Hịch…trí sỹ

Hịch tướng sỹ. Ảnh: Le Van

Cảm ơn anh Nguyễn Đăng Tấn đã gửi bài Hịch…Khoa học và Công nghệ. Tác giả blog cũng gửi lời cảm ơn tới tác giả Trần Công Nghệ.

Hịch…Khoa học và Công nghệ.

Tác giả: Trần Công Nghệ.

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:

Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.

Thật khác nào:

Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ …
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch

Viện Khoa học CN VN. Ảnh minh họa.

Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:

Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép
Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:

Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu

Say sưa. Ảnh minh họa.

Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.
Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.

Cho nên

“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ

Nay nước ta:

Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:

Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi,

Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn chưa thoát nghèo
Tài giỏi thông minh, sao vẫn còn lạc hậu
Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Gs. Ngô Bảo Châu nhận giải Field. Ảnh: TTOL

Kiếm giải thưởng field cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lexus, xuống Rolls-Royce
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Villa, ra Resort.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:

Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Cho nên mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

Hịch của Khoa học Đại vương Trần Công Nghệ

About these ads

22 Responses to Hịch…trí sỹ

  1. 7xGens says:

    Đọc bài hịch này lại nhớ đến câu chuyện tếu nghe được của mấy bác ‘rỗi việc’ kể lại hầu các Bác xả Xì-chóet cuối tuần.

    (Tự update cho nó có tính thời sự)

    Chuyện kể: Trong một lần sau khóa họp hội đồng LHQ, nguyên thủ nước chủ nhà (Mẽo) có mở buổi tiệc nhỏ mời nguyên thủ một số nước.

    Một bàn có 4 ông Mỹ, Nga, TQ và VN. Sau các câu hỏi và bắt tay xã giao, vào tiệc và trò chuyện ‘chém gió’ nhau để thăm dò và thể hiện chút ‘quyền lực mềm’ và ‘cứng’ của Quốc gia mình.

    Nguyên thủ Mẽo nói: Chúng tôi đã nghiên cứu và phát triển thành công tàu không gian thế hệ mới có thể tiến sát và chỉ cách mặt trời 20.000Km.

    Nguyên thủ Tàu, ngồi nghe một lúc thấy ‘nóng gáy’ gáy luôn để tỏ rõ mình là một thế lực mới đang ‘lên’, nói: Lưỡi bò (tự vẽ và hư cấu) của chúng tôi liếm gần đến bờ biển Mã-lai, chỉ còn cách ngót 2000Km.

    Nguyên thủ Nga thì đứng dậy thủng thẳng đáp: Tàu ngầm latest version của chúng tôi có thể tiến sát đáy Đại dương, và chỉ cách đáy 20m.

    Nguyên thủ VN thì điềm tĩnh không biểu lộ gì trên sắc mặt, nói: Ngày xưa phụ nữ VN chúng tôi anh hùng, ngày nay không những anh hùng mà còn có thể…đẻ được bằng ‘rốn’. Mấy ông kia ngồi nghe mắt tròn mắt dẹt tỏ ra thấy vô lý, định phản biện.

    Thì Nguyên thủ VN, chậm dãi nói tiếp: …chỉ cách rốn đúng 20 fân (cm)!

  2. Quý Vũ says:

    Nội dung bài hịch có những dòng thật xót.

    Chẳng biết tôi có nói quá không, tôi vừa đọc tin này, tôi nghĩ, giặc ngoại xâm còn không đáng sợ bằng:

    http://vn.news.yahoo.com/m%E1%BB%99t-v%E1%BB%A5-h%C3%B4i-c%E1%BB%A7a-qu%C3%A1-v%C3%B4-c%E1%BA%A3m.html

  3. vd says:

    Chả trách! Mao nói đúng!

  4. cua đồng says:

    Bác nào nhái được bài hịch của Trần Lâm chửi Tào Tháo mới Đã.Thấy kể Tào Tháo đọc xong toát mồ hôi khỏi ốm,Sau đó đại thắng ở Quan Độ.

    • Nguyễn Đình Hiển says:

      Bài hịch của Trần Lâm vừa dài, vừa vạch tội cá nhân Tào a Man là chính. Nhại làm gì bác ơi!
      Kiếm bài nào ” cộng đồng” chú đi, tôi nhại cho bác nghe

  5. montaukmosquito says:

    Ta phát hiện ra những điều trong chủ nghĩa Mác mà ngay cả Mác cũng không biết là chúng có ở trỏng

    Ta có chủ nghĩa Mác-Lê khoa học bách chiến bách thắng, có tổ sư ngành sinh học Sô Viết là Trofim Lysenko, có những người đi tiên phong như Alfred Baumler, Alfred Rosenberg, Josef Mengele … Với truyền thống như vậy, ta sẽ lập ra một nền khoa học riêng cho mình, một nền khoa học Xã Hội Chủ Nghĩa luôn mang đậm tính giai cấp . Dư sức tự hào!

    Ta phát triển được một đội ngũ an ninh mạng ngay cả tướng Vũ Hải Triều cũng tự hào và làm tổng Cua ngoan hẳn . Chưa hết, đội ngũ an ninh mạng lại có quan hệ rất mật thiết với nhóm an ninh Qin Shi Huang tức Tần Thủy Hoàng .

    Ta sắp thành công trong việc chế tạo hoàn chỉnh một chiếc xe đạp

    Ta tin vào lý tưởng Xã Hội Chủ Nghĩa, lúc đó cả thế giới sẽ nhìn chúng ta một cách ganh tị . Nói theo Zinoviev, chúng ta không sống, mà đang tích cực tham gia vào những thí nghiệm xã hội mang tầm vóc lịch sử dù muốn hay không .

    Con nít chúng ta ngay từ lúc tập nói đã “Tiếng đầu lòng con gọi Stalin”. Ôi, tôi không thông minh được như họ!

    IQ của chúng ta cực cao nên quyết tâm làm Đường Sắt Cao Tốc

    …..

    Tổ quốc ta có bao giờ đáng tự hào như thế này chăng!

    Sá gì ba trò rởm đời của bọn tư bẩn rẫy chết . Hãy học tập đồng chí Lê Đức Thọ, coi khinh giải Nobel .

  6. duongthan says:

    Rất hay, tuyệt lắm!
    Sẽ suông hơn nếu sửa chút:
    Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.
    Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như RI,
    thì mần răng hiểu được chuyện NA NÔ NA NIẾC?

  7. hathienhau says:

    Hịch …Xì-tin sỹ

    Ta thường nghe:

    Trần Quốc Toản tay ko bóp cam ra bả, hận mình ko đủ tuổi giúp nước,

    Thiếu niên Võ Thị Sáu thân là nữ nhi lại khiến lính Pháp ngước nhìn kinh sợ,

    Anh hùng Kim Đồng, hi sinh ở tuổi 14 để bảo vệ cán bộ cách mạng

    Rõ ràng từ xưa đến nay, yêu nước đâu cần tuổi

    Anh hùng xuất thiếu niên, thời nào mà chẳng có?

    Ta và các ngươi vốn là tri thức trẻ

    những chuyện trên đều đã nghe qua.

    Ấy vậy mà ko biết lấy điều tốt làm gương

    cứ mãi đắm chìm trong những mộng ảo tầm thường.

    Huống chi, ta cùng các ngươi sinh phải thời Chat-Rum, kẻ thù lại kề sát bên.

    Văn hóa, chính trị, xã hội như rơm khô gần lửa, chẳng mấy chốc mà bốc hơi.

    Xem TV thấy toàn phim tàu khựa, tức ngang cuống họng

    Đọc tin tức thấy ngư dân bị khựa chơi bẩn, thương trào nước mắt

    Bước vào chợ là lạc giữa mê cung made in china, buồn cho nước nhà

    Thật khác nào: dâng thịt cho hổ, tự kề cổ vào đao

    Ta thường tới bữa quên ăn,

    nửa đêm viết note,

    ruột đau như cắt,

    nước mắt đầm đìa;

    chỉ hận Đặng Tiểu Bình chết quá sớm để nghe ta chửi;

    còn Hồ Cẩm Đào thì chưa có cơ hội diện kiến để 1 vs 1 với lão;

    dẫu cho trăm thân ta lênh đênh tan rã trên biển Đông,

    nghìn thây ta gởi lại ngoài hải đảo, cũng nguyện xin làm.

    Nay, các người là người trẻ, nắm giữ tương lai,

    lại được nước nhà tạo điều kiện ăn học

    Vậy mà thấy nước nhục mà ko biết lo

    Ngó kinh ngạch xuất nhập khẩu Việt – khựa như đôi đũa lệch mà ko biết ngượng

    Thấy thác Bản Giốc, Hoàng Sa – Trường Sa lọt vào tay giặc mà ko biết căm tức.

    Lại còn có kẻ đắm chìm trong game online,

    kẻ dạt nhà khóc lóc theo mấy anh trai nhảy đẹp,

    kẻ chìm trong bia rượu, gái gú

    Nếu bất chợt 1 tỷ 2 khựa nó tràn sang

    tài khoản game ảo có đánh lại bọn giặc thật?

    điệu nhảy đẹp có tránh hết mưa đạn dày?

    bia ngọt mồi ngon có làm say chết giặc?

    rồi nước mất gái sẽ vào tay ai?

    Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc sống cạnh nước lớn làm nguy,

    làm láng giềng với thằng bẩn mà sợ.

    giặc khựa và ta là kẻ thù ko đội trời chung

    3000 năm cả trăm lần giao đấu

    Thế giặc đang lên như sóng nước cương lúc này khác j ta tự diệt vong

    Chiến tranh chỉ là bước đường cùng

    Nhưng mà ta vẫn còn đường để chọn

    Trước mắt phải luyện tập thân thể, trau dồi kiến thức

    cho ai nấy đều giỏi như Ngô Bảo Châu

    để người người cường tráng như Lý Đức

    Sau phải cống hiến hết mình cho đất nước

    Ta tin: thế nước có lúc thịnh khi suy

    song hào kiệt thời nào cũng có

    Trí tuệ Việt sẽ thành danh, vang tiếng

    Đất Việt Nam sẽ hóa hổ, hóa rồng

    cho khựa sợ run mà bớt sủa càn

    Hồ Cẩm Đào sang Việt Nam phải dạ thưa cung kính

    Khi ấy:

    Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu

    Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,

    Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,

    Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.

    Thế nên:

    Chớ nóng máu mà mắc lừa gian kế

    Đừng thờ ơ cứ giữ lửa trong tim

    Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.

    (Teen Già Lẩm cẩm âm ỉ cháy bởi tinh thần Yêu nước)

  8. thanh says:

    đất nước còn nghèo, còn lạc hậu, không thể phát triển được, những con người thiếu trình độ khoa học làm lãnh đạo, người có bằng cấp lãnh đạo toàn bằng giả, thử hỏi đất nước làm sao phát triển được, bọn ngu lãnh đạo sản sinh ra lớp kế cận cũng ngu lốt

  9. hathienhau says:

    HỊCH … Nữ sỹ

    1. Ta thường nghe: Trưng Nữ Vương phất cờ khởi nghĩa để trả nợ nước thù chồng, Triệu Trinh Nương muốn cưỡi sóng chém cá kình ở biển Đông. Bùi Thị Xuân, một bề tôi của Quang Trung, dẫu cho tứ mã phanh thây quyết không khuất phục. Từ xưa những bậc trung thần liệt nữ hy sinh vì nghĩa đời nào không có. Giả sử các bậc đó cứ khư khư theo thói nữ nhi thường tình, thì cũng đến chết già nơi xó… bếp, sao có thể lưu danh sử sách, khiến cho bao nhiêu đấng nam nhi phải thẹn với trời đất được.
    Tôi xin đầu hàng

    2. Huống chi: Ta cùng các ngươi, sinh ra gặp thời bình đẳng, lớn lên giữa buổi tự do. Ngó thấy đàn ông ngồi uống bia mỗi chiều để trốn việc nhà, cậy nam nhi đại trượng phu chỉ lo việc lớn để phó thác việc tề gia. Thác mệnh Khổng Tử mà đòi “tam tòng tứ đức”, giả hiệu Adam mà đòi xương sườn thứ bảy. Thật chẳng khác nào “sư tử Hà Đông” mà phải ngồi nhìn giang sơn chìm đắm! Các ngươi chỉ chăm phim Hàn, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi những chuyện xưa ta không kể, chỉ kể những chuyện trong thế kỷ XX: Marie Curie đã phải sống trong trong phòng thí nghiệm mấy chục năm trời để giành giải Nobel đầu tiên cho phái nữ. Võ Thị Sáu đứng trước họng súng kẻ thù còn ngắt một bông hoa cài lên mái tóc. Ngô Thị Tuyển đã lấy sức mạnh từ đâu để vác hai hòm đạn nặng gần một tạ trên đất lửa Hàm Rồng những năm đánh Mỹ. Thật là: “Anh hùng đâu cứ phải mày râu”.

    Ta thường tới bữa quên… soi gương, nửa đêm quên đánh phấn, mặt nhăn da cóc, mái tóc rối mù. Chỉ căm tức rằng chưa được thoả chí tang bồng, dọc ngang trời đất. Làm được những việc ấy thì dẫu cho trăm thân ta bọc trong da lợn, ngàn xác ta phơi ngoài bãi biển ta cũng nguyện xin làm.

    Các ngươi được ta “dụ dỗ” đã lâu ngày: không có áo mặc thì ta cho… ở vậy, không có eo thon thì ta cho đi thẩm mĩ, tóc mì tôm thì ta cho ép thành mì ống, da dẻ xù xì thì đã có spa… Cách đối đãi ấy so với người xưa cũng chẳng kém gì.

    3. Nay các ngươi nhìn thấy ngày suy tàn của hơn 3 tỉ người mà không biết lo, thấy giới mình bị lừa gạt mà không biết thẹn. Phận má thắm môi đào mà không biết giữ, nghe nhạc nước ngoài rồi mê mấy gã tóc vàng, râu rậm, mắt xếch ở tận trời Tây mà không thấy quê. Hoặc lấy việc yêu đương làm trò đùa, hoặc lấy việc hẹn hò chát chít trên mạng làm tiêu khiển. Hoặc vui thú nơi vũ trường, hoặc quyến luyến đàn ông, hoặc tham phú quý giàu sang mà quên lễ nghĩa, hoặc mê tán gẫu buôn dưa lê mà sao nhãng việc công, hoặc thích bọn đẹp trai, hoặc mê xe đẹp.

    Nếu có Đông Gioăng, Sở Khanh mò sang thì má thắm môi hồng không ru ngủ được chúng, kinh nghiệm trong tình trường không thể làm mưu lược để lừa trai. Dẫu rằng sắc nước hương trời, tấm thân quý ngàn vàng khôn chuộc. Lúc bấy giờ ta và các ngươi sẽ bị chúng nó lừa, đau xót biết chừng nào? Chẳng những nhan sắc của ta bị vùi dập, bị xuống dốc như xe không phanh mà mắt phượng mày ngài của các ngươi cũng bị lồi ra như mắt phù thủy. Chẳng những đức hạnh của ta không còn mà thương hiệu của các ngươi cũng bị mất giá như chơi. Chẳng những thân xác thịt da của ta xù xì như da cóc mà sự đằm thắm dịu dàng của các ngươi cũng chẳng vẹn nguyên.

    4. Nay ta bảo thật các ngươi nên lấy câu “người phụ nữ là kiệt tác của hóa công” làm nguy cơ, nên lấy điều “thân em như hạt mưa sa” làm răn sợ. Tích lũy tri thức vượt mặt nam nhi khiến cho người nào cũng giỏi như Marie Curie, chị em nào cũng đẹp như nàng Kiều tái thế, để có thể bêu đầu gã Đông Joăng John Terry ở London, làm bẽ mặt Ashley Cole ở Stamford Bridge…

    Như vậy chẳng những cái quý giá nhất của đời ta vẫn vững bền mà cả “kho vàng” của các ngươi cũng không bị đánh cắp. Chẳng những nhan sắc của ta được đại tu hoàn chỉnh mà thương hiệu đàn bà của giới chúng ta cũng được nâng lên. Chẳng những người yêu thương của chúng ta hết lời ca tụng mà đàn ông trên thế gian này đều muốn quỳ gối làm nô lệ đến suốt trăm năm. Đến lúc đó các ngươi muốn vui vẻ nhảy múa, phỏng có ngại gì!

    5. Nay ta chọn trong kho tàng kinh điển của nữ gia hợp thành một quyển gọi là “Thời đại nữ nhân”. Nếu các ngươi nghe ta chịu đọc sách này thì mới xứng là “kiệt tác của hóa công”, nhược bằng khinh bỏ sách này, làm trái lời ta thì cũng chỉ là phường… đàn bà từ nhà xuống bếp.

    Vì sao vậy? Đàn ông với đàn bà là hai thái cực của hóa công. Thói đời âm thịnh thì dương suy và ngược lại. Vì thế nếu các ngươi không chuyên tâm dùi mài kinh sử, đại tu nhan sắc thì chẳng khác nào đang vô tình biến những con thiên nga xinh đẹp trở thành những mụ vịt trời ngờ nghệch xấu xí, thành những con nai vàng ngơ ngác, sớm muộn rồi cũng sập bẫy thợ săn. Vậy rồi nếu mai đây “kiệt tác của hóa công” chẳng may sứt mẻ, lúc đó ta và các ngươi còn mặt mũi nào mà son với phấn, mà hờn với dỗi nữa.

    Ta viết bài hịch này để… mua vui trong dịp tháng Ba ngày Tám, nhưng ta phải nói nhỏ rằng: Đọc xong hịch, các ngươi không được “tiết lậu thiên cơ” với cánh mày râu. Họ mà biết, thì mưu lược khổng lồ của ta và các ngươi sẽ bị chết yểu ngay từ ngày… 7.3 đó.

  10. hathienhau says:

    Xưa Đại Vương viết Hịch kích Tướng
    Nay Hiệu Minh nhái Hịch khích Còm-sĩ-Trí
    Tướng bị kích, thì Sỹ phải theo
    Còm dẫu khích, vẫn phải chờ…”Địch Nhân Kiệt”

    HTH bỗng dưng lóe ra ý tưởng:

    Hịch … Còm sỹ

    Cua cùng các Còm,

    Sinh ra ở thời Blogging
    Sáng cố nặn Comment
    Chiều nghiền ngẫm Entry
    Tối lại vật vã Reply
    Để còn kịp sáng mai Like dai, Like dại …

    HTH mời các Còm cùng ném, cùng đá … đôi từ, vài câu cho nó thành 1 bài Hịch đầy đủ.

  11. Chuột Nhắt says:

    bravo, bài hịch hay quá…

  12. Lưu Văn Say says:

    Hề hề, ù cả tai, hoa cả mắt. Nơi thôn dã có kẻ phách lạc hồn xiêu !
    Hịch thì biết, trí có nghe qua, sỹ hơi quen tí nhưng “trí sỹ” quả thực lần đầu thấy, không hiểu là gì.
    S.

    • Dung HN says:

      Tôi đồ rằng lão Cua dùng Trí Sỹ để chỉ Trí Thức…sỹ thôi vì trong entry có tên gốc là Hịch…Khoa học và Công nghệ.

      Nếu dùng Chí Sỹ cho đúng chính tả thì chả liên quan gì đến KH&CN ở đây. Vài lời mạo muội gửi bác Say và các bác quen viết đúng, viết chính xác tiếng Việt như báo…Nhân Dân…nhưng ít người đọc.

  13. Trần Đạt says:

    Bài hịch hay quá. Cảm ơn bác Trần Công Nghệ và bác Hiệu Minh.
    Hồi ở Ba Lan, tôi có nghe một bài Cáo bắt chước Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi cũng vui lắm. Không biết bác Hiệu Minh có biết không, sưu tầm đưa lên cho mọi người cùng vui.

  14. qx says:

    Bài hịch công phu, khá hay. Mao muội xin phép được góp 2 chút chi tiết kỹ thuật, không liên quan đến nội dung:

    1. Ở hồi hịch thứ 5, “Thế mà, nay các ngươi: “: Câu thì có ham gì bút bút nghiên nghiên nên là thì có ham gì nghiên nghiên bút bút

    2. Ở hồi hịch thứ 8, “Chỉ e “: hai câu Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư / Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ ở cuối hồi hịch đó làm cả hồi hịch lạc ý mất tiêu. Nên sắp xếp câu chữ lại sao cho diễn tả được đại khái là “chân dài không làm giặc bỏ súng đầu hàng” / ” phong bì không mua chuộc được giặc” thì phù hợp hồi hịch đó hơn.

    qx

    • Dzung says:

      Cũng có thể là “bút nghiên bút nghiển” để đối với “na niếc na nô”

  15. khanhhoang says:

    Thiếu 1 câu trong mục ” thật là so với” mong chủ nhà chỉnh cho trọn vẹn.

  16. Xôi Thịt says:

    Dạ thưa, cừu Dolly là của mấy ông UK chứ không phải Pháp ạ :-)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4,029 other followers

%d bloggers like this: