Tướng Tầu bàn về nước Mỹ

Tướng Lưu Á Châu

Blog HM giới thiệu bài nói chuyện của Trung tướng Lưu Á Châu về nước Mỹ. HM ở xứ cao bồi đã được 6 năm nên có thể nói là biết được cái lông của đuôi ngựa.

Phải thừa nhận, bác tướng Tầu này có nhiều nhận xét khá tinh tế và thú vị về nước Mỹ. Phát biểu về sự kiện 11-9 và so sánh cách xử lý của dân Mỹ cũng thấy bác Tướng này rất trọng thị.

Có lẽ bản dịch chính còn nhiều điều khác nhưng copy trên mạng thì chỉ có đoạn này thôi. Bác nào có đường link bài gốc, xin gửi vào comment cho mọi người cùng hưởng. Blog đăng bài này để giữ làm tài liệu tham khảo.

Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ?

Tác giả: Trung tướng Lưu Á Châu. Trung Quốc.

Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ. Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc, nhưng điều ấy chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy.

Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán. Lên lớp giờ chính trị, một thầy giáo khoa chính trị nói: “Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi.” Nhưng, chính là cái nước tư bản mục nát suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới.

Vậy cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu?

Tôi cảm thấy có ba điểm.

1. Cơ chế tinh anh của Mỹ. Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh. Bi kịch của Trung Quốc chúng ta là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có cương vị, có cương vị thì không có đầu óc. Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế,

a. họ không mắc sai lầm hay họ ít mắc sai lầm;

b. họ mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai, lại thường xuyên mắc sai lầm.

Nước Mỹ không quan tâm lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân ! Có lòng dân thì quốc gia có lực hội tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai anh sở hữu sẽ bị mất.

Nước Mỹ hành sự thường nhìn 10 bước. Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự,  mà chưa thấy sự mất cân đối nghiêm trọng về chiến lược. Bạn xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành cái gọi là quốc gia “dân chủ”. Nga, Mông Cổ , Kazakhstan thay đổi rồi. Cộng thêm các nước như Hàn Quốc, Phillippines , Indonesia , vùng Đài Loan. Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia “dân chủ” bao vây là hiệu ứng dài hạn.

2. Nền văn hoá hừng hực khí thế đi lên. Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn: Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi nói: Tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá hừng hực khí thế đi lên. Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.

3. Sức mạnh tinh thần, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ. Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai họa ập đến thể xác ngã xuống, nhưng tinh thần vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà đã đầu hàng. Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc qua đó chúng ta có thể để nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ.

a. Sau khi toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy ùng ùng. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.

Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy.

b. Hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị đập phá, một số thương nhân người A Rập bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết.

c. Chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố. Dù trong tình hình ấy họ còn biểu quyết có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Dân chủ là gì? đây là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.

Xem thêm: Tướng Tầu bàn về đạo đức của người Tầu

About these ads

14 Responses to Tướng Tầu bàn về nước Mỹ

  1. [...] bài của Trung tướng TQ, Lưu Á Châu, đã xuất hiện trên mạng mấy năm trước: Tướng Tầu bàn về nước Mỹ: Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ? (Hiệu Minh). BTV: Đọc bài phát biểu của Michelle Obama sẽ biết ở đâu. – Minh [...]

  2. Cua đồng says:

    Ông này kiểu Mã Tốc nói có vẻ hay

  3. [...] bài của Trung tướng TQ, Lưu Á Châu, đã xuất hiện trên mạng mấy năm trước: Tướng Tầu bàn về nước Mỹ: Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ? (Hiệu [...]

  4. phuoc says:

    “Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Dân chủ là gì?Đây là dân chủ.”

  5. Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn: Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi nói: Tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá hừng hực khí thế đi lên. Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.>>> bravo bravo bravo

    lần đầu tiên đọc 1 góc nhìn thú vị như thế này

  6. [...] Cụ tin rằng, Hà Nội mình không mắc như bác hàng xóm “Bi kịch của Trung Quốc chúng ta là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có cương vị, có cương vị thì không có đầu óc” (Tướng Lưu Á Châu bàn về nước Mỹ) [...]

  7. dangminhlien says:

    Trong bài này, ông Châu còn nói 1 câu cực trúng: đại ý là: cơ chế quản lý vận hành của Mỹ tốt tới mức thằng ngu cũng điều khiển được, còn cơ chế của TQ thì trục trặc tới mức người giỏi cũng khó điều khiển
    Quả là như thế nếu xem cả hệ thống XHCN, VN dù đổi mới không là ngoại lệ – do sử dụng cái mechanism cổ lỗ
    Muốn dễ vận hành thì không có cách nào là nên dùng kênh mới mà các nước top đầu đang dùng
    Tôi khâm phục TQ về phát triển kinh tế, về văn hóa lâu đời song thấy TQ khó đi lên thành nước văn minh nếu vẫn dùng kênh quản lý cũ cổ lỗ sỹ
    Gần đây ông Ôn Gia Bảo cũng có đề cập vấn đề trên. Bác HM có thể làm 1 bài commentary về ông Bảo cho bà con xem

  8. THUANTA1985 says:

    cháu thích tên entry là : Tướng Trung Quốc bàn về nước Mỹ .
    cháu không thích từ : Tàu

    • Vũ Thế Phan says:

      Từ xửa từ xưa, bếp Việt có món Thịt Kho Tàu tuyệt ngon, tớ e món ni sẽ kém ngon nếu đổi ra Thịt
      Kho Trung Quốc ! Tại sao lại “kỵ húy” hoặc sợ “phạm húy” vậy ta ?

  9. THUANTA1985 says:

    cháu thích tên entry này là : Tướng Trung Quốc bàn về Nước Mỹ

  10. Chấn Hào says:

    Ông này nói đúng về nước Mỹ, nói đúng về nước Tầu, và nói đúng về nước Ta (giống nước Tầu).
    WTC sắp đổ sụp mà người ta còn làm được những điều như vậy, ngẫm cái cảnh hỗn loạn ở khu Mỹ Đình dịp 1000 năm Thăng Long HN mới thấy buồn. Thử hỏi 4000 năm lịch sử với 300 năm cái nào nhân văn hơn cái nào?
    Tôi không ca tụng quá lời nước Mỹ đâu nhé – vì nước Mỹ có nhiều cái tôi không thích, nhưng tôi thích người Mỹ, và thừa nhận nước Mỹ hiện nay xứng đáng số 1 thế giới.

  11. Lây lất says:

    Một quốc gia chỉ mới hình thành được khoảng 300 năm mà đã trở thành một siêu cường số 1 trên thế giới thì rõ ràng đất nước ấy, con người ấy có nhiều cái đáng để cho các nước khác học hỏi. Đơn cử, vào đầu năm học vừa qua, trong bài nói chuyện với các em HS trên toàn nước Mỹ, TT Obama đã truyền lửa cho các em về những ước mơ, hoài bão mà mỗi một công dân, gia đình và xã hội của nước Mỹ luôn mong mỏi vươn tới. Nhưng có lẽ, điều nhắn nhủ cuả Ông được mọi người quan tâm là: “Chúng ta nên học hỏi từ những sai lầm “. Dĩ nhiên, sai lầm không chỉ riêng của nước Mỹ mà sai lầm của bất cứ ai, bất kì quốc gia nào cũng đều có gía trị cho mỗi chúng ta. Về văn hoá, thử xem các bộ film hoạt họa Tom Và Jerry, có thể thấy hình ảnh, tuy đối đầu, nhưng khi đối phương gặp nguy hiểm, Tom hay Jerry đều co cách ứng xử văn hoá là giúp cho đối phương qua cơn nguy hiểm. Còn gì đẹp hơn khi ngay từ tuổi còn thơ, trẻ em đã được tiếp cận những cử chỉ đầy tính nhân văn đó.

  12. Người quan sát says:

    Khoái nhất câu này

    Cơ chế tinh anh của Mỹ: Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh.

    Bi kịch của Trung Quốc chúng ta là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có cương vị, có cương vị thì không có đầu óc.

    Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên.

    Sao mà giống nước quen đến thế.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 2,620 other followers

%d bloggers like this: