Võ sư Lê Minh Khương “đấu” với VNA chưa có hồi kết, các quan trẻ sắp về xã và “cái gân” đạo đức xã hội lại tiếp tục bị cứa… là những lát cắt buồn, đầy kịch tính mà Phát ngôn và Hành động tuần này day dứt muốn giãi bầy cùng bạn đọc.
“Thượng đế phải đòn”
Hiếm có một câu chuyện nào khi xuất hiện trên mặt báo lại gây ầm ĩ suốt tuần qua như câu chuyện võ sư Lê Minh Khương, HLV Đội tuyển Quốc gia Taekondo trên chuyến bay số hiệu VN1169 của Hãng Hàng không QG VN Airlines từ Hà Nội đi TP.HCM, bị cưỡng chế xuống Đà Nẵng.
Câu chuyện mở đầu có vẻ đơn giản: Do điều kiện thời tiết xấu, máy bay phải hạ cánh tại Đà Nẵng vào lúc 1h03 đêm để đợi thời tiết tốt hơn và bay tiếp. Ông Lê Minh Khương xin xuống vì không muốn đợi. Nhưng vì việc tiếp dầu cho máy bay nhanh nên cơ trưởng không đồng ý cho khách xuống Đà Nẵng. Trước đó, ông đã đưa cuống vé cho tiếp viên. Khi đồng ý đi tiếp, ông Lê Minh Khương đòi lại chiếc cuống vé.
Nhưng diễn biến tiếp theo của việc đòi chiếc cuống vé và kết cục xử lý lại không đơn giản. Mới đây, ông Khương bất bình tố cáo trên báo chí, ông bị một số cán bộ an ninh ở sân bay Đà Nẵng lên máy bay hành hung, giật tóc, bẻ tay, chích roi điện, đến mức quần áo ông rách, điện thoại vỡ, người bầm tím và họ cưỡng chế ông rời khỏi máy bay.
Nghe chuyện ông, ai cũng nhắc tới một câu từng được coi là khẩu hiệu của các ông chủ kinh doanh: “Khách hàng là Thượng đế”, “Khách hàng luôn luôn đúng”. Dĩ nhiên câu khẩu hiệu đó, nhằm nhấn mạnh đến tận cùng cái tinh thần trách nhiệm phục vụ khách hàng- những thượng đế đã đem lại công ăn việc làm và lợi tức cho các ông chủ. Được phục vụ như thế hẳn các “Thượng đế phải cười”- như tên một bộ phim Mỹ rất hay cách đây đã lâu.
Nhưng đó là về mặt lý thuyết thôi, còn như trường hợp này, thượng đế Lê Minh Khương, đang bay trên trời, bị đòn và…và buộc rơi phịch xuống thực tiễn- mặt đất.
Trước sự tố cáo của thượng đế Lê Minh Khương, ông chủ VNA cũng lại cho biết: Ông Lê Minh Khương có hành vi gây rối đòi xuống tàu tại Đà Nẵng, đòi ra khỏi tàu, la hét lớn.
Đương nhiên sự việc đến mức độ “sư nói sư phải, vãi nói vãi hay” thì buộc cả 2 phía phải có những người làm chứng.
Làm chứng cho VNA có 3 khách thương gia, ngồi khoang hạng VIP, điển hình là bà Eileen Tan quốc tịch Singapore, hiện là Phó Chủ tịch Hội Doanh nhân Singapore tại TP HCM, Tổng GĐ Cty Viking Travel.
Làm chứng cho ông Lê Minh Khương, cũng có 3 người ngồi khoang phổ thông: Đạo diễn điện ảnh Trần Lực, 2 anh em ca sĩ Quang Hà- Quang Cường. Họ rất bất bình khi chứng kiến hành vi của các cán bộ an ninh của Cảng vụ HK miền Trung, và đồng tình với lời tố cáo của ông Lê Minh Khương. Ca sĩ Quang Hà còn bức xúc hơn nữa, khi tố cáo, bố của võ sư Lê Minh Khương, đã 70 tuổi, vừa mới lên tiếng bảo vệ con trai, lập tức ông cũng bị bẻ tay ra sau.
Nhưng nếu đọc kỹ các thông tin trên báo chí, sẽ thấy rằng cả 2 phía nhân chứng đều đang như “thầy bói sờ voi”, bởi những gì diễn ra ở khoang VIP thì các nhân chứng khoang phổ thông không thể chứng kiến và ngược lại…
Vì “sờ voi” mà các nhân chứng “thầy bói” cũng kéo luôn cả xã hội vào cùng sờ. Chẳng biết chú voi có nhột không, chỉ biết dư luận xã hội bị nhột nặng, và rất bất ngờ, hình ảnh xấu lại…nghiêng về VNA.
Số đông dư luận, người ta có phần bênh vực ông Lê Minh Khương- người yếu thế. Nhân việc này mà một loạt những vụ việc khác về cung cách phục vụ của VNA, do vị thế là hãng hàng không quốc gia, độc quyền nên sinh ra thói độc đoán và thiếu văn hóa cũng được moi ra. Không chỉ thế, các trang mạng xã hội thống kê đầy đủ hàng chục vụ việc của đội ngũ tiếp viên, phi công buôn lậu, vi phạm pháp luật bị xử lý được đăng trên các báo: Pháp luật TP HCM, Tuổi Trẻ, Sài Gòn giải phóng, Pháp Luật VN… Đó là cái mất mát đầu tiên.
Dư luận xã hội nghi ngờ luôn cả tư cách nhân chứng của VNA. Ngay lập tức, diện mạo bà thương gia Eileen Tan được đưa lên mạng, với những hình săm trổ rồng rắn rất hầm hố, chạy chi chít trên tấm lưng trần, và lời nói (bằng tiếng Anh) xúc phạm ca sĩ Quang Hà- nhân chứng của ông Lê Minh Khương, còn hầm hố hơn: “Câm miệng lại cái đồ lại cái man rợ”. Nhìn hình bà, người ta hiểu cái ngôn ngữ ấy thật phù hợp.
Rồi người ta lại phát hiện ra Công ty của bà là đại lý vé máy bay, trong đó có VN Airlines. Bà không biết tiếng Việt. Vậy thì bà hiểu ra sao những điều ông Lê Minh Khương nói với cô tiếp viên, để mà cầm bút ký vào văn bản làm nhân chứng cho VNA? Với cái cách “quân ta bênh quân mình”, ngay từ đầu, sự làm chứng đã bị vô hiệu hóa.
Mới đây, báo Dân Việt lại có thông tin, xuất hiện tình tiết mới, trong 1 biên bản được lập, có dấu hiệu ghi chèn vào là đã trả cuống vé máy bay cho ông Lê Minh Khương. Nhưng thực tế đến bây giờ ông Lê Minh Khương vẫn chưa có được cuống vé đó.
Sự việc chưa đâu vào đâu, thì ông Lê Hoàng Dũng, phát ngôn viên của VNA khẳng định chắc như đinh đóng cột trên báo Dân trí: “Hiện VNA đang chờ kết luận cuối cùng về sự việc từ Cục Hàng không VN để ra văn bản chính thức cấm bay đối với ông Lê Minh Khương. VNA từ chối vận chuyển hành khách này trên tất cả các chuyến bay hãng khai thác ở trong nước và quốc tế. Trong một vài ngày tới, văn bản cấm bay sẽ chính thức được đưa ra”.
Nhưng ông này lại quên mất rằng theo Nghị định mới số 81/2010 về an ninh hàng không dân dụng, thì VNA chỉ có quyền lập danh sách đề nghị, còn quyền quyết định cấm bay phải là Cục Hàng không VN cơ. Người phát ngôn cho hãng mà lại không nắm được cả thẩm quyền, thì sự phát ngôn bừa như trên liệu có phải là góp phần “gây rối’ thêm tình hình vốn đã như canh hẹ?
Dù số đông dư luận xã hội có phần bênh vực kẻ yếu thế là ông Lê Minh Khương, thì việc điều tra, phân xử đúng sai, phải trái vẫn còn phải chờ vào các cơ quan chức năng có thẩm quyền, do vụ việc xem ra ngày càng phức tạp, mặc dù ông Lê Minh Khương chỉ muốn VNA có một lời xin lỗi.
Bởi liệu đối tượng bị kiện của ông Lê Minh Khương có phải là VNA, hay phải là Cảng vụ HK miền Trung? Việc ông Lê Minh Khương đòi lại cuống vé liệu có phải là hành vi gây rối? Khái niệm gây rối hay gây mất trật tự (nếu có) của ông Lê Minh Khương cần phải được mổ xẻ kỹ càng và khách quan. Nó có liên quan đến lỗi làm mất vé và cách hành xử thiếu thiện chí của tiếp viên, mà Thanh tra Cục HK đã thừa nhận mới đây? Gây rối là hành vi có mục đích rõ ràng, còn gây mất trật tự chỉ là hậu quả của sự thiếu kiềm chế trong ứng xử.
Dù vậy, lẽ phải không thuộc về kẻ yếu được bênh vực theo cảm tính của con tim, hay thuộc kẻ mạnh có quyền năng chi phối lợi ích con người. Lẽ phải dựa trên cơ sở pháp lý của những quy định mang tính chế tài, đã được ghi nhận trong Nghị định 81/2010, và sự điều tra cặn kẽ, khách quan của cơ quan chức năng có thẩm quyền.
Chỉ đáng buồn, sự việc của VNA với ông Lê Minh Khương phản chiếu một hiện tượng tâm lý và ứng xử văn hóa phổ biến giữa người với người trong xã hội VN hiện nay: Chuyện chả có gì mà cũng thành ầm ĩ thế?
Người viết bài này đặt câu hỏi: Giả dụ đi, lỗi thuộc về ông Lê Minh Khương, thì VNA có lỗi gì không nhỉ? Chẳng lẽ cách hành hung thô bạo, vô lý với cả cha con ông Lê Minh Khương của mấy cán bộ an ninh lại là “hoàn thành nhiệm vụ”? Và mới đây, một thông tin có phần hài hước được VnExpress tung ra, có thể ông Lê Minh Khương bị cưỡng chế nhầm. Vì thời điểm đó, có 1 vị khách cũng to tiếng la hét (?)
Nếu vậy, thì VNA đúng là dở khóc dở cười.
Với việc lùm xùm xảy ra giữa VNA và ông Lê Minh Khương, từ bé xé ra to- là thêm một lần nữa thương hiệu và uy tín của VNA- rất to cũng dễ thành… rất bé.
Các quan trẻ… cắm sào đứng đợi
Ngày 24-4, ViệtNamNet đưa tin “Dưới 30 tuổi có thể làm ‘quan xã’”? Đọc kỹ, mới hay đây là một Dự án của Đoàn TNCSHCM, nhằm tuyển chọn và đưa 600 trí thức trẻ, dưới 30 tuổi, có trình độ đại học trở lên về làm phó chủ tịch các xã thuộc 62 huyện nghèo nhất nước. Dự án có tổng kinh phí 194 tỷ đồng.
Nếu đạt thành tích xuất sắc, giúp địa phương hoàn thành các mục tiêu kinh tế xã hội, các quan xã này có thể được đề bạt lên những vị trí cấp cao hơn, không cần chờ hết 5 năm dự án. Trước khi về xã họ sẽ được huấn luyện nghiệp vụ quản lý nhà nước cấp xã trong 2 tháng về chức năng quyền hạn, kỹ năng quản lý cơ bản cấp xã, đi thực tiễn cơ sở.
Nhưng nghĩ cho kỹ, thì đây không phải là một cách làm mới mẻ gì. Thậm chí nó quá cũ kỹ, bởi tư duy những người quản lý, điều hành và đề xuất.
Trong quá khứ, các ngành Y tế, Giáo dục cũng từng có chủ trương tung quân về cơ sở. Ngành Y tế đưa bác sĩ về tuyến xã. Ngành Giáo dục đưa giáo viên miền xuôi lên miền núi, với cam kết rất rõ ràng: Giáo viên nữ sau 3 năm, giáo viên nam sau 5 năm phục vụ, sẽ được chuyển về miền xuôi. Kết quả ra sao?
Với ngành Y, một đặc thù không thể thiếu- bác sĩ cần có môi trường, phương tiện, thiết bị kỹ thuật để phát triển tay nghề. Không biết bao nhiêu năm qua, chủ trương này có hiệu quả thế nào, chỉ biết người dân tuyến xã có việc gì, từ bé như con mắt bị đau, cho đến to như bụng của bà bầu đến kỳ sinh nở… đều đổ về bệnh viện tuyến trung ương. Không biết bác sĩ tuyến xã nhiều người tài năng nảy nở hay thui chột đi, khi giờ nhiều người chỉ làm việc của một y tá, y sĩ cơ sở?
Với ngành Giáo dục, phải ghi nhận có hàng vạn người thầy đã hy sinh cả tuổi xuân của họ ở những vùng khó khăn. Nhưng khi đã hết thời hạn phục vụ, có bao nhiêu người thầy tóc bạc, hết cả tuổi xuân cũng chưa được chuyển về xuôi theo như cam kết của ngành GD. Đến nỗi có không ít người thầy chua chát cho rằng họ đã bị… lừa. Nhiều người khác chấp nhận bỏ nghề, phí cả tiền bạc lẫn công sức đào tạo của xã hội.
Và nay, Đoàn TNCSHCM chủ trương tung quân về tuyến xã. Cho dù lần này, sự hứa hẹn “ngon” hơn- làm quan chứ không làm dân!
Ấn tượng nhất là câu phát ngôn của ông Dương Văn An, Bí thư, Trưởng Ban tổ chức TƯ Đoàn: “Các trí thức trẻ không phải cam kết không tham nhũng, không nhận hối lộ… nhưng…” . Có nghĩa là ông An cũng đã lường trước được căn bệnh phổ biến của các quan chức hiện nay, dù là cấp xã?
Không biết có bao nhiêu trí thức trẻ ưu tú sẽ làm đơn tình nguyện về với các xã khó khăn như niềm tin lạc quan của đồng chí Bí thư. Chỉ biết với dự án này, các đồng chí Trung ương Đoàn TNCSHCM lại ghi thêm thành tích làm phong trào vào sổ vàng truyền thống.
Nổ như phong trào, thì cũng dễ xẹp như phong trào. Đó là thực tế của rất nhiều phong trào trong xã hội VN lâu nay vốn rất thích… phong trào, vì nó kêu, nó dễ nổi bật. Chỉ sự lãng phí, và hiệu quả thật thì…lặng chìm.
Người viết bài này vẫn mong cho Dự án hàng trăm tỷ tiền thuế của dân đóng góp có được hiệu quả. Nhưng cũng tự đặt câu hỏi: Đến bao giờ, thì tư duy và cách làm của đoàn thể này đổi mới, trẻ như tên gọi của họ- Trung ương Đoàn TNCSHCM?
“Cưa gân” đạo đức xã hội
Ngày 24-4 mới đây, một vụ án đau lòng xảy ra khiến xã hội sững sờ: Nhân viên Công ty TNHH Du lịch sinh thái Nam Qua (thuộc khu du lịch hồ Tuyền Lâm, Đà Lạt) phát hiện chú voi Back Khăm, 38 tuổi của công ty đã bị sát hại dã man.
Tại hiện trường, người ta thấy, kẻ ác đã tháo dây xích cột voi, dắt voi vào một khu rừng rậm cách đó khoảng 3km, buộc chân trước vào một cây rừng rồi dùng rìu cố chặt đứt gân 2 chân sau của voi. Hình ảnh voi Back Khăm nằm chết thảm với 2 chân sau bị chặt đứt gân đỏ lòm máu, trên một vùng rộng cây cối bị quần nát, cho thấy Back Khăm đã phải trải qua những giờ phút tột cùng đau đớn. Người viết bài này đã không dám nhìn lâu. Vì quá thương cho con vật ngây thơ, tội nghiệp, và kinh hãi, phẫn uất trước tội ác con người
Cạnh xác voi, người ta phát hiện một lưỡi búa (rìu) dài khoảng 20cm. Trong khi đó, 2 bộ phận quý nhất là ngà và đuôi voi vẫn còn nguyên- có thể kẻ thủ ác chưa kịp lấy vì sợ bị phát hiện.
Liệu đây có phải là con voi xấu số cuối cùng bị sát hại thê thảm chỉ vì lòng tham và sự mê muội không?
Trước đó 4 tháng, voi Back Khăm đã bị 2 lần kẻ ác tấn công với những vết chém nham nhở dã man, nhờ được chạy chữa kịp thời nên qua khỏi. Nhưng rồi, con vật cuối cùng vẫn không qua khỏi, khi lòng tham vô độ của con người biến thành tội ác tối tăm, man rợ.
Tàn phá rừng đến cạn kiệt, săn bắt thú rừng quý hiếm- hết hổ, gấu rồi nay đến voi, những giống loài nổi tiếng là chúa tể muôn loài trong rừng xanh đã không thoát khỏi số phận bi thảm dưới bàn tay những tên đồ tể nơi đồng bằng, thành phố. Người đọc nghĩ gì khi xem thông tin này: Hiện tại Đà Lạt còn lại 5 con voi nhưng đều bị trộm cắt mất ngà và đuôi. Back Khăm là con voi đực cuối cùng duy nhất tại Đà Lạt còn nguyên ngà và đuôi, nay đã bị giết hại.
Còn những kẻ thủ ác sẽ nghĩ gì, khi nghe tin Back Khăm được hỏa thiêu, với toàn bộ ngà và đuôi còn nguyên vẹn. Chúng đã động thủ, giết đi một con vật có ích, vô tội, vốn rất hiền lành với con người, nhưng vẫn không đạt được mục đích của lòng tham. Cuộc đời thật sắc sắc, không không. Tưởng là được mà vẫn là mất. Tưởng là có mà vẫn là không. Tưởng là giàu mà rất có thể vẫn trắng tay. Chỉ có một điều tin chắc- chúng sẽ hưởng trọn vẹn sự quả báo.
Những người am hiểu chuyên môn nghi ngờ, kẻ sát hại Back Khăm phải là kẻ từng tiếp xúc rất gần gũi với nó trong một thời gian dài. Bởi nếu là người lạ sẽ rất khó có thể tiếp cận và dắt voi vào rừng sâu. Chao ôi, Back Khăm thông minh vậy, mà sao lại ngây thơ tin ở lòng tốt “ảo” của con người, để đến nỗi bị lừa và dẫn vào chỗ chết. Ở nơi suối vàng dưới tít tắp ngàn sâu, có lúc nào Back Khăm ân hận về lòng tin mù quáng của mình, đã khiến chính mình mang họa?
Đã bao lần chúng ta phải đọc những cái tin về sự sát hại các cá thể động vật quý hiếm? Không nhớ nữa. Vì chưa cần đọc, chỉ cần đi dạo ở ngay các đô thị lớn, các thị trấn miền núi, đâu thiếu những nhà hàng ngang nhiên quảng cáo bán thịt rừng quý hiếm, cũng là ngang nhiên chặt, chém pháp luật?
Còn khi giở trang báo giấy, báo điện tử hàng ngày, có bao nhiêu vụ án, tội ác của chính con người gây ra cho con người, của chính con người gây ra cho con vật?
Voi Back Khăm bị cứa đứt gân đến chết. Hay chính “cái gân” đạo đức xã hội vốn đã quá nhiều thương tích một lần nữa, cũng đang bị cứa đau đớn?
Ai sẽ là người băng bó cho những vết thương đạo đức xã hội đây?
Kỳ Duyên



Năm mới đến rồi.
Hoa Hồng_SG kính chúc cô Kim Dung đón năm mới với nhiều niềm vui mới và ý tưởng mới.
Những hành động hoặc việc làm xấu thì xã hội nào cũng có, dù nước đó là văn minh hay chưa văn minh. Nhưng khi hành động xấu tiếp diễn ra hàng ngày, hàng giờ thì không thể nói đó là hiện tượng,mà đó là bản chất, và những hành động việc làm đó nó phổ biến đến nỗi người ta bàng quan và chấp nhận coi như việc bình thường thì không thể nói là chuyện nhỏ nữa. Người ta chấp nhận chuyện xấu đó ,phải chịu đựng và coi bình thường thì cũng có nghĩa là người ta tiếp tay cho bọn xấu.Hễ ai chỉ trích là người ta vu lên rằng là thế này thế kia, rồi còn chụp cái mũ to tướng lên đầu những người có liêm sĩ. Vì lẽ đó , xã hội chỉ còn những con người phục tùng cam chịu. Bằng chứng là chuyện HLV Khương , các vị có học, trí thức hẳn hoi mà còn cổ vũ cho việc nhịn cái hãng hàng không hành hạ hành khách, thì nói chi đến những người chạy cơm từng bữa?Nếu giới trí thức mà cứ như thế thì hèn chi Mao Trạch Đông từng bảo ” Trí thức là cục cứt”.
Cảm ơn chị Kim Dung với những trăn trở của một nhà báo tâm huyết. Em nghĩ những gì chị đề cập cũng là sự quan tâm của bao nhiêu người.
Tại sao một sự việc tưởng chừng đơn giản mà VNA lại tỏ vẻ lúng túng và kiên quyết “được thua” với 01 hành khách thế này? em nghĩ với tư duy xưa cũ, dựa vào thế độc quyền của mình mà không chịu cải thiện chất lượng kinh doanh, thái độ ứng xử với khách hàng thì sẽ càng ngày càng có nhiều vụ rắc rối thế này xảy ra…
Nhìn chú voi bị giết hại nằm đơn độc em thấy cũng không cầm lòng được, cả một thế giới con người đầy ắp, bao nhiêu ban bệ bảo vệ rừng mà không bảo vệ nổi một con voi hay sao? em nghĩ mình có luật về rừng( không phải luật rừng!!), bảo vệ động vật quý hiếm, có kiểm lâm, có cảnh sát môi trường…mà sao để cho con voi bị giết hại dã man như vậy? Phải chăng điều này cũng bộc lộ những bất cập nào đó?
Chương trình hành động đưa trí thức về cơ sở em nghĩ cũng hay, nhưng mà ” một cây làm chẳng nên non”, thử tưởng tượng ở một phường nào đó, có 01 trí thức được cử về..nhưng cả một hệ thống xưa nay đang làm việc không thay đổi tư duy làm việc thì có khi 01 người đó cũng chẳng làm được gì. Em cũng nghĩ như chị Kim Dung, là những việc mang tính phong trào này lại có thể tốn kém tiền thuế của dân thôi..nếu chúng ta không có một hệ thống quản lý nghiêm minh, công bằng và mỗi người trong hệ thống đó phải chịu trách nhiệm cao nhất cho chính công việc của mình.
Một lần nữa xin cảm ơn chị Kim Dung với những bài viết thấm đẫm tâm tư cho các vấn đề xã hội ..và những ước mong cho một đất nước càng ngày càng có nhiều điều tốt đẹp
Cảm ơn em Hà Linh đã chia sẻ. Cầm bút trong thời buổi này, nếu có lương tâm, thì đau nhiều nỗi, em à.
Chị KD đồng tình với em: Người Việt trong xã hội chúng ta hiện nay rất lạ, đang đi đường, chỉ cần vô tình va nhau chút thôi là có thể sửng cồ, chửi nhau, đánh nhau. Hình như lòng họ có gì đó ko kiềm chế nổi, sẵn sàng tỉ thí với nhau chỉ từ một chuyện rất nhỏ. Văn hóa xin lỗi là văn hóa hiếm hoi.
Câu chuyện của VNA với võ sư LMK cũng giống như nhan nhản câu chuyện gặp trên đường phố VN hiện nay. Chỉ vì một cái cuống vé bé tí bé teo, dẫn đến thành một vụ đấu khẩu đến mức dọa kiện tụng, dọa cấm bay… ầm ĩ giữa một hãng Hàng ko Quốc gia với một hành khách. Điều đó, nên lấy làm xấu hổ cho văn hóa ứng của người Việt, cho văn hóa Việt.
Nó bắt nguồn từ chuyện giao tiếp của người Việt với nhau đã đành (giữa cô tiếp viên với LMK), nó còn bộc lộ cái thói độc đoán của một doanh nghiệp nhà nước kiểu xin- cho, ban phát.
Ko ai phủ nhận được sự gian lao, sự quả cảm của cả dân tộc mình trong quá khứ để bảo vệ độc lập, tự do. Nhưng dân tộc này đi lên như thế nào đây? Đáng lo quá. Mà lo nhất là về văn hóa một xã hội (trong đó có cái gốc là GD). Bởi sự tăng trưởng GDP ko có nghĩa là phát triển, xin đừng nhầm lẫn khi nhìn vào con số % để tự huyễn hoặc.
Chị Kim Dung kính mến,
Xã hội cần lắm những tiếng nói cất lên để phần nào đó cảnh tỉnh những người có lương tri hành động cho những giá trị mà chỉ cần mỗi người gắng một chút, lưu tâm một chút là chúng ta sẽ có một xã hội nhiều điều đẹp đẽ, nhưng cũng chỉ cần mỗi người lơ là một chút, vô tình một chút, tiếp tay một chút thôi cũng để làm bao điều đẹp đẽ tan biến. Một người bạn đáng kính của em nói rằng:” thiên đường là đây chứ không đâu xa lạ, chỉ cần mỗi người không ích kỉ một chút thôi là ta sẽ có thiên đường…”.
Em nghĩ thước đo của một xã hội tốt đẹp khi mà quyền lợi người dân, quyền lợi khách hàng được bảo đảm, những giá trị nhân văn được tôn thờ và hiển hiện trong đời sống hàng ngày chứ không phải là những con số tròn trĩnh hay những ngôn từ lồng lộng..Em là người dân, em nói thật, em chẳng cần những ngôn từ đó, em cần được đảm bảo những công bằng tối thiểu, những lợi ích thiết thân mà với tư cách là người đóng thuế cho bộ máy công quyền em có quyền được đòi hỏi.
Quá khứ hào hùng chỉ có giá trị lớn lao khi khích lệ con người tiến lên, nhưng khi nhìn vào một xã hội tốt đẹp hay không người ta không thể bấu víu vào quá khứ được, lúc đó quá khứ chỉ làm cho hiện tại thêm thảm hại mà thôi, chị nhỉ?
Chị Kim Dung, em mong chị luôn dồi dào sức khỏe để tiếp tục chặng đường của mình, những nhà báo như chị tiếp thêm niềm tin cho chúng em.
Em HL
Đúng vậy đó HL à: Bây giờ nếu chúng ta- người Việt cứ “ăn mày quá khứ” mãi, thì tương lai ta cũng sẽ “ăn mày” nốt.
Cảm ơn em một lần nữa. Chị luôn gắng “sống sạch, viết sạch”. em à. Để khỏi xấu hổ với chính mình. Chúc em và gia đình luôn mạnh khỏe và hạnh phúc nhé.
Đọc tâm sự của bác Buôn Chuối, QX, VD rồi cả anh Ngứa Mồm thấy buồn cười và rơi nước mắt. Số phận dân tộc mình thế, rơi vào chỗ chẳng giầu chẳng nghèo nhưng lại là tiền đồn…của chiến trường, nên nhiều người nhòm ngó. Ngó đi ngó lại, nhìn trước nhìn sau, rồi người dân quen, cũng lấm lét theo, dù sống trên đất nước của chính mình.
Muốn nói mà không thể nói. Tự thấy thương mình. hu hu
Ai cũng được như Hầu Thiên Hạ là vui rồi . Biết là một số bác trong những ngày này có tâm sự nỗi niềm riêng . Vẫn đất nước chung ,vẫn trái đất chung ,bầu trời không của riêng ai . Lo nhất bây giờ là siêu bão ,siêu động đất ,siêu sóng thần ,một số nhà máy hạt nhân không an toàn là giàu , nghèo ,quan lớn , thường dân ,phó thường dân ,đại gia ,ăn mày ….,trái đất của chúng ta bị tàn phá một trận là như nhau tất .
Thôi thì dẹp bỏ nỗi buồn và thù hận mà nhìn về phía trước . Có ai giỏi được như Quang Trung đến vua Càn Long cũng nể phục và nịnh gả con gái cho . Vậy mà trong phút chốc cơ nghiệp cũng tan tành . Không có gì vĩnh cửu . sắc sắc không không .
Em tâm sự thế có gì không phải ,bác Tranh thêu QX , bác Vui Đùa VĐ bỏ qua cho em nhé.
Em vốn cầm tinh con cáy , nghe tin siêu lốc ở Alamaba là giật thót tim , đang định hỏi thăm nhà bác HM có bị tốc mái không thì bác ấy lên tiếng . Em chỉ sợ cái log này nó bay mất
Cảm ơn KD vì sự đồng cảm ,thương voi Back Khăm quá . Ở blog QC đăng bài ”đừng thương tiếc chú voi ” là một lời cảnh báo chân thành KD có xem không ?
Cảm ơn Buon chuoi đã chia sẻ. Lúc đầu, KD đã ko dám xem tin về Back Khăm, chỉ đọc cái tít thôi. Vì đã quá nhiều lần đau đớn khi nghe tin các con vật quý hiếm bị giết hại. Nhưng rồi phải viết bài, buộc phải đọc, phải vượt qua nỗi đau để đọc tin, và bình một sự kiện.
Xót đau lắm, BC à.
Nhưng BC nghĩ gì về hiện tượng này: hàng ngày trên đường phố HN đông đúc, người ta thản nhiên đèo những con lợn, mổ phanh thây, hoặc những con chó thui bị chặt đầu, đi giữa phố đông? Mỗi lần vậy, KD cứ phải đi chậm lại, ko dám nhìn, ko dám chạm trán những cảnh tượng đó.
Trách chi chuyện người ta dạy lòng yêu thương cho con trẻ bằng cách bạo hành một con mèo con. Đến tâm lý GD của người lớn còn lệch lạc đến vậy, thì thế hệ kế tiếp sẽ sao đây?
Thượng đế? Ai là thượng đế hả hả?
Khách hàng là thượng đế là khẩu hiệu của các hãng tư nhân lấy mục tiêu tồn vinh của công ty mình làm mục đích sống còn.
Còn đối với các hãng của nhà nước thì nhân dân hãy nghe đây: Ai mang lại cuộc đời mới cho các ngươi? Ai giúp các ngươi tháo bỏ xiềng gông, cởi ách nô lệ?
Cho các ngươi đứng cùng giai cấp, cùng đội ngũ, cùng đảng là may rồi còn muốn gì?
Quên mất rằng mở miệng là phải ơn ai rồi à?
Kiện đi, ha ha, không nhớ vụ án hai bao cao su à? Ha ha ha!
Các còm của hai bác VD và QX cùng giọng điệu, toàn moi móc những cái xấu để bêu, bôi bác, thối cả blog. Nói thật lòng.Tôi muốn nghe cái gì xuôi tai chút dù có phê bình thì cũng phải có học chút ạ.
Các bác mà làm bên VNA hay lãnh đạo cũng chả hơn đâu. Ngứa mồm…
Hello các bác. Chúc các bác vui và không nên cãi nhau. Trên mạng ảo cũng nhiều gương mặt, thật, giả, không giả, không thật. Khó mà đoán được. Thôi thì ta cứ sống chung với lũ. Một hôm nào đó lũ quá cao thì hoặc mất blog, hoặc khóa còm, hoặc Tổng Cua xin về hưu vì lý do sức khỏe.
Chuyện nhỏ thế này mà không bảo được nhau, nói chi tiến tới nền dân chủ Phương Tây.
Chào bác HM, chúng tôi dù còm theo giọng điệu nào thì chắc bác cũng hiểu được cõi lòng chúng tôi. Tôi tin rằng những người đau đáu trong lòng, day dứt khôn nguôi khi hàng ngày trên đất nước thân yêu của chúng ta còn những chuyện như KD viết trong bài trên. Chỉ những kẻ vô cảm, dửng dưng trước những hiện tượng mà nếu được tự do ngôn luận chắc chắn chúng ta đã nói thẳng ra bản chất của chúng mới không lên tiếng. Vậy đã lên tiếng thì vẫn tốt hơn không dù lên tiếng như thế nào. Vì muốn hiểu như thế nào cũng sẽ thấy rằng đó là những mong ước thúc đẩy sự thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Kính bác.
VD à; Chẳng ai hiểu lầm được đâu. Văn là người, comm cũng là người đó.
Đọc comm là hiểu được đầu óc của người viết sáng láng, có tâm, hay có vấn đề, tăm tối đến nỗi ko nhận thức ra nổi
Nỗi đau cho đất nước chẳng phải của riêng ai!
Đọc comm thấy người ta cười, nhưng có khi lại là đang khóc. Người ta giễu nhưng có khi người ta đau!
@Chị KD: Chị nói chí phải lắm!
HTH rất thích câu này “…Nỗi đau cho đất nước chẳng phải của riêng ai!
Đọc comm thấy người ta cười, nhưng có khi lại là đang khóc.
Người ta giễu nhưng có khi người ta đau!”
Cười mà khóc
Giễu mà đau
Vì … “lực bất tòng tâm” mà.
Em nghe đồn:Các cụ bên Mẽo sắp bị quỵt lương hưu.Mẽo mà quỵt thật thể nào VN cũng bắt trước.
“Ai băng bó vết thương”.BỐ tránh thì đến lượt con-Thế mà cũng hỏi.
Các Đồng Chí Nhân Dân Thân Mến:
Các đồng chí đã biểu hiện một tinh thần trách nhiệm tập thể rất cao, và một ý thức cảnh giác cách mạng cao độ qua những vụ việc xảy ra một cách khách quan gần đây trong xã hội văn minh của chúng ta.
Đảng và nhà nước quan tâm bằng cả tấm lòng, trăn trở bằng cả tâm trí từng phản ảnh của các đồng chí. Quả thật, những vụ việc xảy ra gần đây gây nhiều phản cảm, ảnh hưởng đến uy tín của Đảng và Nhà nước, phương hại đến danh dự xã hội ta vốn rất đồng thuận.
Tuy nhiên, vụ việc nào cũng có hai mặt của nó, khách quan và chủ quan. Về mặt khách quan, không ai muốn những xảy ra những việc trái với Đảng, Nhà nước và Dân tộc như thế. Về mặt chủ quan, tuy nhiên, tập thể Nhân Dân, Dân tộc, Nhà nước và Đảng chúng ta đều có một phần trách nhiệm do vô tình sơ suất, không nắm bắt kịp thời những diễn biến vô cùng phức tạp của các sinh hoạt xã hội.
Đảng và Nhà nước hoan nghênh tinh thần đoàn kết nhận trách nhiệm đấy, hoan nghênh tính cần cù chịu khó, vững vàng bản lĩnh chính trị trước những diễn biến phức tạp của sinh hoạt hàng ngày, hoan nghênh sự thông cảm hoàn cảnh của đất nước một cách tuyệt vời, cùng nhau gánh vác khó khăn, cùng giúp Đảng và Nhà nước vượt qua mọi khó khăn trong việc quản lý, điều chỉnh các sinh hoạt xã hội thông thường hàng ngày.
Cám ơn Các Đồng Chí Nhân Dân và xin gởi lời chào Quyết Thắng.
Đồng chí QX đã làm được gì cho đất nước mà chửi ghê thế à????
Yêu cầu đồng chí Ngứa giữ trật tự nào.
Chào bác Hiệu Minh, lâu rồi không thấy bác có bài viết hay, chắc là công việc nhiều quá phải ko bác. Nếu chưa có bài viết mới Bác nên đưa một số bài tư liệu chon lọc theo chủ đề cho ban đọc xem lại, vẫn hấp dẫn hơn bài này(xin lỗi nhà báo Kim Dung) nói thật tôi đọc bài của nhà báo tôi ko cảm được, vì nhà báo xào lại các tin bài người khác đã đưa. Rất mong bài về nước mỹ tuần qua, nhất là mảng giáo duc của nước mỹ. Chúc bác và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc.
Hỡi Ha, HTH khuyên Ha hãy đọc kỹ và phải áp dụng cả chiêu … tưởng tượng.
Chưởng văn của KD đôi khi nó cứ … hư hư … vô vô nên chẳng biết thế nào mà lường trước được?
Ha viết như thế nhỡ KD … dỗi là HM blog sẽ bỗng dưng … mất tiêu nhiều còm khác lắm đó?
Hoàn toàn không có ý bênh vực cho nàng KD “xứ ta” đâu!
Dạo này cũng bận và cũng lười nữa. Cảm xúc đi đâu hết cả. Chẳng viết được nữa. Cảm ơn bác Hà đã có lời.
Chị KD viết bài cho báo chính thống nên tone cũng phải khác. Bác thông cảm.
HTH xin phép được trả lời chị KD câu hỏi ở đoạn cuối: “Ai sẽ là người băng bó cho những vết thương đạo đức xã hội đây? bằng một câu trả lời ngắn gọn: ” .. huy động sức mạnh của toàn hệ thống các Nhà… “. Xin phép được diễn giải như sau:
* Nếu “vết thương đạo đức” chưa ” bị nhiễm trùng” sẽ do: Nhà riêng (gia đình) -> Nhà giáo (ở trường) -> Nhà báo (ngoài xã hội) … cầm máu và băng bó tạm thời.
** Nếu “vết thương” không may đã bị “nhiễm trùng” thì sẽ do: Nhà Phường (CAP bắt, tẩn, ép cung … đến mức phải … đột tử) -> Nhà Mạng (dùng Sinh-Tử-Lệnh để bịt miệng và bắt trèo tường… ) -> cuối cùng là sẽ gặp Nhà tù (giám thị và cai ngục)
*** Ngoài ra, nếu vết thương đạo đức chẳng may “bị lở loét” và chuyển sang giai đoạn cuối kiểu như “ung thư” thì thiên hạ vẫn còn đội ngũ hùng hậu các Nhà như: Nhà binh, Nhà báo, Nhà nghề, Nhà giàu, Nhà hàng và … cả “Nhà H2O” nữa
Có vẻ những vết thương kiểu này chỉ có 1 loại thuốc duy nhất để điều trị tận gốc là thuốc … “độc” ? chữ “độc” hiểu theo 3 nghĩa (đen, bóng và … “lờ-tờ-mờ”)
Ôi, đúng là:
Nhà nọ thì “sọ” sang nhà kia
Nhà kia lại “sía” sang nhà nọ
Cuối cùng thì:
vết thương đạo đức XH vẫn cứ … tái phát
chuẩn mực đạo đức vẫn cứ … tổn thương,
Túm nại nà:
Đạo bị Tụt, Chí bị nhụt
Đức bị Tổn, Khí bị mất
Xã lên Phường -> Hội thành Hè -> Chè hết ngon -> gọi là Chè thiu
Câu hỏi cuối cùng:
Đạo đức xã hội ở xứ ta liệu có bị “thiu” theo ko vậy hỏi KD “ở xứ ta” hay la cà sang … xứ người”?
HTH hỏi KD như vậy, KD biết hỏi ai bi giờ?
Chị KD nói thế thì … HTH đành phải …”bắc thang lên hỏi …Cụ Trời” vậy?
Cụ bảo thế này nhé:
- Thứ gì “nguội” thì phải “hâm” lại
- Thứ gì “nhạt” thì cho thêm “muối”
- Thứ gì “mặn” đến nỗi “ko thể nuốt nổi” thì cho thêm tý “giấm” hoặc “vắt chanh” zô…
Còn thứ gì đã thiu rồi thì đành phải …đổ (bỏ) đi thôi! đừng tiếc của …Cụ?
Ngoài ra Cụ còn không quên nhắc nhở rằng: “… Người hạ giới đừng để mọi cái khi đã “Thiu” rồi mới “bắc thang” lên hỏi Cụ nhé!”
hình như người hạ giới chúng ta đều gọi Cụ Trời và Cụ Rùa bằng … Cụ và xưng con phải thế ko nhỉ? Hỏi các Còm…và chị KD!
T
Báo chí VN hết đề tài rồi, có mỗi cái sự việc HLV Khương và VN Airlines mà cứ ầm ĩ cả nên.! Tôi có thằng bạn là luật sư tuyên bố sẽ cãi miễn phí cho ông Khương nếu hai bên ra Tòa – vậy là báo chí lại rầm rầm kéo đến phỏng vẫn viết bài về nó. !
1.Hôm trước đọc cái bài ai được, ai mất trong chuyện võ sư Khương, tôi cười vãi cả…nước dãi về cái lý luận ngây thơ được mất của tác giả bài báo. Không phải ngẫu nhiên mà người ta bảo rằng “trong mọi cuộc chiến, chỉ có nhân dân mới là người bị thiệt hại”. Quý tử mà không hư, không sinh tật mới là lạ. Cái gốc của mọi vấn đề là VNA một doanh nghiệp nhà nước. Lãi thì các bố mày chia nhau còn lỗ thì đã có tiền thuế của dân đắp vào.
VNA là tài sản của toàn dân, kinh doanh bởi tiền thuế của dân, nhưng các quan chức coi như là tài sản của riêng mình. Quan chức các nước khác đi họp nước ngoài, thì cũng phải mua vé thanh toán cho các hãng hàng không. Còn quan chức Việt mà đi công tác, đi hội họp nưóc ngoài thì lấy nguyên con chuyên cơ, có khi ở lại cả tuần, cả tháng, bất chấp lợi ích kinh doanh như thế nào.
Bộ trưởng ngoại giao Bỉ ngồi vé hạng nhất đã mua từ trước đó thì bị đuổi xuống hạng phổ thông để dành chỗ cho một quan lớn , bất chấp luật kinh doanh và uy tín doanh nghiệp cũng như quốc gia ,chưa nói còn vi phạm luật dân sự. VNA hầu như độc quyền ở trong nước và các tuyến đi quốc tế. Không cho vào sổ đen mới là chuyện mới lạ !!!! Dù gì VNA cũng được nhà nước bảo kê, các quan bảo mẫu mà, đừng nên thắc mắc chuyện được thua, văn hoá hay vô văn hoá, thượng đế hay bọ hung mà phí cả sức.
2.Chê VNA phục vụ tồi, coi thường “thượng đế” khách hàng là không chính xác. Họ phục vụ khách hàng ngoại quốc rất tốt cơ mà!
Tôi nghĩ sự việc sẽ không đến nỗi lùm xùm như thế nếu hôm đó ông Khương trao đổi với cô tiếp viên VNA bằng tiếng Anh, hay Pháp, Ý, Hàn, Nhật….thay vì bằng tiếng mẹ đẻ Việt Nam.
Đây cũng là bài học cho người Việt nếu phải chọn VNA để bay thì nên ráng nhớ mà rặng ra vài tiếng nước ngoài nào đó để khỏi gặp rắc rối mà còn trở thành “thượng đế” đúng nghĩa.
“Bộ trưởng ngoại giao Bỉ ngồi vé hạng nhất đã mua từ trước đó thì bị đuổi xuống hạng phổ thông để dành chỗ cho một quan lớn”
Thật vậy sao?(!). Thế thì tởm thật, mà cũng… giỏi thật.
“Các quan trẻ… cắm sào đứng đợi” – Tiêu đề và nội dung hay tuyệt!
Nhưng phần viết về chuyện giết voi lại liên hệ được sang đạo đức xã hội nghe ko mượt, gượng quá.
Còn phần về vụ tẩn thượng đế nhạt quá rồi, như đang xem phim giờ vàng vậy.