Lòng đẹp hay lòng…thẩm mỹ, lòng quan và lòng thương …đều là những sắc thái của lòng người, gắn với những sự kiện, những vấn đề xã hội cho con người ta phúc hay họa, tùy sự nhận thức và nhân cách con người hành động. Đó cũng là thông điệp nhẹ nhàng của mục Phát ngôn và Hành động tuần này.
Tác giả: Kim Dung
Lòng đẹp hay lòng…thẩm mỹ
Tối 11-11, sự kiện hấp dẫn “Đêm hội Hoa hậu Trái đất và doanh nhân hướng về miền Trung”, cùng lúc được phát trực tiếp trên nhiều kênh truyền hình trong nước và nước ngoài đã thu hút sự quan tâm chú ý của hàng triệu khán giả, của hàng triệu đồng bào miền Trung vừa qua cơn khốn khó đang rất cần trợ giúp.
Sự hấp dẫn của chương trình còn nằm ở chỗ, đây là đêm hội của 90 Hoa hậu, những người đẹp tiêu biểu của các quốc gia mong muốn chung tay công việc từ thiện, và sự góp mặt của những doanh nhân thành đạt trên thương trường.
Kết quả cuộc bán đấu giá tại chỗ 4 vật phẩm quý hiếm, bao gồm bộ Tứ linh hội tụ bằng gỗ lũa hóa thạch, trống đồng, bức tranh đá quý và khối đá ruby được hô tới 74 tỷ đồng, đã làm nức lòng khán giả, người dân miền Trung và ban tổ chức.
Tuy nhiên hơn 20 ngày đã qua, và cuối cùng, đến thời điểm này, kết quả số tiền thật thu được từ việc bán đấu giá khiến tất cả người xem truyền hình ngơ ngác: 3 vật phẩm gồm trống đồng, bức tranh đá quý và khối đá rubi không có ai đến nhận, vì tất cả chỉ là trả giá ảo. Ban Tổ chức chỉ thu được 100 triệu đồng của Công ty TNHH một thành viên Dịch vụ hàng không sân bay Tân Sơn Nhất và vài triệu đồng của các cá nhân.
Duy nhất có bộ “Tứ linh hội tụ” bằng gỗ lũa hóa thạch có người mua là thật. Tuy nhiên thay vì số tiền 47,9 tỷ đồng thì phía mua là Công ty Gốm sứ Bảo Long chỉ đồng ý quyên góp số tiền 1 tỷ đồng với lý do, chủ nhân của vật phẩm trên đã tự ý di chuyển sản phẩm ra khỏi vị trí bán đấu giá. Thay cho 74 tỷ đồng được MC xướng lên dõng dạc trên sàn đấu giá của Đài truyền hình trong đêm hội từ thiện hôm nào, là thực tế phũ phàng- chẳng có triệu nào dành cho người dân miền Trung khốn khó cả.
Sau phút hoan hỉ, là phút hổ thẹn và bẽ bàng, có lẽ không phải của riêng ban tổ chức mà là của tất cả chúng ta, kể cả những người không có cơ hội xem chương trình đấu giá mà chỉ nghe thông tin. Những hình ảnh đáng buồn về cứu trợ bằng đồ lót xu chiêng, xi líp rách đến mức chỉ có thể làm giẻ lau còn chưa kịp tắt, nay người dân nghèo miền Trung nghĩ gì về chuyện bán thật, mua ảo này.
Và không hiểu những bạn bè quốc tế các kênh truyền hình như NBC, Star World… khi biết số tiền đấu giá chỉ như một trò đùa, họ sẽ nghĩ gì về những chương trình quyên góp vì mục đích từ thiện tại Việt Nam? Họ sẽ nghĩ gì về những doanh nhân người Việt trong thời buổi kêu gọi sự hợp tác đầu tư?
Đến nỗi, có một tờ báo phải in đậm cái tít: “Khi ban tổ chức bị lừa”.
Đúng là bị lừa. Vì đây chắc chắn không phải lần đầu tiên chương trình gây quỹ từ thiện được truyền hình trực tiếp trên tivi, mà các đại gia đã hứa hão, để rồi xù. Cách đây ít năm, một đại gia lên hẳn sân khấu truyền hình trả lời phỏng vấn, đồng ý mua một vật phẩm với hàng trăm triệu đồng, để rồi sau đó lặn mất tăm. Khi nhà đài gọi điện đến hỏi vì cái sự im lặng không phải là vàng này, ông ta chất vấn lại: “Việc gì đến chị?”. Vâng, việc gì đến nhà đài mà lại đụng chạm đến cái dây thần kinh xấu hổ của ông đã bị… liệt?
Chẳng lẽ cái “dớp” của sự hành xử thiếu tự trọng đó vẫn kéo dài cho tới tận bây giờ?
Cũng có một điều cần nói về luật định khi có sự kiện tổ chức đấu thầu. Đó là theo các chuyên gia: Bán đấu giá là một nghề, người bán đấu giá phải có chứng chỉ hành nghề. Theo đó, cơ quan tổ chức đấu giá cũng phải được luật pháp cho phép chứ không phải ai muốn đứng ra tổ chức cũng được. Người tham gia đấu giá phải khai báo tên, CMT, số điện thoại, đặc biệt phải đặt cọc một số tiền từ 1%- 15% giá trị sản phẩm đấu giá, để giả dụ có “xù” họ sẽ mất tiền.
Nếu so với cả 3 điều trên thì rõ ràng, Ban Tổ chức chương trình đã quá sơ hở, làm việc hoàn toàn thiếu tính chuyên nghiệp. Và câu chuyện bán đấu giá cười ra nước mắt này là học phí họ phải trả sau nhiều lần tổ chức. Tuy nhiên, cho dù tính pháp nhân của việc tổ chức còn có vấn đề, thì do tính chất nghiêm trọng- đùa bỡn trước nỗi khổ của người nghèo, chỉ định PR tên tuổi doanh nghiệp nào đó thông qua một cơ quan truyền thông lớn, cần được các cơ quan công an vào cuộc điều tra làm sáng tỏ sự việc và cần có biện pháp xử lý răn đe
Rất ngẫu nhiên, cách đây không đây, VietNamNet có bài “Dady: Tôi đã phải khóc nhiều về trẻ em VN”, trong đó, Greig Craft, một doanh nhân người Mỹ, người đã nhận bé Thiện Nhân, em bé không may bị thú ăn mất một chân và bộ phận sinh dục, là đứa con thứ 6 và làm hết cách để giúp cho bé có giới tính con trai bình thường, đã có một câu nói rất đáng để các doanh nhân nước ta suy ngẫm:
“Tôi đã từng sống những tháng ngày chỉ say sưa với việc kiếm tiền, niềm khát khao mãnh liệt khi tôi còn trẻ. Nhưng khi có đủ tiền rồi, tôi nhận ra rằng: Một doanh nhân thành đạt không phải chỉ ở nhà lầu, xe hơi, tài khoản kếch sù; mà là người ấy đã làm được gì cho cộng đồng, đã chia sẻ được gì với cuộc sống xung quanh”
Ông tây ấy đã nói là làm. Ông không hề làm từ thiện “ảo”. Cũng không hề làm cái việc ngang nhiên “lừa đảo”, ngang nhiên thất tín trước bàn dân thiên hạ. Ông đã làm từ thiện bằng tất cả con tim mình, đau nỗi đau của con người với con người, với một em bé, với nhiều em bé không thuộc chủng tộc mũi lõ, mắt xanh như ông.
Xưa nay, đùa cợt trước nỗi đau con người đã là bất nhẫn. Ngang nhiên đùa cợt và thất tín với hàng triệu đồng bào nghèo khó của mình còn bất nhẫn hơn.
Nhưng xin các đại gia nào đó đã làm trò đùa đấu giá ảo bất nhân này nhớ cho. Nghiệp kinh doanh, dù có “mua danh 3 vạn, bán danh 3 đồng” thì niềm tin tâm linh vẫn không thể thiếu. Ai đó, đã thất tín với đồng bào mình, thì sự giàu có, sự phúc đức cũng dễ dàng “thất tín” với chính họ. Đó là nhân quả của sự gieo phẩm cách, gặt số phận.
Câu chuyện đấu giá từ thiện ảo như một trò đùa ác chưa qua đi, mới đây, báo Dân trí lại đưa tin Công ty TNHH VICO mang hàng loạt gói bột giặt nhãn hiệu Vì Dân bị sửa hạn sử dụng cũng để cứu trợ đồng bào Hà Tĩnh, Quảng Bình. Sau vụ cứu trợ sữa bột quá đát, người dân miền Trung lại tiếp tục được cứu trợ xà phòng hết hạn sử dụng. Cũng tức là tiếp tục nhận lòng tốt “quá đát”.
Cái tên hiệu bột giặt Vì Dân là cái tên hiệu rất đẹp, như tôn chỉ của một doanh nghiệp được trưng ra, để chiến đấu với nhiều doanh nghiệp khác “không vì dân” trong thời buổi thương trường là chiến trường. Thế nhưng chưa biết các doanh nghiệp khác có bắn trúng VICO bằng tài buôn bán hay không, chỉ biết, với sự tài trợ xà phòng quá đát mang mác Vì Dân thực chất Vì Mình này, VICO đã tự sát trên chính thương trường lúc nào cũng nóng hổi khói đạn cạnh tranh.
Chỉ đau nhất cho người dân miền Trung. Cơ khổ, tưởng gặp được (tấm) lòng đẹp, hóa ra toàn lòng…thẩm mỹ.
Lòng quan
Báo chí đưa tin, ngày 1/12, tại kỳ họp HĐND tỉnh Bình Thuận khóa 8, ông Huỳnh Tấn Thành, Chủ tịch UBND tỉnh đã nộp đơn xin thôi chức. Tình đến thời gian này, ông Thành làm Chủ tịch tỉnh gần 10 năm. Nếu nói theo dân gian, con đường quan trường của ông như vậy gần 1 thập kỷ, cũng là khá “trường quan”.
Được biết đầu năm 2010 ông Thành đã bị UBKT TƯ Đảng ra kỷ luật cảnh cáo vì: Thiếu kiểm tra, giám sát để UBND tỉnh giao đất một số dự án không đúng quy định. Tỷ như vụ giao 50.000 m2 đất cho dự án Cảng vận tải Phan Thiết. Hay việc nhà máy cồn Tùng Lâm, nhà máy mì Phan Thành Tâm xả thải làm cá chết hàng loạt, nước sông bị ô nhiễm nặng nề…Nghĩa là xung quanh chuyện đất đai, ô nhiễm môi trường, toàn những chuyện nhạy cảm và gay cấn nhất hiện nay.
Trong bối cảnh hiện tượng từ chức ở xã hội ta còn quý và hiếm, thì việc một người đang “trường quan” chuyển sang “từ quan” khiến dư luận xã hội rất chú ý. Đâu là lý do chính để ông tự rời bỏ chốn quan trường, trở về chốn dân thường? Có lẽ chỉ lòng ông biết ông rõ nhất.
Việc từ quan của ông Thành khiến dư luận xã hội nghĩ tới sự từ quan của ông Trần Đăng Tuấn, Phó Tổng Giám đốc Đài Truyền hình VN cách đây ít lâu. Tuy nhiên, điểm xuất phát của 2 vị quan này khá khác nhau. Ông Trần Đăng Tuấn từ quan với sự thanh thản về công việc, mà theo ông nói “Để được nhìn nhận cuộc sống từ những khía cạnh khác, để có thêm những trải nghiệm khác…”. Còn đâu là lý do cơ bản nhất, sâu sắc nhất, thì cũng chỉ lòng ông mới biết “mình ra đi vì đâu”. Nay, đến lượt ông Huỳnh Tấn Thành …
Cũng chính việc từ quan còn là của quý và hiếm thì hiện tượng lác đác các quan chức quản lý ngành, quản lý địa phương tự nguyện trở về làm thứ dân cho thấy các quan chức của chúng ta đã bắt đầu tiếp cận và làm quen với một cách hành xử văn hóa- trả ấn khi thấy mình không còn phù hợp với công việc. Thì đó cũng là tín hiệu lạc quan cho xã hội phát triển.
Lòng thương
Có một câu chuyện mấy tuần qua, thu hút sự quan tâm, sự lo lắng, thương cảm của không ít độc giả, và cái kết có hậu khá bất ngờ của câu chuyện khiến mục Phát ngôn & Hành động tuần này xin được chọn để chia sẻ với bạn đọc.
Câu chuyện là số phận của một thiếu nữ bị câm điếc bẩm sinh, em Nguyễn Thị Nhung (thị trấn Thanh Hà, Lạc Thủy- Hòa Bình), bị mất tích gần 2 năm trời, vừa được tìm thấy vào ngày 1-12-2010 mới đây, ngay sau khi ViệtNamNet đăng tải thông tin đúng 1 tuần.
Cuộc sống của em gái nhà nghèo ấy giống như mọi đứa trẻ khác, nhưng Nhung may mắn, luôn được chăm sóc quan tâm. Một hôm, ra hiệu kể chuyện với mẹ có một người chăn dê trêu ghẹo khi em đi chăn bò, vậy là dù nhà rất nghèo, cha mẹ em đã bán hết đàn bò, được gần 100 triệu đồng. Cầm được chút lộc thì ngay sau đó, ngày 25-3-2009, đứa con gái tội nghiệp của họ biệt tích.
Xoay quanh câu chuyện tìm đứa con gái câm điếc, là hành trình gần 2 năm của người cha, người mẹ vò võ những đêm trắng trông đợi, những ngày dài bất tận, bấu víu vào những hy vọng mong manh nhất. Có lúc họ bị kẻ xấu lừa hàng chục triệu đồng. Có lúc quẫn trí nghi ngờ chính các cơ quan điều tra bao che kẻ xấu…Nước mắt người mẹ- bà Nguyễn Thị Hồng, tưởng đã cạn kiệt. Và nỗi đau dày vò người cha, ông Nguyễn Ngọc Quang, đến xé lòng.
Nhưng cuối cùng, cái kết nhanh tới bất ngờ và tươi sáng như chính gương mặt cô bé Nhung lại nhờ… VietNamNet.
Sau khi báo đăng tải 2 bài liền về cuộc tìm kiếm Nhung trong vô vọng của cả cha mẹ em lẫn cơ quan công an, 1 tuần sau, thông tin Trung tâm Bảo trợ Xã hội 4 (Ba Vì-Hà Nội) cho biết năm 2009, trung tâm tiếp nhận một cháu gái bị câm điếc có tên Nguyễn Thị Nhung, không rõ địa chỉ quê quán vì cháu không biết nói, trừ biết viết mỗi họ tên của mình.
Sự ngây thơ, may mắn thay trong trường hợp này, gặp được lòng nhân. Thấy Nhung khỏe mạnh, xinh xắn, có khả năng tiếp thu và nhận thức, trung tâm đã gửi em xuống Trường trung cấp Kinh tế Du lịch Hoa Sữa (Thanh Trì – Hà Nội).
Cuộc hội ngộ giữa đứa con gái câm điếc tội nghiệp với cha mẹ và người thân ruột thịt, chỉ có nước mắt mừng tủi là ngôn ngữ. Nhưng đó là thứ ngôn ngữ hạnh phúc nhất trong đời họ giây phút đó. Và những người chứng kiến cũng không sao cầm lòng.
Cô bé câm điếc đi lạc được ăn học, được dạy nghề may tại trường. Mừng nhất là em đã được nhà trường cưu mang, được chăm sóc, khỏe mạnh và an toàn. Chỉ 2 chữ “an toàn” của bài báo, cũng khiến nỗi lòng người viết bài này, và tin chắc của nhiều bạn đọc khác, nhẹ lòng, mừng vui ấm áp.
Vì ngày nay, trong cái thế giới xô bồ, hỗn tạp, giở tờ báo nào cũng đầy rẫy vụ án hiếp dâm, xâm hại trẻ, cướp của, giết người…thì câu chuyện của cô bé Nhung thật có phúc, như chính số phận em và gia đình em, dù từng trải nhiều nỗi khốn khó.
Một điều cảm động nữa, Trường trung cấp Hoa Sữa, sau khi biết rõ hoàn cảnh gia đình Nhung, đã quyết định nhận cả chị gái Nhung, em Nguyễn Thị Hiền, cũng bị câm điếc bẩm sinh, để dạy nghề, cho có chị có em. Nhưng quan trọng hơn là để các cháu một nghề mưu sinh, tự nuôi được bản thân sau này khi bố mẹ không còn.
Cái kết có hậu của một câu chuyện tưởng bi thương còn mở ra sự sáng tỏ cho cơ quan công an huyện Lạc Thủy. Các anh không chỉ mừng cho cháu Nhung, mà còn mừng cho chính mình trước sự nghi vấn của mẹ cháu, của người dân. Đó cũng là nỗi khổ tâm của người làm nghề điều tra trong cái thế giới trắng đen giờ đây phần nhiều chưa rõ ràng, và các thang bậc giá trị bị đảo lộn.
Lòng thương của các thầy cô Trường trung cấp Hoa Sữa, đã cho cô bé Nguyễn Thị Nhung lưu lạc, có chốn nương thân bình yên, và còn cho em cả một cái nghề- chốn nương tựa vững chãi nhất, để em có thể hòa nhập cộng đồng, tìm kiếm hạnh phúc.
Số phận một em gái lưu lạc, số phận một gia đình nghèo khó từ ly tán đến hội ngộ sẽ là gì, nếu không nhờ vào lòng thương, lòng nhân từ của những người tốt trên đường đời. Trường trung cấp Hoa Sữa, Trung tâm bảo trợ xã hội số 4 chắc không phải những đại gia tiền tỷ, nhưng sự giúp đỡ của họ lại rất thật và hữu ích. Họ không hề đùa cợt với nỗi khốn khó của một con người bất hạnh, chưa nói đến cả một cộng đồng. Bởi ở đó, có lẽ không có những tấm lòng …thẩm mỹ.
Kim Dung


Chắc là cai đọc báo, đọc blog (thí dụ blog chú HM) một thời gian quá… cầm tờ báo lên từ đầu tới cuối là hố tử thần, dân đổ xăng bị móc túi, mua nhà chung cư tiền mất mà nhà ko có,… hằng bà lằng coi xong là đau tim
thấy những người ko biết chữ hay ko quan tâm đến báo chí, tin tức, thời sự sống thật thoải mái…
họ chỉ cần làm + ăn + ngủ = thoải mái (chuyện con cái thì chỉ đưa con đi học, đóng tiền học phí vậy là xong trách nhiệm)…
phải cố làm như thế thôi… như ở công sở VN thì biết càng ít càng tốt
Chuột Nhắt ơi, các cụ đã dạy rồi “ngu si hưởng thái bình”. Nhưng có mấy ai theo được các cụ. Đúng là càng đọc thì càng buồn, có khi đau tim cho những người tim yếu. Ấy vậy mà không đọc lại còn buồn hơn. Khổ thế. Rất nhiều người chấp nhận cái khổ, do tính cách hay do cái gì? Người ta thường có câu giải thích đơn giản để dễ được an ủi hoặc thông cảm: Cái số nó thế. Mời Chuột Nhắt đọc về cuộc đời Phương Thúy, tác giả phần lời bài hát Người con gái Sông La để hiểu thêm cái số phận của con người: http://nguyentrongtao.org/2010/10/27/ph%C6%B0%C6%A1ng-thuy-n%E1%BB%AF-thi-si-tr%E1%BA%AFng-tay/
Lần trước bác KD viết “Sự thông minh và sự chậm lớn…”, XT có góp ý là dùng “sự” nghe rất nặng nề và “sự thông minh” nghe không giống tiếng Việt 1 chút nào. Lúc ấy bác có trả lời là bác muốn chơi chữ và kéo 2 khái niệm về 1 “sự” cho nó chung… XT không cãi tiếp nhưng bản thân XT vẫn thấy chơi chữ như thế là không thành công
Lần này bác lại chơi chữ với các loại “lòng”. Cũng biết ở đời quan trọng nhất là ở tấm lòng. Lòng không ngon thì uống rượu không thích nhưng xin thú thật là đọc “lòng đẹp” với cả “lòng thẩm mỹ” thì XT thấy thương cho tiếng Việt quá
(.
Nhân thể thông báo với bác là bài “Sự thông minh…” của bác được báo Việt Luận của Úc in lại. Bác có cần ủy quyền cho XT đòi nhuận bút hộ không? Có tiền nhuận ta sẽ lại đi ăn lòng, vâng, lòng thẩm mỹ
Ý a, em lại thích nhất từ lòng thẩm mỹ trong bài này của bác KD. Nhiều giá trị thật ảo lẫn lộn, đến tấm lòng mà còn bị thẩm mỹ theo em thật tuyệt.
Doanh nhân một thời bị đánh giá thấp, ngày nay em lại thấy nấng quá lên. Tất nhiên ở đâu cũng có người thế này thế khác, nhưng em thực sự biết có những doanh nhân nổi tiếng đấy, nhưng toàn làm ăn bẫy người khác thôi, em đã làm cùng, thậm chí biết chứng từ giả của vị ấy cách đây hai mươi năm nên rất rõ, vậy mà bây giờ thành người thành đạt, truyền thông, truyền hình tùm lum, kinh. Lại có người cũng toàn mị lừa dân nghèo thôi, vậy mà cũng là thành đạt, rồi còn là đại biểu của chúng ta, ha ha, đau lòng quá. Vì khẳng định em chưa thẩm mỹ dù chỉ là móng tay mà.
Sự thật có phủ phàng đến đâu chúng ta cũng đừng nên quay lưng với nó và chỉ như vậy chúng ta mới cất bước đi lên.
Cuối tuần, kẽ thứ dân này xin góp chuyện cười giải khuây.
Một người đàn ông bước vào tiệm thuốc tây, hỏi người bán:
– Ở đây có bán thuốc trị nấc cục không, thưa ông?
Vừa nghe xong, người bán thuốc quơ tay vớ một cái chai gần đó, “bốp” một phát vào đầu ông kia ngất đi.
Vài phút sau, đợi ông kia vừa tỉnh lại , người bán bèn hỏi:
-Sao hết nấc cục rồi chứ?
-….Ồ, không, tôi mua dùm cho người hàng xóm.
– !!!
Buồn thế đấy!
Khi đọc bài viết về sự hữu quan giữa Hội Tam hoàng và CS Trung hoa, nhũng tưởng ở ta không có điều đó! Suy ngẫm lại mói thấy mình đã nhầm!.
Khi một môi trường không mấy dư địa cho cái chân thiện mỹ nảy sinh, thì tất cả các giai tầng xã hội đều rất dễ bị tha hóa, không chừa một ai.
Trong giới doanh nhân cũng không thiếu sự giả dối, lưu manh ,vô văn hóa báng bổ lương tâm và thánh thần để có thể song hành cùng giới quan trường trong các phi vụ phá để mà ăn , cùng làm nghèo đất nước cả về vật chất lẫn tinh thần!
Điều có thể quan sát được là trong các văn phòng sang trọng của những kẻ vô tâm lắm tiền và nhiều quyền lực ấy thường treo trang trọng trong khung kính một chữ “Tâm” .
Có lẽ nhằm bù đắp cho sự thiếu vắng cái tâm trong cuộc đời họ!
Cảm ơn Người qua đường HN: KD hoàn toàn đồng ý với bác về tất cả những điều bác viết. Thông thường, người ta thiếu cái gì thì hay hô to cái đó, bác à. Chúc bác ngày cuối tuần vui
Bài tự đánh bóng để nâng giá trị nhằm mục đích gì đó (KT/CT,..ở đây là trục lợi danh và tiền) đã được người TQ thực hiện từ trước CN.
Đỉnh cao của mưu mẹo này phải kể đến Lã Vất Vi, với khẳng định bất hủ: lợi nhuận cao nhất là “buôn vua”.
Bằng những thủ đọan gần giống Võ Ngọc Hà, LBV đã nâng giá trị của một cục đá thành ‘viên dạ minh châu’ có giá không tưởng mà đương thời ít ai có tiềm lực sở hữu nó. Trong quá trình đấu giá, luôn luôn có mặt trong số đông khách tham gia trả giá là các đệ tử của LBV. Làm mỗi nhiệm vụ là trả giá cao hơn người trả cao nhất. Kết quả cuối cùng là không ai có thể mua được ‘cục đá’ và giá của nó sẽ ‘lên trời’.
Ở đây người bán không nhằm bán vật với giá cao mà chỉ để tạo dư luận về sự ‘vô giá’ của nó. Sau đó đem ‘cục đá’ biếu hòang hậu nước Tần – một nước mạnh thời chiến quốc. Từ đó LBV từng bước bước vào giới quyền quý của nước Tần và đưa con trai mình lên vương, một nhân vật nổi tiếng bậc nhất TQ cổ đại – Tần Thủy Hoàng.
(* Câu chuyên LBV em nhớ qua xem phim của TQ trên màn ảnh VTV3, còn câu chuyện sử thật về LBV có như thế không thì em chịu *)
Ở câu chuyện của Võ Ngọc Hà mới ở mức lập mưu để kiếm tiền. Nhưng ngày nay khi mà các giá trị thật ảo lẫn lộn thì cũng thật khó lường sự biến thái của câu chuyện LBV thời hiện đại.
Còn nhớ năm ngoái Công an TPHCM đã phá 1 vụ án xem như ‘địa ngục trần gian’. Ở vụ án này các thủ phạm đều núp bóng CTy (từng được báo chí ca ngợi) đi làm từ thiện – xây nhà tình nghĩa ở những vùng nông thôn nghèo và lạc hậu. Với mục đích tìm kiếm các thiếu nữ chân đất để đưa vào nhà chứa với chiêu ‘làm tiếp viên phục vụ nhà hàng’. Chỉ khi bị đầy ải đến tột cùng của giới hạn chịu đựng, một trong số nạn nhân thóat được bầy quỷ thì cơ quan cq và dư luận mới biết.
Xin hãy đừng để những cái ‘giá trị ảo’ lên ngôi và trở thành giá trị phổ quát của XH, khi đó mọi lỗ lực líu/kéo/bấu/víu sẽ trở lên vô nghĩa.
To 7xGens: Rất mong điều ước của bác trở thành hiện thực. Đừng để những giá trị ảo lên ngôi…
Theo GG thì sự việc từ thiện ảo hay một số các doanh nghiệp và đại gia vô tâm này rất đáng phê phán, nhưng chúng ta cũng không nên tốn quá nhiều giấy mực và tâm trí để nói về nó nữa, vì mỗi lần nhắc đến lại như một nhát dao cứa sâu vào nỗi đau của những người dân nghèo và làm cho họ càng thêm mất đi niềm tin vào đồng bào của mình. Đâu cần những tỷ đồng của mấy doanh nghiệp hay các đại gia giàu có muốn đánh bóng tên tuổi bằng nỗi đau của người khác mà đồng bào Miền Trung nói riêng và những người dân nghèo trên toàn quốc nói chung vẫn đâu có đơn độc, vẫn luôn có những nhóm từ thiện tự nguyện âm thầm giúp đỡ và ủng hộ họ, tuy không tổ chức quy mô, không báo đài đình đám hay rêu rao lên đến tiền tỷ hay chục tỷ mà có thể chỉ là những sách vở cũ, quần áo cũ, những đồng tiền ăn sáng ít ỏi của các e học sinh tại các trường từ tiểu học đến trung học được nhà trường kêu gọi để ủng hộ vào mỗi sáng thứ 2 đầu tuần như ở trường của em trai GG đang học vậy, hay những quỹ ủng hộ vì người nghèo, ủng hộ mổ tim mổ mắt miễn phí do Đài truyền hình Việt Nam gây nên để kêu gọi từ những người dân bình thường đến các tổ chức….đóng góp qua các tài khoản ngân hàng mà hàng ngày trên ti vi vẫn phát, GG tin là số tiền trong quỹ đó sẽ được nhà Đài sử dụng đúng với mục đích đã đưa ra và còn rất rất nhiều những cá nhân, tập thể từ sinh viên, công chức…., tự họ tổ chức quyên góp tuy có khi mỗi người chỉ vài chục nghìn, vài trăm nghìn thôi nhưng họ ủng hộ một cách vô tư và vô danh ko ngoài mục đích san sẻ nỗi đau với đồng bào nghèo khó. Đó mới chính là những đối tượng mà báo đài nên tìm đến họ để đưa họ lên công chúng và viết về họ thật nhiều để lấy lại niềm tin đã mất của những người nghèo khổ khi mà họ đã bị mấy tổ chức vớ vẩn kia làm tổn thương quá nhiều. Cuộc sống này, đất nước này tuy có rất nhiều bất cập về cung cách quản lý nhà nước của bộ máy chính phủ cũng như những tha hóa về đạo đức, nhưng ở quốc gia nào cũng vậy thôi, xã hội quá phát triển và hiện đại lên thì tránh sao được điều đó, vậy chúng ta nên cân bằng những điều tốt và điều xấu để cuộc sống dễ thở hơn và để dễ tin tưởng nhau hơn. Chúng ta có thể lên án những trò mèo mà các đại gia và ban tổ chức nào đó đã làm qua sự kiện này nhưng GG nghĩ mấy người đó cũng rất đáng thương. Đó là những người rất giàu về của cải nhưng lại nghèo nàn, thậm chí là nghèo kiết xác về tâm hồn và tư cách thì mới nghĩ ra những trò đó. Họ tưởng rằng tổ chức cả một buổi lễ hoanh tráng, quy mô um tùm lên như vậy là có thể che mắt thiên hạ được, tung hê số tiền ủng hộ tớn lên đến cả vài chục tỷ, trăm tỷ nhưng rồi cuối cùng cũng chỉ “móc mãi” mới ra được đôi tỷ thực chất để gọi là ủng hộ để xoa dịu và mị dân. Họ dùng nỗi đau và niềm tin của những người dân nghèo khổ làm lũ làm đòn bẩy cho tên tuổi và danh vọng của mình nhưng khi sự việc diễn ra và vải thưa không che được mắt Thánh thì chính hành động thiếu tư cách đó lại chính là một vết nhơ đối với hình ảnh của doanh nghiệp hay cá nhân một đại gia nào đó tham gia vào cuộc đấu giá ảo này. GG tin rằng đó chỉ là một góc tối nhỏ của xã hội thôi, chứ cuộc đời này vẫn luôn được soi sáng bởi những tấm lòng đẹp, giản dị những rất cao cả, ngoài ra cũng ko phải là ko có những đại gia rất giàu về của cải vật chất nhưng cũng rất sang trong tâm hồn và trái tim, họ vẫn luôn âm thâm chia sẽ và ủng hộ những người có số phận kém may mắn hơn họ để cùng góp phần tạo dựng một xã hội hoàn hảo và tích cực hơn.
To GG: KD thực ra không lạc quan được đến như GG đâu. Nhiều khi ngẫm nghĩ rồi ko biết xã hội này đi về đâu. Vì đụng đâu cũng toàn chuyện tiêu cực. Đến ngay từ thiện, mà người ta cũng chỉ lăm le để trục lợi cho mình thì đốn mạt quá. Và hình như ko còn ai tin ai nữa. Đó mới là điều buồn nhất và đáng đau nhất cho người quản lý, người lãnh đạo, nếu thật sự còn có chút ít cái tâm, khi để cho xã hội của mình ra nông nỗi này.
Thế nhưng, KD đồng ý với GG, ở đâu cũng vẫn có người tốt, người tử tế. Khi đọc mục làm từ thiện của báo DT, KD vẫn rất cảm động. Có nhiều người dân bình thường, nhưng họ rất từ tâm, biết đau nối đau đồng loại và muốn sẻ chia. Điều đó cũng an ủi KD nhiều. Cảm ơn GG. chúc GG sức khẻ và an lành
Cảm ơn chị KD, chắc tại GG còn ít tuổi nên ko muốn nhìn thẳng vào sự thật đau lòng đó, muốn giữ lại chút niềm tin và lạc quan để sống cho thoải mái, trẻ lâu, hì.
Chúc chị và mọi người trên diễn đàn có một cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình, bạn bè
ở VN người ta kiếm tiền bằng cách đánh đổi trái tim cô KD ơi…
Chuột Nhắt bé tý xíu thì chỉ được nghĩ tới cái đẹp đẹp thôi, ko được nghĩ cái xấu nữa. Đổi tim mà có được chàng Chuột Cống nào để tựa bình yên, thì cũng tốt lắm đó
Bài này bên VietnamNet thấy ghi tác giả là Kỳ Duyên (chứ không phải Kim Dung như trên Blog HM). sao phải ký 2 tên vào một bài như vậy hả anh HM?.
Kỳ Duyên là tên chữ.
Kim Dung là tên thật.
Nàng Kiều là tên lóng.
Người Đẹp là tên muôn đời
He…he..Chị Mây Xanh à: Ở đây có tới Ngũ nữ, (5 Người Đẹp), chứ ko phải Tứ nữ đâu. Đố chị biết?
Ngũ nữ? Ai vậy nhẩy? Mình đoán không ra, chỉ nhìn Nick name, nhỡ nói nhầm thì thì người ta giận chết.
Nhân thể, nói để KD nghe. Cái tên còn liên quan đến số phận. Ví dụ tên KD là đẹp lắm, đẹp cả người cả nết, nhưng dứt khoát là KD đã có lúc lận đận về đường tình duyên ( không phải do kẻ khác gây ra cho mình, mà chính mình tự chuốc lấy ). Ví dụ nữa như tên Thanh Vân đây là Mây Trong chứ không phải Mây Xanh đâu KD nhé. Về ngữ nghĩa có khác nhau chút đỉnh đấy. Mây Xanh thì đẹp, trẻ trung, thanh bình, còn Mây Trong ( Do các cụ đặt cho, trong chữ Hán có thêm ba chấm thủy ) thì trong sạch, xua được những đám Mây Âm U, nhưng vất vả và hay đi cạnh những ngày có giông bão.
Đó cũng là lý do mình không thích dùng bút danh hay Nick name, lúc cần ngắn gọn, thì mình chỉ viết một chữ MÂY vậy thôi. Kể cả lúc nói nghiêm túc hay tán gẫu, nói đùa.
Bác Vân ơi,
Em đồng ý với bác, phụ nữ đẹp mà sắc sảo thì thường lận đận về tình duyên. Cho nên nhìn KD (ảnh) + miệng lưỡi (ở đây là giọng văn ) là biết khó tránh khỏi số phận thiên định. Chẳng biết KD có là 1 ngoại lệ không bác nhỉ. Thế nào nhà báo? Nghe hôm trước nhà báo nói về con cái thì có vẻ KD không nằm trong duyên tiền định phải không?
Cái đ/c Trần Thiềm lày. Vừa thấy chị Vân bàn về cái tên đã lại hưởng ứng ngay được rùi.
Kể chị V và TT nghe: Hồi trẻ, KD gặp 3 ông thầy vừa tướng số vừa tử vi. Cả 3 đều nói khá giống nhau. rất lạ. Họ chỉ dặn KD rằng, “Cô là người lòng lành, thiện tâm. Tuy gian truân nhưng càng sống càng có hậu, đừng sợ gì hết”
Có lẽ có phúc có phận thật. Vì thế KD tự dạy mình, luôn sống tử tế. Nếu so với nhiều bạn gái, có lẽ KD đã gặp may. Tất cả những gì có đều tạo dựng bằng nhân cách lao động thực sự, nên giờ sống rất thanh thản, nhẹ nhàng!
Bác HM ơi, thế là blog của bác có thêm một đại gia vào tham dự rồi. Bác Vĩnh sang đây mà còm, vui đáo để. Các còm sỹ của HM hay lắm, vui là chính. Ít để chủ nhà đau đầu. Tuy vậy, chủ nhà cũng răn đe liên tục, kiểm duyệt sít sao, chẳng kém gì ông 4 T đâu.
Đồng ý với NCB. Nếu tinh ý một chút mọi người sẽ nhìn rõ sự việc. Chẵng qua, BTC đã “đạp giò” với người chủ sở hữu vật được đấu giá và bọn cò mồi nên mới bỏ qua các quy định như người tham gia phải đăng ký rõ thông tin cá nhân cũng như phải đóng trước bao nhiêu tiền cho BTC theo quy định và các quy định cần thiết khác nữa,…. Vì đấu giá là một hoạt động mang tính chuyên môn đã được quy định kèm theo các văn bản pháp quy. Có lẽ, họ nghĩ chỉ cần núp sau 3 chữ”làm từ thiện” là có thể bước qua những quy định đã được ban hành? Chỉ tội dân nghèo cứ trông mong vào những hoạt động từ thiện có thể mang lại cho họ niềm tin vào hai tiếng “đồng bào” thiêng liêng kia.
Đúng là nữ sĩ KD có tấm lòng nhân, lạc quan trong sáng nên nhìn đâu cũng thấy khía cạnh tốt đẹp mà ít khi nhìn qua mặt trái của nó ! Trích trong bài : “Cái kết có hậu của một câu chuyện tưởng bi thương còn mở ra sự sáng tỏ cho cơ quan công an huyện Lạc Thủy. Các anh không chỉ mừng cho cháu Nhung, mà còn mừng cho chính mình trước sự nghi vấn của mẹ cháu, của người dân. Đó cũng là nỗi khổ tâm của người làm nghề điều tra trong cái thế giới trắng đen giờ đây phần nhiều chưa rõ ràng, và các thang bậc giá trị bị đảo lộn.”.
Hix, đúng là các anh CA bị nghi oan là “bao che kẻ xấu” ! các anh không bao che, nhưng phải nói thẳng ra là các anh làm công việc nhiệm vụ của mình “rất thiếu tinh thần trách nhiệm” Không thể bào chửa hay biện minh gì cho mấy anh CA như đoạn trên. Tớ ở trong Nam, nhưng cũng biết hình như Hòa Bình (nơi gia đình em gái câm điếc sống) và Ba Vì (nơi em được nuôi dạy ở Trung tâm Bảo trợ XH) không cách xa nhau là mấy. Tội phạm bị truy nả toàn quốc mà các anh CA còn tìm ra được (dù chúng cố tình trốn, thay tên đổi họ) ; vậy mà em gái này, có tên họ đầy đủ, Trung tâm cũng biết tên em, bị câm điếc dễ nhận dạng, chỉ cần đưa tin trên một tờ báo, đài phát thanh, truyền hình .. thì chỉ vài ngày là cha mẹ em sẽ được tin ngay thôi. Thế mà đàng này đến hai năm ! cho đến khi VNN đưa tin lên mạng thì có hồi đáp ngay. Vậy là các anh CA đã “thiếu tinh thần trách nhiệm” và do đó đã “gây ra hậu quả nghiêm trọng” cho nạn nhân và gia đình nạn nhân trong suốt hai năm. Có gì để mà khen hay thanh minh bào chửa cho cách làm việc “tận tụy” của mấy anh CA địa phương ? tại cha mẹ em thay vì bán bò đi tìm em, chỉ cần mỗ thịt một con bò mời các anh nhậu vui vẻ lên tinh thần mà làm việc trách nhiệm chút thì xong thôi. Cha mẹ em quên thủ tục “đầu tiên” !
To NCB: KD hiểu sự bức xúc của NCB. Tuy nhiên, bài bình dựa trên 3 bài báo điều tra của phóng viên VNN. Người viết là KD dựa trên tư liệu điều tra để viết. Còn suy luận từ chuyện nọ ra chuyện kia, thì chắc chắn ko được phép. vì nếu viết sơ hở, người viết có thể bị kiện, NCB ạ. Ko thể vì nhìn nhận chủ quan để kết luận ngay một vấn đề. Nghề báo luôn bắt người viết phải tỉnh và cũng phải viết có căn cứ.
Nhớ bài trước của tác giả blog có câu kết bị lên án là dùng vĩ từ…
“Thiên tai gây ra cho con người đã khủng khiếp, nhân tai cũng tàn phá không kém. Thảm họa xảy ra và nếu mục đích làm từ thiện không xuất phát từ trái tim mà dùng nỗi thống khổ của đồng loại cho việc đánh bóng tên tuổi hay trục lợi, thì sự tàn phá man rợ hơn cả thiên tai và nhân tai cộng lại”
Thảm họa ở đây là mất niềm tin trong lòng người. Rõ ràng, cũng có lý khi viết như thế, nhất là qua chuyện tứ linh rởm này.
DQ hoàn toàn nhất trí với Bạn IT , vì DQ cũng thích câu kết ấy của chủ Blog . Việc cứu trợ rồi cũng qua đi , nhưng Niềm tin của mọi người đã bị mất thì ko biết cần phải bao lâu sau mới lấy lại được !??
Vừa post còm xong thì đọc được bài này. Mời bà con nào quan tâm thì đọc để biết cái kiểu tổ chức làm từ thiện của nước mình:
Đại bịp bợm: Bộ “tứ linh hội tụ” được đấu giá 47,9 tỷ đồng có giá thực chưa đến 20 triệu đồng?!
Theo: CATPHCM
Những ngày qua, thông tin về ông Võ Ngọc Hà (SN 1978) – chủ nhân bộ “Tứ linh hội tụ” và câu chuyện đấu giá từ thiện với số tiền kỷ lục “ảo” đăng tải tràn ngập trên các báo. Ông Hà đã kể lại hành trình khá ly kỳ khi đi tìm bốn tứ linh “long, lân, qui, phụng” (Báo CATP đã có bài phản ánh) và cho rằng mình là nạn nhân của vụ đấu giá từ thiện này. Thế nhưng, qua tìm hiểu của PV Báo CATP, một sự thật đã được phơi bày. Chuyện đi tìm bảo vật chỉ là bịa đặt. Ông Hà đã bỏ tiền ra mua bốn “linh vật” với giá rẻ bèo… để rồi sau đó dàn dựng “đấu giá từ thiện” được 47 tỷ đồng ảo!
LỪA DỐI… TRẮNG TRỢN!
Trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọn được in với hai thứ tiếng (Việt, Anh), chủ nhân bộ tứ linh Võ Ngọc Hà đã trau chuốt từng lời khi kể lại hành trình gian nan, thấm đẫm màu sắc ly kỳ, huyền bí khi đi tìm bốn linh vật. Ròng rã suốt năm năm trời, ông Hà mới tìm đủ bộ long, lân, quy, phụng bằng gỗ lũa, hoàn toàn do thiên tạo. Nào là bỗng nghe tiếng chim hót rất lạ, nào là mơ thấy một con rồng trắng… nghe rất hoang đường. Cuối câu chuyện, ông Hà còn nhấn mạnh: đây là duyên trời, lộc trời. Vì thế món quà này sẽ càng có ý nghĩa hơn khi cứu giúp những người bất hạnh. Tuy nhiên, dù chỉ là nghi vấn liệu câu chuyện đó có thật hay không, chúng tôi cũng quá sửng sốt khi biết được một sự thật không thể nào ngờ được. Tất cả chỉ là trò lừa dối của ông Hà.
Không hề có bất cứ một chi tiết nào trong lời kể của ông là đúng. Theo những ghi nhận của phóng viên, việc xuất hiện bộ tứ linh mà ông Hà đã đưa ra đấu giá với giá trên trời chỉ đơn giản là “tiền trao, cháo múc”. Ông Hà đã mua bốn linh vật này tại các cơ sở gỗ, đá của một số người dân tại huyện Di Linh và thành phố Bảo Lộc (Lâm Đồng). Theo nguồn tin riêng của chúng tôi, con rồng (long) đã được ông Hà mua của anh Linh (cơ sở Duy Linh) tại xã Liên Đầm, huyện Di Linh. Ngày 29-11-2010, chúng tôi tìm đến nhà anh Linh nhưng không gặp. Anh Duy và chị Thơm (anh trai và chị dâu của anh Linh) cho biết: Cách đây hơn hai tháng, anh Linh có bán cho Võ Ngọc Hà một con rồng bằng gỗ với giá ba triệu đồng. Ba hiện vật còn lại, gồm con rùa (quy), con lân và khối gỗ hình con chim phụng, ông Hà đã mua của ông Tuấn (một cơ sở gỗ tại xã Đại Lào, TP. Bảo Lộc.
Anh Vũ (con ông Tuấn, một gia đình có tiếng chuyên đi sưu tầm các gốc cây có những hình dáng lạ) kể lại: Trong khoảng thời gian hai tháng, tức trước ngày diễn ra lễ hội 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, gia đình anh đã bán cho ông Võ Ngọc Hà 5, 6 hiện vật bằng các gốc cây tự nhiên có hình dáng của các con vật, cây cảnh với tổng số tiền 16 triệu đồng, trong đó có con chim phụng, con lân và con rùa. Con rùa có hình thù giống nhất nên bán với giá 10 triệu đồng. Trao đổi qua điện thoại với chúng tôi, ông Tuấn cũng khẳng định có việc mua bán này.
Theo thông tin từ một người quen của ông Hà, sau khi mua về, ông Hà còn bỏ ra khoảng năm triệu đồng để chỉnh sửa các linh vật cho giống với thực tế. Vậy là mọi việc đã quá rõ ràng. Bốn linh vật được ông Hà mua lại với giá quá rẻ so với giá một triệu USD trong bản hợp đồng mà ông đã ký với Cty truyền thông Asean C&C và với giá khởi điểm hai triệu USD trong đêm đấu giá từ thiện. Vấn đề được đặt ra là ông Hà đã móc nối với ai hoặc đơn vị nào đã đứng ra bảo lãnh cho bảo vật của ông Hà có mặt trong đêm từ thiện? Lẽ nào chỉ bằng câu chuyện hoàn toàn bịa đặt của ông Hà, không hề có sự kiểm chứng, mà bảo vật của ông đã trở thành “tâm điểm” của đêm đấu giá? Đại diện Hội sinh vật cảnh tỉnh Lâm Đồng cho biết: ông Hà đã tự ý mang bộ tứ linh đi tham gia Triển lãm sinh vật cảnh 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, chứ không hề đại diện cho tỉnh như lời ông Hà nói. Đã đến lúc cần phải xem lại 4, 5 bằng chứng nhận của ông Hà về bộ tứ linh? Câu hỏi được đặt ra là các cơ quan cấp giấy chứng nhận cho ông Hà đã dựa vào tiêu chí nào?
Ngay từ đầu, ông Hà đã cố tình lừa dối về bảo vật khiến cho đêm đấu giá từ thiện bị biến thành trò đùa. Và hàng ngàn người xem chương trình cũng bị lừa một vố đau. Không chỉ lừa dối về hành trình tìm kiếm bảo vật, xung quanh việc đấu giá đêm 11-11-2010 cũng chỉ là trò bỡn cợt của ông Hà. Trong một lần nói chuyện với chúng tôi, chị H. (bạn của anh Thắng – cậu ruột của Võ Ngọc Hà) đã vô tình tiết lộ: chính Võ Ngọc Hà đã dàn cảnh để ông Phạm Văn Đạt – Giám đốc Công ty gốm sứ Bảo Long Bát Tràng đấu giá mua bộ tứ linh này. Chị H. cũng cho rằng: người trả giá 45 tỷ đồng (người đã được các MC mời lên sân khấu tuyên bố thắng đấu giá nhưng từ chối vì lý do nhường lại cho những người khác tiếp tục tham gia đấu giá) cũng là bạn của Võ Ngọc Hà. Được biết, Hà và Phạm Văn Đạt quen biết nhau trong những ngày tham dự lễ hội 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội.
Thật không tin nổi đây là sự thực.
Cám ơn bác PT, link gốc của tin trên: http://www.congan.com.vn/?mod=detnews&catid=708&id=195896
- @Bac Pham Thanh ơi, trong entry trước NCB cũng đã nghĩ gần đúng khi cho rằng : tất cả đều là trò bịp bợm , thông đồng nhau để lợi dụng lễ hội mà tư lợi, từ ban tổ chức đấu giá, chủ sở hửu vật đấu giá, những kẻ đấu giá cò mồi, những công ty trung gian… Chả có thằng giàu nào quá ngu (?) mà bị lừa đâu, chỉ có người dân miền bảo lũ , và khán giả bị lừa thôi. Kẻ ham danh thì kiếm danh, kẻ hám lợi như chủ sở hữu thì trục lợi (nâng khống giá trị thực tế lên quá cao thành… ảo luôn), Chúng biết sẽ bị dư luận lên án ? nhưng nhằm nhò gì với chúng, hoặc quá lắm thì thanh minh, đá quả bóng trách nhiệm qua qua lại lại là xong. Còn như nhà báo KD nói công an vào cuộc điều tra ?! Ngây thơ thế KD ơi, cái luật pháp tù mù như luật rừng mà đầy kẻ hở như ở VN, thì chả có cơ sở pháp lý nào, để mà bắt tội chúng được. Tòa án lương tâm chúng không sợ thì thôi, chứ chả có Tòa án nào bắt chúng đền tội đuợc cả.
@ KD : chả hiểu KD có thông điệp gì mà lại mang chuyện từ quan của ông HTT vào bài viết ! lại liên hệ với chuyện từ chức của ông TĐT nữa chứ.
Hai chuyện này khác xa, đưa lên thế người ta dễ đánh đồng chúng như nhau. Chuyện từ chức của ông TĐT đáng được nêu lên báo chi vì là tiền lệ, hơn nữa lý do ông từ chức thì có thể thông cảm, và việc từ chức không có vệt nhơ gợn đen nào.
Trái lại, chuyện từ quan của ông HTT thì không như thế, có phải là “tự nguyện” không ?. Chứ cá nhân tớ (chủ quan nhé) thì chuyện này giống như đi máy bay chơi lâu,sướng quá rồi, giờ tìm cách hạ cánh cho nhẹ nhàng là tốt nhất, đi lâu nguy hiểm. Túm lại, phải tìm cách hạ cánh an toàn ! mà nếyu không chịu tự hạ cánh, thì cũng bị buộc phải bắn rơi máy bay đấy. Chọn cái nào thì hơn ? Được các ANH cho phép hạ cánh an toàn, mà không bị các ANH bắn rơi thì là phúc đời mấy đời rồi đấy. Ai cũng biết thông tin chính thống này nhé
“Đầu năm 2010, ông HTT đã bị UBKiểm tra Trung Ương thi hàng kỷ kuật “cảnh cáo” liên quan đên rât nhiều vụ việc đất đai nổi cộm trong tỉnh. Ngoài ra, ông Thành còn thiếu gương mẫu khi để vợ làm chi hội trưởng chi hội từ thiện không đúng quy định, mở tài khoản riêng nhận tiền của các doanh nghiệp gây quỹ hoạt động từ thiện. Trong số này có đơn vị được ưu ái giao một số dự án, gây dư luận bức xúc, làm ảnh hưởng đến môi trường đầu tư và uy tín của tổ chức ….”
Ai cũng biết đây là bước đầu, sau đó là phải tự nguyện hạ cánh, còn nặng nề hơn thì bị buộc phải hạ cánh, hay nặng nữa thì bị bắn cho rớt máy bay luôn đó. Bị kiểu nào thì còn tùy tội trạng, mà quan trọng hơn là tùy vào mối “quan hệ” với các ANH ở trên.
NCB à: PNHD là một chuyên mục bình chọn sự kiên nổi bật trong một tuần. Người viết, ở đây là KD phải dựa trên 9,10 sự kiện do một người khác chọn ra để bình, ko phải là một bài điều tra. T
Trong số tư liệu chọn, có khi người chọn ko đọc được hết tư liệu. Như vậy sự kiện đấu giá, vẫn có thể tiếp tục ở tuần sau khi sáng tỏ thêm thông tin. Cũng như Vinashin, bô-xit vậy, có tới 3-4 kỳ chuyên mục này chọn để bình, vì vấn đề của nó ở các góc độ
Còn về chuyện từ chức cũng vậy. Sự kiện đó là đáng chú ý nên tòa soạn chỉ đạo viết. Mục này, có những chủ đề do KD tự chọn, có chủ đề TS chỉ đạo chọn viết. Nó phụ thuộc vào chủ trương của TS chứ ko phải duy nhất chủ ý của KD.
Việc ông Thành, hay ông Tuấn, chỉ nên bình ở mức đó, vì động cơ là thứ khó biết nhất, vì chỉ có họ mới hiểu rõ hơn cả.
Mọi lời bình đi quá, đều ko thể được, bác ạ. cho dù cá nhân ta quan sát có thể hiểu ngầm như thế, như thế…
KD nói thêm để NCB hiểu thêm cả về nghề báo: Bài điều tra của báo CAND về vụ Tứ linh chẳng hạn, mới ra hôm nay (3-12). Trong khi đó, người chọn tư liệu để KD viết PNHD phải chọn từ hôm thứ 3- thứ 4 để viết cho kịp.
Mọi yêu cầu của người đọc là rất đáng quan tâm, nhưng tư liệu chọn lọc, rồi thời gian ra báo…nó còn nhiều cái lắm, chứ ko phải chỉ nhìn thấy sản phẩm là xong. Ví như viết xong rồi, đột nhiên có chỉ đạo phải viết thêm vụ từ chức. Vậy là phải hì hục bổ sung. Bếp núc nghề báo nó vậy, có ở trong nghề mới biết.
Đọc bài “Kinh doanh từ thiện” trong Quê Choa thì rõ. Đúng là kẻ cắp bà già gặp nhau. Ban tổ chức làm ăn như vậy, kinh doanh như vậy thì nhận kết quả như vậy là đúng thôi. Tất nhiên, cái thiệt thòi cuối cùng vẫn là người dân vùng lũ lụt phải gánh chịu. Dẫu sao đây cũng là bài học cho những kẻ nhân danh làm từ thiện mà cái tâm không sáng, cái lòng không minh. Bài viết của KD chỉ thấy trách những người xướng danh mua rồi chạy làng mà không thấy đề cập đến cái không ngoắt ngoéo của ban tổ chức. Như vậy có lẽ không công bằng. Việc loại những người xướng giá ảo trong tương lai chắc không khó lắm. Cái khó tránh và cái làm người dân nghi ngờ nhiều là cái tù mù của các ban tổ chức làm từ thiện.
Bác chủ nhà làm ơn bỏ dùm chữ “không” ở “không ngoắt ngoéo” giúp nhé. Xin cám ơn.
Bác Hiệu Minh ơi, cháu thấy cái bài này trên Tuần Việt Nam ghi là của Kỳ Duyên. Bác bảo bác Kim Dung check lại xem có nhầm lẫn gì không nhé
KD có hai tên: Kỳ Duyên và Kim Dung, đều là KD cả, đều xinh, đều tươi và đều đáo để…
Hi hi, thế thì lần sau nói về bác Kim Dung chỉ cần nói KD cho chắc
Hớ…hớ…Chỉ đáo để thôi cũng đầy đủ rồi, Người Sát Quan ạ
Từ thuở có blog đến giờ, bao người bóc tem HM mà HM chưa bóc tem được ai. Hôm nay cố lấy may nên tem nàng KD một phát
Chúc mừng bài Hoa quê rất hay. Hình như các nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà đài, nhà tin IT đổ sang đọc KD hết cả rồi. Có người đẹp trên blog làm cho các đấng mày râu từ già đến trẻ đổ xô vào còm…
HM đang chuẩn bị giải nghệ và đưa blog này cho KD làm chủ.
Bac HM ơi, trong bài “Hoa quê”, TT có còm về việc này, chắc bác bận chưa đọc. Nay xin nhắc lại:
“Bữa trước khi nghe HM giới thiệu sẽ đăng các bài của KD, TT đã hoan nghênh ngay cái sáng kiến Công Tư liên doanh này. Nay thấy đúng. Blog sôi động hẳn lên. Bác NQL có Chiếu rượu Quê Choa. Đề nghị chủ nhà HM chọn 1 tên khác thay cho chữ blog thông thường. Vào đây biết thêm nhiều kiến thức qua các bài viết của HM, KD tất nhiên. Rồi qua các còm nữa. Ngoài ra còn biết nhiều bài thơ, và còn được thưởng thức cả văn nghệ như bài Nắng chiều rất lả lướt mà Nicecowboy vừa giới thiệu”.
Hi…hi…Phê bình Tổng CuaTimes với phát ngôn vô trách nhiệm. Tuần tới Tổng Cua phải tập trung cho việc viết đó, dù biết đang tít mít với mấy em Nhật, Hàn, Úc, In…
Chúc mọi việc luôn suôn sẻ, và may mắn.