Mùa thu Hà Nội trong nỗi nhớ

Thu Hồ Gươm. Ảnh: Hoàng Hà

Bài viết của Hoài Hương

Trời xanh cao vời vợi màu hồ thủy, nắng như tơ, từng sợi một thả xuống óng ánh. Hà Nội dịu dàng, hồi hộp đón mùa cốm mới thơm mùi sữa lúa, hương sen thoang thoảng sót lại,   những quả hồng đỏ mọng mời gọi như môi thiếu nữ, đây đó thấp thoáng bóng áo nâu quẩy đôi gánh chung chiêng, bên trong lấp ló những quả thị vàng mượt, những quả ổi chín hồng tỏa mùi thơm thôn dã, bình dị, xưa xưa cổ tích…Trên những hàng cây lóang thoáng vài chiếc lá vàng…Mùa thu Hà Nội rón rén, ngập ngừng, ngấp nghé đổi chỗ mùa hạ nồng nàn cháy bỏng.

Tôi ở phương Nam, một năm chỉ có hai mùa mưa nắng. Nắng đổ xuống như chảo lửa cứ hừng hực đốt cháy cả lòng người. Mưa thì như nghiêng trời lệch đất, nước cuồn cuộn trôi, trôi tuột mọi thứ, con người cũng muốn tan theo nước mà trôi đi. Người phương Nam như tôi đã được tặng một món quà tuyệt đẹp của phương Bắc, của Hà Nội, mà không phải lúc nào cũng có thể có. Vâng! Quà tặng-Mùa Thu Hà Nội, mùa đẹp nhất trong năm, thơ mộng nhất trong năm, mùa phương Nam không bao giờ có được. Khẽ khàng, mỏng manh trong hơi sương sớm, se se trong cơn gió nhẹ đem hương mùa bãng lãng qua các con phố…Mùa thu Hà Nội như một thứ men ngọt ngào, nhấp từng giọt, từng giọt để say hồi nào không biết, và cứ muốn say mãi.

Đường Phan Đình Phùng. Ảnh: Hoàng Hà

Cốm Làng Vòng. Hương vị thu Hà Nội, nét lạ đầy ấn tượng. Những hạt cốm xanh ngọc mang hương trời khí đất, cả hồn quê và huyền thoại làng, được bọc bằng chiếc lá sen phảng phất hương thơm thóat tục, bên ngoài buộc thêm một vài sợi rơm không quá chặt, không quá lỏng, như gói những nét tinh tế lên hàng nghệ thuật một món quà dân dã của người Tràng An- người Hà Nội.

Ngay cả đến cách ăn, cũng là một nghệ thuật thưởng thức nghệ thuật ẩm thực tuyện vời. Không phải xúc từng muổng(thìa) lớn như ở phương Nam khi ăn cốm dẹp trộn dừa, cứ cho hết muổng này tới muổng khác, ào ào một lúc là hết. Cốm Vòng, đựng trong lá sen, chụm mấy ngón tay nhúm vài hạt cốm, bỏ vào miệng, nhẩn nha để vị cốm dẻo, ngọt, thơm tan ra từ đầu lưỡi thấm vào…cảm hết hương vị trời, đất, đồng quê, nắng gió trong hạt cốm.

Ở phương Nam, mùa hạ là mùa hội tụ các loài cây trái. Ở Hà Nội, hình như mùa Thu mới là lúc trái quả phô diễn hết sắc vị được tích tụ, chắt lọc bằng nắng gió, tinh túy đất trời suốt cả mùa Hạ.

Hồng đỏ mọng môi ngọt lịm, na xanh biếc mắt ngọt thanh tao, bưởi vàng mơ ngọt mát the the đầu lưỡi, nhãn nâu đất ngọt đậm đà…, đặc biệt một loại quả chỉ có ở Hà Nội-Quả Sấu, vàng ươm, chua ngọt, một loại quả không phải để bày biện cho đẹp cho sang, nhưng len lỏi khắp nơi, từ nhà hàng đặc sản đến bữa ăn nghèo đạm bạc bình dân, từ quí cô, quí bà sang trọng đài các đến em bé bán báo dạo trên phố. Những quả sấu chín vàng đựng đầy trong rổ hay chất một đống nhỏ trên mảnh nilon ở hè phố, ở góc chợ…, nhìn ngồ ngộ, quê mùa, xấu xí, nhưng sao hấp dẫn đến kỳ lạ.

Tôi đã đứng thật lâu quan sát, thấy thứ quả bình thường mà có sức mê hoặc đến hết thảy mọi người không phân biệt sang hèn. Thảo nào, mà trong văn trong thơ viết về Hà Nội, nhiều người nhắc đến quả sấu như một nỗi nhớ, một mối tình vấn vương, một kỷ niệm ấu thơ rất riêng của Hà Nội, không lẫn vào đâu được.

Một trưa nắng nhẹ, lang hang phố cổ vắng tiếng xe, trong bóng cây sẫm màu lốm đốm nắng, bóng dáng áo nâu, tóc bạc quẩy một gánh quả có mùi thơm là lạ, thong dong ngược lại, đi qua tôi, như bất chợt vấp phải một cái gì đó mơ hồ, tôi quay lại níu lấy bà…Ôi quả thị, quả thị của nàng Tấm trong cổ tích. Tròn đầy, xinh xắn, vàng mướt màu nắng, và mùi thơm là tổng hòa mùi lúa chín, mùi rơm mới,mùi bếp lửa, mùi làng quê…Bà cười hiền hậu(không biết có phải là bà lão bán quán nước đã rước quả thị nàng Tấm về nhà trong cổ tích), tặng tôi một quả thị thật đẹp cùng câu chúc rất cổ tích: Cô sẽ gặp được người tri âm tri kỷ. 

Và đêm ấy, trong giấc mơ của tôi, bước ra từ quả thị là một chàng trai, như hòang tử trong truyện thần thọai, đến với tôi…Tỉnh dậy, nhìn ra ngòai cửa sổ, sương lễnh loãng trong ánh trăng non mờ ảo, và mùi thơm quả quả thị sực nức căn phòng.

Dáng thu. Ảnh: internet

Mùa Thu Hà Nội, không chỉ là cái nắng vàng tơ mơn man, ấm áp, là bầu trời thăm thẳm trong vắt không gợn mây giữa trưa, là hương quả đầy mời gọi, mà còn là nét quyến rũ đến ngọt say người phương Nam từ những đêm trăng và hoa sữa. Đêm và hoa mùa Thu Hà Nội đẹp lạ lắm. Đêm tĩnh lặng, nhẹ lâng lâng, trong veo. Những ồn ào, vất vả của ngày hình như ngủ theo mặt trời, chỉ nghe có tiếng ri rỉ của dế, tiếng sột soạt của chiếc lá rơi, xa xôi đâu đó tiếng cá quẫy nước giỡn trăng trong hồ…

Ánh trăng gần rằm phủ xuống vầng sáng mát lạnh như ướp đá, bóng hàng cây hoa sữa sẫm màu, để nổi bật những chấm trắng lấm tấm của từng chùm hoa, như một vệt ngân hà lạc xuống. Đêm đẹp như mộng. Đêm sóng sánh, hoa sữa ngọt say tung thả mùi hương theo gió lan tỏa cả mặt hồ lóang ánh bạc của trăng. Trăng, hoa lẫn vào sương giăng mỏng mờ, lãng đãng, chồng nhòe cảnh vật ẩn hiện, bí ẩn.

Bầu trời lấp lánh các vì sao như bức tranh cẩn vụn kim cương của nghệ sĩ thần tiên dành riêng ban tặng cho những ai thức cùng đêm. Tôi đã đi như thế, cảm nhận vẻ đẹp liêu trai của đêm thu Hà Nội mãi đến khi sương tụ lại từng giọt đọng trên lá cỏ, như giọt nươc mắt đêm, và xa xa dội lại nhịp thở của một này mới sắp bắt đầu.

Rong ruổi đường đời. Ảnh: Hoàng Hà

Để trọn vẹn sắc Thu Hà Nội, ôm trọn mùa Thu Hà Nội làm quà cho các bạn ở phương Nam, tôi đã làm một cuộc thăm viếng những “địa chỉ đỏ” danh tiếng ở Hà Nội gắn liền với mùa thu: Bắc Bộ Phủ, Quảng trường Ba Đình, Nhà Viễn Đông Bác Cổ…Nhìn màu đỏ của sắc cờ, hoa những nơi này, nghe vang vọng lời ca oai hùng “Đoàn quân Việt Nam đi…”, như sống ngược thời gian một mùa Thu xưa, âm vang lời Tuyên Ngôn Độc Lập khai sinh tên nước Việt Nam, và một mùa Thu của những đoàn quân” Trùng trùng say trong câu hát…” tiến về giải phóng Thủ Đô…

Ngày trở về phương Nam, tôi xao xuyến chia tay Thu Hà Nội, quyến luyến như mối tình đầu. Mùa Thu-món quà tặng của Hà Nội cho người phương Nam như tôi, giống vị ngon, vị ngọt, hương say của môi hôn tình đầu, để rồi nhớ…thầm hẹn.

Hoài Hương

Xem YouTube – Hồng Nhung và Nhớ mùa Thu Hà nội

About these ads

41 Responses to Mùa thu Hà Nội trong nỗi nhớ

  1. HÀ NỘI MÙA NHỮNG CƠN MƯA.

    Em ơi!
    Hà Nội mùa này đã thay màu chưa em nhĩ?
    Sao lại có những cơn mưa đến rồi đi.
    Chiều hồ tây mặt nước cũng lặng im.
    Có ai đó đang ngống đợi thu về.

    Em ơi!
    Hà Nội ngày ấy em còn nhớ nữa không?
    Cơn mưa chiều lặng rơi trên phố vắng.
    Trên con đường người lưa thưa qua lại.
    Còn ai đó đang đợi đưa em về.

    Chiếc lá bàn khẽ rơi nhẹ trong gió.
    Em đi rồi chỉ còn lại những cơn mưa.
    Mùa thu về mang bao nỗi cô đơn.
    Biết tìm đâu giữa muôn vạn ngày sầu.

    Em ơi!
    Hà nội mùa này đã thay màu rồi em nhĩ!
    Mùi hoa sữa thơm ngát cả phố phường.
    Con đường kia rì rào cơn mưa đổ.
    Ai đó chờ em ở cuối con đường.
    (Tặng nhưng ai đang yêu cô gái hà nội).

  2. nguoi xa Hà nội says:

    Xin cảm ơn tác giả..
    mùa thu Hà nội những năm 80..đêm yên tĩnh…ngồi ở Bờ hồ..nge tiếng gió xào xạc..hai thằng bạn thân ngồi cạnh nhau nhìn xa xăm ngơ ngẩn..thật khó để đứng dậy đi về..hình bóng của một bạn gái nào đấy.rất bình thường nhưng trở nên huyền ảo..

  3. Bao Tran says:

    oi! nho Ha Noi wa! du dang o mien Nam…uoc ji sang mai khi thuc ray da dc don binh minh o ha noi nhi? uoc ji…

  4. Tien says:

    Xim mời Hoài Hương và bà con đọc thêm bài “Sài Gòn, Hà Nội” của tác giả Khương Hà, đăng trên Blog Quêchoa ngày 18/9/2011.
    Link: http://quechoa.info/2011/09/18/sai-gon-ha-nội/

  5. V.Anh says:

    Tặng các bác đang ở xa Hà Nội

    Chia tay người Hà Nội

    Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
    Cái rét đầu đông giật mình bật khóc
    Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học
    Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn
    Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn
    Để con nước thả trôi câu lục bát
    Quán cóc vẹo xiêu dăm ba tiếng nhạc
    Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều
    Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu
    Nhớ góc phố nhớ hàng me kỷ niệm
    Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím
    Ngõ hoa giờ hút dấu gót hài xưa
    Hà Nội mùa này nhớ những cơn mưa…
    Bùi Thanh Tuấn

  6. hoang says:

    Nói về thu Hà Nội tôi thấy không bản nhạc nào thể hiện sâu sắc hơn bản “Thu vàng” của Cung Tiến Bác HM à; Bản nhạc “Nhớ mùa thu Hà Nội” chỉ đạt phần lời mà thôi.

  7. hgiang says:

    Tôi co chup duoc 1 hinh rât giông hinh “Thu hô guom” này, hô guom co phân con dep hon nhung không post lên vi ngai co mat minh trong do

  8. hgiang says:

    Tôi duoc biêt HNôi vào dâu thâp niên 80, luc do tôi là sinh viên ra làm luân an tai co so DH duoc, gân Opera Hà nôi. Sviên miên Nam thoi do di dâu cung duoc uu ai, thuong mên (co le do nguoi HNoi thuong xot dân miên Nam bi dê quôc My boc lôt, khô so !!!). Tôi rât kinh phuc cac giao su o Hà nôi, phong thi nghiêm cua cac thây rât ngheo nhung dê lai trong tôi nhiêu ân tuong dep. Sau này hoc và làm viêc nhiêu trong cac phong thi nghiêm nôi tiêng cua Phap nhung tôi không thê nào quên chuôi ngày ngan ngui o do.
    Thang rôi co dip tro lai Hà nôi sau 30 nam xa cach, tôi thây Hà nôi thay dôi qua nhiêu. HNoi vân dep, vân giu net tho mông voi hô Guom, hô Tây … và nhât là cac dinh, cac chuà qua tuyêt voi, duong sa cung kha sach se, cây côi cung con nhiêu. (co le vi qua sach bao, blog … tôi chuân bi tinh thân dê gap môt Hà nôi xuông câp, tê hai hon thê này).
    Tôi di doc theo duong Thanh niên, long bui ngui nho nhung ky niêm cua 30 nam vê truoc, nhung cuôc hen ho, nhung xuc dông dâu doi, nhung buôi di choi, an banh tôm, an kem hô tây, nhung khuôn mat duong nhu da quên … và chot thây minh cô don, già nua, bông dung thây thèm duoc gap ai do dê tâm tinh. Nhung mà “trên duong doi tâp nâp, ta da vô tinh di luot qua nhau ……….. dê mât môt tâm hôn ta muôn gap tu lâu “

    • Sally Truong. says:

      Doc những dòng tâm sự của bạn, mình chợt thấy chạnh lòng bởi nỗi nhớ về mùa thu Hà Nội. Giưa vùng đât chỉ có hai mùa mưa nắng như Vũng Tàu này, người ta không thể hiểu được cảm xúc lúc giao mùa miền Bắc như thế nào. Nhớ quá Hà Nọi ơi: ” Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa….”

  9. Thành says:

    “Ngày trở về phương Nam, tôi xao xuyến chia tay Thu Hà Nội, quyến luyến như mối tình đầu. Mùa Thu”
    —–
    Người Nam mà ra Bắc mùa đông thì khi chia tay sẽ nói rằng ” Mối tình thời cắp sách” nữa đó!

  10. jan says:

    Đọc bài này của chị HH nhớ Hà Nội quá .Em ko phải là người HN ,nhưng
    cũng thấy nhớ và tự hào về HN Thủ Đô của cả Nước .
    Nhớ ngày nào mới ra HN ,mình cứ ngây ngây thế nào ấy .Câu thơ
    của cụ Nguyễn Bính chợt hiện về ((thầy u mình với chúnh mình
    chân quê …)).Rồi xa HN ,để rồi lại trở về bên Bờ Hồ hôm nào
    mà các bạn trẻ trêu ((để em dắt anh qua đường nhé …))hì hì .
    Nhát thế hả trời !?Vậy mà trôi nhanh quá …

  11. Anh Kiệt says:

    Bác V ơi, Hà Nội đã nhiều đổi thay, cảnh khác, mà người cũng khác. Không còn ngõ vắng xôn xao những trưa hè, và có thể cũng vắng đi những tiếng yêu thương…nhưng Hà Nội có một thứ không thể ai tác động làm mất đi, đó là: Sương Thu
    Hà Nội đang thu. Bức tranh Hà Nội như cảm nhận của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: …Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ…phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu…Song để quyện nên cảnh thu Hà Nội cần có sương thu. Một sớm mai thức dậy, mở cửa, bạn không còn gặp ánh nắng chói lòa của mặt trời mùa hè nữa, thay vào đó là không gian tĩnh lặng, màn sương mờ nhẹ – Hà Nội sang thu. Cả không gian đất trời Hà Nội đang được choàng chiếc khăn voan sương mỏng. Sương thu đậu nhẹ khắp nơi nơi, sương thu không làm cản tầm nhìn của bạn, cũng chẳng làm hàng mi dài của bạn bị nặng nặng như sương mù mùa đông. Sương thu chỉ đủ làm cho bạn cảm nhận được sự tồn tại linh thiêng của mùa thu, mùa hoa sữa về… Làm bạn như muốn đi lại nhẹ nhàng hơn, thở cũng nhẹ nhàng hơn, mơ hồ sợ cảnh thu tan biến.
    Không có sớm vương sương mặt hồ, sương chiều khói lam tỏa, Hà Nội không còn thu nữa. Mùi hoa sữa lan cùng sương thu chỉ có thể nồng nàn ở Hà Nội bởi đã quyện cùng làn sương nhẹ đó thôi.
    Một chiều thanh thản, trên đường Cổ Ngư hay góc phố Nguyễn Du, ngắm sương đậu trên mặt hồ, bạn sẽ thấy thu Hà Nội đang ngấm say vào bạn bởi hương thu, sương thu.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Đúng vậy AK ạ, thế cho nên tôi chỉ lùi ra ngoại thành chứ không thể đi quá xa chốn này được.
      Hôm nào tôi sẽ đón AK ra thăm chốn “nhà quê” của tôi nhé.
      Nó cũng có “một thôn quê rất Hà Nội”. Đặc biệt rất nhiều hoa.

  12. Hạnh Nguyên says:

    nhớ mùa thu HN làm sao , nhất là những ngày Thu chuyển sang Đông . Bài viết về mùa thu HN rất hay, cảm ơn tác giả !

  13. NKD says:

    Cảm ơn chị Hoài Hương.Em cũng nhớ muà thu HN nhiều lắm.Chị nhắc tới hoa sữa càng làm nỗi nhớ da diết hơn.Nhà em trước đây ở gần hàng cây hoa sưã,mùi hương dịu ngọt suốt muà hoa luôn tràn ngập căn phòng,rồi những buổi hẹn hò đầu tiên thời thiếu nữ cũng dưới cây hoa sưã…sao sáng nay nhớ quá Hà Nội ơi.

  14. KTS Trần Thanh Vân says:

    Hoài Hương ơi.
    Nhớ Hà Nội thì cố ra đây một vài ngày để ngắm nghía xem Hà Nội còn chút nào dáng Mùa Thu xưa nữa không?
    Làng Vòng, một ngôi làng khiêm tốn ở cách Cầu Giấy chừng 3Km thì nay đã bị xóa sạch, thay vào đó là “khu đô thị mới”, với nhiều “công trình đồ sộ mới”, để cho nhiều “đại gia mới” đến kinh doanh bất động sản.
    Bởi vậy cốm hôm nay được bày bán trên đường phố Hà Nội không phải Cốm Làng Vòng, nó dầy mình, nó cứng, nó không có mùi thơm của hương trời khí đất như HH miêu tả và không có mầu xanh ngọc nhè nhẹ, tai tái, khi vẽ cức tranh thuốc nước, phải pha chút mầu cỏ non và màu xanh quả ô – liu…
    Đường phố Hà Nội hôm nay chen lấn, xô đẩy, vắng tiếng rao của chị bán hàng rong vì có lệnh cấm hàng rong lâu rồi, thay vào đó là tiếng văng tục chửi bậy của những kẻ đắc thắng vì thành đạt và cả của những kẻ phẫn uất vì yếu thế.
    Tôi khuyên HH nên ra Hà Nội một chuyến, nhưng chính tôi, tôi cũng đã bỏ nội thành Hà Nội, ra sống ở ngoại ô rồi. Khi nào có việc, tôi chỉ vào phố một lúc, đi ngay, về ngay,
    Tôi cay đắng nhận ra nơi đây không phải chốn dung thân của mình. Nhưng mình vẫn phải yêu nó và vẫn phải sống chết vì nó.

    • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

      Vậy thì mời KTS Trần nghe “ngẫu hứng phố” của Trần Tiến vậy

      Ngẫu hứng phố

      Hà Nội cái gì cũng rẻ chỉ có đắt nhất bạn bè thôi
      Hà Nội cái gì cũng rẻ chỉ có đắt nhất tình người thôi
      Hà Nội cái gì cũng buồn, buồn thương đến thế mùa thu ơi
      Hà Nội cái gì cũng vui rủ nhau ra phố bia hơi vỉa hè
      Hà Nội mùa mưa bạn bè tuổi thơ lội dòng sông cũ nô đùa
      Hà Nội mùa đông quán đê thơm nồng, mùi ngô nướng cháy
      Hà Nội là em vụng dại thầm kín một thời thiếu nữ u hoài
      Hà Nội mẹ tôi vấn khăn nâu sầm một thời áo cũ
      Thương con mắt đỏ thờ chồng

      Hà Nội lúc nào cũng bụi, cả nhà ra ngắm Hồ Gươm xanh
      Hà Nội tiết trời giá lạnh chỉ chờ êm ái bàn tay anh
      Hà Nội có lần khóc thầm chạy lên thang gác bóng mẹ còn đâu
      Hà Nội có gì rất đau người ta yêu dấu đi ko trở lại
      Hà Nội Hồ Gươm bình diệu ngàn năm để lại bên phố nghiêng buồn
      Hà Nội nghìn thu lối xưa xa rồi đành lòng thương nhớ
      Hà Nội đầu ô một chiều đầy gió môt người ko nỡ quay vè
      Hà Nội lòng tôi giấc mơ xa rồi của người xa quê
      Ai ơi sống gửi thác về.

      Lần đầu nghe Hà Trần, ôi! nàng HN đâu mặt mũi rõ là xấu, xấu đến giật mình, mà cái giọng thì tình thế, yêu thế, mê chết đi được!!! :)

    • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

      Embed thử sao:
      Ngẫu Hứng Phố – Hà Trần

    • Hoai Huong says:

      Kính chị TTV! Cảm ơn chị đã đọc bài của em. Em cũng vừa có một chuyên ra Hà Nội mấy ngày, dự một Hội nghị liên quan đến viết lách của giới trẻ VN. Em cũng đã có một chuyến đi Làng Vòng, nhưng rồi đó là chuyến đi đầy cảm xúc của sự mất mát tinh thần, Làng Vòng không còn những cánh đồng lúa nếp, không còn tiếng giã nếp non làm cốm, không còn rơm nếp trải trên lối đi, không còn mùi thơm của cốm mới mà chỉ còn những khối beton lạnh lùng và mùi nước bốc lên của cái dòng gì (em không biết nó là nhánh sông, hồ hay ao, kênh, rạch…)
      Nhưng chị ơi, có lẽ em ở phương Nam nên khi ra Hà Nội, em vẫn nhìn Hà Nội bằng con mắt của người yêu Hà Nội bằng tâm linh. Em cũng còn nhớ hai người Hà Nội vào lập nghiệp phương Nam rất nổi tiếng là nhạc sĩ Phú Quang và nhà thơ Thái Thăng Long, họ cùng có 1 ý: Chỉ xa Hà Nội, họ mới có thể yêu Hà Nội, viết về Hà NỘi bằng cảm xúc mãnh liệt, và mới hay như thế.
      Hà Nội đúng là có nhiều cái không thể chấp nhận được nhưng vẫn có một Hà Nội đâu đó rất Hà Nội xưa, rất Thăng Long, cổ kính, bình yên, đạp lãng mạn đến si mê…
      Có lẽ em là người phương Nam nên em dành cho Hà Nội nhiều tình yêu, nên em nhìn Hà Nội luôn trong hình ảnh đạp như thơ..

  15. Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

    Đọc xong, nghe văng vẳng đâu đây tiếng rao hàng của nàng HN bán cốm rong TR: Ai cốm rang, cốm dẻo đêêêêêêêêê!!! hi hì :P

    • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

      đang nghe đĩa hát:
      …vội vã trở về, vội vã ra đi
      chẳng thể nào qua hết từng con phố
      nhưng còn đó Mùa Thu, Mùa Thu đầy gió
      và rêu xanh, bên những gốc cây già…

      Phải chi bi chừ có một cành hoa sữa với những bông hoa vừa chớm nở để thỉnh thoảng vừa lướt mạng HM vừa đưa lên mũi hít hà, để thử cái cảm giác ngon, ngọt, hương say của nụ hôn tình đầu của HH ra sao!!!! :P

      • Quý Vũ says:

        Vẫn hiểu lòng mình là hương cốm
        Biết lấy tay ai làm lá sen…….
        ___________________________________

        Nhà em xin nguyện làm………cốm, đang tìm (nhiều) chân dài làm……..lá sen, huhu….

      • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

        @QV: đang tìm (nhiều) chân dài làm…….lá sen.

        Tham thế! không biết bác kham có nổi không mà đòi “nhiều” chân dài… đời chỉ cần một chân dài để thong dong chiều Hồ Gươm, ngắm lộc vừng rũ hồ gươm, mà mơ như vuốt tóc nàng thì đời cũng mãn nguyện rồi nhé!

        Chiều dần buông, trên tháp rùa
        Mặt hồ xanh, xanh lững lờ
        Một làn nước biếc như mắt ai đợi chờ
        Hàng cây tha thiết như dáng em chiều nào bên hồ

        Để một đời tôi… thương nhớ ai
        Người con gái… của hào hoa Thăng Long

        Tôi đi giữa phố đông
        Khi chiều vừa buông xuống
        Một làn gió từ Hồ Gươm thổi tới
        Tôi nghe vơi đi bao nỗi nhọc nhằn

        Ai cầm tay ai, dạo bước thong dong
        Bỏ lại đằng sau một ngày lo lắng
        Lặng nhìn Hồ Gươm vừa phai sắc nắng
        Giữa dòng đời yêu thương…

        (Có một chiều như thế Hồ Gươm-nhạc sĩ Tân Huyền)

        Nghĩ đến cảnh dạo gót Hồ Gươm với hai lão bà bà hai bên, lãng mạng thật nhưng cũng thấy….ớn ớn… hì hì :) ;) :P

      • Daqui says:

        Hai lão bà bà đang dạo gót Hồ Gươm và hít hà mùi Hoa Sữa thơm nồng , hoang hoải của đường Nguyễn Du đây . Đằng Ấy cứ việc ngồi … đấy mà ớn ớn nhá nhá !

      • Quý Vũ says:

        Hai câu thơ trên là của Nguyên Sa, còn đây là của nhà em, bác ngồi ghế cho vững nhé:

        Đâu phải bởi cốm Làng Vòng dịu ngọt
        Mà…..răng già xơi mãi chẳng xong (nghe bác đã 90)

        hoặc:

        Mà chân dài nàm mãi, (í quên) Nghĩ Mãi Chẳng Ra, hehe…..

      • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

        @DQ: hu…hu…*hen quá đi thôi! cái đồ nhẫn tâm, đang tận hưởng ọp lai với TR lại còn cười trên nỗi thương đau của người khác… hì hì..

        Thôi đành ngồi đây mà mơ như đang dzung dzăng, dzung dzẻ với các đằng ấy vậy:

        HÀ NỘI ANH VÀ EM

        Hà Nội mùa này đỏng đảnh như em
        Trời chợt nắng chợt mưa lúc nào không biết nữa
        Anh ra phố mưa ào trước cửa
        Quay về phòng nghe nắng gắt bên song

        Hà Nội bây giờ vời vợi nhớ mong
        Em về nơi xa nắng có hồng đôi má
        Anh bỗng nghe lòng mình thật lạ
        Chẳng biết là có phải nhớ em không

        Trời rồi sẽ vào đông hoa sữa sẽ thôi nồng
        Vầng trăng kia đang tròn rồi sẽ khuyết
        Như anh và em gặp nhau rồi ly biệt
        Dẫu biết thế rồi lòng vẫn cứ bâng khuâng

        Anh bỗng ghét Hà Nội mùa thu liễu cứ rủ ven hồ
        Bỗng ghét mùa đông trời không màu nắng
        Bỗng ghét mùa xuân mưa thăm từng góc phố
        Bỗng ghét mùa hè than thở những tiếng ve

        Nhưng nếu từ Sapa em lặng lẽ quay về
        Gom kỷ niệm bằng nhịp chân trên phố
        Anh lại có thêm một đôi lần gặp gỡ
        Hẳn không chông chênh khoảng nhớ thế này

        Hà nội mùa này khó hiểu như em!
        (St-Chả biết ai là tác giả)

        hu..hu..
        Buồn vì chẳng thể được rong chơi
        Chẳng thể làm sao đến được người
        Gửi làm sao đuợc con tim nhỉ
        Cho ai vui sướng chốn xa khơi :) ;) :P

      • Kim Dung says:

        Hu…hu….Hen gì mà hen? Từ hôm qua đến nay, cứ nghĩ cái ôm chặt và tiêng…hừ…hừ…trên vai, là tớ lại sợ…chết khiếp đi được. Vì tớ biết DQ nhầm:))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

      • Daqui says:

        To Đằng Ấy : Nàng TR cứ thích đùa làm sao , Vì những từ …hừ…hừ …ấy chính là từ nàng TR phát ra khi tớ thẽ thọt chào … chị Cả , he he ! Mà Đằng Ấy có muốn được nhìn tận mắt cảnh ấy thì liên hệ với TR tớ sẽ chuyển cho nhá !?

      • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

        Cứ nghe hai lão bà bà…hừ hừ..thì dũng cảm như anh Trỗi cũng không kịp trăn trối: Trước phút hy sinh anh gọi tía má đến ba lần :)

        Hai đằng ấy diễn tả “nụ hôn ọp-lai” nghe sao mà ấn tượng kinh! cứ..hừ hừ…hừ hừ nghe phát hoảng, ít nhất cũng có chút gì mềm mại, ví dụ như là: nàng ngã đầu lên vai tôi, dịu dàng như một nàng mèo con, đặt nhẹ vào má một nụ hôn..vưn vưn và vưn vưn..

        Nàng TR viết PN&HĐ thì hay như tiểu thuyết diễm tình, viết văn diễm tình thì tượng thanh, tượng hình như Phát Ngôn & Hành Động… hì hì…

        HÀ NỘI THÁNG CHÍN

        Trời cuối thu rồi đó em
        Mong manh buồn như tháng chín
        Gió thổi nốt những lá vàng
        Của một mùa thu còn sót

        Nắng ươm trong lòng giá rét
        Để rồi chợt nhớ chợt quên
        Gác trọ buồn hiu anh viết
        Cho người xưa và cho em

        Mong manh buồn như tháng chín
        Lãng đãng mưa chiều cuối thu
        Em xa nảy mầm giọt nhớ
        Anh ươm từ độ hè qua

        Thời gian theo anh về nhà
        Dùng dằng mãi chưa qua cửa
        Tháng chín cái điều chưa ngỏ
        Bây giờ gửi lại hư không…

        (st)

        Xa cách làm hằn lên nỗi nhớ
        Nên *hen được thể sinh sôi

        Vẫn còn *hen bạo, nhưng đành thế! chúc hai nàng HN ọp-lai vui vẻ trong chiều thu HN nhé! :) ;) :P

      • Kim Dung says:

        Buồn vì chẳng thể được rong chơi
        Chẳng thể làm sao đến được người
        Gửi làm sao đuợc con tim nhỉ
        Cho ai vui sướng chốn xa khơi
        —————————————

        Ai nghĩ dùm tôi nghĩ dùm tôi
        Làm sao đến được chốn xa xôi
        Nơi ấy lộc vừng xanh biếc mấy
        Và thu Hà Nội quyến rũ người

        Ko đến thì gửi con tim tới
        Ướp cùng đá lạnh với bia hơi
        Thêm chút tình xa trộn thương mến
        Để món Ba Ta thơm dậy mùi

        Nào, cùng nâng cốc chạm ngọt môi
        Và nhắc nhớ nhau, người đến sau
        Ko quên Đằng Ấy nơi bến đợi
        Một chút vui vui, một chút sầu

      • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

        Tớ gởi con tim với bia hơi
        Để hai nàng ọp-lai nhậu chơi
        Trên tim tớ đề thêm hàng chữ:
        Thương lắm, nhớ hoài, *hen quá nơi!!!
        hì hì… :) ;) :P

        Bonus thêm một bài thơ về HN:
        MÙA HOA SỮA

        Trang sổ cũ, nỗi buồn cũng cũ
        Cả nhớ thương cũng đã cũ càng
        Mở cửa đón hương hoa sữa
        Hình như nỗi buồn sắp sửa sang trang

        Anh xuống phố một chiều trở gió
        Hà Nội thu sao lạnh đến bẽ bàng
        Phong phanh áo ai ngược về quá khứ
        Bụi thời gian nên khoé mắt cay?

        Ừ nỗi nhớ đóng đinh thành kỷ niệm
        Câu thơ xưa như lời hứa lỡ làng
        Mùa đôi lứa xứng đôi…anh khép cửa
        Để mùa thu hoa sữa bớt mênh mang…

        (st)
        hu..hu….
        ước gì ta rong ruổi với người
        Nghe hương hoa sữa nhẹ nhàng rơi

        chúc vui ;)

      • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

        @Quý Vũ:
        Bác có đọc HH viết ở trên không, thưởng thức cốm làng Vòng không phải dùng muỗng (thìa), mà dùng mấy ngón tay, nhón một vài hạt, bỏ vào miệng, dùng nếu (không phải dùng răng) mớm mớm để tận hưởng hương vị cốm tan chảy ra trong mồm…
        Cho nên, răng già 90 tuổi trọ trẻ nhai mãi vẫn chưa xong chính là một lợi điểm đấy nhé.

        À! còn về “Mà chân dài nàm mãi, (í quên) nghĩ mãi chẳng ra” thì tui chỉ sợ điều ngược lại: Mà chân dài mới nghĩ…đã ra…
        hì hì :P

      • Hoai Huong says:

        Cảm giác ngon, ngọt, hương say của nụ hôn tình đầu của HH , chỉ có người tình của HH biết được thôi.
        HH không hiểu sao nhìn cái gì ở Hà Nội cũng cảm thấy một điều gì đó rất lãng mạn. Một mùi hoàng lan, một chiếc lá rơi, một chén trà nóng … ngay cả tới sự bề bộn, nhơm nhớp nước bẩn của một cái chợ cóc cũng làm HH đứng nhìn quan sát trong thích thú..
        Về hoa sữa, Hà Nội có một bài hát về hoa sữa rất hay của Hồng Đăng: Em vẫn từng đợi anh, như hoa từng đợi nắng, như gió tìm rặng phi lao, như trời cao mong mây trắng…. Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm. Có lẽ nào anh lại quên em?

      • Daqui says:

        Cảm ơn Hoài Hương , mình cũng thích bài Hoa Sữa của HĐ lắm . Và mình cũng nhớ mùi Hoa Sữa đến phải mua 1 chậu Dạ Hương mà chờ mong hoa nở để hít hà cái mùi hăng hăng gợi nhớ nao lòng của hoa Sữa đấy !
        …. Có lẽ nào Ai lại quên Riu ?
        Có lẽ nào anh lại quên em !
        He he !

    • Anh Kiệt says:

      Gửi 2 bác HH và DQ: Hoa sữa, mang nặng tình cảm đến với nhiều người, mặc dù trên góc độ khoa học, là loài hoa dễ gây dị ứng. Ở nơi có không gian, và hôm trời se lạnh thì hương nồng của hoa sữa làm say đắm lòng người. Cây sữa non, hoa ngát hơn cây sữa già. Ở phố Nguyễn Du hoa sữa thật tuyệt vời vì có không gian, nhưng ở phố Thể Giao ( phố nhỏ nối giữa phố Tuệ Tĩnh và Tô Hiến Thành) mùa hoa sữa nhiều nhà phải cho trẻ em đi sơ tán, vì hương quá nồng, không chịu được, gây dị ứng cho trẻ nhỏ và người già hen suyễn.
      Khi tác giả HĐ viết bài hát về hoa sữa, thì thực sự ông chưa biết hoa sữa. Trước khi bài hát này làm nổi tiếng thêm cho hoa sữa, có bài thơ của Hải Như, cũng rất hay, em ghi lại theo trí nhớ, có thể không thật chính xác
      HOA SỮA
      Hà Nội mùa này mùa hoa sữa,
      Anh đợi em nơi góc đường Nguyễn Du,

      Hoa sữa thơm mùi hương chờ đợi,
      Trăng mùa đông gọi trăng mùa thu,

      Hai đứa đi trong mùi thơm hoa sữa,
      Hồ Thiền Quang mờ trăng và sương,

      Hoa sữa ngát căng đôi ngực trẻ,
      Tình yêu nào không xây bằng hương,

      Em đừng hỏi vì sao hoa sữa ngát,
      Tuần trăng tròn sao má em hồng,

      Anh đi suốt dọc dài đất nước,
      Vẫn mang theo hương Sữa bên mình,

      Hà Nội ngủ riêng hoa sữa thức,
      Hưởng tình yêu hương hoa sữa ơi.

  16. Hà Linh says:

    Nhờ mùa thu Hà Nội quá!
    Cảm ơn chị Hoài Hương vẽ lại bức tranh thu HN đầy cảm xúc!
    Chúc chị và cả nhà vui cuối tuần!

  17. Hồ Tại Thiên says:

    giựt …Tem nhé

    • Nghĩ Mãi Chẳng Ra says:

      Thể theo tinh thần entry trước của nữ sĩ KD, không thể…vô cảm trước hành động cướp giật, cho dù là…..”giựt” tem! Đứng lại! Có bỏ con tem xuống mau không thì bảo!…he he lượm con tem HH cất túi ngon ơ!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3,891 other followers

%d bloggers like this: