỏ không quá khó khăn với thiện chí.

  20. X.30 says:

    Anh đào rộ như tình bằng hữu Nhật-Mỹ đang vào mùa!

    Bức ảnh cuối phải chữa lại là ” Em Đào … lộ hàng” người ta mới xem, chứ anh mà “lộ” thì có ma…

    Bức Luther King, bác HM lấy bố cục chưa đạt, hoa to quá che mất chủ thể. Hay là bác còn phân vân … màu da, đùa tí cho vui :-)

    • Người DC says:

      Bạn X.30 nói tôi mới nhìn kỹ. Trông như cụ King đang…tưới gốc đào :)

    • Hiệu Minh says:

      Mình quên tiệt, phải gọi là EM đào lộ hàng. Chuẩn.

      Thật ra có vài cái ông King rõ ràng hơn, nhưng bài này về hoa anh đào nên cứ để anh đào che cụ King để cụ muốn làm gì bên hồ thì làm :)

  21. Đinh Kim Phúc says:

    Nhìn đào của người ta mà nhớ đào của mình quá Tổng Cua ơi.

    • Hiệu Minh says:

      Đào của mình rụng hết răng rồi. Gặp nhau toàn hỏi, dạo này đào có bị tiểu dường, mỡ trong máu không. Hàm răng giả tặng hồi xưa đâu rồi.

      Đào ấy gọi là đào phai bác Phúc ạ :)

  22. Kim Dung says:

    Chưa đọc bài, mờ xem ảnh đã. Chít cười với lão Tổng Cua, rất trẻ con. Cứ thỉnh thoảng lại nì nèo còmm xĩ tặng sao. Sao thì sao, có gì quan trọng ở đây đâu.

    Cái ảnh to đùng trong chùm ảnh gây ấn tượng quá. Nó lạ, chứ ko đẹp. Trông phát sợ, vì Nhà trắng bé tí hin, còn cả chùm hoa trông to đùng.

    Còn cái ảnh cuối, tại sao lại là lộ hàng. Tép Diu ko hiểu lắm. Có phải vì trông hai cái thân cây giống hai cái chân ko? Úi giời ơi…. :D

    Cái gì cũng liên tưởng được!

    • Xôi Thịt says:

      Chị KD viết đúng chính tả nhé, lần trước lão TC nhắc rồi :P .

      Mà chân như thế trông như bị ghẻ ấy nhỉ ???

      • Kim Dung says:

        Chân có ghẻ thì mới có chỗ cho Cao Bồi mở Hãng mát xoa. Xôi thịt chả biết giề? :D
        Thời buổi bi giờ, phải người nọ dựa vào người kia mà sống. :P

      • Xôi Thịt says:

        Mặc dù dân gian gọi là mát-xa-ghẻ (massage) nhưng nói ghẻ lở mà bày đặt đi mát-xa thì đúng là chị TR chưa đi mát-xa bao giờ :P . Tất nhiên, mát-xa kiểu ông chăn bò lấy roi quất mông thì không tính nhưng mà như thế không tốt cho sức khỏe lắm ;)

      • Kim Dung says:

        Hi…hi..Xôi Thịt à. Đúng là chị Tép Diu chưa bao giờ đi mát soa. Dù bạn gái thỉnh thoảng rủ đi mát soa chưn thôi, nhưng cũng chưa bao giờ nhận lời :D Hơi lạc hậu đó :P

        Còn Lão Tổng Cua thì chỉ hay tám bậy :oops:

      • Delta says:

        Định cai còm, thấy mấy người vui quá nên nói leo tý nhá. Chân có ghẻ thì mới có chỗ để gải

    • Hiệu Minh says:

      Tặng sao dễ nhưng nhiều cụ trong blog chả biết “gí” con chuột của mình vào chỗ nào đâu. Không tin cứ hỏi KD mà xem, ối bác lúng túng :)

  23. Delta says:

    Hì! Dòng chú thích tên ảnh “Anh đào…lộ hàng” nghe rất giống mấy cái tít của báo chí VN quá bác à.
    Cảm ơn bác đã cho bà con ngồi nhà ở VN thưởng thức cảnh sắc hoa Anh đào trên đất Mỹ. Quê em ngày trước loài hoa lộc vừng (hoa mưng) nở đầy ven suối rất đẹp nhưng vì do thấy lợi về kinh tế trước mắt người ta ồ ạt đào tận gốc đem ra phố bán, chứ không có ý thức ươm cây, dâm cành để bán, mỗi lần về quê hình ảnh hoa lộc vừng chỉ hiện lên trong tâm trí của tuổi thơ, có lần như thế thằng Delta em thấy buồn vì cái lợi nhỏ mà mất đi cảnh sắc vốn gắn với quê hương mình bao đời nay nên viết lên nổi lòng mình với giọng thơ con cốc, đoán cũng có thể tâm trạng một số những người đang ở trong hang cua này cảm nhận giống Delta, nên cho phép Delta dán tâm trạng ấy lên còm chia sẽ:

    Lộc vừng
    Mỗi năm vào mùa hạ
    Ra suối hái Lộc vừng
    Kết thành vòng nguyệt quế
    Cài lên đầu người thương

    Quê tôi bao trai gái
    Tặng nhau hoa Lộc vừng
    Lúc hoa rơi đỏ suối
    Đó là mùa yêu đương

    Nhưng giờ đây Lộc vừng
    Như loài Tùng, loài Bách
    Bên bờ ao ven suối
    Bóng cây giờ hết sạch

    Lộc vừng đi ra phố
    Biết còn hương đồng quê?
    Và em tôi ra phố
    Hỏi còn chăng lối về.

    • Kim Dung says:

      Thơ Dellta tâm trạng
      Đọc thấy ngậm ngùi ghê :(

      • Delta says:

        Cứ mỗi ngày thế giới thông tin đem đến một điều mới, lạ chị KD à:
        - Mới là hôm nay biểu tượng http://www.google.com.vn là một phối cảnh kho thư viện chỉ có thế người ta hiểu đó là Google và nhiều cái mới nữa…
        - Lạ là trưa hôm nay em thấy cầu truyền hình đưa tin thời sự trên VTV1, thấy mấy bị cáo mặc áo vét rất chỉnh tề, khi ra trước vành móng ngựa xử án các bị cáo vẫy tay chào những người tham dự như những chính khách chào dân, em thấy lạ, còn nếu thấy thế thì theo chị có thấy lạ không?

      • Kim Dung says:

        Dellta à: vì các vị í chưa bị kết án tù, nên chưa phải mặc quần áo sọc dưa. Còn các vị í “vẫy tay, vấy tay… chào nhau” vì họ nhận ra đồng chí của nhau mờ! Hoặc có thể các vị í chào theo quán tính, với tâm lý làm Sếp như trước đây chăng? :D

      • Delta says:

        P/s: Xin lỗi chủ nhà, còm em lạc vấn đề của entry, nếu thấy không tiện bác xóa giúp em nhé.

      • Delta says:

        Chuyện áo quần thì em biết là thế nhưng em băn khoăn một chút là tội phạm giết một mạng người thì thuộc loại tội phạm nguy hiểm, còn tội phạm như thế này là tội phạm thân thiện hay sao mới hỏi chị tuầnVNN chứ? Thôi ta đừng còm vấn đề này nữa chị nhỉ, ta cứ hoa và ta cho nó vui vẽ. Bác TC gỡ giúp em nhé.

    • Daqui says:

      Lộc Vừng là cây … ruột của mình, nên rất quan tâm những gì liên quan tới . Cảm ơn bạn về Bài thơ hay nhé !

      • Delta says:

        @Daqui: Không biết tại mình vào đọc HM nhiều quá hay sao, hồi trưa mình mơ thấy hoa Lộc vừng nở ở DC, rồi còn thấy mấy con vịt bơi trên hồ sen DC nữa chứ. Tỉnh dậy mới hay là mình mơ giữa ban ngày.
        @bác HM: Không biết đến hôm nay đã có Quốc cây, Quốc hoa nào nhà mình tặng bên DC chưa bác TC nhỉ? (Biết bác có kinh nghiệm đếm con, đếm cây từ ngày ở viện tin học nên Delta hỏi bác vậy)

      • Daqui says:

        To Delta : nhà mình trồng1 cây Lộc Vừng . Dạo tết năm ngoái trổ bông rực rỡ và mình đã chụp ảnh làm Thiệp chúc tết đến bạn bè khắp 5 châu . Mong có dịp được gửi tới bạn !

      • Delta says:

        Ngắm hoa anh đào mãn nhãn con mắt, thấy nhẹ tấm lòng vì những cánh hoa đã biết xóa bỏ quá khứ đau thương. Delta ước rằng một ngày nào đó thấy hoa lộc vừng nở bên DC mỗi dịp tháng tư về, được thấy anh CB Mỹ cưỡi xe đạp làm bằng thân cây tre VN…thế mà hỏi bác TC không biết vì lý do gì mà bác không reply lại là có hay chưa.

    • qx says:

      nghe nói ẻm có thơ trả lời rằng:

      Chẳng dây buộc hương quê
      Chẳng tay ôm lưng gió
      Anh hỏi để làm giề
      Bận lòng hoa dưới phố

      qx

      • Kim Dung says:

        Anh hỏi để làm giề
        Bận lòng hoa dưới phố
        ————————–
        Anh hỏi cho khỏi… ngố
        Ơi em gái chân quê
        Em mới đi tỉnh về
        Nhưng đã là dân phố

        Lộc vừng bông đang trổ
        Tình ta đã lụi rồi
        Hương quê tàn dưới phố
        Khóc hoa hay khóc người?

      • qx says:

        cũng nghe ẻm có thơ lại rằng:

        Ờ anh hóc nữa đê
        như dòng sông lai láng
        cho cánh lộc vừng quê
        dập dìu chao nghiêng bóng

        qx

      • Daqui says:

        Đang hoa Anh Đào lại lái sang Lộc Vừng , hihi . Ko biết đã có hoa Lộc Vừng ở DC chưa , thôi mời các bạn chia sẻ những cảm xúc xa quê qua những vần thơ của bạn Như Mai ( cũng đang sống ở Úc ) nhé !

        Nhành hoa Lộc Vừng bạn gửi qua email
        Mang lời chúc Hạnh phúc thăng hoa bình yên khắp chốn
        Người nhắc người nghĩ về cội nguồn về noi chôn nhau cắt rốn
        Mùa nghỉ lễ phương xa chợt bớt lẻ loi buồn

        Nghe bảo rằng Hà Nội cũng đẹp hơn
        Bởi những chùm hoa lộc Vừng đong đưa duyên dáng
        Bên Hồ gươm hoa dịu dàng tỏa hương thơm ngát
        Dấu môi son ngọt ngào bồng bềnh tha thẩn bên nhau

        Cám ơn nhánh hoa Lộc Vừng thay lời tỏ tình chưa biết gửi vào đâu
        Những bông hoa li ti sáng tươi hòa vào mầu xanh của lá
        Thắp sáng một góc trời liêu xiêu phía bên kia biển cả
        Thấy mắt cay cay cảm giác nhớ quê nhà .

  24. ich Due says:

    Những bông hoa anh đào trắng hồng
    Mong manh
    Mong manh
    Dệt thêu nên mối tình hữu hảo
    Trăm năm
    Ngàn năm…

  25. mai says:

    Hôm nay gió cỡ này thì mai lấy hoa đâu mà ngắm nữa bác HM ?
    Đào VN đẹp hơn nhiều mà dân mình không “móc túi” du khách được. Uổng thiệt !
    http://maithanhhaivietnam.wordpress.com/2012/03/07/hoa-dao-ng%E1%BA%ADp-tran-d%E1%BB%8Dc-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-tay-b%E1%BA%AFc/

  26. thinhraptor says:

    Xin bác TC cho xin một ít hình hoa anh đào này ! Nếu bác gửi qua email được thì tốt quá !!!

  27. Xôi Thịt says:

    Xem ảnh Jefferson Memorial thấy giật mình. Cứ nhìn cảnh máy bay bay gần tòa nhà lại thấy lo lo là :)

  28. Duc says:

    Bác HM tặng em hòa à? Cảm ơn bác. :)

    • Hiệu Minh says:

      Tặng em Duc ảnh cuối cùng đấy :)

    • Hiệu Minh says:

      Đọc kỹ lại còm của em Duc “Bác HM tặng em hòa à”… Em HÒA là em nào. Chưa có nick Hòa nào trong blog. Bắt lại lỗi chính tả :)

      • Duc says:

        Đây ko phải là lỗi chính tả. Cái này là do hồi hộp khi bóc tem người khác. Bác bỏ hộ em dấu huyền đi là chiến tranh lạnh chuyển thành chiến tranh nóng ngay. ;)

      • Đinh Việt Bình says:

        …Giữa Hà Nội ẩm thấp, không khí đặc quánh, người và xe, khói và bụi…ngột ngạt, tức thở…Hiệu Minh, với chùm ảnh hoa Anh đào 100 năm mối tình Nhât-Mỹ bên hồ Tidal, mang về cho người Hà Nội nỗi khát khao…một cái gì man mác…khó diễn đạt. Cám ơn HM rất nhiều.

      • Hiệu Minh says:

        @ Đinh Viết Bình. Bác than mà tôi thấy thương cho bản thân hồi ở HN, chẳng có chỗ đi chơi.

        Hở ra là xây nhà cao tầng. Ngột ngạt là phải thôi. Hu hu…

      • Xôi Thịt says:

        Lão TC nhớ nhầm, có bác NH “cây búa” bị hết “cua đồng” đến lão Tịt vào đá đểu nên bỏ đi mất rồi :)

      • Duc says:

        Cảm ơn đồng minh ma xó. :D

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3,305 other followers

%d bloggers like this: