Con trẻ dễ nhiễm phim ảnh hành động, đấm đá, đọc “dâm thư”, rồi ra đời thực hiện. Xuất bản Văn “dâm” thì dễ có Giáo dục “đấm”, nên dân thường ta sẽ còn bị những cú knock-out.
Câu hỏi ở đây là, lỗi của các em hay của chính người lớn chúng ta?
Văn “dâm”
Như TPO đưa tin, sau bao lần lỡ hẹn, cuối cùng cuốn tiểu thuyết “Sợi xích” (NXB Hội Nhà văn Tp. HCM) viết về đề tài tình dục và giới tính của nữ ca sĩ, diễn viên Lê Kiều Như ra mắt độc giả vào ngày 12-3-2010.
Trang bìa cũng gây ấn tượng vì có ảnh gợi cảm của chính tác giả. Trong đời thật, cô có nhiều vai diễn nude, ảnh đăng báo hở nhất có thể hở. Kiều Như còn nói “nổi tiếng từ khi cởi đồ”.
Nghe đâu Nhà Xuất bản vừa ra công văn thu hồi Tiểu thuyết thuộc vào loại “dâm văn” này. Tuy nhiên, một khi đã phát hành khó thu lại. Nhiều đoạn của cuốn sách được đưa lên mạng, dân đọc mạng tha hồ bình phẩm. Càng cấm càng mê.
Giáo dục “đấm”
Theo VNN đưa tin, tối 3-3-2010, trên mạng internet lưu truyền đoạn video clip cảnh một nữ sinh bị một nhóm học sinh đánh hội đồng.
Nạn nhân bị tra tấn là NQA (sinh năm 1994 ), học sinh lớp 10 ở Hà Nội. Thủ phạm xuống tay” là PTV (sinh năm 1993).
Mấy cô cậu ngồi trên ghế trong công viên thản nhiên chứng kiến cảnh QA làm “bị bông” cho một cô bé khác thực tập đấm bốc, thử các đòn hiểm học trong lớp dạy võ.
Cô bé khác lấy điện thoại di động lạnh lùng ghi lại từng chi tiết rồi gửi bạn phát tán trên mạng cho hàng vạn người xem.
Nhiều trang mạng chính thống đã phát lại, nhưng thấy rằng clip quá tàn bạo, hơn cả phim hành động của Mỹ hay chưởng Hồng Kông, nên họ đã rút xuống.
Chưa hết, hôm qua TPO đưa tin, trên website “Tin tức nóng bỏng Việt Nam” lại có cảnh nữ sinh đánh nhau, lột hết áo bạn, sặc mùi “xã hội đen” ở một nơi khác.
Phải chăng những giờ đạo đức trong lớp rất kiểu khô cứng nên các em học sinh không nhận thức được gì. Ngược lại, những gì trên phim ảnh nước ngoài, các em “tiếp thu” và “thực hành” hết sức “nhuần nhuyễn”.
Thay vì gọi nhau ra nói chuyện nhẹ nhàng vì chút va chạm nhỏ, các thiếu nữ 16, 17 tuổi lôi nhau ra vườn hoa để tỷ thí thiệt hơn.
Thử hỏi, kết quả của ngành Giáo dục, chúng ta tạo ra nhân tài và tinh hoa cho đất nước hay “xuất xưởng” những kẻ hung đồ, thích đấm bốc hơn, nên người ta gọi là “Dục đấm”.
Dân đo ván
Những người hàng xóm của mấy cô bé “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” rất ngạc nhiên thấy những nữ sinh Hà Thành xinh xắn, đáng yêu , học giỏi, lại có thể giơ chân tung chưởng như trong phim Hồng Kông.
Một người xót xa: “Sự liều lĩnh của học sinh ngày nay đã vượt quá tầm kiểm soát của phụ huynh”.
Với cha mẹ thì không còn nỗi buồn và đau xót nào hơn khi xem video clip mang xu hướng tội ác của chính con mình.
Một cô hiệu trưởng trường THPT ở Hà Nội phải thốt lên:”Khi xem clip nữ sinh bị đánh hội đồng, tôi cảm thấy rất buồn. Nhưng cũng chẳng biết trách ai: nhà trường, gia đình hay xã hội. Chỉ muốn nói các con chưa được quan tâm đầy đủ . HS chưa được giáo dục đầy đủ về ứng xử , nhân văn và tình thương. Ở trường này, tỷ lệ gia đình các em trục trặc, cha mẹ ly hôn, không quan tâm đến con cái nhiều hơn các trường khác. Trong 10 HS thì có đến 9 em có hoàn cảnh gia đình không quan tâm nhiều”.
Quả đấm vào mặt có thể gây thương tích, vết thương sẽ lành với thời gian. Tuy nhiên, vết thương lòng khó mà quên ở lứa tuổi vị thành niên. Sự căm hận sẽ đi theo suốt cuộc đời còn lại của cả kẻ đấm và người bị đấm.
Đau đớn hơn, quả “thôi sơn” của đám trẻ mang tính côn đồ còn nhằm thẳng vào mặt cha mẹ và ngành giáo dục. Những người từng sinh thành và nuôi dậy chúng đã bị knock-out.
Lỗi của ai đây?
Phim ảnh đánh chém nhập tràn lan, tin tức trên báo chí thích chạy tít ”hiếp, giết”, trẻ em xem nên tiêm nhiễm thói thích đánh nhau.
Có thiếu nữ thời nay sẵn sàng cởi đồ để được nổi tiếng, lấy nhục dục của chính mình cho vào tiểu thuyết với sự tiếp tay của một nơi đứng đắn như NXB Hội Nhà văn.
Đừng trách các em nhỏ khi có những tác phẩm như thế trong cặp học trò thơ ngây hay lưu trữ đường link của phim trên máy tính.
Có Văn “dâm” thì dễ có cả Giáo dục “đấm” và dân ta sẽ còn bị những cú knock-out. Câu hỏi ở đây là, lỗi của con trẻ hay của chính người lớn chúng ta?
HM. 15-03-2010

[...] Bài viết này được sửa lại từ entry “Văn dâm, dục đấm, dân đo ván” do”cô giáo” Kim Dung yêu cầu. “Cô giáo” này cũng [...]
Sửa lại cái titre của bạn chút nha:
Văn”dâm,dục đấm,dân dập”.
Dân lãnh đủ,nên bị bầm dập.Nghiêm cấm đọc ngược,dễ hiểu lầm về đạo đức cô ca sĩ.
Tờ Vietnamnet mà bác HM cộng tác thường xuyên dạo này cũng khoái giật tít gây tò mò…
Họ cũng có trang 2sao! chuyên đưa tin giới showbiz ăn, uống, cởi,…
Bác HM thấy sao ạ!?
Em cảm ơn anh vì bài viết rất hay và ý nghĩa. Em xin phép anh cho em đăng bài này vào blog của em được không ạ?
Đây là đường link: http://www.pantasa.net/2010/03/17/van-%E2%80%9Cdam%E2%80%9D-d%E1%BB%A5c-%E2%80%9Cd%E1%BA%A5m%E2%80%9D%E2%80%A6-dan-do-van/
[...] Hiệu Minh [...]
Mời mọi người xem trích đoạn “Sợi xích” trong 2 blog
Những đoạn trích chụp trực tiếp từ sách http://robbeydeptrai.wordpress.com/2010/03/16/soi-xich/
http://blogcogaidolong.multiply.com/journal/item/606/606
Anh ấy dắt tôi đến một khu phố Tàu để dạo chơi. Dọc khu phố là những gánh hàng rong, nhiều lồng đèn hoa được treo hai bên đường, có những tửu quán được bài trí như thời thập niên tám mươi, vài cặp tình nhân vui vẻ say sưa, ôm hôn nhau không quan tâm những ánh mắt chung quanh… Có một cặp lướt ngang mặt tôi cười mỉa.
- Đến đây mà còn ra vẻ đài các nữa làm gì, mắt cứ nhìn như chưa bao giờ nhìn thấy người. Đúng là đồ nhà quê.
Lần đầu tiên tôi đến đây nên không tránh khỏi sự tò mò. Đi tiếp một khoảng đường nữa tôi như lạc vào mê cung, tôi như quên có anh đi bên cạnh, nơi đây một số phụ nữ tươi mát và đàn ông qua lại như đang buông mồi câu khách… Có cả những phụ nữ lớn tuổi cũng đang cười đùa ve vãn đàn ông, nhìn vào những góc tối, từng cặp đang ve vuốt hôn nhau, tiếng gió rít trên tay làm tôi ớn cả sống lưng ở nơi hoan lạc này. Đến lúc này tôi vẫn không biết anh ấy đưa tôi đến đây để làm gì, anh chỉ luôn miệng hỏi tôi với vẻ mặt đầy hào hứng.
- Em thấy vui không?
Rồi anh đưa tôi lên một con tàu, đang cặp bến chờ khách, con tàu có cái tên “Nhớ mãi” nhiều cặp đổ xô xuống tàu, trong đó có tôi và anh, trên tàu có nhiều căn phòng bằng ván đóng cạnh nhau, tiếng gió hú hoà cùng tiếng nhạc văng vẳng, làm cho tôi nổi cả gai ốc. Khách ở đây có người nôn nóng hối hả, có kẻ rụt rè cúi mặt như muốn giấu điều gì. Tàu vừa nhổ neo, mọi người vào số phòng của mình, và cặp của tôi cũng được một phòng.
Vách của những căn phòng, không ngăn được những tiếng thở thôi thúc, những tiếng rên man dại hòa cùng tiếng nhạc khiến tôi không thể chịu được, tôi bắt đầu buông mình cùng thanh âm nhức nhối đó.
Anh ấy bắt đầu chạm vào người tôi và nói:
– Anh như một kẻ đói khát lâu ngày, mình sẽ bắt đầu bước vào cuộc thử nghiệm khác những gì trước đây, xin em hãy đón chào nó, em hãy để cho anh đưa em vào miền hoan lạc, hành hạ đôi ta trong niềm khóai cảm và đừng cưỡng lại sự lạ lẫm cho dù nó có là đau đớn.
Cả hai nhìn nhau như chuẩn bị cho khúc dạo đầu, trong mắt anh lửa đang đỏ lên như một con báo hoang khát mồi, anh bắt đầu hôn lên khắp người tôi, cả hai như muốn tan chảy vào nhau hứa hẹn một cuộc mây mưa hoàn hảo, anh tắt cả những ngọn đèn mờ ảo trong phòng, tôi nghĩ nếu anh tắt đèn chắc sẽ tự tin hơn. Tôi thả mình theo bóng tối, anh lấy khăn choàng cổ trói hai tay tôi lại. Ôi anh muốn chơi trò gì đây?
Tôi tò mò và chờ đợi những điều lạ lẫm ấy…
Anh đã làm tôi ẩm ướt và nóng bỏng, tôi nẩy người lên, đê mê như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng… Tôi tê dại cả người, có cái gì đó như đang cương cứng mấp mé giữa đôi chân của tôi, làm tôi càng thôi thúc, hứng tình nhiều hơn… anh cắn nhẹ và lả lướt vào những vùng nhạy cảm… Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh nhấn vào rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi lạnh cóng và bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một con thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, cổ họng tôi rên rỉ bằng những tiếng rên run rẩy, cắn răng nếm đau đớn đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào…
Nẩy người, tay tôi đã vuột khỏi khăn trói tay, anh vẫn còn đang hổn hển với những vũ khúc, tôi đau đớn như đang bị xé da thịt, lấy tay mình tự ve vuốt lên ngực rồi mò mẫm xuống phía dưới chỗ anh đang… Tôi hoảng hốt bật đèn sáng lên!
Một sự thật kinh hòang! Tôi hét lên và tung cửa chạy ra ngoài, trượt té xuống …
Con mắt tôi lờ đờ, chao đảo, không biết mình sống hay đã chết, trong đầu toàn những hình ảnh khốn nạn của ngày hôm qua, tôi khép chặt đôi mi mà ứa lệ. Tôi ức nghẹn không nói nên lời, chỉ ước gì trong lúc này mình đủ sức để giết được kẻ khốn đó! Nước mắt tôi cứ tuôn trào vì những hành động đau đớn mà anh đã dành cho tôi.
Quỷ quái cho cuộc đời tôi, tôi nhìn anh mà đầy căm hận, trong người tôi lúc này như ai đang xé nát! tôi không ngờ anh biến tôi thành một trò chơi đồi bại bẩn thỉu như vậy! Món dương vật giả đã cướp mất trinh trắng của tôi, ôi! Không có gì đau bằng, thằng chồng ngu xuẩn bệnh hoạn đã làm cho tôi thấy cuộc đời tối đen, đang nằm trong một ống cống thối tha nhất trên đời! Mỗi lần nhìn thấy anh tôi như đang thấy món dương vật vô tri, vô giác ấy. Cuộc đời con gái tôi giữ gìn, hôm nay lại biến thành trò chơi kinh tởm của anh! Có phải tôi đang sống trong địa ngục, kẻ vô tâm cho tôi thấy cuộc đời này toàn màu đen. Người tôi rã rời, cổ tôi như có ai đang cắt, kiệt sức, liệt giường. Tôi như một cái xác không hồn chờ ngày được chôn.
(Trích chương IV)
Giá bìa: 39.000Đ
Nhà xuất bản Hội nhà Văn phát hành.
Tặng kèm album ảnh Lê Kiều Như.
Giáo dục – đang bị báo động trầm trọng về mặt đạo đức của Thầy và Trò , chất lường đào tạo quá be bét , kết quả kiến thức khoa học đang bị đi thụt lùi so với khu vực và thế giới .
Kinh tế – tiềm ẩn khá nhiều nguy cơ từ những chính sách không đúng – vd như gói kích cầu , kinh tế cơ bản nếu không dựa vào tài nguyên khoáng sản thì chỉ có nông nghiệp thực sự làm ra sản phẩm , xuất khẩu gạo , còn cả một nền ” công nghiệp ” đổi mới hiện nay của mình chỉ làm hoàn thiện 1 cái xe đạp, chưa thể” tự ” sản xuất được cái xe máy . Vẫn biết thương mại toàn cầu là không còn giới hạn nơi nào sản xuất ,hợp tác cùng phát triển , nhưng ít nhât mình phải có cái gì cho riêng mình chứ !
Chính trị – Thôi không dám bàn trên Blog HM. Bác ấy xóa tiệt mất, dù bác ấy cũng mông lung nơi xứ người.
Xã hội – rất bát nháo , giá trị Văn hóa truyền thống bị coi thường – như việc “trùng tu tôn tạo” Văn miếu , đình chùa mạnh ai nấy làm, ai có tiền làm hoành tráng , ai không tiền cũng làm cho có, mà quên mất cái đẹp của thời gian! Giá trị nhân văn bị đẩy lùi – chủ nghĩa Mackeno ra đời . Những giá trị sống tốt đẹp khác bị bỏ quên – bố tham nhũng là sao con noi gương?
Xét bản chất :
Chúng ta có quyền tự hào Việt Nam là một nước độc lập. Cảm ơn Cha Ông ngàn đời để lại cho con cháu hôm nay !
Lịch sử dân tộc mình là lịch sử của đấu tranh chống giặc ngoại xâm và tự diễn biến. 1000 năm Bắc thuộc, đã làm chúng ta mất mát khá nhiều vốn quý của dân tộc, dù sao cũng may mắn chưa bị đồng hóa, mất gốc hẳn. Dưới chế độ phong kiến, lúc hưng, lúc suy ,dân tộc mình vẫn tồn tại, đó là quy luật xã hội, chúng ta không tránh khỏi.
Hơn 80 năm Pháp thuộc, chữ Latine đã được đem đến và phát triển đến bây giờ . KHông biết tốt hay xấu trong việc này, nhưng cũng cảm ơn tiếng Latine, để giờ mình học ngoại ngữ nhanh hơn.
Nhưng cái mất to lớn đó là chữ viết gốc của dân tộc bị mất hẳn. Nghĩa là nhiều tài liệu quý và vốn văn hóa phong phú của Cha Ông mình không còn nhiều người biết đến. Cái này là sự mất mác gần như ” mất gốc ” .
Nhưng không phải đến Pháp thuộc mình mới mất, mà ở Bắc thuộc mình đã mất gần hết rồi – cho đến bây giờ , Chính sử – Lucky nói Chính sử chứ không phải lịch sử trong sách giáo khoa hiện nay , chúng ta không biết rõ một số giai đoạn phát triển của Dân tộc mình . Văn hóa dân tộc không được lưu giữ có hệ thống . Thôi thì chiến tranh liên miên, người ta đốt hết mất rồi. Thêm người Pháp nó mang văn hóa nó đến , làm sao mình gìn giữ được .
Thôi, nói nhiều quá, bác HM cũng mệt, người đọc cũng mệt, Lucky càng mệt hơn. Stop ở đây, mai viết tiếp. He he
Mời các bạn xem qua một sự kiện văn hóa để thấy rằng Việt nam đang trên đà chạm …đáy mọi thứ.
Chỉ đơn giản là trao giải Cánh diều vàng – một sự kiện quan trọng của nền điện ảnh nước nhà :
– Nghệ sỹ, diễn viên không nói sõi tiếng Việt, ngữ pháp sai bét. Hiếm có nghệ sỹ, diễn viên dùng đúng ngữ pháp khi trả lời trên bục hoặc trả lời báo chí.
– Ban tổ chức bao biện cho cái luộm thuộm, cẩu thả của mình bằng lý do : ít kinh phí và phải phụ thuộc vào giờ phát sóng của nhà đài. Nhà đài ưu tiên phát sóng scandal của một cháu diễn viên diễn sex hơn là cho một sự kiện văn hóa.
– Đến ngay cả một anh đạo diễn hay sản xuất phim lên nhận giải cũng không thể nói được câu cám ơn từ miệng mình đối với khán giả, cộng sự làm cùng. Thật ngớ ngẩn !
– Các diễn viên nhận giải thì được báo chí mổ xẻ : không xứng đáng nhận giải nhất, này nọ…
Đến nỗi anh Bùi Thạc Chuyên phải thốt lên : điện ảnh Việt nam đang ở đáy. Tôi nghĩ là đáy bể…
Thế nên có thể trả lời vì sao phim Tàu và Hàn quốc chiếm màn ảnh và chiếm sóng truyền hình Việt nam 24/24 là một phần vì điện ảnh ta “lùn ” như vậy.
Bao giờ Việt nam làm được bộ phim như Avatar : chiếu một tháng thu tiền bằng Việt nam xuất khẩu gạo 2 năm ? chắc là chỉ …vài thế kỷ nữa ?
Vì các lý do
Hồi còn bé, ngoài việc chăn trâu cắt cỏ, mò cua bắt cá, cháu cũng đánh nhau đấy, bác Hiệu Minh ạ!
Có nhiều lý do để đánh nhau. Ví dụ như có thằng mới chuyển từ thị xã về quê học, nhưng nhìn cái bộ dạng khinh khỉnh nên …gét. Thế là bị đánh! Cũng có trường hợp học sinh làng nọ đánh nhau với học sinh làng kia. Tuy nhiên, lý do chủ yếu là tỉ thí nhau. Cho nên, những cặp đánh nhau phải là ngang sức (giống như thi đấu thể thao theo hạng). Không bao giờ thằng khỏe bắt nạt thằng yếu, ngược lại chẳng thằng nào yếu lại đi thách đánh nhau với thằng khỏe.
Việc đánh nhau cũng được tổ chức như là một sự kiện. Thông thường tan buổi học, chờ cho đám con gái về trước rồi bọn con trai mới nán lại ở một địa điểm nào đó (ngoài trường học) và đám đông cổ vũ cho những kẻ hăng máu lao vào nhau. Cá biệt, có những cặp đánh (đấu) được hẹn trước cả một tuần. Những thằng to khỏe mà đánh nhau thì nhiều kẻ tham gia cổ vũ hơn. Việc này, thầy cô và phụ huynh ít khi biết.
Do cách thức đánh chỉ là xông vào giằng co và vật, đè nhau ra, thằng nào lấm lưng hoặc bị đấm đau thì xin thua. Vì thế, hậu quả của việc đánh nhau đó cũng không nặng nề về thể xác. Cũng có vài cậu chảy máu mồm hoặc sưng mí mắt (quy định là chỉ được đấm vào mặt và vật). Nhưng đổi lại, đám đông được bữa reo hò tưng bừng
Có một số lần phụ huynh biết thì xảy ra đôi co giữa mấy gia đình. Thực ra, nhìn thấy con bị đánh sưng mặt thì xót nên các bà mẹ nổi đóa lên, chửi cho sướng miệng. Sau đó, lôi con mình về nhà đánh thêm cho trận nữa để lần sau chừa. Mấy ông bố thì cười hề hề, xóm làng vẫn bình yên, bọn trẻ con vẫn hằng ngày đi học và đá bóng, chơi đùa với nhau.
Trong suốt những năm cấp I và II, cháu đã từng đánh nhau, chứng kiến cũng như tham gia cổ vũ những cuộc tỷ thí, nhưng bản chất của sự việc không phản ánh sự xuống cấp của đạo đức học sinh, mà phản ánh một phần tính cách của trẻ con và phần bản năng trong con người. Tuy nhiên, do có sự quan tâm kịp thời của phụ huynh mà nhận thức và cách hành xử đám học trò chúng cháu dần được điều chỉnh tốt hơn.
Chỉ có những gia đình cố tình bao che, bênh vực con của mình thì hậu quả để lại là vô cùng lớn. Có những cậu khi vào cấp III vẫn tiếp tục máu “giang hồ”. Chúng đánh nhau bằng cả dao và kiếm tự tạo. Không ít trong số đó vướng vào vòng lao tù, thậm chí bỏ mạng vì những va chạm có tính chất băng nhóm.
Vì vậy, theo cháu, xã hội nên nghiêm túc để có một nhìn nhận chân thực về những sự việc. Cần xác định rõ cái gì thuộc về đặc điểm lứa tuổi, cái gì là hệ quả của mặt trái thời kỳ đất nước chuyển đổi.
Các cụ có câu “nhà dột từ nóc”. Điều đó đang được chứng minh trong xã hội hiện đại ở Việt Nam không chỉ trong bạo lực học đường, mà còn trong phạm vi toàn xã hội. Nó được thể hiện ở sự vô cảm, né tránh, an phận thủ thường. Tệ hại hơn là sự vô trách nhiệm, thói dối trên lừa dưới, lối sống chụp giật, cơ hội đang là những giá trị hiện thời của xã hội. Câu hỏi của bác Hiệu Minh hoàn toàn do người lớn chúng ta trả lời. Các em học sinh chỉ là nạn nhân. Rất mong chúng ta sửa lại từ nóc để cứu rỗi những thế hệ tiếp theo.
Theo tôi, cấm thì cũng không nên. Kinh tế thị trường thì cứ để nó lưu hành. Nếu văn hóa và giáo dục tốt thì tự nhiên những loại văn hóa phẩm rác sẽ tự chết thôi.
Càng cấm thì văn hóa phẩm xấu càng dễ tạo tính tò mò cho công chúng và tự nhà nước làm PR cho chúng.
Tôi nhớ hồi trước 1975 ở miền Nam, nhà văn Nguyễn Thị Hoàng cũng viết nhiều tác phẩm về chủ đề này và có những nét thực tiễn nó đi ngược thuần phong mỹ tục của dân tộc, vẫn được lên phim. Nhưng giáo dục và văn hóa miền Nam vẫn tốt hơn bây giờ gấp bội.
Nguyên nhân mọi cái xấu nằm ở chỗ khác.
Theo tôi, cấm thì cũng không nên. Kinh tế thị trường thì cứ để nó lưu hành. Nếu văn hóa và giáo dục tốt thì tự nhiên những loại văn hóa phẩm rác sẽ tự chết thôi.
Càng cấm thì văn hóa phẩm xấu càng dễ tạo tính tò mò cho công chúng và tự nhà nước làm PR cho chúng.
Tôi nhớ hồi trước 1975 ở miền Nam, nhà văn Nguyễn Thị Hoàng cũng viết nhiều tác phẩm về chủ đề này và có những nét thực tiễn nó đi ngược thuần phong mỹ tục của dân tộc, vẫn được lên phim. Nhưng giáo dục và văn hóa miền Nam vẫn tốt hơn bây giờ gấp bội.
Giáo dục gì mà càng giáo càng mất …
May mắn cho 2 bé nhà HM không phải học ở môi trường này.
Cũng đừng quá phóng đại vậy chứ! toptotoe đã và đang học ở đâu? Bác HM nhà mình cũng từng học ở môi trường này đó thôi! Bạn nên phân biệt rõ “Giáo dục” (gồm cả gia đình và xã hội nữa) với “Nhà trường”…
Ở đâu ra cái kiểu hễ có chút chuyện thì nhảy vào la ó kêu thầy cô của mình làm sai vậy!?
Chua xót quá Hiệu Minh à, đấy chính là nỗi đau của Giáo dục hiện tại, là cú knock-out của người lớn.
Nói chung: Sách có hại mà vẫn in thì lỗi trước hết do nhà XB, chứ không thể đổ lỗi cho ai được.
Sợi xích tôi chưa đọc nên không biết là nó ra sao nên không bàn. Chỉ cảm giác là có mùi P/r qua scandal
Dục đấm thì ở VN xảy ra từ lâu, chỉ khác nay hiện đại hơn – hành sự và quay đưa lên mạng. Lỗi do quản lý và dân trí/ vô đạo dù có đi học
Phim ảnh bạo lực thì có lỗi 1 phần, nhưng chết cái là phim ảnh toàn thế giới nó thế . Bảo nó như Holywood chẳng hạn, đừng làm bạo lực thì nó nghỉ chơi
Chuyện nước ta… đại ý: đụng vào đâu cũng nát!